Trang ChínhTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
ÐÔI MẮT NGỌC by BachVanNhi Today at 01:51

Giai Điệu Quê hương - Trần Đức Phổ by Trần Đức Phổ Yesterday at 21:03

Thơ Tình Trần Đức Phổ by Trần Đức Phổ Yesterday at 20:39

HANSINGUYEN_2019 by HanSiNguyen Yesterday at 18:44

Hàn Sĩ Nguyên_Mai Thiên Vân by HanSiNguyen Yesterday at 18:26

QUÊ HƯƠNG TÔI by Hoa mộc Yesterday at 18:10

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH by Trà Mi Yesterday at 15:44

Sưu tập Bộ cánh vẩy 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 12:48

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 11:01

Còn quậy chưa "về" by buixuanphuong09 Yesterday at 10:51

Những điểm đến tràn ngập màu sắc by Trà Mi Yesterday at 10:50

Thơ về Hoa sưu tầm by Trà Mi Yesterday at 10:40

VỊNH PHONG CẢNH by buixuanphuong09 Yesterday at 09:45

Thơ họa ở ngoài mang về góp vui by buixuanphuong09 Yesterday at 09:35

CHÀO NGÀY MỚI by Phương Nguyên Wed 16 Oct 2019, 07:24

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) by Phương Nguyên Wed 16 Oct 2019, 07:06

Chút tâm tư by tâm an Tue 15 Oct 2019, 20:47

CÂY QUỲNH GIAO by Ai Hoa Tue 15 Oct 2019, 20:04

Ở không by Ai Hoa Tue 15 Oct 2019, 19:52

Truyền thuyết hoa anh thảo by Trà Mi Tue 15 Oct 2019, 10:14

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Mon 14 Oct 2019, 17:54

TỤI MÌNH AI CŨNG NÓI RÀNH TIẾNG PHÁP ! by Ai Hoa Mon 14 Oct 2019, 13:36

Truyện nay - Ái Hoa by Phương Nguyên Mon 14 Oct 2019, 12:21

NHỮNG LOÀI HOA ĐẸP TRONG THƠ CA by Trà Mi Mon 14 Oct 2019, 07:47

Truyện tranh HIỆP SĨ HỔ LỬA by HanSiNguyen Mon 14 Oct 2019, 04:52

HÁT NÓI ĐỂ MÀ CHƠI : KHUYÊN AI ĐỪNG ĐỐ KỴ by Ma Nu Sun 13 Oct 2019, 22:51

CON NAY TRỞ VỀ by HanSiNguyen Sun 13 Oct 2019, 22:13

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Phương Nguyên Sun 13 Oct 2019, 18:46

THỨ BẢY BUỒN! by Phương Nguyên Sun 13 Oct 2019, 08:48

BẬU ỐM by Phương Nguyên Sat 12 Oct 2019, 13:10

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Truyện nay - Ái Hoa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 8 ... 12, 13, 14, 15  Next
Tác giảThông điệp
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3849
Registration date : 01/04/2011

Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện nay - Ái Hoa   Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 I_icon13Wed 29 May 2019, 07:46

Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Đảo tự

Tửng rất tự hào là có những người bạn vô cùng đặc biệt, những thiên tài về mỗi lãnh vực. Trái với người bạn sính toán học, người đã phát minh công thức tình yêu để giúp bạn trai kén chọn người yêu một cách hiệu quả, một người bạn khác của Tửng lại rất sính văn học. Hắn vô cùng rành rẽ về các tác phẩm từ cổ tới kim, từ trong nước tới ngoài nước. Lắm khi Tửng còn tưởng hắn là một cuốn tự điển Larousse sống.

Hắn bảo Tửng:
_ Tiếng Việt mình có một cách dùng rất độc đáo là phép đảo tự, tức là đảo ngược chữ sau ra trước. Trên thế giới khó có tiếng nước nào làm được như vậy...

Vừa nghe tới đó, Tửng ngắt lời hắn:
_ Tưởng gì, tiếng nước khác cũng có vậy? Chẳng hạn trong tiếng Pháp vous parlez thành parlez-vous, il y a thành y a-t-il,...  hay tiếng Anh "Had I been there, I would have taught them a good lesson"...

Hắn lắc đầu quầy quậy:
_ Không phải Tửng ơi, cái đó là đảo ngữ, không phải đảo tự. Đảo tự là chỉ áp dụng cho một từ thôi, phải là từ đôi á, thí dụ như ngại ngần thì mình đảo thành ngần ngại, đầy đủ hoá thành đủ đầy, xơ xác trở nên xác xơ, dở dang thành dang dở...

Tửng ngơ ngác:
_ Vậy sao?

Hắn đắc chí trả lời:
_ Ừ, nhờ phép đảo tự này tự nhiên mình có thể sáng tạo thêm chữ, hoá ra làm giàu thêm cho tiếng Việt. Cứ mỗi chữ được nhân đôi lên mình có thêm mấy ngàn từ...

Tửng vẫn chưa hiểu:
_ Làm sao được? Mà đảo vậy thì có ích lợi gì?

Hắn thở dài, ra vẻ tội nghiệp cho sự ngu dốt của Tửng:
_ Thộn vừa vừa vậy ông! Đảo tự như vậy để thay đổi âm điệu câu văn, nhất là làm thơ, khi cần phải theo luật bằng trắc của bài thơ hoặc khi bị bí vần. Ngay cả đại thi hào Nguyễn Du cũng đã viết: "Song sa vò võ phương trời, Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng". Nếu ổng viết theo lối thông thường: "Nay hoàng hôn đã lại mai hoàng hôn" thì phạm lỗi điệp thanh, đọc nghe chói lỗ tai, Tửng thấy không? Chỉ cần đảo tự "hoàng hôn" thành "hôn hoàng" là câu thơ êm ái ngay, đúng là thiên tài!

