Trang ChínhTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Trang Thơ Hoa by buixuanphuong09 Today at 09:07

Trang thơ Nam Toàn by Nam Toàn Today at 08:33

Tình thầy mãi thắm by buixuanphuong09 Today at 08:04

TÌNH YÊU CÂY CỎ ĐV4 by buixuanphuong09 Today at 03:50

Chúc Mừng Lưu by mytutru Yesterday at 16:10

Nhớ by tth Yesterday at 11:40

Yến Thanh Họa Cùng Bạn Phương Nguyên by Yến Thanh Yesterday at 10:57

Tình Đời Lãng Tử by Yến Thanh Yesterday at 10:54

TÔI ĐANG TẬP MỌI LÚC MỌI NƠI by mytutru Yesterday at 09:34

Lưu Ly Tím by Ma Nu Yesterday at 05:09

THƠ (Hoa Mộc) by Hoa mộc Sat 27 Nov 2021, 13:51

Nó thế thì đã sao! by buixuanphuong09 Sat 27 Nov 2021, 12:50

Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên by mytutru Sat 27 Nov 2021, 08:32

PHÁP VIỆN MINH ĐĂNG QUANG TĂNG NI & Đại Chúng by mytutru Fri 26 Nov 2021, 17:17

THÚ CHƠI CÂU ĐỐ'I ĐẦU NĂM NHÂM TI by Ma Nu Fri 26 Nov 2021, 14:27

ALBUM THƠ HOA CÁC LOẠI by buixuanphuong09 Fri 26 Nov 2021, 10:30

Kim Dung tiểu thuyết bình khảo by Trà Mi Fri 26 Nov 2021, 07:55

Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc by Trà Mi Fri 26 Nov 2021, 07:33

Chữ Vạn by Trà Mi Fri 26 Nov 2021, 07:25

Họa thơ Phương Nguyên by buixuanphuong09 Thu 25 Nov 2021, 10:26

Kính chúc Thầy, kính chúc Tỷ by tâm an Thu 25 Nov 2021, 08:55

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Thu 25 Nov 2021, 01:02

GÓC RIÊNG SINH NHẬT 2021 by mytutru Wed 24 Nov 2021, 17:40

CHÚC MỪNG SINH NHẬT BẢO MINH TRANG 24.11 by mytutru Wed 24 Nov 2021, 17:35

Cột đồng chưa xanh (2) by Ai Hoa Wed 24 Nov 2021, 11:26

KÍNH TẶNG THẦY by Ai Hoa Wed 24 Nov 2021, 07:59

VỤI CHO HOA by Ma Nu Tue 23 Nov 2021, 15:02

KÍNH MỪNG THẦY, TỶ NHÂN NGÀY 20/11 by Ai Hoa Tue 23 Nov 2021, 10:26

Ngừa Dịch Siêu Vi Kỷ Niệm by mytutru Mon 22 Nov 2021, 23:17

CHÚC MỪNG 20/11 by Ai Hoa Mon 22 Nov 2021, 11:04

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5505
Registration date : 01/04/2011

Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc   Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc - Page 2 I_icon13Tue 16 Nov 2021, 08:10


Gieo Gió Gặt Bão

Bình Nguyên Lộc


Phần III


Đồ may hăm bốn giờ là lấy được, như Hảo báo trước. Tiền may mắc gấp ba, nhưng Hảo không nói ra nên Liên không biết, không sốt ruột bao nhiêu.

Trước đó, Liên đẹp nhưng hơi quê-kệch. Nàng ở trong nhà, ai cũng thấy rõ được đó là người khách, vì người không hòa-hợp với ngôi nhà với những căn buồng và đồ đạc trong nhà.

Nay, mặc đồ mới, hợp thời-trang, nhan-sắc của Liên bỗng như vừa được phủi bụi, rực sáng lên, và bây giờ cái người ít hòa-hợp với cái nhà ấy là Hảo.

Hảo có cảm-giác rằng kẻ vào nhà nàng sẽ ở luôn trong đó rồi lấn nàng... văng ra ngoài. Nàng tự hỏi có nên tiếp-tục trò chơi ác-hiểm của nàng hay không. Cái lợi về sau rất bấp-bênh mà nguy-hiểm thì chưa chi đã rõ bông ra đó.

Nhưng rồi nàng tự tin nơi tài trí và quyền-thế của nàng, trông cậy nơi tánh thật-thà của đứa cháu, và cả quyết đi sâu trong kế-hoạch.

Trưa hôm ấy đang ăn cơm, Nho nhắc:

- Tối nay ta dùng cơm trong Chợ-lớn chớ ?

- Sao lại trong Chợ-lớn. Hảo hỏi gằn.

- Thì chính em đã.....

- Nếu đó là sáng kiến của em thì việc gì đến anh mà anh nói.

