Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Chưa “về” còn quậy by buixuanphuong09 Today at 21:29

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) by Phương Nguyên Today at 20:51

Xướng Họa 2018 by mytutru Today at 17:15

Quán Tạp Kỹ - Đồng Bằng Nam Bộ by mytutru Today at 17:07

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Today at 13:51

Hoa gieo tứ tuyệt 3 by buixuanphuong09 Today at 12:26

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 12:19

Bộ sưu tập côn trùng 2 by buixuanphuong09 Today at 10:12

Họa thơ Thiên Mytutru by buixuanphuong09 Today at 09:20

Câu đối NGỰA 2 by HanSiNguyen Today at 07:54

TÌNH BUỒN by lehong Today at 01:49

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Today at 01:22

THỨ BẢY BUỒN! by Phương Nguyên Yesterday at 22:36

Thơ Thiền (Tuệ Hành Trụ Tọa Ngọa) by mytutru Yesterday at 16:09

cây đa bụi chuối by Trà Mi Yesterday at 08:51

KIẾP by mytutru Yesterday at 07:13

Khổ và vui by mytutru Yesterday at 06:38

12 CUNG HOÀNG ĐẠO by Trà Mi Fri 14 Dec 2018, 12:11

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang by Trà Mi Fri 14 Dec 2018, 11:59

Những Con Mắt Trần Gian - Hàn Lệ Nhân by Trà Mi Fri 14 Dec 2018, 11:55

Đức Phật Và Nàng by Sydney Fri 14 Dec 2018, 06:28

MONG ĐỢI NGẬM NGÙI. by Phương Nguyên Thu 13 Dec 2018, 23:11

THỀ by Phương Nguyên Thu 13 Dec 2018, 22:49

Năm Triền Cái by mytutru Thu 13 Dec 2018, 20:16

XƯỚNG - HỌA Cẩn Vũ by Cẩn Vũ Thu 13 Dec 2018, 17:24

Sáng sớm by Tuệ Độ Thu 13 Dec 2018, 14:54

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Thu 13 Dec 2018, 08:43

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Wed 12 Dec 2018, 20:25

Cách Làm Muối Rau Răm by mytutru Wed 12 Dec 2018, 13:44

BÊN LỀ CUỘC ĐỜI by HanSiNguyen Wed 12 Dec 2018, 04:58

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next
Tác giảThông điệp
Lữ Hoài

avatar

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt   Tue 22 Nov 2011, 14:22

Yến Phương đã viết:
Yến Phương vào đọc bài, cám ơn huynh Lữ Hoài chúc huynh have a great weekend
:bong: :bong: :bong: :bong: :bong: :mim:

hi Yến Phương,Thanks so much for all the flowers... :thx:
hm, lâu rồi YP mới ghé qua mà nhằm lúc LH đi chơi mất. Sorry nhiều nha! Embarassed

Hy vọng weekend vừa qua YP cũng had a great one too! :-bd
Mến chúc YP luôn an vui! :bong:
Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài

avatar

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt   Tue 22 Nov 2011, 14:36



The Rose

Nhạc & lời by Bette Midler
Trình bày LeAnn R imes

https://www.youtube.com/watch?v=rMH0UwzlUL4&feature=related

Some say love it is a river
That drowns the tender reed.
Some say love it is a razor
That leaves your soul to bleed.

Some say love it is a hunger
An endless, aching need
I say love it is a flower,
And you it’s only seed.

It’s the heart afraid of breaking
That never learns to dance
It’s the dream afraid of waking
That never takes the chance

It’s the one who won’t be taken,
Who cannot seem to give
And the soul afraid of dying
That never learns to live.

And the night has been too lonely
And the road has been too long.
And you think that love is only
For the lucky and the strong.

Just remember in the winter
Far beneath the bitter snow
Lies the seed that with the sun’s love,
In the spring, becomes a rose.


