IndexTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thân chào quý huynh tỷ . lâu không gặp hì hì .... by Ma Nu Yesterday at 21:37

Happy Birthday Tỷ Shiroi by THƠ THƠ Yesterday at 11:21

Chút tâm tư by HanSiNguyen Yesterday at 08:08

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 07:27

THẠCH SANH LÝ THÔNG TÂN BIÊN by HanSiNguyen Yesterday at 07:05

Câu đối NGỰA by HanSiNguyen Yesterday at 07:01

Góc Kỉ Niệm Mytutru by mytutru Yesterday at 02:54

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Tue 17 Jan 2017, 17:29

GÓC THƠ THƠ by THƠ THƠ Tue 17 Jan 2017, 13:46

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Tue 17 Jan 2017, 10:56

THỪA TƯỚNG ỨNG HẦU PHẠM THƯ by HanSiNguyen Tue 17 Jan 2017, 05:34

GIAO THỪA THÂN DẬU CÚNG XÔI GÀ by Cẩn Vũ Mon 16 Jan 2017, 15:26

Ước Nguyện Đầu Xuân - Giáng Tiên by THY OANH Mon 16 Jan 2017, 12:53

Hơn 3.000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu by phambachieu Mon 16 Jan 2017, 12:42

Sầu Tím Thiệp Hồng - Lệ Quyên, Quang Lê by THY OANH Mon 16 Jan 2017, 12:36

XƯỚNG - HỌA Cẩn Vũ by nguoitruongphu Mon 16 Jan 2017, 06:29

TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU ! by nguoitruongphu Mon 16 Jan 2017, 06:25

Quán Tạp Kỹ - Đồng Bằng Nam Bộ by Shiroi Mon 16 Jan 2017, 04:32

Cuộc sống và tình yêu by Shiroi Mon 16 Jan 2017, 04:22

Nhớ by tth Sun 15 Jan 2017, 14:34

BỐN PHƯƠNG CHUNG GỞI DÒNG TÂM SỰ :HOANG PHẾ by Ma Nu Sun 15 Jan 2017, 12:34

Thẩn thơ thời sự by thanhsingle Sat 14 Jan 2017, 22:37

CÕI LƯU ĐÀY (MT-116-117) by Ntd Hoa Viên Sat 14 Jan 2017, 12:24

CHỈ SỢ TÌNH THÂM CHẲNG DỨT THÔI by vancali96 Sat 14 Jan 2017, 11:57

Kính chào Thầy - Tỷ = Không Đăng by vu manh hung Sat 14 Jan 2017, 08:53

Những trái cây lạ nhất quả Đất có mặt ở Việt Nam by THY OANH Fri 13 Jan 2017, 16:22

CÂU ĐỐI TẾT ĐINH DẬU by Ma Nu Fri 13 Jan 2017, 02:32

MÔT BÀI THƠ MƯỜI CÁCH ĐỌ by Ma Nu Fri 13 Jan 2017, 02:19

trang thơ Đường Luật VMH by vu manh hung Thu 12 Jan 2017, 19:33

Tranh thơ Tú_Yên by Tú_Yên tv Thu 12 Jan 2017, 12:08

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Share | 
 

 Hương Sắc Cuộc Đời

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next
Tác giảThông điệp
Lữ Hoài



Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Hương Sắc Cuộc Đời   Tue 07 Jun 2011, 01:48



Cậu Bé dưới bóng cây


Trong mùa hè giữa năm thứ nhất và năm thứ hai đại học, tôi được mời vào làm phụ trách một trại hè cho học sinh trung học thuộc một trường đại học ở Michigan. Tôi đã từng tham gia rất nhiều hoạt động của trại nên tôi nhận lời ngay lập tức.