Giọng của Hảo là giọng gây-gổ thật tình, khiến Nho vốn nể vợ, càng sợ hãi thêm. Hảo đã định là chính hôm đó đi ăn cơm Tàu, và không quên dự-định của nàng. Nhưng nàng, nổi dóa lên, khi thấy chồng nhớ đến điều đó. Nho nhớ như vậy, tức là săn-sóc Liên cẩn-thận, vì đi ăn cơm Tàu là để đãi Liên; sự săn-sóc của ông Nho chứng tỏ ông đã dành cho Liên một chỗ lớn trong tim ông rồi, trái tim mà từ thuở giờ bà đã chiếm trọn một mình.

Ông Nho có thể chỉ vì lịch-sự và châu-đáo với một người khách bà-con thôi, nhưng bà Nho từ đây, không còn nghĩ như vậy nữa được.

Bà cảm nghe một thích-thú vô song trước sự run sợ của chồng, cái thú trả thù lòng phản-bội của hắn, cái thú được tăng uy-quyền trước một kẻ thù tương-lai.

Bà thổi cho thú ấy phồng lên bằng cách đổi ý-định bất ngờ. Bà vụt cười lên khanh-khách rồi nói:

- Phải, chiều nay ăn cơm Tàu. Mà là do tôi quyết-định chớ không phải do ông nhắc-nhở, và đến phút chót tôi còn quyền bãi bỏ chương-trình.

Nói xong, bà sợ đứa cháu gái ái-ngại và khó chịu rồi không đi, nên bà day lại rồi cười mơn với nó mà rằng:

- Phải không em ? Việc gì cũng phải do chị em mình định cả. Đờn-ông thì cho ra rìa.

Thái-độ bất-lịch-sự của nàng nhờ câu đó bỗng hóa ra một trò đùa. Nho hiểu rằng thật ra không phải thế. Nhưng ông cũng cố mà nhận đó là một trò đùa, cho đỡ tổn thương tự-ái, nên ông cười xòa.

Hảo không ngớt nhìn đứa cháu gái. Liên mặc một bộ đồ mát bằng lụa nhơn-tạo Nhựt-bổn màu ngà-ngà như lụa lèo ta, mà dịu mình hơn nhiều. Chiếc áo của nàng cụt tay, hở cổ. Cánh tay và cổ của Liên no và trắng mịn khiến Hảo là đờn-bà cũng không rời mắt được. Tuy vậy nàng cũng dành chút ít thì-giờ để thỉnh-thoảng nhìn chồng, và mỗi lần nàng bắt gặp mắt Nho liếc qua người khách là nàng sôi gan lên, muốn hất mâm cơm xuống đất.

Nho chỉ cúi gầm xuống mà ăn, thỉnh-thoảng mới dám cho mắt mình đi dạo một vòng, đi vộì-vàng như một toán lính ba-trui, hối-hả trở về kẻo gặp quân địch vây bắt.

Lâu lâu, cần nói gì cho bữa ăn đỡ lạnh, ông chỉ ngước lên nhìn vợ thôi. Thấy như vậy hóa ra mình lạt-lẽo quá, nên một khi kia, ông đánh bạo day qua ngó Liên mà hỏi:

- Sao Liên không ăn giò heo ?

Nho làm bộ nhìn thẳng-thắn để dám nhìn lâu. Hảo đang cầm ly nước đá mà uống, sức muốn bóp nát chiếc ly ấy. Bà bóp thật, và thấy nó rắn quá, bà hạ ly xuống khỏi mặt bàn và ném mạnh lên gạch.

Tiếng pha-lê vỡ kêu cái rổn khiến Nho giựt nẩy mình day qua hỏi lăng-xăng:

- Gì đó ? Gì đó ? Em có sao không ? Bây a đem cái ly khác ra đây mau coi !

Liên không có tịch gì và bản-chất trầm lặng, nên nàng không mảy-may xúc-động vì tiếng ly bể thình-lình.

Từ đó đến cuối buổi ăn, không chuyện gì buồn xảy ra nữa cả. Cơn giận của Hảo như bị ném đi theo cái ly. Nàng bình-tĩnh lại và dẫn đầu câu chuyện cho không-khí trở ra vui-vẻ.

Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5505
Registration date : 01/04/2011

Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc   Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc - Page 2 I_icon13Thu 25 Nov 2021, 10:51


Gieo Gió Gặt Bão

Bình Nguyên Lộc



- Liên đi bên mặt của anh Nho đây em, kẻo xe.

Hai vợ chồng ông Nho đậu xe ở đường trong rồi đi bộ ra phố Đồng-Khánh cho vui chơn. Vợ chồng dắt tay nhau đi trước, Liên lót-tót theo sau. Nhưng trái với thói quen, Hảo đi bên trái Nho chớ không đi bên mặt, tức phía trong, để núp xe.

