Trang ChínhTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
2022 Xướng Hoạ Đường Thi by buixuanphuong09 Today at 14:37

ĐÀO VIÊN THI CÁC by buixuanphuong09 Today at 14:33

Nguyễn Thái Học 1902- 1930 (Nhượng Tống) by Ai Hoa Today at 13:06

Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân by Ai Hoa Today at 12:52

Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc - Thuỵ Khuê by Trà Mi Today at 10:08

Tự Lực văn đoàn – Văn học và cách mạng by Trà Mi Today at 09:38

TÌNH YÊU CÂY CỎ ĐV4 by buixuanphuong09 Today at 08:22

Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc by Trà Mi Today at 07:17

MÃI NHỚ ƠN THẦY by mytutru Today at 01:03

TRANG THƠ LÊ HẢI CHÂU by Lê Hải Châu Yesterday at 18:07

Duyên Số Gặp Ma by bounthanh sirimoungkhoune Yesterday at 10:48

KÍNH CHÚC THẦY SINH NHẬT VUI, KHOẺ, BÌNH AN!- Phương Nguyên by Ai Hoa Yesterday at 09:20

Quán nước ven đường by cohangnuoc Yesterday at 08:40

Ca Dao by bounthanh sirimoungkhoune Wed 19 Jan 2022, 20:05

Trang Họa thơ Phương Nguyên 2 by buixuanphuong09 Wed 19 Jan 2022, 16:47

Trang thơ Tú_Yên (P2) by Tú_Yên tv Wed 19 Jan 2022, 14:17

Thổ Công-Táo Quân-Thổ Kỳ by Trà Mi Wed 19 Jan 2022, 07:49

TỪNG NGÀY HỌC - HIỂU (Đường Thơ & Bài Học) by mytutru Wed 19 Jan 2022, 01:24

Chúc mừng sinh nhật cửu tỷ Shiroi by mytutru Tue 18 Jan 2022, 23:35

Chúc Mừng Lưu by mytutru Tue 18 Jan 2022, 09:00

HỌC THEO HẠNH PHẬT MỖI NGÀY ĐƯỜNG THƠ by mytutru Tue 18 Jan 2022, 08:20

Người Em Gái Da Vàng by Viễn Phương Mon 17 Jan 2022, 21:09

ALBUM ĐƯỜNG THƠ HOA CÁC LOẠI by mytutru Mon 17 Jan 2022, 19:23

Đường Thi BỐN MÙA XUÂN HẠ THU ĐÔNG by mytutru Mon 17 Jan 2022, 10:15

ĐƯỜNG THƠ MÁI ẤM ĐÀO VIÊN by mytutru Mon 17 Jan 2022, 09:09

Trang Thơ Hoa by buixuanphuong09 Mon 17 Jan 2022, 03:22

GÓC RIÊNG SINH NHẬT 2021 by mytutru Sun 16 Jan 2022, 21:46

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Sun 16 Jan 2022, 20:29

CẢM NIỆM VỀ CÂU CHUYỆN VÌ SỰ SỐNG TẠI CÕI TRẦN GIAN by mytutru Sun 16 Jan 2022, 09:14

TRANG ALBUM GIA ĐÌNH KỶ NIỆM CHUYỆN ĐỜI by mytutru Sun 16 Jan 2022, 01:18

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7
Tác giảThông điệp
mytutru

mytutru

Tổng số bài gửi : 9951
Registration date : 08/08/2009

Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  - Page 7 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên    Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  - Page 7 I_icon13Thu 06 Jan 2022, 09:07



Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  - Page 7 Fb_im332


PHÁP MÔN TU ĐÚNG
----
Bà Gotami, di mẫu của đức Phật, dì ruột của thái tử Tất Đạt.
- Khi bà xuất gia, chứng A La Hán, thì bà trở thành bậc Ni tổ,
- người đầu tiên sáng lập hệ thống tỳ-kheo-ni.
- Lần đó, bà đến gặp Phật: Bạch Thế Tôn,
- rồi đây sẽ có rất nhiều người thậm xưng hay mạo mạo nhận đây là lời Phật,
- người hậu tấn về sau biết dựa vào đâu xác minh đâu là lời dạy Thế Tôn,
- đâu không phải là lời Phật ?
* Đức Phật trả lời cho bà Gotami. Chúng ta biết rằng,
- chỉ dựa vào bài kinh Kalama và bài kinh Bác đoán Phật pháp,
- chúng ta hoàn toàn có thể hiểu rằng, nếu câu hỏi đó,
- được hỏi lại ở hoàn cảnh khác, với đối tượng khác
- thì chắc chắn rằng đức Thế Tôn sẽ có cách trả lời khác,
- nhưng nội dung vẫn là bài kinh Kalama.
* Có nghĩa là: Cái gì thiện thì theo, cái gì bất thiện thì bỏ.
- Nhưng thiện ở đây là cái gì? Bất thiện ở đây là cái gì?
- Thì, tùy chỗ mà Ngài nói rộng, nói sâu khác nhau. Nhớ nha.
- Tùy chỗ mà Ngài giải thích cái thiện và cái bất thiện rộng, sâu khác nhau,
* tùy căn cơ chúng sinh.
* Cho nên, ở đây, trước mắt chúng ta có bài kinh Bác đoán Phật pháp, có thể làm chuẩn mực chung
- để hiểu bài kinh Kalama một cách rộng rãi và dễ nuốt hơn.
- Chứ còn tiêu chuẩn thiện & bất thiện thì gọn quá.
\(|)/ Ở trong bài kinh Bác đoán Phật pháp,
- khi được bà Gotami hỏi như vậy, đức Thế Tôn, trả lời rộng rãi hơn.
* Ngài dạy :
1/ Pháp môn hành trì nào mà người thực hành lâu ngày thích sống một mình,
- không muốn gần gũi đám đông.
* Cái đó đúng là lời Phật.
2/ Pháp môn nào càng hành trì..
- người ta càng tinh tấn trong chuyện tu thiện, lánh ác.
- Phải nói rõ như vậy.
- Chứ tinh tấn ở đây không phải là bày ra đủ thứ chuyện để làm
- mà không liên quan gì đến giáo lý,
- đến chuyện tu hành thì cái đó không phải tinh tấn theo nghĩa ở đây.
- Nghĩa ở đây, có nghĩa là tinh tấn trong chuyện tránh ác hành thiện,
- trong trau dồi Tam học, hành trì 37 Bồ Đề phần
- (thất giác chi, Bát chánh đạo, ngũ căn,
- ngũ lực, tứ chánh cần, tứ như ý túc, tứ niệm xứ).
- Tinh tấn đó mới được kể ở đây.
- Ngài dạy, pháp môn nào càng đi theo càng tinh tấn,