Một giờ sau khi tôi bắt đầu ngày đầu tiên ở trại hè, giữa một đám ồn ào hỗn loạn các anh phụ trách và học sinh, tôi nhận ra một cậu bé ở dưới bóng cây. Cậu rất nhỏ bé và gầy guộc. Rõ ràng việc cậu đang mất tự nhiên và xấu hổ rụt rè càng làm cho cậu trở nên yếu đuối, mỏng manh. Chỉ 50 bước gần đó, 200 trại viên đang hăm hở rượt đuổi, chơi đùa, và gặp gỡ lẫn nhau như đã thân nhau từ lâu lắm chứ không phải chỉ mới quen. Nhưng cậu bé dưới bóng cây dường như đang ở một thế giới khác. Vẻ cô đơn đến tột độ của cậu đã làm tôi khựng lại, nhưng nhớ lại lời những anh chị phụ trách lớn tuổi hơn rằng phải chú ý đến các trại viên có vẻ tách biệt ra, thế là tôi bước đến.

Đến gần cậu bé, tôi nói "Chào em, anh tên là Kevin. Anh là một trong các phụ trách ở đây. Anh rất vui được gặp em. Em khỏe không vậy?" Với một giọng nói run run bẽn lẽn, cậu bé cố sức trả lời, "Dạ em bình thường." Tôi nhẹ nhàng hỏi cậu rằng cậu muốn tham gia những sinh hoạt và gặp các bạn bè mới không. Cậu trả lời nhỏ "Dạ không, em không thích lắm."

Tôi có thể cảm nhận được rằng cậu đang ở trong một thế giới hoàn toàn riêng tư. Trại hè quá mới, quá xa lạ đối với cậu. Nhưng bằng cách nào đó, tôi cũng biết rằng cũng không nên ép cậu bé. Cậu không cần một lời cổ vũ, cậu cần một người bạn. Sau một lúc lâu im lặng, câu chuyện của chúng tôi chấm dứt.

Sau bữa trưa ngày thứ hai, tôi hét bể cuống họng của mình để điều khiển cả trại hát. Tất cả trại đều tham gia hăm hở. Ánh mắt tình cờ xuyên qua đám đông ồn ào lộn xộn và thấy hình ảnh cậu bé đó đang ngồi một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi suýt nữa đã quên mất lời bài hát đang phải hướng dẫn. Khi lại có cơ hội gặp cậu bé, tôi cố thử một lần nữa, với những câu nói hệt như trước "Em có khỏe không? Em có sao không?" Và cậu bé lại trả lời "Dạ vâng, em khỏe. Em chỉ chưa quen thôi." Khi tôi rời nơi cậu bé ngồi, tôi hiểu rằng để cậu bé hòa đồng phải tốn nhiều thời gian và công sức hơn tôi tưởng – dù tôi không biết rằng tôi và cậu bé có thể cởi mở được với nhau hay không nữa.

Vào buổi tối hôm đó khi họp với những người phụ trách của trại, tôi kể ra những điều lo lắng của mình về cậu bé. Tôi giải thích cho các bạn phụ trách ấn tượng của tôi về cậu bé, yêu cầu họ chú ý và dành thêm thời gian cho cậu nếu có dịp.
Những ngày ở trại trôi qua nhanh hơn tôi tưởng. Thật là tiếc, nhưng rồi đêm cuối cùng ở trại cũng đến và tôi đang theo dõi "bữa tiệc chia tay". Các học sinh đang tận hưởng những giây phút cuối cùng của mình với các "bạn tốt nhất" của họ - những người bạn mà có thể họ sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

Ngắm nhìn các trại viên cùng nhau chia sẻ những giây phút cuối bên nhau, tôi bất ngờ thấy được một hình ảnh mà sẽ lưu mãi trong cuộc đời tôi. Cậu bé mà từng ngồi một mình dưới gốc cây đó đang làm một điều kỳ diệu. Cậu đang chia xẻ cùng hai cô bé khác những món quà lưu niệm. Tôi nhìn cậu đang có nhưng giây phút thân mật đầy ý nghĩa với những người mà cậu chưa bao giờ gặp chỉ mấy ngày trước đó. Tôi không thể tin nổi đó chính là cậu bé dưới bóng cây.

