Trang ChínhTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Ái tình miếu - Hồ Biểu Chánh by Trà Mi Today at 07:45

Ghi danh tham gia lớp thơ Đường Luật by Trà Mi Today at 07:38

Dòng thơ họa của Nguyễn Thành Sáng &Tam Muội - Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1) by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 18:15

Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 18:01

Câu đối NGỰA 2 by Việt Đường Yesterday at 17:56

Đường luật by Tinh Hoa Yesterday at 15:52

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 14:29

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình-Ái Hoa by buixuanphuong09 Mon 12 Apr 2021, 21:32

Ghi danh học lớp thơ lục bát by ducthinh26121995 Mon 12 Apr 2021, 11:44

TRANG THƠ LÊ HẢI CHÂU by Lê Hải Châu Mon 12 Apr 2021, 10:38

Sự khác biệt khi yêu by Trà Mi Mon 12 Apr 2021, 08:06

LỀU THƠ NHẠC by Thiên Hùng Sun 11 Apr 2021, 03:03

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Sat 10 Apr 2021, 23:04

Bộ sưu tập cánh vẩy 6 by buixuanphuong09 Sat 10 Apr 2021, 14:50

Vườn Đào mãi nhớ 3 by buixuanphuong09 Sat 10 Apr 2021, 13:01

Duyên Số Gặp Ma by bounthanh sirimoungkhoune Sat 10 Apr 2021, 11:15

Đàn ông galant để làm cái gì? by Trà Mi Sat 10 Apr 2021, 09:34

Mê Tây sính ngoại by Trà Mi Sat 10 Apr 2021, 08:34

Ca Dao by bounthanh sirimoungkhoune Fri 09 Apr 2021, 11:13

Bộ sưu tập Côn trùng by Jenny Fri 09 Apr 2021, 09:17

Quan hệ rộng by Trà Mi Fri 09 Apr 2021, 08:46

Xin gập thi hừu Lữ Hoài by Ma Nu Fri 09 Apr 2021, 08:42

Tranh thơ Tú_Yên by Tú_Yên tv Thu 08 Apr 2021, 14:26

Thơ Tú_Yên by Tú_Yên tv Thu 08 Apr 2021, 14:18

Thơ Tú_Yên - Quê Hương by Tú_Yên tv Thu 08 Apr 2021, 14:09

Thơ Tú_Yên - Mùa Xuân by Tú_Yên tv Thu 08 Apr 2021, 14:02

Giảm Stress bằng thơ by Tú_Yên tv Thu 08 Apr 2021, 13:52

CÒN QUẬY NHIỀU by buixuanphuong09 Thu 08 Apr 2021, 08:58

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) by Ai Hoa Thu 08 Apr 2021, 06:28

GÓC TỰ PHẠT by Phương Nguyên Wed 07 Apr 2021, 10:54

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 26 ... 49, 50, 51 ... 75 ... 100  Next
Tác giảThông điệp
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9785
Registration date : 23/11/2007

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 I_icon13Tue 01 Apr 2014, 09:10

Shiroi đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Shiroi đã viết:
Ai Hoa đã viết:


Muốn biết tại sao thì ... chịu khó đọc lại phần trước (trang 40)!   :jo:
       
đoạn này em còn nhớ rõ mà, không có phải đọc lại đâu anh ơi  Surprised
Em thắc mắc là vì Đào Ông và Lý Ông mà Đào Ông thì trung thành với nhà Tây Sơn, còn Lý Ông thì lại đầu hàng theo nhà Nguyễn. Tức là hai người bạn thân không cùng chí hướng ?
:cocktail:mời anh ly sinh tố, uống rồi viết tiếp nha  :votay:
     
Cha con, thầy trò còn khác ý nói chi bạn! Chẳng hạn Ngô Thì Sĩ theo nhà Lê, Ngô Thì Nhậm giúp Tây Sơn, hay là Cao Ngọc Lễ chỉ điểm cho Tây bắt thầy là Tống Duy Tân. Đặng Trần Thường theo Nguyễn chống Tây Sơn, sau này sai người đánh chết Ngô Thì Nhậm. Phạm Đình Trọng phò chúa Trịnh bắt Nguyễn Hữu Cầu, ...  :-bd

