Trang ChínhTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Lần đầu tiên Việt Nam loan báo có người chết vì COVID-19 by Trà Mi Today at 10:58

Vườn Đào mãi nhớ by buixuanphuong09 Today at 10:55

Quảng Bình: Tỉnh nghèo nhận gạo cứu đói khánh thành tượng đài gần 80 tỷ đồng by Trà Mi Today at 09:49

Quán nước ven đường by cohangnuoc Today at 08:44

Tập Thơ Truyện "Hồn Lang Trở Về Âm Giới" (60 bài) by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 15:58

DÒNG TRUYỆN THƠ VUI VỀ ĐỜI SỐNG, TÌNH CẢM & MƯU SINH...Của Nguyễn Thành Sáng&Tam Muội by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 15:54

Dòng thơ họa của Nguyễn Thành Sáng &Tam Muội ( Tập 1 ) by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 15:51

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 13:29

Sao không dạy tục ngữ cho học sinh tiểu học? by Trà Mi Yesterday at 09:26

Cái chết của một ngôn ngữ: tiếng Việt Sài Gòn cũ by Trà Mi Yesterday at 09:15

CÂU ĐỐI CỦA CÔ HÀNG PHỞ by Trà Mi Yesterday at 08:51

Đường luật by Tinh Hoa Mon 03 Aug 2020, 17:51

NHỮNG BẢN DỊCH THƠ NƯỚC NGOÀI PHẠM BÁ CHIỂU by phambachieu Mon 03 Aug 2020, 08:48

PHẠM BÁ CHIỂU: 100 BÀI DỊCH THƠ ĐƯỜNG by phambachieu Mon 03 Aug 2020, 08:43

PHẠM BÁ CHIỂU- TỰ DỊCH THƠ MÌNH SANG TIẾNG ANH by phambachieu Mon 03 Aug 2020, 08:37

Trang đường luật vui Phạm Bá Chiểu, đặc biệt cấm bạn gái by phambachieu Mon 03 Aug 2020, 08:36

Trang đường luật Phạm Bá Chiểu by phambachieu Mon 03 Aug 2020, 08:34

Thơ ngụ ngôn Phạm Bá Chiểu by phambachieu Mon 03 Aug 2020, 08:32

Trang thơ vui Phạm Bá Chiểu by phambachieu Mon 03 Aug 2020, 08:29

Hơn 3.000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu by phambachieu Mon 03 Aug 2020, 08:19

THƠ ĐỜI PHẠM BÁ CHIỂU by phambachieu Mon 03 Aug 2020, 08:15

CON RỒNG CHÁU TIÊN - ÁI HOA by Phương Nguyên Mon 03 Aug 2020, 00:07

VỀ QUÊ CHỦ NHẬT by Phương Nguyên Sun 02 Aug 2020, 18:36

CÒN QUẬY NHIỀU by buixuanphuong09 Sun 02 Aug 2020, 15:04

THƠ HỌA (Mang dzìa đây để làm... của :) ) by Phương Nguyên Sun 02 Aug 2020, 10:11

LỀU THƠ NHẠC by Thiên Hùng Sun 02 Aug 2020, 04:19

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Sat 01 Aug 2020, 21:57

4 chữ by Tinh Hoa Sat 01 Aug 2020, 15:41

12 bài thơ tình hóa học cực ý nghĩa và lãng mạn by Trà Mi Sat 01 Aug 2020, 12:47

Học làm thơ Tập danh by buixuanphuong09 Fri 31 Jul 2020, 14:19

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Ngộ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 8 ... 12, 13, 14, 15, 16, 17  Next
Tác giảThông điệp
Lữ Hoài

Lữ Hoài

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Ngộ - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngộ   Ngộ - Page 13 I_icon13Wed 04 Jan 2012, 17:06

Ngộ - Page 13 Bodhileaves

Từ bi với mình…


Hình như ta chẳng bao giờ thực sống trong hiện tại cả! Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có đựơc cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những phút giây hiện tại. Từ ngày “thế giới phẳng”, ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với bạn nhưng trò chuyện với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện thì nhiều khi đã lỡ nhịp! Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết qúy thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn.

Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa! Hiện tại thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ, vị lai. Dĩ nhiên, không phải là trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết “enjoy” nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá. Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75! Vậy sao ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải… nguyền rủa, bất mãn với nó. Có phải tội nghiệp nó không? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!
Ta cũng có thể gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch… Cơ thể ta cứ tiến triển theo một “lộ trình” đã được vạch sẵn của nó, không cần biết có ta! Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ. Trái lại nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn.

Anh chàng Alexis Zorba nói: “Cũng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ, hãy thương nó một chút. Cho nó ăn với. Cho nó nghỉ với. Đó là con lừa kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi mình ngang xương giữa đường cho mà coi” (Nikos Kazantzaki). Từ ngày biết thương “con lừa” của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi… cũng khác tôi xưa. Tôi biết cho con lừa của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá! Một người cô tôi “ăn không được”, ăn “không biết ngon” vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương bà quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được? Giá nghèo một chút thì hay hơn! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn bà ăn thấy ngon, thấy sướng! Tôi cũng biết cho con lừa của mình ngủ hơn. Ngủ đẫy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được! Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết: cơ tắc xan hề khốn tắc miên! Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền! trong bài Cư trần lạc đạo, ở đời mà vui đạo! Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm. Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nứơc ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp!

Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình. Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác!
Cũng nhớ rằng tới tuổi nào đó tai cũng sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đầu óc bắt đầu kém sắc sảo. Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai. Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi! Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy, không thì khép lại. Thế là “căn” hết tiếp xúc được với “trần”. Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!

Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia. Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành. Cái mà người xưa gọi là “hoa đốm hư không” chính là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình! Chính cái “tưởng” của ta nhiều khi làm hại ta. Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua. Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.

Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình. Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả! Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút vậy!


BS Đỗ Hồng Ngoc :hoa:



Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài

Lữ Hoài

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Ngộ - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngộ   Ngộ - Page 13 I_icon13Wed 04 Jan 2012, 17:17

Shiroi đã viết:
Lữ Hoài đã viết:
Ngộ - Page 13 Lotusinhand

Từ Tâm với Mình


...
Ai cũng nghĩ rằng chỉ nên chia sẻ những niềm vui còn nỗi buồn thì nên giấu kín. Tôi cũng từng hành động như thế, vì nghĩ rằng khi mình ảnh hưởng làm người khác buồn thì lại cảm thấy mang tội ... nhưng có bao giờ mình nghĩ rằng khi không nói ra mà người thân vẫn cảm nhận có cái gì đó không ổn- có khác nào cái gánh nặng ấy cứ đè mãi trong tâm của họ không? Thế thì tại sao mình không nói được những suy tư của mình cho một ai đó biết để giảm thiễu một chút gánh nặng cho mình và người thân hay bạn bè. Thật ra đó là chuyện bình thường tự nhiên như từ lúc sanh ra, con người đều cần một tình thương, một sự đùm bộc và chia sẻ - cứ nhìn một trẻ sơ sinh thì khắc biết , nó khóc vì lạnh và đói nhưng khi nghe giọng nói thân quen vỗ về hay được bồng bế trong vòng tay ấm nó hết sợ và nín khóc... chúng ta cũng vậy, có những khi cô đơn và ưu sầu trong thâm tâm mình vẫn muốn tìm một một điểm tựa, một sự an ủi, một tình thương để sưỡi ấm cõi lòng.

...


Lữ Hoài :hoa:


phải rồi anh LH, mình vẫn muốn tìm một sự an ủi, một chút gì đó yêu thương để sưởi ấm cõi lòng... Chỉ cần một câu thăm hỏi có thể thay đổi cả tâm tình...
Nhưng rồi vẫn câm nín, không nói lên được những suy tư của mình... Chịu đựng...

