Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
THƠ VUI CẨN VŨ. by Thiên Hùng Today at 02:29

DUYÊN TÌNH by nguoidienviyeunguoi Today at 00:43

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 20:30

TẬP TÀNH TRANH THƠ by Trăng Yesterday at 18:45

Sưu Tầm Hoa Và Trái Của Cây Tre by Trăng Yesterday at 18:09

Thầy... by Trăng Yesterday at 18:05

Nhật ký Trương Chi by Trăng Yesterday at 18:03

SỰ TÍCH CON VẠC SÀNH by Trăng Yesterday at 18:02

MONG by Trăng Yesterday at 17:57

Lục Bát Hoa ĐV by buixuanphuong09 Yesterday at 16:17

Sưu tập Bộ cánh vẩy 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 14:55

Bỏ vợ - Hồ Biểu Chánh by Trà Mi Yesterday at 14:22

Thằng người gỗ - Carlo Collodi by Trà Mi Yesterday at 14:10

KIM DUNG GIỮA ĐỜI TÔI - VŨ ĐỨC SAO BIỂN by Trà Mi Yesterday at 14:04

Nhân Văn Giai Phẩm - Thuỵ Khuê by Trà Mi Yesterday at 10:48

Nắng ấm của anh (truyện dài) by Hoa mộc Yesterday at 10:40

CÒN NHỚ..CHƯA QUÊN - THƠ NGUYÊNHOANG. by NGUYÊNHOANG Tue 16 Jul 2019, 21:41

Biển Kí sự by Hoàng Phong Tue 16 Jul 2019, 21:12

Bài Tập Ý Nghĩa Thức Uẩn by mytutru Tue 16 Jul 2019, 18:04

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Tue 16 Jul 2019, 17:11

KHÔNG PHAI KỶ NIỆM by Phương Nguyên Tue 16 Jul 2019, 14:36

SAIGON " BẠC XỈU" by unikey Tue 16 Jul 2019, 12:06

Phàm nhân tu tiên - [audio] truyện tiên hiệp đặc sắc by checkendev Tue 16 Jul 2019, 09:32

Truyện ngụ ngôn La Fontaine tròn 350 tuổi by Trà Mi Tue 16 Jul 2019, 08:00

Truyện xưa - Ái Hoa by Phương Nguyên Mon 15 Jul 2019, 21:43

Sự tích hoa nhài by Trà Mi Mon 15 Jul 2019, 08:12

Ghi danh tham gia lớp thơ Đường Luật by Trà Mi Mon 15 Jul 2019, 07:07

Chút tâm tư by tâm an Mon 15 Jul 2019, 04:12

THƠ HUỲNH KIM NHÂN by HUỲNH KIM NHÂN Sun 14 Jul 2019, 19:14

TÌNH CÔ CHĂN VỊT . by Trăng Sun 14 Jul 2019, 18:51

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next
Tác giảThông điệp
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8776
Registration date : 23/11/2007

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang   Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 I_icon13Thu 06 Dec 2018, 11:07

Trà Mi đã viết:
NHẬT KÝ 29 NGÀY VƯỢT BIỂN

Lê Minh

(tiếp theo)


Ngày Thứ 8: cầu mưa

Tàu vẫn trôi bềnh bồng trên sóng biển. Đã mấy ngày không có giọt nước thấm giọng. Ở cuối chân trời vầng mây đen càng lúc càng lan rộng, cơn sóng biển càng lúc càng to báo hiệu thêm một cơn mưa. Nghĩ càng đau lòng. Người ta đi biển chỉ cầu mong biển lặng sóng yên. Còn chúng tôi trên tàu thì đang cầu có mưa. Mưa bão có thể làm chìm con tàu nhỏ bé, nhưng trước hết, có mưa mọi người thấy mình đỡ chết khát.

Mây đen phủ kín trời, con tàu nhấp nhô trên những đợt sóng bạc đầu khổng lồ. Rồi những giọt mưa nặng trĩu trút xuống khoang tàu. Tất cả há miệng ra để hứng từng giọt nước trời cho. Có người còn lo xa hơn, lấy những cái can đựng dầu mà chúng tôi cắt ra để hứng nước mưa phòng bị cho những ngày sắp tới.

Cơn lo chết khát đã qua đi! Cơn lạnh của đám mưa ướt đẫm cả người làm cho cơn đói càng thêm dữ dội hơn!

Tôi thấy có người cạo rong xanh đóng vào thành tàu đưa vào miệng để ăn.

- Cái nầy có bổ dưỡng gì đâu mà ăn!

- Nó không bổ dưỡng nhưng để cho bao tử mình có cái gì làm việc. Đến khi được cứu, ăn đồ ăn vào sẽ không bị đứt ruột mà chết!

Nghe cũng có lý! Mọi người xúm lại cạo những vệt rong biển để ăn lót dạ. Chiếc tàu đóng đầy rêu xanh chỉ lát sau đã được mọi người cạo sạch như lau. Cơn đói cơn khát lại tiếp tục dầy vò, không biết đến bao giờ...

Ngày thứ 9-11: Ba ngày đêm bị hải tặc

Đây là ba ngày đen tối nhất trong hành trình vượt biển của chúng tôi!