Tửng mừng rỡ kêu lên:
_ Hay quá! Tớ mới định làm một bài thơ tả đôi vợ chồng nghèo kia mà bí vần, giờ thì có thể giải quyết được rồi

Tửng tất tả đi về nhà ngồi bên bàn học lấy giấy bút ra, nghĩ ngợi giây lâu rồi cầm bút hý hoáy viết một mạch, chỉnh sửa vài chữ, nhẩm đọc lại vài lần, rồi khoan khoái bỏ bút nói:
_ Xong rồi!

Một người bạn đến nhà chơi. Tửng khoe:
_ Tớ mới sáng tác được bài thơ này. Cậu xem thế nào?

Người bạn cầm mảnh giấy đọc:

Vợ chồng nghèo

Chồng vợ bao ngày chẳng thú hôn
Cảnh gia khăn khó giữ nhiên hồn
Hôi mồ giọt đổ đời nam tử
Mắt nước bờ tràn phận nữ thôn
Nghĩa địa kinh thiên hằng lễ thủ
Thường cương lý đạo vẫn căn tồn
Lòng thành mai một trời trông xuống
Thoát chốn nghèo hèn dại hoá khôn

Ký tên Tửng

(còn tiếp)

Tửng giỏi ha. Đảo điên điên đảo luôn :-bd
Mình muốn tìm Tửng học vài chiêu được hem lol2

"Tìm anh như thể tìm chim". Tìm được Tửng cũng khó á tỷ :potay:


Được sửa bởi Trà Mi ngày Wed 29 May 2019, 12:03; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2492
Registration date : 23/03/2013

Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện nay - Ái Hoa   Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 I_icon13Wed 29 May 2019, 08:41

Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Đảo tự

Tửng rất tự hào là có những người bạn vô cùng đặc biệt, những thiên tài về mỗi lãnh vực. Trái với người bạn sính toán học, người đã phát minh công thức tình yêu để giúp bạn trai kén chọn người yêu một cách hiệu quả, một người bạn khác của Tửng lại rất sính văn học. Hắn vô cùng rành rẽ về các tác phẩm từ cổ tới kim, từ trong nước tới ngoài nước. Lắm khi Tửng còn tưởng hắn là một cuốn tự điển Larousse sống.

Hắn bảo Tửng:
_ Tiếng Việt mình có một cách dùng rất độc đáo là phép đảo tự, tức là đảo ngược chữ sau ra trước. Trên thế giới khó có tiếng nước nào làm được như vậy...

Vừa nghe tới đó, Tửng ngắt lời hắn:
_ Tưởng gì, tiếng nước khác cũng có vậy? Chẳng hạn trong tiếng Pháp vous parlez thành parlez-vous, il y a thành y a-t-il,... hay tiếng Anh "Had I been there, I would have taught them a good lesson"...

Hắn lắc đầu quầy quậy:
_ Không phải Tửng ơi, cái đó là đảo ngữ, không phải đảo tự. Đảo tự là chỉ áp dụng cho một từ thôi, phải là từ đôi á, thí dụ như ngại ngần thì mình đảo thành ngần ngại, đầy đủ hoá thành đủ đầy, xơ xác trở nên xác xơ, dở dang thành dang dở...

Tửng ngơ ngác:
_ Vậy sao?

Hắn đắc chí trả lời:
_ Ừ, nhờ phép đảo tự này tự nhiên mình có thể sáng tạo thêm chữ, hoá ra làm giàu thêm cho tiếng Việt. Cứ mỗi chữ được nhân đôi lên mình có thêm mấy ngàn từ...

Tửng vẫn chưa hiểu:
_ Làm sao được? Mà đảo vậy thì có ích lợi gì?

Hắn thở dài, ra vẻ tội nghiệp cho sự ngu dốt của Tửng:
_ Thộn vừa vừa vậy ông! Đảo tự như vậy để thay đổi âm điệu câu văn, nhất là làm thơ, khi cần phải theo luật bằng trắc của bài thơ hoặc khi bị bí vần. Ngay cả đại thi hào Nguyễn Du cũng đã viết: "Song sa vò võ phương trời, Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng". Nếu ổng viết theo lối thông thường: "Nay hoàng hôn đã lại mai hoàng hôn" thì phạm lỗi điệp thanh, đọc nghe chói lỗ tai, Tửng thấy không? Chỉ cần đảo tự "hoàng hôn" thành "hôn hoàng" là câu thơ êm ái ngay, đúng là thiên tài!

Tửng mừng rỡ kêu lên:
_ Hay quá! Tớ mới định làm một bài thơ tả đôi vợ chồng nghèo kia mà bí vần, giờ thì có thể giải quyết được rồi

Tửng tất tả đi về nhà ngồi bên bàn học lấy giấy bút ra, nghĩ ngợi giây lâu rồi cầm bút hý hoáy viết một mạch, chỉnh sửa vài chữ, nhẩm đọc lại vài lần, rồi khoan khoái bỏ bút nói:
_ Xong rồi!

Một người bạn đến nhà chơi. Tửng khoe:
_ Tớ mới sáng tác được bài thơ này. Cậu xem thế nào?

