Trang ChínhTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
TÌNH YÊU LAN by buixuanphuong09 Today at 03:40

TÌNH YÊU CÂY CỎ ĐV 7 by buixuanphuong09 Today at 00:51

Hơn 3.000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu by phambachieu Yesterday at 21:11

Nhà Giáo Một Thời Nhếch Nhác - Nhật Tiến by Trà Mi Yesterday at 11:53

Hà Nội băm sáu phố phường - Thạch Lam by Trà Mi Yesterday at 11:43

“Trốn phong ba, em làm dâu nhà người” by Trà Mi Yesterday at 11:31

“GIẢI OAN” CHO BÁNH CHƯNG by Phương Nguyên Yesterday at 11:25

Sĩ thi by Trà Mi Yesterday at 10:53

“VIỄN VÔNG” hay “VIỂN VÔNG”? by Trà Mi Yesterday at 10:29

Truyện thơ "Lời cho Mây" by Tú_Yên tv Yesterday at 10:18

Tranh thơ Tú_Yên by Tú_Yên tv Yesterday at 10:15

Lời muốn nói by Tú_Yên tv Yesterday at 10:11

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Thu 30 Jun 2022, 16:11

Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc - Thuỵ Khuê by Trà Mi Thu 30 Jun 2022, 07:02

Ca Dao by bounthanh sirimoungkhoune Wed 29 Jun 2022, 23:44

Ngừa Dịch Siêu Vi Kỷ Niệm by mytutru Wed 29 Jun 2022, 19:55

Sự Tích Các Loài Hoa by Trà Mi Wed 29 Jun 2022, 12:29

Thái Âm Phù by Trà Mi Wed 29 Jun 2022, 10:45

Bông Cúc huyền by Trà Mi Wed 29 Jun 2022, 10:38

Những bài nhạc vàng nổi tiếng bị ghi sai tựa đề by Trà Mi Wed 29 Jun 2022, 08:34

Trang thơ Tú_Yên (P2) by Tú_Yên tv Tue 28 Jun 2022, 14:30

Những Đoá Từ Tâm - Thơ Tình Yêu, Tình Nước by Trà Mi Tue 28 Jun 2022, 10:46

MỪNG SINH NHẬT TÁM TƯ by buixuanphuong09 Tue 28 Jun 2022, 10:22

ĐƯỜNG THƠ MÁI ẤM ĐÀO VIÊN by mytutru Mon 27 Jun 2022, 21:46

anh bán chiếu qua đời by utbinhdienst Sun 26 Jun 2022, 11:45

nhớ mẹ by utbinhdienst Sun 26 Jun 2022, 11:38

VIDEO CLIPS - Cây Nhà Lá Vườn by utbinhdienst Sun 26 Jun 2022, 11:16

Đôi Dòng Tiển Biệt HT Thích Giác Lai by mytutru Sun 26 Jun 2022, 06:23

Chúc Mừng Lưu by mytutru Fri 24 Jun 2022, 18:43

cây đa bụi chuối by chuoigia Fri 24 Jun 2022, 05:15

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Ông Đồ Bể

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next
Tác giảThông điệp
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 6083
Registration date : 01/04/2011

Ông Đồ Bể  Empty
Bài gửiTiêu đề: Ông Đồ Bể    Ông Đồ Bể  I_icon13Tue 17 May 2022, 08:07

Ông Đồ Bể - Khái Hưng

Ngày xưa ở vùng Bể có một ông ĐỒ tục danh là Ông Đồ Bể.

Đừng tưởng cái tên Đồ Bể ấy chỉ có nghĩa là một ông đồ ở vùng bể. Bể đây là rộng như bể, ý nói tâm và trí ông đồ rộng như biển cả. Hồi còn nhỏ đó là một cậu học trò chăm chỉ, thông minh và ngay thẳng, rất được thầy yêu mến và anh em bạn kính phục. Năm hăm bốn tuổi ông vác lều chiếu đeo khăn gói ra Thăng Long (Hà Nội) thi hương. Kể thì ông đã đủ tài từ hai khoa trước rồi. Hiềm nỗi nhà nghèo không xoay được tiền ăn đường, ông đành phải ở nhà dạy học cố để dành lấy vài chục quan làm khoản lộ phí. Vì thế, mãi năm nay ông mới ra thi.

Một hôm ông vào nghỉ chân uống nước ở cái quán cạnh một tòa miếu cổ. Bà hàng dặn khi ông qua miếu phải bỏ nón cúi đầu vì đức thánh thiêng lắm. Ông mỉm cười đáp:

_ Trời nắng chang chang thế này mà bỏ nón ra nhỡ bị cảm thì khốn!

Bà hàng mắt lấm lét nhìn ông:

_ Chả khốn bằng bị ngài vật chết.

Ông Đồ thản nhiên hỏi lại:

_ Vậy ngài đã vật chết ai chưa?

Bà hàng hạ giọng thì thầm kể cho Ông Đồ nghe những phép thiêng của ông thần, rồi nói tiếp:

_ Chừng thầy khóa mang lều chiếu đi thi. Vậy thầy nên mua vàng hương vào miếu lạy thánh mà cầu phúc, thì thế nào cũng được tên chiếm bảng vàng.

Ông Đồ Bể nghiêm sắc mặt, khảng khái đáp:

_ Học thành tài rồi tất thi đậu, mà chưa thành tài thì đợi đến khóa sau thi lại. Người quân tử không bao giờ chịu đi cầu khấn, lạy lục ai để được đỗ.

Dứt lời, trả tiền nước đứng dậy đi liền.

Tới miếu, ông Đồ dừng lại ngắm nghía cây đa cỗi cành lá rườm rà che gần kín cái mái rêu phong. Hai bên cửa miếu, hai pho tượng đắp bằng đất, mặt đỏ, mắt trợn tròn như nhìn chòng chọc khách qua đường, và tay cầm thanh gươm giơ lên như lăm le muốn chém ai. Bên đường một cái mốc đá với hai chữ "Hạ mã" nét khắc đã mờ.

Ông Đồ Bể nghĩ thầm:

"Biển đề hạ mã, nhưng ta có cưỡi ngựa đâu mà bảo xuống ngựa. Còn như ngả nón cúi đầu thì không thấy có yết thị. Vậy ta cừ đàng hoàng dõng dạc mà đi. Người quân tử đầu đội Trời, chân đạp đất không kiêu ngạo với ai, nhưng không khúm núm sợ hãi."

Và ông Đồ ung dung tiến qua miếu.

Vừa đi khỏi mươi bước, nghe có tiếng động nên lưng ông quay lại. Một người y phục từa tựa như ông và cũng vai mang lều chiếu tay xách khăn gói. Ông ngạc nhiên hỏi:

_ Tiên sinh ra kinh kỳ ứng thi?

Người kia đáp:

_ Thưa vâng.

_ Tiên sinh đi đường nào tới mà vừa giờ tôi không gặp tiên sinh ở quán?

_ Tôi ở miếu ra.

Người ấy nói thực. Vì đó chính là ông thần hiện thành hình một thầy khóa đi thi. Ông Đồ hỏi:

_ Tiên sinh vào miếu làm gì thế?

_ Tôi vào lễ Đức Thánh để cầu khẩn ngài phù hộ cho được đỗ...cao. Vì ngài thiêng lắm, ai cầu gì cũng được nấy, mà ai vô lễ với ngài thì thế nào cũng sẽ bị Ngài vật chết.

Đó là lời đe dọa của ông Thần. Nhưng ông Đồ ngay thẳng vô tình không lưu ý tới. Ông còn thật thà hỏi một câu mà Thần cho là có ý khiêu khích:

_ Âm dương cách biệt, ngài làm thế nào mà vật chết được người trần?

_ Ngài đã có phép chứ?

Rồi ông Thần ngập ngừng nói tiếp:

_ Ban nãy tôi đứng trong miếu nhìn ra thấy tiên sinh hình như đi qua miếu không bỏ nón cúi đầu.

_ Vâng chính thế. Tôi tưởng thế cũng không phải là khiếm lễ với Thần. Trời nắng thì phải đội nón. Còn như cái đầu nó đương thẳng thắn ở trên cái cổ can chi lại nghiêng nó đi, lại cúi nó xuống? Chỉ những kẻ hèn hạ, không biết tự trọng hay không chính trực, quang minh mới khúm núm sợ hãi mà thôi.

Ông Thần mỉm cười mỉa mai:

_ Vậy hẳn là ngài chính trực quang minh?

