Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Bộ sưu tập côn trùng 2 by buixuanphuong09 Today at 12:44

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 09:45

SỐ NGHÈO by buixuanphuong09 Today at 08:13

12 CUNG HOÀNG ĐẠO by Trà Mi Today at 08:11

BẬU À.. by Trà Mi Today at 08:04

Những Đoá Từ Tâm by Việt Đường Yesterday at 18:51

Những Đoá Từ Tâm - Thơ Tình Yêu, Tình Nước by Việt Đường Yesterday at 18:47

Hoa gieo tứ tuyệt 3 by buixuanphuong09 Yesterday at 15:52

HOÀI NIỆM by buixuanphuong09 Yesterday at 14:52

Giáo dục miền Nam Việt Nam 1954-1975 trên con đường xây dựng và phát triển by Trà Mi Yesterday at 12:53

VỤ NHÂN VĂN GIAI PHẨM TỪ GÓC NHÌN CỦA ĐẠI TÁ CÔNG AN by Trà Mi Yesterday at 12:50

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang by Trà Mi Yesterday at 11:48

Nếu vua Quang Trung không mất sớm by Trà Mi Yesterday at 11:42

THỨ BẢY BUỒN! by Phương Nguyên Yesterday at 11:39

BÊN NÀY - BÊN KIA . by Trăng Yesterday at 10:32

LỀU THƠ NHẠC by Trà Mi Yesterday at 10:09

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Yesterday at 09:24

Những Con Mắt Trần Gian - Hàn Lệ Nhân by Thiên Hùng Yesterday at 05:54

TÌNH BUỒN by lehong Fri 16 Nov 2018, 23:39

MỘT CHÚT TIẾU by lehong Fri 16 Nov 2018, 23:29

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Fri 16 Nov 2018, 23:17

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Fri 16 Nov 2018, 21:44

CÁC ẨN-SỐ CHÍNH-TRỊ trong Tiểu-thuyết Võ-hiệp Kim-Dung (Gs Nguyễn Ngọc Huy) by Phương Nguyên Fri 16 Nov 2018, 21:20

VƠ VẨN “CÁI HÔM QUA” by buixuanphuong09 Fri 16 Nov 2018, 20:00

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn toàn tập by thanhtracnguyenvan Fri 16 Nov 2018, 18:01

SONG TỬ LẠC LOÀI . by Trăng Fri 16 Nov 2018, 13:47

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Ai Hoa Fri 16 Nov 2018, 13:41

KỲ ÁN ÁNH TRĂNG by Phương Nguyên Fri 16 Nov 2018, 09:54

Quốc Văn Giáo Khoa Thư by Trà Mi Fri 16 Nov 2018, 09:19

SỰ GiÁO DỤC VÀ THI CỬ QUA CÁC THỜI ĐẠI Ở VIỆT NAM by Trà Mi Fri 16 Nov 2018, 08:26

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

  BÌNH THƠ - Hansy

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6
Tác giảThông điệp
Hansy

avatar

Tổng số bài gửi : 1578
Registration date : 21/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH THƠ - Hansy   Mon 10 Sep 2018, 23:48

49.
HẠ NHỚ THƯƠNG


Chênh chao giữa hè nắng đỗ
Chợt quên... chợt nhớ vây quanh
Ta ngồi bên khung cửa sổ
Thèm nghe một tiếng dỗ dành.

Còn đây rực trời phượng đỏ
Mà sao vắng bóng người xưa
Tiếng ve vẫn còn đâu đó
Gợi nhung nhớ nói sao vừa.

Sợi tình giăng như tơ nhện
Để vương vấn ngổn ngang lòng
Từ khi đò kia tách bến
Thả hồn theo nước mênh mông.

Hạ về gợi bao luyến nhớ
Dâng tràn kỷ niệm mùa yêu
Xót thương cuộc tình dang dở
Lệ... hay mưa hạ cuối chiều.

Ừ thôi... ngoan nào tim nhé
Nằm im nhỡ lại sẽ đau
Thì thầm ta ru khe khẽ
Nhắm mi... ngăn giọt lệ trào!


Thuonghoai Ngannam 
*******************
*
Trong bốn mùa Xuân – Hạ – Thu – Đông, mỗi mùa hình như đất trời sinh ra là để cho mỗi đối tượng nào đó. Nếu mùa Xuân dành cho tất cả mọi người trong không khí hừng hực của sinh khí đầu năm thì Đông dường như sinh ra để tặng riêng cho những tâm hồn cô đơn buốt lạnh… Và trong khi thi nhân khắp trái đất này ca ngợi mùa Thu không ráo mực thì Hạ có lẽ Hạ là khung trời dành riêng cho hoa phượng, bảng đen, phấn trắng, thầy cô, trường lớp, sách vở… Và cả những mối tình học trò đơn sơ dung dị nhưng không kém phần tha thiết lãng mạn có khi bám víu ta suốt cả cuộc hành trình. Hãy mở lòng lắng nghe một chút tâm sự của mùa HẠ NHỚ THƯƠNG trong tâm tư của tác giả THUONGHOAI NGANNAM.

Chênh chao giữa hè nắng đỗ
Chợt quên... chợt nhớ vây quanh


Những kỷ niệm chợt tìm về trong chiều nghiêng nắng hè rót vào lòng một kẻ đơn côi, bó gối trong ánh mắt xa xăm diệu vợi. Cái nhớ cái quên hạ hành trí tưởng làm rõ nét hơn niềm khao khát yêu thương mà bấy lâu vì một lẽ gì đó nhãng sao, quên bặt…

Ta ngồi bên khung cửa sổ
Thèm nghe một tiếng dỗ dành

Đất trời vẫn thế! Vẫn cái không gian lập loè lửa phượng đơm bông, vẫn ve ran dậy tiếng như ngày nao người ghé môi hôn lần đầu nhưng sao lòng cảm thấy nhạt nhoà xa vắng dẫu mọi thứ xưa cũ hiển hiện ngay trước mắt ta chẳng thiếu món nào.