Vào một đêm tháng 10 năm đó, tiếng chuông điện thoại kéo tôi ra khỏi cuốn sách hóa học. Giọng một người lạ, rất nhẹ nhàng và lịch sự hỏi tôi "Dạ có phải là anh Kevin không ạ?"

"Dạ chính là tôi, xin lỗi ai đầu dây đó ạ?" "Tôi là mẹ của Tom Johnson. Cậu có nhớ Tommy từ trại hè không ạ?" Cậu bé dưới bóng cây! Làm sao tôi có thể quên được? "Dạ cháu nhớ rồi," tôi nói. "Cậu bé rất dễ thương. Bây giờ cậu bé ra sao ạ?"

Chợt lặng đi một hồi lâu, sau đó bà Johnson nói,”Tuần này trên đường từ trường về, Tommy của tôi đã bị một chiếc xe đâm phải… Tommy đã không còn nữa rồi”

Bàng hoàng, tôi chia buồn cùng bà mẹ.

"Tôi muốn gọi cho cậu," bà ta nói, "bởi vì Tommy nhắc đến cậu nhiều lần. Tôi muốn cậu biết rằng nó đã trở lại trường mùa thu rồi như một con người mới. Nó đã có nhiều bạn mới. Kết quả học tập lên cao. Và nó còn hò hẹn với bạn gái vài lần nữa. Tôi chỉ muốn cám ơn cậu đã làm cho Tom thay đổi như vậy. Những tháng cuối cùng là khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời nó."

Vào lúc đó tôi đã nghiệm ra: hãy dành sự quan tâm, đồng cảm, sẻ chia với mọi người quanh bạn. Bạn sẽ không thể ngờ được mỗi cử chỉ ần cần, chân thành của bạn có thể sẽ có ý nghĩa với người khác đến như thế nào đâu. Tôi kể lại chuyện này mỗi lần có dịp, và khi tôi kể xong, tôi thôi thúc người khác nhìn ra bên ngoài và tìm cho mình một "cậu bé dưới bóng cây".


David Coleman and Kevin Randall






Về Đầu Trang Go down
Shiroi



Tổng số bài gửi : 19696
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Hương Sắc Cuộc Đời   Wed 08 Jun 2011, 05:20

Lữ Hoài đã viết:

hihi...LH bị phong ba thổi cái vèo vô ĐV đó chứ...chưa tỉnh nữa á !Wink
Đùa cho vui , LH thích đọc thơ đó đây vậy mà.
Thấy mấy nhà thơ trong này ... thơ với thẩn quá trời,có ambiance mais un peu différent Wink

hm, sức khỏe là cần thiết lắm đó Shiroi hãy giữ gìn và cẩn trọng nhé.
Hy vọng Shiroi feel better this week...nhớ ăn ngon ngủ kỷ huh!
LH cũng bận công chuyện và đang đi xa nên cũng không tiện ghé vào ĐV.
Hôm nay có chút thời gian chạy vô đây say hi to everyone.
Chúc mọi người một tuần an vui! :mim:


Shiroi phải cám ơn trận ... phong ba đã đưa LH đến với ĐV. Cám ơn LH nhiều, Shiroi sẽ cố gắng giữ gìn sức khoẻ.
LH bận công việc đi xa, chỉ có chút thời gian mà vẫn cố gắng ghé vào ĐV, thật làm Shiroi cảm động quá.
Thật đáng quý tình cảm của LH dành cho ĐV. :bong:
Chúc LH nhiều niềm vui và nhiều thành công trong cuộc sống.
Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài



Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Hương Sắc Cuộc Đời   Mon 13 Jun 2011, 18:40

Shiroi đã viết:
Lữ Hoài đã viết:

hihi...LH bị phong ba thổi cái vèo vô ĐV đó chứ...chưa tỉnh nữa á !Wink
Đùa cho vui , LH thích đọc thơ đó đây vậy mà.
Thấy mấy nhà thơ trong này ... thơ với thẩn quá trời,có ambiance mais un peu différent Wink

hm, sức khỏe là cần thiết lắm đó Shiroi hãy giữ gìn và cẩn trọng nhé.
Hy vọng Shiroi feel better this week...nhớ ăn ngon ngủ kỷ huh!
LH cũng bận công chuyện và đang đi xa nên cũng không tiện ghé vào ĐV.
Hôm nay có chút thời gian chạy vô đây say hi to everyone.
Chúc mọi người một tuần an vui! :mim:


Shiroi phải cám ơn trận ... phong ba đã đưa LH đến với ĐV. Cám ơn LH nhiều, Shiroi sẽ cố gắng giữ gìn sức khoẻ.
LH bận công việc đi xa, chỉ có chút thời gian mà vẫn cố gắng ghé vào ĐV, thật làm Shiroi cảm động quá.
Thật đáng quý tình cảm của LH dành cho ĐV. :bong:
Chúc LH nhiều niềm vui và nhiều thành công trong cuộc sống.

Trận phong ba mà biết Shiroi cám ơn như vậy thì cứ thổi LH bay miết cho coi! :mim:
Cám ơn nhã ý của Shiroi nhiều lắm vì niềm vui rất cần thiết trong cuộc sống ,
còn muốn thành công thì chắc phải vẹo xương sống dài dài mới đạt được đó...
úi úi... nghe là nhức nhối cái thân rồi!:mim:
Đùa vậy chứ lâu lâu có dịp thư giản tinh thần trong ĐV là happy rồi đó Shiroi ơi.

Đầu tuần vui vẻ nha.
:hoa:


Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài



Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Hương Sắc Cuộc Đời   Mon 13 Jun 2011, 18:44



Một câu chuyện đẹp


Đây là một câu chuyện mà mẹ Teresa kể lại trước khi mẹ đi vào thế giới vĩnh hằng.

Khi tôi dám nhận một người từ hè phố, họ đói, tôi cho họ bánh mì. Nhưng một người đang cảm thấy chán nản, cô đơn, mặc cảm, lại là người muốn bước ra hè phố. Đó là một người thiếu nghị lực. Nghèo về tinh thần là điều khó khăn hơn để vượt qua những ngịch cảnh của cuộc đời.
Có thể những người nghèo không của cải, nhưng họ lại thấy cuộc đời đầy thú vị và ấm áp biết bao.

Một buổi tối nọ, tôi ra ngoài và đón nhận bốn người ăn xin, một trong số họ đang trong tình trạng nguy kịch. Tôi báo với người cùng đi là hãy chăm sóc ba người kia, còn tôi sẽ mang người đó về nhà, đặt lên giường, nhưng mắt người đó đã nhắm nghiền, tuy vậy nụ cười vẫn trên môi, nắm lấy bàn tay tôi và cô ta thốt lên “cảm ơn”, sau đó nhắm mắt và ra đi vĩnh viễn. Tôi không thể làm gì hơn nhưng tự hỏi lòng mình: “Tôi sẽ nói gì nếu như tôi trong tình trạng giống như cô ta?”. Và tôi cũng tự trả lời rất đơn giản: “Tôi sẽ phải cố gắng làm mọi cách để mọi người chú ý đến mình và cho tôi ăn, tôi sẽ nói tôi lạnh, đau đớn…”.

Nhưng cô ta đã cho tôi thấy nhiều hơn nữa, đó là tình yêu, sự cảm kích của mình. Cô ta chết với một nụ cười sung sướng.

Sau đó, có lần tôi đón nhận một người đàn ông từ một ống cống, nửa người của anh ta đã bị ruồi nhặng phá hoại. Sau khi mang anh ta về nhà, anh ta chỉ nói: “Tôi đã sống như một con thú và tôi sắp chết như một thiên thần, đã được yêu mến và chăm sóc”, sau đó anh chết vẫn với nụ cười trên môi.

Điều đó quả thật tuyệt vời, anh ta đã không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho bất cứ ai hay so sánh với điều gì. Như một thiên thần - giàu có về lòng thương, tình nhân ái ngay cả khi nghèo khổ về của cải.

• Cuộc sống như một cơ may, hãy nắm lấy nó.