- mà tinh tấn kiểu đó thì đó là lời Phật.
* Pháp môn nào mà càng theo càng xa rời lời Phật,
- càng xa rời lý tưởng tu hành giải thoát.
- Nói đến tu hành giải thoát người nó bải hoải,
- nó chán nản, nó ê ẩm, ngán ngẩm thì sai.
- Con đường nào mình càng theo càng trở nên tinh tấn,
- có hứng thú trong chuyện tu tập hơn đó là con đường đúng.
* Như vậy, chuyện đầu tiên, càng đi theo mà càng thích sống một mình hơn,
- không thích đàn đúm, tụ tập.
- Thay vì “tu tập” thêm dấu nặng thành “tụ tập”. Nhớ nha.
- Mùa covid là mua tu tập không phải mùa tụ tập.
- Nhiều khi thêm dấu chấm là nó tan hoang cuộc đời hết.
- Ở đây là chỗ tu tập không phải chỗ tụ tập.
* Cho nên, đó là 2 tiêu chuẩn.
* Tiêu chuẩn tiếp theo.
3/ Càng tu càng trở nên dễ nuôi.
- Dễ nuôi không phải dễ duôi nha.
- Dễ nuôi có nghĩa là, hoàn cảnh nào,
- điều kiện vật chất ra sao cũng sống được.
* Dễ nuôi không gói gọn trong chuyện ăn mặc đâu,
- mà nó còn ghê hơn nữa: Ăn, mặc, ở, điều kiện sinh hoạt, thì sao cũng được,
- coi nó là chuyện phụ, chuyện nhỏ thôi.
- Miễn sao có đủ sức khỏe, miễn sao đời sống tinh thần mình không bị đời sống vật chất ảnh hưởng nghiêm trọng.
* Thí dụ, nắng nóng quá, chỗ đó lạnh quá, chỗ đó ồn quá, hôi hám quá,
- chỗ đó ô nhiễm quá, khói bụi nhiều quá,…
- thì cái đó mình phải tránh.
- Chứ còn ăn, mặc, ở sao cũng được. Phải nói vậy.
* Chứ còn, nên nhớ.
- Cái đơn giản ở đây là phải đơn giản trong cái an toàn & An lạc.
* 2 chữ “An” nha: An toàn & an lạc.
- Chứ không phải đơn giản là thách thức với mọi nguy cơ ..
- có thể phương hại đến sức khỏe và đến đời sống tâm lý
- thì cái đó là liều mạng chứ không phải dễ nuôi.
- Cái đó là liều mạng, cái đó là ngu xuẩn.
- Mà ở đây là đơn giản, đạm bạc nhưng trong điều kiện An lạc & An toàn.
* Nhớ cái đó.
Nhớ 2 chữ An này nha. Xăm lên người. Đó là dễ nuôi.
Càng tu nhu cầu vật chất càng trở nên đơn giản hơn,
- đạm bạc, nâu sòng nhưng trong tiêu chí an lạc & an toàn.
4/ Pháp môn nào càng tu tập mình càng hướng đến xuất ly chứ không quay lại sanh tử.
* Có nghĩa là, càng tu càng muốn buông thôi.
Trích bài giảng Sư Toại Khanh
---------
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
mytutru