Nhưng ông Đồ không tức giận và thản nhiên đáp:

_ Tôi chỉ biết bình sinh không nói dối một câu, chưa bao giờ định làm một việc phi pháp, còn như có chính trực quang minh hay không thì tôi không dám khoe khoang rằng tôi chính trực quang minh.

Ông Thần thầm nhủ:

"Được rồi! Mi bảo rằng mi không từng nói dối, không bao giờ làm việc phi pháp. Vậy ta sẽ theo mi để chờ cho mi nói dối một câu, hay làm một việc phi pháp, bấy giờ ta sẽ trị tội mi, ta sẽ vật mi chết tươi, cho hồn mi không còn oán hận ta được nữa."

(còn tiếp)
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 4209
Registration date : 23/03/2013

Ông Đồ Bể  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ông Đồ Bể    Ông Đồ Bể  I_icon13Tue 17 May 2022, 12:03

Trà Mi đã viết:
Ông Đồ Bể - Khái Hưng

Ngày xưa ở vùng Bể có một ông ĐỒ tục danh là Ông Đồ Bể.

Đừng tưởng cái tên Đồ Bể ấy chỉ có nghĩa là một ông đồ ở vùng bể. Bể đây là rộng như bể, ý nói tâm và trí ông đồ rộng như biển cả. Hồi còn nhỏ đó là một cậu học trò chăm chỉ, thông minh và ngay thẳng, rất được thầy yêu mến và anh em bạn kính phục. Năm hăm bốn tuổi ông vác lều chiếu đeo khăn gói ra Thăng Long (Hà Nội) thi hương. Kể thì ông đã đủ tài từ hai khoa trước rồi. Hiềm nỗi nhà nghèo không xoay được tiền ăn đường, ông đành phải ở nhà dạy học cố để dành lấy vài chục quan làm khoản lộ phí. Vì thế, mãi năm nay ông mới ra thi.

Một hôm ông vào nghỉ chân uống nước ở cái quán cạnh một tòa miếu cổ. Bà hàng dặn khi ông qua miếu phải bỏ nón cúi đầu vì đức thánh thiêng lắm. Ông mỉm cười đáp:

_ Trời nắng chang chang thế này mà bỏ nón ra nhỡ bị cảm thì khốn!

Bà hàng mắt lấm lét nhìn ông:

_ Chả khốn bằng bị ngài vật chết.

Ông Đồ thản nhiên hỏi lại:

_ Vậy ngài đã vật chết ai chưa?

Bà hàng hạ giọng thì thầm kể cho Ông Đồ nghe những phép thiêng của ông thần, rồi nói tiếp:

_ Chừng thầy khóa mang lều chiếu đi thi. Vậy thầy nên mua vàng hương vào miếu lạy thánh mà cầu phúc, thì thế nào cũng được tên chiếm bảng vàng.

Ông Đồ Bể nghiêm sắc mặt, khảng khái đáp:

_ Học thành tài rồi tất thi đậu, mà chưa thành tài thì đợi đến khóa sau thi lại. Người quân tử không bao giờ chịu đi cầu khấn, lạy lục ai để được đỗ.

Dứt lời, trả tiền nước đứng dậy đi liền.

Tới miếu, ông Đồ dừng lại ngắm nghía cây đa cỗi cành lá rườm rà che gần kín cái mái rêu phong. Hai bên cửa miếu, hai pho tượng đắp bằng đất, mặt đỏ, mắt trợn tròn như nhìn chòng chọc khách qua đường, và tay cầm thanh gươm giơ lên như lăm le muốn chém ai. Bên đường một cái mốc đá với hai chữ "Hạ mã" nét khắc đã mờ.

Ông Đồ Bể nghĩ thầm:

"Biển đề hạ mã, nhưng ta có cưỡi ngựa đâu mà bảo xuống ngựa. Còn như ngả nón cúi đầu thì không thấy có yết thị. Vậy ta cừ đàng hoàng dõng dạc mà đi. Người quân tử đầu đội Trời, chân đạp đất không kiêu ngạo với ai, nhưng không khúm núm sợ hãi."

Và ông Đồ ung dung tiến qua miếu.

Vừa đi khỏi mươi bước, nghe có tiếng động nên lưng ông quay lại. Một người y phục từa tựa như ông và cũng vai mang lều chiếu tay xách khăn gói. Ông ngạc nhiên hỏi:

_ Tiên sinh ra kinh kỳ ứng thi?

Người kia đáp:

_ Thưa vâng.

_ Tiên sinh đi đường nào tới mà vừa giờ tôi không gặp tiên sinh ở quán?

_ Tôi ở miếu ra.

Người ấy nói thực. Vì đó chính là ông thần hiện thành hình một thầy khóa đi thi. Ông Đồ hỏi:

_ Tiên sinh vào miếu làm gì thế?

_ Tôi vào lễ Đức Thánh để cầu khẩn ngài phù hộ cho được đỗ...cao. Vì ngài thiêng lắm, ai cầu gì cũng được nấy, mà ai vô lễ với ngài thì thế nào cũng sẽ bị Ngài vật chết.

Đó là lời đe dọa của ông Thần. Nhưng ông Đồ ngay thẳng vô tình không lưu ý tới. Ông còn thật thà hỏi một câu mà Thần cho là có ý khiêu khích:

_ Âm dương cách biệt, ngài làm thế nào mà vật chết được người trần?

_ Ngài đã có phép chứ?

Rồi ông Thần ngập ngừng nói tiếp:

_ Ban nãy tôi đứng trong miếu nhìn ra  thấy tiên sinh hình như đi qua miếu không bỏ nón cúi đầu.

_ Vâng chính thế. Tôi tưởng thế cũng không phải là khiếm lễ với Thần. Trời nắng thì phải đội nón. Còn như cái đầu nó đương thẳng thắn ở trên cái cổ can chi lại nghiêng nó đi, lại cúi nó xuống? Chỉ những kẻ hèn hạ, không biết tự trọng hay không chính trực, quang minh mới khúm núm sợ hãi mà thôi.

Ông Thần mỉm cười mỉa mai:

_ Vậy hẳn là ngài chính trực quang minh?

Nhưng ông Đồ không tức giận và thản nhiên đáp:

_ Tôi chỉ biết bình sinh không nói dối một câu, chưa bao giờ định làm một việc phi pháp, còn như có chính trực quang minh hay không thì tôi không dám khoe khoang rằng tôi chính trực quang minh.

Ông Thần thầm nhủ:

"Được rồi! Mi bảo rằng mi không từng nói dối, không bao giờ làm việc phi pháp. Vậy ta sẽ theo mi để chờ cho mi nói dối một câu, hay làm một việc phi pháp, bấy giờ ta sẽ trị tội mi, ta sẽ vật mi chết tươi, cho hồn mi không còn oán hận ta được nữa."

(còn tiếp)

Người quân tử đầu đội nón chân đạp hài cỏ :tongue:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 6083
Registration date : 01/04/2011

Ông Đồ Bể  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ông Đồ Bể    Ông Đồ Bể  I_icon13Wed 18 May 2022, 06:43

Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Ông Đồ Bể - Khái Hưng

Ngày xưa ở vùng Bể có một ông ĐỒ tục danh là Ông Đồ Bể.

Đừng tưởng cái tên Đồ Bể ấy chỉ có nghĩa là một ông đồ ở vùng bể. Bể đây là rộng như bể, ý nói tâm và trí ông đồ rộng như biển cả. Hồi còn nhỏ đó là một cậu học trò chăm chỉ, thông minh và ngay thẳng, rất được thầy yêu mến và anh em bạn kính phục. Năm hăm bốn tuổi ông vác lều chiếu đeo khăn gói ra Thăng Long (Hà Nội) thi hương. Kể thì ông đã đủ tài từ hai khoa trước rồi. Hiềm nỗi nhà nghèo không xoay được tiền ăn đường, ông đành phải ở nhà dạy học cố để dành lấy vài chục quan làm khoản lộ phí. Vì thế, mãi năm nay ông mới ra thi.

Một hôm ông vào nghỉ chân uống nước ở cái quán cạnh một tòa miếu cổ. Bà hàng dặn khi ông qua miếu phải bỏ nón cúi đầu vì đức thánh thiêng lắm. Ông mỉm cười đáp:

_ Trời nắng chang chang thế này mà bỏ nón ra nhỡ bị cảm thì khốn!

Bà hàng mắt lấm lét nhìn ông:

_ Chả khốn bằng bị ngài vật chết.

Ông Đồ thản nhiên hỏi lại:

_ Vậy ngài đã vật chết ai chưa?