Tạm dịch:

Một Đóa Hồng

Có người bảo rằng tình yêu như nhánh sông
Dòng nước xoáy nhấn chìm cành sậy mỏng
Có người bảo rằng tình yêu bén như lưỡi dao
Cắt đứt tâm hồn chảy thành giọt máu

Có người bảo rằng tình yêu là sự khát khao
Là thú đau thương không bao giờ dứt
Nhưng tôi nghĩ rằng tình yêu là một đóa hoa
Và chính em là hạt mầm duy nhứt

Có biết chăng khi con tim lo sợ vỡ tan
Thì sẽ không bao giờ biết đập điệu nhịp nhàng
Có biết rằng khi giấc mơ sợ đi vào giấc ngủ
Thì mộng đẹp sẽ không bao giờ biết miên du

Đó sẽ là những ai…
Không bao giờ biết gặt hái
Cũng chẳng hề biết sớt chia
Là khi tâm hồn sợ hải sự cách lìa
Cũng là lúc linh hồn không còn sự sống

Và như thế mà đêm trải cô quạnh mênh mông
Và như vậy mà đường đi xa dài mãi
Rồi em cứ nghĩ rằng tình yêu chỉ đến với riêng ai
Đầy may mắn sống đời bền vững mạnh

Nhưng hãy nhớ khi mùa đông gía lạnh
Trong thẳm sâu dưới băng tuyết trắng ngần
Nằm yên ấm một hạt tình trú ẩn
Chờ mùa xuân được nở tặng cánh hồng


Lữ Hoài
rose

Về Đầu Trang Go down
vinh thanh



Tổng số bài gửi : 202
Registration date : 28/01/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt   Wed 23 Nov 2011, 04:09

Thưa Anh Lữ Hoài,

Vì không đem được bài viết của Anh đặt trước bài viết của mình nên VT trích dẫn một đoạn văn
của Anh.

"Tuy nó rất interesting nhưng LH cũng hơi ngại bàn luận vấn đề chính trị,e có nhiều người không
thích".

VT thiết nghĩ,mình chỉ kể lại những gì đã xảy ra,nào có đã kích ai đâu?!Bản thân VT cũng bị đưa
ra Hoàng Liên Sơn tháng 6/76.

Do đói triền miên,khí hậu khắc nghiệt của núi rừng,bệnh tật tấn công không thuốc chữa trị.....nên
nhiều người phải mạng vong,nhiều nhất là ở những trại thuộc Văn Bàn,Lào Cai.

Năm 78,nhà cầm quyền VN biết trước âm mưu tấn công của Trung Quốc,nên đã chuyển tất cả tù
cải tạo (hay còn gọi là Z)từ Hoàng Liên Sơn về phía nam xa vùng tranh chấp.

Trong số ấy,VT được chuyển về Thanh Chương Nghệ Tĩnh tháng 4/78.

Chuyện đã xảy ra thì đã xảy ra,còn đúng sai xin nhường lại cho lịch sử.

Mến chúc Anh Lữ Hoài thân tâm thường an lạc.

Vĩnh Thành.
Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài

avatar

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt   Thu 24 Nov 2011, 06:22

vinh thanh đã viết:
Thưa Anh Lữ Hoài,

Vì không đem được bài viết của Anh đặt trước bài viết của mình nên VT trích dẫn một đoạn văn
của Anh.

"Tuy nó rất interesting nhưng LH cũng hơi ngại bàn luận vấn đề chính trị,e có nhiều người không
thích".

VT thiết nghĩ,mình chỉ kể lại những gì đã xảy ra,nào có đã kích ai đâu?!Bản thân VT cũng bị đưa
ra Hoàng Liên Sơn tháng 6/76.

Do đói triền miên,khí hậu khắc nghiệt của núi rừng,bệnh tật tấn công không thuốc chữa trị.....nên
nhiều người phải mạng vong,nhiều nhất là ở những trại thuộc Văn Bàn,Lào Cai.

Năm 78,nhà cầm quyền VN biết trước âm mưu tấn công của Trung Quốc,nên đã chuyển tất cả tù
cải tạo (hay còn gọi là Z)từ Hoàng Liên Sơn về phía nam xa vùng tranh chấp.

Trong số ấy,VT được chuyển về Thanh Chương Nghệ Tĩnh tháng 4/78.

Chuyện đã xảy ra thì đã xảy ra,còn đúng sai xin nhường lại cho lịch sử.

Mến chúc Anh Lữ Hoài thân tâm thường an lạc.

Vĩnh Thành.

Cám ơn anh VT góp ý nhiều lắm! hearts
Anh có hay viết lại những kỷ niệm ấy không?