Người bạn cầm mảnh giấy đọc:

Vợ chồng nghèo

Chồng vợ bao ngày chẳng thú hôn
Cảnh gia khăn khó giữ nhiên hồn
Hôi mồ giọt đổ đời nam tử
Mắt nước bờ tràn phận nữ thôn
Nghĩa địa kinh thiên hằng lễ thủ
Thường cương lý đạo vẫn căn tồn
Lòng thành mai một trời trông xuống
Thoát chốn nghèo hèn dại hoá khôn

Ký tên Tửng

(còn tiếp)

Tửng giỏi ha. Đảo điên điên đảo luôn :-bd
Mình muốn tìm Tửng học vài chiêu được hem lol2

"Tìm anh như thể tìm chim". Tìm được Tửng cũng khó á tỷ :potay:

Tìm hoài hông thấy nè TM ui Laughing
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9016
Registration date : 23/11/2007

Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện nay - Ái Hoa   Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 I_icon13Wed 29 May 2019, 11:23

Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Đảo tự

Tửng rất tự hào là có những người bạn vô cùng đặc biệt, những thiên tài về mỗi lãnh vực. Trái với người bạn sính toán học, người đã phát minh công thức tình yêu để giúp bạn trai kén chọn người yêu một cách hiệu quả, một người bạn khác của Tửng lại rất sính văn học. Hắn vô cùng rành rẽ về các tác phẩm từ cổ tới kim, từ trong nước tới ngoài nước. Lắm khi Tửng còn tưởng hắn là một cuốn tự điển Larousse sống.

Hắn bảo Tửng:
_ Tiếng Việt mình có một cách dùng rất độc đáo là phép đảo tự, tức là đảo ngược chữ sau ra trước. Trên thế giới khó có tiếng nước nào làm được như vậy...

Vừa nghe tới đó, Tửng ngắt lời hắn:
_ Tưởng gì, tiếng nước khác cũng có vậy? Chẳng hạn trong tiếng Pháp vous parlez thành parlez-vous, il y a thành y a-t-il,... hay tiếng Anh "Had I been there, I would have taught them a good lesson"...

Hắn lắc đầu quầy quậy:
_ Không phải Tửng ơi, cái đó là đảo ngữ, không phải đảo tự. Đảo tự là chỉ áp dụng cho một từ thôi, phải là từ đôi á, thí dụ như ngại ngần thì mình đảo thành ngần ngại, đầy đủ hoá thành đủ đầy, xơ xác trở nên xác xơ, dở dang thành dang dở...

Tửng ngơ ngác:
_ Vậy sao?

Hắn đắc chí trả lời:
_ Ừ, nhờ phép đảo tự này tự nhiên mình có thể sáng tạo thêm chữ, hoá ra làm giàu thêm cho tiếng Việt. Cứ mỗi chữ được nhân đôi lên mình có thêm mấy ngàn từ...

Tửng vẫn chưa hiểu:
_ Làm sao được? Mà đảo vậy thì có ích lợi gì?

Hắn thở dài, ra vẻ tội nghiệp cho sự ngu dốt của Tửng:
_ Thộn vừa vừa vậy ông! Đảo tự như vậy để thay đổi âm điệu câu văn, nhất là làm thơ, khi cần phải theo luật bằng trắc của bài thơ hoặc khi bị bí vần. Ngay cả đại thi hào Nguyễn Du cũng đã viết: "Song sa vò võ phương trời, Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng". Nếu ổng viết theo lối thông thường: "Nay hoàng hôn đã lại mai hoàng hôn" thì phạm lỗi điệp thanh, đọc nghe chói lỗ tai, Tửng thấy không? Chỉ cần đảo tự "hoàng hôn" thành "hôn hoàng" là câu thơ êm ái ngay, đúng là thiên tài!

Tửng mừng rỡ kêu lên:
_ Hay quá! Tớ mới định làm một bài thơ tả đôi vợ chồng nghèo kia mà bí vần, giờ thì có thể giải quyết được rồi

Tửng tất tả đi về nhà ngồi bên bàn học lấy giấy bút ra, nghĩ ngợi giây lâu rồi cầm bút hý hoáy viết một mạch, chỉnh sửa vài chữ, nhẩm đọc lại vài lần, rồi khoan khoái bỏ bút nói:
_ Xong rồi!

Một người bạn đến nhà chơi. Tửng khoe:
_ Tớ mới sáng tác được bài thơ này. Cậu xem thế nào?

Người bạn cầm mảnh giấy đọc:

Vợ chồng nghèo

Chồng vợ bao ngày chẳng thú hôn
Cảnh gia khăn khó giữ nhiên hồn
Hôi mồ giọt đổ đời nam tử
Mắt nước bờ tràn phận nữ thôn
Nghĩa địa kinh thiên hằng lễ thủ
Thường cương lý đạo vẫn căn tồn
Lòng thành mai một trời trông xuống
Thoát chốn nghèo hèn dại hoá khôn

Ký tên Tửng

(còn tiếp)

Tửng giỏi ha. Đảo điên điên đảo luôn :-bd
Mình muốn tìm Tửng học vài chiêu được hem lol2

"Tìm anh như thể tìm chim". Tìm được Tửng cũng khó á tỷ :potay:

Tìm hoài hông thấy nè TM ui Laughing

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Vô ĐV thì gặp!  :pp:

_________________________
Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9016
Registration date : 23/11/2007

Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện nay - Ái Hoa   Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 I_icon13Wed 29 May 2019, 11:54

Đảo tự

Bạn Tửng trố mắt:
_ Cậu làm thơ tiếng Miên hay tiếng Lèo vậy?

