Trang ChínhTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
GÓC TÂM TƯ thichvui by thichvui78 Today at 12:37

Dị ứng vanilla by Ai Hoa Today at 09:04

Tại sao càng giỏi lại càng dễ bị ghét? by Ai Hoa Today at 08:38

PHÚ by Ai Hoa Today at 08:34

HÁT NÓI (Phương Nguyên) by Ai Hoa Today at 08:31

Tập Thơ Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp by Nguyễn Thành Sáng Today at 05:59

Dòng thơ họa của Nguyễn Thành Sáng &Tam Muội ( Tập 1 ) by Nguyễn Thành Sáng Today at 05:56

Quán nước ven đường by Phương Nguyên Today at 01:33

Lấy Lại Niềm Tin Vào Tình Yêu by Phương Nguyên Today at 01:23

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 20:38

DẤU CHÂN TRẦN THẾ by BachVanNhi Yesterday at 20:28

LỀU THƠ NHẠC by Thiên Hùng Yesterday at 20:23

Lục bát by Tinh Hoa Yesterday at 04:41

Vườn Đào mãi nhớ 2 by buixuanphuong09 Sun 20 Sep 2020, 09:32

Duyên Số Gặp Ma by bounthanh sirimoungkhoune Sun 20 Sep 2020, 08:52

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) by Phương Nguyên Sun 20 Sep 2020, 04:07

Nói nghĩa là gì? by Trà Mi Sat 19 Sep 2020, 22:51

Nhớ by Trà Mi Sat 19 Sep 2020, 22:41

TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU ! by nguoitruongphu Sat 19 Sep 2020, 17:24

4 chữ by Tinh Hoa Sat 19 Sep 2020, 13:44

Ca Dao by bounthanh sirimoungkhoune Fri 18 Sep 2020, 23:08

Đường luật by Phương Nguyên Fri 18 Sep 2020, 22:01

Nhạc và Đời ... by k1221 Fri 18 Sep 2020, 18:09

Nét Đẹp Quê Hương ... by k1221 Fri 18 Sep 2020, 17:59

7 chữ by Tinh Hoa Fri 18 Sep 2020, 14:45

Chân dung hay chân tướng nhà văn - Nhật Tuấn by Trà Mi Thu 17 Sep 2020, 23:59

TRANG THƠ LÊ HẢI CHÂU by Lê Hải Châu Thu 17 Sep 2020, 23:58

Con ngựa gỗ by Trà Mi Thu 17 Sep 2020, 23:50

TRANG THƠ LÊ HẢI CHÂU by Lê Hải Châu Thu 17 Sep 2020, 01:06

Tiếng Việt: KHÔNG, CHẲNG, CHĂNG, CHẢ, CHỚ, ĐỪNG by Trà Mi Thu 17 Sep 2020, 00:20

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Con ngựa gỗ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 4671
Registration date : 01/04/2011

Con ngựa gỗ Empty
Bài gửiTiêu đề: Con ngựa gỗ   Con ngựa gỗ I_icon13Sun 21 Jun 2020, 22:42

Ngày xưa có một vị vua của một nước Hồi giáo rất hùng cường và quyền lực vô song. Thượng đế ban cho ngài một cuộc sống mỹ mãn với ba cô công chúa đẹp hơn trăng rằm và toả hương thơm ngát hơn mọi loài hoa cùng một hoàng tử khôi ngô tuấn tú lạ thường.

Một hôm khi đang ngự trên ngai vàng thì có ba nhà thông thái xin tới yết kiến. Người thứ nhứt dâng ngài một con công bằng vàng, người thứ nhì một chiếc tù và bằng bạc, còn người thứ ba dâng một con ngựa bằng gỗ mun. Nhà vua hỏi:
_ Những vật này có gì kỳ lạ?

Nhà thông thái tặng con công quỳ xuống kính cẩn tâu rằng:
_ Tâu hoàng thượng, con công này rất lợi ích. Cứ mỗi giờ, nó lại vỗ cánh hát lên để đo đếm thời gian!

Nhà vua thử nghiệm, quả nhiên tiếng con công hát lên làm ngài rất vui thích. Ngài hài lòng bảo:
_ Nhà ngươi muốn ban thưởng gì?

Nhà thông thái trả lời:
_ Tâu hoàng thượng, thần chỉ mong ước được lấy con gái của ngài làm vợ.

Nhà vua hứa gả công chúa lớn cho ông ta.

Đến lượt nhà thông thái thứ hai bước lên quỳ xuống tâu:
_ Tâu hoàng thượng, nếu ngài gắn chiếc tù và này lên cổng thành, nó có thể thay thế người lính canh tinh mắt nhứt, vì khi quân địch còn cách xa hàng chục dăm, nó đã hú vang báo động cho ngài biết.

Nhà vua kiểm tra chiếc tù và xác nhận đúng như lời chủ nhân miêu tả. Ngài cũng hỏi nhà thông thái thứ hai:
_ Nhà ngươi muốn ban thưởng gì?

Người này cũng trả lời:
_ Tâu hoàng thượng, thần chỉ mong ước được lấy con gái của ngài làm vợ.

Nhà vua hứa gả công chúa thứ hai cho ông ta.

Khi hai vị thông thái đã tạ ơn và lùi ra đứng phía sau, nhà thông thái thứ ba bước lên và quỳ mọp xuống hôn mảnh đất trước mặt vua rồi tâu:
_ Con ngựa của hạ thần có phép tiên. Nó sẽ đưa người nào cưỡi nó đến bất kỳ nơi nào anh ta muốn. Và đổi lại thần cũng chỉ mong muốn được kết hôn với con gái ngài như hai người bạn kia.

Nhà vua nhìn nhà thông thái và thấy ông ta rất xấu xí và dị dạng nên hơi ngần ngừ. Nhưng nhà vua cũng tò mò về phép lạ của con ngựa. Nhà vua nói:
_ Ta chưa thể gả con gái ta cho ngươi khi chưa chứng thực được điều ngươi nói.

Hoàng tử đang đứng chầu bên cạnh bèn bước ra quỳ tâu:
_ Thưa phụ hoàng, xin cho phép con được cưỡi con ngựa này thử xem con ngựa có tài phép như lời ông ta không?

Nhà vua bằng lòng:
_ Ta cho phép. Con cứ làm theo ý muốn.

Hoàng tử nhảy lên ngựa và thúc nó phi, nhưng con ngựa cứ ỳ ra không nhúc nhích. Nhà vua liền quở nhà thông thái:
_ Tại sao con ngựa của nhà ngươi cứ đứng im không nhúc nhích. Đâu là minh chứng cho lời nói của ngươi?

Nhà thông thái liền bước tới bên con ngựa và chỉ cho hoàng tử cái nút bấm ở sau đầu con ngựa và nói:
_ Hoàng tử ấn nút này thì tức khắc ngựa sẽ bay lên.

Hoàng tử ấn nút và con ngựa bay lên đưa chàng lên tận chín từng mây. Chàng cứ bay mãi lên trời cho đến khi mất hút vào khoảng không vô tận.

(còn tiếp)

_________________________
Con ngựa gỗ Saurie11
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 4671
Registration date : 01/04/2011

Con ngựa gỗ Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Con ngựa gỗ   Con ngựa gỗ I_icon13Wed 01 Jul 2020, 20:50


Lúc đầu được bay trên mây hoàng tử rất thích thú. Chàng qua bao nhiêu là núi non thung lũng ruộng đồng, say sưa ngắm nhìn quang cảnh dưới đất, cho đến khi chàng muốn dừng lại thì chợt phát giác ra là không biết làm cách nào vì nhà thông thái đã không nói cho chàng biết cách điều khiển con ngựa. Thấy sự việc càng lúc càng nguy khốn, lòng dạ hoàng tử thêm rối bời, chàng quả quyết là nhà thông thái bày đặt ra chuyện này nhằm để hại chàng. Cuối cùng chàng cầu nguyện Thượng đế:
_ Không ai có sức mạnh bằng thánh A La, xin người hãy cứu con!

