Trang ChínhTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Ghi danh tham gia lớp thơ Đường Luật by kimdung Today at 03:34

GÓC VƯỜN ĐÀO 2021 by mytutru Today at 01:35

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 22:52

Chúc Mừng Năm 2021 Tết Tây - Tết Ta by mytutru Yesterday at 21:25

ĐÓN XUÂN by mytutru Yesterday at 21:13

Dòng thơ họa của Nguyễn Thành Sáng &Tam Muội - Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1) by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 21:06

Tập thơ Thao Thức riêng bài của Nguyễn Thành Sáng (1) by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 21:04

Góc Nhỏ Lệ Tình by Lệ Tình Yesterday at 17:48

Vườn Đào mãi nhớ 3 by buixuanphuong09 Yesterday at 17:08

Ca dao đương đại hài hước by dat09 Yesterday at 15:50

Thơ vui, thơ bựa, thơ 18+ by dat09 Yesterday at 15:48

Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên by mytutru Tue 26 Jan 2021, 16:21

TRANG THƠ LÊ HẢI CHÂU by Lê Hải Châu Tue 26 Jan 2021, 08:09

ĐÀO VIÊN CẢM THÁN ! by mytutru Tue 26 Jan 2021, 01:15

Trang thơ tự do - vu manh hung (vongvang) by vu manh hung Mon 25 Jan 2021, 14:54

Những Đoá Từ Tâm by Việt Đường Mon 25 Jan 2021, 14:43

TÌM by chuoigia Mon 25 Jan 2021, 12:03

LẺ BÓNG TANG ĐIỀN by Phương Nguyên Mon 25 Jan 2021, 11:39

TRANG THƠ LÊ HẢI CHÂU by Lê Hải Châu Mon 25 Jan 2021, 08:08

Thơ Lục Bát by Tiến Thànk Sun 24 Jan 2021, 16:47

Những Đoá Từ Tâm - Thơ Tình Yêu, Tình Nước by Việt Đường Sun 24 Jan 2021, 14:31

LỀU THƠ NHẠC by Thiên Hùng Sun 24 Jan 2021, 12:58

LÀM SAO TẮM LẠI DÒNG SÔNG THUỞ NÀO > by Phương Nguyên Sun 24 Jan 2021, 10:38

NGẠI CHÊ by Phương Nguyên Sat 23 Jan 2021, 23:37

CỨU by Phương Nguyên Sat 23 Jan 2021, 23:31

MONG CỨ HÃY CÒN XUÂN! by Phương Nguyên Sat 23 Jan 2021, 14:00

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình-Ái Hoa by Phương Nguyên Sat 23 Jan 2021, 13:55

TẾT by Phương Nguyên Sat 23 Jan 2021, 13:51

XIN XĂM. by Phương Nguyên Sat 23 Jan 2021, 13:49

DẤU CHÂN TRẦN THẾ by BachVanNhi Sat 23 Jan 2021, 08:58

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
mytutru

mytutru

Tổng số bài gửi : 9304
Registration date : 08/08/2009

Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  Empty
Bài gửiTiêu đề: Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên    Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  I_icon13Sun 03 Jan 2021, 04:26


Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  Fb_img71


BÀI GIẢNG CỦA .. (Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên)
tkn ĐL coppy..
---
* Thế Giới Này Là Thế Giới Của Nhân Và Quả
"Tôi nói không biết bao nhiêu lần: Cứ cắm đầu ăn mặn không biết tu hành học hỏi giáo lý thì đời sau sanh ra làm loài ăn thịt.
- Còn cắm đầu ăn chay không học giáo lý, không tu tập thiền định, kiếp sau sanh ra làm loài ăn cỏ."
* Chúng sanh chia thành 4 nhóm người :
- Nhóm 1 là chúng sanh bất thiện (ác)
- Nhóm 2 là chúng sanh dục thiện (lành)
- Nhóm 3 là chúng sanh hiền thiện (sắc, vô sắc) (lành)
- Nhóm 4 là thánh nhân (không thiện không ác)
Thế giới này là thế giới của nhân và quả, được gọi là thiện hay là ác thì cũng vẫn nói đến 2 chuyện "Nhân và Quả"
* Bất thiện là hạng trốn khổ tìm vui, sẵn sàng hại người khác, chỉ biết hưởng thụ mà không biết làm thiện.
* Dục thiện cũng trốn khổ tìm vui, cũng muốn ăn ngon mặc đẹp chăn êm lụa ấm, ... thích hưởng thụ nhưng biết làm thiện.
* Hiền thiện cũng là thiện nhưng không còn thích dục nữa, ăn rồi xếp bằng hành thiền lim dim suốt.
* Gồm thiền sắc (tức là họ ngồi chăm chú vào đề mục như Đất, Nước, Lửa, Gió, Xanh, vàng, Đỏ, Trắng, hư không, ánh sáng, đề mục tử thi, đề mục xương cốt, đề mục hơi thở, ...
- Nói chung những đề mục đó toàn là vật chất không, khi đắc thiền thì nó gọi là thiền sắc) và thiền vô sắc (là thiền dành cho những người đã đắc thiền sắc rồi và họ thấy chán, họ thấy còn dây dưa liên hệ với vật chất nó không có đã, chưa có tới).
* Sẵn đây tôi nói luôn: Đời sống của chúng ta là một hành trình vượt biên.
- Những người trong đời này cứ vùi đầu trong tham sân si, sát sanh, trộm cướp mà không biết chui ra, không biết vượt biên, thì coi như đời đời nó cứ nằm trong vũng lầy của sanh tử.
* Nhưng hạng thứ 2 nó biết vượt biên là hạng biết sợ, biết chán cái bất thiện.
- Nó vẫn hưởng dục như hạng 1 nhưng lên một cảnh giới cao hơn là hưởng thì cũng hưởng nhưng tu thì cũng tu.
* Làm thiện thì có làm nhưng còn hưởng dục thì không khá.
- Bởi vì còn hưởng dục thì bao nhiêu cái thiện mình làm cũng chỉ để quay trở lại hưởng dục.
- Đứa thích hưởng dục mà không tu trở lại làm dòi, làm bọ.
- Đứa hưởng dục mà có tu quay trở lại làm người, làm thiên, được quần là áo lụa.
- Tôi nói không biết bao nhiêu lần: Cứ cắm đầu ăn mặn không biết tu hành học hỏi giáo lý thì đời sau sanh ra làm loài ăn thịt.
- Còn cắm đầu ăn chay không học giáo lý, không tu tập thiền định, kiếp sau sanh ra làm loài ăn cỏ.
- Chỉ thích mặc đẹp mà không tu hành bố thí giữ giới, đời sau sanh ra làm loài sặc sỡ diêm dúa lòe loẹt: bướm, kỳ đà,...
- Làm loại hạ cấp nhưng sặc sỡ, lòe loẹt, diêm dúa.
- Thích ăn ngon mà không có công đức thì đời sau sanh ra làm loài ăn tạp.
* Thì ở đây cũng vậy, hạng chúng sanh thứ nhất là trốn khổ tìm vui, tham sống sợ chết nhưng không thiết tu hành gì hết cho nên gọi là chúng sanh bất thiện.
* Cái hạng thứ hai gọi là dục thiện có nghĩa là vẫn trốn khổ tìm vui, tham sống sợ chết, thích vật chất hưởng thụ này nọ nhưng có làm các công đức, mà làm công đức để chi? Để quay lại hưởng tiếp.
* Trích bài giảng : HỘT LỰU
Sư Giác Nguyên
Xin tri ân bạn mslenhung ghi chép
Namo Buddhaya.
---------
🌹💖🌹🙏🙏🙏🌹💖🌹

Ghi Chú :
Thuốc đắng giã tật
Lời thật mất lòng.!
---------
.
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
mytutru

mytutru

Tổng số bài gửi : 9304
Registration date : 08/08/2009

Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên    Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  I_icon13Sat 09 Jan 2021, 03:06


Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  D7ec3610



GÓI MÌ GÁO NƯỚC PHÔNG TÊN.
"Con đường đến bờ bên kia" là bài kinh Parayana Sutta trong Tiểu bộ kinh.
----
* Đây là một bài kinh rất dài gồm 16 phần vấn đáp giữa Thế Tôn và 16 vị Bà la môn học giả.
- Đặc biệt bài kinh này được xem là một trong không nhiều những bài kinh mà được chú giải riêng, được đích thân Ngài Xá Lợi Phất chú giải riêng.
* Bài kinh này nó có cái duyên sự rất là đặc biệt, đó là có một ông Bà La Môn sống 120 tuổi, uyên thâm bác học - chuyện dài lắm, tôi nhớ tôi có giải thích rồi, khổ quá, chuyện tôi kể vắn tắt thôi, nó có một vài chi tiết phong thần tôi bỏ hết.
* Ổng nghe danh Đức Phật, ổng có 1600 đệ tử, ổng chỉ cử ra 16 đệ tử thôi, có nghĩa là cứ 100 người ổng lấy ra 1 người, là 16 đệ tử lớn đi đến gặp Đức Phật.
- Và ổng dặn thế này: "Ta được biết Ngài là một vị Phật, tại vì nghe mô tả là vì Ngài có những hảo tướng của một vị Phật, cho nên các con đến đừng có hỏi gì hết, tới chào hỏi rồi ngồi yên như vậy, rồi mỗi người tự đặt câu hỏi trong bụng của mình, thì coi, coi Ngài sẽ làm sao?" -
-Thì đúng như vậy.
* Khi 16 ông này tới gặp Phật, mấy ổng chào Ngài xong mấy ổng ngồi yên quan sát.
- Mấy ổng thấy Ngài có 30 tướng tốt nhưng còn thiếu 2 tướng nữa mới đủ 32.
- Thì lúc đó Ngài biết như vậy,
- Ngài đang thuyết pháp cho người ta,
- Ngài mới dùng thần thông cho mấy ổng thấy 2 tướng còn lại, tức là tướng lưỡi và tướng sinh thực khí.
- Thì họ đã tin hết 80% đây là Phật rồi, bây giờ cái chuyện 20% còn lại là họ mới đặt câu hỏi về những thắc mắc về triết học, về tư tưởng chứ họ làm gì mà biết Phật Pháp.
* Họ chỉ thắc mắc về con đường tu hành mà theo quan điểm tín ngưỡng, triết học, tư tưởng của thời đó.
* Lần lượt Đức Thế Tôn đọc được tư tưởng của từng người và Ngài trả lời cho từng người.
* Cái pháp thoại đó làm người ta sửng sốt là bởi vì người ta thấy lạ một chỗ là cách nói của Đức Thế Tôn rõ ràng, không phải là ngẫu hứng, không phải tự nhiên mà nói.
* Mà họ thấy hình như cách này là đang trả lời cho ai đó.
* Bởi vì câu trả lời trước, câu trả lời sau nó không mắc mớ gì với nhau hết.
* Mà lạ một chỗ là từ lúc có 16 ông này vô ngồi thì Ngài mới có cách thuyết pháp lạ như vậy.
- Họ không hề biết rằng là Đức Thế Tôn đang dĩ tâm truyền tâm, dĩ ngôn mà truyền tâm cho mấy người này.