Tửng giải thích:
_ Thơ tiếng Việt mà! Bài thơ này rất giản đơn, mình tích phân một chút cậu sẽ rõ ngay thôi!

Hắn càng mơ hồ:
_ Tích phân thì phức tạp thêm chứ đơn giản thế nào được?
_ Không phải, đã nói đảo tự mà, tích phân tức là phân tích đó!

Rồi Tửng lên giọng giảng giải giống như thầy giáo trong lớp... tiểu học:
_ Này nhé: chồng vợ lâu ngày chẳng thú hôn. Thú hôn là hôn thú. Nhà nghèo làm việc quần quật đâu có thì giờ mà đi làm hôn thú!

Người bạn la lên:
_ Trời! Tớ cứ tưởng là... nằm chồng lên vợ mà không thích hôn... Hôn đâu có mất tiền mà sợ? Rồi câu hai nữa!

Tửng nhíu mày:
_ Câu hai thế nào?
_ Thì nghèo quá tìm khăn lau da cũng khó, sao lại phải giữ hồn gì đây? Hết hồn phách thì xuống tới dưới có thêm mồ mả, nghĩa địa thấy mà ghê!

Tửng nhìn bạn ra vẻ thương hại:
_ Cậu quê quá, thời buổi này người ta phải dùng phép đảo tự để làm thơ văn thêm phần phong phú sáng tạo. Cảnh gia là gia cảnh, không phải da người. Khăn khó là khó khăn, không phải là khó tìm khăn, nhiên hồn là hồn nhiên, hôi mồ là đảo tự của chữ mồ hôi, mắt nước là nước mắt. Nghĩa địa kinh thiên tức là thiên kinh địa nghĩa, tức là lý lẽ trời đất sẵn bày. Lễ thủ là thủ lễ. Thường cương lý đạo là đạo lý cương thường. Căn tồn là tồn căn tức là còn giữ gốc rễ. Mai một không phải mất đi mà là một mai, tức là trong tương lai đó. Hai câu cuối rõ ràng rồi: nếu giữ lòng thành trong tương lai trời ngó xuống thì mình được thoát cảnh nghèo, không còn ai chê mình ngu dại! Tóm lại là hai vợ chồng nghèo ở bao ngày chẳng có hôn thú. Gia cảnh khó khăn vẫn giữ lòng hồn nhiên vui vẻ. Cả đời ông chồng thân nam tử phải đổ giọt mồ hôi, còn bà vợ vốn là thôn nữ lắm phen nước mắt tràn bờ mi. Tuy vậy họ vẫn hằng giữ lễ, nhất tâm theo thiên kinh địa nghĩa, gốc rễ của đạo lý cương thường. Một mai mà lòng thành được trời chứng giám sẽ ban cho họ sự khôn ngoan, giàu sang phú quý.

Bạn Tửng nhìn Tửng như người từ cõi khác mới xuống trần. Một lát hắn mới nói:
_ Tửng à, tớ bảo thật nhé. Thơ của cậu chắc phải gọi là thơ trồng chuối ngược!

Tửng sửng sốt:
_ Sao vậy?
_ Thì phải đưa cho người đi chổng ngược đầu xuống đất hai chân chỉa lên trời đọc mới hiểu nổi.

(còn tiếp)

_________________________
Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2492
Registration date : 23/03/2013

Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện nay - Ái Hoa   Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 I_icon13Wed 29 May 2019, 13:12

Ai Hoa đã viết:
Đảo tự

Bạn Tửng trố mắt:
_ Cậu làm thơ tiếng Miên hay tiếng Lèo vậy?

Tửng giải thích:
_ Thơ tiếng Việt mà! Bài thơ này rất giản đơn, mình tích phân một chút cậu sẽ rõ ngay thôi!

Hắn càng mơ hồ:
_ Tích phân thì phức tạp thêm chứ đơn giản thế nào được?
_ Không phải, đã nói đảo tự mà, tích phân tức là phân tích đó!

Rồi Tửng lên giọng giảng giải giống như thầy giáo trong lớp... tiểu học:
_ Này nhé: chồng vợ lâu ngày chẳng thú hôn. Thú hôn là hôn thú. Nhà nghèo làm việc quần quật đâu có thì giờ mà đi làm hôn thú!

Người bạn la lên:
_ Trời! Tớ cứ tưởng là... nằm chồng lên vợ mà không thích hôn... Hôn đâu có mất tiền mà sợ? Rồi câu hai nữa!

Tửng nhíu mày:
_ Câu hai thế nào?
_ Thì nghèo quá tìm khăn lau da cũng khó, sao lại phải giữ hồn gì đây? Hết hồn phách thì xuống tới dưới có thêm mồ mả, nghĩa địa thấy mà ghê!