Bà hàng hạ giọng thì thầm kể cho Ông Đồ nghe những phép thiêng của ông thần, rồi nói tiếp:

_ Chừng thầy khóa mang lều chiếu đi thi. Vậy thầy nên mua vàng hương vào miếu lạy thánh mà cầu phúc, thì thế nào cũng được tên chiếm bảng vàng.

Ông Đồ Bể nghiêm sắc mặt, khảng khái đáp:

_ Học thành tài rồi tất thi đậu, mà chưa thành tài thì đợi đến khóa sau thi lại. Người quân tử không bao giờ chịu đi cầu khấn, lạy lục ai để được đỗ.

Dứt lời, trả tiền nước đứng dậy đi liền.

Tới miếu, ông Đồ dừng lại ngắm nghía cây đa cỗi cành lá rườm rà che gần kín cái mái rêu phong. Hai bên cửa miếu, hai pho tượng đắp bằng đất, mặt đỏ, mắt trợn tròn như nhìn chòng chọc khách qua đường, và tay cầm thanh gươm giơ lên như lăm le muốn chém ai. Bên đường một cái mốc đá với hai chữ "Hạ mã" nét khắc đã mờ.

Ông Đồ Bể nghĩ thầm:

"Biển đề hạ mã, nhưng ta có cưỡi ngựa đâu mà bảo xuống ngựa. Còn như ngả nón cúi đầu thì không thấy có yết thị. Vậy ta cừ đàng hoàng dõng dạc mà đi. Người quân tử đầu đội Trời, chân đạp đất không kiêu ngạo với ai, nhưng không khúm núm sợ hãi."

Và ông Đồ ung dung tiến qua miếu.

Vừa đi khỏi mươi bước, nghe có tiếng động nên lưng ông quay lại. Một người y phục từa tựa như ông và cũng vai mang lều chiếu tay xách khăn gói. Ông ngạc nhiên hỏi:

_ Tiên sinh ra kinh kỳ ứng thi?

Người kia đáp:

_ Thưa vâng.

_ Tiên sinh đi đường nào tới mà vừa giờ tôi không gặp tiên sinh ở quán?

_ Tôi ở miếu ra.

Người ấy nói thực. Vì đó chính là ông thần hiện thành hình một thầy khóa đi thi. Ông Đồ hỏi:

_ Tiên sinh vào miếu làm gì thế?

_ Tôi vào lễ Đức Thánh để cầu khẩn ngài phù hộ cho được đỗ...cao. Vì ngài thiêng lắm, ai cầu gì cũng được nấy, mà ai vô lễ với ngài thì thế nào cũng sẽ bị Ngài vật chết.

Đó là lời đe dọa của ông Thần. Nhưng ông Đồ ngay thẳng vô tình không lưu ý tới. Ông còn thật thà hỏi một câu mà Thần cho là có ý khiêu khích:

_ Âm dương cách biệt, ngài làm thế nào mà vật chết được người trần?

_ Ngài đã có phép chứ?

Rồi ông Thần ngập ngừng nói tiếp:

_ Ban nãy tôi đứng trong miếu nhìn ra  thấy tiên sinh hình như đi qua miếu không bỏ nón cúi đầu.

_ Vâng chính thế. Tôi tưởng thế cũng không phải là khiếm lễ với Thần. Trời nắng thì phải đội nón. Còn như cái đầu nó đương thẳng thắn ở trên cái cổ can chi lại nghiêng nó đi, lại cúi nó xuống? Chỉ những kẻ hèn hạ, không biết tự trọng hay không chính trực, quang minh mới khúm núm sợ hãi mà thôi.

Ông Thần mỉm cười mỉa mai:

_ Vậy hẳn là ngài chính trực quang minh?

Nhưng ông Đồ không tức giận và thản nhiên đáp:

_ Tôi chỉ biết bình sinh không nói dối một câu, chưa bao giờ định làm một việc phi pháp, còn như có chính trực quang minh hay không thì tôi không dám khoe khoang rằng tôi chính trực quang minh.

Ông Thần thầm nhủ:

"Được rồi! Mi bảo rằng mi không từng nói dối, không bao giờ làm việc phi pháp. Vậy ta sẽ theo mi để chờ cho mi nói dối một câu, hay làm một việc phi pháp, bấy giờ ta sẽ trị tội mi, ta sẽ vật mi chết tươi, cho hồn mi không còn oán hận ta được nữa."

(còn tiếp)

Người quân tử đầu đội nón chân đạp hài cỏ  :tongue:

người quân tử ăn chẳng cầu no :cuoi1: :cuoi1:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 6083
Registration date : 01/04/2011

Ông Đồ Bể  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ông Đồ Bể    Ông Đồ Bể  I_icon13Wed 18 May 2022, 06:52

Ông Đồ Bể - Khái Hưng (tt)

Ông Thần nghĩ thế rồi thân mật bảo ông Đồ:

_ Bác tính ở đời ai mà không nhỡ có khi nói dối một câu... vô hại.

_ Có lẽ vì không biết hay vì vô tình mà sai lầm chứ người quân tử không bao giờ lại cố ý nói dối, dù câu nói dối của mình không có hại hay chỉ là một câu đùa giỡn để làm cho vui chúng bạn.

Ông Thần đổi chuyện hỏi:

_ Chắc hẳn bác đã học thuộc hết bộ tứ thư và kinh, sử?

Ông Đồ thành thực và nhún nhường đáp:

_ Người học giả nào dám tự phụ rằng mình đã học thuộc hết tứ thư, kinh sử. Vì trong đó còn có biết bao nhiêu điển tích mình không hiểu. Còn có biết bao nhiêu ý nghĩa tinh vi mình chưa nhận xét được.

Ông Thần ngầm phục tính thẳng thắn của kẻ thù nhưng lòng càng căm tức. Lúc ấy ông Đồ kêu khát nước và rướn nhìn phía xa xem bên đường có cái hàng quán nào không. Ông Thần cười nói:

_ Giá bây giờ có mía mà ăn vài tấm nhỉ?

_ Thôi còn phải nói.

Giữa lúc ấy vừa đi khỏi rặng tre, hai người thấy một vườn mía hiện ra. Đó là một phép lạ của ông Thần, nhưng ông Đồ vô tình biết đâu mà đề phòng lòng nham hiểm của bạn cùng đường. Vì thế ông Thần vừa rủ dẽ xuống vườn mía, ông Đồ nghe theo ngay.

Nhưng ông không theo ông Thần rút dao chặt mía. Ông chỉ cất tiếng hai ba lần gọi to:

_ Ông chủ vườn mía!... Có ai đấy không, ra bán mía?

Ông Thần cười hỏi:

_ Bác gọi người ta làm gì thế?

_ Để mua mía.

_ Vẽ! Ăn một vài cây cho khỏi khát, rồi đi ai biết đấy là đâu. Vả trong vườn mía có tới hàng nghìn hàng vạn cây, mình ăn một vài cây có thấm thía gì?

Ông Đồ ôn tồn đáp:

_ Lấy của người khác tức là làm điều phi pháp. Không ai trông thấy nhưng lương tâm mình biết và không để mình yên. Còn như bác bảo vườn mía có nhiều gốc, thì được thế là ở công trồng trọt của người ta chớ có phải tự nhiên nó mọc lên như cỏ đâu...

Ngẫm nghĩ một lát ông lại nói:

_ Nhưng chúng ta cứ việc ăn, tôi đã có cách.

Ông Thần nửa mừng nửa lo, mừng vì thấy kẻ thù đã trúng kế mình, lo vì thấy hắn bảo đã có cách. Ông tự nhủ: "Thử xem cách ấy là cách gì?".

Ăn xong hai cây mía, ông Đồ mở khăn gói lấy mười sáu đồng tiền buộc vào cái cọc giọc và nói như phân bua:

_ Ban nãy tôi mua sáu đồng một cây. Bây giờ tôi trả quá lên tám đồng, sợ ở đây người ta bán đắt hơn chăng?

Nghe nói ông Thần tái mặt đi, đành cũng lặng thinh lấy tiền làm theo bạn đồng hành. Nhưng ông bày ngay ra một mưu khác và nghĩ thầm:

"Nó đã muốn thế thì ta cho nó hết tiền, vì chắc anh đồ ngông nghênh và kiết xác này chả có được bao nả. Cái kế của ta nhà binh gọi là "tương kế tựu kế".

Liền hóa phép ra một vườn dưa bở chín và thơm tho. Bèn rủ ông Đồ xuống ăn. Nhưng ông kia từ chối:

_ Xin mời bác cứ tự nhiên. Còn tôi, tôi chỉ có một số tiền nhỏ mọn đủ để ăn trọ ở kinh đô trong một tháng, tôi không dám phung phí quá độ.