Có một chuyện thương đau cười ra nước mắt mà bác ruột LH kể cho nghe lúc bị giam ngoài đó, là một chiều sau khi đi lấy măng rừng về Bác và bạn của mình bị kêu đi khiêng xác của đồng đội đi chôn, chú đó bị ốm sốt mấy ngày rồi mất. Họ phải đào hố mà lúc đó mệt lả và đói quá, phần thì mưa nên 2 bác chui vào lùm cây ngồi nghỉ lấy sức chờ bớt mưa rồi chôn... 2 người cũng áy náy để cái xác dầm mưa cũng tội nhưng không có cách nào hơn.
Bổng nhiên đang co ro vì lạnh mà trời cũng bắt đầu sụp tối, bác nghe tiếng rên rỉ trong bó chiếu vọng ra...cho xin miếng nước tôi khát và lạnh quá ... Bác và người bạn sợ toát mồ hôi hột mặc dù ướt lạnh run. Bác lật đật khấn to tiếng với bạn mình... mầy thương tao với thằng H đừng nhát tụi tao tội lắm mầy ơi...tao xin lỗi để mưa làm ướt mầy, tha lỗi tụi tao mệt quá tính trú mưa chút thôi. Tiếng rên và tiếng cục cựa lại to thêm... anh T ơi cho tui miếng nước với ...sao tui bị ướt nhẹp hết, lạnh quá anh T ơi !
Bác và chú kia sợ quá bảo nhau phải bẻ lá hứng nước cúng. Lui cui lính quính 2 người sợ quíu cả chân thì có bàn tay thò ra khỏi chiếu khều chân bác T. Hoảng quá bác quỳ xuống váy lạy lia lịa xin tha...
May mà chú H còn bình tĩnh khi gỡ tay bạn nghe ấm mới biết là không phải hồn ma, ba người ôm nhau khóc vì mừng là chú kia chưa chết. Thì ra nước mưa làm chú ấy hồi tĩnh lại.
Ông trời thương làm mưa và mầy chưa tới số, bác ôm khóc quá chừng, chứ không tụi tao mang tội chôn sống bạn mình, mầy biết không?!

Mạng người không có nghĩa lý gì thời ấy, bệnh hoạn không có thuốc men, thấy nằm im vài ngày là coi như chết đem chôn... cho nên những người đó cũng như anh VT sống sót thì như từ cỏi chết trở về vậy.

Chúc VT luôn luôn an vui , khỏe mạnh và may mắn! :-bd
ps. lần sau VT bấm vào "quote" làlấy bài được đó





Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài

avatar

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt   Thu 24 Nov 2011, 06:51



Giọt lệ xuôi dòng về đâu?


Như mọi ngày, dù đi làm hay nghỉ ờ nhà tôi vẫn dậy thật sớm trước khi mặt trời lên. Chiều hôm qua khi tới đây thì trời đã tối nên tôi không thấy cái sân rộng phía sau, tôi thật bất ngờ khi bắt gặp cảnh hồ quá đẹp ẩn hiện như mơ màng trong sương mù sáng nay. Chị vẫn còn ngủ, tôi rón rén xuống bếp pha bình cà phê rồi khoát áo ra vườn. Bờ cỏ xanh ngát còn ướt dưới chân mát lạnh, tôi rùng mình co giò lên ghế và kéo kín cổ áo lại. Ngồi đây trên chiếc cầu gổ bắt ra hồ, ngắm mặt nước thật mênh mông còn đắm mình trong sương , tan vào trong mây khi mặt trời chưa ló dạng tưởng chừng như không hề có lằn ranh giới giữa mây và nước. Cả một không gian yên lành, một bầu trời lắng đọng. Chung quanh vắng vẻ , mọi thứ như còn vùi trong giấc ngủ, chỉ vài chú chim sẻ chuyền cành trên cây thông già sát mép hồ, mà hình như chúng cũng chỉ muốn lắng yên cùng tôi. Một cơn gió thoảng làm rung động mặt hồ , những gợn sóng vỗ nhẹ vào mạng thuyền khe khẽ neo sát chân cầu, nó nghiêng nghiêng làm lắc cuộn dây cột buồm đánh vào nhau kêu lịch kịch.

