Trang ChínhTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên by mytutru Yesterday at 23:37

Sắc tím hoàng hôn by buixuanphuong09 Yesterday at 16:14

Dòng thơ họa của Nguyễn Thành Sáng &Tam Muội - Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1) by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 12:03

Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 12:01

Bộ sưu tập cánh vẩy 6 by buixuanphuong09 Yesterday at 11:32

TÌNH YÊU CÂY CỎ by buixuanphuong09 Yesterday at 10:17

Chân dung hay chân tướng nhà văn - Nhật Tuấn by Trà Mi Yesterday at 10:01

KIM DUNG GIỮA ĐỜI TÔI - VŨ ĐỨC SAO BIỂN by Trà Mi Yesterday at 09:42

Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh by Trà Mi Yesterday at 09:33

Hãy trả đất đai miền Tây về như nửa thế kỷ trước by Trà Mi Yesterday at 09:26

Chuyện những cây cầu ở Miền Tây by Trà Mi Yesterday at 09:19

Tự Lực văn đoàn – Văn học và cách mạng by Trà Mi Yesterday at 08:53

PHÚ by Ai Hoa Yesterday at 08:20

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 08:14

Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân by Ai Hoa Yesterday at 07:54

Một thoáng mây bay - Truyện ngắn by Ai Hoa Yesterday at 07:17

Vườn Đào mãi nhớ 3 by buixuanphuong09 Tue 04 May 2021, 18:19

Chút tâm tư by tâm an Tue 04 May 2021, 08:46

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Mon 03 May 2021, 18:06

Góc Nhỏ Lệ Tình by Lệ Tình Mon 03 May 2021, 13:39

TRANG THƠ LÊ HẢI CHÂU by Lê Hải Châu Mon 03 May 2021, 11:11

Hiểm họa cho sức khỏe do thiếu ngủ by Trà Mi Mon 03 May 2021, 10:24

GIẢI PHÁP TỐI ƯU by Phương Nguyên Sat 01 May 2021, 15:01

LOA KÈN TRẮNG by Phương Nguyên Fri 30 Apr 2021, 17:52

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Phương Nguyên Fri 30 Apr 2021, 17:46

ĐỢI CHỜ by Phương Nguyên Fri 30 Apr 2021, 16:59

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) by Phương Nguyên Fri 30 Apr 2021, 16:56

Câu đối NGỰA 2 by HanSiNguyen Fri 30 Apr 2021, 12:00

Duyên Số Gặp Ma by bounthanh sirimoungkhoune Fri 30 Apr 2021, 11:11

Chuyện tình 9 năm với Hoàng tử Monaco by Trà Mi Fri 30 Apr 2021, 07:37

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6
Tác giảThông điệp
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5019
Registration date : 01/04/2011

Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh   Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 I_icon13Wed 28 Apr 2021, 10:33

Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Tội ghê. Người này nghi ngờ người kia. May có hai vợ chồng ông bà mai chứ không thôi tan vỡ rồi

nghi mờ để bụng hén tỷ?   :potay:

nói cho cùng cũng là... ghen thui!    :thinking:

Ghen chi cho khổ vậy trời!

Rằng: Tôi chút dạ đàn bà,
Ghen tuông thì cũng người ta thường tình (ND)


không ghen mới là lạ! lol!
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 3523
Registration date : 23/03/2013

Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh   Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 I_icon13Wed 28 Apr 2021, 11:10

Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Tội ghê. Người này nghi ngờ người kia. May có hai vợ chồng ông bà mai chứ không thôi tan vỡ rồi

nghi mờ để bụng hén tỷ?   :potay:

nói cho cùng cũng là... ghen thui!    :thinking:

Ghen chi cho khổ vậy trời!

Rằng: Tôi chút dạ đàn bà,
Ghen tuông thì cũng người ta thường tình  (ND)


không ghen mới là lạ!  lol!

PN nói cho hay vậy thui, chứ PN cũng ghen lắm á :chemieng:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5019
Registration date : 01/04/2011

Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh   Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 I_icon13Fri 30 Apr 2021, 07:17

Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Tội ghê. Người này nghi ngờ người kia. May có hai vợ chồng ông bà mai chứ không thôi tan vỡ rồi

nghi mờ để bụng hén tỷ?   :potay:

nói cho cùng cũng là... ghen thui!    :thinking:

Ghen chi cho khổ vậy trời!