Thế lá mưu kế của ông Thần lại hỏng.

Trời chiều. Đường vắng. Tiếng chuông  chùa buồn reo trong yên lặng. Ông Thần vờ lo lắng bảo ông Đồ:

_ Trời gần tối rồi mà quanh đây không có làng mạc hàng quán, chúng ta biết làm sao đây?

Ông Đồ bình tĩnh trả lời:

_ Ta cứ đi một quãng nữa xem có nơi nào, chúng ta sẽ xin vào ngủ trọ. Bằng không thì chúng ta dựng lều bên đường ngủ tạm một đêm phỏng đã sao?

Vừa nói dứt lời thì ở xa xa đã thấy lập lòe một tia lửa đỏ. Ông Thần nói:

_ Có lẽ đó là cái quán.

Quả thực đó là một cái quán mà ông Thần đã dùng phép thiêng dựng lên trong khoảnh khắc. Hai người đến gõ cửa. Hai thiếu nữ xinh đẹp ra đón tiếp. Ông Thần mỉm cười nói trêu ghẹo:

_ Chào hai cô mình! Hai cô mình ở đây có một thôi ư?

Cô chị nhí nhảnh đáp:

_ Chả hai mình là gì?

Bọn họ làm thế để cốt giữ cho ông Đồ chính trực, quang minh cùng chớt nhả làm theo. Nhưng ông Đồ chỉ lễ phép hỏi:

_ Thưa hai cô, bà chủ hay ông chủ quán đâu? Chúng tôi muốn ngủ trọ một đêm.

Cô em liếc mắt đưa tình:

_ Chính chúng em là hai cô chủ quán. Thầy chúng em mất rồi. Còn mẹ chúng em bỏ chúng em đây để đi tái giá.

Ông Đồ buồn rầu nói:

_ Thế thì chúng tôi lấy làm tiếc rằng không thể ngủ trọ hàng hai cô được.

_ Tại sao?

_ Vì không là vợ chồng thì một người đàn ông trẻ tuổi không thể ngủ cùng nhà với một người con gái xinh đẹp được.

Nói đoạn ông Đồ dựng lều nằm ngủ ở trước cổng, để mặc ông Thần vào trong quán trọ của hai người thiếu nữ.

Sáng hôm sau ông Đồ dậy sớm thu xếp lều chiếu gói lại. Ông vui sướng nghe chim muông ca ríu rít trên cành cây tươi xanh. Và tức cảnh ông vịnh một bài thơ tứ tuyệt. Lòng ông lâng lâng thanh thoát không gợn chút hình ảnh hai người con gái đẹp tối hôm qua. Trả tiền cơm nước xong, hai người lên đường. Ông Thần càng căm tức vì nỗi không sao đưa được kẻ thù vào tròng.  Nhưng ông càng niềm nở thân mật.

Và ông xoay kế khác: "Ta không giết được nó về tội nói dối hay về tội làm điều phi pháp thì ta sẽ giết nó về cái tính bất cẩn và hấp tấp không chịu suy nghĩ vậy!".

(còn tiếp)
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 4209
Registration date : 23/03/2013

Ông Đồ Bể  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ông Đồ Bể    Ông Đồ Bể  I_icon13Wed 18 May 2022, 10:13

Trà Mi đã viết:
Ông Đồ Bể - Khái Hưng (tt)

Ông Thần nghĩ thế rồi thân mật bảo ông Đồ:

_ Bác tính ở đời ai mà không nhỡ có khi nói dối một câu... vô hại.

_ Có lẽ vì không biết hay vì vô tình mà sai lầm chứ người quân tử không bao giờ lại cố ý nói dối, dù câu nói dối của mình không có hại hay chỉ là một câu đùa giỡn để làm cho vui chúng bạn.

Ông Thần đổi chuyện hỏi:

_ Chắc hẳn bác đã học thuộc hết bộ tứ thư và kinh, sử?

Ông Đồ thành thực và nhún nhường đáp:

_ Người học giả nào dám tự phụ rằng mình đã học thuộc hết tứ thư, kinh sử. Vì trong đó còn có biết bao nhiêu điển tích mình không hiểu. Còn có biết bao nhiêu ý nghĩa tinh vi mình chưa nhận xét được.

Ông Thần ngầm phục tính thẳng thắn của kẻ thù nhưng lòng càng căm tức. Lúc ấy ông Đồ kêu khát nước và rướn nhìn phía xa xem bên đường có cái hàng quán nào không. Ông Thần cười nói:

_ Giá bây giờ có mía mà ăn vài tấm nhỉ?

_ Thôi còn phải nói.

Giữa lúc ấy vừa đi khỏi rặng tre, hai người thấy một vườn mía hiện ra. Đó là một phép lạ của ông Thần, nhưng ông Đồ vô tình biết đâu mà đề phòng lòng nham hiểm của bạn cùng đường. Vì thế ông Thần vừa rủ dẽ xuống vườn mía, ông Đồ nghe theo ngay.

Nhưng ông không theo ông Thần rút dao chặt mía. Ông chỉ cất tiếng hai ba lần gọi to:

_ Ông chủ vườn mía!... Có ai đấy không, ra bán mía?

Ông Thần cười hỏi:

_ Bác gọi người ta làm gì thế?

_ Để mua mía.

_ Vẽ! Ăn một vài cây cho khỏi khát, rồi đi ai biết đấy là đâu. Vả trong vườn mía có tới hàng nghìn hàng vạn cây, mình ăn một vài cây có thấm thía gì?

Ông Đồ ôn tồn đáp:

_ Lấy của người khác tức là làm điều phi pháp. Không ai trông thấy nhưng lương tâm mình biết và không để mình yên. Còn như bác bảo vườn mía có nhiều gốc, thì được thế là ở công trồng trọt của người ta chớ có phải tự nhiên nó mọc lên như cỏ đâu...

Ngẫm nghĩ một lát ông lại nói:

_ Nhưng chúng ta cứ việc ăn, tôi đã có cách.

Ông Thần nửa mừng nửa lo, mừng vì thấy kẻ thù đã trúng kế mình, lo vì thấy hắn bảo đã có cách. Ông tự nhủ: "Thử xem cách ấy là cách gì?".

Ăn xong hai cây mía, ông Đồ mở khăn gói lấy mười sáu đồng tiền buộc vào cái cọc giọc và nói như phân bua:

_ Ban nãy tôi mua sáu đồng một cây. Bây giờ tôi trả quá lên tám đồng, sợ ở đây người ta bán đắt hơn chăng?

Nghe nói ông Thần tái mặt đi, đành cũng lặng thinh lấy tiền làm theo bạn đồng hành. Nhưng ông bày ngay ra một mưu khác và nghĩ thầm:

"Nó đã muốn thế thì ta cho nó hết tiền, vì chắc anh đồ ngông nghênh và kiết xác này chả có được bao nả. Cái kế của ta nhà binh gọi là "tương kế tựu kế".

Liền hóa phép ra một vườn dưa bở chín và thơm tho. Bèn rủ ông Đồ xuống ăn. Nhưng ông kia từ chối:

_ Xin mời bác cứ tự nhiên. Còn tôi, tôi chỉ có một số tiền nhỏ mọn đủ để ăn trọ ở kinh đô trong một tháng, tôi không dám phung phí quá độ.

Thế lá mưu kế của ông Thần lại hỏng.

Trời chiều. Đường vắng. Tiếng chuông  chùa buồn reo trong yên lặng. Ông Thần vờ lo lắng bảo ông Đồ:

_ Trời gần tối rồi mà quanh đây không có làng mạc hàng quán, chúng ta biết làm sao đây?

Ông Đồ bình tĩnh trả lời:

_ Ta cứ đi một quãng nữa xem có nơi nào, chúng ta sẽ xin vào ngủ trọ. Bằng không thì chúng ta dựng lều bên đường ngủ tạm một đêm phỏng đã sao?

Vừa nói dứt lời thì ở xa xa đã thấy lập lòe một tia lửa đỏ. Ông Thần nói:

_ Có lẽ đó là cái quán.

Quả thực đó là một cái quán mà ông Thần đã dùng phép thiêng dựng lên trong khoảnh khắc. Hai người đến gõ cửa. Hai thiếu nữ xinh đẹp ra đón tiếp. Ông Thần mỉm cười nói trêu ghẹo:

_ Chào hai cô mình! Hai cô mình ở đây có một thôi ư?

Cô chị nhí nhảnh đáp:

_ Chả hai mình là gì?

Bọn họ làm thế để cốt giữ cho ông Đồ chính trực, quang minh cùng chớt nhả làm theo. Nhưng ông Đồ chỉ lễ phép hỏi:

_ Thưa hai cô, bà chủ hay ông chủ quán đâu? Chúng tôi muốn ngủ trọ một đêm.