Sau đấy chàng sờ soạng khắp mình con ngựa. Bỗng nhiên chàng sờ đúng một cái chốt ở phía vai phải con ngựa. Chàng nghĩ thầm:
_ Cái chốt này nhất định phải có tác dụng nào đấy!

Chàng xoay cái chốt sang trái, con ngựa lại bay cao và nhanh hơn. Tức thì chàng xoay chốt ngược lại, con ngựa bay chậm dần và từ từ hạ xuống. Cuối cùng khi xoay hết mức, nó nhẹ nhàng đáp xuống đất cùng với hoàng tử. Chàng vui mừng lạy tạ đức A La về tấm lòng đôn hậu và tình thương bao la của ngài. Bây giờ hoàng tử đã có thể điều khiển con ngựa theo ý muốn của mình, khi bay lên, khi hạ xuống, mặc tình bay lượn trên không trung. Cuối cùng chàng đến một vương quốc xa lạ. Từ trên nhìn xuống chàng thấy một thành phố đẹp tuyệt trần với những tường thành màu trắng, cây cối xanh tươi, dòng sông nước xanh biêng biếc. Chàng nhủ thầm:
_ Giá như mình biết được tên gọi của thành phố này và nó nằm ở nơi nào trên thế gian này nhỉ?

Chàng bay lượn khắp thành phố để nhìn cho rõ nó từ trên cao. Chẳng mấy chốc mặt trời đà khuất núi và màn đêm giăng toả. Hoàng tử nghĩ bụng:
_ Mình sẽ phải ngủ đêm tại đây! Ngày mai mình trở về nhà kể cho vua cha nghe về những gì xảy ra mà mình tận mắt chứng kiến.

Thế rồi hoàng tử đi tìm một chỗ an toàn cho bản thân và con ngựa kỳ diệu. Chàng thấy giữa thành phố có một toà lâu đài rất đẹp, xung quanh có tường cao hào sâu bao bọc. Chàng xoay chốt hạ thẳng xuống mái toà lâu đài. Chàng quỳ xuống cầu thánh A La xong, chàng nói với con ngựa:
_ Lạt thánh A La, nhà thông thái đã tạo ra mi quả là con ngựa tuyệt diệu nhất thế gian này! Nếu thánh A La phù hộ cho ta trở về bình an vô sự, ta sẽ ban thưởng ông ta những món quà quý giá xứng đáng với công lao ông ấy!

Ngồi xuống lắng nghe không thấy một tiếng động, hoàng tử quả quyết rằng mọi người trong lâu đài đã ngủ yên. Đói và khát đang hành hạ chàng bởi vì từ lúc chia tay với vua cha chàng chưa có ngụm nước mẩu bánh nào trong bụng. Hoàng tử tự nhủ:
_ Trong cung điện này có lẽ không thiếu đồ ăn thức uống?

Chàng để ngựa trên mái và tìm cách lọt vào cung để kiếm thức ăn. Chàng thấy một cầu thang dẫn xuống một căn sảnh lớn ốp toàn đá cẩm thạch. Ngạc nhiên với sự trang nghiêm và lộng lẫy trong lâu đài, hoàng tử đi từ góc nọ sang góc kia, nhưng chàng không thể tìm thấy nhà bếp hay chỗ nào có thức gì ăn được. Còn đang lưỡng lự không biết có nên trở về với con ngựa nghỉ đêm tại đó đợi đến sáng quay về nhà hay không thì từ phía xa chợt loé lên ánh lửa đang tới gần. Nhìn kỹ thấy đó là một toán thị tỳ cầm đèn đi tới, đi ở giữa là một thiếu nữ đẹp tựa trăng rằm. Không phải ngẫu nhiên mà một thi sĩ đã thốt:
_ Sắc đẹp nàng khơi dậy những tầm nhìn
Và ta đã ngợi ca người sáng tạo
Cặp mắt ngờ nghệch bây giờ ta gìn giữ
Và nguyện cầu: "Thánh A La hãy cứu con!"

(còn tiếp)

_________________________
Con ngựa gỗ Saurie11
Về Đầu Trang Go down
Trăng



Tổng số bài gửi : 1635
Registration date : 23/04/2014

Con ngựa gỗ Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Con ngựa gỗ   Con ngựa gỗ I_icon13Thu 02 Jul 2020, 02:58

Trà Mi đã viết:

Lúc đầu được bay trên mây hoàng tử rất thích thú. Chàng qua bao nhiêu là núi non thung lũng ruộng đồng, say sưa ngắm nhìn quang cảnh dưới đất, cho đến khi chàng muốn dừng lại thì chợt phát giác ra là không biết làm cách nào vì nhà thông thái đã không nói cho chàng biết cách điều khiển con ngựa. Thấy sự việc càng lúc càng nguy khốn, lòng dạ hoàng tử thêm rối bời, chàng quả quyết là nhà thông thái bày đặt ra chuyện này nhằm để hại chàng. Cuối cùng chàng cầu nguyện Thượng đế:
_ Không ai có sức mạnh bằng thánh A La, xin người hãy cứu con!

Sau đấy chàng sờ soạng khắp mình con ngựa. Bỗng nhiên chàng sờ đúng một cái chốt ở phía vai phải con ngựa. Chàng nghĩ thầm:
_ Cái chốt này nhất định phải có tác dụng nào đấy!

Chàng xoay cái chốt sang trái, con ngựa lại bay cao và nhanh hơn. Tức thì chàng xoay chốt ngược lại, con ngựa bay chậm dần và từ từ hạ xuống. Cuối cùng khi xoay hết mức, nó nhẹ nhàng đáp xuống đất cùng với hoàng tử. Chàng vui mừng lạy tạ đức A La về tấm lòng đôn hậu và tình thương bao la của ngài. Bây giờ hoàng tử đã có thể điều khiển con ngựa theo ý muốn của mình, khi bay lên, khi hạ xuống, mặc tình bay lượn trên không trung. Cuối cùng chàng đến một vương quốc xa lạ. Từ trên nhìn xuống chàng thấy một thành phố đẹp tuyệt trần với những tường thành màu trắng, cây cối xanh tươi, dòng sông nước xanh biêng biếc. Chàng nhủ thầm:
_ Giá như mình biết được tên gọi của thành phố này và nó nằm ở nơi nào trên thế gian này nhỉ?

Chàng bay lượn khắp thành phố để nhìn cho rõ nó từ trên cao. Chẳng mấy chốc mặt trời đà khuất núi và màn đêm giăng toả. Hoàng tử nghĩ bụng:
_ Mình sẽ phải ngủ đêm tại đây! Ngày mai mình trở về nhà kể cho vua cha nghe về những gì xảy ra mà mình tận mắt chứng kiến.

Thế rồi hoàng tử đi tìm một chỗ an toàn cho bản thân và con ngựa kỳ diệu. Chàng thấy giữa thành phố có một toà lâu đài rất đẹp, xung quanh có tường cao hào sâu bao bọc. Chàng xoay chốt hạ thẳng xuống mái toà lâu đài. Chàng quỳ xuống cầu thánh A La xong, chàng nói với con ngựa:
_ Lạt thánh A La, nhà thông thái đã tạo ra mi quả là con ngựa tuyệt diệu nhất thế gian này! Nếu thánh A La phù hộ cho ta trở về bình an vô sự, ta sẽ ban thưởng ông ta những món quà quý giá xứng đáng với công lao ông ấy!

Ngồi xuống lắng nghe không thấy một tiếng động, hoàng tử quả quyết rằng mọi người trong lâu đài đã ngủ yên. Đói và khát đang hành hạ chàng bởi vì từ lúc chia tay với vua cha chàng chưa có ngụm nước mẩu bánh nào trong bụng. Hoàng tử tự nhủ:
_ Trong cung điện này có lẽ không thiếu đồ ăn thức uống?