Rằng: Tôi chút dạ đàn bà,
Ghen tuông thì cũng người ta thường tình  (ND)


không ghen mới là lạ!  lol!

PN nói cho hay vậy thui, chứ PN cũng ghen lắm á :chemieng:

tỷ :battay:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5019
Registration date : 01/04/2011

Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh   Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 I_icon13Fri 30 Apr 2021, 07:20

Chương 11 (tiếp)

Lúc Phúc đứng đọc thơ thì Trường đi bách bộ dài theo hàng sầu riêng mà chơi. Phúc đọc dứt rồi thì nước mắt tuông dầm dề.

Trường thấy vậy mới đứng lại hỏi: "Toa đọc thơ rồi hả? Toa còn nghi tình cô Lý nữa hay không?."

Phúc lắc đầu đáp: "Trời cho mỏa một cục ngọc quý, mà mỏa không biết, mỏa tưởng là đá là sỏi, mỏa muốn quăng, muốn ném. May quá thiếu chút nữa cục ngọc quý của mỏa bể nát rồi."

Thấy bạn đã tỉnh ngộ, thì Trường mừng, nên cười mà hỏi nữa:

– Bây giờ toa phải làm sao?

– Mỏa phải thề thốt cho vợ mỏa tin rằng mỏa không cò thương nhớ cô Hạnh.

– Toa khỏi lo khoảng đó. Cô Lý đọc bức thơ của toa gởi cho mỏa tự nhiên cô không còn nghi toa nhớ cô Hạnh nữa.

– Ý! Toa đừng đưa thơ của mỏa cho vợ mỏa coi chớ.

– Không đưa thì làm sao giải cho cô Lý được. Mỏa giao bức thơ của toa cho vợ mỏa. Có lẽ nó đưa lại cho cô Lý rồi.

– Chết được! Trong thơ mỏa nói gian việc xấu cho vợ mỏa. Nếu nó đọc thì nó phiền mỏa, rồi làm sao nó thương mỏa nữa cho được.

– Toa phải xin lỗi cô Lý về khoản đó. Thôi đi vô nhà đặng kiếm cô Lý mà xin lỗi.

Trường vịn vai biểu Phúc đi. Phúc xếp bỏ thơ vào túi áo rồi đi theo Trường. Vô nhà không thấy hai cô, Phúc với Trường bèn đi ra phía sau mà kiếm.

Còn cô Lý với cô Mỹ lúc ngồi chung với nhau một xe mà trở lên Bến Súc thì cô Lý đã có than phiền về việc chồng cô thương cô Hạnh. Cô Mỹ cứ cười và nói cô Lý nghi lầm. Cô Lý cãi lại, nói rằng mình biết chắc chớ không phải nghi. Cô Mỹ nói để lên tới nhà rồi cô sẽ trưng bằng cớ về sự cô Lý lầm lạc.

Tại như vậy nên lên tới nhà rồi hai cô dắt nhau đi ra sau vườn, vừa ra khỏi nhà thì cô Lý hỏi cô Mỹ:

– Hồi nãy trên xe chị nói chị có bằng cớ chỉ rõ tôi nghi lầm. Bằng cớ gì đâu?

– Để ra ngoài nhà mát rồi tôi sẽ nói chuyện đó.

– Nói liền bây giờ lại hại gì hay sao?

– Chị nóng nảy quá!

– Làm sao mà không nóng cho được.

Ra tới nhà mát, cô Lý kéo ghế mời cô Mỹ ngồi. Cô Mỹ mở cái bóp lấy ra một phong thơ mà đưa cho cô Lý và nói:

– Thơ của anh Phúc gởi cho anh Trường đó. Chị đọc coi có phải chị nghi lầm hay không?
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 3523
Registration date : 23/03/2013

Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh   Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 I_icon13Fri 30 Apr 2021, 16:51

Trà Mi đã viết:
Chương 11 (tiếp)

Lúc Phúc đứng đọc thơ thì Trường đi bách bộ dài theo hàng sầu riêng mà chơi. Phúc đọc dứt rồi thì nước mắt tuông dầm dề.

Trường thấy vậy mới đứng lại hỏi: "Toa đọc thơ rồi hả? Toa còn nghi tình cô Lý nữa hay không?."

Phúc lắc đầu đáp: "Trời cho mỏa một cục ngọc quý, mà mỏa không biết, mỏa tưởng là đá là sỏi, mỏa muốn quăng, muốn ném. May quá thiếu chút nữa cục ngọc quý của mỏa bể nát rồi."