Ngày thứ 9: Thêm một tàu hải tặïc xuất hiện.

Hải tặc thay phiên nhau cướp bóc, hãm hiếp. Tôi không biết lấy lời gì để kể!

Sang ngày thứ 10. Cùng vậy!

Đoàn người trên tàu hoàn toàn kiệt lực rồi! Hải tặc muốn làm gì thì làm!

Thêm ngày Thứ 11: Tôi chịu hết nổi!

Nhìn những em gái 14 - 15 tuổi quằn quại dưới bàn tay đen đúa của đám hải tặc Thailand. Những người vợ trẻ cặp mắt đau đớn nhìn chồng, và những người chồng ngoảnh mặt nhìn nơi khác mà đôi mắt lưng tròng!

Tôi muốn lén đục bể chiếc tàu để cho mọi người cùng chìm sâu dưới lòng biển, để khỏi nhìn cảnh xót xa nầy! Nhưng mạng sống của hơn một trăm người còn lại, không cho phép tôi làm chuyện nầy!

- Trời ơi! Chết không ra chết! Sống không ra sống!

Biết bao lâu nữa chúng tôi mới tìm được bến bờ?

(còn tiếp)

Nguồn: Hưng Việt

Tội quá! Vượt biên vô Chí hoà cũng còn sướng hơn nhỉ? :fun1:

_________________________
Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3389
Registration date : 01/04/2011

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang   Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 I_icon13Fri 07 Dec 2018, 09:37

Ai Hoa đã viết:
Trà Mi đã viết:
NHẬT KÝ 29 NGÀY VƯỢT BIỂN

Lê Minh

(tiếp theo)


Ngày Thứ 8: cầu mưa

Tàu vẫn trôi bềnh bồng trên sóng biển. Đã mấy ngày không có giọt nước thấm giọng. Ở cuối chân trời vầng mây đen càng lúc càng lan rộng, cơn sóng biển càng lúc càng to báo hiệu thêm một cơn mưa. Nghĩ càng đau lòng. Người ta đi biển chỉ cầu mong biển lặng sóng yên. Còn chúng tôi trên tàu thì đang cầu có mưa. Mưa bão có thể làm chìm con tàu nhỏ bé, nhưng trước hết, có mưa mọi người thấy mình đỡ chết khát.

Mây đen phủ kín trời, con tàu nhấp nhô trên những đợt sóng bạc đầu khổng lồ. Rồi những giọt mưa nặng trĩu trút xuống khoang tàu. Tất cả há miệng ra để hứng từng giọt nước trời cho. Có người còn lo xa hơn, lấy những cái can đựng dầu mà chúng tôi cắt ra để hứng nước mưa phòng bị cho những ngày sắp tới.

Cơn lo chết khát đã qua đi! Cơn lạnh của đám mưa ướt đẫm cả người làm cho cơn đói càng thêm dữ dội hơn!

Tôi thấy có người cạo rong xanh đóng vào thành tàu đưa vào miệng để ăn.

- Cái nầy có bổ dưỡng gì đâu mà ăn!

- Nó không bổ dưỡng nhưng để cho bao tử mình có cái gì làm việc. Đến khi được cứu, ăn đồ ăn vào sẽ không bị đứt ruột mà chết!

Nghe cũng có lý! Mọi người xúm lại cạo những vệt rong biển để ăn lót dạ. Chiếc tàu đóng đầy rêu xanh chỉ lát sau đã được mọi người cạo sạch như lau. Cơn đói cơn khát lại tiếp tục dầy vò, không biết đến bao giờ...

Ngày thứ 9-11: Ba ngày đêm bị hải tặc

Đây là ba ngày đen tối nhất trong hành trình vượt biển của chúng tôi!

Ngày thứ 9: Thêm một tàu hải tặïc xuất hiện.

Hải tặc thay phiên nhau cướp bóc, hãm hiếp. Tôi không biết lấy lời gì để kể!

Sang ngày thứ 10. Cùng vậy!

Đoàn người trên tàu hoàn toàn kiệt lực rồi! Hải tặc muốn làm gì thì làm!

Thêm ngày Thứ 11: Tôi chịu hết nổi!

Nhìn những em gái 14 - 15 tuổi quằn quại dưới bàn tay đen đúa của đám hải tặc Thailand. Những người vợ trẻ cặp mắt đau đớn nhìn chồng, và những người chồng ngoảnh mặt nhìn nơi khác mà đôi mắt lưng tròng!

Tôi muốn lén đục bể chiếc tàu để cho mọi người cùng chìm sâu dưới lòng biển, để khỏi nhìn cảnh xót xa nầy! Nhưng mạng sống của hơn một trăm người còn lại, không cho phép tôi làm chuyện nầy!

- Trời ơi! Chết không ra chết! Sống không ra sống!

Biết bao lâu nữa chúng tôi mới tìm được bến bờ?