Đào đô đốc bị giết trước khi họ Lý đầu nhà Nguyễn nên mình cũng chẳng biết là ông có trung thành với Tây Sơn hay không! :potay:
   Hổng chịu  :hu: 
Cha con thì hai thế hệ khác nhau, thế sự thay đổi.
Thầy trò, cậu cháu càng không cùng tánh tình chí hướng.
Đặng Trần Thường và Ngô Thì Nhậm đâu phải bạn thân đâu anh ?
Phạm Đình Trọng và Nguyễn Hữu Cầu đố kỵ nhau từ lúc còn đi học, 2 người 2 chí hướng khác nhau.
Còn Lý Ông với Đào Ông là bạn thân, còn chỉ phúc vi hôn làm sui gia mờ  :fun1:
 
 
Con người ai cũng nghĩ đến quyền lợi gia đình và bản thân mình trước tiên, bằng không thì Lý ông đã chẳng gả tiểu thư cho Trần Mộng Cao là người ông ta cảm thấy có tiền đồ rực rỡ!  :jo: 

_________________________
Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

Shiroi

Tổng số bài gửi : 19896
Registration date : 23/11/2007

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 I_icon13Thu 03 Apr 2014, 05:26

Ai Hoa đã viết:

 
Con người ai cũng nghĩ đến quyền lợi gia đình và bản thân mình trước tiên, bằng không thì Lý ông đã chẳng gả tiểu thư cho Trần Mộng Cao là người ông ta cảm thấy có tiền đồ rực rỡ!  :jo: 

dạ, em đồng ý.
Em chờ Trần Mọng Cau xuất hiện, TMC thi đậu ở kinh thành bỏ quên vợ Đỗ thị, đợi coi chiện sĩ xử lý TMC đẹp ra sao  :ae_014: 
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9785
Registration date : 23/11/2007

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 I_icon13Fri 04 Apr 2014, 12:40

Cột đồng chưa xanh (tt)

Hát ả đào, còn gọi là ca trù, tuy phát xuất từ vùng Thanh Nghệ nhưng lại thịnh hành ở miền Bắc trong khi miền Trung và Nam không biết nhiều đến môn nghệ thuật này, nhất là một tiểu thư khuê các như Thuỷ Bình lại càng mù tịt. Mạc Quân Tử bèn giảng giải cho nàng nghe:
_ Ca trù là một môn nghệ thuật gồm hai thứ: thanh nhạc và khí nhạc. Thanh nhạc gắn liền với giọng ca đào nương và khí nhạc gồm một bộ phách gõ, một cây đàn đáy và một trống chầu. Các đào nương mang tiếng hát phục vụ cho người biết thưởng thức, thường là quan viên hay những nhà nho. Nho giáo đề cao việc suốt đời tu dưỡng đạo đức để hướng tới nhân cách cao khiết, do vậy thú giải trí của nhà nho cũng phải phải là những thứ thanh nhã thể hiện bằng các bộ môn: cầm – kỳ – thi – họa. Ca trù kết hợp hai trong số bốn món đó: cầm và thi, tức là âm nhạc và văn chương. Âm nhạc thể hiện qua làn điệu, tiếng đàn, nhịp phách; văn chương thể hiện qua ca từ của các bài hát. Có nhiều tác phẩm vốn là thơ, phú, từ… lại trở thành kinh điển trong ca trù như Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị, Tương tiến tửu của Lý Bạch, Tiền Xích Bích phú, Hậu Xích Bích phú của Tô Thức, Chức cẩm hồi văn của Tô Huệ. Người nghe có thể yêu cầu đào nương hát những bài mình ưa thích, hoặc các bài hát mình sáng tác sẵn. Khi cao hứng, họ có thể sáng tác luôn bài hát để đào nương hát ngay trong cuộc. Tuy ý nghĩa ban đầu cao quý là thế nhưng dần dần những sự việc phức tạp lại xảy ra. Nhiều tình cảm, quấn quít, dan díu đã nảy sinh từ đây. Phía sau các cuộc hát là những cuộc tình phong lưu rất tự do, không bị ràng buộc bởi quan hệ lễ nghĩa vợ chồng. Hơn nữa khi xã hội loạn lạc, đạo đức suy đồi, ca hát trở nên một nghề kiếm sống thì các quán đào nương cũng phải cố chiều chuộng khách, do đó nảy sinh ra những cô đào rượu, tuy không giỏi hát nhưng lại có tài chuốc rượu làm khách vui lòng. Từ đấy các quán ca mang tiếng xấu và bị người đời khinh rẻ.