• Cuộc sống rất đẹp, hãy chiêm ngưỡng nó.

• Cuộc sống như một giấc mơ, hãy đón nhận nó.

• Cuộc sống như một thử thách, hãy đáp ứng nó.

• Cuộc sống như một trò chơi, hãy chơi với nó.

• Cuộc sống như một gia tài, hãy giữ gìn nó.

• Cuộc sống như một tình yêu, hãy thưởng thức nó.

• Cuộc sống như một nỗi buồn, hãy vượt qua nó.

• Cuộc sống như một lời hứa, hãy cố thực hiện.

• Cuộc sống như một bí ẩn, hãy khám phá nó.

• Cuộc sống như một cuộc tranh đấu, hãy chấp nhận nó.

• Cuộc sống như một sự phiêu lưu, hãy can đảm lên.

• Cuộc sống như một bài ca, hãy reo hò cùng với nó.

• Và cuộc sống vô cùng tuyệt vời, đừng bao giờ phá huỷ nó.




:bong:






Về Đầu Trang Go down
Shiroi



Tổng số bài gửi : 19696
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Hương Sắc Cuộc Đời   Wed 15 Jun 2011, 04:57

• Cuộc sống như một sự phiêu lưu, hãy can đảm lên.

câu này Shiroi thấy hạp với Shiroi nhất á LH. :thx: LH

LH luôn vui
Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài



Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Hương Sắc Cuộc Đời   Mon 20 Jun 2011, 16:52

Shiroi đã viết:
• Cuộc sống như một sự phiêu lưu, hãy can đảm lên.

câu này Shiroi thấy hạp với Shiroi nhất á LH. :thx: LH

LH luôn vui



Thanks Shiroi! Wink

Shiroi có máu phiêu lưu rõ ràng nhen! Hãy can đảm lên hén. :nhay:

Cuộc đời là chuyến phiêu lưu lạ lùng mà mình không thể đoán biết được chuyện gì sẽ xẫy ra. Vì thế, mà mình phải can đảm để dấn thân vào cuộc hành trình đầy thử thách này. Biết rằng chúng ta cần niềm tin và nghị lực vững chãi để khám phá sự bí ẩn của cuộc sống nhưng đôi lúc vẫn thấy mệt mỏi và chán chường vì...người tính không bằng trời tính ...ngay cả không muốn sống cũng phải sống.

Shiroi khám phá ra nhiều điều hay trong cuộc sống , phải khg? Hm...chia sẻ kinh nghiệm "xương máu" trong đời cho mọi người học hỏi với.

Một ngày vui nha Shiroi!
:hoa:


Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài



Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Hạnh Phúc trong Cuộc Sống   Mon 20 Jun 2011, 16:56



Hạnh phúc ở dưới chân


Trên thảo nguyên bát ngát, Cây và Cỏ luôn ở bên nhau, đồng hành và thân thiết. Ngọn cỏ non đẹp dịu dàng như một nàng thiếu nữ đang uốn mình mềm mại với chiếc áo dài tha thướt xanh màu ngọc biếc, giản đơn và quyến rũ…
Cây cao lớn, sừng sững tựa một chàng trai lực lưỡng đang vươn những cánh tay dài chắc chắn, trải rộng tán lá khỏe mạnh ra xung quanh như bao bọc, chở che, như ôm lấy Cỏ vào lòng. Đầm ấm…

Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi. Đến một ngày trời xanh hửng nắng, gió mát vi vu thổi, những áng mây trắng trôi bồng bềnh, phiêu lãng ở trên cao. Cây mơ màng, đưa mắt ngước nhìn lên phía những vì sao và nghĩ: “Đẹp quá, nơi đó phải chăng là thiên đàng?”. Cây quyết định sẽ đi đến đó, quyết định rời bỏ ngọn Cỏ, vươn cao mình lên phía những vì sao.

“Anh đi đâu vậy ?” - Cỏ cất tiếng hỏi khẽ.