Thấy bạn đã tỉnh ngộ, thì Trường mừng, nên cười mà hỏi nữa:

– Bây giờ toa phải làm sao?

– Mỏa phải thề thốt cho vợ mỏa tin rằng mỏa không cò thương nhớ cô Hạnh.

– Toa khỏi lo khoảng đó. Cô Lý đọc bức thơ của toa gởi cho mỏa tự nhiên cô không còn nghi toa nhớ cô Hạnh nữa.

– Ý! Toa đừng đưa thơ của mỏa cho vợ mỏa coi chớ.

– Không đưa thì làm sao giải cho cô Lý được. Mỏa giao bức thơ của toa cho vợ mỏa. Có lẽ nó đưa lại cho cô Lý rồi.

– Chết được! Trong thơ mỏa nói gian việc xấu cho vợ mỏa. Nếu nó đọc thì nó phiền mỏa, rồi làm sao nó thương mỏa nữa cho được.

– Toa phải xin lỗi cô Lý về khoản đó. Thôi đi vô nhà đặng kiếm cô Lý mà xin lỗi.

Trường vịn vai biểu Phúc đi. Phúc xếp bỏ thơ vào túi áo rồi đi theo Trường. Vô nhà không thấy hai cô, Phúc với Trường bèn đi ra phía sau mà kiếm.

Còn cô Lý với cô Mỹ lúc ngồi chung với nhau một xe mà trở lên Bến Súc thì cô Lý đã có than phiền về việc chồng cô thương cô Hạnh. Cô Mỹ cứ cười và nói cô Lý nghi lầm. Cô Lý cãi lại, nói rằng mình biết chắc chớ không phải nghi. Cô Mỹ nói để lên tới nhà rồi cô sẽ trưng bằng cớ về sự cô Lý lầm lạc.

Tại như vậy nên lên tới nhà rồi hai cô dắt nhau đi ra sau vườn, vừa ra khỏi nhà thì cô Lý hỏi cô Mỹ:

– Hồi nãy trên xe chị nói chị có bằng cớ chỉ rõ tôi nghi lầm. Bằng cớ gì đâu?

– Để ra ngoài nhà mát rồi tôi sẽ nói chuyện đó.

– Nói liền bây giờ lại hại gì hay sao?

– Chị nóng nảy quá!

– Làm sao mà không nóng cho được.

Ra tới nhà mát, cô Lý kéo ghế mời cô Mỹ ngồi. Cô Mỹ mở cái bóp lấy ra một phong thơ mà đưa cho cô Lý và nói:

– Thơ của anh Phúc gởi cho anh Trường đó. Chị đọc coi có phải chị nghi lầm hay không?

Sắp có một cái kết viên mãn rùi applause
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5019
Registration date : 01/04/2011

Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh   Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 I_icon13Mon 03 May 2021, 09:17

Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Chương 11 (tiếp)

Lúc Phúc đứng đọc thơ thì Trường đi bách bộ dài theo hàng sầu riêng mà chơi. Phúc đọc dứt rồi thì nước mắt tuông dầm dề.

Trường thấy vậy mới đứng lại hỏi: "Toa đọc thơ rồi hả? Toa còn nghi tình cô Lý nữa hay không?."

Phúc lắc đầu đáp: "Trời cho mỏa một cục ngọc quý, mà mỏa không biết, mỏa tưởng là đá là sỏi, mỏa muốn quăng, muốn ném. May quá thiếu chút nữa cục ngọc quý của mỏa bể nát rồi."

Thấy bạn đã tỉnh ngộ, thì Trường mừng, nên cười mà hỏi nữa:

– Bây giờ toa phải làm sao?

– Mỏa phải thề thốt cho vợ mỏa tin rằng mỏa không cò thương nhớ cô Hạnh.

– Toa khỏi lo khoảng đó. Cô Lý đọc bức thơ của toa gởi cho mỏa tự nhiên cô không còn nghi toa nhớ cô Hạnh nữa.

– Ý! Toa đừng đưa thơ của mỏa cho vợ mỏa coi chớ.

– Không đưa thì làm sao giải cho cô Lý được. Mỏa giao bức thơ của toa cho vợ mỏa. Có lẽ nó đưa lại cho cô Lý rồi.