(còn tiếp)

Nguồn: Hưng Việt

Tội quá! Vượt biên vô Chí hoà cũng còn sướng hơn nhỉ?   :fun1:  

sướng sao ạ? Rolling Eyes
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8776
Registration date : 23/11/2007

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang   Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 I_icon13Sat 08 Dec 2018, 16:50

Trà Mi đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Trà Mi đã viết:
NHẬT KÝ 29 NGÀY VƯỢT BIỂN

Lê Minh

(tiếp theo)


Ngày Thứ 8: cầu mưa

Tàu vẫn trôi bềnh bồng trên sóng biển. Đã mấy ngày không có giọt nước thấm giọng. Ở cuối chân trời vầng mây đen càng lúc càng lan rộng, cơn sóng biển càng lúc càng to báo hiệu thêm một cơn mưa. Nghĩ càng đau lòng. Người ta đi biển chỉ cầu mong biển lặng sóng yên. Còn chúng tôi trên tàu thì đang cầu có mưa. Mưa bão có thể làm chìm con tàu nhỏ bé, nhưng trước hết, có mưa mọi người thấy mình đỡ chết khát.

Mây đen phủ kín trời, con tàu nhấp nhô trên những đợt sóng bạc đầu khổng lồ. Rồi những giọt mưa nặng trĩu trút xuống khoang tàu. Tất cả há miệng ra để hứng từng giọt nước trời cho. Có người còn lo xa hơn, lấy những cái can đựng dầu mà chúng tôi cắt ra để hứng nước mưa phòng bị cho những ngày sắp tới.

Cơn lo chết khát đã qua đi! Cơn lạnh của đám mưa ướt đẫm cả người làm cho cơn đói càng thêm dữ dội hơn!

Tôi thấy có người cạo rong xanh đóng vào thành tàu đưa vào miệng để ăn.

- Cái nầy có bổ dưỡng gì đâu mà ăn!

- Nó không bổ dưỡng nhưng để cho bao tử mình có cái gì làm việc. Đến khi được cứu, ăn đồ ăn vào sẽ không bị đứt ruột mà chết!

Nghe cũng có lý! Mọi người xúm lại cạo những vệt rong biển để ăn lót dạ. Chiếc tàu đóng đầy rêu xanh chỉ lát sau đã được mọi người cạo sạch như lau. Cơn đói cơn khát lại tiếp tục dầy vò, không biết đến bao giờ...

Ngày thứ 9-11: Ba ngày đêm bị hải tặc

Đây là ba ngày đen tối nhất trong hành trình vượt biển của chúng tôi!

Ngày thứ 9: Thêm một tàu hải tặïc xuất hiện.

Hải tặc thay phiên nhau cướp bóc, hãm hiếp. Tôi không biết lấy lời gì để kể!

Sang ngày thứ 10. Cùng vậy!

Đoàn người trên tàu hoàn toàn kiệt lực rồi! Hải tặc muốn làm gì thì làm!

Thêm ngày Thứ 11: Tôi chịu hết nổi!

Nhìn những em gái 14 - 15 tuổi quằn quại dưới bàn tay đen đúa của đám hải tặc Thailand. Những người vợ trẻ cặp mắt đau đớn nhìn chồng, và những người chồng ngoảnh mặt nhìn nơi khác mà đôi mắt lưng tròng!

Tôi muốn lén đục bể chiếc tàu để cho mọi người cùng chìm sâu dưới lòng biển, để khỏi nhìn cảnh xót xa nầy! Nhưng mạng sống của hơn một trăm người còn lại, không cho phép tôi làm chuyện nầy!

- Trời ơi! Chết không ra chết! Sống không ra sống!

Biết bao lâu nữa chúng tôi mới tìm được bến bờ?

(còn tiếp)

Nguồn: Hưng Việt

Tội quá! Vượt biên vô Chí hoà cũng còn sướng hơn nhỉ?   :fun1:  

sướng sao ạ?   Rolling Eyes

Hong phải chết đói, có bị cướp bóc cũng hong bị hãm hiếp! :mim:

_________________________
Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3389
Registration date : 01/04/2011

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang   Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 I_icon13Tue 11 Dec 2018, 09:44

Ai Hoa đã viết:
Trà Mi đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Trà Mi đã viết:
NHẬT KÝ 29 NGÀY VƯỢT BIỂN

Lê Minh

(tiếp theo)


Ngày Thứ 8: cầu mưa

Tàu vẫn trôi bềnh bồng trên sóng biển. Đã mấy ngày không có giọt nước thấm giọng. Ở cuối chân trời vầng mây đen càng lúc càng lan rộng, cơn sóng biển càng lúc càng to báo hiệu thêm một cơn mưa. Nghĩ càng đau lòng. Người ta đi biển chỉ cầu mong biển lặng sóng yên. Còn chúng tôi trên tàu thì đang cầu có mưa. Mưa bão có thể làm chìm con tàu nhỏ bé, nhưng trước hết, có mưa mọi người thấy mình đỡ chết khát.

Mây đen phủ kín trời, con tàu nhấp nhô trên những đợt sóng bạc đầu khổng lồ. Rồi những giọt mưa nặng trĩu trút xuống khoang tàu. Tất cả há miệng ra để hứng từng giọt nước trời cho. Có người còn lo xa hơn, lấy những cái can đựng dầu mà chúng tôi cắt ra để hứng nước mưa phòng bị cho những ngày sắp tới.

Cơn lo chết khát đã qua đi! Cơn lạnh của đám mưa ướt đẫm cả người làm cho cơn đói càng thêm dữ dội hơn!