“Tôi đi tìm những vì sao hạnh phúc” - Cây lạnh lùng đáp và cất bước ra đi. Cỏ im lặng nhìn theo, cúi đầu không nói. Cỏ ở lại một mình nơi triền đất thảo nguyên rộng lớn, còn Cây thì ngày càng vút cao và những cành lá ngày càng vươn xa. Bởi vì Cây mong một ngày đi đến bầu trời cao. Bởi vì Cây mơ ước một ngày được gặp các vì sao ngời sáng…

Khoảng cách của Cây và Cỏ cũng ngày càng xa hơn…

Cuộc sống lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày, Cây đã trở thành bậc đại thụ sừng sững giữa thảo nguyên bát ngát nhưng vẫn chưa với được những vì sao cho riêng mình… Cỏ cũng không còn màu xanh nữa mà trở nên vàng úa, và lặng lẽ ở phía dưới cây cao.

Cây bắt đầu mệt mỏi nhận ra rằng mình không thể đi đến cái nơi bản thân vẫn cho là thiên đường hạnh phúc. Cây hối hận nhìn xuống phía dưới. Cỏ vẫn ngồi đó, vẫn đang vui đùa với những cánh hoa, vẫn đang thướt tha cùng muôn loài bướm.

Cây chợt cảm thấy nuối tiếc, hối hận khi hiểu: Hạnh phúc chính là điều mà Cây đã từng có và đánh mất. Cây buồn, nỗi buồn không thể nói cùng ai…

“Cây ở trên đó thế nào?” - Một ngày Cỏ cất tiếng hỏi thăm.

“Mọi thứ ở đây đều tốt. Được làm bạn với Gió và nghe tiếng chim hót líu lo. Cuộc sống muôn màu và rất là vui vẻ” - Cây ngẩng cao đầu trả lời ngọn Cỏ.

“Vậy là Cây đã tìm thấy những vì sao hạnh phúc ?” - Cỏ nhìn Cây hỏi tiếp.

Cây gật đầu đưa mắt nhìn Cỏ rồi khẽ mỉm cười quay đi, ngẩng cao đầu hướng về phía các vì sao lơ đãng. Không phải vì Cây muốn tiếp tục đi tìm hạnh phúc mà đơn giản, Cây đang cố tránh một ánh mắt nhìn. Vì Cây đang nói dối! Vì Cây biết mình cô độc. Vì Gió chỉ đến rồi Gió lại đi. Gió bỏ Cây ở lại và lả lơi thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại. Và Chim cũng vậy, Chim không thể ở đó hót mãi cho Cây nghe.

Cây biết Cây là kẻ cô đơn nhưng cái bản tính kiêu căng vốn có đã không cho phép Cây hạ độ cao, thừa nhận sự nuối tiếc. Cây sợ phải xấu hổ, sợ tỏ ra mình yếu đuối. Vì thế, Cây mãi ngẩng cao đầu và không chịu nhìn xuống…

Cuộc sống lại lặng lẽ trôi đi… Cho đến một ngày, Bão đến! Cây đương đầu chống chọi. Bão gào rú, Cây ngả nghiêng rung chuyển. Bão thổi mạnh, Cây bật gốc lung lay. Bão cười, Bão đẩy nhẹ, Cây ngã xuống đổ gục, nằm yên trên thảo nguyên lạnh lẽo… Cây kiệt sức, lịm đi.

Hôm sau Bão hết, trời xanh lại hừng sáng. Cây mở mắt nhìn lên, bầu trời xa vời vợi, nhưng màu xanh của Cỏ thì lại thật gần, và ấm áp.

Cây chết, cỏ mọc xung quanh. Một thời gian sau nơi cây đổ xuống mọc lên một loài cây lạ. Và người ta đặt cho nó tên là cây Xấu Hổ. Một cây Xấu Hổ với cỏ mọc xung quanh.