– Chết được! Trong thơ mỏa nói gian việc xấu cho vợ mỏa. Nếu nó đọc thì nó phiền mỏa, rồi làm sao nó thương mỏa nữa cho được.

– Toa phải xin lỗi cô Lý về khoản đó. Thôi đi vô nhà đặng kiếm cô Lý mà xin lỗi.

Trường vịn vai biểu Phúc đi. Phúc xếp bỏ thơ vào túi áo rồi đi theo Trường. Vô nhà không thấy hai cô, Phúc với Trường bèn đi ra phía sau mà kiếm.

Còn cô Lý với cô Mỹ lúc ngồi chung với nhau một xe mà trở lên Bến Súc thì cô Lý đã có than phiền về việc chồng cô thương cô Hạnh. Cô Mỹ cứ cười và nói cô Lý nghi lầm. Cô Lý cãi lại, nói rằng mình biết chắc chớ không phải nghi. Cô Mỹ nói để lên tới nhà rồi cô sẽ trưng bằng cớ về sự cô Lý lầm lạc.

Tại như vậy nên lên tới nhà rồi hai cô dắt nhau đi ra sau vườn, vừa ra khỏi nhà thì cô Lý hỏi cô Mỹ:

– Hồi nãy trên xe chị nói chị có bằng cớ chỉ rõ tôi nghi lầm. Bằng cớ gì đâu?

– Để ra ngoài nhà mát rồi tôi sẽ nói chuyện đó.

– Nói liền bây giờ lại hại gì hay sao?

– Chị nóng nảy quá!

– Làm sao mà không nóng cho được.

Ra tới nhà mát, cô Lý kéo ghế mời cô Mỹ ngồi. Cô Mỹ mở cái bóp lấy ra một phong thơ mà đưa cho cô Lý và nói:

– Thơ của anh Phúc gởi cho anh Trường đó. Chị đọc coi có phải chị nghi lầm hay không?

Sắp có một cái kết viên mãn rùi applause

love
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5019
Registration date : 01/04/2011

Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh   Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 I_icon13Mon 03 May 2021, 09:22

Chương 11 (tiếp)

Cô Lý ngồi mở thơ ra mà đọc như vầy:

Mon cher Trường.

Niềm vợ chồng của moả bề ngoài coi thuận hoà lắm, nhưng mà bề trong rắc rối không biết chừng nào. Sự mâu thuẫn ấy làm cho moả khó chịu hết sức.

Hôm moả xuống thăm toa lần chót, moả muốn tỏ việc ấy với toa, ngặt vì việc ấy hễ nói ra thì phạm đến danh giá của vợ moả, bởi vậy moả muốn nói mà rồi không nỡ nói.

Bữa nay moả buồn quá, không thể nín nữa được, nên moả phải viết thơ nầy mà tỏ việc nhà của moả cho toa biết, moả nói cho hả hơi được hoặc may bớt buồn chút ít chăng?

Khi moả muốn cưới vợ, moả có hỏi ý kiến vợ chồng toa. Vợ chồng toa dụ dự, không cản mà cũng không dám đốc vô, toa sợ moả với cô Lý tâm tánh bất đồng, giáo dục cũng bất đồng, nên khó thuận hoà với nhau được, còn chị Mỹ thì chỉ sợ moả còn thương nhớ cô Hạnh, nếu cưới vợ, thì sẽ làm phiền cho vợ moả.

Ý kiến vợ chồng toa thật đúng đắn. Moả nghe vợ chồng toa luận như vậy, moả sanh ái ngại trong lòng, nên moả dụ dự. Té ra mấy bữa sau gặp cô Lý, moả tỏ ý bày tình với cô, thì cô ưng thuận làm vợ moả, cô lại chịu đổi tâm hồn cô mà theo tâm hồn moả, đặng cứu dùm tâm bịnh cho moả. Đạo đức và cao thượng quá ! Nghe cô ưng làm vợ moả thì moả hết dụ dự nữa. Moả mừng rỡ, moả hứa chắc với cô, moả sẽ quên cô Hạnh để trọn sự yêu thương mà đền đáp ơn tế độ, đền đáp tình tri kỷ cho cô.

Từ ngày ấy cho tới ngày cưới, moả sống trong cảnh đời đầm ấm mơ mộng động Bồng Lai, mơ mộng mùi Cực Lạc. Moả chắc mấy ngày ấy là ngày khoái lạc hơn hết trong đời moả. Thiệt như vậy, mấy ngày ấy, sự khoái lạc bao trùm moả, khoái lạc từ mặt ngoài vô tới gan ruột.