Chàng để ngựa trên mái và tìm cách lọt vào cung để kiếm thức ăn. Chàng thấy một cầu thang dẫn xuống một căn sảnh lớn ốp toàn đá cẩm thạch. Ngạc nhiên với sự trang nghiêm và lộng lẫy trong lâu đài, hoàng tử đi từ góc nọ sang góc kia, nhưng chàng không thể tìm thấy nhà bếp hay chỗ nào có thức gì ăn được. Còn đang lưỡng lự không biết có nên trở về với con ngựa nghỉ đêm tại đó đợi đến sáng quay về nhà hay không thì từ phía xa chợt loé lên ánh lửa đang tới gần. Nhìn kỹ thấy đó là một toán thị tỳ cầm đèn đi tới, đi ở giữa là một thiếu nữ đẹp tựa trăng rằm. Không phải ngẫu nhiên mà một thi sĩ đã thốt:
_ Sắc đẹp nàng khơi dậy những tầm nhìn
Và ta đã ngợi ca người sáng tạo
Cặp mắt ngờ nghệch bây giờ ta gìn giữ
Và nguyện cầu: "Thánh A La hãy cứu con!"

(còn tiếp)
Chờ đọc phần tiếp tỷ TM ơi, để xem tại sao gặp người đẹp mà kêu cứu  :cheers:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 4671
Registration date : 01/04/2011

Con ngựa gỗ Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Con ngựa gỗ   Con ngựa gỗ I_icon13Thu 02 Jul 2020, 22:12

Trăng đã viết:
Trà Mi đã viết:

Lúc đầu được bay trên mây hoàng tử rất thích thú. Chàng qua bao nhiêu là núi non thung lũng ruộng đồng, say sưa ngắm nhìn quang cảnh dưới đất, cho đến khi chàng muốn dừng lại thì chợt phát giác ra là không biết làm cách nào vì nhà thông thái đã không nói cho chàng biết cách điều khiển con ngựa. Thấy sự việc càng lúc càng nguy khốn, lòng dạ hoàng tử thêm rối bời, chàng quả quyết là nhà thông thái bày đặt ra chuyện này nhằm để hại chàng. Cuối cùng chàng cầu nguyện Thượng đế:
_ Không ai có sức mạnh bằng thánh A La, xin người hãy cứu con!

Sau đấy chàng sờ soạng khắp mình con ngựa. Bỗng nhiên chàng sờ đúng một cái chốt ở phía vai phải con ngựa. Chàng nghĩ thầm:
_ Cái chốt này nhất định phải có tác dụng nào đấy!

Chàng xoay cái chốt sang trái, con ngựa lại bay cao và nhanh hơn. Tức thì chàng xoay chốt ngược lại, con ngựa bay chậm dần và từ từ hạ xuống. Cuối cùng khi xoay hết mức, nó nhẹ nhàng đáp xuống đất cùng với hoàng tử. Chàng vui mừng lạy tạ đức A La về tấm lòng đôn hậu và tình thương bao la của ngài. Bây giờ hoàng tử đã có thể điều khiển con ngựa theo ý muốn của mình, khi bay lên, khi hạ xuống, mặc tình bay lượn trên không trung. Cuối cùng chàng đến một vương quốc xa lạ. Từ trên nhìn xuống chàng thấy một thành phố đẹp tuyệt trần với những tường thành màu trắng, cây cối xanh tươi, dòng sông nước xanh biêng biếc. Chàng nhủ thầm:
_ Giá như mình biết được tên gọi của thành phố này và nó nằm ở nơi nào trên thế gian này nhỉ?

Chàng bay lượn khắp thành phố để nhìn cho rõ nó từ trên cao. Chẳng mấy chốc mặt trời đà khuất núi và màn đêm giăng toả. Hoàng tử nghĩ bụng:
_ Mình sẽ phải ngủ đêm tại đây! Ngày mai mình trở về nhà kể cho vua cha nghe về những gì xảy ra mà mình tận mắt chứng kiến.

Thế rồi hoàng tử đi tìm một chỗ an toàn cho bản thân và con ngựa kỳ diệu. Chàng thấy giữa thành phố có một toà lâu đài rất đẹp, xung quanh có tường cao hào sâu bao bọc. Chàng xoay chốt hạ thẳng xuống mái toà lâu đài. Chàng quỳ xuống cầu thánh A La xong, chàng nói với con ngựa:
_ Lạt thánh A La, nhà thông thái đã tạo ra mi quả là con ngựa tuyệt diệu nhất thế gian này! Nếu thánh A La phù hộ cho ta trở về bình an vô sự, ta sẽ ban thưởng ông ta những món quà quý giá xứng đáng với công lao ông ấy!

Ngồi xuống lắng nghe không thấy một tiếng động, hoàng tử quả quyết rằng mọi người trong lâu đài đã ngủ yên. Đói và khát đang hành hạ chàng bởi vì từ lúc chia tay với vua cha chàng chưa có ngụm nước mẩu bánh nào trong bụng. Hoàng tử tự nhủ:
_ Trong cung điện này có lẽ không thiếu đồ ăn thức uống?

Chàng để ngựa trên mái và tìm cách lọt vào cung để kiếm thức ăn. Chàng thấy một cầu thang dẫn xuống một căn sảnh lớn ốp toàn đá cẩm thạch. Ngạc nhiên với sự trang nghiêm và lộng lẫy trong lâu đài, hoàng tử đi từ góc nọ sang góc kia, nhưng chàng không thể tìm thấy nhà bếp hay chỗ nào có thức gì ăn được. Còn đang lưỡng lự không biết có nên trở về với con ngựa nghỉ đêm tại đó đợi đến sáng quay về nhà hay không thì từ phía xa chợt loé lên ánh lửa đang tới gần. Nhìn kỹ thấy đó là một toán thị tỳ cầm đèn đi tới, đi ở giữa là một thiếu nữ đẹp tựa trăng rằm. Không phải ngẫu nhiên mà một thi sĩ đã thốt:
_ Sắc đẹp nàng khơi dậy những tầm nhìn
Và ta đã ngợi ca người sáng tạo
Cặp mắt ngờ nghệch bây giờ ta gìn giữ
Và nguyện cầu: "Thánh A La hãy cứu con!"

(còn tiếp)
Chờ đọc phần tiếp tỷ TM ơi, để xem tại sao gặp người đẹp mà kêu cứu  :cheers:

"sắc bất ba đào dị nịch nhân" sợ chết chìm nên kêu cứu đó T!

mừng T dìa ĐV hon

_________________________
Con ngựa gỗ Saurie11
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 4671
Registration date : 01/04/2011

Con ngựa gỗ Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Con ngựa gỗ   Con ngựa gỗ I_icon13Fri 03 Jul 2020, 00:51


Thiếu nữ đẹp chính là công chúa của xứ này. Nhà vua quý nàng hơn cả cuộc đời mình. Để giải buồn cho con gái, nhà vua đã xây cung điện này riêng cho nàng để thỉnh thoảng khi gặp chuyện không vui nàng đến đây nghỉ ngơi giải trí vài ba ngày cùng bạn gái và thị tỳ, sau đó trở về cung với cha mẹ. Tối nay công chúa cùng bạn và thị tỳ đến vui đùa trong cung điện. Nàng được hộ tống và bảo vệ bởi một chiến binh dũng mãnh được trang bị kiếm mà nhà vua tin tưởng nhất.

Khi họ đến, các nàng hầu nhanh chóng trải thảm, buông rèm, thắp nến và tất cả cùng chơi đùa vui vẻ. Hoàng tử xuất hiện, người vệ sĩ vội vàng giơ kiếm chắn. Bằng một quả đấm thôi sơn, hoàng tử đã khiến người vệ sĩ đã nằm bẹp dí xuống sàn. Chàng tước thanh kiếm trong tay hắn và đuổi tất cả người hầu đi. Nhìn vẻ khôi ngô tuấn tú của hoàng tử, công chúa thốt lên:
_ Có lẽ chàng là người hôm qua tới hỏi cưới em? Thế mà mọi người lại nói là chàng rất xấu xí và có dị dạng. Thật là một sự lừa dối!

Ngày hôm trước vị hoàng tử Ấn độ đã tới xin được kết hôn với công chúa, nhưng chàng ta rất xấu xí và dị dạng. Công chúa nghĩ rằng chàng trai này chính là hoàng tử Ấn độ và nàng rất vui mừng nếu được kết duyên cùng chàng!