Thuỷ Bình nghe ra thì ửng hồng đôi má, nàng lườm nguýt chàng bằng đuôi mắt thật dài:
_  Mạc huynh am tường rành rẽ thế ắt là cũng đã từng có mấy cuộc tình phong lưu rồi đấy hẳn?

Mạc Quân Tử chối ngay:
_ Đệ là người võ biền thô lậu, đâu có thường xuyên vào nơi dành cho các bậc văn nhân tao nhã ấy. Chỉ là đôi khi có dịp được bằng hữu mời mọc rủ rê, cho theo ngồi chầu nên kiến thức mở mang chút ít vậy thôi. Nếu Lý huynh sợ thì …

Thuỷ Bình ngắt lời:
_ Ai bảo là đệ sợ? Chúng ta cứ đến đấy vui thú một buổi xem nào!

Ái Hoa
(còn tiếp)

_________________________
Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

Shiroi

Tổng số bài gửi : 19896
Registration date : 23/11/2007

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 I_icon13Sat 05 Apr 2014, 04:43

Ai Hoa đã viết:
Cột đồng chưa xanh (tt)

Hát ả đào, còn gọi là ca trù, tuy phát xuất từ vùng Thanh Nghệ nhưng lại thịnh hành ở miền Bắc trong khi miền Trung và Nam không biết nhiều đến môn nghệ thuật này, nhất là một tiểu thư khuê các như Thuỷ Bình lại càng mù tịt. Mạc Quân Tử bèn giảng giải cho nàng nghe:
_ Ca trù là một môn nghệ thuật gồm hai thứ: thanh nhạc và khí nhạc. Thanh nhạc gắn liền với giọng ca đào nương và khí nhạc gồm một bộ phách gõ, một cây đàn đáy và một trống chầu. Các đào nương mang tiếng hát phục vụ cho người biết thưởng thức, thường là quan viên hay những nhà nho. Nho giáo đề cao việc suốt đời tu dưỡng đạo đức để hướng tới nhân cách cao khiết, do vậy thú giải trí của nhà nho cũng phải phải là những thứ thanh nhã thể hiện bằng các bộ môn: cầm – kỳ – thi – họa. Ca trù kết hợp hai trong số bốn món đó: cầm và thi, tức là âm nhạc và văn chương. Âm nhạc thể hiện qua làn điệu, tiếng đàn, nhịp phách; văn chương thể hiện qua ca từ của các bài hát. Có nhiều tác phẩm vốn là thơ, phú, từ… lại trở thành kinh điển trong ca trù như Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị, Tương tiến tửu của Lý Bạch, Tiền Xích Bích phú, Hậu Xích Bích phú của Tô Thức, Chức cẩm hồi văn của Tô Huệ. Người nghe có thể yêu cầu đào nương hát những bài mình ưa thích, hoặc các bài hát mình sáng tác sẵn. Khi cao hứng, họ có thể sáng tác luôn bài hát để đào nương hát ngay trong cuộc. Tuy ý nghĩa ban đầu cao quý là thế nhưng dần dần những sự việc phức tạp lại xảy ra. Nhiều tình cảm, quấn quít, dan díu đã nảy sinh từ đây. Phía sau các cuộc hát là những cuộc tình phong lưu rất tự do, không bị ràng buộc bởi quan hệ lễ nghĩa vợ chồng. Hơn nữa khi xã hội loạn lạc, đạo đức suy đồi, ca hát trở nên một nghề kiếm sống thì các quán đào nương cũng phải cố chiều chuộng khách, do đó nảy sinh ra những cô đào rượu, tuy không giỏi hát nhưng lại có tài chuốc rượu làm khách vui lòng. Từ đấy các quán ca mang tiếng xấu và bị người đời khinh rẻ.

Thuỷ Bình nghe ra thì ửng hồng đôi má, nàng lườm nguýt chàng bằng đuôi mắt thật dài:
_  Mạc huynh am tường rành rẽ thế ắt là cũng đã từng có mấy cuộc tình phong lưu rồi đấy hẳn?