Hảo day lại nói với đứa cháu gái:

- Liên đi lên ngang hàng để nói chuyện với chị, sao lại đi riêng ra như vậy?

Liên, bước lên hàng trên, đi bên trái của Hảo, tức phía ngoài đường.

- Ấy, xe nó ăn em bây giờ, đi phía trong !

Vừa nói, Hảo vừa kéo Liên vào phía vỉa hè. Thành ra Liên đi ngay bên mặt của Nho.

Đáng lý Nho hảnh-diện đi giữa hai phụ-nữ đẹp, nhưng ông ta sợ vợ lên cơn bất tử, nên cứ áy-náy lo-lo, không dám nói gì với Liên cả, cũng chẳng dám vui-vẻ lắm, sợ Hảo tức.

Đến tửu-lâu Thái-hồ ông mới nhẹ người được vì thang lầu hẹp, bắt buộc phải đi hàng hai nên Liên tự lui ra sau. Nhưng lên thang được bốn nấc, Hảo như nhớ ra cái gì nói:

- Ý chết, anh với Liên lên trước đi, em mua cái nầy đã.

Rồi nàng bước lẹ trở xuống để ra ngoài. Nho ngơ-ngác vài giây rồi nhìn Liên mà nói:

- Thôi mình lên trước vậy.

Tấm gương rộng và cao đặt tại đầu thang soi bóng hai người đang lên. Nho trông vào đó thấy Lìên cũng đang nhìn bóng nàng. Bốn mắt gặp nhau, hai mắt Liên vô-tội nên bình-thản soi gương, còn mắt Nho thì vừa sung-sướng trông thấy một cảnh xứng đôi lại vừa lấm-la lấm-lét như sợ ai quở trách về sự sung-sướng trái đạo ấy.

Thang lầu quẹo lên. Nhưng quanh-quẹo đi đâu, vẫn không thoát khỏi bao nhiêu tấm gương lớn, gắn cùng khắp nơi giúp Nho thấy được Liên mà khỏi nhìn ngay vào nàng.

Liên mặc áo bông nhánh khô lá héo. Nho nghĩ rằng nàng mặc lụa gì, màu gì, bông gì cũng đẹp được như thế cả. Bỗng ông giựt mình đánh thót lên vì Hảo thình-lình nói lớn sau lưng ông:

- Trời, mệt muốn đứt hơi.

Chắc ý là Hảo đã thấy mình ngó Liên trong gương, Nho tiếp tục ngó, cố ý tỏ ra mình ngó một cách thẳng-thắn nên không cần sợ-sệt. Vì thế, ông không day ra sau đón vợ mà chỉ nói với Hảo, như là việc Hảo lên theo kịp là tự nhiên và phải lúc, không làm ai hết hồn cả.

- Phải không Hảo, chiếc áo, riêng nó không đủ đẹp. Phải có tướng ăn mặc nữa mới nâng giá-trị nó lên được!

- Chớ sao. Mà áo nào được Liên nó mặc là chắc-chắn đẹp ra.

Liên lùi ra sau để nhường chỗ cho Hảo. Nhưng bà nầy không bước tới với chồng, chỉ đi song song với cháu thôi. Ông Nho day lại hỏi:

- Em mua gì đó?

- Trái cà-na.

- Trời, mua cà-na, cánh-chỉ làm gì?

- Em cũng chẳng biết làm gì nữa.

Liên tức cười cho người cô trẻ con, làm một việc cực nhọc là xuống thang gác, lên thang gác để mua một món quà không biết để làm gì.

Sao lại không biết! Hảo chỉ nói thế thôi. Nàng muốn nhường chỗ mình cho Liên trong giây lát với mục-đích giúp Nho toại mong mỏi ngầm và mục-đích làm cho Nho sợ-hãi chơi khi nàng lặng-lẽ theo kịp họ trong lúc Nho đang nhìn Liên.


° ° °

Nho gắp miếng da gà đưa lên trước mặt rồi hỏi vợ:

- Em biết họ chiên cách nào mà dòn như vầy hay không.?

- Cho mỡ đầy chảo chớ gì?

- Trật lất. Họ gắp da gà đưa lên như vầy rồi múc mỡ đang sôi mà xối vào, xối mãi cho đến khi nào da gà tới mức chín dòn thì thôi. Người Tàu họ có nhiều thứ đặc-biệt lắm.

- Đặc-biệt nhứt là vợ bé, Hảo cười nói. Vợ bé là phát-minh của ngươi Tàu, sở-trường của họ và...

- Chưa chắc. Người Việt-nam lại khòng cỏ vợ bé à?

- Nhưng ta đã chịu văn-hóa Tàu rất lâu.