Tiếc thay, moả khoái lạc có mấy ngày đó mà thôi, bởi vì tới bữa cưới thì sự mơ mộng hân hoan của moả liền bắt đầu tiêu tan lần lần, rồi ngày nay nó vỡ tan gần hết mà hoá thành sự khổ não của địa ngục!

Chắc toa không biết ai phá sự mơ mộng khoái lạc của moả. Bữa nay moả nói phứt cho toa biết.

Thằng Hườn…thằng Hườn là bạn thiết của nhạc gia moả, là một trai tân tiến lỗi lạc, rực rỡ, đẹp đẽ, giàu có, nó phá tan giấc mộng đầm ấm của moả!

Bữa cưới, lúc dự tiệc tại nhà nhạc gia moả, thằng Hườn ngồi tại bàn phía sau lưng moả, nó trầm trồ nhan sắc của vợ moả, rồi nó nói với chúng bạn như vầy: "Tôi tiếc quá, lúc tôi quen với M. Thinh thì tôi đã có vợ rồi. Nếu tôi chưa có vợ thì cô Lý làm sao mà lọt vào tay người khác được."

Moả nghe mấy lời ấy rõ ràng, dầu đến chừng nào moả chết cũng không quên được.

Đưa dâu về nhà moả rồi, chừng họ đàng gái về, vợ chồng moả đưa ra xe, thì thằng Hườn nó còn nói với vợ moả như vầy:"Ëm Lý bỏ cảnh vui sướng Sài Gòn mà về ở chỗ quê mùa như vầy, chắc em sẽ buồn lắm, Sài Gòn mất một cô gái xinh đẹp như em, Sài Gòn cũng hết vui, Sài Gòn sẽ trông đợi em. Vậy dầu em được vui đạo vợ chồng, xin em cũng đừng quên Sài Gòn!"

Thằng Hườn nói mấy lời nầy trước mặt moả. Tuy nghe trái tai, song lúc ấy lộn xộn moả không chú ý đến cho lắm. Lần lần moả suy nghĩ lại rồi moả mới phát nghi. Moả nghi vợ moả có tình với Hườn, nhưng vì Hườn đã có vợ có con, không thể tính một cuộc trăm năm được nên vợ moả mới ưng moả. Nếu không có tình sao lúc ăn tiệc Hườn lại tiếc vợ moả, rồi lúc từ biệt lại nói kín rằng nó trông đợi vợ moả và xin vợ moả đừng quên nó.

Moả nghi trúng lắm. Từ ngày về với moả, vợ moả không chịu xuống Sài Gòn thường vì nó sợ gặp tình nhơn rồi đau đớn hoặc hổ thẹn. Còn ở với moả thì nó cứ buồn bực bứt rứt, moả chắc nó nhớ tình xưa nghĩa cũ. Phải lắm, có như vậy nên moả xin cưới thì chịu liền, có như vậy nên cho cưới mau dữ.

A! Loài người giả dối lắm, Trường ôi! Nuôi tâm hồn theo tân thời, nên phong tục mới tồi bại như vậy đó. Trước kia cô Hạnh, sau nầy cô Lý, cả hai đều là gái tân thời… A!

Gái tân thời!… Trai tân tiến!…. Moả sẽ cho bọn thất giáo nầy một bài học phong hoá đặng chúng nó đổi trí sửa mình mà làm cho xã hội sạch sẽ lại mới được.

Moả đương sắp đặt bài học ấy đây. Đợi chừng moả đem ra mà dạy rồi, toa sẽ biết…

Vợ chồng toa dụ dự không dám đốc moả cưới vợ, thiệt là cao kiến.

Moả phục trí sáng của vợ chồng toa lắm.

Chúc mạnh giỏi luôn luôn và chúc vui vẻ chớ đừng rắc rối như moả là…. PHÚC.
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5019
Registration date : 01/04/2011

Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh   Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh - Page 6 I_icon13Yesterday at 09:33

Chương 11 (tiếp)

Cô Mỹ ngồi một bên mà chờ cô Lý đọc thơ. Cô liếc mắt ngó chừng thì thấy cô Lý đọc khúc đầu cô châu mày xụ mặt, lần lần rồi cô biến sắc và ứa nước mắt.