Chúc anh LH vui nhiều, năm mới 2012 hạnh phúc an khang.



quehuong đã viết:

Bài viết thật hay, cám ơn Lữ Hoài ... :bong:
Chúc Lữ Hoài vui vẻ sức khỏe trọn năm 2012

yenphuong đã viết:
Bài viết rất hay. Cám ơn huynh Lữ Hoài :bong: :bong: :bong: :bong: :bong:


hm ... như Shiroi nói chỉ cần một câu thăm hỏi có thể thay đổi cả tâm tình... thật đúng vậy, những câu thăm hỏi như thế này thì buổi sáng thức dậy thấy sảng khoái vô cùng (mặc dù còn buồn ngủ muốn chết! Embarassed )... và phê hơn tách cà phê đó! :-bd
Nhưng đừng có câm nín chịu đựng- không tốt đâu Shiroi, lúc nào cũng có một cơ hội cho mình nói lên những suy tư cần thiết. Hãy nắm lấy cơ hội đó!

Cám ơn QH, Shiroi & Yến Phương ghé qua đây thăm... có 3 người đẹp đến nhà xông đất ngày đầu năm chắc chắn là hên trọn 2012 rồi... còn khỏe hay không thì LH sẽ ráng QH ơi! :mim:

Yến Phương dạo này rảnh rang thơ với thẩn ghê hén? :nhay: Đang nghỉ hè bên đó mà phải không? Cám ơn mấy bài thơ bốn mùa YP post đọc mệt nghỉ đó! :bong:

Thương chúc QH, Shiroi & YP một năm mới thật an lành vạn sự như ý! :bong: :bong: :bong:







Được sửa bởi Lữ Hoài ngày Thu 05 Jan 2012, 15:38; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
vinh thanh



Tổng số bài gửi : 202
Registration date : 28/01/2011

Ngộ - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngộ   Ngộ - Page 13 I_icon13Wed 04 Jan 2012, 23:07

Happy New Year Anh Lữ Hoài,

VT vẫn thường xuyên ghé vào đây.Đơn giản là vì VT đã chọn nơi này để học hỏi thêm.

Anh LH viết mỗi ngày một hay thêm,không phải nịnh đâu à nha.

Có điều là,VT đang...xui,ngại vô tình đem đến cái không hên cho bạn bè,nhất là vào dịp lễ Tết
như thế này.Do đó,VT đến thăm Huynh hơi muộn là chuyện ngoài ý muốn!

Cho phép VT hỏi thăm một chút.Mấy hôm nay,Tết nhứt,không biết Tỷ Moon đi đâu?Huynh đoán
thử xem?Đi chùa hái lộc hay người đẹp đang thưởng thức clams ở nhà hàng nào đó?Có tin,xin
cho VT biết với!

Mến chúc Huynh một năm mới ước gì được nấy.

Thân kính.

Vĩnh Thành.
Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài

Lữ Hoài

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Ngộ - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngộ   Ngộ - Page 13 I_icon13Thu 05 Jan 2012, 12:47

vinh thanh đã viết:
Happy New Year Anh Lữ Hoài,

VT vẫn thường xuyên ghé vào đây.Đơn giản là vì VT đã chọn nơi này để học hỏi thêm.

Anh LH viết mỗi ngày một hay thêm,không phải nịnh đâu à nha.

Có điều là,VT đang...xui,ngại vô tình đem đến cái không hên cho bạn bè,nhất là vào dịp lễ Tết
như thế này.Do đó,VT đến thăm Huynh hơi muộn là chuyện ngoài ý muốn!

Cho phép VT hỏi thăm một chút.Mấy hôm nay,Tết nhứt,không biết Tỷ Moon đi đâu?Huynh đoán
thử xem?Đi chùa hái lộc hay người đẹp đang thưởng thức clams ở nhà hàng nào đó?Có tin,xin
cho VT biết với!

Mến chúc Huynh một năm mới ước gì được nấy.

Thân kính.

Vĩnh Thành.


Welcome home anh VT thương mến! hi

LH hy vọng là chuyện xui sớm qua nhanh, coi như bây giờ vẫn còn là cuối năm Ta là xả xui hết vậy anh VT nhé . :nhay:
LH không có tin chuyện xui của người khác mang đến nhà mình đâu anh VT, ai có tình mới tới thăm có nghĩa là đến với tấm lòng thành và trong sáng cho nên LH càng appreciate chứ! :-bd

hm... Moon vắng có mấy ngày mà nhớ rồi hén! :nhay:
hihi ... để LH trèo lên sân thượng nhắn Moon dìa dùm VT nghe! :whisper:
M is busy relaxing chút xíu nữa thôi VT ơi
ahem... nhắc đến LH mới nhớ phải đi quét dọn nhà nàng cho sạch chứ không lại bị...bố! toatmohoi

Cám ơn VT đã mang nụ cười đến với LH hôm nay nha. :numberone:
hihi... Moon nói VT nịnh ...đầm nghe cũng ...ác liệt lắm á! :chao:

Chúc anh VT vạn sự như ý và thân tâm luôn luôn an lạc! :mim:


Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài

Lữ Hoài

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Ngộ - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngộ   Ngộ - Page 13 I_icon13Thu 05 Jan 2012, 13:01

Ngộ - Page 13 Catching-my-first-fairy

LIỆU PHÁP HƯỚNG DẪN BỆNH NHÂN NHỚ LẠI KIẾP TRƯỚC
PAST LIFE THERAPY- Giáo Sư HAZEL DENNING

Vào một buổi chiều lười biếng ở Sydney, tôi mở Tivi và thấy chương trình Oprah Winfrey đang tranh luận về kiếp trước kiếp sau, cuộc tranh luận rất sôi nổi. Đây là một "talk show" của Mỹ. Khách mời là Dr. Hazel Denning, bác sĩ phân tâm học, là một phụ nữ có tuổi, thông minh, ăn nói rất lưu loát và là sáng lập viên của hội Association for Past life and Therapies (Hội Nghiên cứu kiếp trước kiếp sau để ứng dụng vào việc chữa trị). Là một người tiền phong trong lãnh vực này, bà đã đi nhiều nơi trên thế giới thuyết giảng về luân hồi.
Ngoài tài ăn nói rõ ràng lưu loát về đề tài luân hồi, về vấn đề kiếp trước ảnh hưởng đến kiếp hiện tại, bà còn là một bác sĩ tâm lý trị liệu rất giỏi. Tôi nghĩ công trình nghiên cứu của bà về luân hồi vào khoa tâm lý trị liệu ở Tây phương sẽ là những tài liệu quý báu cho tôi, nên tôi tìm cách hội kiến với bà.

Máy bay hạ cánh xuống một phi trường nhỏ ở miền Nam California. Giáo sư Denning thân hành ra đón tôi. Người nhỏ thó, lưng thẳng đi đứng nhanh nhẹn tuy đã ngoài tám mươi. Bà ung dung lái xe về nhà ở Riverside, nơi sản xuất cam nổi tiếng của Cali. Trong căn phòng làm việc của bà treo đầy bằng cấp, chứng chỉ: hai bằng tiến sĩ, hai bằng thạc sĩ, bằng cấp cử nhân và rất nhiều văn kiện chứng thực bà rất uyên bác về khoa thôi miên và khoa cận tâm lý (Parapsychology).

Trong hai ngày tôi ở lại nhà bà, bà kể cho tôi nghe về công việc của bà và giải thích lý do bà chọn công việc này. Từ hồi nhỏ, giáo sư Denning hay thắc mắc muốn tìm hiểu "tại sao" về việc này việc nọ, tại sao con người phải chịu khổ đau. Bà không tin đó là ý Chúa (God). Bà cho là tin như vậy có vẻ không hợp lý.

Năm ngoài hai mươi tuổi, tình cờ bà được đọc một cuốn sách về luân hồi. Bà vui mừng,"Ôi chao! Tôi đã tìm được giải đáp cho những thắc mắc của tôi rồi. Tôi quá đổi vui mừng và suy nghĩ: cuối cùng thì tôi cũng tìm được một lời giải hợp lý, có thể lý giải được tất cả những bất công của thế gian".