- Còn người Ấn-độ, người Á-rập?

- Cũng lây Tàu tuốt.

- Nhưng sao em lại thích Tàu?

- Vì em không chống tục lấy vợ bé cho lắm.

- Bà nào cũng nói thế, nhưng hễ đàn-ông đi ra ngoài thì họ làm như giặc.

Hảo day qua Liên mà hỏi:

- Chị đố Liên anh có vợ bé hay không?

- Em không biết, mà chắc là không.

Lần đầu tiên Liên dám xưng em theo lịnh của Hảo. Nàng thấy cải thì khổ thêm với Hảo, nên cố-gắng và chỉ mới dùng cách xưng-hô ấy được hôm đó.

- Em nói đúng. Anh ấy không có nhưng sẽ có. Ảnh đòi vợ bé chèo-chẹo như em nhỏ đòi quà. Ảnh muốn con lắm, mà chị thì hiếm-hoi.

- Nhưng sao cô... sao chị khoẻ mạnh như vậy mà cứ không con?

- Là tại kiến họ của mình như vậy! Ba má chỉ có một mình em, em không thấy sao? Họ mình không tuyệt-tự nhưng hiếm-hoi lắm! Chị chịu thua mà nhìn-nhận như vậy, chớ biết đâu không phải lỗì tại ảnh.

- Nhưng ảnh trông cũng khỏe-mạnh...

Và đây là lần đầu tiên Liên dám kêu Nho bằng anh, vì vui câu chuyện, quên e-ngại như trước.

- Ấy vậy mà chị của em cứ muốn đổ lỗi cho anh, Nho nói.

Cả ba đều dám lộn ngôn theo ý-muốn của Hảo. Ý muốn ấy nhớ ra là chỉ vô-tội thôi, nảy ra ngay lúc Liên mới đến nhà, lúc Hảo chưa phát-minh mưu-kế ác-hiểm nào cả.

Bữa ăn cơm thường nầy đã đánh dấu một biến-đổi lớn trong sự giao-tiếp giữa ba người từ đây.

° ° °

Nho nằm yên rất lâu, muốn tìm biết xem Hảo ngủ hay thức, mà không thể nào tìm được.

Ông ta thao-thức mãi ! Không cục-cựa thì mỏi, mà cục-cựa, lăn-lộn lại sợ Hảo hỏi tại sao mà không ngủ, thì chẳng biết đáp thế nào cho ổn. Ngày thường, ông vẫn hay thao-thức, Hảo có hỏi thì cắt-nghĩa rất dễ-dàng. Nhưng ông ta lại có tịch, sẽ khó nói lắm, mà Hảo lại xét-nét với ẩn-ý nghi-ngờ thì ghê quá.

Thành ra ông cần biết vợ ngủ hay chưa để mà trở mình cho đỡ mỏi.

Ông làm bộ ngủ mê, bỏ tay qua trên mình vợ rồi rên ư-ư vài tiếng. Hảo vẫn nằm im-lìm và thở đều-đều. Bấy giờ Nho mới dám đổi vị-trí, trở chiếc gối để đưa mặt gối mát phía dưới lên trên, rồi dời lưng mình khỏi chỗ nệm nóng hầm.

Khó ngủ lắm, khi người đờn-ông đã để ý đến một người phụ-nữ. Anh ta chiếu phim cho hình bóng người đó hiện lên tấm màn đen của trí-não anh. Anh ta quay dĩa hát cho giọng nói, tiếng cười của người đó vang lên trong đêm lặng. Anh ta tự hỏi cỏ thể yêu được ngươi đó hay không, lòng tự-ái và kinh-nghiện ở đời, hai thứ đều bảo nhỏ anh rằng: "được !".

Mà đã xong đâu. Anh ta lại hỏi thầm mình: "Đành là được nhưng phải dùng chiến-lược nào để thành-công?" À, đây là một câu hỏi rắc-rối, trả lởi hơi lâu. Làm cách nầy, anh thấy sẽ phải đụng đầu với chướng-ngại kia. Làm cách nọ, anh thấy sẽ vương phải thắc-mắc khác.

Lập xong kế-hoạch tấn-công thì quá nửa đêm rồi.

Bây giờ đến lúc xem xét nội-bộ. Yêu được. Dùng chiến-dịch X. Nhưng phản-động của nội bộ sẽ như thế nào? Bà nội-tướng bả sẽ nổi tam bành, nhưng đến mức nào? Đốt chăng? Bắn chăng? Hay bả sẽ tự-tử? Hay gì-gì khác?

Tuy đó là vấn-đề nội bộ, nhưng lại thuộc khách-quan, ông đờn ông không thể lấy ý riêng, kinh-nghiệm riêng mà lường trước phản-động của vợ ông ta.