mytutru

Tổng số bài gửi : 9951
Registration date : 08/08/2009

Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  - Page 7 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên    Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  - Page 7 I_icon13Thu 06 Jan 2022, 18:28


Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  - Page 7 Fb_im333


Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  - Page 7 Fb_im334


🙏TRÍ TUỆ Hiểu Theo Ý Nghĩa Phật Pháp 🙏
---
Trí Tuệ hiểu theo ý nghĩa Phật pháp có nghĩa là:
- người có khả năng kiểm soát được thiện ác của mình.
- Trí tụê gồm có 5 :
1)kammassakatapanna : Trí trong lý nhân quả hay là nghiệp lý
2)jhanapanna : Trí có được do tu tập thiền định
3)Vipassanapana : Trí của người tu tập Tuệ Quán
4)Maggapanna: Trí trong thánh đạo là trí của bốn tầng thánh .
5)Phalapanna : Trí trong thánh quả .

1️) kammassakatapanna :Trí Tuệ trong lý nhân quả hay là nghiệp lý.
- Có nghĩa là người tu học biết rằng trên đời này không có hành động nào là vô nghiệm,
- vô nghiệm trong toán có nghĩa là không có kết quả.
- Có một hành giả đến hỏi thiền sư: What is the Karma ? ( Nghiệp báo là gì ) ?
- Bà trả lời : Notthing is notthing. (Không có gì trên đời này là Vô Nghiệm ).
* Đó là nghiệp báo trong đạo Phật.
- Trên đời này không có gì là vô nghiệm.
- Một chiếc lá rụng xuống,
- người mà không có suy nghĩ thì thấy chiếc lá chỉ là chiếc lá rụng.
- Nhưng mà nếu nói theo kinh Phật nhân nào mà khiến cho chiếc lá rụng,
- chiếc lá từ đâu mà có, rồi hôm nay vì nhân nào mà nó rụng.
- Chỉ riêng về chiếc lá..
- bản thân nó là quả mà bản thân nó là nhân của bao nhiêu thứ.
- Nó là quả của bao nhiêu thứ điều kiện
- và nó là nhân của bao nhiêu thứ kết quả.
- Thiện, ác, buồn, vui từng khoảnh khắc
- trong lòng của mỗi người chúng ta nó là quả của bao nhiêu thứ nhân
- và nó là nhân của bao nhiêu thứ quả.
- Thiện đời này là nhân vui cho đời sau,
- ác đời này là nhân khổ đời sau,
- vui đời này là quả của lành đời trước,
- khổ đời này là quả của ác đời trước.
- Cứ như vậy mỗi người đều có một nghiệp riêng,
- không ai có thể vì ghét thương,
- cưu mang chở che hay là sang đoạt phần của người khác được.
- Không có thể vì ghét mà sang đoạt cái thiện căn của người,
- mà không phải vì thương mà mình cứu được cái quả ác của họ.
2️) Jhanapanna : Trí Tụê có được do tu tập thiền định (Thiền Chỉ )
* Khi ta sống đam mê trong năm dục ..
- thì cái gì ta biết được cũng toàn là suy diễn, hình dung,
- lý luận tưởng tượng và liên tưởng.
- Khi ta chán dục đắc thiền, thì cái biết của ta là:
- cái biết thực nghiệm của một người có thiên nhãn, thiên nhĩ,
- có tha tâm thông có túc mạng thông và có sanh tử thông.
- Thì cái biết đó coi như là cái biết trực quan, đó là cái biết tin được.
- Có một điều trí thực nghiệm ấy vẫn là:
- trên cái gọi là Biến Kế Sở Chấp và Thế Trí Biện Thông.
- Cái biết mà do thiền định đem lại vẫn nằm trong cái Thế Trí Biện Thông
- và Biến Kế Sở Chấp, có nghĩa là cái biết của Tục Đế Chế Định.
- Còn ai trong room này không có học A-Tỳ-Đàm
- thì tôi bèn cắn răng vì lợi ích của kẻ ấy
- mà tôi phải giải thích thêm một chút thế nào là Biến Kế Sở Chấp.
- Biến Kế Sở Chấp là cái biết còn dựa vào hồi ức,
- kiến thức và kinh nghiệm vay mượn từ người này sang người kia.