Mạc Quân Tử chối ngay:
_ Đệ là người võ biền thô lậu, đâu có thường xuyên vào nơi dành cho các bậc văn nhân tao nhã ấy. Chỉ là đôi khi có dịp được bằng hữu mời mọc rủ rê, cho theo ngồi chầu nên kiến thức mở mang chút ít vậy thôi. Nếu Lý huynh sợ thì …

Thuỷ Bình ngắt lời:
_ Ai bảo là đệ sợ? Chúng ta cứ đến đấy vui thú một buổi xem nào!

Ái Hoa
(còn tiếp)

Chiện sĩ am tường rành rẽ quá nha, đúng là ... Iu Bông á  :laughing: 
Thuỷ Bình hổng sợ chứ em thì sợ  :horang: hổng dám tới đâu  :nong: 
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9785
Registration date : 23/11/2007

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 I_icon13Wed 09 Apr 2014, 14:05

Shiroi đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Cột đồng chưa xanh (tt)

Hát ả đào, còn gọi là ca trù, tuy phát xuất từ vùng Thanh Nghệ nhưng lại thịnh hành ở miền Bắc trong khi miền Trung và Nam không biết nhiều đến môn nghệ thuật này, nhất là một tiểu thư khuê các như Thuỷ Bình lại càng mù tịt. Mạc Quân Tử bèn giảng giải cho nàng nghe:
_ Ca trù là một môn nghệ thuật gồm hai thứ: thanh nhạc và khí nhạc. Thanh nhạc gắn liền với giọng ca đào nương và khí nhạc gồm một bộ phách gõ, một cây đàn đáy và một trống chầu. Các đào nương mang tiếng hát phục vụ cho người biết thưởng thức, thường là quan viên hay những nhà nho. Nho giáo đề cao việc suốt đời tu dưỡng đạo đức để hướng tới nhân cách cao khiết, do vậy thú giải trí của nhà nho cũng phải phải là những thứ thanh nhã thể hiện bằng các bộ môn: cầm – kỳ – thi – họa. Ca trù kết hợp hai trong số bốn món đó: cầm và thi, tức là âm nhạc và văn chương. Âm nhạc thể hiện qua làn điệu, tiếng đàn, nhịp phách; văn chương thể hiện qua ca từ của các bài hát. Có nhiều tác phẩm vốn là thơ, phú, từ… lại trở thành kinh điển trong ca trù như Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị, Tương tiến tửu của Lý Bạch, Tiền Xích Bích phú, Hậu Xích Bích phú của Tô Thức, Chức cẩm hồi văn của Tô Huệ. Người nghe có thể yêu cầu đào nương hát những bài mình ưa thích, hoặc các bài hát mình sáng tác sẵn. Khi cao hứng, họ có thể sáng tác luôn bài hát để đào nương hát ngay trong cuộc. Tuy ý nghĩa ban đầu cao quý là thế nhưng dần dần những sự việc phức tạp lại xảy ra. Nhiều tình cảm, quấn quít, dan díu đã nảy sinh từ đây. Phía sau các cuộc hát là những cuộc tình phong lưu rất tự do, không bị ràng buộc bởi quan hệ lễ nghĩa vợ chồng. Hơn nữa khi xã hội loạn lạc, đạo đức suy đồi, ca hát trở nên một nghề kiếm sống thì các quán đào nương cũng phải cố chiều chuộng khách, do đó nảy sinh ra những cô đào rượu, tuy không giỏi hát nhưng lại có tài chuốc rượu làm khách vui lòng. Từ đấy các quán ca mang tiếng xấu và bị người đời khinh rẻ.

Thuỷ Bình nghe ra thì ửng hồng đôi má, nàng lườm nguýt chàng bằng đuôi mắt thật dài:
_  Mạc huynh am tường rành rẽ thế ắt là cũng đã từng có mấy cuộc tình phong lưu rồi đấy hẳn?

Mạc Quân Tử chối ngay:
_ Đệ là người võ biền thô lậu, đâu có thường xuyên vào nơi dành cho các bậc văn nhân tao nhã ấy. Chỉ là đôi khi có dịp được bằng hữu mời mọc rủ rê, cho theo ngồi chầu nên kiến thức mở mang chút ít vậy thôi. Nếu Lý huynh sợ thì …

Thuỷ Bình ngắt lời:
_ Ai bảo là đệ sợ? Chúng ta cứ đến đấy vui thú một buổi xem nào!