Còn đây rực trời phượng đỏ
Mà sao vắng bóng người xưa
Tiếng ve vẫn còn đâu đó
Gợi nhung nhớ nói sao vừa


À phải rồi! Thiếu nhân vật chính nên bức tranh bỗng trở nên nhợt nhạt buồn tẻ không còn sinh khí... Nào khác chi cảnh: 

Nhân diện bất tri hà xứ khứ/
Đào hoa y cựu tiếu đông phong 

(Thôi Hộ)
(Gương mặt người xưa giờ không biết chốn nao
(Chỉ thấy) hoa đào vẫn như cũ cười với gió đông)

Hạ hay Đông đều thế cả, khi người buồn cảnh cũng chẳng thế nào vui được. Khi thất vọng triền miên thì dẫu đang chìm đắm giữa mùa Xuân cũng chỉ thấy toàn hoa tàn nhuỵ rửa, ngược lại lúc đang hy vọng phơi phới thì ngay giữa tuyết Đông vẫn thấy ấm áp ngọt ngào…

Sợi tình giăng như tơ nhện
Để vương vấn ngổn ngang lòng
Từ khi đò kia tách bến
Thả hồn theo nước mênh mông


Dòng sông dĩ vãng cứ mải miết cuộn cuồn. Thường những thứ đã mất đi luôn là quý giá và vang vọng mãi trong hồn những thanh âm tiếc nuối não nề. “Con cá mất là con cá to” mà lị! Chân lý giản đơn đó xưa nay hằng được người đời khẳng định nên càng hiển hiện rõ ràng hơn trong cái tiêng tiếc vô bờ của một cuộc tình đã chắp cánh bay xa.

Hạ về gợi bao luyến nhớ
Dâng tràn kỷ niệm mùa yêu
Xót thương cuộc tình dang dở
Lệ... hay mưa hạ cuối chiều.


Mà thôi vậy! Dẫu có níu kéo bằng mấy thì tất cả cũng đã tít tắp xa mù rồi. Tự hành hạ mình thì có ích chi nào khi cố khơi lại đống tro tàn ngày cũ. Hãy để kỷ niệm cứ mãi là vàng son lóng lánh trong nắng Hạ dấu ái của một thời trẻ dại dẫu ngu ngơ nhưng chi thiếu lãng mạn ươm tình…

Ừ thôi... ngoan nào tim nhé
Nằm im nhỡ lại sẽ đau
Thì thầm ta ru khe khẽ
Nhắm mi... ngăn giọt lệ trào!


HANSY

Về Đầu Trang Go down
Hansy

avatar

Tổng số bài gửi : 1578
Registration date : 21/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH THƠ - Hansy   Sun 16 Sep 2018, 00:11

50.
CHO EM MỘT LẦN YÊU


Cho em về với đôi mắt người xưa
Cùng nghe gió mưa xốn xang bốn mùa qua phố
Nói với em tình yêu không là biển khổ
Dẫu cho dang dở cũng chẳng lỡ hẹn... chờ nhau.

Cho em thêm một lần để được đau
Ta gặp lại nhau trong muộn màng khuya tối
Để những đêm thèm hơi ấm cái ôm đến tội
Em lại được gối đầu, được tựa vào vai anh.

Cho em tự tình một khúc ngày xanh
Ngân nga ngọt lành bên chiếc dương cầm thuở cũ
Để tình yêu em không ngậm ngùi say ngủ
Réo rắt du dương như một bản nhạc buồn.

Cho em một lần bỏ mặc dòng lệ tuôn
Đừng tìm ngọn nguồn trong thẳm sâu nước mắt
Mỗi giọt rơi là một lần tim em se sắt
Lạnh tận đáy lòng, em lại nhớ ngày xưa.

Cho em một lần tìm về với ngày mưa
Bong bóng trưa hè, người đưa tay hứng
Mộng mơ sau này sẽ cùng nhau xây dựng...
Một ngôi nhà với mái ấm chở che.

Cho em một lần lại được lắng nghe
Tiếng yêu rụt rè anh trao chiều gió
Nếu bàn tay ta không vội vàng buông bỏ
Mộng ước bé nhỏ có lẽ đã thành.

Chúng ta bỏ lại ngày xanh...
quên nhau nhanh như chưa từng thương nhớ
Hay anh về đi, nói em nghe câu hẹn thề, nhắc nhở
Cho em trăn trở mà...
yêu thêm một lần.


Thạch Thảo
**********
*
Điệp khúc CHO EM… như chuỗi kinh cầu thê thiết của một linh hồn đang đoạ sa trong địa ngục tình si khẩn khoản van nài níu kéo một tình yêu dường như đà tắt lịm nhưng vẫn cố bướng đầu chưa chịu nhận chân ra cái thực tại bi thương của đoạn cuối khúc tình, để mãi hoài lời thơ THẠCH THẢO cứ van vỉ CHO EM MỘT LẦN YÊU như một đắng cay tuyệt vọng khôn cùng…

Cho em về với đôi mắt người xưa
Cùng nghe gió mưa xốn xang bốn mùa qua phố
Nói với em tình yêu không là biển khổ
Dẫu cho dang dở cũng chẳng lỡ hẹn... chờ nhau.


Cái đứt lìa quá ư đột ngột khiến người trong cuộc ngỡ ngàng sửng sốt, không tin vào cả tai mắt của mình. Mới hôm nào ước hẹn lên ngôi, tình cháy bỏng như ngàn sao thiên giới, mắt và môi hai người trao vội, vẫn mãi hoài mím chặt trong nhau… Nhưng giờ đây không cần là mật ngọt của tình yêu, dẫu trái đắng vẫn là mong ước, miễn là ta vẫn còn lại trong nhau 

Cho em thêm một lần để được đau
Ta gặp lại nhau trong muộn màng khuya tối
Để những đêm thèm hơi ấm cái ôm đến tội
Em lại được gối đầu, được tựa vào vai anh.


Bởi đã trao người nguyên vẹn cái tinh khôi của giọt tình ngày hé nụ thì vĩnh viễn muôn đời trong tâm tưởng, nỗi hân hoan và niềm cam chịu đã là định mệnh của đời ta

Tôi chấp nhận trăm lần trong thổn thức
Tôi bàng hoàng hoảng hốt những đêm đêm
Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt 
Tôi đui mù cho thoả dạ yêu em
 
(Bùi Giáng)

Để kỷ niệm mãi hoài là mật ngọt, xoá nhoà đi giọt lệ thương đau, để nguồn xanh luôn rạng rỡ sắc màu, tan chảy cả trời thơ luyến ái… Hãy đánh thức phiên tình ca diệu vợi của hôm nào say vũ khúc tương tư

Cho em tự tình một khúc ngày xanh
Ngân nga ngọt lành bên chiếc dương cầm thuở cũ
Để tình yêu em không ngậm ngùi say ngủ
Réo rắt du dương như một bản nhạc buồn.