Hồi đầu thì bà chưa tin lắm. Bà tìm đọc những tài liệu xưa để xem những thức giả đời trước nghĩ sao về luân hồi, và khám phá ra rằng tất cả những tôn giáo lớn trên thế giới đều tin luân hồi kể cả Thiên chúa giáo cho đến năm 533 sau Tây lịch, thì một ông vua La Mã và bà hoàng hậu cấm không cho nói đến luân hồi nữa. Có hai giáo hoàng bị giết vì muốn giữ đoạn nói về luân hồi trong kinh sách. Ít người biết biết đến dữ kiện này. Cũng không mấy ai biết chuyện những cha cố ngày xưa như cha Origin và ông thánh Augustin đều tin có luân hồi. Bà nói, "Vậy những người nào nói rằng tin có luân hồi là trái với giáo điều Thiên chúa giáo là không biết những chuyện này". Bà càng thích thú hơn khi khám phá ra những nhân vật nổi tiếng từ cổ chí kim đều tin có luân hồi, từ Plato, Aristotle, Socrates đến Henry Ford, Gladstone, Thomas Edison, đại tướng Patton và nhiều người khác nữa. Bà áp dụng những hiểu biết về luân hồi vào khoa chữa bệnh tâm thần để tìm hiểu nguyên do sâu xa do đâu mà bệnh nhân dường như sống ở một thế giới khác, hay có nhiều sợ hãi vô lý (phobia).
Tôi nóng lòng muốn biết giáo sư Denning làm sao dung hòa được hai vai trò có vẻ trái ngược, vai trò của một bác sĩ tâm thần và vai trò của một người dùng thuật thôi miên đưa bệnh nhân trở về kiếp trước. Làm sao bà có thể chấp nhận lối giải thích của các bác sĩ tâm lý trị liệu hiện nay dùng chữ nghiệp (karma) để giải thích rằng những gì xảy ra trong đời này đều do nghiệp chướng đương sự đã tạo nên từ nhiều đời trước.

Giáo sư Denning không tin môi trường sống là tác nhân chính ảnh hưởng đến cách hành xử của một người. Bà công nhận hoàn cảnh bao quanh đời sống cũng đóng một vai trò khá quan trọng nhưng không phải là yếu tố chỉ huy. Theo bà thì mục đích của đời sống ở thế gian là để tu tâm
hướng thượng. Một người tái sanh ở lại cõi trần là để thanh toán, thành tựu những gì mình làm dang dở trong những kiếp trước. Bà nói có những đứa trẻ sanh ra với một bản tánh yêu đời, đứa khác thì hay cáu giận, tức là mang theo chủng tử của kiếp trước. Theo bà thì số phận (destiny) của mỗi người không thể thay đổi được, NHƯNG những phước báu của cha mẹ hay môi trường chung quanh có thể làm cho đời sống của người ấy thoải mái hơn hay khó khăn hơn.
Vì thế giáo sư Denning quyết định trở nên một nhà thôi miên chuyên nghiệp. Bà muốn dùng thuật thôi miên đưa bệnh nhân trở về sống lại kiếp trước của mình. Bà rất cẩn trọng, tỉ mỉ và trung thực trong công việc này. Bà không tìm cách khống chế tư tưởng của bệnh nhân. Bà nói ngày trước trong khoa thôi miên người ta thường dạy phương pháp gợi ý cho bệnh nhân (post-hypnotic suggestion) dùng những câu như "Không được ăn thức ăn này. Thức ăn này ghê lắm v.v...". Tôi không dùng phương pháp ấy, trái ngược với nguyên tắc của tôi. Tôi tìm được cách riêng của tôi mà không cần khống chế tâm ý của bệnh nhân. Vì thế tôi muốn dùng cụm từ "đổi đời" (altered state) thay vì hai chữ thôi miên".

Năm 1980 bà lập hội "Association for Past Life Research and Therapies" và vui mừng thấy hội phát triển nhanh hơn dự tính, vì số người tin và muốn tìm hiểu luân hồi ngày càng đông. Bà khẳng định rằng khoa hướng dẫn bệnh nhân nhớ lại kiếp trước (Past Life Therapy) trở nên một dụng cụ hữu hiệu trong khoa tâm lý và y khoa toàn diện - chữa trị cả thân và tâm ( sự khẳng định này đã nói lên rằng muốn chửa trị thân tâm cho mọi người cần phải có cái biết sáng suốt vượt qua bức màn vô minh dầy đặc) Đường hướng này không những phát triển nhanh ở Mỹ mà còn lớn mạnh ở các nước khác trên thế giới. Bà được mời đi nói chuyện nhiều lần ở Á châu và ở trường đại học Ultrecht của Hòa Lan, một trường đại học xưa nhất, mà cũng là trường đại học đầu tiên có giảng dạy môn cận tâm lý (parapsychology).

Ở Mỹ những người tìm đến với Dr. Denning gồm đủ mọi thành phần xã hội. Bà dùng phương pháp thông thường trước. Nếu không có kết quả thì bà đưa bệnh nhân trở về kiếp trước để tìm hiểu nguyên nhân. Bệnh nhân của bà gồm đủ mọi hạng người, mục sư có, chuyên viên có, rất nhiều nhà giao, nhiều quân nhân và các thành phần khác. Thường thường ai cũng muốn hỏi. "Mục đích của đời sống là gì?", "Tôi đang làm gì ở đây", "Tôi trở lại lần này để làm gì?"

Bệnh nhân của bà thường ở lứa tuổi ba mươi đến bốn mươi, nhưng có một cô bé chín tuổi xin cha mẹ đến gặp bà để tìm hiểu tại sao cô sợ máu lắm. Mới chín tuổi nhưng cô rất chững chạc. Vừa thiếp đi cô bé thấy kiếp trước của mình là một ông già đang giẫy chết vì bệnh tim. Bỗng dưng cô la lên, "Không, tôi không phải chết vì bệnh mà vì tôi quá đau khổ". Rồi cô bắt đầu kể đến ông già - tức là tiền thân của cô - đưa vợ đi ăn tiệm. Một tên cướp vào tiệm bắn chết nhiều người trong đó có vợ ông. Cô thấy người "vợ" chết trong vũng máu - ấn tượng hãi hùng đó theo thần thức qua đến đời này = đây chính là sự chuyễn hóa. Thêm vào đó là mặc cảm tội lỗi đã không cứu được người "vợ" của mình ray rức hành hạ cổ, bà kết luận.

Quan điểm của giáo sư Hazel Denning về vấn đền này rất rõ ràng vì bà chứng kiến hàng ngàn bệnh nhân đã đổi đời, bà đã thấy rõ bao nhiêu thảm cảnh trong nhiều kiếp của họ và bà đã khai triển riêng lý thuyết của bà. Cuộc đàm thoại sau đây giữa cô Mackenzie với giáo sư Denning, vì vậy, không những có giá trị về mặt thông tin mà còn rất thù vị và hào hứng.

Vicki Mackenzie: Tại sao lại có hiện tượng tái sanh?
Hazel Denning: Khi đưa một người trở về kiếp trước và tìm hiểu tại sao đương sự chọn tái sanh vào gia dình này, và mục đích của họ trở lại thế gian để làm gì thì ai cũng có câu trả lời tương tự: "Quả thật tôi không muốn trở lại thế gian chút nào. Ép mình vào cái xác phàm như đi vào tù, ngột ngạt lắm". Khi tôi hỏi lại: "Vậy tại sao ông/bà lại trở về, có ai bắt mình ở lại đâu?" thì câu trả lời luôn luôn là: "Vì thế gian là một trường học để rèn luyện nhân phẩm của mình. Muốn trau dồi tâm linh, muốn hướng thượng thì phải trở lại thế gian. Mà thật tình tôi muốn tu tâm nên tôi phải trở lại thế gian này". Đó là câu trả lời tôi ghi lại.