Tôi thấy có người cạo rong xanh đóng vào thành tàu đưa vào miệng để ăn.

- Cái nầy có bổ dưỡng gì đâu mà ăn!

- Nó không bổ dưỡng nhưng để cho bao tử mình có cái gì làm việc. Đến khi được cứu, ăn đồ ăn vào sẽ không bị đứt ruột mà chết!

Nghe cũng có lý! Mọi người xúm lại cạo những vệt rong biển để ăn lót dạ. Chiếc tàu đóng đầy rêu xanh chỉ lát sau đã được mọi người cạo sạch như lau. Cơn đói cơn khát lại tiếp tục dầy vò, không biết đến bao giờ...

Ngày thứ 9-11: Ba ngày đêm bị hải tặc

Đây là ba ngày đen tối nhất trong hành trình vượt biển của chúng tôi!

Ngày thứ 9: Thêm một tàu hải tặïc xuất hiện.

Hải tặc thay phiên nhau cướp bóc, hãm hiếp. Tôi không biết lấy lời gì để kể!

Sang ngày thứ 10. Cùng vậy!

Đoàn người trên tàu hoàn toàn kiệt lực rồi! Hải tặc muốn làm gì thì làm!

Thêm ngày Thứ 11: Tôi chịu hết nổi!

Nhìn những em gái 14 - 15 tuổi quằn quại dưới bàn tay đen đúa của đám hải tặc Thailand. Những người vợ trẻ cặp mắt đau đớn nhìn chồng, và những người chồng ngoảnh mặt nhìn nơi khác mà đôi mắt lưng tròng!

Tôi muốn lén đục bể chiếc tàu để cho mọi người cùng chìm sâu dưới lòng biển, để khỏi nhìn cảnh xót xa nầy! Nhưng mạng sống của hơn một trăm người còn lại, không cho phép tôi làm chuyện nầy!

- Trời ơi! Chết không ra chết! Sống không ra sống!

Biết bao lâu nữa chúng tôi mới tìm được bến bờ?

(còn tiếp)

Nguồn: Hưng Việt

Tội quá! Vượt biên vô Chí hoà cũng còn sướng hơn nhỉ?   :fun1:  

sướng sao ạ?   Rolling Eyes

Hong phải chết đói, có bị cướp bóc cũng hong bị hãm hiếp!  :mim:

Dạ :mim:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3389
Registration date : 01/04/2011

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang   Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 I_icon13Thu 13 Dec 2018, 07:42

NHẬT KÝ 29 NGÀY VƯỢT BIỂN

Lê Minh

(tiếp theo)


Ngày Thứ 12: Con rắn biển

Biển sao yên lặng quá! Không một bóng tàu. Lòng người thật mâu thuẫn. Cơn hãi hùng vì hải tặc cướp bóc, hãm hiếp mới đó, vậy mà bây giờ lại trông cho có bóng tàu.

Thấy tàu Thailand thì chúng tôi sợ, không thấy gì hết thì chúng tôi lo. Lo là không biết con tàu đã trôi vạt về đâu! Lỡ mà trôi ngược về hải phận VN thì thôi thà chịu cảnh cướp bóc, hãm hiếp trên biển Thái còn đỡ khổ và có chút hy vọng về tương lai hơn.

Mấy giọt nước mưa hứng từ cơn mưa bão mấy hôm trước giờ cũng đã cạn khô. Chúng tôi đã ăn tất cả những gì có thể ăn được, những rong rêu trôi lềnh bềnh cạnh tàu, mấy con sứa biển sống mặn đắng hôi tanh.

Có con rắn biển bằng ngón chân cái lội ngoằn nguèo cạnh thành tàu. Một anh thanh niên nhảy ùm xuống biển, nắm đuôi đập đầu rắn vào thành tàu rồi ngắt bỏ đầu ăn sống không chừa một giọt máu.

Trời đất! Nó là con đèn cườm rất độc, nó mà cắn thì cho dù có ở trên đất liền cũng chưa chắc gì có thuốc chữa huống chi trên chiếc tàu lênh đênh trôi vạt như vầy!

Tôi nghe kể là trước đây có chuyến tàu lạc trên biển lâu ngày, quá đói khát, có người đã ăn thịt người chết để mà cầm hơi.

Lạy trời! Đừng để con tàu của chúng con lâm vào cảnh nầy.

Có con cá nút nhớt to hơn bắp chuối chân đang lội quanh quẩn chiếc tàu để nút chất dơ. Kiếm được một lưỡi câu sét và sợi dây gân ở dưới hầm tàu, tôi tóm lưỡi câu rồi lấy cái đầu rắn biển của anh thanh niên bỏ móc vào hy vọng sẽ câu được con cá.

Cá ơi! Làm ơn cắn mồi. Cắn mồi mầy sẽ chết, nhưng chúng tôi sẽ có thêm chút sự sống để chờ đợi phép la!

Con cá nhào lại táp mồi, dính câu! Mọi người la lên:

- Hay quá!

- Để em làm cá rồi lượt lên chia cho mọi người nghe!

Trời ơi! Con cá có bao lớn làm sao chia đủ cho 138 người?

Tôi nghĩ không còn bao lâu nữa mọi người sẽ ngã gục vì đói khát trên con tàu vô phước nầy rồi!