Cho em một lần bỏ mặc dòng lệ tuôn
Đừng tìm ngọn nguồn trong thẳm sâu nước mắt
Mỗi giọt rơi là một lần tim em se sắt
Lạnh tận đáy lòng, em lại nhớ ngày xưa.


Mọi hồi tưởng hãy biến thành hiện thực, ngó qua màn sương quá vãng mà như là hiển hiện trước mắt mình. Để môi cười mắt rạng yêu thương, cho nhung nhớ ngập tràn cung hạnh ngộ…

Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ

(Quang Dũng)

Mà sao đành buông bỏ cả thế người ơi khi cả một thế giới tình yêu mặn nồng và bao la đến vậy! Ta đã cùng nhau bao lần xây lâu đài tình ái, đã quyết thề tay trong tay đi đến khúc khải hoàn ca, mà sao giờ ngoảnh mặt quay lưng cho kỷ niệm thẹn thùng gương lược? Có phải vì định mệnh trái ngang hay bởi tình người dễ thay lòng đổi dạ, chập chờn hoài trong ảo ảnh mù xa, tham lam đứng núi này trông núi nọ, để dửng dưng lạnh lùng quay gót thản nhiên hát khúc tình phụ muôn thuở của lòng người?

Cho em một lần tìm về với ngày mưa
Bong bóng trưa hè, người đưa tay hứng
Mộng mơ sau này sẽ cùng nhau xây dựng...
Một ngôi nhà với mái ấm chở che.

Cho em một lần lại được lắng nghe
Tiếng yêu rụt rè anh trao chiều gió
Nếu bàn tay ta không vội vàng buông bỏ
Mộng ước bé nhỏ có lẽ đã thành.

Không! Chỉ có người là mê mải giữa huyễn hoặc đổi thay còn riêng ta vẫn sắt son gừng cay muối mặn, vẫn đợi chờ sau cơn mưa sẽ được thấy lại bảy sắc cầu vồng

Chúng ta bỏ lại ngày xanh...
quên nhau nhanh như chưa từng thương nhớ
Hay anh về đi, nói em nghe câu hẹn thề, nhắc nhở
Cho em trăn trở mà...
yêu thêm một lần.


Người à! Người có nghe chăng???

HANSY

Về Đầu Trang Go down
Hansy

avatar

Tổng số bài gửi : 1578
Registration date : 21/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH THƠ - Hansy   Tue 18 Sep 2018, 23:36

51.
CÔ LIÊU


Chiều hoang vắng hạt mềm rơi cuối ngả
Dấu chân nào lặng lẽ khuất trời xa
Ngày hoang liêu hờn kỷ niệm đi qua
Ta đứng lại nghe lòng mình rệu rã

Ừ... có lẽ linh hồn đang hoá đá
Cõi thế buồn nhìn dĩ vãng trôi xa
Khắc khoải ư? Còn chăng tiếng mặn mà
Lòng hoang hoải.. Ôi mảnh đời chắp vá

Đếm từng giọt mưa hờn trên phiến lá
Cô liêu về ngần ngại đón châu sa
Dường quanh ta còn vang tiếng ngọc ngà
Người bỏ lại.. chi.. hồn ta hoá đá


Hoàng Lan
**********
*
Trong tận củng sâu thẳm của hồn người, có lẽ cái giá băng sầu thảm của sự lẻ loi lạc loài cô độc là đáng sợ hơn cả. Nó gậm nhấm âm thầm nhưng vô cùng mãnh liệt làm thui chột đi cả những mảng trời hạnh phúc ngọt ngào nhất mà nhân loại từng có. Chúng ta hãy lắng lòng nghe sóng dội tình sầu trong một buổi chiều hoang vắng qua điệu ru buồn của CÔ LIÊU cùng với Nữ sỹ HOÀNG LAN.

Chiều hoang vắng hạt mềm rơi cuối ngả
Dấu chân nào lặng lẽ khuất trời xa

Tình tự dấu yêu nào giờ nhoà nhạt phía ngàn xa, trời quạnh quẽ đưa những nhát cắt hư vô mại mềm ngọt sắc xén từng lát, từng lát… nhưng nhức toàn thân thể hoải hoang. Những sợi tơ chùng của ráng chiều quá vãng vàng son luyến ái cứ quấn xiết bó ràng làm nghẹn thắt từng hơi thở tình đau, làm mệt nhoài tím thẫm cả khung trời kỳ niệm.

Ngày hoang liêu hờn kỷ niệm đi qua
Ta đứng lại nghe lòng mình rệu rã


Như cú điện giật hàng ngàn ký-lô-vôn, ta sửng sốt đến bất động trước điên đảo đầy ma mị của lòng người khi đổi trắng thay đen. Nào còn đâu sáng đón chiều đưa, nào còn chi hương trầm lửa ngải, môi thơm ơi xa tít tắp rồi thuở phấn hương tan chảy giữa vũ khúc nghê thường lơi lả tinh si huyễn ảo của mê nồng. 

Ừ... có lẽ linh hồn đang hoá đá
Cõi thế buồn nhìn dĩ vãng trôi xa


Thất vọng ngút ngàn. Hoang hoải tứ phía. Quạnh quẽ và đơn côi. Thì thôi vậy, ta về làm bạn với ta, tìm yên ủi trong nỗi niềm độc thoại, cố đối diện với đêm đen để ước ao vượt qua được khoảng trống đau thương rũ liệt của tâm hồn. 

Khắc khoải ư? Còn chăng tiếng mặn mà
Lòng hoang hoải.. Ôi mảnh đời chắp vá


Nhưng “lực bất tòng tâm”! Sau sự toang vỡ cùa một cuộc tình ta không còn bất cứ chỗ nào tạm gọi là an toàn để mà trú ẩn cả. Nội tâm thì hoải hoang khắc khoải… bên ngoài thì “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”!. Mưa trong lòng hoà quyện với mưa ngoài trời tạo thành khúc bi ca thảm não.

Đếm từng giọt mưa hờn trên phiến lá
Cô liêu về ngần ngại đón châu sa


Len lén âm vang mơ cũ tìm về như một níu kéo vô vọng của kẻ sắp chết đuối giữa sự quẫy đạp của dòng sông định mệnh cũng chỉ làm cho linh hồn và trái tìm ta thêm hoang tàn nhão nhoẹt mà thôi.