Vicki Mackenzie: Theo kinh nghiệm của bà thì người ta trở lại thế gian này bao nhiêu lần?
Hazel Denning: Vô lượng kiếp, cho đến khi họ học hỏi thành tựu được những điều mong muốn. Ngay cả trong đời hiện tại này có người phải mất nhiều năm mới thấy rõ ý nghĩa của những chướng ngại khó khăn xảy ra cho mình. Có một bà khi đến phòng mạch lần đầu tuyên bố rằng, "Tôi đến đây muốn hỏi về tình yêu lứa đôi". Trả lời thế nào với bà này? Là bác sĩ chuyên môn về khoa tâm lý, tôi không thể nói bà cứ yêu đi rồi sẽ được yêu. Bà vẫn đến phòng mạch nhưng không thường xuyên. Mãi đến mười tám năm sau bà mới tìm ra "chân lý". Trong thời gian không gặp mặt, bà có một đời chồng, ly dị, ăn ở với một ông khác, lấy chồng lần thứ hai, rồi cũng ly dị, ăn ở với năm, sáu ông khác nữa cho đến một hôm bà không chịu đựng được cảnh sống một mình nữa và cương quyết đi gặp tôi mỗi ngày cho đến khi nào tìm được nguyên nhân tại sao bà không thể chung thủy với một người. Cuối cùng thì bà thấy kiếp trước bà là con gái của một gia đình giàu có ở Hy Lạp. Khi chừng mười bốn tuổi, cô bé yêu cậu người làm cùng tuổi. Khi biết được, cha cô nổi trận lôi đình đày người yêu của cô ra một hòn đảo và bán cô cho một người đàn ông lớn tuổi. Quá đau buồn uất ức, cô tự tử chết. Trước khi chết, cô nguyện rằng. "Tôi thề sẽ không bao giờ, không giờ thương yêu ai nữa".
Qua bao năm kinh nghiệm với công việc này, tôi thấy tư tưởng hay ý nguyện cuối cùng trước khi chết, nếu là tiêu cực sẽ theo người đó qua kiếp sau. Thí dụ nếu mình chết với lòng giận dữ, với tâm thù hận thì kiếp sau mình phải tu tâm dưỡng tánh để rửa lòng, để xả bỏ những thù hận của kiếp trước.
Trở lại chuyện bà khách. Sau khi biết tiền kiếp của mình, bà gặp được một người chồng tử tế và có hai đứa con. Bà đang hụp lặn trong hạnh phúc mà trước đây bà không thể tưởng tượng có ngày bà có thể được hưởng.
Sau khi chứng kiến câu chuyện bà này, tôi nghiệm rằng có nhiều người không thể một sớm một chiều mà tìm được lời giải. Họ cần phải trải qua nhiều biến cố nữa trước khi thấy cái nghiệp của mình. Và câu chuyện này cũng giúp tôi đi đến kết luận rằng mình không thể tự dối lòng. Cho đến khi mình thấy được cái nhân của đời trước, mình mới có thể giải quyết cái quả của đời này. Nhiều khi phải đi sâu vào nhiều đời trước mới thấy được cái "nhân" chính đang chi phối đời sống hiện tại.

Vicki Mackenzie: Có những người đa nghi cho rằng bệnh nhân tưởng tượng ra những hình ảnh, thêu dệt nên những câu chuyện trong tiềm thức của họ để biện minh cho những đau buồn ưu não của họ?
Hazel Denning: Nếu quả đúng như vậy thì khoa tâm lý học phải giúp được bệnh nhân giải quyết mọi ẩn ức của họ chứ. Nhưng thực tế thì không phải vậy. Có nhiều bệnh nhận của tôi theo khoa tâm lý trị liệu trong nhiều năm mà không ăn thua gì.

Vicki Mackenzie: Bà có cho rằng chính mình tự chọn đời sống của mình không?
Hazel Denning: Đúng vậy. Để tôi kể cho cô nghe một chuyện rợn tóc gáy. Một người đàn bà đến nói với tôi rằng: "Mẹ tôi đang hấp hối, cha tôi thì chết rồi. Cả cha lẫn mẹ tôi bầm dập sờ mó tôi hồi tôi mới ba tuổi cho đến năm tôi mới mười ba tuổi". Khi thiếp đi, bà sống lại cảnh tượng bị cưỡng hiếp hồi còn bé và la lên, "Cha ơi đừng, đừng làm con đau!" và bà nói tiếp liền "Tôi muốn tha thứ cho mẹ tôi trước khi bà chết nhưng tôi thấy khó tha thứ quá, tôi thù ghét cả cha lẫn mẹ".
Nếu một người muốn sẵn sàng tha thứ, muốn quên hận thù cũ thì người đó đã được một sự chuyển hóa tâm linh cao và có thể hóa giải được. Nhưng nếu người nào nói ra rằng, "Đừng nói đến chuyện tha thứ những quân dã man đó, Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho họ. Tôi thù ghét họ". Thì đừng tìm cách giúp họ tha thứ vì tâm họ chưa sẵn sàng.
Đối với bà này, tuy bà nói sẵn sàng tha thứ cho cha mẹ, nhưng tôi nghĩ "Làm sao tôi có thể giúp bà ta tha thứ cho người cha, người mẹ đã làm những chuyện ghê tởm như thế đối với con mình"? Tôi bứt rứt, dằn vặt mãi và cuối cùng chính bệnh nhân đã giúp tôi tìm câu giải đáp. Bà thấy kiếp trước, thời Đức Quốc Xã, bà là một đứa trẻ bụi đời, sống lang thang đầu đường xó chợ và đã giết chết một đứa trẻ khác. Sau đó họ bị bắt vào Auschwitz, một trại giam người Do Thái, và bắt phải làm công việc kiểm soát những đứa trẻ Do Thái bị giết đã chết hẳn chưa. Lúc đầu công việc không làm bà phiền hà mấy, nhưng ngày lại ngày nhìn bao nhiêu xác trẻ con, bà chịu không được nên đã bỏ trốn và bị bắn chết. Bệnh nhân nói thêm rằng, "Đời sau, khi tái sanh, tôi muốn cha mẹ tôi hành hạ tôi để tôi trả nghiệp cho mau. Vì vậy tôi phải cám ơn hai vị này đã giúp tôi trả nghiệp báo".

Vicki Mackenzie: Có bao giờ bà chứng minh được những mẫu chuyện tiền thân này thật sự xảy ra không?
Hazel Denning: Có chứ. Tôi vẫn để tâm theo dõi mỗi khi có dịp tốt. Thí dụ trường hợp một thân chủ nhất định không cho các con đi coi buổi trình diễn của gánh xiếc. Bà biết cấm đoán như vật thật là vô lý nhưng bà không thể làm gì khác hơn. Khi được đưa trở về kiếp trước thì bà thấy chính bà là "con mụ mập" (the fat lady) của một gánh xiếc và bà ghét cay ghét đắng vai trò của mình. Bà nhớ cả tên người đàn bà mập ấy và cả tên thành phố nữa. Có một bệnh nhân khác có mặt hôm đó biết thành phố này. Ông tình nguyện sẽ tìm đến xem thì quả nhiên đầu thế kỷ 20, ở thành phố đó có một bà mập tên đó đã theo đoàn hát xiếc kiếm ăn như lời bà kia tả lại. Trong đời hiện tại bà này cũng mập.
Một bệnh nhân khác nhớ lại kiếp trước bà là một phú thương đàn ông bị chết chìm theo chiếc tàu Titanic. Bà nhớ tên tuổi của người đàn ông này. Về sau tìm xem sổ sách thì quả nhiên người đàn ông ấy là hành khách trên chiếc tàu Titanic. Bà kể khi nhìn thấy tên trong sổ bà rùng mình ớn lạnh!
Ngoài những chứng cớ cụ thể này, những chứng cớ cho thấy những chuyện tiền thân mà các thân chủ tôi nói ra là có thật, và nó rất hợp tình hợp lý với bối cảnh riêng của từng người. Nhờ đó họ có thể đổi đời, có thể thoát được những ray rứt, những sợ hãi vô lý làm xáo trộn đời sống hiện tại của họ.

Vicki Mackenzie: Có ai tỏ ra có mặc cảm tội lỗi khi nhìn thấy những việc xấu họ đã làm trong những đời trước?