- Thí dụ như tại sao mình gọi đây là chiếc xe mà không gọi đây là chiếc xuồng,
- tại sao mình gọi nó là hình vuông
- mà không gọi nó là tròn, tam giác, lục giác ...v...v,
- tại sao mình nói nó là chua mà không phải bùi ngọt đắng mặn ..v...v.
- Tại sao mình nói nó bằng thủy tinh mà không phải bằng đất sét, si măng .
- Thì đó là cái biết dựa trên Biến Kế sở Chấp.
- Nó cũng là cái biết của Thế Trí Biện Thông.
- Cái biết đó cũng là do kiến thức, lý luận,
- do trao truyền từ đời này sang đời này sang đời khác,
- từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ người này sang người khác.
- Cái biết vay mượn chứ không phải cái biết trực quan tự có.
- Cho nên trong trường hợp đó thì gọi là cái biết của người hưởng dục,
- cái biết do hình dung lý luận tưởng tượng hồi ức kinh nghiệm mà có.
- Còn cái biết của người đắc thiền chỉ,
- đắc thần thông là cái biết thực nghiệm. Đúng,
- Nhưng mà khổ thay cái thực nghiệm ấy lại cũng là:
- cái biết trên Thế Trí Biện Thông và Biến Kế sở Chấp .
3️) Vipassanapana : Trí Tụê của người tu tập Tuệ Quán .
* Cái biết này đang từng bước tháo gở sự ám ảnh
- của Biến Kế Sở Chấp và Thế Trí Biện Thông.
- Mới vào tu tập Tụê Quán thì ta chánh niệm như sau :
- Đang đi biết là đang đi, ngồi biết là đang ngồi.
- Đi và ngồi lại cũng là Biến Kế Sở Chấp vẫn là Tục Đế.
- Thở ra biết là thở ra, thở vào biết là thở vào
- cũng là cái biết của Biến Kế sở Chấp, cái biết Tục Đế.
- Tuy nhiên theo năm tháng chánh niệm
- và trí tuệ mạnh dần sẽ có một ngày
- hành giả lìa bỏ được cái Tướng Chế Định để hành giả chỉ còn thấy ở đây chỉ có Danh và Sắc mà thôi.
- Sắc đang được danh tác động, sắc đang được danh ghi nhận.
- Ở đây chỉ có danh pháp ghi nhận danh sắc,
- ở đây không có ai tu tập, không có ai ghi nhận, không có ai chứng đắc,
- không có ai phiền não mà chỉ có các pháp tồn tại.
- Chỉ có danh và sắc, chỉ có thiện-ác, thọ khổ, thọ lạc, thọ xả mà thôi.
- Cái biết này là cái biết Tuệ Quán .
- Nhưng ba-la-mật chưa đủ thì anh chỉ quẫn quanh tới đây thôi.
- Tức là anh đã có cái nhìn biết từ xưa đến giờ
- khi chưa có tu Quán thì mình chỉ là đứa bé chơi nhà chồi thích nắn đất sét,
- bây giờ mình tu Tuệ Quán rồi
- đã trưởng thành không thích trò chơi trẻ con nữa.
- Mình đã 18 tuổi có những cái thích khác.
* Đó là Trí Tuệ Quán.
4️) Maggapanna : Trí trong thánh đạo là trí của bốn tầng thánh .
Trí Tu-Đà-Hườn, Tư-Đà-Hàm, A-Na-Hàm, A-La-Hán.
5️) Phalapanna : Trí trong thánh quả .
- Khi duyên ba-la-mật chín mùi
- thì trí Tuệ Quán không còn là trí nhận thức của một người trên 18 tuổi nữa
- mà nó thành ra là cái biết của người hiểu chuyện,
- hiểu chuyện khác mà 18 tuổi khác.
- Đó là trí trong thánh đạo.
- Vị này trước đây thấy đây là thiện ác vui buồn khổ lạc xả.
- Nhưng vô tới trí thánh đạo thì vị đó không thèm dòm cái thiện ác, buồn vui nữa mà vị đó nhìn thấy rằng:
- trong toàn bộ cuộc sống này vị đó nhìn cái gì thì vị ấy biết rõ đây là Tập Đế,
- ngoài cái thích ra tất cả đều là Khổ Đế.
- Đắc đạo là thấy như vậy đó.
- Vì mọi thứ đều là Khổ Đế nên Tập Đế chỉ là niềm đam mê trong Khổ Đế,
- muốn hết Khổ Đế thì phải chấm dứt Tập Đế,
- và hành trình nhận thức ấy chính là Đạo Đế.
- Khi hành trình ấy đạt đến chín mùi,
- rốt ráo cái mình chứng Đạo đó chính là Diệt Đế. 🙏
Sư Giác Nguyên
(Chép lại bài giảng của Sư)
---------