Thâm-ý của đối phương thật hoàn-toàn bí-mật thì khó liệu biết bao nhiêu! Biết người, biết ta, trăm trận đều thắng. Nhưng người ấy, mỗi khi ông cà-rỡn hỏi xem nếu ông yêu ai, người ấy sẽ làm gì ông, thì người ấy chỉ úp-mở, cười gằn rồi nói: "Cứ yêu đi, rồi sẽ biết tay tôi".

Khổ quá! Người ta muốn biết "tay tôi" trước kìa, để mà tùy-liệu hành-động, chớ sẽ biết nhau sau, thì biết làm gì.

Nhưng thắc-mắc băn-khoăn nào cũng phải mờ đi trước hình ảnh của cô gái cứ lởn-vởn hiện lên trước mắt ông Nho mãi.

Liên mặc dầu chỉ là cháu họ, vẫn hao-hao giống Hảo, Hảo thuở hai mươi. Nho đã yêu Hảo vì gương mặt ngày xưa, bóng-dáng ngày xưa. Gương mặt và bóng-dáng ấy bây giờ không còn nữa. Ông vẫn yêu vợ, nhưng không khỏi ngậm-ngùi tiếc thương những cái đã mất. Mấy hôm nay thình-lình ông tìm lại được thứ của mất ấy nơi người khác, mà người khác ấy, ngoài những nét giống Hảo kia, cũng riêng đẹp lắm, thì làm thế nào mà ông tịnh-tâm được.

Tại sao thuở giờ Liên cũng có đến chơi nhiều lần mà ông không nhận ra nàng là bản sao của Hảo, mà chỉ mới nhận được đây thôi? Là vì những cơn nổi giận thình-lình của Hảo, ông hiểu do đâu mà có. Cái ghen của vợ ông khiến ông nghĩ đến điều quấy mà vợ ông ghen. Đó là cái ghen gợi ý, rất tai-hại.

Ông Nho có chiến-đấu với tà-tâm của ông khi nó mới nhóm. Nhưng ông không phải là một chiến-sĩ quyết-thắng nên ông rút lui mau quá. Vả còn thắng làm sao được khi mà bên trong có kẻ chủ mưu gây rối, cứ đẩy ma-quái tới trước mặt ông, mỗi lần ông xô nó ra.

Ông Nho trở chiếc gối một lần nữa, rồi lăn qua bên kia cho mát. Ông vừa xây mặt ra ngoài thì bỗng bà nắm tai kéo trở vô thật mạnh:

- Lo cái gì mà tới giờ nầy chưa ngủ?

Nho sợ điếng hồn như đứa trẻ vừa bị mẹ bắt chợt ăn vụng mứt. Giọng bà Nho ráo hoảnh chứng tỏ rằng bà cũng chưa ngủ phút nào hết từ đầu hôm tới giờ.

Ông Nho nằm ngửa nhìn nóc mùng, tim đập lia-lịa, ú-ớ không đáp được. Thấy cũng tội-nghiệp, Hảo cười rồi vả vào má chồng mà nói:

- Lo vừa vừa vậy. Không con, làm ra tiền ai ăn mà khổ tâm, khổ trí quá vậy.

Bây giờ Nho mới hoàn hồn, lăn qua, hạ tay cho vợ gối đầu rồi hỏi:

- Em cũng chưa ngủ sao?

- Không, em mới thức giấc.

Bà Nho đã nói dối. Còn hơn ông Nho, bà không ngủ được từ mấy đêm nay. Mưu sâu của bà, bà cắn răng bóp bụng lập ra và thi hành vì quyết bảo-vệ quyền-lợi riêng của bà. Nhưng dầu sao, bà cũng nhiều tình-cảm, không để lý-trí lấn át mọi việc được. Nên chi bà đau-khổ trước, đau cái niềm đau của một bà vợ có chồng yêu người khác. Mà cuộc yêu đương tương-lai ấy lối ra thật là mờ mịt. Mà muốn một đường nhưng biết đâu nó sẽ chẳng đi một ngả.

Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5505
Registration date : 01/04/2011

Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc   Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc - Page 2 I_icon13Fri 26 Nov 2021, 07:33


Gieo Gió Gặt Bão

Bình Nguyên Lộc



Hảo dừng lại trước tủ kiếng một hiệu kim-cương. Liên cũng đứng sát lưng nàng và cả hai cùng ngắm-nghía những món nữ-trang chưng bày trong đó.

Đờn ông không ưa hột xoàn, nên ông Nho đứng dang ra xa, day mặt ra đường mà nhìn xe qua lại.

Lâu lắm, ông đứng nghe chừng mỏi chơn, nên ông sốt ruột đi lại gần hai người đờn-bà mà nói:

- Chuông rung rồi kia ! Bộ muốn mua hết cả tủ hay sao ?