Tôi hít thật sâu cả không gian êm đềm vào buồng phổi. Ngụm cà phê thơm loang dần làm tôi nghe ấm hơn. Nhìn mấy con cá bơi loanh quanh các mỏm đá dưới làn nước trong veo, tôi chợt nhận ra rằng ở đây không có mùi như nước sông bên nhà mà dù mình nhắm mắt cũng biết được là đang đứng gần sông! Cái mùi nước sông quê mình rất mặn mà đậm nét , có lẽ là mùi phù sa chăng? Tôi lại nghe nhớ da diết con sông rộng trước nhà tôi hồi nhỏ, những lúc nước biển vào hình như dòng nước cũng trong vắt có màu xanh rêu như nước trong hồ này. Bọn trẻ con và đám thanh niên hay ra đó bơi lội mỗi buổi chiều mà tôi chỉ thích ngồi xem họ nghịch nước thật vui mắt. Những buổi chiều tà thanh bình như thế thật là ấm áp, cả mặt trời cũng trầm mình xuống dòng sông tắm cùng với người, trải một vùng nắng hồng lấp lánh nhấp nhô thật sống động.
Thế rồi những khoảnh khắc nhộn nhịp ồn ào đó cũng trôi qua cũng rất nhanh, thoáng chốc mặt trời tan biến và trả sự thầm lặng cho con sông. Bấy giờ là lúc nó nghe tiếng gió ru tàu lá dừa đong đưa dịu dàng ven bờ như lời tình tự của ánh trăng thật khẽ.

Tôi quay đầu lại nhìn khi nghe tiếng chân người bước lên cầu, chị kéo ghế lại ngồi cạnh tôi. Chị nói thật nhỏ như sợ đánh thức sự trầm lặng này:
-Thêm cà phê không, cưng? Chị hỏi cho có khi chăm thêm cà phê đen óng vào cái tách đã cạn của tôi.
-Cám ơn chị.
-Sao cưng thức sớm thế? Lạ chổ ngủ không được à?
-Đâu có , em ngủ ngon lắm chứ nhưng quen dậy sớm rồi. Hm, chổ này lý tưởng ghê đi chị, chắc em quit job ... đóng đô ở đây luôn quá! Có một buổi sáng trong lành yên ả như vầy... quả thật là vô giá! Phải tận hưởng bằng cả tâm hồn lẩn thể xác ...24 trên 24 mới đã há chị! Thanks for bringing me here, chị cưng! Tôi xiết nhẹ bàn tay chị thả lỏng trên thành ghế kế bên.
-Ừ, chị cũng thích về vùng này nhất là ra đây ngồi ngắm cảnh , hòa mình với thiên nhiên... chờ thấy mặt trời lên ...rồi lại đợi nó lặn xuống... giọng chị lạc đi theo tiếng thở dài.
-Con người thật kỳ lạ....dường như suốt đời chỉ là những chờ đợi trông ngóng ... biết là cuộc đời như vậy mà mình vẫn mong chờ cái gì đó, vẫn sống để nhìn xem nó biến chuyễn đi về đâu. Đôi khi , chỉ mong sao cho đêm mau đến để được lặng yên... mà đêm quá dài thật ngán ngẫm... rồi cứ mong cho bình minh nhanh đến ! Ai cũng mong sống cho chóng hết đời như trả nợ mà rồi cứ than sao thời gian trôi nhanh vội vả thế kia! Mâu thuẩn vô cùng...

Hai chúng tôi không nói gì nữa, cứ lặng nhìn xa xăm và lắng nghe sự yên ắng trong lòng .
Mặt hồ bốc hơi dần dần như một tấm màn mỏng được vén lên khi mặt trời lóe tia nắng đầu tiên là lúc bờ bên kia cũng hiện rõ dần. Bổng chị cất tiếng, giọng rất bình thản như ra lệnh chứ không phải yêu cầu:
-Nếu chị chết trước cưng rải tro chị ngay ở chổ này, nhớ nhe!
-Sure chị... Ngộ ghê, lúc nãy em cũng đã nghĩ đến điều này. Hm, biết đâu... chị sẽ tiển em đi trước không chừng.
-Thế thì đứa nào chết sau sẽ ...lỗ! Phải làm di chúc nhờ ai liệng mình xuống đây bây giờ nhỉ???!!!
Cả hai chúng tôi đều phá lên cười.
- Không biết rồi mình có trôi ra biển...chảy về con sông gần nhà không nhỉ? Tôi vớ vẫn.
-Hm, chi vậy? Muốn đầu thai nữa à?! Sống kiếp này chưa đủ sao cưng? Chưa đi mà muốn kiếp sau quay dìa rồi, nghe mới ghê nhen! Thôi , có gì chị cho quá giang , đừng lo!
Chị cười giòn, tiếng vang dội đánh thức cả bờ hồ phía bên kia. Tôi buột miêng:
-Chị em mình mà rải không trôi ra biển đông, cứ ngồi đây cười ha hả như quỷ thế này thì chết cả làng!
-Aha, có cái câu lạc bộ cười miệt dưới cũng xả stress chứ cưng! Hm, bây giờ chưa tới phiên mình mở club cưng à, ở đó mà mơ! Thôi, sửa soạn đi ăn trưa đi chứ. Có mấy cái vườn nho quanh hồ này dễ thương lắm, rượu ngon hết sẫy luôn you will love it!