.
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
mytutru

mytutru

Tổng số bài gửi : 9951
Registration date : 08/08/2009

Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  - Page 7 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên    Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  - Page 7 I_icon13Fri 07 Jan 2022, 21:33


Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  - Page 7 Fb_im337


CÂU CHUYỆN NÀY ẨN Ý NÓI VỀ
LÚC CẬN TỬ "VÔ THƯỜNG"



MỘT CUỘC TÌNH ĐẸP HƠN DƯƠNG QUÍ PHI
VÀ ĐƯỜNG MINH HOÀNG NHIỀU TRIỆU LẦN THƯA QUÍ VỊ.
---
Tiếp theo là kinh 49 về hoàng hậu Mallika của vua Pasenadi .
* Bà Mallika là một người con gái dân dã,
- nhờ bà cúng dường hoa nhài cho Đức Phật nên được thiện nghiệp trổ sinh,
- vua gặp bà thương ngay và rước về cung làm chánh hậu.
- Bà thương quí kính Đức Phật còn hơn là cha ruột của mình.
- Bà chính là tác giả tổng công trình sư cho một cuộc bố thí asadisadana
- tức là vô song thí, một cuộc cúng dường hoành tráng
- quy mô bậc nhất trong đời Đức Phật.
- Chuyện dài lắm tôi chỉ kể vắn tắt.
* Có lần đó vua mời Phật về cung cúng dường,
- dân chúng họ thấy nói với nhau:
- vua giàu chỉ có một nguồn tài chánh,
- và những thứ vua có đều hạn chế,
- làm sao bì với thiên hạ muôn phương,
- bây giờ bà con mình góp gió làm bão lấy ít làm nhiều.
- Họ bèn tổ chức một buổi cúng dường Phật và chư tăng trên đời chỉ có một.
- Vua thấy như vậy bèn nghĩ mình là vua không thể thua được,
- cứ như vậy dân và vua  đấu qua lại.
- Ngày cuối cùng đến phiên vua tổ chức,
- chuyện làm thiện có tâm thiện là đúng rồi,
- nhưng cộng với một chút tự ái kiêu gạo của một đấng quân vương,
- vua cứ trằn trọc ưu tư không biết đám dân đen này không ngờ chơi bạo quá,
- mình làm bằng họ đã là nhục rồi mà làm thua còn nhục hơn nữa.
- Lúc đó hoàng hậu hỏi vua chuyện gì mà bệ hạ ăn không ngon ngủ không yên,
- vua kể cho bà nghe và bà nói để bà lo.
* Bà gọi mọi người chăm sóc voi ngựa trong cung vô hỏi
- có bao nhiêu con voi trong cung.
- Trước mắt trừ ra mấy con bị điều ra biên ải,
- thì hiện giờ được 500 con voi,
- sau đó họ báo trong 500 con nhưng bây giờ chỉ còn 499 con,
- còn con kia bị bệnh không dùng được,
- bây giờ muốn dùng thì phải dùng voi chiến,
- voi quân sự, mà voi này nó rất hung hăng.
- Bà nói không sao để con voi đó đứng sau ngài Vô Não.
(Trong kinh nói sức mạnh của ngài Vô Não tương đương với 7 con voi
- và thần thái của ngài luôn khiến loài thú ở gần kiêng nễ.)
* Hôm sau là lễ trai tăng..
- người dân thì không thể có lượng voi khẩn cấp như vậy
- là vì họ cũng không nghĩ ra,
- cuối cùng buổi trai tăng của vua cũng được hoành tráng.
- Mỗi một con voi là cầm lọng hầu một vị thánh,
- voi trắng của vua thì ôm lộng che đi theo hầu Đức Phật.
- Bà Mallika góp ý cho vua nhiều chuyện quan trọng lắm
- cho nên khi bà mất thình lình vua buồn lắm,
- vua đang hầu Phật có người báo.
* Trong đời vua Pasenadi cứ có chuyện quan trọng thì rất ngẫu nhiên
- ông đều được báo tin trong lúc đang hầu Phật,
- vì trung bình mỗi ngày vua đến gặp Phật 5 lần còn hơn với cha ruột của mình.
- Thí dụ như lần này bà Mallika chết vua cũng nghe đang lúc hầu Phật,
- lần thứ hai vua được báo tin
- hoàng hậu sanh công chúa không phải sanh trai, vua buồn và Phật an ủi chí lý.
Phật nói : “ Tại sao phải coi nhẹ phụ nữ,
- khi tất cả những vĩ nhân trên thế giới này đều do phụ nữ sanh ra,
- chưa có một vĩ nhân nào mà do đàn ông sanh ra .