- Chuông rung mặc kệ nó. À, anh Nho nè ! Từ thuở giờ chưa thấy anh ngọt với bên vợ lần nào hết.

Nho ngạc-nhiên hỏi:

- Ngọt làm sao ?

- Thì không thấy anh giúp đỡ phía bên em lần nào cả ?

Nho cười ngất:

- Bên em không nghèo, làm sao anh giúp được.

- Không có dịp giúp kế mưu-sinh thì giúp về xa-xí, Đâu anh bóp bụng tặng em Liên một món nữ-trang trong hiệu nầy xem. Em chắc anh không dám làm cuộc hy-sinh đó. Tặng những quân khác thì anh dám, phải không ?

- Ngỡ gì. Anh chưa tặng vì Liên xem bộ nó không thích nữ-trang lắm.

- Ai nói với anh như vậy ? Đờn-bà con gái lại không thích nữ-trang thì thích cái gì ?

- Vậy à ? Thế Liên ưa món nào trong tủ nầy ?

Liên ngỡ Nho và Hảo nói đùa với nhau chơi nên cũng cà-rởn theo:

- Em muốn đôi bông vỏ bạch-kim kia.

- Đâu đôi nào đâu ?

Liên chỉ từng giữa. Một đôi hoa tai nằm trên nệm nhung đen của một chiếc hộp da, vỏ bằng vàng trắng nhận hai hột xoàn lóng-lánh màu sắc dưới ánh đèn. Nho day qua hỏi vợ:

- Cỡ mấy ly em ?

- Chắc là sáu ly.

- Mai em Liên sẽ có hoa tai.

Liên chỉ cười như đứa bé trước bao nhiêu lời hứa suông của người lớn mà kinh-nghiệm đã cho nó biết rằng sẽ ăn trợt cả.

Trong rạp chiếu bóng, phim thời-sự gần dứt. Nho đi trước dẫn đường, nhưng tới trước hàng ghế, ông nhường cho vợ vào. Ông nối gót theo Hảo, thành ra Liên đi sau mà ông thì ngồi giữa hai người.

Lần nầy ông Nho không còn nghĩ vẩn-vơ như lần đi xen vũ Nhựt nữa. Ý bất-chánh đã thành-hình hẳn mà cuộc chiến-đấu cũng đã chấm-dứt. Bây giờ ông đã bại trận, bị bắt làm tù-binh rồi. Ông ngồi tù giữa mối tình câm-lặng, không thoát ngục yêu-đương ấy được. Ông luôn-luôn sắp đặt mưu kế, không phải để vượt ngục, mà để cho mối tình nói lên thành tiếng được, khỏi phải yêu trộm nhớ thầm nữa.

Mỗi lần mỏi tay, gác cùi chỏ lên tay ghế, chạm phải Liên, ông cũng chẳng còn giựt mình giựt mẩy gì nữa hết. Hơn thế, ông dám nghiêng đầu qua để thì-thầm cắt nghĩa cho Liên vài đoạn khó hiểu, và còn hơn thế nữa, ông dám trao quà ngọt cho Liên tận tay.

Hảo là một nhà chiến-lược lỗi-lạc. Trận quyết-liệt, bà sẽ cho đánh tại bờ biển. Nhưng ở Sài gòn, bà gây ra trước nhiều cuộc chạm súng khá sôi-nổi, hào-hứng, để hai đối thủ tiếp-xúc nhau cho quen lần.

Hôm nay, ông Nho về sớm lắm; mới mười giờ rưỡi là xe ông đã tiến vào sân.

Liên đi vắng, còn Hảo thì đang ngồi gọt móng tay nơi buồng ăn. Nho bước vào nói:

- Em bêu xấu anh trước mặt Liên làm chi vậy?

Bà Nho chưng-hửng hỏi:

- Bêu xấu hồi nào ?

- Thì em đã nói rằng anh kẹo, không giúp bên vợ.

- Bộ không nói nó không biết à. Anh có giúp ai bên em lần nào đâu.

- Vì vậy anh tức lắm, phải tỏ cho nó thấy để xóa tiếng rít chúa ấy.

Hảo mỉm cười, hiểu ngay rằng chồng làm bộ nói thế để cắc-nghĩa cho trôi món chi-phí lớn của ông ta, và sự vội vàng sắm quà của ông ta. Nàng lại biết rằng trong túi áo Nho hiện đang có quà tặng ấy, nên đưa tay ra mà nói:

- Đâu cho xem.

Quả thật thế, Nho thò tay vào túi áo trong, lấy ra chiếc hộp da nhỏ xíu mà họ thấy đêm rồi.

Hảo mở hộp ra thì tờ hóa-đơn mở bung lên, nàng lấy giấy lên đọc thì trong đó đề tên người mua là Phan-thị-Liên.