Tửng nhìn bạn ra vẻ thương hại:
_ Cậu quê quá, thời buổi này người ta phải dùng phép đảo tự để làm thơ văn thêm phần phong phú sáng tạo. Cảnh gia là gia cảnh, không phải da người. Khăn khó là khó khăn, không phải là khó tìm khăn, nhiên hồn là hồn nhiên, hôi mồ là đảo tự của chữ mồ hôi, mắt nước là nước mắt. Nghĩa địa kinh thiên tức là thiên kinh địa nghĩa, tức là lý lẽ trời đất sẵn bày. Lễ thủ là thủ lễ. Thường cương lý đạo là đạo lý cương thường. Căn tồn là tồn căn tức là còn giữ gốc rễ. Mai một không phải mất đi mà là một mai, tức là trong tương lai đó. Hai câu cuối rõ ràng rồi: nếu giữ lòng thành trong tương lai trời ngó xuống thì mình được thoát cảnh nghèo, không còn ai chê mình ngu dại! Tóm lại là hai vợ chồng nghèo ở bao ngày chẳng có hôn thú. Gia cảnh khó khăn vẫn giữ lòng hồn nhiên vui vẻ. Cả đời ông chồng thân nam tử phải đổ giọt mồ hôi, còn bà vợ vốn là thôn nữ lắm phen nước mắt tràn bờ mi. Tuy vậy họ vẫn hằng giữ lễ, nhất tâm theo thiên kinh địa nghĩa, gốc rễ của đạo lý cương thường. Một mai mà lòng thành được trời chứng giám sẽ ban cho họ sự khôn ngoan, giàu sang phú quý.

Bạn Tửng nhìn Tửng như người từ cõi khác mới xuống trần. Một lát hắn mới nói:
_ Tửng à, tớ bảo thật nhé. Thơ của cậu chắc phải gọi là thơ trồng chuối ngược!

Tửng sửng sốt:
_ Sao vậy?
_ Thì phải đưa cho người đi chổng ngược đầu xuống đất hai chân chỉa lên trời đọc mới hiểu nổi.

(còn tiếp)

Bạn của Tửng hông bít là trong ĐV mình cũng có ngừi ưa đảo giống Tửng nhỉ hihi
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9016
Registration date : 23/11/2007

Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện nay - Ái Hoa   Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 I_icon13Thu 30 May 2019, 10:42

Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Đảo tự

Bạn Tửng trố mắt:
_ Cậu làm thơ tiếng Miên hay tiếng Lèo vậy?

Tửng giải thích:
_ Thơ tiếng Việt mà! Bài thơ này rất giản đơn, mình tích phân một chút cậu sẽ rõ ngay thôi!

Hắn càng mơ hồ:
_ Tích phân thì phức tạp thêm chứ đơn giản thế nào được?
_ Không phải, đã nói đảo tự mà, tích phân tức là phân tích đó!

Rồi Tửng lên giọng giảng giải giống như thầy giáo trong lớp... tiểu học:
_ Này nhé: chồng vợ lâu ngày chẳng thú hôn. Thú hôn là hôn thú. Nhà nghèo làm việc quần quật đâu có thì giờ mà đi làm hôn thú!

Người bạn la lên:
_ Trời! Tớ cứ tưởng là... nằm chồng lên vợ mà không thích hôn... Hôn đâu có mất tiền mà sợ? Rồi câu hai nữa!

Tửng nhíu mày:
_ Câu hai thế nào?
_ Thì nghèo quá tìm khăn lau da cũng khó, sao lại phải giữ hồn gì đây? Hết hồn phách thì xuống tới dưới có thêm mồ mả, nghĩa địa thấy mà ghê!

Tửng nhìn bạn ra vẻ thương hại:
_ Cậu quê quá, thời buổi này người ta phải dùng phép đảo tự để làm thơ văn thêm phần phong phú sáng tạo. Cảnh gia là gia cảnh, không phải da người. Khăn khó là khó khăn, không phải là khó tìm khăn, nhiên hồn là hồn nhiên, hôi mồ là đảo tự của chữ mồ hôi, mắt nước là nước mắt. Nghĩa địa kinh thiên tức là thiên kinh địa nghĩa, tức là lý lẽ trời đất sẵn bày. Lễ thủ là thủ lễ. Thường cương lý đạo là đạo lý cương thường. Căn tồn là tồn căn tức là còn giữ gốc rễ. Mai một không phải mất đi mà là một mai, tức là trong tương lai đó. Hai câu cuối rõ ràng rồi: nếu giữ lòng thành trong tương lai trời ngó xuống thì mình được thoát cảnh nghèo, không còn ai chê mình ngu dại! Tóm lại là hai vợ chồng nghèo ở bao ngày chẳng có hôn thú. Gia cảnh khó khăn vẫn giữ lòng hồn nhiên vui vẻ. Cả đời ông chồng thân nam tử phải đổ giọt mồ hôi, còn bà vợ vốn là thôn nữ lắm phen nước mắt tràn bờ mi. Tuy vậy họ vẫn hằng giữ lễ, nhất tâm theo thiên kinh địa nghĩa, gốc rễ của đạo lý cương thường. Một mai mà lòng thành được trời chứng giám sẽ ban cho họ sự khôn ngoan, giàu sang phú quý.

Bạn Tửng nhìn Tửng như người từ cõi khác mới xuống trần. Một lát hắn mới nói:
_ Tửng à, tớ bảo thật nhé. Thơ của cậu chắc phải gọi là thơ trồng chuối ngược!

Tửng sửng sốt:
_ Sao vậy?
_ Thì phải đưa cho người đi chổng ngược đầu xuống đất hai chân chỉa lên trời đọc mới hiểu nổi.

(còn tiếp)

Bạn của Tửng hông bít là trong ĐV mình cũng có ngừi ưa đảo giống Tửng nhỉ hihi

Có lẽ Tửng chỉ đọc thơ mình, hong đọc thơ người!   lol2

_________________________
Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2492
Registration date : 23/03/2013

Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện nay - Ái Hoa   Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 I_icon13Thu 30 May 2019, 20:54

Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Đảo tự

Bạn Tửng trố mắt:
_ Cậu làm thơ tiếng Miên hay tiếng Lèo vậy?