Tôi cũng bắt đầu nghe đói và háo hức đi tham quan vùng này. Nắng đã lên cao và ấm lạ lùng!

*** :hoa: ***

Tôi bê giúp chị mâm trà bánh và nhang đèn ra sân. Đêm nay trăng tròn, ánh sáng diu dàng tỏa xuống mặt hồ y như mặt biển phẳng lặng vào đêm Bác Ba từ giả cuộc đời. Năm nào cũng vậy cũng tháng này, ngày rằm là chị cúng cho bố mẹ. Tội nghiệp bố chị mất ngày nào không rõ, nên chị cúng bố cùng ngày với mẹ, bảo là cho hai ông bà ăn bánh uống trà ngắm trăng ấp áp bên nhau.

-Cưng biết không, hồi sáng mình nói vụ rải tro vậy mà tự nhiên chị buồn cho số phần bố mẹ vô cùng! Tiếng chị nhỏ dần như nói với chính mình - Nhất là bố mất tích không biết có ai chôn dùm cho không nữa, ngày mất chính xác để cúng bố cũng không biết ... nhiều lúc chị sợ rằng vong hồn bố tủi thân không siêu thoát! Phải chi mẹ chị còn sống thì còn biết tìm mấy bác quen để hỏi, chị thì có biết gì đâu cưng.

Chị bật khóc nức nỡ. Tôi ôm ghì chị vào lòng, thân người bé nhỏ đứng chưa tới vai mình mà đã bao lần che chở và nâng đỡ cho tôi bây giờ mềm nhũn muốn rã từng mảnh vụn. Tội nghiệp quá!
Tôi không bao giờ quên được đôi mắt không hồn của chị sau khi người ta quấn xác Bác Ba vào chiếc chiếu, đốt nhang cấm lên khấn vái rồi thả xuống biển. Chính mình còn nghe nhói lòng khi nhìn manh chiếu trôi xa rồi chìm dần mất hút. Không có sự mất mác nào đau đớn và hụt hẫng cho bằng khi đột ngột phải xa lìa người thân!
Tôi xoa lưng chị một hồi, đợi chị nín. Tôi cúi xuống rót trà ra 2 cái tách xong đốt nhang đưa cho chị:
- Mình thắp hương khấn nguyện đi chị, em chắc chắn hai bác không có buồn hay vương vấn gì đâu. Chị không nên buồn để vong linh hai bác an tâm ở cõi ấy.
-Cám ơn cưng.