Xoàn hoa tai, nước trắng, Hảo xem sơ bằng mắt trần thì thấy hột sạch lắm.

- Bao nhiêu?

- Sáu mươi lăm.

- Phắc-tuya chỉ để bốn mươi thôi.

- Trốn thuế mà! Bọn nó cắt cổ quá. Nhưng thôi, quà tặng thì không so-đo được lúc cần sắm.

Hảo trao trả hộp nữ-trang cho chồng. Nho nói:

- Em cất đi để rồi trao cho Liên.

- Không, nếu em tặng thì còn nghĩa gì.

Nho chỉ làm bộ nói thế thôi. Sự từ-chối của vợ là một cử-chỉ cứu-tinh, nên ông vội-vàng cất quà vào túi rồi xây lưng mà đi qua buồng giấy thật lẹ, sợ vợ đổi ý chăng?

Nho qua đó nhưng không làm việc gì được. Ông ngồi nóng-nảy rình Liên về. Ông cứ dòm đồng hồ mãi, mặc dầu Liên không có hẹn lúc nào về cả.

Ông nhớ lại thì hai tai Liên không có đeo gì hết. Hoa tai rẻ tiền chắc nàng chê, mà hoa tai quí giá lại mua không nổi, nên cô gái ấy đành để nó mồ côi. Quà tặng sẽ làm nàng vừa lòng chăng? Chắc là có. Sẽ gây cảm-tình của nàng đối với mình chăng? Cũng chắc-chắn là sẽ có. Đó là một món quà đế-vương, người nhận không thể không mến người tặng hơn lên được.

Thích quá ! Nho reo thầm như vậy rồi xoa tay khoan-khoái, ông ta đang chưa biết phải bắt đầu làm sao, thì vợ ông đã dại-dột bày cái trò tặng quà nầy khiến ông khỏi băn-khoăn trước mớ chương-trình của ông. Bây giờ chỉ còn thi-hành chương-trình X thôi mà điểm 1 là tặng món quà nầy.

Mà kìa, Liên đã về. Xe tắc-xi vừa ngừng lại thì Nho nghe bối-rối lên. Ông ta đã sắp-đặt một lối tặng quà bạo-dạn ngay trước mặt vợ. Nhưng đến phút chót sắp-sửa thi-hành thì ông đâm ra sợ-hãi.

Dòm ra cửa sổ, ông thấy Liên ôm gói đồ vừa mua mà vào nhà. Ông chờ một phút. Đoán Liên đang đứng ở buồng ăn mà nói chuyện với Hảo, ông đứng lên mở cửa phòng giấy mà bước qua đó.

Ông Nho đoán không sai.

Hảo ngồi trên chiếc đi-văng đặt sát vách. Liên đứng trước mặt Hảo vừa cười vừa đáp câu hỏi gì đó của vợ ông:

- Dạ em lục-lọi mãi mà không gặp. Hình như hàng-hóa Pháp lúc nầy không có tới nữa.

- Còn em mua gì kia ?

- Chỉ len.

- Trời giữa mùa nực mà đan len ?

- Giữa mùa nực mua chỉ mới rẻ được.

- Cho xem.

Liên vừa đặt gói xuống đi-văng thi Nho đã bước tới. Ông bảo:

- Liên, nhắm mắt lại xem nào!

Liên đoán là có trò gì hay mà hiền-lành, nên vâng lời. Nho móc túi lấy đồ nữ-trang ra, cầm một chiếc hoa tai lên kề sát tai Liên nhưng tránh đụng chạm. Ông ngắm-nghía rồi hỏi vợ:

- Nổi hay không?

- Nổi lắm.

- Đưa kiếng xem.

Hảo vói lấy chiếc gương con trao cho chồng. Nho đưa gương trước mặt Liên rồi bảo:

- Liên, mở mắt ra.

Liên làm y theo lời dặn rồi ngạc-nhiên hết sức mà thấy chiếc bông mà Nho cầm giữa hai ngón tay đang lóng-lánh trước mặt nàng. Thì ra Hảo và Nho đêm rồi đã nói thật chớ không phải cà-rỡn.

- Đâu em đeo vô liền xem, Hảo nỏi.

Liên bối rối quá, không biết có nên nhận món quà quí-giá đó hay không. Phải chi quà ấy Hảo tặng thì còn dễ có thái-độ, đằng nầy…

Bà Nho lại bảo:

- Em đeo đi cho chị xem. Anh biếu em đó, nhận đi.

Thấy Hảo thành-thật mời mọc, Liên hết ngại về người cho quà, nhưng vẫn khó chịu về giá của món quà.

- Anh cho nhiều quá...