Hazel Denning: Không hẳn như thế sau khi họ hiểu mục đích của sự tái sanh và duyên nghiệp. Tôi giải thích cho họ thấy rằng những chuyện xảy ra trong quá khứ không quan trọng mấy. Quan trọng chăng là những gì mình học hỏi được từ những biến cố ấy, và dường như đây mới là nguyên tắc căn bản.
Có một trường hợp rất lạ lùng. Một bệnh nhân vừa bước vào phòng mạch là ngồi phịch xuống ghế, đấm mạnh hai tay vào thành ghế và la lớn, "Tôi ghét Chúa! Jesus Christ là một kẻ lừa đảo! Tôi đã cố gắng làm hết mọi thứ, đã đi tìm thầy chuyên môn, đã học hết kinh Thánh mà vẫn không thay đổi gì được cuộc sống của tôi. Tôi khổ quá!" Bà gặp toàn chuyện xui. Rờ tới cái gì thì hỏng cái đó mặc dù bà là một người có khả năng xuất chúng. Sự nghiệp làm ăn bà gây dựng nên tưởng như thành công, cuối cùng cái gì cũng thất bại. Đường chồng con cũng xấu. Tuổi còn trẻ mà trông như một bà già. Bác sĩ nói cơ thể của bà già trước tuổi đến hai chục năm.
Khi được hướng dẫn trở về kiếp trước thì thấy bà là một hồng y trong Tòa Án Dị Giáo (The Inquisition) do giáo hội La Mã Thiên Chúa chủ trì để trị tội những người ngoại đạo. Sự việc này làm đức hồng y (tiền thân của bà) rất đau khổ. Ngài biết trị tội những người ngoại đạo là sai lầm, nhưng đó là việc giáo hội muốn làm. Khi được hỏi tại sao bà trở thành công cụ chính trong Tòa Án Dị Giáo thì bà buột miệng nói rằng, "Đó là để cải tổ lại giáo hội vì giáo hội thời ấy quá hủ hóa, và tôi được giao trọng trách này". Qua những chuyện tương tự, tôi thấy rằng những việc làm khủng khiếp đều có mục đích riêng.

Vicki Mackenzie: Đứng trên góc độ này, nghiệp báo trở nên khúc mắc, ly kỳ khó hiểu, phải không thưa bà? Vì nếu quan niệm những kẻ phạm tội ác chỉ là những công cụ giúp người kia trả nghiệp thì họ đâu có tội lỗi gì?
Hazel Denning: Thật ra thì cũng khó nói lắm. Trùng trùng duyên khởi, cái nọ xọ cái kia, khó mà giải thích chữ nghiệp một cách rốt ráo. Mọi vật hiện hữu trên đời đều phụ thuộc tương tác lẫn nhau, chúng nương nhau mà phát triển bất tận sự sống. Nói một cách giản dị,có thể lấy ví dụ của một người chỉ thấy hạnh phúc trong sự đau khổ (masochist) có thể thỏa mãn nhu cầu của một người chỉ thấy vui sướng trên sự đau khổ của kẻ khác (sadist). Hai loại người này nương tựa vào nhau mà sống. Không có cái gì xấu hoàn toàn. Mỗi kinh nghiệm là một bài học. Ta có thể là thủ phạm làm điều ác trong một kiếp nào đó nhưng cũng có thể là nạn nhân trong một kiếp khác. Và cứ như thế, con người sống từ đời này qua đời khác cho đến khi nào họ học được bài học.
Tôi tin rằng chính chúng ta tự chọn con đường mình đi, dễ dàng hay chông gai là cũng do mình. Một khi mình nhận chân được sự thật đó và chấp nhận mục đích của đời sống hiện tại thì hoàn cảnh chung quanh có thể thay đổi. Nếu một người biết nhận trách nhiệm của mình thì người đó có thể giải quyết được nhiều vấn đề. Còn những kẻ ngu muội không biết nhận trách nhiệm của mình mà cứ đổ lỗi cho người khác thì họ chưa sẵn sàng thay đổi. Chúng tôi, bác sĩ chuyên môn, phải thấy và biết rõ điểm này.( cho nên phải luôn luôn thành thật với mình và với mọi người)
Khi đạt đến mức tỉnh thức tối thượng thì linh hồn (the soul) tự dưng hiểu thấu mọi lẽ - hiểu được mình là ai, tại sao mình hiện hữu ở đây; thấy những gì mình đã làm trong kiếp trước, và những gì mình sẽ làm về sau này vân vân và vân vân (và cuối cùng thấy luân hồi chỉ đem lại khổ đau nên hết lòng muốn vượt thoát ra khỏi vòng lẩn quẩn của sự lập đi lập lại miên viễn ghê gớm này) . Nhưng chính cá nhân người đó phải tự mình học hỏi. Và tôi cũng không hiểu lý do tại sao chúng ta phải học hỏi nhiều quá như vậy, nhưng tôi không phải là người tạo ra những quy luật ấy mà chỉ tìm cách phân tích lý giải chúng thôi.
Có người thật sự không muốn thay đổi hoàn cảnh không mấy tốt đẹp của mình như chuyện một bà nọ sinh ra với hai con mắt gần như mù. Bà phải đeo mắt kiếng dầy cộm. Sau khi soi căn, bà biết rằng chính bà muốn mắt mình như thế để ít thấy những phù du vật chất, để quên cái ngã của mình, để quay nhìn vào bên trong. Từ đó, bà vui vẻ với cặp mắt gần như mù của mình và không chịu tìm cách làm cho mắt sáng hơn. ( đây chỉ mới là chấp nhận , chưa phải là muốn vượt thoát!)

Vicki Mackenzie: Bà có thấy ai chọn trở về gần gũi với những người họ quen biết từ nhiều kiếp trước không?
Hazel Denning: Có, Nhưng vai vế thì thay đổi. Có người tái sanh với nhau để giải quyết nhiều vấn đề còn dang dở. Có người muốn trở lại để giúp đỡ những người thân (đây là sức mạnh của Nguyện, nhưng với người đã vượt thoát thì kiếp này là kiếp sau cùng, sức mạnh của nguyện không thề đáp ứng được ở đây) . Tôi cho rằng các thánh tử đạo, hay những người chọn cái chết vì chính nghĩa là họ tự nguyện làm như vậy để thức tỉnh lương tri của nhân loại. Cho nên nói rằng nghiệp báo chỉ thể hiện như một sự trừng phạt thì không đúng, cũng có nghiệp dữ, nghiệp lành. Đó là luật nhân quả.
Tôi có quen biết một bà bác sĩ, một người đàn bà rất dễ thương mà lấy một ông chồng dễ ghét nhất trần gian. Khi nào ông cùng mè nheo, gắt gỏng, độc ác mà chính ông không cố tình độc ác. Dần dần, bà chán nản không còn thương chồng nữa. Nhưng không bao giờ bà có ý định ly dị.
Một hôm bà đến xin soi căn và thấy rằng bà đã gặp ông này ở một kiếp trước khi ông là một linh hồn lạc lỏng. Bà hứa kiếp sau sẽ lấy ông làm chồng và sẽ giúp ông tìm lại linh hồn mình. Và sau đó thì bà thay đổi thái độ, thật tình yêu thương ông, dịu dàng kiên nhẫn với ông và chỉ một năm sau thì ông cũng đổi tính. Ông đi nhà thờ với bà, ông lái chiếc xe sport màu đỏ rong chơi khắp phố phường. Ông nói năng vui vẻ, hài hước ai cũng thích.
Tôi dùng câu chuyện này để khuyên răn những gia đình có chồng nghiện rượu. Tuy người vợ tha thứ sự nghiện ngập của chồng nhưng tình cảm đối với chồng thì đã sứt mẻ. Tôi nói với họ rằng. "Nếu chị thật tình thương yêu và muốn cải hóa chồng thì chị không nên dùng giọng lời gay gắt với chồng mà nên bộc lộ tình thương, ăn nói dịu dàng thì ông sẽ thay đổi". Có nhiều bà nghe lời và đã thành công.

Vicki Mackenzie: Bà cho biết sau khi chết, hồn có một thời gian nhất định để đi đầu thai không?
Hazel Denning: Có người tái sanh trong vòng vài tiếng đồng hồ sau khi chết, nhất là lính tráng chết ngoài trận mạc. Họ không chịu được cảnh hồn họ lang thang. Họ muốn nhập xác liền. Có lẽ lý do này giải thích được hiện tượng thiên hạ sinh đẻ nhiều sau những trận chiến tranh. Có nhiều người thì mấy trăm năm sau mới tái sanh. Có nhiều linh hồn từ thời Atlantean Age mà bây giờ mới trở lại trần gian. Có lẽ họ chờ đúng thời cơ để đem những hiểu biết mới giúp cho sự chuyển tiếp qua thời đại mới. (New Age).