Dường quanh ta còn vang tiếng ngọc ngà
Người bỏ lại.. chi.. hồn ta hoá đá


*****
Lướt thoáng qua hồn thơ của Hoàng Lan, ta bắt gặp những âm hưởng của giai khúc buồn vời vợi cứ miết phả chập chùng trong lòng người đọc bao sắc âm mênh mang cố hữu của tình yêu – niu và thả. Những nuối tiếc lộng lồng, những đớn đau dìu dặt, mịn màng và tê tái. Và cả những cam chịu bao la âm thầm trong một buổi chợ chiều hoang liêu, nhoè nhoẹt của đoạn cuối dốc Tình… 

HANSY
Về Đầu Trang Go down
Hansy

avatar

Tổng số bài gửi : 1578
Registration date : 21/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH THƠ - Hansy   Thu 20 Sep 2018, 00:44

52.
ĐƯỜNG XƯA BƯỚC VỘI


Ngoài xa vắng hoàng hôn chừng sắp tắt
Vạt nắng chiều trải sắc úa màu hoen
Đắm miên man giữa đường phố hoa đèn
Bàn chân mỏi chưa quen đời cô lữ

Mãi bước lên chuỗi ngày dài quá khứ
Vần thơ buồn tình sử chép ngàn thương
Thời gian trôi theo cuộc thế vô thường
Vùng ký ức vẫn thương về kỷ niệm

Có lẽ nào trong giấc mơ mầu nhiệm
Tình trở về trang điểm buổi ban sơ
Ôm vòng tay tìm lau mắt lệ mờ
Rồi tan biến thẩn thờ đong tiếc nuối

Mưa phùn rơi cuối đường xưa bước vội
Dõi chiều nào vẫy gọi sắc hoa tươi
Tình xa xôi hoài nhau phút ngọt bùi
Cho nồng ấm đêm trôi vào bất tận...


Mỹ Phương
**********
*
Nắng quái chiều hôm đẹp nhưng luôn ẩn chứa một cái gì đó u uẩn lụi tàn, phải chăng nắng biết mình như ánh lửa ngọn đèn bùng lên lần cuối trước khi tắt nên thường ngầm ẩn cái không vui bên trong sự rực rỡ chói loà? Và khi ánh tà dương chuẩn bị nhường chỗ cho thâu đêm thì tự dưng muốn ngoái lại quãng đường vừa qua vì khi bóng tối đã phủ tràn lấy gì mà trông ngóng? Hình như đó cũng là tâm trạng của tác giả MỸ PHƯƠNG trong ĐƯỜNG XƯA BƯỚC VỘI khi đang lơ lửng giữa thời khắc nhạy cảm Ngày – Đêm.

Ngoài xa vắng hoàng hôn chừng sắp tắt
Vạt nắng chiều trải sắc úa màu hoen
Đắm miên man giữa đường phố hoa đèn
Bàn chân mỏi chưa quen đời cô lữ


Lê bước chân từ quá vảng nặng nề lặng lẽ đan xen hoài mơ và thất vọng, nắng gió và bão bùng, thực và mộng, ảo và chân… Dẫu là thế vẫn hoài nhung nhớ, vẫn lịm đi trong từng đợt sóng xô bờ…

Mãi bước lên chuỗi ngày dài quá khứ
Vần thơ buồn tình sử chép ngàn thương
Thời gian trôi theo cuộc thế vô thường
Vùng ký ức vẫn thương về kỷ niệm


Để dối lòng mình trốn vào cõi ước, tìm cái huyễn mơ che lấp thực tại đau buồn. Vẫn mãi hoài ấp ủ giữa vành tim niềm cháy bỏng khắc thơm mùa hạnh ngộ, cho nụ hồng tươi lên màu mật, trang điểm ngôi tình cho rạng rỡ lại buổi đầu tiên. Và ấm êm thay vòng tay chắc nịch ân tình hong khô lệ ngày nao làm tim vỡ.

Có lẽ nào trong giấc mơ mầu nhiệm
Tình trở về trang điểm buổi ban sơ
Ôm vòng tay tìm lau mắt lệ mờ


Nhưng thực tại vẫn luôn ẩn chứa bao điều nghiệt ngã, mê lịm bao nhiêu thì khi tỉnh giấc Nam Kha càng đắng đót bấy nhiêu. Cái vỡ vụn hoang tàn của ngày không nhau đau đớn mỡ màng xiết bao! Làm sao một chút mơ mòng huyễn ảo còn rơi rớt chút đỉnh có thể đủ lấp vùi che giấu được bi thương?

Rồi tan biến thẫn thờ đong tiếc nuối

***
Nắng đã tắt từ lâu, bóng tối đêm đen lấn tràn dương thế. Đã vậy, những màn mưa còn cố tình che khuất chút le lói cúa nẻo đường về trong ký ức.

Mưa phùn rơi cuối đường xưa bước vội

Dẫu vậy người ơi, những vàng son quá vãng tình thơ vẫn tràn đầy sức sống trong trong vành tim dường như đang rệu rã cố dõi tìm một hương chiều xưa cũ, ở đó có Ta-Em và có cả môi thương tím rịm ân tình.

Dõi chiều nào vẫy gọi sắc hoa tươi
Tình xa xôi hoài nhau phút ngọt bùi
Cho nồng ấm đêm trôi vào bất tận...


Thơ Mỹ Phương luôn nồng nàn sắc thái tình yêu, làm choáng ngợp và luyến lưu bạc bàng trong tâm khảm người đọc, dâng hiến cho đời những phút giây yên ả giữa bộn bề cơm áo của hôm nay…

HANSY

Về Đầu Trang Go down
Hansy

avatar

Tổng số bài gửi : 1578
Registration date : 21/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH THƠ - Hansy   Sun 23 Sep 2018, 00:41

53.
THÀ NHƯ....!


Tự tình với tiếng mưa rơi 
Giọt va phiến đá tan rồi còn đâu 
Ta buồn khảy tiếng cung sầu 
Đời vui chưa toả bể dâu tuyết quàng 

Níu xuân, xuân lại lỡ làng 
Vịn hoa, hoa lại rủ tàn tả tơi 
Nhìn mưa rỉ giọng ru hời 
Thà như ngả đổ qua đời giọt mưa.... 