Một nữ tỳ bước lên nói:
_ Thưa công chúa, không phải chàng trai này hôm qua đến hỏi cưới công chúa. Người đó em đã nhìn thấy rồi, mặt anh ta rất là xấu lại còn bị thọt chân, không giống như chàng đẹp trai và có vẻ cao quý này một tí nào. Em nghĩ rằng tương lai tươi sáng đang chờ đón công chúa!

Cùng lúc đó các nữ tỳ khác đã vây quanh người chiến binh đang nằm ngất lịm vẩy nước để làm anh ta tỉnh lại. Mở mắt ra anh ta sợ hãi tìm thanh kiếm mình nhưng không thấy. Các nữ tỳ nói:
_ Người lấy kiếm của ông và nện cho ông một quả đấm hiện đang ngồi trò chuyện với công chúa!

Nghe các nữ tỳ báo lại anh ta run sợ, đứng bật dậy, rảo bước đến nơi hai người đang ngồi kế bên nhau hỏi:
_ Thưa ngài, ngài là người hay là yêu tinh vậy?

Hoàng tử giơ kiếm chỉ vào mặt anh ta và thốt lên:
_ Đau khổ thuộc về ngươi, hỡi tên nô lệ khốn cùng! Làm sao ngươi có thể gọi con cháu các thiên tử là yêu tinh được?

Hoàng tử hạ kiếm xuống nói thêm:
_ Ta là con rể nhà vua của các ngươi, ngài đã gả con gái ngài cho ta.

Người chiến binh cung kính cúi đầu thưa:
_ Thưa ngài, nếu quả thực ngài là một hoàng tử thì công chúa chúng tôi hợ với ngài hơn bất cứ kẻ nào.

Nói xong anh ta xin phép trở về gặp nhà vua. Tới gần hoàng cung anh ta đột nhiên gào tướng lên, vò đầu bứt tóc, xé toạc cả quần áo ra. Nhà vua gọi anh ta vào hỏi:
_ Điều dữ nào cào xé lòng ngươi vậy? Hãy trả lời ngay, dù chỉ một câu ngắn gọn!

Người lính kêu lên:
_ Tâu hoàng thượng, nỗi bất hạnh đang giày xé con gái của ngài. Một con yêu quái giả dạng thành hoàng tử đã chiếm đoạt phần hồn công chúa!

Nghe vậy nhà vua nổi giận lôi đình quát lên:
_ Tại sao nhà ngươi để kẻ thù lọt vào được với công chúa?

Ngài liền rút gươm giết chết người lính ngay tại chỗ rồi vội vàng lao đến cung điện của công chúa. Trong dãy khuê phòng đám nữ tỳ mặt cắt không còn giọt máu. Nhà vua hỏi họ:
_ Chuyện gì xảy ra với con gái ta?

Các nữ tỳ trả lời:
_ Thưa hoàng thượng, chúng con đang ngồi chơi và vui đùa với công chúa thì bỗng nhiên một chàng trai chạy tới. Chúng con chưa bao giờ gặp một người đẹp trai đến như vậy. Chàng đánh ngất người chiến binh hộ vệ và cầm thanh kiếm tuốt trần đuổi chúng con ra ngoài. Khi công chúa hỏi thì chàng nói rằng ngài đã gả công chúa cho chàng làm vợ và chàng là con rể ngài. Chúng con chẳng biết gì hơn. Thậm chí còn không hiểu được chàng là người hay yêu tinh nữa. Dẫu sao thì chàng ăn mặc rất sang trọng, trông tốt bụng và không làm điều gì càn rỡ!

Nghe các nữ tỳ nói, nhà vua run lên vì tức giận. Ngài vào ngay phòng công chúa và thấy hoàng tử đang ngồi trò chuyện với nàng. Cả hai đều đẹp mê hồn, khuôn mặt chàng trai trong sáng và rực rỡ như mặt trời khiến nhà vua vô cùng ghen tức. Ngài điên cuồng tuốt gươm nhảy bổ tới chém hoàng tử nhưng chàng đã bật dậy vung kiếm đỡ và hỏi công chúa:
_ Đây có phải là cha của nàng không?

Công chúa trả lời:
_ Vâng ạ!

Tức thì chàng bước tới gần nhà vua và thét lên một tiếng chói tai khiến ngài bủn rủn suýt rơi cả thanh gươm. Khi thấy chàng thanh niên khoẻ mạnh và hung tợn hơn mình, ngài nhét gươm vào bao rồi mềm mỏng nói:
_ Hỡi chàng trai, hãy nói với ta ngươi là người hay yêu tinh?

Hoàng tử dõng dạc nói:
_ Nếu như thần không tôn kính quyền lực ngài và yêu mến công chúa thì thần đã giết ngài để trả lời cho câu hỏi ngớ ngẩn đó! Trước mặt ngài không có yêu ma nào hết mà chỉ có con cháu của những vì thiên tử vĩ đại, chỉ cần trong nháy mắt có thể thâu tóm toàn bộ vương quốc của ngài, san bằng kinh thành này và tước đoạt tất cả của cải ngài có.

Nhà vua sợ nhũn người, nhưng vẫn gượng gạo nói:
_ Nếu nhà ngươi đích thực là con cháu của các bậc vua chúa, tại sao lại dám lén lút thâm nhập cung điện công chúa mà không được ta cho phép và dối trá rằng ta gả con gái cho ngươi? Hay là nhà ngươi không biết rằng ta đã giết chết không ít các ông vua và hoàng tử chỉ ví họ cả gan với tay tới công chúa? Ai sẽ cứu ngươi thoát khỏi cơn thịnh nộ của ta? Ai sẽ giải thoát ngươi nếu ta ra lệnh xử tử ngươi ngay bây giờ?

(còn tiếp)

_________________________
Con ngựa gỗ Saurie11
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 4671
Registration date : 01/04/2011

Con ngựa gỗ Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Con ngựa gỗ   Con ngựa gỗ I_icon13Thu 30 Jul 2020, 23:38


Nghe hoàng tử nói vậy, nhà vua sợ rủn cả chân tay, nhưng vẫn nói với chàng trai:
_ Nếu nhà ngươi đích thực là con cháu của các bậc vua chúa, tại sao nhà ngươi lại dám cả gan thâm nhập vào cung điện mà không được ta cho phép, và dối trá làm như ta đã gả con gái cho ngươi. Hay là ngươi chưa được biết rằng ta đã giết chết không ít các ông vua và hoàng tử, chỉ vì họ dám với tay tới công chúa? Ai là người sẽ cứu ngươi khỏi cơn thịnh nộ của ta, nếu lệnh cho giết chết ngươi? Ai là người sẽ giải thoát ngươi!

Trước những lời lẽ dữ dằn ấy, hoàng tử thốt lên:
_ Thần chỉ ngạc nhiên là ngài đã mù quáng! Lẽ nào ngài lại nghĩ là sẽ tìm được cho con gái mình người chồng tốt hơn nữa hay sao? Ãt hẳn trên thế gian này không có một kỵ sĩ nào dũng cảm hơn, không có một nhà quý tộc nào hào phóng và cao thượng hơn, không có một tướng soái nào mà quân đội của ông ta lại hùng mạnh và đông hơn!

Nhà vua nhượng bộ:
_ Có thánh Ala chứng giám, ta tin tưởng nhà ngươi, và không bỏ ngoài tai những lời ngươi nói, , nhưng ta muốn ngươi ăn hỏi con gái ta theo đúng luật, trước sự chứng giám của quan tòa và những người làm chứng. Nếu ta gả công chúa cho ngươi một cách lén lút, thì ta sẽ mãi mang trên mình một vết nhơ.

Hoàng tử đáp lại:
_ Những lời nói thật diệu kỳ! Hỡi đức vua, ngài nên nhớ rằng ngài sẽ tự làm vấy một vết nhơ lớn hơn, nếu ngài lệnh cho quân hầu và binh lính xông tới chém giết một người không có tấc sắt trong tay. Người ta sẽ lên án ngài, khi ngài không biết được đâu là chân lý, đầu là sự lừa dối. Nếu ngài muốn tránh được điều đó, thì ngài hãy xử sự theo yêu cầu của thần.