(còn tiếp)

Nguồn: Hưng Việt
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3389
Registration date : 01/04/2011

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang   Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 I_icon13Fri 14 Dec 2018, 11:59

NHẬT KÝ 29 NGÀY VƯỢT BIỂN

Lê Minh

(tiếp theo)


Ngày Thứ 13:Lại tàu Thái nữa

Nhiều người đã lả vì đói nằm sắp lớp trên khoang tàu!

Đêm về, gió mát và sương đêm làm cho mọi người cảm thấy đỡ hơn lúc ban ngày. Từ đàng xa một chiếc tàu đánh cá Thái đèn đuốc sáng trưng cặp vào. Trên tàu đầy tôm cá còn nhảy tung tăng vì mới đổ một mẻ lưới cào. Hai người ngư phủ nhảy sang tàu và cột tàu của chúng tôi vào tàu họ!

Thôi rồi! Lại bị cướp bóc hãm hiếp nữa! Nhiều người đói quá nhẩy sang tàu Thailand quơ những con tôm, con mực còn sống mà ăn. Đói quá rồi! Ăn trước cái đã rồi muốn sao thì sao.

Đùng! Đùng! Đùng!

Ba tiếng súng nổ vang trời. Một anh thanh niên vừa đứng lên định nhẩy lên tàu Thái chợt ngã sấp xuống vĩnh biệt cõi đời!

Trời! Ăn có mấy con tôm cá sống mà nỡ bắn chết người sao?

Mọi người chết lặng không dám nhúc nhích.

Người thuyền trưởng một tay cầm cây súng shot gun bắn chỉ thiên, một tay ra dấu đừng có ăn mấy thứ đó và dùng tiếng Phổ Thông nói với mọi người hãy trở về tàu mình, ông đã kêu ngư phủ nấu cơm, chiên cá chút nữa sẽ phân phát cho tất cả mọi người!

Chúng tôi thiệt là hồ đồ: Kẻ cướp trước đây thì ngỡ là người ơn, kẻ làm ơn thì chút nữa đã đổ oan cho họ là kẻ cướp.

Chúng tôi trở về tàu của mình. Anh thanh niên chắc vì quá đói khát, sức lực chỉ còn đủ để đứng lên rồi ngã quỵ hoặc là quá sợ hãi vì tiếng súng rồi đứng tim mà chết!

Lại phải cử hành lễ an táng cho anh ta dưới lòng đại dương, nhưng lần nầy anh có được chút may mắn hơn em gái nhỏ đã ra đi là vì có người thuyền trưởng Thái tốt bụng thắp cho ba nén hương tàn!

(còn tiếp)

Nguồn: Hưng Việt
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3389
Registration date : 01/04/2011

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang   Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 I_icon13Tue 18 Dec 2018, 08:16

NHẬT KÝ 29 NGÀY VƯỢT BIỂN

Lê Minh

(tiếp theo)


Ngày thứ 14: Vị thuyền trưởng Thái

Bất cứ dân tộc nào cũng vậy! Có người tốt, người xấu, kẻ dữ, người hiền. Vị thuyền trưởng người Thái gốc Hoa sau khi kêu đám ngư phủ phân phát cơm nước cho chúng tôi ông ngồi nói chuyện, kể lại là trước đây có lần ông đi đánh cá tàu bị hỏng trôi dạt vào hải phận Việt Nam, được những người lính Hải Quân VNCH giúp đỡ kéo tàu về đảo Phú Quốc để sửa dùm máy móc sau đó mới chỉ hướng cho ông ta lái tàu về hải phận Thailand. Ông ta nói từ đó lòng ông rất cảm động và biết ơn.

Sau khi nghe tin miền Nam VN thất thủ và có nhiều thuyền nhân vượt biển tìm tự do, tàu của ông thường luôn chuẩn bị thêm gạo, nước để có dịp gặp thuyền nhân là ông tiếp tế!
Ông không thể nào vớt người vượt biển được vì chính phủ Thailand có lệnh cấm nếu ông làm trái lệnh sẽ bị đi tù, nhưng ông có thể đợi đến gần sáng sẽ kéo tàu của chúng tôi vào vùng biển có nhiều tàu đánh cá qua lại hơn, hy vọng sẽ có những người ngư dân tốt bụng khác giúp đỡ hoặc là gặp tàu buôn, chiến hạm cứu giúp!

Nghe ông nói trong lòng chúng tôi gợi lên chút ánh sáng hy vọng...

Người ngư phủ lấy giây cột mũi tàu của chúng tôi vào sau lái tàu đánh cá của họ. Vị thuyền trưởng mở máy chạy rồi kéo đi từ từ, ông không dám chạy nhanh vì thấy chiếc tàu của chúng tôi đã quá cũ kĩ và đang rỉ nước. Kéo nhanh lỡ nó chịu không nổi, phá nước thì nguy!

Đúng 10 ngày con tàu của tôi mới được rẽ sóng biển mà lướt đi mặc dù nó phải nhờ chiếc tàu khác kéo giúp!

Nhìn con tàu rẽ sóng lướt đi mà lòng tôi chợt nao nao! Không biết lần nầy nó có rẽ đúng hướng để đi về một nơi có chút niềm hy vọng hay là lại đưa chúng tôi vào cảnh khốn cùng như những ngày đã qua!