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không đủ dũng cảm để cúi xuống nhặt nó lên…


ST



Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài



Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Hương Sắc Cuộc Đời   Thu 07 Jul 2011, 07:04




TÂM TỊNH THÌ CÕI TỊNH

Có một vị nam cư sĩ mỗi ngày thường hái hoa tươi trong vườn nhà
mình đem đến chùa chí thành dâng cúng Phật. Một hôm, khi đem hoa đến
điện Phật, chợt gặp Thiền sư Vô Đức từ pháp đường đi ra. Thiền sư
hoan hỷ nói:
- "Lành thay! Lành thay! Mỗi ngày anh đều đem hương hoa chí thành dâng cúng
Phật, theo kinh nói, thường dùng hương hoa cúng dường, đời sau sẽ được phước báo
thân tướng trang nghiêm!"
Cư sĩ nghe nói, vui vẻ đáp: - "Đó là bổn phận con phải làm! Mỗi ngày khi đến chùa
lễ Phật thì tâm conmát mẻ, giống như được tẩy rửa nhưng khi về đến nhà thì lại phiền
muộn. Bà nội trợ thường phiền hà ồn náo như cái chợ, con làm sao giữ gìn tâm mình
cho thanh tịnh thuần khiết?
Thiền sư Vô Đức hỏi:
- "Ông thường dùng hoa tươi cúng Phật, hẳn có ít nhiều kiến thức về cắm hoa, bây giờ
tôi hỏi ông, làm cách nào để giữ cho hoa được tươi lâu, tốt đẹp?
Cư sĩ đáp:
- "Muốn giữ gìn hoa được tươi lâu, mỗi ngày phải thay nước, và khi thay nước nên cắt
bỏ một phần dưới cành hoa đi, vì phần cành nằm trong nước dễ bị thối rữa. Khi cành thối
rữa thì khó hấp thu nước, làm cho hoa mau héo tàn.
Thiền sư Vô Đức nói:
- "Giữ gìn cái tâm thanh tịnh thuần khiết cũng giống như thế. Hoàn cảnh sinh hoạt của
chúng ta giống như nước trong bình, còn chúng ta là hoa. Chỉ có thường xuyên lọc sạch
thân tâm, sửa đổi tính tình và luôn luôn sám hối, sửa đổi khuyết điểm mới có thể tạo nên
sự tươi mát, an nhiên" . Nghe xong, cư sĩ hoan hỷ làm lễ cảm tạ:
- "Cám ơn thiền sư khai thị cho con! Hy vọng sau này có cơ hội, con sẽ thân cận thiền sư,
ở trong tự viện làm thiền giả, an hưởng chuông sớm mõ chiều, yên tâm tĩnh trí trong tiếng
kệ lời kinh". Thiền sư Vô Đức nói:
- "Đâu cần đợi cơ hội đến ở trong tự viện, ông hít vô thở ra đó là kinh kệ, mạch đập đó là
chuông mõ, thân thể là chùa chiền, hai tai là tỉnh giác thì ở đâu cũng yên tĩnh".

BÀI HỌC ĐẠO LÝ

Nước trong bình tự nó không thể trở nên hôi thối nếu không cắm hoavào. Hoàn cảnh sống
của chúng ta cũng như thế, sẽ không rắc rối, phiềnphức… nếu chẳng có những tâm niệm xấu
ác hiện hành.Kinh Phật nói “Tâm tịnh thì cõi tịnh”. Một khi tâm thanh tịnh thì ở đâu cũng là
đạo tràng, trở thành Tịnh độ. Vì vậy, mấu chốt của việc tu tập là luôn tịnh hóa thân tâm của
mình.
Nhiều người nghĩ rằng, cuộc đời vốn đầy dẫy những nhiễm ô, tệ nạn, cám dỗ nên khó giữ
tâm trong sạch. Họ ước muốn có một hoàn cảnh sống tốt hơn để có thể tu tập, và hẹn một
ngày nào đó, có cơ hội sẽ vô chùa tu chẳng hạn. Nhưng họ đâu biết rằng, nếu đem tâm niệm
bất thiện vào chùa thì cũng khó giữ được thanh tịnh chốn thiền môn!
Kinh Bát Đại Nhân Giác nói: “Tuy vi tục nhân, bất nhiễm thế lạc”. Đó là nhân cách của
người học Phật. Vẫn sống giữa cuộc đời, phải đối mặt với cơm ăn áo mặc, bon chen danh lợi,
nói chung bị vây quanh bởi tiền tài, danh vọng, sắc dục… mà người con Phật vẫn nỗ lực để
luôn giữ mình trong sạch, không bị thói đời chi phối, vẩn đục.
Để làm được điều này, trước hết bản thân mỗi chúng ta phải “tự tịnh kỳ ý”, tức làm sạch tâm
ý của mình. Một khi tâm ý đã thanh tịnh thì mình có thể “Nhẫn nhịn đời nhưng không để cho
quyền lực đen tối của đời sai sử. Tùy thuận thế gian nhưng không bị nhấn chìm trong dòng xoáy
dơ bẩn của thế gian”.
Kinh Duy Ma nói: “Chúng sinh là Tịnh độ của Bồ tát”. Chúng ta chưa phải là Bồ tát nhưng nếu
có thể giữ “tâm bình khí hòa”, biết lắng nghe và chia sẻ trong tinh thần hiểu biết-thương yêu, thì
mỗi gia đình của chúng ta cũng sẽ biến thành một Tịnh độ nho nhỏ!