Nhà vua hỏi:
_ Người muốn gì?
_ Thần mong được so kiếm cùng ngài. Nếu ai là kẻ chiến thắng trong trận đấu tay đôi, thì vương quốc này sẽ thuộc về người đó. Nếu ngài muốn chiến đấu, thì hãy để cho thần được ở lại đây đêm nay, còn ngày mai hãy tập hợp tất cả các tướng sĩ của mình ra bãi chiến trường, và thần sẽ một mình ra đối mặt với tất cả. Ngài có bao nhiêu binh sĩ cả thảy?

Nhà vua trả lời:
_ Quân đội của ta có bốn vạn kỵ sĩ dũng cảm, chưa kể hầu, nô tì và dân binh, cả thảy có tám vạn người!

Hoàng tử nói:
_ Được, sáng mai, lúc bình minh lên, ngài hãy tập hợp họ ở bãi chiến trường và tuyên bố với họ: “Chàng trai này muốn cưới con gái ta với điều kiện là sẽ chiến đấu với các ngươi. Chàng khẳng định rằng sẽ chiến thắng các ngươi, sẽ giết chết các ngươi, còn các ngươi sẽ không đủ sức chống lại chàng”. Sau đó, thần sẽ ra chiến đấu với quân đội của ngài. Nếu như họ chiến thắng và giết chết thần, thì thật hợp với ý ngài, vì ngài đã đạt được mục đích của mình, còn nếu như thần chiến thắng họ, có nghĩa là chứng minh rằng: không có một ai khác xứng đáng làm rể của ngài.

Nghe chàng trai nói, nhà vua vui vẻ nhận lời. Ngài không khuyên chàng trai từ bỏ ý định chống lại một lượng quân và tướng soái dũng cảm đông đến như vậy. Ngược lại, ngài đã sai một người hầu tới gặp ngay quan thượng thư và các binh sĩ để thông báo với họ rằng: sáng sớm mai họ phải tập trung ra bãi chiến trường trên lưng ngựa và mặc áo giáp bào. Người hầu đã tới gặp và trao chiếu chỉ của nhà vua cho quan thượng thư. Quan thượng thư đã triệu các tướng soái và cố vấn lại, ra lệnh cho họ cùng các chiến binh dũng cảm thắng yên ngựa sẵn sàng chiến đấu.

Trong khi trò chuyện với hoàng tử, ngài rất ngạc nhiên về sự đối đáp sắc sảo, tài cao học rộng của chàng.

Hai người trò chuyện cho đến sáng. Nhà vua trở về hoàng cung, ngồi lên ngai vàng rồi ra lệnh cho quân lính lên ngựa, và mang tới cho hoàng tử một con ngựa chiến tuyệt vời có yên cương rất đẹp và thuận tiện.

_ Thưa hoàng thượng, – hoàng tử nói, – nhưng vẫn chưa đến lúc thần thắng yên cương. Trước hết, xin phép ngài cho được đi duyệt hàng ngũ quân đội đã.
_ Ngươi muốn sao cũng được.

Nhà vua trả lời rồi cùng hoàng tử rời cung đi ra chiến trường. Nhìn các kỵ sĩ và bộ binh của nhà vua, chàng trai thấy đông vô cùng tận. Khi đó, nhà vua đã nói với quân đội của mình:
_ Hỡi các ngươi, có một chàng trai đến đây hỏi cưới con gái ta. Chàng khẳng định rằng: một mình có thể chiến thắng các ngươi. Chàng nói: cho dù các ngươi có đông hàng chục vạn đi chăng nữa, thì chàng vẫn bóp nát các ngươi! Các ngươi hãy tỏ rõ sự quên mình và lòng dũng cảm khi chàng nghênh chiến. Hãy bao vây chàng và dồn sức mạnh lên đầu ngọn giáo, nếu làm khác thì chàng sẽ mang lại cho các ngươi sự khủng khiếp vô cùng lớn!

Sau đó, ngài quay sang nói với hoàng tử:
_ Quân đội của ta như thế đó, ngươi có cần gì nữa không? Có thể bắt đầu được chưa?
_ Thưa hoàng thượng, – chàng trai nói, – Những lời nói đó không chính trực chút nào. Làm sao thần có thể chân đất chống lại với quân kỵ binh đông như vậy?
_ Ta đã ra lệnh cấp cho ngươi con ngựa quý nhất của ta, nhưng ngươi lại từ chối, – nhà vua đáp lại. – Thế thì hãy chọn con ngựa nào cũng được.

Chàng trai nói:
_ Thần không thích những con ngựa của ngài, thần chỉ cưỡi ngựa của mình, con ngựa đã đưa thần tới đây.
_ Thế con ngựa đó đâu? – Nhà vua hỏi.

Chàng trai đáp:
_ Ở trong cung điện của con gái ngài.

Nhà vua ngạc nhiên:
_ Ở chỗ nào vậy?
_ Trên mái cung ạ!

Nghe chàng trai nói, nhà vua kêu lên:
_ Cuối cùng thì nhà ngươi cũng đã lộ nguyên hình! Sự đau khổ sẽ thuộc về ngươi, làm sao mà ngựa lại có thể bay lên mái nhà được? Bây giờ chúng ta thử xem ngươi nói dối hay nói thật.

Nhà vua sai người tới tòa cung điện đó mang về tất cả những gì nhìn thấy trên mái. Những người được phái đi tới cung công chúa rất kinh ngạc trước những lời nói của chàng trai. Họ nói với nhau:
_ Không đời nào lại có ngựa lên xuống cầu thang để lên mái nhà. Chúng ta chưa bao giờ nghe thấy chuyện lạ như vậy.

Nhưng khi họ trèo lên mái cung, thì thấy ở đó có một con ngựa tuyệt diệu, chưa từng có trên thế gian. Đến gần, họ thấy con ngựa được làm bằng gỗ mun và ngà voi. Các triều thần tiếp tục kéo đến xem xét. Thấy đó là ngựa gỗ, họ cười phá lên:
_ Hoàng tử định kịch chiến trên con ngựa này chăng? Có lẽ chàng ta bị dở hơi! Thôi, cứ để chàng chỉ ra khả năng của con ngựa này, biết đâu chàng sẽ làm nên những điều phi thường!

Họ ghé vai nâng ngựa lên, khiêng xuống bãi chiến trường và đặt trước mặt hoàng tử. Lập tức mọi người xúm vòng trong vòng ngoài quanh con ngựa khác thường này, ngắm nhìn nó và ngạc nhiên về vẻ đẹp của nó, về yên cương quý, về cái bờm tuyệt vời. Nhìn con ngựa gỗ mun, nhà vua cũng ngạc nhiên và thán phục.
_ Hỡi chàng trai, – nhà vua nói với hoàng tử, – con ngựa của ngươi thế này ư?

Hoàng tử đáp lại:
_ Vâng ạ, đó là con ngựa của thần, nó còn làm cho ngài kinh ngạc hơn nữa.

Tức thì nhà vua nói:
_ Vậy thì hãy lên ngựa và chiến đấu đi!

Hoàng tử nói:
_ Không, trước mắt các binh sĩ của ngài, thần sẽ không ngồi lên yên cương đâu, để họ lùi ra xa đã.

Nhà vua ra lệnh cho các quân sĩ lùi ra xa, khoảng tầm bắn của mũi tên. Khi còn lại một mình với nhà vua, hoàng tử bước lại chỗ con ngựa và nói:
_Thưa hoàng thượng, bây giờ thần sẽ phóng ngựa xông tới binh lính của ngài, để nghiền nát họ cả hai bên tả hữu và moi tim móc ruột họ ra!

Nhà vua nói:
_ Ngươi hãy làm như đã nói. Đừng thương tiếc các quân sĩ của ta, vì họ cũng sẽ không thương hại gì nhà ngươi đâu!