Để chị có giây phút riêng tư, tôi quay vào nhà lấy rượu và cái mền mỏng mang ra. Mùi hương thơm bay khắp vườn, tôi đi xuống cầu khoát lên người chị đang ngồi bất động trong bóng tối. Ban đêm trời xuống nhiệt độ, không khí mát lạnh hơn lúc sáng sớm rất nhiều. Không có miếng gió cũng không có bóng mây, bầu trời thật trong, tôi đốt mấy ngọn nến đặt khắp sàn. Những đóm lửa nhỏ kêu tí tách, cháy lung linh đủ cho tôi thấy đôi mắt chị tươi nét hài lòng. Chi khui chai rượu nhẹ nhàng kheó léo, chúng tôi cụng ly với nhau:
- To life!
Nhấp một ngụm chát ngọt thật ngon, tôi đốt điếu thuốc thơm rít một hơi dài, khói bay mông lung:
- Chị có thấy mình may mắn lắm không? Ít ra, mình có nhau trong những giây phút như thế này!
- Yup. Cám ơn Trời Phật! Je t'aime ... và cám ơn cưng còn bên cạnh chị. Chị nâng ly rượu đưa lên không trung.
- Em cảm thấy hiện giờ, I mean right now - ngay lúc này em rất thanh thản, đối với em như vậy là hạnh phúc quá rồi, em hy vọng chị feel the same...!
- Có chứ... hm...cái gọi là hạnh phúc mong manh đó.
- uhuh... nhỏ nhoi nhưng rất "thật", rất "thấm thía". Nhiều người cả đời không tìm được chút bình yên, không có người chia sẻ... không nghe, không thấy... không còn cảm giác nào cả.
- It's true. Có những lúc chị nghĩ mình là người bất hạnh nhất trên đời! Có những lúc chị than trời trách đất sao không công bằng. Có những lúc chị thấy mình quá yếu đuối không có can đảm kết thúc sự sống của chính mình! Chị phải công nhận rằng những lúc đó trái tim hình như cục đá vô giác thật sự, cưng ạ.
- Oán ghét làm mình vô cảm, chỉ có tình thương mới cứu sống tâm hồn ... nhưng cái gì cũng có cái giá của nó cả và tất cả đều cần có thời gian.
- Yeah, điển hình là chai rượu này đây ! Trời ạ - chị gật gù cười cười cầm chai lên lắc lắc - rượu mà còn cần thời gian để thêm đậm đà thấm thía thì đừng nói chi người! Hm... thế mà sao rượu ngon lại ít có người biết hưởng... là sao vậy hén?!
- Hm... chắc cần phải để đóng thêm vài lớp bụi nữa đó chị à!
Chúng tôi lại phá ra cười. Tiếng cười lại vang xa khắp mặt hồ rồi ngấm vào lòng sâu. Tôi lại tự hỏi - Không biết tiếng cười có xuôi dòng về một nhánh biển đông?

Lặng lẽ châm thêm điếu thuốc, tôi ngồi im nghe chị khe khẽ hát...

Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
để một mai tôi về làm cát bụi
ôi cát bụi mệt nhoài
tiếng động nào gõ nhịp không nguôi....




Lữ Hoài rose






Được sửa bởi Lữ Hoài ngày Sat 26 Nov 2011, 10:26; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài

avatar

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt   Thu 24 Nov 2011, 22:23

Gặt lặn…

Cơn lũ lớn nhất kể từ năm 2000 tràn về Cao Lãnh, Đồng Tháp và làm vỡ bờ bao, nhấn chìm cánh đồng rộng hàng trăm hecta của xã Gáo Giồng dưới 3m nước. Cánh đồng đang chuẩn bị vào mùa gặt xem như bị mất trắng và các chủ ruộng đành bất lực nhìn nước lũ cướp mất thành quả của cả một mùa vụ. Hàng trăm người dân từ các xã lân cận đổ về và thực hiện một cách gặt hy hữu để vớt vát phần nào mùa vụ, cách gặt lặn…


Một gia đình cùng ra đồng.


Ngay từ mờ sớm, hàng trăm chiếc xuồng ba lá từ các nơi đổ về để lặn gặt.
Tin về lũ vượt bờ bao tràn đồng
đã lan truyền sang các huyện, xã lân cận và hàng trăm xuồng gặt từ các nơi
đổ về để người dân gặt mót lúa bị ngập.
Những người gặt lặn thường đi thành những gia đình, có cha con vợ chồng hai ba thế hệ.


Những người lặn khoẻ chỉ trong buổi sáng đã có thể gặt đầy xuồng,
phải được trên hai giạ.


Cậu bé Dương Minh Hiền, mới 15 tuổi cũng đã lặn gặt phụ cha. Phải lặn đến 3m nước,
nhắm mắt nhắm mũi quơ lúa và gặt dưới làn nước đục ngầu phù sa.

Đoàn Đạt :hoa:


Gặt lặn

Ta thương nhớ dòng sông năm cũ
Nơi dâng ngàn cơn lũ dập vùi
Khốn cùng kiếp sống khôn nguôi
Phù sa đỏ sóng ngậm ngùi êm trôi
Ôi, thương quá em tôi thơ dại
Ngụp lặn tìm chẳng ngại sông sâu
Lúa vàng ngát bóng nơi đâu?
Gặt mùa nước lũ dâng sầu nước non

Lữ Hoài :nu:




" Đồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh
Nước Tháp Mười lấp lánh cá tôm
"