Kéo cả ngày trời, đến khi trời sắp tối vị thuyền trưởng mới ngừng lại tại một vùng biển mà ông cho là sẽ có nhiều tàu đánh cá hơn. Ông kêu 2 ngư phủ đem qua tàu của chúng tôi một thau lớn cơm nếp, cá muối chiên, một cái phi bằng plastic đổ nước đầy, một bao gạo 50 lbs.

Có người quá cảm động với tấm lòng tốt của ông, moi móc trong cái nón nỉ tờ $100.00 USD, số tiền mà cho dù đám cướp biển ghìm dao, chĩa súng trước đây ông cũng không chịu đem ra mà đưa cho vị thuyền trưởng để tỏ lòng cám ơn. Ông không chịu lấy và nói là "ráng cất giữ nó đi, nếu may mắn được đến bến bờ của trại tỵ nạn thì số tiền đó cũng rất cần cho đời sống của người tha hương "!

Trước khi từ giã, ông còn không quên đưa cho mấy cái diêm quẹt, nói lời chúc may mắn rồi mới tháo dây tiếp tục cho chuyến đánh lưới tôm cá ngoài biển khơi.

Bên cạnh những hải tặc Thailand độc ác không có tánh người cũng còn có những người ngư phủ, hiền hòa chất phác thi ân không cần đền đáp.

Đêm hôm đó chúng tôi ngủ rất ngon với niềm hy vọng là mình sẽ gặp được nhiều ngư phủ giống như vị thuyền trưởng mới quen và chắc cũng không bao giờ có dịp gặp lại lần thứ 2!

(còn tiếp)

Nguồn: Hưng Việt
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3389
Registration date : 01/04/2011

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang   Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 I_icon13Wed 09 Jan 2019, 12:34

NHẬT KÝ 29 NGÀY VƯỢT BIỂN

Lê Minh

(tiếp theo)


Ngày Thứ 15-23: bềnh bồng không người lái

Xin rút ngắn chuyện trong những ngày nầy vì bài đã quá dài! Dài như cuộc hành trình gian khổ của những người mất nước đi tìm tự do.

Con tàu không người lái chở sinh mạng của 137 người còn lại vẫn trôi bềnh bồng trên sống biển. Mặc dù chúng tôi có thêm được chút nước và gạo nhưng cũng không dám ăn uống nhiều vì không biết đến bao giờ mới được cứu giúp.

Thỉnh thoảng cũng thấy có một hai chiếc tàu đánh cá ghé ngang đưa mắt nhìn, có tàu đưa qua một thau cơm, mấy gói mì khô, một can nước rồi bỏ đi!

Có thêm chút thức ăn nước uống thì chúng tôi lại phải vất vả làm việc hơn! Chỗ bể của con tàu giờ đây rỉ nước nhiều hơn, phải 6 người thay phiên nhau tát nước suốt ngày đêm để cho mực nước trong tàu đừng dâng cao.

Sự sống của chúng tôi sao chẳng khác gì những con kiến bám vào cành cây trên dòng nước lũ, không biết sẽ bị dòng nước cuốn đi lúc nào?

Ngày Thứ 24: kéo tàu đi núp bão

Vùng biển thỉnh thoảng có tàu đánh cá Thái hôm nay sao vắng lặng như tờ? Ở cuối chân trời mây đen che kín một vùng, lâu lâu một tia sét chớp sáng hiện lên như báo trước một cơn bão khủng khiếp sắp xảy ra.

Các tàu đánh cá chắc đã nghe tin tức khí tượng báo bão nên đã trở về đất liền hoặc là kiếm nơi ẩn núp. Chỉ còn con tàu vô định của chúng tôi giữa đại dương mênh mông. Chúng tôi thừa biết là con tàu chắc chắn sẽ chìm đắm trong cơn bão sắp tới nầy!

Từ đàng xa một chiếc tàu đánh cá Thái chạy thật nhanh đến bên tàu của chúng tôi. Trên tàu chỉ có 2 người, một tài công và một ngư phủ. Người ngư phủ nhảy sang tàu của chúng tôi, lấy 2 sợi dây thừng thật to cột chặt vào mũi tàu rồi nói xì xào gấp rút với chúng tôi bằng tiếng Thái. Cảm thấy chúng tôi không hiểu gì, anh móc trong túi áo ra miếng giấy và vẽ vào đó một hòn đảo nhỏ nằm chơi vơi giữa biển khơi rồi ra dấu là họ sẽ kéo dùm tàu của chúng tôi vào đó!

Anh nhảy sang tàu đánh cá, người tài công mở máy thật lớn kéo con tàu của chúng tôi đi! Hai sợi dây thừng căng thẳng, chiếc tàu kêu lên răng rắc, chỗ bể lòng tàu bị sức ép càng tràn nước vào nhiều hơn!

Chúng tôi xúm lại tát nước! Cơn mưa đã bắt đầu rơi hạt, gió thổi mạnh, những đợt sóng biển càng lúc càng to làm lắc lư cả hai con tàu. Mạng sống của 137 người như chỉ mành treo chuông. Chắc chắn con tàu sắp bể tan từng mảnh.