Hoàng tử lên ngựa, còn quân sĩ của nhà vua thì hàng ngũ chỉnh tề trước mặt chàng và nói với nhau:
_ Khi hoàng tử lao tới đây, chúng ta sẽ đón chàng bằng những mũi giáo nhọn và những thanh kiếm sắc.

Nhưng có một chiến binh đã ủng hộ hoàng tử nói:
_ Không một sức mạnh nào có thể thắng nổi chàng trai tuyệt diệu này!

Người thứ hai nói:
_ Chúng ta chỉ có thể đến được chỗ hoàng tử, khi mà nhiều người chúng ta bị rơi đầu trong trận chiến. Rõ ràng là hoàng tử rất tin tưởng vào nghệ thuật chiến đấu của mình, vào sức mạnh và lòng dũng cảm của mình. Nếu không, chàng đã chẳng gây sự làm gì.

Nhảy phốc lên yên ngựa, hoàng tử vặn chốt con ngựa và trước mắt nhà vua cùng binh lính của ngài, con ngựa gỗ bay bổng lên trời. Thấy ngựa mỗi lúc bay càng cao hơn, nhà vua quát quân lính:
_ Bắt lấy hắn, không thì hắn tẩu thoát mất!

Các cận thần trả lời nhà vua:
_ Lẽ nào ta lại bắt được con chim đang bay trên trời cao? Tốt hơn hết, ngài nên cảm ơn thánh Ala, vì người đã giải thoát ngài khỏi một gã phù thủy.

(còn tiếp)

_________________________
Con ngựa gỗ Saurie11
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 4671
Registration date : 01/04/2011

Con ngựa gỗ Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Con ngựa gỗ   Con ngựa gỗ I_icon13Mon 10 Aug 2020, 20:54


Một lúc sau, nhà vua trở về cung và tới gặp công chúa. Ngài đã kể cho con gái nghe những gì đã xảy ra: trên ngựa thần, hoàng tử đã bay lên không trung và mất hút vào chín tầng mây như thế nào. Nghe thấy thế công chúa thở dài và buồn khổ. Đau buồn vô vọng, nàng đã phát bệnh, vài ngày nàng không thể ngồi dậy được. Thấy bệnh tình của công chúa như vậy, nhà vua đã tới chỗ nàng, ôm con gái vào lòng hôn trán nàng và nói:

_ Ôi con gái, con phải cảm ơn thánh Ala vì chúng ta thoát khỏi tay gã phù thủy đểu cáng đó!

Và nhà vua kể lại chuyện hoàng tử cưỡi ngựa bay lên trời, nhưng nàng đã không nghe ngài kể, mà chỉ càng khóc than nhiều hơn. Khi vua cha đi khỏi, công chúa nói với mình: “Thề với thánh Ala, ta sẽ nhịn ăn, nhịn uống, đến khi nào người chưa cho chúng ta gặp lại nhau”. Biết được công chúa từ chối ăn uống, nhà vua rất buồn và càng quan tâm săn sóc đến con gái. Nhưng ngài càng âu yếm với con bao nhiêu, thì nàng càng đau buồn về hoàng tử bấy nhiêu.

Đó là câu chuyện xảy ra với công chúa và vua cha. Còn hoàng tử, khi bay lên không trung trên ngựa thần, một mình giữa trời cao, chàng sực nhớ tới công chúa. Chàng đã hỏi các cận thần của nhà vua về tên thành phố này, tên nhà vua và tên công chúa là gì, và biết đó là thành Xanna. Thúc ngựa bay nhanh hơn, cuối cùng hoàng tử về tới kinh thành của vương quốc vua cha. Lượn trên thành phố một vòng, chàng cho ngựa hạ xuống mái cung điện của mình. Để ngựa lại đó, chàng tới gặp ngay vua cha. Nhà vua đang ngồi trong ưu sầu ủ rũ, vì phải chia lìa với con trai, nên khi vừa nhìn thấy hoàng tử, ngài liền đứng dậy, ôm chầm lấy chàng, mừng vui khôn xiết. Sau đó, hai cha con ngồi trò chuyện. Hoàng tử hỏi về nhà thông thái, người làm ra con ngựa, có chuyện gì xảy ra với ông ta không.

_ Hãy để thánh Ala từ bỏ lòng thương tới hắn, những giây phút ta nhìn thấy hắn là những giây phút đáng nguyền rủa. - Nhà vua nói. – Bởi vì hắn là nguyên nhân của sự chia lìa giữa cha và con. Vì thế, cha đã tống cổ hắn vào ngục tối, ngay khi con vừa biến mất.

Nghe thấy thế, hoàng tử đã sai thả ngay nhà thông thái khỏi ngục tối và dẫn tới chỗ chàng. Khi ông ta tới, hoàng tử đối xử rất tốt với ông ta, ban thưởng nhiều tặng vật quý giá và phong tước cho ông. Thế nhưng nhà vua vẫn không muốn gả con gái mình cho nhà thông thái vì ông ta quá xấu xí và có tật. Khi đấy, nhà thông thái vô cùng tức giận và rất tiếc tặng vật của mình, vì ông ta biết rằng hoàng tử đã nắm được mọi bí mật của con ngựa kỳ diệu và đã biết cách sai khiến nó.

Nhà vua cũng nói với con trai:

_ Cha khuyên con không nên đến gần con ngựa đó nữa và đừng bao giờ cưỡi nó, vì con đã biết khả năng của nó mà nó chỉ làm hại con và mang tai bay vạ gió lại cho con.

Hoàng tử không trả lời, mà kể cho nhà vua nghe chuyện gì đã xảy ra với chàng, chuyện chàng đã gặp nàng công chúa tuyệt vời của thành Xanna và chuyện gì đã xảy ta giữa họ với vua cha nàng.

_ Ôi con trai yêu quý, – nghe xong chuyện, nhà vua thốt lên, – con phải biết rằng: nếu ông vua đó muốn giết con, thì đời nào lại có ai dám can ngăn ông ta. Nhưng thánh Ala quang vinh đã cứu con thoát khỏi cái chết vĩnh hằng!

Mấy ngày sau, hoàng tử nhớ nàng công chúa tuyệt diệu ở thành Xanna đến thổn thức. Chàng trèo lên mái cung điện, lên yên ngựa, xoay chốt, rồi cả người và ngựa bay lên không trung, mất hút trên chín tầng mây.

Sáng hôm sau, nhà vua được biết về việc con trai mất tích. Ngài lên mái cung điện, nhìn dõi lên bầu trời nhưng không còn thấy bóng hình hoàng tử và con ngựa đâu nữa. Chàng đã cao chạy xa bay. Nhà vua rất buồn và hối hận vì đã không thu con ngựa của hoàng tử lại để giấu đi. “Cầu thánh Ala, – ngài nói một mình, – khi con trai ta trở về, ta sẽ đập tan ngay con ngựa đó đi, để khỏi phải lo lắng về hoàng tử nữa!”. Sau đó, ngài trở về hoàng cung, lại đau buồn và khổ sở vì mất con trai.

(còn tiếp)

_________________________
Con ngựa gỗ Saurie11
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 4671
Registration date : 01/04/2011

Con ngựa gỗ Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Con ngựa gỗ   Con ngựa gỗ I_icon13Tue 08 Sep 2020, 20:39


Hoàng tử cứ bay mãi trên không trung trên lưng ngựa quý của mình cho tới khi tới thành Xanna. Nhắm tìm mái cung điện, hoàng tử hạ xuống đó và tới cung công chúa, nhưng không tìm thấy nàng ở đó. Trong cung không có công chúa, không một nữ tì, một nàng hầu, và lính bảo vệ họ cũng không có. Buồn bã và đau khổ, hoàng tử đã lang thang khắp các phòng trong cung điện. Tới một căn phòng rất lớn, hoàng tử vô cùng vui sướng khi thấy công chúa đang nằm trên giường, giữa vòng vây của các nàng hầu và thị tì. Chàng bước tới chào nàng. Nhìn thấy hoàng tử và được nghe giọng nói của chàng, công chúa đứng bật dậy và lễ phép chào đón chàng.