Chừng đọc dứt rồi, cô Lý thở một hơi dài, cô cầm chặc bức thơ trong tay, miệng chúm chím cười và nói:

– Té ra tôi nghi lầm. May cho tôi lắm.

Cô Mỹ cười mà đáp:

– Tôi biết hễ tôi trưng bằng cớ ra thì chị phải chịu phép. Bây giờ chị còn buồn rầu nữa thôi?

– Tôi hết buồn rồi. Tôi được biết chồng tôi thương tôi, thì tôi còn cớ gì mà buồn nữa. Cha chả, mà anh Phúc coi tôi rẻ quá! Ảnh nghi bậy mà ảnh nói xấu cho tôi đáo để, tôi nghĩ lại tôi hổ thẹn lắm chị.

– Đờn ông hễ họ bị lửa ghen phừng lên đốt họ, thì họ như điên, còn biết phải quấy gì nữa đâu. Bởi thương nên mới ghen, xin chị đừng quên tâm lý ấy.

– Phải. Thương nên mới ghen…mà cũng tại thằng Huờn thất giáo đó, muốn làm mặt khôn lanh rồi nói bậy, nên mới có việc nầy. Hôm đám cưới tôi nghe nó nói mấy lời vô lễ ấy, tôi muốn cho nó một bài học và xô nó trở lại địa vị của nó, ngặt vì ba tôi kéo nó lên xe, tôi nói không kịp.

– Thứ hình nộm có giáo dục gì mà giận nó.

– Vì nó mà hạnh phúc gia đình tôi gần tan nát. Tôi sẽ trả thù.

– Bỏ đi không nên tích ác. Bây giờ tôi hỏi chị vậy chớ chị đã thấy cái đường chị phải noi theo hay chưa? Tôi khuyên chị hãy quên sự anh Phúc nghi lầm mà nói xấu chớ chị đừng thèm nhớ tới. Chị phải để lòng thanh bạch bình tịnh mà thương ảnh, thương cho hăng hái như lúc ban đầu, đặng cái hạnh phước gia đình của chị hoàn toàn đầy đủ.

Cô Lý ngồi suy nghĩ một hồi rồi cô chảy nước mắt mà nói chậm rãi:

– Bây giờ tôi biết chồng tôi buồn là vì ghen chớ không phải vì nhớ cô Hạnh. Ngặt chứng bịnh ghen khó trị lắm. Nếu lửa ghen cứ ngún trong lòng hoài thì làm sao mà thương tôi được.

– Chị đừng lo về khoảng đó. Đọc thơ của chị biết rõ tính chị rồi thì làm sao mà ghen nữa cho được.

– Thơ đâu mà đọc?

– Tôi có biểu anh Trường đưa cho anh Phúc coi.

– Chị làm vậy hay sao?

– Chớ sao. Vợ chồng tôi lên đây là có ý đổi thơ cho chị với anh Phúc đọc đặng rõ biết lòng nhau rồi hết nghi nhau nữa.

– Anh Phúc gởi thơ hồi nào tôi không hay?

– Hai cái thơ tới một lượt. Vợ chồng tôi đọc rồi thì thấy rõ cái khối tình của chị với anh Phúc lớn lắm, vì tại thương nhau quá rồi sanh ghen, ghen rồi nghi quấy cho nhau, chớ không có chi lạ.

– Tôi sợ khối tình hễ tan rồi thì khó hiệp lại lắm chị.

– Sẽ hiệp lại. Tôi chắc như vậy. Chị đừng lo …Kìa, anh Phúc với anh Trường đi kiếm mình kìa. Để tôi hỏi anh Phúc, ảnh không thương chị hay sao mà chị sợ..

Thiệt quả Phúc với Trường đi ra gần tới nhà mát. Cô Mỹ lật đật bước xuống thang rồi đi đón hai người ấy và nói: "Anh Phúc còn nghi tình chị Lý nữa hay thôi? Chỉ đọc thơ của anh rồi, chỉ giận chỉ ngồi chỉ khóc nãy giờ đây."

Phúc không trả lời, bươn bả đi riết lên nhà mát. Cô Mỹ vừa đi theo thì bị chồng nắm tay kéo lại rồi dắt đi tẻ qua phía vườn trà.
Về Đầu Trang Go down
 
Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 6 trong tổng số 6 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Tiểu thuyết-