Cô em liếc mắt đưa tình:

_ Chính chúng em là hai cô chủ quán. Thầy chúng em mất rồi. Còn mẹ chúng em bỏ chúng em đây để đi tái giá.

Ông Đồ buồn rầu nói:

_ Thế thì chúng tôi lấy làm tiếc rằng không thể ngủ trọ hàng hai cô được.

_ Tại sao?

_ Vì không là vợ chồng thì một người đàn ông trẻ tuổi không thể ngủ cùng nhà với một người con gái xinh đẹp được.

Nói đoạn ông Đồ dựng lều nằm ngủ ở trước cổng, để mặc ông Thần vào trong quán trọ của hai người thiếu nữ.

Sáng hôm sau ông Đồ dậy sớm thu xếp lều chiếu gói lại. Ông vui sướng nghe chim muông ca ríu rít trên cành cây tươi xanh. Và tức cảnh ông vịnh một bài thơ tứ tuyệt. Lòng ông lâng lâng thanh thoát không gợn chút hình ảnh hai người con gái đẹp tối hôm qua. Trả tiền cơm nước xong, hai người lên đường. Ông Thần càng căm tức vì nỗi không sao đưa được kẻ thù vào tròng.  Nhưng ông càng niềm nở thân mật.

Và ông xoay kế khác: "Ta không giết được nó về tội nói dối hay về tội làm điều phi pháp thì ta sẽ giết nó về cái tính bất cẩn và hấp tấp không chịu suy nghĩ vậy!".

(còn tiếp)

Hồi hộp chờ xem thầy đồ xỏ mũi ông thần như nào :bong:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 6083
Registration date : 01/04/2011

Ông Đồ Bể  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ông Đồ Bể    Ông Đồ Bể  I_icon13Thu 19 May 2022, 10:53

Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Ông Đồ Bể - Khái Hưng (tt)

Ông Thần nghĩ thế rồi thân mật bảo ông Đồ:

_ Bác tính ở đời ai mà không nhỡ có khi nói dối một câu... vô hại.

_ Có lẽ vì không biết hay vì vô tình mà sai lầm chứ người quân tử không bao giờ lại cố ý nói dối, dù câu nói dối của mình không có hại hay chỉ là một câu đùa giỡn để làm cho vui chúng bạn.

Ông Thần đổi chuyện hỏi:

_ Chắc hẳn bác đã học thuộc hết bộ tứ thư và kinh, sử?

Ông Đồ thành thực và nhún nhường đáp:

_ Người học giả nào dám tự phụ rằng mình đã học thuộc hết tứ thư, kinh sử. Vì trong đó còn có biết bao nhiêu điển tích mình không hiểu. Còn có biết bao nhiêu ý nghĩa tinh vi mình chưa nhận xét được.

Ông Thần ngầm phục tính thẳng thắn của kẻ thù nhưng lòng càng căm tức. Lúc ấy ông Đồ kêu khát nước và rướn nhìn phía xa xem bên đường có cái hàng quán nào không. Ông Thần cười nói:

_ Giá bây giờ có mía mà ăn vài tấm nhỉ?

_ Thôi còn phải nói.

Giữa lúc ấy vừa đi khỏi rặng tre, hai người thấy một vườn mía hiện ra. Đó là một phép lạ của ông Thần, nhưng ông Đồ vô tình biết đâu mà đề phòng lòng nham hiểm của bạn cùng đường. Vì thế ông Thần vừa rủ dẽ xuống vườn mía, ông Đồ nghe theo ngay.

Nhưng ông không theo ông Thần rút dao chặt mía. Ông chỉ cất tiếng hai ba lần gọi to:

_ Ông chủ vườn mía!... Có ai đấy không, ra bán mía?

Ông Thần cười hỏi:

_ Bác gọi người ta làm gì thế?

_ Để mua mía.

_ Vẽ! Ăn một vài cây cho khỏi khát, rồi đi ai biết đấy là đâu. Vả trong vườn mía có tới hàng nghìn hàng vạn cây, mình ăn một vài cây có thấm thía gì?

Ông Đồ ôn tồn đáp:

_ Lấy của người khác tức là làm điều phi pháp. Không ai trông thấy nhưng lương tâm mình biết và không để mình yên. Còn như bác bảo vườn mía có nhiều gốc, thì được thế là ở công trồng trọt của người ta chớ có phải tự nhiên nó mọc lên như cỏ đâu...

Ngẫm nghĩ một lát ông lại nói:

_ Nhưng chúng ta cứ việc ăn, tôi đã có cách.

Ông Thần nửa mừng nửa lo, mừng vì thấy kẻ thù đã trúng kế mình, lo vì thấy hắn bảo đã có cách. Ông tự nhủ: "Thử xem cách ấy là cách gì?".

Ăn xong hai cây mía, ông Đồ mở khăn gói lấy mười sáu đồng tiền buộc vào cái cọc giọc và nói như phân bua:

_ Ban nãy tôi mua sáu đồng một cây. Bây giờ tôi trả quá lên tám đồng, sợ ở đây người ta bán đắt hơn chăng?

Nghe nói ông Thần tái mặt đi, đành cũng lặng thinh lấy tiền làm theo bạn đồng hành. Nhưng ông bày ngay ra một mưu khác và nghĩ thầm:

"Nó đã muốn thế thì ta cho nó hết tiền, vì chắc anh đồ ngông nghênh và kiết xác này chả có được bao nả. Cái kế của ta nhà binh gọi là "tương kế tựu kế".

Liền hóa phép ra một vườn dưa bở chín và thơm tho. Bèn rủ ông Đồ xuống ăn. Nhưng ông kia từ chối:

_ Xin mời bác cứ tự nhiên. Còn tôi, tôi chỉ có một số tiền nhỏ mọn đủ để ăn trọ ở kinh đô trong một tháng, tôi không dám phung phí quá độ.

Thế lá mưu kế của ông Thần lại hỏng.

Trời chiều. Đường vắng. Tiếng chuông  chùa buồn reo trong yên lặng. Ông Thần vờ lo lắng bảo ông Đồ:

_ Trời gần tối rồi mà quanh đây không có làng mạc hàng quán, chúng ta biết làm sao đây?

Ông Đồ bình tĩnh trả lời:

_ Ta cứ đi một quãng nữa xem có nơi nào, chúng ta sẽ xin vào ngủ trọ. Bằng không thì chúng ta dựng lều bên đường ngủ tạm một đêm phỏng đã sao?

Vừa nói dứt lời thì ở xa xa đã thấy lập lòe một tia lửa đỏ. Ông Thần nói:

_ Có lẽ đó là cái quán.

Quả thực đó là một cái quán mà ông Thần đã dùng phép thiêng dựng lên trong khoảnh khắc. Hai người đến gõ cửa. Hai thiếu nữ xinh đẹp ra đón tiếp. Ông Thần mỉm cười nói trêu ghẹo:

_ Chào hai cô mình! Hai cô mình ở đây có một thôi ư?

Cô chị nhí nhảnh đáp:

_ Chả hai mình là gì?

Bọn họ làm thế để cốt giữ cho ông Đồ chính trực, quang minh cùng chớt nhả làm theo. Nhưng ông Đồ chỉ lễ phép hỏi:

_ Thưa hai cô, bà chủ hay ông chủ quán đâu? Chúng tôi muốn ngủ trọ một đêm.

Cô em liếc mắt đưa tình:

_ Chính chúng em là hai cô chủ quán. Thầy chúng em mất rồi. Còn mẹ chúng em bỏ chúng em đây để đi tái giá.

Ông Đồ buồn rầu nói:

_ Thế thì chúng tôi lấy làm tiếc rằng không thể ngủ trọ hàng hai cô được.

_ Tại sao?

_ Vì không là vợ chồng thì một người đàn ông trẻ tuổi không thể ngủ cùng nhà với một người con gái xinh đẹp được.

Nói đoạn ông Đồ dựng lều nằm ngủ ở trước cổng, để mặc ông Thần vào trong quán trọ của hai người thiếu nữ.

Sáng hôm sau ông Đồ dậy sớm thu xếp lều chiếu gói lại. Ông vui sướng nghe chim muông ca ríu rít trên cành cây tươi xanh. Và tức cảnh ông vịnh một bài thơ tứ tuyệt. Lòng ông lâng lâng thanh thoát không gợn chút hình ảnh hai người con gái đẹp tối hôm qua. Trả tiền cơm nước xong, hai người lên đường. Ông Thần càng căm tức vì nỗi không sao đưa được kẻ thù vào tròng.  Nhưng ông càng niềm nở thân mật.