Tửng giải thích:
_ Thơ tiếng Việt mà! Bài thơ này rất giản đơn, mình tích phân một chút cậu sẽ rõ ngay thôi!

Hắn càng mơ hồ:
_ Tích phân thì phức tạp thêm chứ đơn giản thế nào được?
_ Không phải, đã nói đảo tự mà, tích phân tức là phân tích đó!

Rồi Tửng lên giọng giảng giải giống như thầy giáo trong lớp... tiểu học:
_ Này nhé: chồng vợ lâu ngày chẳng thú hôn. Thú hôn là hôn thú. Nhà nghèo làm việc quần quật đâu có thì giờ mà đi làm hôn thú!

Người bạn la lên:
_ Trời! Tớ cứ tưởng là... nằm chồng lên vợ mà không thích hôn... Hôn đâu có mất tiền mà sợ? Rồi câu hai nữa!

Tửng nhíu mày:
_ Câu hai thế nào?
_ Thì nghèo quá tìm khăn lau da cũng khó, sao lại phải giữ hồn gì đây? Hết hồn phách thì xuống tới dưới có thêm mồ mả, nghĩa địa thấy mà ghê!

Tửng nhìn bạn ra vẻ thương hại:
_ Cậu quê quá, thời buổi này người ta phải dùng phép đảo tự để làm thơ văn thêm phần phong phú sáng tạo. Cảnh gia là gia cảnh, không phải da người. Khăn khó là khó khăn, không phải là khó tìm khăn, nhiên hồn là hồn nhiên, hôi mồ là đảo tự của chữ mồ hôi, mắt nước là nước mắt. Nghĩa địa kinh thiên tức là thiên kinh địa nghĩa, tức là lý lẽ trời đất sẵn bày. Lễ thủ là thủ lễ. Thường cương lý đạo là đạo lý cương thường. Căn tồn là tồn căn tức là còn giữ gốc rễ. Mai một không phải mất đi mà là một mai, tức là trong tương lai đó. Hai câu cuối rõ ràng rồi: nếu giữ lòng thành trong tương lai trời ngó xuống thì mình được thoát cảnh nghèo, không còn ai chê mình ngu dại! Tóm lại là hai vợ chồng nghèo ở bao ngày chẳng có hôn thú. Gia cảnh khó khăn vẫn giữ lòng hồn nhiên vui vẻ. Cả đời ông chồng thân nam tử phải đổ giọt mồ hôi, còn bà vợ vốn là thôn nữ lắm phen nước mắt tràn bờ mi. Tuy vậy họ vẫn hằng giữ lễ, nhất tâm theo thiên kinh địa nghĩa, gốc rễ của đạo lý cương thường. Một mai mà lòng thành được trời chứng giám sẽ ban cho họ sự khôn ngoan, giàu sang phú quý.

Bạn Tửng nhìn Tửng như người từ cõi khác mới xuống trần. Một lát hắn mới nói:
_ Tửng à, tớ bảo thật nhé. Thơ của cậu chắc phải gọi là thơ trồng chuối ngược!

Tửng sửng sốt:
_ Sao vậy?
_ Thì phải đưa cho người đi chổng ngược đầu xuống đất hai chân chỉa lên trời đọc mới hiểu nổi.

(còn tiếp)

Bạn của Tửng hông bít là trong ĐV mình cũng có ngừi ưa đảo giống Tửng nhỉ hihi

Có lẽ Tửng chỉ đọc thơ mình, hong đọc thơ người!   lol2

Trong ĐV mình cũng có người chỉ đọc thơ mình, hong đọc thơ người khác. PN đọc thơ của nhiều người nhưng cũng có người đăng thơ thì PN không đọc. Tửng biết ai hông nà Wink
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9016
Registration date : 23/11/2007

Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện nay - Ái Hoa   Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 I_icon13Fri 31 May 2019, 11:27

Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Đảo tự

Bạn Tửng trố mắt:
_ Cậu làm thơ tiếng Miên hay tiếng Lèo vậy?

Tửng giải thích:
_ Thơ tiếng Việt mà! Bài thơ này rất giản đơn, mình tích phân một chút cậu sẽ rõ ngay thôi!

Hắn càng mơ hồ:
_ Tích phân thì phức tạp thêm chứ đơn giản thế nào được?
_ Không phải, đã nói đảo tự mà, tích phân tức là phân tích đó!

Rồi Tửng lên giọng giảng giải giống như thầy giáo trong lớp... tiểu học:
_ Này nhé: chồng vợ lâu ngày chẳng thú hôn. Thú hôn là hôn thú. Nhà nghèo làm việc quần quật đâu có thì giờ mà đi làm hôn thú!

Người bạn la lên:
_ Trời! Tớ cứ tưởng là... nằm chồng lên vợ mà không thích hôn... Hôn đâu có mất tiền mà sợ? Rồi câu hai nữa!

Tửng nhíu mày:
_ Câu hai thế nào?
_ Thì nghèo quá tìm khăn lau da cũng khó, sao lại phải giữ hồn gì đây? Hết hồn phách thì xuống tới dưới có thêm mồ mả, nghĩa địa thấy mà ghê!