Đó là một câu an ủi mà tôi cho rằng không thể hay hơn.
- Có thể nói đây là một bản tuyên ngôn đầu tiên về nữ quyền sắt thép
- nhiều thuyết phục nhất trong lịch sử nhân loại toàn thế giới.
- Lần thứ ba khi vua vào hầu Phật năm vua 80 tuổi, bằng tuổi với Phật,
- vua đang nghe pháp có người đến báo tin hình như sắp có chính biến
- tức biến động chính trị, đảo chánh soán ngôi,
- cho nên vua lạy Phật rồi tức tốc trở về đến cổng thành
- thì nghe tin vị vua mới đã lên ngôi, đêm ấy thân già mòn mỏi,
- tuỳ tùng trốn sạch, vua băng hà bên ngoài thành,
- chết như một kẻ không nhà và bên cạnh một cung tầng duy nhất,
- chết rồi vua sanh về Đâu Suất Thiên.
- Chỗ này tôi cố ý kể cho các vị nghe về vợ chồng vua
- không phải tào lao, bởi vì không có dịp nào tôi kể.
- Để cho bà con thấy rằng một vị vua quyền lực bậc nhất Ấn Độ thời đó
- mà cuối cùng kết thúc cuộc đời quạnh hiu như vậy.
- Sư phụ của vua là Thế Tôn bậc A La Hán Chánh Đẳng Chánh Giác
- Vô Thượng Điều Ngự Thiên Nhơn Sư Phật Thế Tôn.
- Vua cả đời hầu Phật lạy Phật, năm vua 40 tuổi thì Thế Tôn cũng 40 tuổi,
- và kể từ đó vua đối với Thế Tôn còn hơn con đối với cha,
- vua cất một cung kế bên chùa
- và mỗi ngày đều đến hầu Phật trung bình là 5 lần.
- Và vua là một vị Chánh Đẳng Chánh Giác
- trong tương lai gần mình nhất.
- Có nghĩa là ai không đắc trong đời này
- thì nguyện gặp 10 vị Phật sắp tới,
- trong 10 vị đó có vua Pasenadi trong đây.
- Quí vị thấy quyền lực như vậy là do tiền nghiệp nào đó
- cuối đời vua đã kết thúc cuộc đời quạnh hiu và phủ phàng mai mỉa.
- Cũng may là vua có công đức vô lượng
- cho nên khi vua mất rồi về thẳng lên Đâu Suất Thiên.
* Bây giờ chúng ta trở lại chuyện bà Mallika,
- bà là một Phật tử tràn trề tín tâm cả đời bà chỉ có công đức và công đức.
- Bà chỉ có một lỗi duy nhất là có một lần đó ở trong nhà tắm,
- bà đang đứng lom khom thì có con chó cưng của bà nó là dạng chó to,
- mình gọi là chó chăn cừu, nó chồm tới và nó làm ẩu,
- thay vì bà đuổi nó thì bà im lặng chấp nhận chuyện con chó làm ẩu.
- Khi đó vua ở trên nhìn thấy kỳ quá,
- và vua không tin vào mắt mình,
- lát sau vua hỏi bà tại sao khanh có thể hèn hạ như vậy.
- Bà nghĩ rất nhanh còn chối được thì cứ chối, chối cho trắng án mới thôi.
- Bà nói từ vị trí bệ hạ đứng, cộng với điều kiện ánh sáng,
- cộng với khoảng cách không thích hợp khiến cho vua đã thấy như vậy,
- chứ không thể có chuyện đó được .
- Vua là người đơn giản và quá thương quá tin hoàng hậu,
- cho nên chuyện đó coi như thông qua.
- Nhưng cuối đời lúc cận tử hoàng hậu chẳng may bao nhiêu đức lành
- phước báu đã làm với Tam bảo bà không nhớ mà lại nhớ chuyện mình đã gạt vua,
- cho nên bà đã ra đi trong nỗi niềm ray rứt ấy,
- và niềm ray rứt ấy đã trở thành nghiệp cận tử của bà.
- Bà đi thẳng xuống địa ngục, nhưng vì phước bà nhiều quá ..
( bây giờ mình trở lại kinh cũ ).
* Phật dạy có người một ác nghiệp của họ..
- giống như nắm muối bỏ vào chén nước,
- còn có người chỉ giống như nắm muối liệng xuống sông.
- Bà Mallika này cũng vậy, bà bị sanh xuống địa ngục 7 ngày của nhân loại,
- khoảng một hoặc hai giây dưới địa ngục.
- Trong khi có nhiều người sanh xuống dưới địa ngục  ở cả nhiều ngàn năm.
- Bà con đừng nghe như vậy rồi coi thường,
- cứ nghĩ là bà làm tội lỗi như vậy ..
- mà bà đi địa ngục có mấy ngày thì mình cũng vậy, nghĩ vậy là không phải.
Mà mình phải coi bà Mallika này phước bà nhiều cỡ nào.