Và ông xoay kế khác: "Ta không giết được nó về tội nói dối hay về tội làm điều phi pháp thì ta sẽ giết nó về cái tính bất cẩn và hấp tấp không chịu suy nghĩ vậy!".

(còn tiếp)

Hồi hộp chờ xem thầy đồ xỏ mũi ông thần như nào :bong:

love
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 6083
Registration date : 01/04/2011

Ông Đồ Bể  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ông Đồ Bể    Ông Đồ Bể  I_icon13Fri 20 May 2022, 07:09

Ông Đồ Bể - Khái Hưng (tt)

Thần liền hóa phép ra một cái giếng khơi. Giữa trưa trời nắng, ai chẳng khát nước và gặp giếng mát nước trong, ai chẳng vui thích muốn uống. Nhưng giếng sâu quá mà miệng giếng lại nhỏ quá không sao thò tay múc tới nước được.

Dù thế mặc lòng, ông Thần cũng lấy bát gỗ ra rồi theo thành giếng leo xuống. Uống xong, ông ta lại leo lên một cách dễ dàng nhanh nhẹn, vì ông ta là thần có nhiều phép lạ nên không thể trượt chân ngã được.

Đến lượt ông Đồ Bể. Ông đứng từ thành giếng ngó xuống đáy nước. Và ông nói:

_ Bác thực có tài! Chứ giếng sâu thế này thì tôi xin chịu không thể nào xuống được.

Gần đấy, hai người lực điền đang tát nước bằng chiếc gầu dây. Ông Đồ liền chạy lại mượn rồi thả gầu xuống múc nước uống. Lúc hết khát ông Đồ mới kịp nhận thấy ở trong gầu có một nén vàng, tia sáng chiếu lên chói lòe cả mắt. Ông giơ lên hỏi:

_ Cái gì thế này?

Ông Thần ghé lại nhìn:

_ Dễ vàng! Phải, đích vàng rồi! Số bác được của! Trời cho bác đấy! Nên gói vào khăn để khi nào thi đỗ xong dùng mà làm tiệc ăn mừng.

Ông Đồ lắc đầu:

_ Vàng này không phải của tôi, khi nào tôi lại lấy như thế?

_ Nhưng vàng ấy không phải của bác, thì bác bắt được nó là của bác.

_ Biết đâu rằng không phải vàng của Thần Giếng? Vì vàng nặng tất chìm. Thế mà đây vàng nổi trên mặt nước, đủ tỏ rằng đó không phải là vàng của người dương thế.

Nói đoạn, ông Đồ cất tiếng hô lớn:

_ Ngươi là vật sở hữu của ai, bản thân ngươi là gì, phải hiện nguyên hình mà về với chủ ngươi.

Tức thì một con rắn vàng quẫy mạnh nhảy từ lòng gầu xuống giếng. Nén vàng đã biến mất.

Chiều hôm ấy hai người tới kinh đô. Ông Thần rủ ông Đồ đến trọ ở một hàng cơm phố hàng Trống cho được gần trường thi. Về mùa thi cử ở phố nào cũng có hàng cơm và nhiều nhà thường đổi thành khách sạn.

Vừa đến nơi ông Đồ đã nghe thấy hai thầy khóa bàn tán:

_ Năm nay lão đốc Sơn Nam chủ khảo.

_ Thế thì nguy to rồi.

_ Thôi anh em mình đành mang hận trở về.

_ Lão ta làm chủ khảo thì tôi nhất định không thèm thi.

Ông Đồ Bể hỏi:

_ Sao quan đốc học Sơn Nam làm chánh chủ khảo, tiên sinh lại bỏ thi?

Người kia giọng gắt gỏng:

_ Vì lão ta ăn tiền dữ lắm. Đút lót lão thì đỗ, không đút lót thì dẫu có tài cũng bằng thừa. Như thế còn thi với cử làm gì?

Ông Đồ Bể suy nghĩ rồi đáp:

_ Thiết tưởng Thánh Thượng đã định kén chọn nhân tài thì tất phải giao việc ấy cho những bầy tôi xứng đáng. Tôi sợ tiên sinh ngờ oan cho quan chánh chủ khảo chăng?

_ Oan gì? Còn lạ cái đức tính xiểm mị và ăn hối lộ của lão đốc học già ấy. Lão ta đỗ Trạng đấy. Nhưng lão ta lại trạng cả về khoa đục khoét nữa.

Câu nói khôi hài làm gian phòng trọ vang động tiếng cười. Không còn ai thèm giấu giếm, kiêng nể nữa. Lòng căm phẫn của các thí sinh đã nghiễm nhiên trở nên ầm ĩ và ồn ào.

Cơm nước xong, ông Thần rủ ông Đồ đi xem kinh đô, song những thứ được xem ông đã đọc qua trong các pho sách Tàu mà mấy người bạn học giàu có cho ông mượn, nên ông không lấy làm kỳ dị lắm và không trầm trồ khen ngợi như nhiều nhà quê mới bước chân đến một nơi thành thị náo nhiệt lộng lẫy. Thấy thế ông Thần liền hỏi một câu để được bắt quả tang ông Đồ nói dối:

_ Chắc bác đã nhiều lần đến kinh đô?

_ Không, lần này là lần đầu tôi lai kinh ứng thí.

_ Nhưng các hàng hóa bày bán ở các phố chắc bác đã được coi nhiều lần rồi?

_ Không, lần này là lần thứ nhất tôi nhìn thấy. Nhưng tôi được thấy tả trong các pho sách Tàu mà người ta cho tôi mượn.

Tới một phố vắng, ông Thần ghé lại gần thì thầm bảo ông Đồ:

_ Tôi có một câu chuyện tâm sự muốn ngỏ cùng bác.

Ông Đồ nhún nhường đáp:

_ Vậy xin bác cho nghe, may ra tôi sẽ được một bài học về khoa xử thế.

_ Chỉ sợ bác cho là quá đường đột.

_ Thưa bác, tôi đâu dám, xin bác cứ chỉ giáo cho.

Giọng nói của ông Thần càng nhỏ hơn:

_ Tôi thấy bác là người có tài lỗi lạc mà càng ngày càng thêm kính mến. Có học, có thông minh như bác thì phải đỗ mà đỗ phải cao nếu không đỗ đầu. Nhưng xem tình hình khoa này và nghe những lời bình phẩm viên chánh chủ khảo thì dẫu làm văn hay như rồng bay phượng múa mà không đút lót cũng khó lòng đỗ được.

(còn tiếp)
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 4209
Registration date : 23/03/2013

Ông Đồ Bể  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ông Đồ Bể    Ông Đồ Bể  I_icon13Fri 20 May 2022, 08:32

Trà Mi đã viết:
Ông Đồ Bể - Khái Hưng (tt)

Thần liền hóa phép ra một cái giếng khơi. Giữa trưa trời nắng, ai chẳng khát nước và gặp giếng mát nước trong, ai chẳng vui thích muốn uống. Nhưng giếng sâu quá mà miệng giếng lại nhỏ quá không sao thò tay múc tới nước được.

Dù thế mặc lòng, ông Thần cũng lấy bát gỗ ra rồi theo thành giếng leo xuống. Uống xong, ông ta lại leo lên một cách dễ dàng nhanh nhẹn, vì ông ta là thần có nhiều phép lạ nên không thể trượt chân ngã được.

Đến lượt ông Đồ Bể. Ông đứng từ thành giếng ngó xuống đáy nước. Và ông nói:

_ Bác thực có tài! Chứ giếng sâu thế này thì tôi xin chịu không thể nào xuống được.

Gần đấy, hai người lực điền đang tát nước bằng chiếc gầu dây. Ông Đồ liền chạy lại mượn rồi thả gầu xuống múc nước uống. Lúc hết khát ông Đồ mới kịp nhận thấy ở trong gầu có một nén vàng, tia sáng chiếu lên chói lòe cả mắt. Ông giơ lên hỏi:

_ Cái gì thế này?

Ông Thần ghé lại nhìn:

_ Dễ vàng! Phải, đích vàng rồi! Số bác được của! Trời cho bác đấy! Nên gói vào khăn để khi nào thi đỗ xong dùng mà làm tiệc ăn mừng.

Ông Đồ lắc đầu:

_ Vàng này không phải của tôi, khi nào tôi lại lấy như thế?

_ Nhưng vàng ấy không phải của bác, thì bác bắt được nó là của bác.