ST












Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài



Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Morning thoughts   Sun 10 Jul 2011, 21:11




A Birth Certificate shows that we were born !
A Death Certificate shows that we died !
Pictures show that we lived !



I Believe...
That just because two people argue,
It doesn't mean they don't love each other.
And just because they don't argue,
It doesn't mean they do love each other


I Believe...
That we don't have to change friends if
We understand that friends change.


I Believe....
That no matter how good a friend is,
They're going to hurt you every once in a while
And you must forgive them for that.


I Believe...
That true friendship continues to grow,
Even over the longest distance.
Same goes for true love.


I Believe...
That you can do something in an instant
That will give you heartache for life


I Believe....
That it's taking me a long time
To become the person I want to be.


I Believe...
That you should always leave loved ones with
Loving words. It may be the last time you see them.


I Believe....
That you can keep going long after you think you can't.


I Believe....
That we are responsible for what
We do, no matter how we feel.


I Believe...
That either you control your attitude or it controls you.


I Believe...
That heroes are the people who do what has to be done when it needs
To be done, regardless of the consequences.

I Believe....
That my best friend and I can do anything or nothing and have the best time.


I Believe....
That sometimes the people you expect to kick you when you're down
Will be the ones to help you get back up.


I Believe...
That sometimes when I'm angry
I have the right to be angry,
But that doesn't give me the right to be cruel.


I Believe....
That maturity has more to do with what types of experiences you've had
And what you've learned from them and less to do with how many
Birthdays you've celebrated.


I Believe....
That it isn't always enough,
To be forgiven by others.
Sometimes, you have to learn to forgive yourself.


I Believe...
That no matter how bad your heart is broken
The world doesn't stop for your grief.


I Believe....
That our background and circumstances
May have influenced who we are,
But, we are responsible for who we become.


I Believe...
That you shouldn't be so eager to find
Out a secret. It could change your life Forever.


I Believe....
Two people can look at the exact same
Thing and see something totally different.


I Believe...
That your life can be changed in a matter of
Hours by people who don't even know you.


I Believe...
That even when you think you have no more to give,
When a friend cries out to you -
You will find the strength to help.


I Believe...
That credentials on the wall
Do not make you a decent human being.


I Believe...
That the people you care about most in life
Are taken from you too soon.




The happiest of people
don't necessarily have the best of everything
They just make the most of everything they have !






ST

Về Đầu Trang Go down
Shiroi



Tổng số bài gửi : 19696
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Hương Sắc Cuộc Đời   Thu 14 Jul 2011, 04:24

:spf: Thank for sharing Lữ Hoài.

I believe...
That after a rain, the weather will be turning fine.
Về Đầu Trang Go down
 
Hương Sắc Cuộc Đời
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 10 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: KIẾN THỨC và CUỘC SỐNG :: Hoa thơm cỏ lạ-