Vần Thơ Bỏ Lại
*************
*
Mưa… Mưa… Mưa lại rơi! 
Mưa rơi ngoài trời và mưa rền rĩ trong hồn những âm ba thiết thảm, nức nở, nghẹn ngào, vỡ vụn… Mưa dội vào lòng thi nhân VẦN THƠ BỎ LẠI bật ra những thanh âm rã rượi, tàn hoang – để cuối cùng lửng lơ trôi dạt trong niềm phiêu lưu vô định của một tâm hồn đầy chán chường, gãy rụm giữa xa xót muộn phiền của những tiếng THÀ NHƯ…!!! đầy não nùng, thê lương và nuối tiếc… 

Tự tình với tiếng mưa rơi 
Giọt va phiến đá tan rồi còn đâu 


Thật là mỏng manh cho cuộc sống giữa cõi ta bà đầy nhọc nhằn và khổ luỵ này. Thấy rõ ràng đó mà chỉ trong chớp mắt đã tan biến vào cõi hư không, mất hút… 

”Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, huống chi người đang não nề tâm sự mà cảnh mưa rơi xưa nay đâu thể nào vui! Và thế là cộng hưởng của hai cái buồn: TÌNH và CẢNH, đã đẩy não trạng tâm hồn lên chót vót của sơn đỉnh phù du.

Ta buồn khảy tiếng cung sầu 
Đời vui chưa toả bể dâu tuyết quàng 


Ngậm ngùi thương cho thân phận bọt bèo lỡ sinh nhầm thế kỷ, khiến mối u hoài cứ vương vấn, ray rứt mãi. Mà xưa nay đạo Phật đã tổng kết rồi: “Đời là bể khổ”. Và tiền bối thi ca cũng đã than vãn lâu rồi: “Vừa sinh ra thì đà khóc choé? Trần có vui sao chẳng cười khì” (Nguyễn Công Trứ).

Níu xuân, xuân lại lỡ làng 
Vịn hoa, hoa lại rủ tàn tả tơi 


Như một kẻ sinh bất phùng thời, như một vì sao băng luôn đem đến tai hoạ khi vừa chạm đến bất cứ thứ gì, cũng đã thử cố sức gượng vui cùng Xuân nhưng Xuân nào chịu đoái hoài mở cánh tình mơ, chạm đền hoa thì hoa tàn, nhuỵ rửa… Thật bẽ bàng khi mọi thứ đều lỡ làng khi lòng hướng đến. Rồi bơ vơ giữa dòng đời tối tăm, đen kịt, lạc cả hướng lòng, như một kẻ nhỡ tàu, một mình lặng đứng trên sân ga chiều cô đơn và hoang hoải, tự gặm nhấm nỗi xót xa, tê tái và bất hạnh khi tất cả đều vuột khỏi tầm tay một cách lạnh lùng, tàn nhẫn… 

Nhìn mưa rỉ giọng ru hời 
Thà như ngả đổ qua đời giọt mưa.... 

Dẫu vậy người ơi, xin hãy gắng nhóm lên một ánh lửa hy vọng về phía tương lại, để sống hoà hoãn nốt quãng đời còn lại vì đằng nào ta cũng trót được sinh ra giữa cõi đời này rồi, như Nguyễn Tất Nhiên trong Thà Như Giọt Mưa đã gởi gắm: “Có còn hơn không...”.

Vâng, hãy đốt lên – dù chỉ là một que diêm hy vọng – còn hơn cứ ngồi nguyền rủa mãi trong bóng tối khổ luỵ và nhọc nhắn!

HANSY

Về Đầu Trang Go down
Hansy

avatar

Tổng số bài gửi : 1578
Registration date : 21/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH THƠ - Hansy   Sun 23 Sep 2018, 23:51

54.
THẦY ƠI


Con về lại trường xưa
Tìm thầy
Trên bục giảng, tóc xanh nhoà như mây trắng
Giọng giảng bài giờ đâu còn sang sảng
Mắt cay cay
Con thầm gọi:
Thầy ơi!

Quá vãng như cuốn phim chầm chậm tìm về
Nào bạn, nào bè, nào những giờ thầy lên lớp
Tháng năm bão giông, chúng con đứa còn đứa mất
Nhưng lòng nhớ hoài 
Lớp cũ
Thầy xưa.

Con lặng người giữa căn phòng học năm nào
Nghe xôn xao ùa về biết bao kỷ niệm
Bóng phượng sân trường có còn lưu luyến
Một thuở ngu ngơ để ngỏ trái tim lòng
Một thuở dại khờ nhưng biết mấy hồn nhiên
Đùa vui cùng bạn bè, sách vở…
Lắng tai nghe bài giảng của thầy…
…………

Con nhoè mắt chập chờn trong thảng thốt:
Thầy ơi!
Rồi thời gian
E rồi cũng sẽ dần lấp chìm tất cả
Thầy và con có thể không còn gặp lại
Nhưng những lời thầy dạy 
Hôm nào vang sang sảng
Giữa phấn trắng bảng đen
Cứ dội trong lòng
Để suốt đời chúng con mãi nhớ
Thuở học trò áo trắng được thầy thương…


HANSY
-----------
*
Ai cũng có một thời đi học, thuở áo trắng học trò có biết bao kỷ niệm thân thương với thầy cô, bạn bè, đó sẽ là hành trang theo ta suốt cuộc đời. Giờ đây, khi đàn chim năm xưa đã lớn khôn, ngoái lại thời cắp sách đến trường lòng ta lại dưng dưng, thầy cô đã già, người còn, người mất, mái tóc bạc phong sương... Có lẽ sau tình ân nghĩa cao quý nhất mà cha mẹ dành cho con cái chính là tình cảm của những người đã dạy dỗ cho chúng ta thành người, không ai khác họ xứng đáng được xã hội tôn vinh, những người thầy chân chính:

Ân truyền thụ minh tâm khắc trí
Nghĩa sinh thành tạc dạ lưu tâm


Xuất phát từ tình cảm chân thành của học trò dành cho thầy cô giáo của mình, có biết bao bài thơ, bài viết xúc động đã ra đời. Khi những học trò ấy lớn lên, nhớ trường, nhớ bạn, nhớ thầy cô năm xưa đã yêu thương, bao dung chúng ta, lòng thầm thốt lên 2 tiếng: THẦY ƠI! cũng là lúc con tim ta rung lên những cung bậc của lòng biết ơn vô hạn, sự kính trọng, tình cảm sâu sắc nhất gửi đến thầy cô giáo của mình. Bài thơ THẦY ƠI của nhà thơ HANSY viết về tình cảm của một học trò cũ khi trở lại thăm mái trường và gặp lại được người thầy năm xưa. Bao nhiêu năm đã trôi qua, bóng thời gian đã in hằn lên mái tóc thầy, quá khứ và hiện tại đan xen như một thước phim, giọng nói của thầy năm xưa nay đã yếu hơn nhưng những lời giảng của thầy vẫn đọng lại trong tâm trí con, giúp con trên mỗi bước đường đời

Con về lại trường xưa
Tìm thầy
Trên bục giảng, tóc xanh nhoà như mây trắng
Giọng giảng bài giờ đâu còn sang sảng
Mắt cay cay
Con thầm gọi:
Thầy ơi!


Mở đầu bài thơ, với khổ thơ tự do viết rất tự nhiên như đang kể chuyện cho chúng ta về buổi gặp lại thầy giáo năm xưa của mình, tác giả đã thầm thốt lên 2 tiếng “Thầy ơi!” Khi tình cảm trở lên sâu lắng, mỗi chúng ta chỉ cảm nhận được mà khó nói lên thành lời, bởi tất cả câu từ đều trở nên xáo rỗng. “Thầy ơi!” chỉ là một tiếng gọi nhưng ở mỗi hoàn cảnh lại mang một sắc thái riêng, người học trò chỉ thầm thốt lên trong lòng 2 tiếng yêu thương đó bao hàm cả sự kính trọng, thương yêu, tôn quý biết nhường nào. Thầy là sư phụ của chúng con, thầy là trung tâm, là tấm gương cho lũ học trờ năm xưa. Tiếp đến những khổ thơ viết về trường lớp kỷ niệm học sinh nhưng đều là những lời của con nói với thầy. Con đã trưởng thành, một quãng thời gian khá dài “Tháng năm bão giông, chúng con đứa còn đứa mất” thời gian có thể là 10 năm, 20 năm... đủ để con thấm thía hơn những lời giảng và tấm lòng của thầy dành cho chúng con. Những khổ giữa của bài thơ, tác giả dành để tâm sự lại những kỷ niệm xưa cùng Thầy, tất cả hiển hiện lại như những thước phim rõ nét và hình ảnh thầy chính là những gì đẹp đẽ nhất của “Một thuở ngu ngơ để ngỏ trái tim lòng” Ước gì cho thời gian trở lại, được sống lại quãng đời hồn nhiên đó, lại được thầy chỉ bảo, quát mắng khi làm những điều dại dột, để rồi chợt tỉnh mới biết cuộc đời đã sang trang vở mới. Những niềm vui, nỗi buồn và những âu lo của cuộc sống không còn giống với thời cắp sách, bỗng thấy một chút xót xa, để một lần nữa tác giả lại thốt lên 2 tiếng: Thầy ơi!

Con nhoè mắt chập chờn trong thảng thốt:
Thầy ơi!


Thầy vẫn là sư phụ soi đường cho chúng con trong suốt quãng đời khó nhọc, giúp chúng con có kiến thức làm hành trang cuộc sống, công ơn đó không gì sánh được, như lời người xưa đã nói: “một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy” Những luyến tiếc trong lòng người học trò về những kỷ niệm xưa, những trăn trở về công lao của thầy mà chúng con vô cùng biết ơn phải chăng đó là phần thưởng quý giá của người thầy. Trong những học sinh ấy có những người thành đạt, cũng có những người chỉ là những con người bình thường, hay có những người còn thiếu may mắn trong cuộc đời nhưng tất cả đều được thầy thương. Như người mẹ hiền với những đứa con của mình, lớp lớp học sinh đã được thầy dạy dỗ bằng tình yêu thương, chính nhờ tình yêu thương đó đã lâng bước cho con vững vàng hơn trong sóng gió cuộc đời, đưa con đến những chân trời ước mơ. Khổ thơ cuối kết lại đầy xúc động, một nốt nhạc trầm xuống, ngân vang:

Rồi thời gian
E rồi cũng sẽ dần lấp chìm tất cả
Thầy và con có thể không còn gặp lại
Nhưng những lời thầy dạy 
Hôm nào vang sang sảng
Giữa phấn trắng bảng đen
Cứ dội trong lòng
Để suốt đời chúng con mãi nhớ
Thuở học trò áo trắng được thầy thương…


Con đò đã sang sông, người lái đò lại cặm cụi chở những chuyến tiếp theo, cứ như vậy không biết bao nhiêu học trò đã trưởng thành lên nhờ công ơn dạy dỗ của thầy. Thầy hôm nay vẫn lên lớp như vậy, hình ảnh thầy đã khắc sâu vào tâm trí mỗi chúng con, dù không gặp lại nhưng “suốt đời chúng con mãi nhớ”. Những tình cảm thân thương đó là động lực để các thầy cô tiếp tục sự nghiệp trồng người đầy vất vả nhưng cũng đầy niềm vui, hạnh phúc. Sự hi sinh, lòng yêu nghề của các thầy cô để lại sự kính trọng của xã hội, mỗi năm đến tháng 11, tháng tri ân các thầy cô giáo, mỗi người học trò lại dành cho người thầy của mình những tình cảm thiêng liêng, tấm lòng biết ơn sâu sắc, những lời thơ cảm động, những bó hoa tươi thắm kính chúc tới các thầy cô.

Bài thơ THẦY ƠI! kết lại nhẹ nhàng, những âm hưởng của từng câu chữ lắng đọng trong tim người đọc. Ai cũng dành một góc trong tâm hồn để nhớ về thầy cô giáo của mình đã gắn bó suốt quãng đời tuổi thơ. 