_ Biết đâu rằng không phải vàng của Thần Giếng? Vì vàng nặng tất chìm. Thế mà đây vàng nổi trên mặt nước, đủ tỏ rằng đó không phải là vàng của người dương thế.

Nói đoạn, ông Đồ cất tiếng hô lớn:

_ Ngươi là vật sở hữu của ai, bản thân ngươi là gì, phải hiện nguyên hình mà về với chủ ngươi.

Tức thì một con rắn vàng quẫy mạnh nhảy từ lòng gầu xuống giếng. Nén vàng đã biến mất.

Chiều hôm ấy hai người tới kinh đô. Ông Thần rủ ông Đồ đến trọ ở một hàng cơm phố hàng Trống cho được gần trường thi. Về mùa thi cử ở phố nào cũng có hàng cơm và nhiều nhà thường đổi thành khách sạn.

Vừa đến nơi ông Đồ đã nghe thấy hai thầy khóa bàn tán:

_ Năm nay lão đốc Sơn Nam chủ khảo.

_ Thế thì nguy to rồi.

_ Thôi anh em mình đành mang hận trở về.

_ Lão ta làm chủ khảo thì tôi nhất định không thèm thi.

Ông Đồ Bể hỏi:

_ Sao quan đốc học Sơn Nam làm chánh chủ khảo, tiên sinh lại bỏ thi?

Người kia giọng gắt gỏng:

_ Vì lão ta ăn tiền dữ lắm. Đút lót lão thì đỗ, không đút lót thì dẫu có tài cũng bằng thừa. Như thế còn thi với cử làm gì?

Ông Đồ Bể suy nghĩ rồi đáp:

_ Thiết tưởng Thánh Thượng đã định kén chọn nhân tài thì tất phải giao việc ấy cho những bầy tôi xứng đáng. Tôi sợ tiên sinh ngờ oan cho quan chánh chủ khảo chăng?

_ Oan gì? Còn lạ cái đức tính xiểm mị và ăn hối lộ của lão đốc học già ấy. Lão ta đỗ Trạng đấy. Nhưng lão ta lại trạng cả về khoa đục khoét nữa.

Câu nói khôi hài làm gian phòng trọ vang động tiếng cười. Không còn ai thèm giấu giếm, kiêng nể nữa. Lòng căm phẫn của các thí sinh đã nghiễm nhiên trở nên ầm ĩ và ồn ào.

Cơm nước xong, ông Thần rủ ông Đồ đi xem kinh đô, song những thứ được xem ông đã đọc qua trong các pho sách Tàu mà mấy người bạn học giàu có cho ông mượn, nên ông không lấy làm kỳ dị lắm và không trầm trồ khen ngợi như nhiều nhà quê mới bước chân đến một nơi thành thị náo nhiệt lộng lẫy. Thấy thế ông Thần liền hỏi một câu để được bắt quả tang ông Đồ nói dối:

_ Chắc bác đã nhiều lần đến kinh đô?

_ Không, lần này là lần đầu tôi lai kinh ứng thí.

_ Nhưng các hàng hóa bày bán ở các phố chắc bác đã được coi nhiều lần rồi?

_ Không, lần này là lần thứ nhất tôi nhìn thấy. Nhưng tôi được thấy tả trong các pho sách Tàu mà người ta cho tôi mượn.

Tới một phố vắng, ông Thần ghé lại gần thì thầm bảo ông Đồ:

_ Tôi có một câu chuyện tâm sự muốn ngỏ cùng bác.

Ông Đồ nhún nhường đáp:

_ Vậy xin bác cho nghe, may ra tôi sẽ được một bài học về khoa xử thế.

_ Chỉ sợ bác cho là quá đường đột.

_ Thưa bác, tôi đâu dám, xin bác cứ chỉ giáo cho.

Giọng nói của ông Thần càng nhỏ hơn:

_ Tôi thấy bác là người có tài lỗi lạc mà càng ngày càng thêm kính mến. Có học, có thông minh như bác thì phải đỗ mà đỗ phải cao nếu không đỗ đầu. Nhưng xem tình hình khoa này và nghe những lời bình phẩm viên chánh chủ khảo thì dẫu làm văn hay như rồng bay phượng múa mà không đút lót cũng khó lòng đỗ được.

(còn tiếp)

Khôn ngoan chẳng lọ thật thà :tongue:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 6083
Registration date : 01/04/2011

Ông Đồ Bể  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ông Đồ Bể    Ông Đồ Bể  I_icon13Fri 20 May 2022, 08:43

Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Ông Đồ Bể - Khái Hưng (tt)

Thần liền hóa phép ra một cái giếng khơi. Giữa trưa trời nắng, ai chẳng khát nước và gặp giếng mát nước trong, ai chẳng vui thích muốn uống. Nhưng giếng sâu quá mà miệng giếng lại nhỏ quá không sao thò tay múc tới nước được.

Dù thế mặc lòng, ông Thần cũng lấy bát gỗ ra rồi theo thành giếng leo xuống. Uống xong, ông ta lại leo lên một cách dễ dàng nhanh nhẹn, vì ông ta là thần có nhiều phép lạ nên không thể trượt chân ngã được.

Đến lượt ông Đồ Bể. Ông đứng từ thành giếng ngó xuống đáy nước. Và ông nói:

_ Bác thực có tài! Chứ giếng sâu thế này thì tôi xin chịu không thể nào xuống được.

Gần đấy, hai người lực điền đang tát nước bằng chiếc gầu dây. Ông Đồ liền chạy lại mượn rồi thả gầu xuống múc nước uống. Lúc hết khát ông Đồ mới kịp nhận thấy ở trong gầu có một nén vàng, tia sáng chiếu lên chói lòe cả mắt. Ông giơ lên hỏi:

_ Cái gì thế này?

Ông Thần ghé lại nhìn:

_ Dễ vàng! Phải, đích vàng rồi! Số bác được của! Trời cho bác đấy! Nên gói vào khăn để khi nào thi đỗ xong dùng mà làm tiệc ăn mừng.

Ông Đồ lắc đầu:

_ Vàng này không phải của tôi, khi nào tôi lại lấy như thế?

_ Nhưng vàng ấy không phải của bác, thì bác bắt được nó là của bác.

_ Biết đâu rằng không phải vàng của Thần Giếng? Vì vàng nặng tất chìm. Thế mà đây vàng nổi trên mặt nước, đủ tỏ rằng đó không phải là vàng của người dương thế.

Nói đoạn, ông Đồ cất tiếng hô lớn:

_ Ngươi là vật sở hữu của ai, bản thân ngươi là gì, phải hiện nguyên hình mà về với chủ ngươi.

Tức thì một con rắn vàng quẫy mạnh nhảy từ lòng gầu xuống giếng. Nén vàng đã biến mất.

Chiều hôm ấy hai người tới kinh đô. Ông Thần rủ ông Đồ đến trọ ở một hàng cơm phố hàng Trống cho được gần trường thi. Về mùa thi cử ở phố nào cũng có hàng cơm và nhiều nhà thường đổi thành khách sạn.

Vừa đến nơi ông Đồ đã nghe thấy hai thầy khóa bàn tán:

_ Năm nay lão đốc Sơn Nam chủ khảo.

_ Thế thì nguy to rồi.

_ Thôi anh em mình đành mang hận trở về.

_ Lão ta làm chủ khảo thì tôi nhất định không thèm thi.

Ông Đồ Bể hỏi:

_ Sao quan đốc học Sơn Nam làm chánh chủ khảo, tiên sinh lại bỏ thi?

Người kia giọng gắt gỏng:

_ Vì lão ta ăn tiền dữ lắm. Đút lót lão thì đỗ, không đút lót thì dẫu có tài cũng bằng thừa. Như thế còn thi với cử làm gì?

Ông Đồ Bể suy nghĩ rồi đáp:

_ Thiết tưởng Thánh Thượng đã định kén chọn nhân tài thì tất phải giao việc ấy cho những bầy tôi xứng đáng. Tôi sợ tiên sinh ngờ oan cho quan chánh chủ khảo chăng?

_ Oan gì? Còn lạ cái đức tính xiểm mị và ăn hối lộ của lão đốc học già ấy. Lão ta đỗ Trạng đấy. Nhưng lão ta lại trạng cả về khoa đục khoét nữa.

Câu nói khôi hài làm gian phòng trọ vang động tiếng cười. Không còn ai thèm giấu giếm, kiêng nể nữa. Lòng căm phẫn của các thí sinh đã nghiễm nhiên trở nên ầm ĩ và ồn ào.