_ Ôi nữ hoàng của lòng anh, – hoàng tử thốt lên,- suýt nữa thì anh bị điên vì phải xa cách!
_ Chính chàng đã làm cho em điên loạn lên thì có! – Công chúa trả lời.
_ Vậy nàng nghĩ gì về cuộc trò chuyện của anh với cha nàng? – Chàng trai hỏi. – Nếu không có nàng, thề có thánh Ala chứng giám, có lẽ anh đã giết chết ngài để răn những kẻ khác, nhưng ngài lại là cha nàng, nên anh phải vì nàng mà kính trọng ngài!
_ Làm sao mà chàng lại có thể từ bỏ em được nhỉ? Công chúa nói. – Lẽ nào chàng lại không biết rằng thiếu chàng thì cuộc sống đối với em chẳng có niềm vui!
_ Nàng có sẵn lòng nghe anh nói và thực hiện mơ ước của anh không? – Hoàng tử hỏi.
_ Chàng hãy nói đi, em sẽ làm tất cả những gì mà chàng muốn!
_ Hãy cùng nhau bay tới xứ sở của anh! – Hoàng tử nói.
_ Em sẵn sàng vì tình yêu mà đi bất cứ đâu! – Công chúa nói.

Khi hoàng tử nghe nàng trả lời như vậy, thì niềm vui sướng của chàng thật vô bờ bến. Chàng nắm lấy cổ tay nàng bắt phải thề chung thủy, rồi dẫn nàng lên mái cung điện. Chàng đặt thiếu nữ lên con ngựa gỗ mun, rồi lên ngựa xoay chốt và con ngựa kỳ diệu bay bổng lên bầu trời. Nhìn thấy thế, các thị tì và nữ hầu la khóc om sòm. Họ báo ngay cho vua và hoàng hậu về chuyện đã xảy ra. Bố mẹ nàng vội vã lên mái cung, và khi ngẩng nhìn lên trời, họ thấy con ngựa gỗ mun mang con gái họ đi. Nhà vua nấc lên đau khổ và thét lên:
_ Hỡi con trai của ông vua huy hoàng, thánh Ala phù hộ cho ngươi, hãy rủ lòng thương tới ta cùng hoàng hậu, và đừng chia lìa chúng ta với đứa con gái độc nhất!

Nhưng hoàng tử không trả lời nửa câu. Ngược lại, chàng lại nghĩ rằng công chúa đang hối hận về hành vi của mình và buồn chán khi phải xa cha mẹ, nên chàng đã nói:
_ Nếu nàng muốn, thì ta có thể đưa nàng trở về với cha mẹ.

Nhưng công chúa trả lời:
_ Hỡi ông chủ của em, nói có thánh Ala; em chỉ mong muốn một điều duy nhất là được ở cạnh chàng!

Nghe những lời nói đó, hoàng tử không thể kìm được vui sướng. Chàng cố gắng điều khiển cho ngựa bay nhẹ nhàng, để công chúa không lo sợ. Họ cứ thế bay đi, và hoàng tử đã nhìn thấy một trảng cỏ xanh, ở đó có một dòng suối nước trong suốt. Hạ xuống mặt đất, tắm mát xong, lấy lại sức, họ lại lên ngựa. Hoàng tử ôm chặt lấy công chúa, để nàng khỏi ngã, sau đó xoay chốt, cả người lẫn ngựa lại bay lên không trung. Họ bay đi rất lâu và cuối cùng đã về tới kinh đô của vương quốc cha chàng. Vui mừng được trở về hoàng tử đã cho ngựa hạ xuống một khu vườn, nơi nhà vua thường dạo chơi. Ở đó có một tòa nhà hóng mát của ngài. Hoàng tử muốn giới thiệu với thiếu nữ vương quốc hùng vĩ của vua cha, để nàng biết rằng đất nước chàng mênh mông và giàu mạnh. Chàng dẫn nàng tới ngôi nhà hóng mát, để nàng cùng ngựa lại đó và nói với nàng:
_ Nàng hãy chờ anh ở đây cho tới khi anh sai sứ giả tới gặp nàng. Còn anh sẽ tới gặp vua cha để chuẩn bị cho nàng một tòa cung điện thật xứng đáng và tổ chức một cuộc gặp mặt trọng thể và vui nhộn.

Nghe chàng trai nói, công chúa vui vẻ đồng ý:
_ Chàng cứ làm, nếu cho là cần thiết!

Để công chúa và ngựa ở lại trong vườn, hoàng tử tới hoàng cung gặp vua cha. Nhìn thấy con trai, nhà vua rất vui mừng vì chàng đã trở về. Ôm hôn cha xong, hoàng tử nói với ngài:
_ Cha ơi, cha có biết rằng: con đã dẫn nàng công chúa mà con đã kể cho cha nghe về đây. Con để nàng ở lại trong vườn và về đây một mình dể báo cho cha biết mà chuẩn bị đón tiếp nàng thật long trọng. Con xin cha hãy giới thiệu cho công chúa biết sự hùng mạnh của mình, của quân đội bách chiến bách thắng và vô số gia nhân.
_ Cha thuận lòng!

Nhà vua nói và lập tức lệnh cho dân thành phố trang điểm phố phường thật lộng lẫy. Bản thân ngài thì mặc bộ quần áo đẹp nhất, đeo những đồ trang điểm quý giá rồi cùng với quan quân, gia nhân và hầu cận long trọng tới khu vườn. Cũng trong lúc đó, hoàng tử sai đưa ra những đồ dùng sang trọng và chuẩn bị những của ngon vật lạ, và trang hoàng khuê phòng cho công chúa: bao quanh bằng gấm xanh, đỏ và vàng, đưa các nữ tì và nàng hầu Ấn Độ và Êtiôpi tới. Sau đó, chàng vội vàng tới khu vườn và vào căn nhà hóng gió, nơi chàng để công chúa lại. Nhưng ở đó không có công chúa, con ngựa gỗ mun cũng không. Chàng tìm khắp nơi, nhưng không thấy người và ngựa đâu cả. Trong sự tuyệt vọng, hoàng tử cào cấu mặt mày, xé bỏ áo quần và xông xáo khắp khu vườn giống như một thằng điên. Trấn tĩnh lại đôi chút, chàng nói một mình: “Công chúa không thể nắm được bí mật điều khiển con ngựa, bởi ta chưa hề chỉ bảo cho nàng. Ngoài ta và lão thông thái Ba Tư – kẻ làm ra con ngựa đó thì không ai biết sử dụng ngựa. Đúng rồi, chỉ có lão là có lỗi trong chuyện đó thôi! Có lẽ lão đã tình cờ tới đây và biến mất cùng con ngựa, để trả thù cha ta về hành vi không chính trực”. Hoàng tử gọi ngay những người lính gác tới và hỏi họ:
_ Có ai vào trong vườn không?

Những người lính gác trả lời:
_ Chúng tôi không thấy ai, ngoài nhà thông thái Ba Tư, đi kiếm tìm cây thuốc ở đây.

Nghe lời những người lính gác, hoàng tử quả quyết rằng chỉ có nhà thông thái đó cướp ngựa và công chúa đi.

(còn tiếp)

_________________________
Con ngựa gỗ Saurie11
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 4671
Registration date : 01/04/2011

Con ngựa gỗ Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Con ngựa gỗ   Con ngựa gỗ I_icon13Wed 16 Sep 2020, 23:53


Sự việc thì xảy ra như sau: khi hoàng tử để công chúa lại trong ngôi nhà hóng mát, về cung để chuẩn bị đón tiếp trọng thể cô dâu sắp cưới của mình, thì nhà thông thái Ba Tư tới vườn để hái cây thuốc chữa bệnh. Bỗng nhiên mùi nước hoa và các hương liệu khác mà công chúa xức đã ngào ngạt tỏa tới mũi ông. Ông ta đi về phía có mùi thơm bốc lên, và đã tới ngôi nhà bóng mát. Ở đây ông ta thấy một con ngựa ở cạnh cửa ra vào – con ngựa mà chính bàn tay ông đã làm ra. Nhận ra ngựa, nhà thông thái rất vui mừng, trái tim ông ta thổn thức vì hạnh phúc bởi vì ông ta đã hối hận và đau khổ khi mất vật báu này. Ông ta tới gần con ngựa, xem xét kỹ lưỡng các bộ phận của nó và khẳng định rằng nó vẫn còn nguyên vẹn. Trước khi ngồi lên yên và rời bỏ thành phố này, ông ngoái nhìn vào ngôi nhà hóng mát, nơi tỏa ngát xạ hương. Có lẽ hoàng tử bay về đây không chỉ một mình, – nhà hiền triết nghĩ, – ta phải xem anh chàng đã mang theo ai về?