Minh Hien

Về Đầu Trang Go down
Hansy

avatar

Tổng số bài gửi : 1578
Registration date : 21/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH THƠ - Hansy   Tue 25 Sep 2018, 23:55

55.
MÀU HOANG TÍM VỠ


Mắt thu buồn đăm đắm khúc sông tương
Chiều bến đợi giọt sương mềm thấm má
Hững hờ theo bóng mây về xa lạ
Ngỡ linh hồn như tượng đá vô tri

Mùa thu nào kẻ ở tiễn người đi
Thôi tan hết tình si đành lỗi hẹn
Thuyền ra khơi có bao giờ trọn vẹn
Mãi xa xôi cánh én biệt tung trời

Chiều nhạt dần hoen màu nắng chơi vơi
Buông đêm tối nửa vời soi vô tận
Để thiên thu ngàn năm, ngàn năm vẫn
Đuối chờ mong lận đận mắt thương sầu

Đêm ngọt ngào vầng trăng cũ về đâu
Tình ngăn cách đẫm màu hoang tím vỡ
Đứng im nghe dỗi hờn trong hơi thở
Mà người thương mãi đợi đến bao giờ....


Mỹ Phương 
**********
*
Nếu mùa thu khiến con nai vàng tơ non của Lưu Trọng Lưu ngây thơ ngơ ngác trước cổng vườn tình với bao ngỡ ngàng đầu đời của khúc ca tình tự thì lòng thu trong MÀU HOANG TÍM VỠ của nàng thơ MỸ PHƯƠNG đã chín muồi với những âm ba khắc khoải của một trường ca tiễn biệt chao chùng…

Mắt thu buồn đăm đắm khúc sông tương
Chiều bến đợi giọt sương mềm thấm má
Hững hờ theo bóng mây về xa lạ
Ngỡ linh hồn như tượng đá vô tri


Chờ đợi là nỗi đau day dứt khôn nguôi của lòng người, càng thê thiết hơn khi phải đợi chờ tình yêu mà mình không hề biết đến bao giờ mới quay đầu trở lại, để mãi hoài đồng vọng tiếng u buồn thê thiết, trăn trở từng đêm trong hoang mang vì câu trả lời rơi nghĩm vào thinh lặng

Mùa xuân hẹn mùa thu em trở lại
Bên đời đi còn giữ mãi hay không

(Bùi Giáng)

Liệu có thể sẽ xảy ra cảnh “xa mặt cách lòng” hay không khi đường đời thì chứa nhiều bất trắc và cám dỗ, lòng người thì mong manh như giấy chỉ một tia lửa ma mị bén vào là biến thành tro bụi và tác tan đi giữa gió bão của mặt trái tình đời? Sao lời hẹn hò chắc nịch của buổi chia tay giờ bỗng trở thành chênh vênh đến thế, người ơi!

Mùa thu nào kẻ ở tiễn người đi
Thôi tan hết tình si đành lỗi hẹn
Thuyền ra khơi có bao giờ trọn vẹn
Mãi xa xôi cánh én biệt tung trời


Chả lẽ người đi là đi mãi hay sao mà như thấy mất hút vào cuối chân trời huyễn hoặc, để kẻ ở mỏi mòn trong nhớ nhung chờ đợi, gõ canh sầu thắp lửa giữa hư vô, kỷ niệm nào rơi rớt lọt bàn tay, ngày nhung lụa than ôi giờ cháy rụi…

Thời gian tựa cánh chim bay 
qua dần những tháng cùng ngày
Còn đâu mùa cũ êm vui
Nhớ thương biết bao giờ nguôi?

(Cung Tiến)

Ngày qua ngày, đêm níu đêm, mùa tiếp tháng… mà mãi hoài tin người vẫn lặng lờ trong vực thẳm nhói lòng của nỗi chờ mong vô vọng. Quá vãng vàng son, kỷ niệm hương trầm… nhưng tóc gió đã thôi bay trong những chiều nhạt nắng, hiu hắt cảnh đời quạnh quẽ bởi cái nghiệt ngã của thời gian như bào mòn, giũa cạn những yêu thương dẫu lòng cứ đinh ninh chung thuỷ muối gừng của buổi trăng thề

Chiều nhạt dần hoen màu nắng chơi vơi
Buông đêm tối nửa vời soi vô tận
Để thiên thu ngàn năm, ngàn năm vẫn
Đuối chờ mong lận đận mắt thương sầu


Lơ láo mắt buồn chọc thủng màn đêm trong những canh trường mất ngủ, dội đập vào tim câu hỏi chẳng được trả lời

Về thao thức canh chầy tìm trở lại
Bốn chân trời người đứng ở nơi nao

(Bùi Giáng)

Rồi hoá đá trong tê lạnh não nùng. Mùa hạnh ngộ, chao ôi, sao nghe mà thăm thẳm! 

Đêm ngọt ngào vầng trăng cũ về đâu
Tình ngăn cách đẫm màu hoang tím vỡ
Đứng im nghe dỗi hờn trong hơi thở
Mà người thương mãi đợi đến bao giờ....


***
Với những ngôn từ đầy mượt mà mại mềm dìu dặt trong giai điệu tình yêu, Mỹ Phương đã đưa người đọc về những bến tình hoang sơ mà mỗi người trong chúng ta ít nhiều một hai lần gì đó đã từng đối diện khi cùng một nửa của mình đồng hành khám phá cái ẩn mật thiêng liêng của con đường tình sử đầy hoa thơm cỏ lạ nhưng cũng không hiếm hố hầm đèo dốc của những mảng tối cuộc tình… Để mà bâng khuâng cho cái mong manh của một sân khấu đời đầy huyền thâm và mộng mị!

HANSY

Về Đầu Trang Go down
Hansy

avatar

Tổng số bài gửi : 1578
Registration date : 21/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH THƠ - Hansy   Thu 27 Sep 2018, 00:43

56.
VỀ ĐI ANH


Noel này
anh có trở về không
Cầu tình bắc trên dòng sông còn đó
Với bóng dáng một người con gái nhỏ
Vẫn đêm ngày cứ vò võ đợi mong.

Về đi anh
cho rực ấm mùa đông
Cùng dạo phố ngắm hàng thông lóng lánh.
Khăn quàng cổ em giả vờ như chảnh
Tựa thuở đầu ta dưới ánh trăng đêm.

Về đi anh
Kẻo nỗi nhớ dài thêm
Rồi thấm đẫm cả giọt mềm môi mắt
Khiến má thắm cũng tàn phai tái nhạt.
Bản ca tình chẳng thể hát trong khuya.

Về đi anh
Cho thôi cảnh cắt chia
Bình minh nở đón từng tia nắng mới
Tim rộn rã mình cùng vui phấn khởi
Thật yên bình chẳng chấp chới mông lung.