Trong mưa bão, bỗng thấy hiện lên một khối to đen. Hòn đảo nhỏ đây rồi. Trong tàu chúng tôi nước càng dâng cao, sức người tát nước ta không kịp.

Người tài công cho máy nổ thật lớn lấy trớn đưa con tàu chúng tôi đến gần đảo hơn, rồi chặt dây thừng quây tàu mình chạy ngược về đất liền.

Con tàu lảo đảo, nước tràn vào gần đầy, mọi người nhảy xuống biển. May quá bờ biển chỉ sâu ngập chưa tới đầu người. Chúng tôi dìu dắt, ôm nhau lội vào bờ. Con tàu vài phút sau đó thì an phận chôn sâu dưới lòng biển.

Người ngư phủ Thái vô danh ơi! Anh đã làm một việc thiện để rất nhiều ơn đức cho con cháu sau nầy! Anh đã cứu một lần 137 mạng người trong cơn thập tử nhứt sanh!

Chúng tôi ùa vào đảo tìm những hang đá, bụi cây để tránh cơn mưa như thác lũ.
Gió rít nghe rợn người, ngoài khơi tiếng sóng vang rền.

Không biết ngày mai sẽ ra sao trên hòn đảo hoang không một bóng người này. Cũng chưa ai trong chúng tôi biết đây chính là đảo Kra, một hòn đảo hoang cách tỉnh Songkhla khoảng một ngày tàu. Hải tặc Thailand thường dùng nơi nầy để tránh những cơn bão và lên đảo kiếm thuyền nhân lạc vào để cướp bóc và thỏa mãn thú vui xác thịt, từ đó nó có thêm cái nichname là Đảo Hải Tặc.

Do sự kể lại của các thuyền nhân đã đến nơi nầy trước đây nên Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ thường cho máy bay ra đảo nầy để tìm kiếm người vượt biển.

Con tàu của chúng tôi tới đảo vào những ngày mưa bão, sẽ phải gánh chịu bao cảnh hãi hùng nữa rồi! Đâu có máy bay nào dám bay trong thời tiết mưa bão cấp 5!

(còn tiếp)

Nguồn: Hưng Việt
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3389
Registration date : 01/04/2011

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang   Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 I_icon13Thu 10 Jan 2019, 10:12

NHẬT KÝ 29 NGÀY VƯỢT BIỂN

Lê Minh

(tiếp theo)


Ngày thứ 25: Đảo Hải Tặc

Sau một đêm chui rúc trong những hang đá, bụi cây mình mẩy ướt như chuột lột, sáng hôm sau, dù cơn mưa vẫn như trút nước, chúng tôi vẫn đi ra khỏi hang đá, bụi cây coi trên đảo có những thứ gì.

Ngay khi vừa nhìn ra biển thì trời ơi! 15 chiếc tàu hải tặc đang bỏ neo song song với nhau! Hơn 30 chục tên hải tặc trên mình chỉ có chiếc quần lót giắt dao găm, mã tấu lội vào bờ. Bộ muốn giết chết hết chúng tôi hay sao? Sau 24 ngày đói khát chúng tôi chỉ còn da bọc xương, sức lực yếu sùi chỉ cần xô nhẹ cũng đủ ngã rồi, đâu cần phải dùng dao búa!

Trong cơn mưa bão, bọn hải tặc tràn vào, bắt người đem đi chỗ khác cướp bóc hãm hiếp.
Cho phép tôi đừng kể những cảnh hãi hùng nầy!

Đảo Hải Tặc, Ngày Thứ 2:

Cơn mưa bão quả nhiên dữ dội và kéo dài! Đã qua đến ngày thứ 2 rồi mà mưa vẫn to, sóng vẫn lớn.

Đám hải tặc vẫn thay phiên nhau lội vào bờ bắt người đi vào những bụi cây cướp bóc hãm hiếp!

Trốn trong hang đá bên cạnh tôi có đứa em gái chưa đầy 14 tuổi, thân hình ốm nhom chỉ còn da bọc xương, vậy mà hải tặc cũng xóc nách lên đòi đem đi. Tôi đưa tay cản lại, không phải là tôi muốn làm anh hùng rơm mà ý của tôi là em còn nhỏ quá, ốm yếu đâu có sức lực gì, thôi tha cho em bé đi!

Tên hải tặc tưởng tôi có ý chống đối, rút trên lưng quần lót ra chiếc mã tấu, nhá nhá vào tôi làm tôi cũng hết hồn. Thôi thì... Tên hải tặc xóc nách em bé, em giẫy giụa, la khóc! Rồi không hiểu sao hắn bỏ em xuống đi tìm người khác!

Em bé trong hang đá xưa bây giờ chắc đã thành một người vợ, người mẹ. Bao năm qua, tôi vẫn nhớ sự bất lực của mình và hằng cầu mong cho em được hạnh phúc.

Đảo Hải Tặc, ngày Thứ 3: thêm 2 cô gái trẻ.

Những chiếc tàu hải tặc vẫn còn bỏ neo trên bờ biển! Cơn mưa bão vẫn tiếp tục nên chúng nó không cần phải sợ là có máy bay LHQ bắt gặp nên càng ra sức lộng hành!