Vicki Mackenzie: Có khi nào bà đã gặp những người đã từng sống ở hành tinh khác hay cõi giới khác không?
Hazel Denning: Thỉnh thoảng cũng có. Rất nhiều người cho rằng hạ giới là hành tinh thấp nhất trên cột luân hồi (the totem pole). Có mấy người nói rằng trước kia họ sống trên một hành tinh khác. Có một ông viết một thứ chữ lạ hoắc rồi dịch lại tiếng Anh. Ông nói hành tinh ấy có một văn hóa khác hẳn. Ông còn nói khi ấy ông hiểu được "nguyên lý đồng thời" - hiện tại, quá khứ và vị lai đều đang thể hiện ở giây phút này. ( Lần nào cũng là lần này= lúc nào cũng là hiện tại-bây giờ và ở đây) Thật là khó hiểu.

Vicki Mackenzie: Bà có biết những kiếp trước của bà không?
Hazel Denning: Có chứ. Đời trước kiếp này của tôi rất lạnh lẽo. Tôi là một phụ nữ sinh ra ở nước Anh, lấy chồng là một người làm ngoại giao giàu có, nhà cao cửa lớn, có nhiều gia nhân hầu hạ, tiệc tùng liên miên nhưng tôi rất cô đơn, sống không có tình thương. Khi gần chết, tôi còn nhớ gia nhân rón rén bước không dám gây tiếng động, tôi đã nắm tay em gái tôi và nói rằng, "Nếu chị được sống lại từ đầu, chị sẽ thương yêu nhiều hơn".
Và trong đời này, một em gái tôi chết lúc chín tuổi, tôi mới mười một tuổi. Tôi đã thương khóc em trong hai năm. Tôi cần có kinh nghiệm xuyên qua sự đau khổ như vậy mới lấy lại được cảm xúc bình thường.
Nhưng kỷ niệm khó quên nhất xảy ra lúc tôi đang ở trong phòng tắm. Tôi bị đau gan từ lúc học lớp tám. Tôi hay bị những cơn đau túi mật hành hạ, đau đầu đến buồn nôn làm tôi khổ sở lắm. Hồi trước tôi cũng hay nóng nảy. Có hôm cơn giận nổi lên khiến hai mạch máu nhỏ ở cổ bị đứt. Có nhiều lúc tôi có cảm tưởng như cơn giận làm chóp đầu của tôi có thể bay đi mất. Nhưng không ai biết vì tôi không để lộ ra ngoài. Cách đây chừng mười năm, một hôm tôi đang tắm dưới một vòi sen thì cơn nhức đầu kéo tới. Tôi dằn giọng nói lớn, "Chúa ơi, tôi muốn biết tại sao tôi bị bệnh gan hành hạ, tại sao tôi phải chịu đau khổ như thế này?" Vừa dứt lời bỗng nhiên tôi thấy mình là một người lính theo Thập Tự Chinh thời Trung Cổ, vừa bị một giáo xuyên qua gan. Tôi tức giận sắp phải chết vì một "chính nghĩa" mà tôi không còn tin tưởng nữa. Tôi chán ghét những việc chúng tôi đang làm - đốt phá những đền đài đẹp đẽ - nhưng tôi không làm gì được hơn. Tôi biết tôi sắp chết và sẽ không bao giờ thấy lại được người vợ và hai đứa con trai. Tôi chết trong giận dữ, và chứng đau gan bây giờ là sự biểu lộ của cơn giận xa xưa ấy. Giây phút ấy trong phòng tắm, tôi nghe một giọng thì thầm: "Nguyên do của tính nóng giận của ngươi bắt nguồn ở đây". Từ ngày đó, tôi không bị cơn đau túi mật hành hạ nữa.

Vicki Mackenzie: Biết được kiếp trước của mình có lợi ích gì trong kiếp sống hiện tại không?
Hazel Denning: Những hiểu biết về kiếp trước kiếp sau giúp tôi sống an nhiên tự tại. Đối với tôi, thế giới kia cũng rất thật như thế giới này. Cho nên khi mẹ tôi mất, rồi chồng và con trai lần lượt qua đời, tôi không đau buồn mấy. Ngày con tôi tử nạn xe mô tô, tôi vẫn tiếp tục đi thuyết giảng tại một trường đại học đã được sắp đặt trước. Khi biết ra, một giáo sư ở trường hỏi sao tôi có thể dửng dưng trước cái chết của con như vậy. Tôi đã trả lời rằng đối với người ngoài thì tai nạn ấy là một thảm cảnh, nhưng đối với tôi thì khác. Tôi biết con tôi là thầy tu trong ba kiếp trước. Trở lại lần này là cậu muốn nếm mùi đời. Cậu sống mau, sống vội, bất chấp nguy hiểm. Tôi biết con trai tôi không muốn kéo dài đời sống như vậy và cậu quyết định rời bỏ cõi trần sớm trước khi chuyện gì xấu có thể xảy ra. Tuy tôi thương tiếc con, và cũng như những bà mẹ khác, tôi vẫn mong được thấy ngày con khôn lớn, nên người v.v... nhưng trong thâm tâm, tôi mừng cho con đã giải thoát vì tôi biết con tôi sống trong đau khổ. Trường hợp chồng tôi cũng thế. Một buổi sáng đang chơi tennis, ông gục chết trên sân cỏ. Sau khi được tin, tôi vào phòng đọc sách gọi điện thoại báo tin cho gia đình và bỗng dưng một cảm xúc kỳ diệu chưa từng có đã đến với tôi. Căn phòng như sáng hơn và ấm áp hơn. Lông măng trên hai tay tôi dựng đứng hết và tôi cảm thấy được an ủi, khích lệ và sung sướng lạ lùng dường như được ôm ấp bởi tình yêu của nhà tôi, khi ấy tôi nghe tiếng ông thầm thì: "Em ơi, anh sung sướng được ra đi như ý muốn". Tối hôm ấy tôi vẫn đi dự buổi họp ở trường. Tan họp, tôi mới báo cho mọi người biết tin và ai cũng xúc động thương tiếc làm tôi phải đi an ủi từng người.
Khi người thân qua đời thì đau buồn là chuyện thường tình, nhưng tôi không chịu được cảnh người ta tỏ ra bi thương thái quá, vì như vậy chứng tỏ họ có mặc cảm tội lỗi gì với người chết.

Vicki Mackenzie: Theo như bà nói thì mọi chuyện xảy ra đều có lý do? Và cuối cùng thì cũng đưa đến sự tốt đẹp?
Hazel Denning: Đúng thế... Tôi cho rằng con người được sinh ra với một trí tuệ sáng tạo vô bờ mà chúng ta đã ngu muội không thông hiểu, đã phá hoại và lãng quên những khả năng ấy. Thời đại này là thời đại chúng ta có thể trở về với bản năng chân thật của chúng ta.

Cũng giống như những mẫu đối thoại với các vị "gurus" Tây phương khác về luân hồi, buổi nói chuyện với Dr. Denning thật là hứng thú. Những điều tôi học được ở bà cũng như ở nhiều nhà chuyên môn khác về kiếp trước kiếp sau cũng không khác những điều tôi đã được nghe mấy Lạt Ma của phương Đông giảng dạy. Chi tiết về trường hợp tái sanh có thể khác nhau nhưng chân lý thì chỉ có một, là chân lý mà Lama Yeshe và Lama Zopa đã nói cho chúng tôi nghe trong chiếc lều trên sườn núi của Kopan rằng sau khi chết sẽ có một đời sống khác; rằng đời sống kế tiếp như thế nào là do nghiệp báo của bao đời trước quyết định; rằng trạng thái tâm thần khi hấp hối đóng một vai trò quan trọng ảnh hưởng đến đời sau; rằng người ta thường trở lại sống với những người có nghiệp duyên với chúng ta; rằng những đau khổ của đời này là chính chúng ta tạo ra v.v... chắc chắn như cái cày đeo sau con trâu vậy , các bạn ạ . Không nên oán ai, đổ lỗi cho ai vì chính mình vẫn luôn luôn làm chủ đời mình.


st :hoa:





Về Đầu Trang Go down
vinh thanh



Tổng số bài gửi : 202
Registration date : 28/01/2011

Ngộ - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngộ   Ngộ - Page 13 I_icon13Fri 06 Jan 2012, 04:42

Welcome home anh VT thương mến! hi

LH hy vọng là chuyện xui sớm qua nhanh, coi như bây giờ vẫn còn là cuối năm Ta là xả xui hết vậy anh VT nhé . :nhay:
LH không có tin chuyện xui của người khác mang đến nhà mình đâu anh VT, ai có tình mới tới thăm có nghĩa là đến với tấm lòng thành và trong sáng cho nên LH càng appreciate chứ! :-bd

hm... Moon vắng có mấy ngày mà nhớ rồi hén! :nhay:
hihi ... để LH trèo lên sân thượng nhắn Moon dìa dùm VT nghe! :whisper:
M is busy relaxing chút xíu nữa thôi VT ơi
ahem... nhắc đến LH mới nhớ phải đi quét dọn nhà nàng cho sạch chứ không lại bị...bố! toatmohoi

Cám ơn VT đã mang nụ cười đến với LH hôm nay nha. :numberone:
hihi... Moon nói VT nịnh ...đầm nghe cũng ...ác liệt lắm á! :chao:

Chúc anh VT vạn sự như ý và thân tâm luôn luôn an lạc! :mim:



Anh Lữ Hoài ui,

Úi da da....VT sắp bị nữa rồi! huhu

Đang lúc xui,mà Huynh chế thêm dầu,dể cháy nhà lắm đó! :-bd

Nhà cháy,Huynh còn tậu được cái khác,chứ VT thì đành....homeless thôi!