- Trong khoảng thời gian 7 ngày đó vua thương nhớ bà lắm,
- vua hỏi Phật thương bà quá bây giờ vua muốn biết bà đi đâu về đâu,
- bà tu nhiều quá, bà tin Phật hầu Phật kính Phật.
- Phật biết rằng nếu nói cho vua biết bà đang ở địa ngục vua sẽ chịu không nỗi,
- và Phật biết rằng sau 7 ngày bà sẽ ok.
- Phật dùng tâm lực của Ngài,
- Ngài Chú nguyện vua hãy quên chuyện đó.
* Và nên nhớ không phải trường hợp nào Phật cũng có thể làm chuyện này.
- Người kia phải làm sao,
- phước duyên như thế nào thì Ngài mới dùng tới khả năng này,
- Ngài hướng cho vua vào chuyện khác suốt 7 ngày như vậy.
- Và đến ngày thứ bảy,
- Phật biết chính xác là bà Mallika
- đã từ địa ngục đi thẳng về Đâu Suất không ghé nhân gian.
- Và khi vua hỏi Phật một lần nữa
- thì Phật cho vua biết hoàng hậu đã về Đâu Suất, vua mừng lắm,
- vua tin chắc là hễ bà ok là được,
- bởi vì sớm muộn gì cũng sẽ được đoàn tụ với bà.
- Vua học đạo cả đời,
- vua tin là chuyện gặp lại bà không khó miễn là bà về cõi lành.
* Chuyện của bà Mallika là như vậy.
- Trong chánh tạng thì mình chỉ thấy có một đoạn này thôi.
- Chỉ nói đơn giản là vua bị báo tin buồn.
- Và Đức Phật an ủi vua ..
- không ai trên đời này tránh được sanh già bệnh chết,
- có rồi phải mất và mọi sự phải kết thúc,
- vua nghe như vậy và cũng giảm được đau buồn phần nào.
- Cộng với một điều mà tôi cho là vô cùng quan trọng,
- đó là nhiều khi cũng bài kinh đó,
- nhưng mình nghe vị sư giảng hoặc người khác tụng đọc
- không bằng ông vua này gặp trực tiếp Thế Tôn,
- một ngùời ngoài mấy chục tướng tốt của Ngài ra,
- Ngài còn có từ trường lan tỏa vạn dặm.
- Trong kinh nói:
không có cái gì có thể cưỡng lại sức mạnh từ tâm của một vị
- Chánh Đẳng Chánh Giác ngoại trừ ra ác nghiệp,
- còn một người không có ác nghiệp,
- không có lòng oan trái với chư Phật,
- khi nhìn chư Phật, nghe tiếng nói của chư Phật,
- thì một con voi điên nó to như là cái núi
- đang lừng lững lao tới với tốc độ của một đoàn tàu hỏa,
- vậy mà khi nó chạm phải từ trường bi mẫn của Thế Tôn
- lập tức con voi nó khuỵ chân gục xuống,
- chỉ biết lấy cái vòi hút bụi dưới chân Ngài.
* Các vị không tin nhưng tôi tin,
- vì bằng chứng là tôi đã từng gặp nhiều người chỉ cần nhìn ánh mắt,
- nghe tiếng nói, tôi đã nghĩ trong bụng làm sao có thể giận được người này,
- mà đó là người tào lao.
- Đó là họ không phải là Phật,
- mà lúc đó họ xài tâm tham chứ không phải tâm từ
- mà họ còn cảm hoá được tôi,
- nói chi là lòng đại bi của một vị Vô Thượng
- Điều Ngự Chánh Đẳng Chánh Giác.
- Cho nên khi Phật trấn an phủ dụ vua như vậy thì vua được an ổn rất nhiều,
- và nhờ vậy vua chịu trận được 7 hôm,
- và tới ngày thứ bảy khi biết rằng bà hoàng hậu rất mực dấu yêu của mình,
- nay đã đang an vị trên một tầng trời sung sướng
- vui vẻ thì vua bội phần an tâm đẹp dạ.
- Bởi vì vua vững tin rằng trong một ngày không xa lắm
- hai người sẽ được đoàn tựu
- theo một lời nguyện của một đêm thất tình,
- trên trời làm chim liền cánh và dưới đất làm cây liền cành,
- một cuộc tình đẹp hơn Dương Quí Phi
- và Đường Minh Hoàng nhiều triệu lần thưa quí vị...
Sư Giác Nguyên
(chép lại bài giảng của Sư ngày 19-9-2018)
(IX) (49) Người Kosala 9.
Kosalasuttaṃ Hoàng Hậu Mallika
---------



Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
 
Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 7 trong tổng số 7 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện sáng tác, truyện kể ::   :: mytutru-