Đồng Tháp Mười ngoài ruộng lúa phì nhiêu và cá tôm lấp lánh , sen nở bạt ngàn , còn có sự tích về một địa danh mà hông hẳn ai cũng điều biết , đó là: Cao Lãnh.
Hồi trước có cặp vợ chồng Đỗ Công Tường , tục danh là Lãnh , từ miền trung đến đây lập nghiệp. Sau mấy năm chí thú làm ăn , gia cư ông Lãnh khá khang trang. Tính tình ông chính trực ngay thẳng nên được dân làng cử làm chức câu đương , một chức danh để phân xử những vụ tố tụng trong làng.
Ông bà Lãnh trồng một vườn quít. Hàng xóm thường tụ tập đến đây để đổi chác , mua bán. Lâu ngày chỗ ấy thành chợ. Đó là chợ Cầu Ông Lãnh ngày nay.
Đến năm Canh Thìn (1820) , nạn dịch tá hoành hành rất dữ. Dân chúng trong lành bị bệnh , chết rất nhiều. Xóm làng chợ búa trở nên vắng vẻ , ảm đạm. Thuở ấy , chưa có thuốc men như bây giờ nên người ta cho rằng bệnh dịch tá là do trời đất , thần thánh gây ra để quở phạt dân làng. Ông Lãnh cũng hông suy tư gì hơn quan niệm đương thời nên ông lập bàn thờ giữa sân chợ để khấn vái xin trời đất , thần thánh giúp dân thoát khỏi tình cảnh chết chóc bệnh hoạn ấy. Điều đáng nói là hai ông bà nguyện thế mạng mình để cầu cho dân chúng thoát cảnh đau thương.
Cúng xong , hai ông bà ăn chay ba bữa. Đến sáng hôm thứ tư thì bà Lãnh mắc bệnh. Đến tối bà qua đời. Đang lo việc an táng cho bà thì ông lại phát bệnh và cũng ra đi đột ngột. Nhân dân trong làng lo việc chôn cất ông bà xong thì bệnh dịch tá cũng tự dứt luôn. Mọi người trở lại cuộc sống an nhàn như cũ. Do vậy , họ cho rằng nhờ vợ chồng ông Lãnh thế mạng nên cứu được chúng dân. Để tưởng nhớ công ơn , dân làng lập miếu ngay trên ngôi mộ của hai ông bà , tại lảng Mỹ Trà bên bờ kinh Thầy Khâm để thờ phụng , gọi là miếu ông Chủ Chợ.
Chợ vườn quít từ đó được gọi theo tên ông. Vì tên tục của ông là Lãnh , lại làm chức cầu đương , nên dân chúng thường gọi là Câu Lãnh và chợ gọi là chợ Câu Lãnh , chợ Câu Lãnh ngày càng thịnh vượng và người đến mua bán lại đọc trệch Câu Lãnh thành Cao Lãnh nên tên Cao Lãnh được dùng từ đó.


ST :hoa:




Về Đầu Trang Go down
quehuong



Tổng số bài gửi : 3106
Registration date : 24/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt   Fri 25 Nov 2011, 04:05

Lữ Hoài đã viết:

Giọt lệ xuôi dòng về đâu?


Tôi buột miêng:
-Chị em mình mà rải không trôi ra biển đông, cứ ngồi đây cười ha hả như quỷ thế này thì chết cả làng!
.[/i]




Lữ Hoài rose



Nơi đó là nơi nào thế Lữ Hoài, xin cho Qh biết ... để tránh đi ngang qua đó .... pls ... hihi .. ghẹo Lữ Hoài tí heng ...
Cám ơn Lữ Hoài, câu chuyện thật dễ thương và thơ mộng . :bong:

Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài

avatar

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt   Fri 25 Nov 2011, 16:44

quehuong đã viết:
Lữ Hoài đã viết:

Giọt lệ xuôi dòng về đâu?


Tôi buột miêng:
-Chị em mình mà rải không trôi ra biển đông, cứ ngồi đây cười ha hả như quỷ thế này thì chết cả làng!
.[/i]




Lữ Hoài rose



Nơi đó là nơi nào thế Lữ Hoài, xin cho Qh biết ... để tránh đi ngang qua đó .... pls ... hihi .. ghẹo Lữ Hoài tí heng ...
Cám ơn Lữ Hoài, câu chuyện thật dễ thương và thơ mộng . :bong:


hì hì ghẹo trí tưởng tượng của LH đó hả QH? :thinking:
hm...để xem , chổ nào mà có cảnh đẹp với rượu ngon và bạn hiền là có mặt LH nè! :224: hm... có thể là gần Niagara Falls & Michigan, cũng có thể là ở Okanagan valley hay ở Saint Germain de la Rivière không chừng á! :ae_022:

hihihi... QH tránh đi ngang qua sợ LH làm ma da... nắm giò phải hông nè? Coi dị mà cũng nhát ghê nhen! geek

Cách đây vài tuần, bà chị LH ôm hủ tro của ông anh ra ngoại ô Paris rải ... mà hình như ảnh không muốn hay sao mà khiến chị chạy lạc đường hoài tới trưa cũng tìm tìm không ra cái cầu... Chị khấn năn nỉ quá chừng rồi tự nhiên quay lưng nhìn ra cái cầu cách đó có mấy mét thôi. Không biết có nên tin hay không nữa.