Ái Hoa
(còn tiếp)
   
Chiện sĩ am tường rành rẽ quá nha, đúng là ... Iu Bông á  :laughing: 
Thuỷ Bình hổng sợ chứ em thì sợ  :horang: hổng dám tới đâu  :nong: 
 
 

Xem ca nhạc mà hong dám? :laughing:   Bộ tính làm gì mờ ám hở? :bitchitlin:   

_________________________
Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9785
Registration date : 23/11/2007

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 I_icon13Wed 09 Apr 2014, 14:08

Cột đồng chưa xanh (tt)

Lát sau, gã công tử và đám tuỳ tùng kia bước ra ngoài, gã nào cũng chếnh choáng say, mặt đỏ gay, nói năng luông tuồng không màng để ý những kẻ chung quanh. Hai người cũng lẳng lặng trả tiền rồi bước theo chúng nhưng giữ một khoảng cách xa xa để tránh nghi ngờ. Đi chừng nửa khắc vòng vèo qua mấy con phố lờn, chúng rẽ vào một con đường nhỏ rồi thẳng tới một căn nhà lớn, cửa gỗ chạm trổ rất hoa mỹ, trước cửa có bức hoành đỏ đề bốn chữ đại tự bằng nhũ vàng “Xuân Phong Ca Quán”. Từ trong nhà có hai cô gái bước ra đon đả đón chào, cô nào cũng môi son má phấn, đáy thắt lưng ong, trang sức cực kỳ diễm lệ. Một tên nho sinh dường như quen thuộc nơi đây lên tiếng hỏi:
_ Dì Mười có nhà chăng? Bọn ta muốn nghe hát ở đây đêm nay!
_ Dạ, dì Mười lên dinh quan Ký từ chiều chắc cũng sắp về! Quý công tử có đưa thiếp hẹn trước chưa ạ?

Tên nho sinh quay qua giới thiệu:
_ Đây là Hách công tử ở phủ Hách công, công tử nghe đồn quán Xuân Phong vừa tuyển được mấy đào nương tài sắc tuyệt vời nên muốn mục kiến cho thoả lòng ngưỡng mộ.

Mấy cô gái lắc đầu đáp:
_ Ồ, hai cô Ngọc Thanh Ngọc Cầm ấy có cả chồng thiếp xếp hàng sẵn kia, quý công tử muốn chờ đến phiên ắt phải mất vài tuần đấy! Hiện thời họ đang tiếp bọn ông Tú Hàn trong kia rồi.

Gã gọi là Hách công tử chửi đổng lên:
_ Một tên tú tài quèn thôi mà có mẹ gì! Bảo nó ra đây ta trả cho gấp đôi này. Nếu vừa ý công tử ta thì bạc thưởng tha hồ tiêu hàng tháng ấy!
_ Dạ không được đâu ạ! Lề luật ở quán Xuân Phong xưa nay là dù quan quyền hay dân thường, người nào ghi thiếp trước thì được ưu tiên phục vụ, người sau phải chờ đến phiên thôi! Dù cho có hàng núi tiền cũng chẳng thể phá bỏ lề luật được.

Hách công tử cười ngạo:
_ Lề luật à? Để xem kẻ nào dám phỗng tay trên Hách công tử này?

Gã xô dạt mấy cô gái ra bước xăm xăm vào trong. Hai cô gái toan ngăn lại nhưng thấy điệu bộ hùng hổ của cả bọn nên lo sợ tránh qua bên. Bọn chúng theo hướng tiếng đàn ca bước vào một gian phòng rộng. Giữa phòng trải một chiếc chiếu lớn, có năm sáu người ngồi dọc hai bên. Đầu chiếu là một người đàn ông trạc tứ tuần, mặc áo the đen, đầu vấn khăn nhiễu, ngồi ở đầu, tay cầm dùi gõ vào trống chầu để trước mặt. Những người kia ngồi gật gù như đang say mê thưởng thức. Ở chiếc sạp bên trong có hai cô gái, một cô vận áo lụa tứ thân màu lá mạ, mang yếm màu đào, vừa ca vừa gõ phách, cô còn lại mặc áo lụa tím, yếm vàng, đang khảy đàn hoà theo điệu hát.

Bọn người Hách công tử vào phòng vừa lôi cổ những người đàn ông đang ngồi nghe ném ra đường, vừa quát tháo:
_ Cút ngay đi! Hay muốn ăn đòn vỡ mặt hử?