Tỷ M. vui vẻ,mọi người yêu mến,trong đó có Huynh nữa muh,chứ đâu riêng gì VT!

Tình nghĩa....chòm xóm của Huynh hổng chừng đặc biệt,nên mới quét dọn hộ nhà....người ta
ấy chứ? love

Đâu có nịnh đầm gì đâu,VT không có khiếu nói chuyện. :potay:

Ở xứ người buồn lắm,nên VT cố mà vui cho qua ngày tháng thôi. ~X(

Mà Huynh muốn dùng trà hay cà phê,VT sẽ dọn cho Huynh.Chỉ xin Huynh cất cái can dầu lại
dùm.Cám ơn Huynh lắm lắm. hearts

Mong gặp lại Huynh. :bong:

Vĩnh Thành.
Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài

Lữ Hoài

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Ngộ - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngộ   Ngộ - Page 13 I_icon13Sat 07 Jan 2012, 16:41

vinh thanh đã viết:

Anh Lữ Hoài ui,

Úi da da....VT sắp bị nữa rồi! huhu

Đang lúc xui,mà Huynh chế thêm dầu,dể cháy nhà lắm đó! :-bd

Nhà cháy,Huynh còn tậu được cái khác,chứ VT thì đành....homeless thôi!

Tỷ M. vui vẻ,mọi người yêu mến,trong đó có Huynh nữa muh,chứ đâu riêng gì VT!

Tình nghĩa....chòm xóm của Huynh hổng chừng đặc biệt,nên mới quét dọn hộ nhà....người ta
ấy chứ? love

Đâu có nịnh đầm gì đâu,VT không có khiếu nói chuyện. :potay:

Ở xứ người buồn lắm,nên VT cố mà vui cho qua ngày tháng thôi. ~X(

Mà Huynh muốn dùng trà hay cà phê,VT sẽ dọn cho Huynh.Chỉ xin Huynh cất cái can dầu lại
dùm.Cám ơn Huynh lắm lắm. hearts

Mong gặp lại Huynh. :bong:

Vĩnh Thành.

hm... gì mà VT khóc rống giống ... Shiroi quá dị??? :tongue:
hihi lơ mơ ngập tràn ĐV rùi đỗ thừa là tại năm Thìn bão lụt nhen! Shocked
Ahem....xăng dầu lúc này mắc mỏ quà VT ơi, kêu cất là cất liền á! dd

Cho LH rước dùm VT cái xui cuối năm hết đi hén,
để LH mời ai xui ăn chè đậu đen vừa bùi vừa ngọt mà xả hết vận đen hết nhen.
hm.. full Moon sắp tới nơi rồi đó ...mời Moon dìa ăn bánh uống juice với mọi người há. :mim:

Ngộ - Page 13 Dau-den

Ngộ - Page 13 Cookies-dark-back

Nghe VT than buồn ở xứ người tội nghiệp quá, nhiều người có cùng tâm trạng này đó anh VT ạ!
Anh cố gắng nghĩ rằng đâu cũng là nhà - home is where your heart is.
Ráng thanh thản tinh thần mà build your "home" .
LH đi nhiều nơi, sống nhiều chổ riết cũng không biết đâu là nhà hết?!
hm.. ngay cả lúc về quê mình sống cũng thấy lạ nữa.
Hồi đầu thấy buồn vì cảnh,
nhưng nếu mình chịu khó thay đổi suy nghĩ một chút thì dễ dàng chấp nhận tất cả đó anh VT,
vạn vật đều tại tâm hết mà. :nhay:

hm...đừng bứt tóc nữa há...hihi...còn chừng hỗng còn cọng nào là hết đẹp trai đó nha! :tongue:
Tới chừng đó sao còn...lù dù vác cái lu mà chạy như Moon nói nữa hả? :tongue:
Chúc anh VT và các bạn cuối tuần thật an vui và hạnh phúc. :mim:

Gởi các bạn nghe bài hát hay này của
Mcfly - Home Is Where The Heart Is





Về Đầu Trang Go down
Lữ Hoài

Lữ Hoài

Tổng số bài gửi : 749
Registration date : 15/04/2011

Ngộ - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngộ   Ngộ - Page 13 I_icon13Sat 07 Jan 2012, 16:58

Ngộ - Page 13 Its-raining

Ánh sáng của mình


Có những ngày bầu trời u ám, tìm mãi cả buổi không làm sao thấy được chút ánh nắng, nhưng có khi tới chiều thì bỗng nhiên ở cuối chân trời lóe lên một ít ánh dương nhẹ nhàng vừa đủ sáng và có thể làm mình dịu lòng đôi chút. Cuộc đời đôi khi cũng vậy, ngay cả khi nó biến chuyễn sắc màu, dù có đen tối thế nào thì đâu đó vẫn có một thứ ánh sáng sẳn sàng chờ đợi một cơn gió thổi bớt mây đen để đưa ánh sáng luồn qua cái màn đêm u tối ấy. Một thứ ánh sáng nhiệm mầu ấm áp có thể xuyên qua cả màn sương dầy đặc cho mình thấy một con đường rộng mở . Đó là thứ ánh sáng của niềm hy vọng từ tâm hồn. Con người không thể sống thiếu niềm tin và hy vọng, không thể dập tắt ánh sáng này bởi vì nó mang sức mạnh của sự tồn tại đến cho mình nhất là khi mình rơi vào bể khổ cần có một niềm tin để vươn lên.
Lúc này hay lúc khác mình vẫn phải đối diện với những nghịch cảnh, một thứ bóng đêm đen ngòm ngột ngạt, khó thở đôi khi tưởng chừng như không có lối thoát. Hoàn cảnh là một vấn đề nhưng cách đối phó với vấn đề của mình mới là việc tất yếu. Nếu nhìn kỷ có những nhân tài xuất phát từ nhiều cảnh ngộ đau khổ khác nhau (ví dụ văn hào, họa sĩ, nhạc sĩ, triết gia và chính trị gia cũng vậy....đã mang lại cho nhân thế nhiều kiệt tác trong cảnh lầm than khốn cùng) mà sau khi vượt qua khó khăn rồi thì họ biết ơn trời vô cùng đã đưa đẫy thử thách đến với họ khiến họ phải tận dụng nghị lực và niềm tin của chính mình mà vượt qua khoảng thời gian khốn đốn đó. Nếu không gặp phải hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống chưa chắc họ đã biết làm thế nào để tìm ra lối thoát, có khác nào chuyễn hóa cái họa thành phước cho mình, có thất bại mới hiểu giá trị của sự thành đạt trong cuộc sống.