Về đi anh
Cho thoả ước mộng chung
Hoàng hôn khép nhánh lan rừng ta ngắm
Niềm vui toả buông ra từ sâu thắm
Hạnh phúc... nồng nàn... đằm thắm.... dịu êm.


Jana Phung
-----------------
*
Mùa đông về kéo theo tiết trời se lạnh, càng vào giữa mùa đông, càng gần lễ Noel, càng khiến lòng người thêm thấy rõ nỗi cô đơn, trống trải… giữa căn phòng đơn chiếc, để mà thương, mà nhớ, mà trông ngóng… một ai kia đangbiền biệt phương nào… Nỗi khát khao hạnh ngộ tương phùng khiến tận đáy lòng bật lên những âm vang thê thiết, mời gọi: VỀ ĐI ANH mà Nàng thơ JANA PHUNG đã thay bao người nói lên cái khát vọng chờ mong hơi ấm cũ về sưởi lòng băng giá mới.

Noel này
anh có trở về không
Cầu tình bắc trên dòng sông còn đó
Với bóng dáng một người con gái nhỏ
Vẫn đêm ngày cứ vò võ đợi mong


Dòng suy tưởng dần trôi vào vùng kỷ niệm. Ở đó, mỗi góc đường, mỗi con phố dẫu cảnh vật vẫn y hệt ngày nao nhưng giờ thiếu bóng người tình đã biến thành hoang mạc trong thức cảm tình yêu. 

Về thao thức canh chầy tìm trở lại
Bốn chân trời người đứng ở nơi nao

[Bùi Giáng]

Người ở đâu sao không trở lại cùng ta, cho cảnh vật bừng lên cùng hoa lá, cho mùa đông không còn là lạnh lẽo, để quá vãng tình thắm ngọt lại bờ môi. Nào những chiều ánh phố rực đón đưa, lẫn những đêm trăng khuya nghiêng đầu hò hẹn…

Về đi anh
cho rực ấm mùa đông
Cùng dạo phố ngắm hàng thông lóng lánh.
Khăn quàng cổ em giả vờ như chảnh
Tựa thuở đầu ta dưới ánh trăng đêm.


Nỗi chờ mong quặn xé cả tim lòng. Sao tình tự lại vướng nhiều cách biệt? Để một người biệt biền nơi cuối gió, kẻ đầu sông đồng vọng khúc tương tư. Để từng khuya nghe nỗi nhớ thì thầm, ray rức mãi khi gối chăn quạnh quẽ…

Em chờ anh không biết có hoa tàn 
Có trăng khuyết, có sương chiều, mưa tối 
Em chỉ biết có nỗi lòng mong đợi 
Em chờ anh không ngại kém dung nhan 
……
Em chờ anh không nghĩ đến thời gian 

[Tế Hanh]

Chờ đợi là hình phạt khủng khiếp của những trái tim đang yêu nhau. Càng rã rời, dã dượi hơn khi không biết đến bao giờ mới đến cuối đường mong ngóng... Ngục tù chờ đợi không chỉ giam hãm tuổi thanh xuân mà còn làm nhạt phai đi cái hương nồng tình tự, bởi ai mà biết được nửa kia có chung thuỷ tựa nửa này?

Về đi anh
Kẻo nỗi nhớ dài thêm
Rồi thấm đẫm cả giọt mềm môi mắt
Khiến má thắm cũng tàn phai tái nhạt.
Bản ca tình chẳng thể hát trong khuya.


Dẫu vậy, niềm tin không hề lay chuyển dẫu có đôi lúc ngần ngừ. Người phương này vẫn “dụ khị” kẻ phương kia bằng những viễn cảnh thần tiên từ ngoại vật đến cái tâm hồn đang rướm lệ, nhưng sẽ bừng rỡ niềm hoan trong buổi đón ai về…

Về đi anh
Cho thôi cảnh cắt chia
Bình minh nở đón từng tia nắng mới
Tim rộn rã mình cùng vui phấn khởi
Thật yên bình chẳng chấp chới mông lung.


Nhưng thực tại ê chề luôn vặt dằn tâm trạng, bởi cái lạnh của mùa đông nào thấm thía gì so với cái băng giá đang đặc quánh trong nỗi lòng cô phụ. Nhắc làm chi kỷ niệm xa vời đang có nguy cơ chìm vào quên lãng khi người đi chẳng sót lại chút hơi ấm nào sưởi kẻ cô liêu…

Nhắc làm chi? Ôi! nhắc làm chi nữa? 
Anh đi rồi, mưa gió suốt trang thơ 
Mây lìa ngàn, e lệ cánh chim thu
Con bướm ép thoát hồn mơ giấc ngủ. 

[Đinh Hùng]

Rồi trong mệt nhoài cùa cơn tra tấn của ngóng mong, chờ đợi, trước khi thiếp vào hư vô phiền muộn trái tim yêu vẫn cố gởi đi thông điệp nặng tình.

Về đi anh
Cho thoả ước mộng chung
Hoàng hôn khép nhánh lan rừng ta ngắm
Niềm vui toả buông ra từ sâu thắm
Hạnh phúc... nồng nàn... đằm thắm.... dịu êm.


Nhưng cuối cùng cũng phải đối diện với thực tại đau lòng. Dẫu vắt cạn tâm tư trong tiếng gọi nhưng hình như đó chỉ là những âm thanh lạc lõng giữa khung trời bẽ bàng giá buốt của đất trời và cả lòng người…

Rồi từ đó về sau mang trái đắng
Bàng hoàng đi theo gió thổi thu bay
Em chờ anh không biết tự bao ngày
Để thấy mãi rằng thơ không đủ gọi

[Bùi Giáng]

Điệp khúc Về Đi Anh cứ vọng vang mãi như tiếng lòng thiết tha réo gọi một khúc tình ca đang bị bỏ lửng khiến tâm hồn của khách cũng trờ thành đồng điệu với xúc cảm thiết tha, dằn vặt này.

Thơ Jana Phung mang âm hưởng nồng nàn, da diết… xoáy tận tâm can người đọc với những vần điệu cháy bỏng độ rung xao xuyến tâm lòng…

HANSY

Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH THƠ - Hansy   

Về Đầu Trang Go down
 
BÌNH THƠ - Hansy
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 6 trong tổng số 6 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: BIÊN KHẢO, BÌNH LUẬN THƠ VĂN-