Những người văn nhân bị ném ngã đau quá đứng lên không được, nằm rên hừ hừ. Một số người đi đường dừng lại đỡ họ dậy nhưng vừa thấy mặt đám người Hách công tử đã lật đật bỏ đi ngay. Bọn họ Hách quay vào bảo hai cô gái:
_ Hai nàng đừng sợ, cứ đàn ca hầu chúng ta đêm nay, bản công tử sẽ ban thưởng trọng hậu cho!

Mạc, Lý hai người theo sau nảy giờ mới vừa đến nơi thấy hành động bọn Hách công tử thì tức giận nói:
_ Ở đâu có đám côn đồ ngang ngược thế? Chúng bay chẳng xem luật vua phép nước ra gì à?

Ái Hoa
(còn tiếp)

_________________________
Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

Shiroi

Tổng số bài gửi : 19896
Registration date : 23/11/2007

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 I_icon13Thu 10 Apr 2014, 04:16

Ai Hoa đã viết:
Shiroi đã viết:
    
Chiện sĩ am tường rành rẽ quá nha, đúng là ... Iu Bông á  :laughing: 
Thuỷ Bình hổng sợ chứ em thì sợ  :horang: hổng dám tới đâu  :nong: 
   
Xem ca nhạc mà hong dám? :laughing:   Bộ tính làm gì mờ ám hở? :bitchitlin:   
Chỗ ca nhạc thường là chỗ ... mờ với ám á anh ơi  :horang: 
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

Shiroi

Tổng số bài gửi : 19896
Registration date : 23/11/2007

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 I_icon13Thu 10 Apr 2014, 04:21

Ai Hoa đã viết:
Cột đồng chưa xanh (tt)

Lát sau, gã công tử và đám tuỳ tùng kia bước ra ngoài, gã nào cũng chếnh choáng say, mặt đỏ gay, nói năng luông tuồng không màng để ý những kẻ chung quanh. Hai người cũng lẳng lặng trả tiền rồi bước theo chúng nhưng giữ một khoảng cách xa xa để tránh nghi ngờ. Đi chừng nửa khắc vòng vèo qua mấy con phố lờn, chúng rẽ vào một con đường nhỏ rồi thẳng tới một căn nhà lớn, cửa gỗ chạm trổ rất hoa mỹ, trước cửa có bức hoành đỏ đề bốn chữ đại tự bằng nhũ vàng “Xuân Phong Ca Quán”. Từ trong nhà có hai cô gái bước ra đon đả đón chào, cô nào cũng môi son má phấn, đáy thắt lưng ong, trang sức cực kỳ diễm lệ. ....
Ái Hoa
(còn tiếp)
phá anh AH  dd 
Em chỉ thấy người ta dùng "nhan sắc diễm lệ", còn "trang sức diễm lệ" em đâu có nghe bao giờ ?  :fun1: 
 dd 
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9785
Registration date : 23/11/2007

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 I_icon13Thu 10 Apr 2014, 11:03

Shiroi đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Cột đồng chưa xanh (tt)

Lát sau, gã công tử và đám tuỳ tùng kia bước ra ngoài, gã nào cũng chếnh choáng say, mặt đỏ gay, nói năng luông tuồng không màng để ý những kẻ chung quanh. Hai người cũng lẳng lặng trả tiền rồi bước theo chúng nhưng giữ một khoảng cách xa xa để tránh nghi ngờ. Đi chừng nửa khắc vòng vèo qua mấy con phố lờn, chúng rẽ vào một con đường nhỏ rồi thẳng tới một căn nhà lớn, cửa gỗ chạm trổ rất hoa mỹ, trước cửa có bức hoành đỏ đề bốn chữ đại tự bằng nhũ vàng “Xuân Phong Ca Quán”. Từ trong nhà có hai cô gái bước ra đon đả đón chào, cô nào cũng môi son má phấn, đáy thắt lưng ong, trang sức cực kỳ diễm lệ. ....
Ái Hoa
(còn tiếp)
  phá anh AH  dd 
Em chỉ thấy người ta dùng "nhan sắc diễm lệ", còn "trang sức diễm lệ" em đâu có nghe bao giờ ?  :fun1: 
 dd 
 
Trang sức nhiều thì nhan sắc thành diễm lệ thui!   lol!