Tửng nhìn bạn ra vẻ thương hại:
_ Cậu quê quá, thời buổi này người ta phải dùng phép đảo tự để làm thơ văn thêm phần phong phú sáng tạo. Cảnh gia là gia cảnh, không phải da người. Khăn khó là khó khăn, không phải là khó tìm khăn, nhiên hồn là hồn nhiên, hôi mồ là đảo tự của chữ mồ hôi, mắt nước là nước mắt. Nghĩa địa kinh thiên tức là thiên kinh địa nghĩa, tức là lý lẽ trời đất sẵn bày. Lễ thủ là thủ lễ. Thường cương lý đạo là đạo lý cương thường. Căn tồn là tồn căn tức là còn giữ gốc rễ. Mai một không phải mất đi mà là một mai, tức là trong tương lai đó. Hai câu cuối rõ ràng rồi: nếu giữ lòng thành trong tương lai trời ngó xuống thì mình được thoát cảnh nghèo, không còn ai chê mình ngu dại! Tóm lại là hai vợ chồng nghèo ở bao ngày chẳng có hôn thú. Gia cảnh khó khăn vẫn giữ lòng hồn nhiên vui vẻ. Cả đời ông chồng thân nam tử phải đổ giọt mồ hôi, còn bà vợ vốn là thôn nữ lắm phen nước mắt tràn bờ mi. Tuy vậy họ vẫn hằng giữ lễ, nhất tâm theo thiên kinh địa nghĩa, gốc rễ của đạo lý cương thường. Một mai mà lòng thành được trời chứng giám sẽ ban cho họ sự khôn ngoan, giàu sang phú quý.

Bạn Tửng nhìn Tửng như người từ cõi khác mới xuống trần. Một lát hắn mới nói:
_ Tửng à, tớ bảo thật nhé. Thơ của cậu chắc phải gọi là thơ trồng chuối ngược!

Tửng sửng sốt:
_ Sao vậy?
_ Thì phải đưa cho người đi chổng ngược đầu xuống đất hai chân chỉa lên trời đọc mới hiểu nổi.

(còn tiếp)

Bạn của Tửng hông bít là trong ĐV mình cũng có ngừi ưa đảo giống Tửng nhỉ hihi

Có lẽ Tửng chỉ đọc thơ mình, hong đọc thơ người!   lol2

Trong ĐV mình cũng có người chỉ đọc thơ mình, hong đọc thơ người khác. PN đọc thơ của nhiều người nhưng cũng có người đăng thơ thì PN không đọc. Tửng biết ai hông nà Wink

Chắc là thơ của Tửng!  :pp:

_________________________
Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2492
Registration date : 23/03/2013

Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện nay - Ái Hoa   Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 I_icon13Fri 31 May 2019, 12:42

Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Đảo tự

Bạn Tửng trố mắt:
_ Cậu làm thơ tiếng Miên hay tiếng Lèo vậy?

Tửng giải thích:
_ Thơ tiếng Việt mà! Bài thơ này rất giản đơn, mình tích phân một chút cậu sẽ rõ ngay thôi!

Hắn càng mơ hồ:
_ Tích phân thì phức tạp thêm chứ đơn giản thế nào được?
_ Không phải, đã nói đảo tự mà, tích phân tức là phân tích đó!

Rồi Tửng lên giọng giảng giải giống như thầy giáo trong lớp... tiểu học:
_ Này nhé: chồng vợ lâu ngày chẳng thú hôn. Thú hôn là hôn thú. Nhà nghèo làm việc quần quật đâu có thì giờ mà đi làm hôn thú!

Người bạn la lên:
_ Trời! Tớ cứ tưởng là... nằm chồng lên vợ mà không thích hôn... Hôn đâu có mất tiền mà sợ? Rồi câu hai nữa!

Tửng nhíu mày:
_ Câu hai thế nào?
_ Thì nghèo quá tìm khăn lau da cũng khó, sao lại phải giữ hồn gì đây? Hết hồn phách thì xuống tới dưới có thêm mồ mả, nghĩa địa thấy mà ghê!

Tửng nhìn bạn ra vẻ thương hại:
_ Cậu quê quá, thời buổi này người ta phải dùng phép đảo tự để làm thơ văn thêm phần phong phú sáng tạo. Cảnh gia là gia cảnh, không phải da người. Khăn khó là khó khăn, không phải là khó tìm khăn, nhiên hồn là hồn nhiên, hôi mồ là đảo tự của chữ mồ hôi, mắt nước là nước mắt. Nghĩa địa kinh thiên tức là thiên kinh địa nghĩa, tức là lý lẽ trời đất sẵn bày. Lễ thủ là thủ lễ. Thường cương lý đạo là đạo lý cương thường. Căn tồn là tồn căn tức là còn giữ gốc rễ. Mai một không phải mất đi mà là một mai, tức là trong tương lai đó. Hai câu cuối rõ ràng rồi: nếu giữ lòng thành trong tương lai trời ngó xuống thì mình được thoát cảnh nghèo, không còn ai chê mình ngu dại! Tóm lại là hai vợ chồng nghèo ở bao ngày chẳng có hôn thú. Gia cảnh khó khăn vẫn giữ lòng hồn nhiên vui vẻ. Cả đời ông chồng thân nam tử phải đổ giọt mồ hôi, còn bà vợ vốn là thôn nữ lắm phen nước mắt tràn bờ mi. Tuy vậy họ vẫn hằng giữ lễ, nhất tâm theo thiên kinh địa nghĩa, gốc rễ của đạo lý cương thường. Một mai mà lòng thành được trời chứng giám sẽ ban cho họ sự khôn ngoan, giàu sang phú quý.