Tuy nhiên, có những thứ thành công trong cuộc sống mà mình không dùng của cải vật chất hay công danh mà đo đạt, có những giá trị rất bình thường mà ta không để ý tới. Đó là sự giàu sang của tâm hồn, không ích kỷ và vị tha để dễ dàng cho và nhận tình thương yêu chân thật. Cuộc sống ngày hôm nay hướng nhiều về vật chất đôi khi quên mất những giá trị tinh thần, nhất là thế hệ trẻ ngày nay phài đương đầu với nhiều "cạnh tranh thị trường" mà bậc cha mẹ không cũng không có thì giờ bồi dưỡng đạo đức cho con em vì chính họ cũng phải vật lộn với cuộc sống hàng ngày. Và hình như khi không có lòng tin vào sự chân thật nữa thì người ta hay đố kỵ nghi ngờ ở lòng tốt và sự chân thành của kẻ khác , ít nhiều người sẽ nhủ thầm - chắc phải có vụ lợi gì đây khi người khác giúp mình? Sao tự nhiên tốt như vậy? Thay vì mình có thể cảm nhận hạnh phúc và vui sướng rằng người ta giúp mình hay cho mình một cái gì đó cũng là niềm hạnh phúc đương nhiên đối với họ và họ cho mình chỉ vì muốn tạo niềm vui không cân nhắc hay đặc vấn đề. Hoặc ngược lại, khi người khác làm mình buồn thì tốt hơn là nên tha thứ , có nghĩa là tự cắt sợi dây khổ tâm ràng buộc lòng mình. Có những người thật ngớ ngẫn, khi nghĩ rằng ai đó làm tôi đau lòng mà tôi không thể bỏ qua được, cứ để họ biết mình giận để dằn vặt lương tâm người đó cho đến ngày nào họ hối hận xin lỗi mới thôi. Nhưng tại sao bạn nghĩ rằng họ cắn rứt? Trong khi đó họ vẫn phơi phới không hề hay biết điều họ làm là sai - dù là vô tình hay cố ý làm bạn đau lòng đi chăng nữa- nhưng người bị dằn vặt thật sự chính là mình chứ không phải họ! Nếu mình tự vượt qua được những tự ti bản thân , không biết vị kỷ cố chấp là đạt một sự thành công to lớn trong đời. Khoan dung không phải là cứ cho rằng họ đúng hoặc cứ để cho họ sai. Mình không thể thay đổi được ai nếu người ta không tự sửa đổi, mà có lẽ nên tự mình thay đổi cái nhìn , thay đổi cách xử thế chứ không phải bắt người khác phải thay đổi theo ý mình được. Nếu ai có thể làm gương tốt thì tự nhiên người khác nhìn vào sẽ thấy điều đó và từ từ cũng sẽ biến đỗi theo chiều hướng tốt mà thôi.
Ai đó nói rằng lương tâm là cái tòa án lớn nhất của nhân loài. Đúng thật! Con người có thể khoan đại với người khác, thật ra còn dễ làm hơn với chính mình, cho nên tha thứ chính mình lại là việc làm khó nhất. Nhưng nếu không vượt qua cái khó khăn này thì chẳng khác nào mình tự kết án khổ sai chung thân cho tâm hồn mình. Hãy cao cả với mình cũng như mình từng rộng lượng với kẻ khác , hãy cho mình cái tự do và tự tại vì trên đời này mãi mãi không có ai cho mình được điều đó.
Chọn một cái nhìn, chọn một cách sống cần có sự trải nghiệm và thời gian, trong bất cứ sự bế tắt nào ta cũng buột lòng phải tìm lối ra và nhất là không nên tuyệt vọng, phải biết nhẫn nhục sáng suốt và biết mình muốn gì. Tình huống và hoàn cảnh chỉ là những bài học trên đường đời, thử thách cho mình rèn luyện nhân tâm đồng thời lại là cơ hội cho sự sáng tạo trong cuộc sống.

Tôi nhớ có đọc một câu chuyện lý thú rằng có anh chàng mù đi đêm thì người bạn tốt bụng đưa cho anh cây đèn, anh ta lắc đầu - tôi mù có thấy gì đâu mà đốt đèn soi đường làm gì cho mệt. Anh bạn tốt bảo rằng - ít ra người khác thấy anh đi thì biết đường mà tránh. Rồi anh ta cũng cầm đèn cho bạn vui lòng nhưng chẳng quan tâm đến thiển ý của bạn mình. Khi đi nửa đường bỗng có người phải đụng anh ta làm anh ấy bực mình quát - không thấy cây đèn hay sao mà đâm vào người ta thế này? Người đi đường trả lời- đèn của anh tắt từ hồi nào rồi, anh có hay không?

Tôi thường hay khuyến khích mình cố giữ ánh sáng trong tâm vì nó là ngọn đuốt soi đường mình đi. Tôi vẫn nhủ rằng trong cuộc đời vẫn còn nhiều khúc quanh chờ đợi bởi vì giông gió cũng có thể dập tắt ngọn đèn của mình bất cứ lúc nào nếu mình không biết che chắn, giữ gìn. Đời sống tinh thần rất quan trọng song song với vật chất, làm giàu tâm linh cũng không dễ nhưng phước thay cho con người là hạt giống này trời cho mọi người đều có sẳn như nhau, ai cố gắng trồng và vun bón ắt sẽ gặt hái được nhiều quả tốt, tôi luôn tin như vậy!

Đêm nay trăng chưa tròn đều, bầu trời có nhiều mây bám chặt chỉ cho tôi thấy một ánh sáng mờ nhẹ phía sau mà thôi. Nhưng tôi biết, ở một nơi nào đó bạn có thể thấy ánh trăng thật sáng , tròn đều và đẹp hơn nơi đây.



Lữ Hoài
:hoa:


Về Đầu Trang Go down
Yến Phương

Yến Phương

Tổng số bài gửi : 461
Registration date : 11/01/2011

Ngộ - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngộ   Ngộ - Page 13 I_icon13Sat 07 Jan 2012, 17:37

YP ghé đọc bài, tặng hoa :bong: :bong: :bong: :bong: :bong:
Mến chúc huynh Lữ Hoài cuối tuần vui
Very Happy
Về Đầu Trang Go down
vinh thanh



Tổng số bài gửi : 202
Registration date : 28/01/2011

Ngộ - Page 13 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngộ   Ngộ - Page 13 I_icon13Mon 09 Jan 2012, 03:59

hm... gì mà VT khóc rống giống ... Shiroi quá dị??? :tongue:
hihi lơ mơ ngập tràn ĐV rùi đỗ thừa là tại năm Thìn bão lụt nhen! Shocked
Ahem....xăng dầu lúc này mắc mỏ quà VT ơi, kêu cất là cất liền á! dd

Cho LH rước dùm VT cái xui cuối năm hết đi hén,
để LH mời ai xui ăn chè đậu đen vừa bùi vừa ngọt mà xả hết vận đen hết nhen.
hm.. full Moon sắp tới nơi rồi đó ...mời Moon dìa ăn bánh uống juice với mọi người há. :mim:





Nghe VT than buồn ở xứ người tội nghiệp quá, nhiều người có cùng tâm trạng này đó anh VT ạ!
Anh cố gắng nghĩ rằng đâu cũng là nhà - home is where your heart is.
Ráng thanh thản tinh thần mà build your "home" .
LH đi nhiều nơi, sống nhiều chổ riết cũng không biết đâu là nhà hết?!
hm.. ngay cả lúc về quê mình sống cũng thấy lạ nữa.
Hồi đầu thấy buồn vì cảnh,
nhưng nếu mình chịu khó thay đổi suy nghĩ một chút thì dễ dàng chấp nhận tất cả đó anh VT,
vạn vật đều tại tâm hết mà. :nhay:

hm...đừng bứt tóc nữa há...hihi...còn chừng hỗng còn cọng nào là hết đẹp trai đó nha! :tongue:
Tới chừng đó sao còn...lù dù vác cái lu mà chạy như Moon nói nữa hả? :tongue:
Chúc anh VT và các bạn cuối tuần thật an vui và hạnh phúc. :mim:

Gởi các bạn nghe bài hát hay này của Mcfly - Home Is Where The Heart Is



Huynh Lữ Hoài thân mến,

VT xin cám ơn Huynh về những lời động viên chí tình cùng bản nhạc và bài văn hay. hearts

VT cảm thấy rất ấm lòng.Mến chúc Huynh luôn vui mạnh. :bong:

Vĩnh Thành.
Về Đầu Trang Go down
 
Ngộ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 13 trong tổng số 17 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 8 ... 12, 13, 14, 15, 16, 17  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Tùy bút, nhật ký, truyện ngắn-