_________________________
Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9785
Registration date : 23/11/2007

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 I_icon13Thu 10 Apr 2014, 13:09

Cột đồng chưa xanh (tt)

Đám người của họ Hách nhao nhao mắng:
_ Hai thằng nhãi kia liệu chừng, đừng trêu vào tay chúng ông mà bỏ mạng nghen con!

Một tên mặc áo chẽn tung quyền vào mặt Mạc Quân Tử. Chàng lách qua bên tránh làm hắn mất đà ngã chúi về trước. Quân Tử đạp nhẹ vào mông khiến hắn bắn đi hơn ba trượng nằm luôn trên đất không cục cựa. Mấy tên nho sinh thấy vậy bèn e dè lùi lại, nhưng gã áo ngắn còn lại la lên:
_ Nào xông cả lên, mình đông người, chúng chỉ có hai tên mà sợ gì?

Cả bọn cùng reo hò ùa vào một lượt tung tay chân đấm đá loạn xà ngầu. Mạc Quân Tử vọt mình lên cao như ngọn pháo thăng thiên. Lúc chàng đáp xuống tay chàng túm cổ chúng đập mạnh đầu vào nhau. Chỉ nghe lộp bộp vài tiếng toàn thể bốn tên đã nằm lăn quay bất tỉnh. Còn lại mình Hách công tử thấy đồng bọn ngã gục cả thì sợ hãi quay mình bỏ chạy. Không buông tha, Thuỷ Bình phi thân chận trước hắn, mũi giày nàng đưa ra khẽ ngáng vào cổ chân hắn. Hách công tử vấp té mặt đập xuống đất máu mũi phun xối xả.

Vừa lúc đó, có mấy chiếc kiệu hoa được khiêng đến, từ trong chiếc kiệu đầu tiên một nữ nhân bước xuống. Đó là một cô gái trẻ dáng người yểu điệu, mặc áo vàng, khuôn mặt tròn như trăng rằm, tay cầm một bộ phách gõ. Người từ chiếc kiệu thứ hai là một cô gái lớn tuổi hơn một chút mặc áo xanh, tay cầm cây đàn cán dài, thùng đàn hơi vuông, có ba dây. Đó là cây đàn đáy, nhạc cụ độc đáo dùng để đệm cho ca trù. Hiển nhiên hai người là cặp cầm ca nương trình diễn môn này được một dinh phủ nào đấy mời đi hát mới vừa về đến. Từ chiếc kiệu thứ ba một cô gái mặc áo hồng khoan thai bước xuống. Nàng nhìn chỉ độ khoảng hơn đôi mươi, mắt phượng mày ngài rất xinh đẹp, tuy nhiên gương mặt toát ra vẻ uy nghi khiến người khác phải nể vì. Lý Thuỷ Bình cảm thấy như nghẹn thở vì xúc động. Người này không ai khác hơn đích thị là người nàng đang đi tìm bấy lâu nay, danh xưng Trần Thập Nương. Mặc dù khi xưa nàng còn bé và đã mười năm không gặp, nàng vẫn nhận ra ngay dì Út của nàng. Mạc Quân Tử nhìn nàng như dọ hỏi, Lý Thuỷ Bình khẽ gật đầu xác nhận. Trần Thập Nương bước vào quán hỏi:
_ Xuân Mai, Xuân Lan, có chuyện gì xảy ra nơi đây?

Hai cô gái ấp úng kể lại câu chuyện. Trần Thập Nương cau mày nói:
_ Công tử là hậu duệ của Hách công, các vị đây cũng là dòng thi thư lễ nghĩa, sao lại có hành động như phường vô lại thế? Xin mời các vị về đi cho!

Hách công tử cùng đồng bọn tiu nghĩu ra về, không quên quay lại giơ nắm đấm đe doạ:
_ Rồi chúng bay sẽ biết tay ta!

Mạc Quân Tử lừ mắt nhìn hắn khiến hắn hoảng kinh bỏ chạy một nước. Cả đám còn lại dìu nhau nhếch nhác bước đi thẳng.

Ái Hoa
(còn tiếp)

_________________________
Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa - Page 50 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 50 trong tổng số 100 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 26 ... 49, 50, 51 ... 75 ... 100  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện sáng tác, truyện kể ::   :: Ái Hoa-