Ông ta vào ngôi nhà và thấy một người đẹp, tuyệt vời hơn trăng rằm, hơn ánh bình minh. Nhà thông thái hiểu ngay rằng trước mặt ông là một thiếu nữ quyền quý, mà hoàng tử để lại đây rồi vào thành chuẩn bị cuộc đón tiếp theo những nghi lễ của vua chúa. Ông ta bước lên một bước và quỳ hôn mảnh đất trước mặt thiếu nữ. Công chúa ngước mắt nhìn, thì thấy người vào gặp nàng rất xấu xí và dị dạng.

   _ Ông là ai? – Nàng hỏi ông ta.
   _ Thưa cô, nhà thông thái trả lời, – thần được hoàng tử phái đến đây để đưa cô tới khu vườn gần hoàng thành hơn!
   _ Thế hoàng tử đang ở đâu? – Công chúa hỏi.
   _ Hoàng tử đang ở trong hoàng cung với vua cha, chàng đang chuẩn bị cho cô cuộc đón tiếp long trọng và sắp cùng đoàn tùy từng rất đông đến đón cô.

Nhìn lại nhà thông thái lần nữa, công chúa hỏi:
  _  Lẽ nào hoàng tử lại không tìm được người nào khác mà lại phái ngươi đến gặp ta?

Nhà thông thái mỉm cười:
   _ Thưa cô chủ, cứ hãy để cô giận dữ trước khuôn mặt xấu xí và cái lưng gù của thần. Giá như cô chủ biết được những cống hiến mà thần đã dành cho hoàng tử vỹ đại như thế nào chắc là cô phải khen ngợi thần. Không phải ngẫu nhiên mà chàng phái thần tới gặp cô chủ. Thần xấu xí và dị dạng, vì vậy không thể gợi lòng ghen ghét ở trong chàng. Nếu không thì chàng đã phái kẻ khác tới gặp cô, bởi lẽ chàng có vô số hầu và nô lệ, gia nhân và tùy tùng.

Nghe những lời nói có tình có lý của nhà thông thái, nàng đứng dậy và giơ tay cho ông ta, biểu lộ sự sẵn sàng đi theo.

   _ Chúng ta đi bằng gì vậy? – Nàng hỏi.
   _ Cô sẽ đi trên con ngựa, mà nó đã đưa cô tới đây, thưa cô chủ! – Nhà thông thái đáp.
   _ Ta không biết sử dụng nó. – Công chúa phân trần.

Nhà thông thái lại mỉm cười. Ông ta hiểu rằng bây giờ thì thiếu nữ đã có trong tay.

   _ Cô khỏi phải lo, – ông ta dằn giọng, – chúng ta sẽ cùng đi. Thần biết sử dụng con ngựa này.

Trấn tĩnh công chúa xong, nhà thông thái ngồi lên con ngựa gỗ và kéo công chúa ngồi phía sau, buộc chặt nàng vào yên cương – Nàng lại nghĩ rằng ông ta làm như thế để đảm bảo an toàn cho nàng. Sau đó, ông ta xoay chốt, con ngựa cựa quậy rồi bay lên trời. Con ngựa kỳ diệu bay rất nhanh, và chỉ một lát sau, thành phố đã mất hút ở phía xa.

(còn tiếp)

_________________________
Con ngựa gỗ Saurie11
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 4671
Registration date : 01/04/2011

Con ngựa gỗ Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Con ngựa gỗ   Con ngựa gỗ I_icon13Thu 17 Sep 2020, 23:50


_ Tại sao chúng ta lại bay lên như thế này? Hoàng tử và khu vườn mà ngươi hứa đưa ta tới đâu rồi, – công chúa hỏi, – bởi vì ngươi đã nói là hoàng tử phái ngươi tới gặp ta!
_ Thánh Ala sẽ nguyền rủa hoàng tử, – nhà thông thái kêu lên, – hắn rất hèn hạ và đểu giả!
_ Đau khổ cho nhà ngươi, – công chúa thốt lên. – Làm sao ngươi có thể vi phạm lệnh của ông chủ?
_ Hắn không phải là ông chủ của ta, – nhà thông thái nói. – Nàng có biết ta là ai không?
_ Ta chỉ biết về ngươi qua những điều ngươi nói! – Công chúa trả lời.
_ Tất cả những gì ta nói với nàng đều là giả dối. Ta khôn ngoan hơn nàng và hoàng tử. Bởi vì trong một thời gian dài, ta rất đau khổ vì mất con ngựa kỳ diệu – vật sáng tạo của đôi bàn tay ta, vì nó đã bị hoàng tử cướp đi. Bây giờ thì ta đã chiến thắng hắn, đã lấy lại được con ngựa, và hơn thế nữa – đã cướp được nàng. Hãy để cho trái tim hắn cháy bỏng, như đã cháy bỏng trái tim ta! Hắn không bao giờ tìm thấy chúng ta nữa. Còn nàng – nàng hãy vui vẻ và tự hào vì đã được ở bên ta. Ta thông minh và cao thượng hơn hắn!

Nghe nhà thông thái nói thế, công chúa vò đầu bứt tóc khóc nức nở và kêu lên:
_ Ôi, đau thương và bất hạnh, thế là ta đã mất đi cả chồng, cả cha mẹ. Khốn khổ thân ta!

Nhà thông thái vẫn cho con ngựa gỗ mun phóng nhanh trong khoảng không bao la, cho tới khi họ bay tới đất Thổ. Ông ta cho ngựa hạ xuống một tràng cỏ ở gần thành phố. Ở đó nhiều cây xanh quả ngọt, suối chảy róc rách. Trong thành, một ông vua Thổ hùng mạnh ngự trị.

Và cũng chính ngày hôm ấy, nhà vua đi săn trong rừng. Khi đi qua trảng cỏ, ngài thấy nhà thông thái cùng con ngựa và nàng công chúa. Nhà thông thái chưa kịp định thần, thì quân hầu của nhà vua đã tấn công họ, bắt ông ta, công chúa và con ngựa rồi dẫn tới cho nhà vua. Nhìn các tù binh, nhà vua thấy rằng thiếu nữ trẻ và xinh đẹp, còn người bạn đường thì đã già, xấu xí và dị dạng.

_ Lão già này có quan hệ thế nào với nhà ngươi? – Nhà vua hỏi thiếu nữ.

Lập tức, nhà thông thái cướp lời công chúa nói:
_ Cô ấy là vợ và cũng là em họ của thần ạ.

Nghe thấy thế, công chúa kêu lên:
_ Thưa hoàng thượng, ông ấy lừa dối đấy. Thề có thánh Ala, thần không hề biết ông ta. Ông ta cũng không phải là chồng, và anh thần. Ông ta đưa thần tới đây là do cưỡng chế và lừa đảo.

Nghe thiếu nữ nói, nhà vua đã ra lệnh trừng phạt lão già dị dạng, và quân hầu đã dùng gậy nện cho ông ta một trận thừa sống thiếu chết. Sau đó, ngài ra lệnh giải ông ta vào thành giam vào ngục tối, còn công chúa và con ngựa gỗ thì mang theo về hoàng cung. Nhưng ngài lại không biết sử dụng ngựa như thế nào.

(còn tiếp)

_________________________
Con ngựa gỗ Saurie11
Về Đầu Trang Go down
 
Con ngựa gỗ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Truyện cổ tích-