Từ ngoài khơi một chiếc tàu hải tặc khác chạy vào thả neo rồi bỏ 2 cô gái trẻ ôm phao lội vào bờ.

Hai cô nầy đã bị chiếc tàu hải tặc bắt đi cả tuần rồi! Bây giờ cũng không biết chiếc tàu và những người trên tàu của hai cô ra sao?

Đâu phải chỉ có riêng con tàu vượt biển của chúng tôi là gặp cảnh khốn đốn! Biết bao nhiêu ngàn người đã bỏ thây nơi biển cả mà không một ai biết tới.

Vậy là chuyến tàu của tôi trở thành con tàu không số KG139 (137 người còn sống sót trên tàu và 2 người bị hải tặc bắt đi rồi thả vào đảo)!

(còn tiếp)

Nguồn: Hưng Việt
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3389
Registration date : 01/04/2011

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang   Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang - Page 3 I_icon13Fri 11 Jan 2019, 06:45

NHẬT KÝ 29 NGÀY VƯỢT BIỂN

Lê Minh

(tiếp theo)


Đảo Hải Tặc, ngày Thứ 4: máy bay!

Cơn giông bão đã qua. Mặt trời đã ló dạng ở chân trời. Ngoài bờ biển không còn một bóng tàu hải tặc nào. Chắc họ biết là cơn bão đã qua sợ máy bay LHQ nhìn thấy rồi chụp hình nên bỏ đi hết.

Chúng tôi kéo ra ngoài bờ biển để hít thở không khí trong lành của biển sau bao ngày trốn chui, trốn nhủi trong hang đá!

Có người đói bụng quá thấy mấy cây đậu ma bẻ hạt ra ăn, trúng thực ói ra mật xanh, không chết là may!

Đến trưa thì chúng tôi nghe có tiếng máy bay vòng quanh hòn đảo nhỏ. Mọi người mừng rỡ chạy ra bờ biển, cởi áo ra quơ lên trên cốt ý cho viên phi công thấy.

Chiếc máy bay đảo lại nhiều vòng rồi bay thật thấp như có ý nói là họ đã thấy chúng tôi, rồi cất cánh bay cao về đất liền.

Mọi người hân hoan tay bắt mặt mừng. Cái giá quá đắt của 2 chữ Tự Do của chúng tôi sắp sửa được đền bù!

Ngày Cuối Cùng: Chết sau khi có ăn.

Trời hừng sáng là chúng tôi đã thấy một chiến hạm thật lớn của hải quân Thailand do Cao Ủy Tỵ Nạn mướn đậu ở ngoài khơi!

Họ thả hai chiếc ca nô xuống rồi chạy vào đảo nhỏ. Từng người dìu nhau ra ca nô mỗi lần 10 người, phụ nữ, trẻ em đi trước, sau đó thì mới tới đàn ông, thanh niên.

Trên tàu họ đã nấu cháo thật nhừ với cá muối chiên phân phát cho mỗi người chúng tôi. Họ biết chúng tôi đói khát lắm rồi nên không dám cho ăn nhiều chỉ phát cho mỗi người một chén cháo lỏng và nửa ly nước cam, bảo là nên ăn từ từ cho bao tử quen với cơn đói nhiều ngày.

Thật không may mắn cho một anh thanh niên, ăn uống xong anh ta ngã ra nằm thở hổn hển mặt mày nổi đen rồi trút hơi thở sau cùng!

Anh bạn ơi! 29 ngày gian nan, đói khát trên biển cả anh vẫn chịu đựng nổi, sao chỉ còn vài giờ để nhìn thấy bến bờ tự do thì anh lại vội bỏ ra đi!

Người thủy thủ lấy tấm vải trắng che thân thể anh ta mà nước mắt lưng tròng!

Xa xa những hàng dừa xanh, những căn nhà hiện lên lờ mờ của bến cảng tỉnh Songkhla!

Từ đây, chúng tôi biết mình đã sống lại, như sang một kiếp khác.

***


Nhiều năm đã qua.

Những người sống sót trên con tàu mỏng manh năm xưa không biết nay ra sao.
Tại vùng Little Saigon, có lần trong một trong ngôi chợ VN rồi sau đó trong Home Depot , tôi được thấy lại một bóng hồng quen, đó là cô bạn gái của chàng Trung Uý Hải Quân đóng vai tài công trong chuyến tầu năm xưa. Nhớ lại 29 ngày đêm cùng chung một con tàu đầy sóng gió, khi gặp lại cô tôi có mở lời chào nhưng rồi cả hai lần đều cảm thấy cô nhìn đi chỗ khác, không còn nhớ hoặc không còn muốn nhớ.

Biết bao khổ nhục. Quên đi là phải. Gợi lại làm gì. Tôi biết vậy mà vẫn viết lại những trang nhật ký này để tưởng nhớ đến 138 người bạn đã cùng tôi 29 ngày đêm lênh đênh trên biển cả, những người bạn đã may mắn đến được bến bờ tự do, và những người bạn đã gởi nắm xương tàn dưới lòng đại dương.

Lê Minh

Nguồn: Hưng Việt
Về Đầu Trang Go down
 
Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Hồi ký, tuỳ bút-