Cơm nước xong, ông Thần rủ ông Đồ đi xem kinh đô, song những thứ được xem ông đã đọc qua trong các pho sách Tàu mà mấy người bạn học giàu có cho ông mượn, nên ông không lấy làm kỳ dị lắm và không trầm trồ khen ngợi như nhiều nhà quê mới bước chân đến một nơi thành thị náo nhiệt lộng lẫy. Thấy thế ông Thần liền hỏi một câu để được bắt quả tang ông Đồ nói dối:

_ Chắc bác đã nhiều lần đến kinh đô?

_ Không, lần này là lần đầu tôi lai kinh ứng thí.

_ Nhưng các hàng hóa bày bán ở các phố chắc bác đã được coi nhiều lần rồi?

_ Không, lần này là lần thứ nhất tôi nhìn thấy. Nhưng tôi được thấy tả trong các pho sách Tàu mà người ta cho tôi mượn.

Tới một phố vắng, ông Thần ghé lại gần thì thầm bảo ông Đồ:

_ Tôi có một câu chuyện tâm sự muốn ngỏ cùng bác.

Ông Đồ nhún nhường đáp:

_ Vậy xin bác cho nghe, may ra tôi sẽ được một bài học về khoa xử thế.

_ Chỉ sợ bác cho là quá đường đột.

_ Thưa bác, tôi đâu dám, xin bác cứ chỉ giáo cho.

Giọng nói của ông Thần càng nhỏ hơn:

_ Tôi thấy bác là người có tài lỗi lạc mà càng ngày càng thêm kính mến. Có học, có thông minh như bác thì phải đỗ mà đỗ phải cao nếu không đỗ đầu. Nhưng xem tình hình khoa này và nghe những lời bình phẩm viên chánh chủ khảo thì dẫu làm văn hay như rồng bay phượng múa mà không đút lót cũng khó lòng đỗ được.

(còn tiếp)

Khôn ngoan chẳng lọ thật thà :tongue:

nói chung ông đồ này nhà chưa tới mức vợ đau con đói, cha mẹ chết không có tiền chôn nên mới còn khí khái được! :tongue:
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 4209
Registration date : 23/03/2013

Ông Đồ Bể  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ông Đồ Bể    Ông Đồ Bể  I_icon13Fri 20 May 2022, 09:35

Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Ông Đồ Bể - Khái Hưng (tt)

Thần liền hóa phép ra một cái giếng khơi. Giữa trưa trời nắng, ai chẳng khát nước và gặp giếng mát nước trong, ai chẳng vui thích muốn uống. Nhưng giếng sâu quá mà miệng giếng lại nhỏ quá không sao thò tay múc tới nước được.

Dù thế mặc lòng, ông Thần cũng lấy bát gỗ ra rồi theo thành giếng leo xuống. Uống xong, ông ta lại leo lên một cách dễ dàng nhanh nhẹn, vì ông ta là thần có nhiều phép lạ nên không thể trượt chân ngã được.

Đến lượt ông Đồ Bể. Ông đứng từ thành giếng ngó xuống đáy nước. Và ông nói:

_ Bác thực có tài! Chứ giếng sâu thế này thì tôi xin chịu không thể nào xuống được.

Gần đấy, hai người lực điền đang tát nước bằng chiếc gầu dây. Ông Đồ liền chạy lại mượn rồi thả gầu xuống múc nước uống. Lúc hết khát ông Đồ mới kịp nhận thấy ở trong gầu có một nén vàng, tia sáng chiếu lên chói lòe cả mắt. Ông giơ lên hỏi:

_ Cái gì thế này?

Ông Thần ghé lại nhìn:

_ Dễ vàng! Phải, đích vàng rồi! Số bác được của! Trời cho bác đấy! Nên gói vào khăn để khi nào thi đỗ xong dùng mà làm tiệc ăn mừng.

Ông Đồ lắc đầu:

_ Vàng này không phải của tôi, khi nào tôi lại lấy như thế?

_ Nhưng vàng ấy không phải của bác, thì bác bắt được nó là của bác.

_ Biết đâu rằng không phải vàng của Thần Giếng? Vì vàng nặng tất chìm. Thế mà đây vàng nổi trên mặt nước, đủ tỏ rằng đó không phải là vàng của người dương thế.

Nói đoạn, ông Đồ cất tiếng hô lớn:

_ Ngươi là vật sở hữu của ai, bản thân ngươi là gì, phải hiện nguyên hình mà về với chủ ngươi.

Tức thì một con rắn vàng quẫy mạnh nhảy từ lòng gầu xuống giếng. Nén vàng đã biến mất.

Chiều hôm ấy hai người tới kinh đô. Ông Thần rủ ông Đồ đến trọ ở một hàng cơm phố hàng Trống cho được gần trường thi. Về mùa thi cử ở phố nào cũng có hàng cơm và nhiều nhà thường đổi thành khách sạn.

Vừa đến nơi ông Đồ đã nghe thấy hai thầy khóa bàn tán:

_ Năm nay lão đốc Sơn Nam chủ khảo.

_ Thế thì nguy to rồi.

_ Thôi anh em mình đành mang hận trở về.

_ Lão ta làm chủ khảo thì tôi nhất định không thèm thi.

Ông Đồ Bể hỏi:

_ Sao quan đốc học Sơn Nam làm chánh chủ khảo, tiên sinh lại bỏ thi?

Người kia giọng gắt gỏng:

_ Vì lão ta ăn tiền dữ lắm. Đút lót lão thì đỗ, không đút lót thì dẫu có tài cũng bằng thừa. Như thế còn thi với cử làm gì?

Ông Đồ Bể suy nghĩ rồi đáp:

_ Thiết tưởng Thánh Thượng đã định kén chọn nhân tài thì tất phải giao việc ấy cho những bầy tôi xứng đáng. Tôi sợ tiên sinh ngờ oan cho quan chánh chủ khảo chăng?

_ Oan gì? Còn lạ cái đức tính xiểm mị và ăn hối lộ của lão đốc học già ấy. Lão ta đỗ Trạng đấy. Nhưng lão ta lại trạng cả về khoa đục khoét nữa.

Câu nói khôi hài làm gian phòng trọ vang động tiếng cười. Không còn ai thèm giấu giếm, kiêng nể nữa. Lòng căm phẫn của các thí sinh đã nghiễm nhiên trở nên ầm ĩ và ồn ào.

Cơm nước xong, ông Thần rủ ông Đồ đi xem kinh đô, song những thứ được xem ông đã đọc qua trong các pho sách Tàu mà mấy người bạn học giàu có cho ông mượn, nên ông không lấy làm kỳ dị lắm và không trầm trồ khen ngợi như nhiều nhà quê mới bước chân đến một nơi thành thị náo nhiệt lộng lẫy. Thấy thế ông Thần liền hỏi một câu để được bắt quả tang ông Đồ nói dối:

_ Chắc bác đã nhiều lần đến kinh đô?

_ Không, lần này là lần đầu tôi lai kinh ứng thí.

_ Nhưng các hàng hóa bày bán ở các phố chắc bác đã được coi nhiều lần rồi?

_ Không, lần này là lần thứ nhất tôi nhìn thấy. Nhưng tôi được thấy tả trong các pho sách Tàu mà người ta cho tôi mượn.

Tới một phố vắng, ông Thần ghé lại gần thì thầm bảo ông Đồ:

_ Tôi có một câu chuyện tâm sự muốn ngỏ cùng bác.

Ông Đồ nhún nhường đáp:

_ Vậy xin bác cho nghe, may ra tôi sẽ được một bài học về khoa xử thế.

_ Chỉ sợ bác cho là quá đường đột.

_ Thưa bác, tôi đâu dám, xin bác cứ chỉ giáo cho.

Giọng nói của ông Thần càng nhỏ hơn:

_ Tôi thấy bác là người có tài lỗi lạc mà càng ngày càng thêm kính mến. Có học, có thông minh như bác thì phải đỗ mà đỗ phải cao nếu không đỗ đầu. Nhưng xem tình hình khoa này và nghe những lời bình phẩm viên chánh chủ khảo thì dẫu làm văn hay như rồng bay phượng múa mà không đút lót cũng khó lòng đỗ được.

(còn tiếp)

Khôn ngoan chẳng lọ thật thà :tongue:

nói chung ông đồ này nhà chưa tới mức vợ đau con đói, cha mẹ chết không có tiền chôn nên mới còn khí khái được!    :tongue:

Ờ hén, ổng lại chả phải nữ nhân xinh đẹp để bán mình chôn cha mẹ. Khó ha :fun1:
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Ông Đồ Bể  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ông Đồ Bể    Ông Đồ Bể  I_icon13

Về Đầu Trang Go down
 
Ông Đồ Bể
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Truyện cổ tích-