Bạn Tửng nhìn Tửng như người từ cõi khác mới xuống trần. Một lát hắn mới nói:
_ Tửng à, tớ bảo thật nhé. Thơ của cậu chắc phải gọi là thơ trồng chuối ngược!

Tửng sửng sốt:
_ Sao vậy?
_ Thì phải đưa cho người đi chổng ngược đầu xuống đất hai chân chỉa lên trời đọc mới hiểu nổi.

(còn tiếp)

Bạn của Tửng hông bít là trong ĐV mình cũng có ngừi ưa đảo giống Tửng nhỉ hihi

Có lẽ Tửng chỉ đọc thơ mình, hong đọc thơ người!   lol2

Trong ĐV mình cũng có người chỉ đọc thơ mình, hong đọc thơ người khác. PN đọc thơ của nhiều người nhưng cũng có người đăng thơ thì PN không đọc. Tửng biết ai hông nà Wink

Chắc là thơ của Tửng!  :pp:

Thơ của Tửng nên đọc nên đọc hihi
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9016
Registration date : 23/11/2007

Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện nay - Ái Hoa   Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 I_icon13Fri 31 May 2019, 21:19

Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Đảo tự

Bạn Tửng trố mắt:
_ Cậu làm thơ tiếng Miên hay tiếng Lèo vậy?

Tửng giải thích:
_ Thơ tiếng Việt mà! Bài thơ này rất giản đơn, mình tích phân một chút cậu sẽ rõ ngay thôi!

Hắn càng mơ hồ:
_ Tích phân thì phức tạp thêm chứ đơn giản thế nào được?
_ Không phải, đã nói đảo tự mà, tích phân tức là phân tích đó!

Rồi Tửng lên giọng giảng giải giống như thầy giáo trong lớp... tiểu học:
_ Này nhé: chồng vợ lâu ngày chẳng thú hôn. Thú hôn là hôn thú. Nhà nghèo làm việc quần quật đâu có thì giờ mà đi làm hôn thú!

Người bạn la lên:
_ Trời! Tớ cứ tưởng là... nằm chồng lên vợ mà không thích hôn... Hôn đâu có mất tiền mà sợ? Rồi câu hai nữa!

Tửng nhíu mày:
_ Câu hai thế nào?
_ Thì nghèo quá tìm khăn lau da cũng khó, sao lại phải giữ hồn gì đây? Hết hồn phách thì xuống tới dưới có thêm mồ mả, nghĩa địa thấy mà ghê!

Tửng nhìn bạn ra vẻ thương hại:
_ Cậu quê quá, thời buổi này người ta phải dùng phép đảo tự để làm thơ văn thêm phần phong phú sáng tạo. Cảnh gia là gia cảnh, không phải da người. Khăn khó là khó khăn, không phải là khó tìm khăn, nhiên hồn là hồn nhiên, hôi mồ là đảo tự của chữ mồ hôi, mắt nước là nước mắt. Nghĩa địa kinh thiên tức là thiên kinh địa nghĩa, tức là lý lẽ trời đất sẵn bày. Lễ thủ là thủ lễ. Thường cương lý đạo là đạo lý cương thường. Căn tồn là tồn căn tức là còn giữ gốc rễ. Mai một không phải mất đi mà là một mai, tức là trong tương lai đó. Hai câu cuối rõ ràng rồi: nếu giữ lòng thành trong tương lai trời ngó xuống thì mình được thoát cảnh nghèo, không còn ai chê mình ngu dại! Tóm lại là hai vợ chồng nghèo ở bao ngày chẳng có hôn thú. Gia cảnh khó khăn vẫn giữ lòng hồn nhiên vui vẻ. Cả đời ông chồng thân nam tử phải đổ giọt mồ hôi, còn bà vợ vốn là thôn nữ lắm phen nước mắt tràn bờ mi. Tuy vậy họ vẫn hằng giữ lễ, nhất tâm theo thiên kinh địa nghĩa, gốc rễ của đạo lý cương thường. Một mai mà lòng thành được trời chứng giám sẽ ban cho họ sự khôn ngoan, giàu sang phú quý.

Bạn Tửng nhìn Tửng như người từ cõi khác mới xuống trần. Một lát hắn mới nói:
_ Tửng à, tớ bảo thật nhé. Thơ của cậu chắc phải gọi là thơ trồng chuối ngược!

Tửng sửng sốt:
_ Sao vậy?
_ Thì phải đưa cho người đi chổng ngược đầu xuống đất hai chân chỉa lên trời đọc mới hiểu nổi.

(còn tiếp)

Bạn của Tửng hông bít là trong ĐV mình cũng có ngừi ưa đảo giống Tửng nhỉ hihi

Có lẽ Tửng chỉ đọc thơ mình, hong đọc thơ người!   lol2

Trong ĐV mình cũng có người chỉ đọc thơ mình, hong đọc thơ người khác. PN đọc thơ của nhiều người nhưng cũng có người đăng thơ thì PN không đọc. Tửng biết ai hông nà Wink

Chắc là thơ của Tửng!  :pp:

Thơ của Tửng nên đọc nên đọc hihi

Đọc phải trồng chuối!  :potay:

_________________________
Truyện nay - Ái Hoa - Page 13 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện nay - Ái Hoa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 13 trong tổng số 15 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 8 ... 12, 13, 14, 15  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện sáng tác, truyện kể ::   :: Ái Hoa-