Mới đó cuối tuần tới nơi nữa rồi, sao thời gian đi nhanh thiệt! Chúc QH vui vẻ &khỏe khoắn há! :bong:




Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài

avatar

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt   Fri 25 Nov 2011, 16:50


Sung-bong Choi là một cậu bé mố côi từ lúc lên 3, khi lên 5 cậu bỏ trốn khỏi cô nhi viện sau khi bị một trận ốm đòn. Cậu bắt đầu sống một cuộc đời lang thang đầu đường xó chợ bằng nghề bán dạo kẹo cao su với nước ngọt như thế khỏang 10 năm.

Bây giờ Sung-bong Choi được 22t và dự thi hát mặc dù cậu ta nghĩ mình không hát hay nhưng được hát là điều cậu ta yêu thích nhất sau khi trải qua một cuộc sống phù du.

Thật bất ngờ…tiếng nồng ấm ấy cậu đã làm hàng triệu người vô cùng xúc động!
Mời thưỡng thức! :hoa:

Về Đầu Trang Go down
quehuong



Tổng số bài gửi : 3106
Registration date : 24/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt   Sat 26 Nov 2011, 05:43

Lữ Hoài đã viết:



hì hì ghẹo trí tưởng tượng của LH đó hả QH? :thinking:
hm...để xem , chổ nào mà có cảnh đẹp với rượu ngon và bạn hiền là có mặt LH nè! :224: hm... có thể là gần Niagara Falls & Michigan, cũng có thể là ở Okanagan valley hay ở Saint Germain de la Rivière không chừng á! :ae_022:

hihihi... QH tránh đi ngang qua sợ LH làm ma da... nắm giò phải hông nè? Coi dị mà cũng nhát ghê nhen! geek

Cách đây vài tuần, bà chị LH ôm hủ tro của ông anh ra ngoại ô Paris rải ... mà hình như ảnh không muốn hay sao mà khiến chị chạy lạc đường hoài tới trưa cũng tìm tìm không ra cái cầu... Chị khấn năn nỉ quá chừng rồi tự nhiên quay lưng nhìn ra cái cầu cách đó có mấy mét thôi. Không biết có nên tin hay không nữa.

Mới đó cuối tuần tới nơi nữa rồi, sao thời gian đi nhanh thiệt! Chúc QH vui vẻ &khỏe khoắn há! :bong:


Lữ Hoài,
Thì phải hỏi cho rỏ ... sợ bị cạnh tranh í mà ( ma cà rồng muh gặp ma da wa'nh sao lợi ) . QH chưa có phóng tầm nhìn qua mấy chỗ đó ... dzi. là QH yên tâm rồi há... dd
Chuyện Lữ Hoài kể ở trên, có người tin ... nhưng có người lại không tin, vì đến giờ khoa học và tôn giáo ... vẫn là hai con đường song song .
Nhưng nếu như đức tin ấy không mang hại đến bản thân và người khác ... thì tại sao ta phải bác bỏ nó đi, QH cũng hay khấn khấn vái vái lắm . Tuy QH không đọc Kinh Phật hay Kinh Thánh nhiều, nhưng rất thích quyển Nam Hoa Kinh của Trang Tử nên đọc đi đọc lại hơn cả trăm lần lận đó . Lần nào đọc xong ... gấp sách lại cũng quên tuốt luốt ... khổ chưa ! :docs3:
Thời gian có vạn cánh muh Lữ Hoài, nên nó bay nhanh hơn mình là cái chắc ... bash
Nhân cuối tuần, QH cũng chúc Lữ Hoài khỏe khoắn & vui vẻ nheng ... :bong:



Về Đầu Trang Go down
 
Chiếc Bóng của Giọt Nước Mắt
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 4 trong tổng số 9 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Tùy bút, nhật ký, truyện ngắn-