Nàng nói nho-nhỏ một câu mà không nói dứt được. Hảo cứu vớt:

- Ảnh nhiều tiền lắm, em đừng lo. Quà đó mà có thấm tháp gì đối với số tiền ảnh kiếm được.

Liên cười ngoỏn-ngoẻn, tiếp lấy đôi bông rồi đeo vào tai. Nàng soi kiếng rồi lại cười, sung-sướng trông thấy. Hai vợ. chồng Nho cũng sung-sướng đã làm vui lòng kẻ khác đến mức đó.

Nho tiếc:

- Phải chi em nó uốn tóc thì tuyệt!

- Ờ, Hảo nói như vừa sực nhớ ra, em đã dặn nó đi uốn tóc mà nó bỏ qua rồi em cũng quên luôn. Được, mai em sẽ nắm đầu nó đi lại hiệu mới được.

Liên sợ-hãi phản đối:

- Ý chết ! Em chưa xin phép ba má...

- Không sao. Cứ đặt ổng bả trước một sự đã rồi. Ổng bả không giết em đâu à sợ. Anh Nho có nhớ chị Nhiệm hay không ?

- Chị Nhiệm nào?

- Bà con bên ngoại em đó mà.

- Ừ, nhớ rồi, rồi sao?

- Thuở chỉ còn con gái, chồng chỉ đi hỏi chỉ được ba tháng thì anh ấy trốn mất. Bên ảnh khóc, bên em càng khóc nhiều hơn. Nhưng ba tháng sau ảnh lù-lù trở về với cái đầu hớt kiểu ma-nin.

Cả đôi bên đều quí cái búi tóc, nhưng lại mừng đứa con trở về hơn, nên bỏ qua luôn. Vả chuyện đã rồi kia mà.

Sáng hôm ấy, Hảo kéo Liên ra đi mà không nói đì đâu, Liên cũng đã quên mất vụ uốn tóc. Khi xe ngừng trước hiệu Mỹ-Phát, Liên mới sực nhớ lại, và hoảng-hốt muốn nhảy xuống xe mà chạy.

Hảo cười ngất nắm chặt lấy tay nàng là rằng:

- Không khoát được đâu. Vào đây cho chị bán em cho Chà-và nó làm thịt em mà nấu cà-ry cho rồi.

Liên nhút-nhát, sợ chèo kéo nhau giữa chỗ đông người, người ta cười cho, nên riu-ríu bước theo Hảo vào tiệm.

Hảo hỏi nàng nho-nhỏ:

- Em thích kiểu nào?

Liên không dám đòi coi kiểu, nói bừa:

- Uốn giống y như chị.

Nàng bùi-ngùi mến tiếc ngọn tóc mà thợ vừa cắt cho ngắn đi, day lại mà dòm xuống rồi nói:

- Cho lại tôi.

Người ta gói tóc cẩn-thận lại, Liên rưng-rưng nước mắt như vừa mất đứa em, nhưng lòng lại bôn-chôn muốn bíết cái đầu mới sẽ ra sao.

Đây là lần đầu trong đời mà nàng thấy bao cuộc thay-đổi diễn ra trong vòng ngấy hôm. Nàng đã biến thành một cô gái khác, và vài giờ nữa đây, thật là khác hẳn rồi.

Liên lắng nghe thử lòng mình xem nó có biến khác đi chăng? Không, chưa thấy gì mới lạ bên trong. Chẳng qua là thêm nhiều ham muốn, nhưng đó là những ham muốn còn rụt-rè.

Liên thấy cái tôi của nàng là quí và không thể tưởng-tượng một cái tôi khác vào thay cái cũ được.

Nàng ngồi đó, nghe như cả một quả núi đá đè nặng lên đầu nàng. Kiếp đờn-bà khổ thay, nàng nghĩ: nào sinh nở; nào kinh-kỳ, nào nội-trợ. Mà kiếp đờn-bà đẹp lại càng khổ hơn; khi không lại úp trên đầu một chiếc nón sắt, nóng và nặng, rồi không dám cựa quậy, rồi về sau lại không dám gội tóc cho thường. Mỗi ngày phải săn-sóc những cái lọn trên đầu như ông cụ chăm-nom cây cảnh.

Tóc đã uốn xong sau mấy tiếng đồng hồ ngồi như nhà sư nhập thiền. Liên nghe kỳ-kỳ hết sức, chừng xem lại mặt mình trong gương thì thấy nó còn kỳ hơn nữa.

Hảo kéo nàng ra cửa rồi nói:

- Em đẹp như tiên ấy. Có ưng ý hay không?

- Sao em lại thấy chướng.

- Vài bữa nó quen đi. Bây giờ thì em thật hoàn-toàn hết nhà quê rồi đó.

Về Đầu Trang Go down
 
Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Tiểu thuyết-