* Khiếp như vậy đó.
- Mấy người đó đã dĩ tâm truyền ngôn, họ dùng tâm họ để họ trình với Ngài.
* Ngài trả lời cho họ tổng cộng là 16 câu vấn đáp rất là đáng để đọc, rất là đáng học.
* Mà rất nhiều phật tử Việt Nam mình, trời ơi, sợ kinh cắn! Coi như cứ ăn rồi là cứ chờ mấy ông sư ban cho bao nhiêu thì được nhiêu.
- Mỗi năm cứ Vu Lan là nghe báo hiếu, rồi Phật đản là nghe kể tích Phật, cứ dâng y là nghe nói quả báu dâng y.
- Mà cả năm nghe tới nghe lui.
- Làm phật tử 40 năm mà có đời nào mà đụng tới mấy cuốn kinh tạng? Hễ đụng tới là nó ngáp rách miệng rồi than là không hiểu.
- Mà tại sao không chịu tự đi tìm hiểu chớ?
- Thử hỏi thời bây giờ nếu mấy cái đó mà là bài thuốc tiểu đường, cao máu, ung thư thì khó đọc cỡ nào cũng ráng mà đọc chứ.
- Còn đằng này mình coi đời sống tâm linh nó hỏng có đáng, coi Phật Pháp hỏng ra gì hết, biết được thì tốt, hỏng biết thì thôi, có chết thằng tây nào đâu.
- Cho nên là kệ nó, kệ nó. Tùy mấy thầy ban cho cái gì thì nhận cái đó.
* Mà trong khi tôi nói hoài.
- Ông già mình chết để lại một núi kim cương, một kho tàng cao ngất trời.
- Mà mình bị sốt bại liệt, cho nên mỗi ngày mình cứ lết qua cái ông hàng xóm, nhờ ổng lấy được cái gì trong đó ra ổng cho.
- Mà thường là ổng cho mì gói không hà.
- Mà trong khi ông già mình để lại nguyên một tòa lâu đài đựng toàn kim cương tới nóc, nóc chạm mây, kim cương trong đó hàng ngàn, hàng triệu tấn.
- Vậy mà cứ mỗi ngày mình lết qua trước nhà nhờ cái ông gác cổng, ổng vô ổng lấy cho mình cái gì đó ra mình xài.
- Mà ổng cứ đem ra bữa thì chai nước suối, khi thì gói mì tôm vậy đó.
- Mà mấy chục năm trời như vậy đó.
- Ông già mình để cho mình cái gì mình không có biết.
- Kim cương dầy đặc trong đó.
- Mà cứ ngày nào cũng chai nước suối với gói mì tôm.
- Có bữa ông hàng xóm làm biếng, ổng hứng nước phông tên ở ngoài sân, rồi ổng lấy cái miễng dùa ổng múc cho miếng nước phông tên, rồi ông gác cổng cho gói mì chuột gặm, đem ra cũng ráng mà trợn trạo mà nuốt, rồi cám ơn thấy bà luôn, quì lạy mấy cái ông hàng xóm, gác cổng đó.
- Đó chính là bức tranh vẽ về mình.
- Đau lắm, đau lắm.
- Cha mình giàu quá, để lại gia sản đồ sộ vậy đó, mà mình thì cứ mỗi ngày mình tới mình xin gói mì với gáo nước phông tên vậy.
Trích bài giảng Sư Giác Nguyên
Xin tri ân bạn elteetee ghi chép Namo Buddhaya 🙏🙏🙏
---------
-

Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
mytutru

mytutru

Tổng số bài gửi : 9304
Registration date : 08/08/2009

Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên    Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  I_icon13Fri 15 Jan 2021, 03:28

Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  Fb_img75


ĐỔ HẾT MỌI SỰ CHO NGHIỆP CŨNG LÀ NGỘ NHẬN
Đức Phật Ngài dạy rằng:
1. Cho rằng cái gì cũng là nghiệp quá khứ, đây là một cực đoan.
2. Cho rằng mọi thứ ngẫu nhiên mà có, đây cũng là cực đoan.
3. Cho rằng mọi thứ là do một đấng cao siêu nào đó an bài, cũng là cực đoan.
Trong đó 2 điều sau là dễ hiểu rồi.
- Cho rằng ngẫu nhiên là sai.
- Cho rằng do đấng cao siêu nào đó an bài cũng là sai.
* Nhưng riêng cái điều đầu tiên, Ngài dạy rằng tin rằng mọi thứ là do tiền nghiệp hết là sai.
* Vì nếu tin như vậy thì bây giờ mình tu làm cái gì? Mình cứ ngồi ở đây mình chờ nghiệp cũ, khỏi phải tu làm gì, đúng không? Hôm nay là ngày 12, mình cứ chờ cái quả của ngày 13 nó trổ, nên ngày 12 mình khỏi có tu.
Nghe vậy được không? Tại hôm nay là ngày 13, mình cứ chờ cái quả của ngày 12, cho nên mình khỏi có tu hành gì hết.
- Như vậy tới ngày 14 thì sao? Các vị có hiểu không?
* Cho nên mỗi ngày là phải gieo nhân lành hiện tại.
- Hễ còn là phàm thì dầu muốn dầu không, tôi ghi bằng mực đỏ "dầu muốn dầu không", miễn là chưa chứng La hán thì "dầu muốn dầu không" trong từng giây ta đều tạo nghiệp hết.
- Nhưng có một điều là tạo nghiệp có 3:
1. Tạo nghiệp trong sự thiếu kiểm soát.
2. Tạo nghiệp trong sự kiểm soát để cầu quả sanh tử.
3. Tạo nghiệp trong sự kiểm soát và chỉ hướng đến quả giải thoát.
* Tạo nghiệp không kiểm soát là muốn làm gì thì làm, thất niệm, thất định, phóng dật.
* Cái thứ hai là gieo nhân sanh tử.
- Nghĩa là làm lành, làm phước nhưng còn cầu quả nhân thiên.
* Còn trường hợp thứ ba là thường xuyên sống chánh niệm.
* Tôi nói không biết bao nhiêu lần bài học vô cùng quan trọng này.
- Học giáo lý và sống chánh niệm.
- Chỉ bao nhiêu đó là đủ rồi.
- Nhiều người nghe như vậy họ tưởng thiếu.
* Không thiếu đâu.
- Tôi bảo đảm bằng cái mạng cùi của tôi.
- Chỉ học giáo lý căn bản rồi sống chánh niệm là không thiếu gì hết.
* Là tại sao? Bởi vì khi anh có giáo lý căn bản và anh sống chánh niệm thì anh không hề bỏ qua cơ hội bố thí, không hề bỏ qua cơ hội nghe pháp, phục vụ, hồi hướng. Tin tôi đi.
* Chỉ cần anh có giáo lý và có chánh niệm thì anh không hề bỏ sót một cơ hội làm phước nào hết.
- Đồng thời anh sẽ làm phước bằng sự kiểm soát của hành giả "làm gì biết nấy".
- Và công đức của người hành giả như vậy, hành giả mà có giáo lý, có chánh niệm thì công đức đó mình mới hy vọng "hợp trí vô trợ thọ hỷ."
* Tại sao tôi dám nói người có giáo lý thì làm phước dễ được cái tâm hợp trí?
- Là vì hợp trí có 3: văn, tư, tu.
- Một người có giáo lý nếu khi họ làm phước cái tư nó chưa kịp tới thì tối thiểu nó cũng có trí và văn.
* Tối thiểu là vậy.
- Bởi vì họ có giáo lý nên mấy cái đó nó nằm trong người họ chớ đi đâu?
- Cho nên người có giáo lý thì khi họ làm công đức gì, chuyện đầu tiên phải là hợp trí, đương nhiên là hợp trí, vì dầu gì họ làm bằng cái nhận thức của người có hiểu biết.
* Họ cũng có ly trí nhưng rất hiếm.
- Khi mình có giáo lý thì mình khó bề mà làm cái gì mà ly trí.
* Tôi ví dụ. Một dược sĩ, bác sĩ hoặc một y tá có biết về thuốc, về y, về dược, có nhiều lúc họ quên mất cái bằng cấp của họ.
- Như khi họ nấu ăn, khi họ chọn rau, chọn trái để họ mua, lúc đó làm gì thì làm, họ quên mất cái bằng của họ rồi, nhưng mà ngộ lắm, đa phần trong đời sống họ vẫn ăn, vẫn nấu, vẫn mua sắm, vẫn sinh hoạt theo cái kiến thức của một người có biết về y, về dược.
- Tôi bảo đảm cái đó.
- Nó ngộ lắm.
- Tuy lúc đó họ không có nhớ tới cái nghề nhưng họ vừa đưa tay họ bóc cái chôm chôm là họ nhớ: "Ủa, Châu u làm gì có chôm chôm đây trời? Trái này là nhập từ Châu Á, mà hể nhập từ Châu Á thế nào cũng có phân, cũng có thuốc sâu.
" Họ vừa đưa tay cầm trái bưởi lên, họ thấy chữ "China", không phải họ ghét Tàu, không phải họ ghét trên quan điểm chính trị, mà trên cái góc độ khoa học.
- Họ vừa cầm trái bưởi, họ thấy chữ "China" là họ đặt xuống.
- Cầm trái thanh long, thèm lắm, nhưng chực nhớ "Ủa, xứ này đâu có thanh long trời? Vậy là đồ nhập từ Châu Á rồi."
- Thế là không xong, phải để xuống.
- Ngộ lắm. Tôi có từng đi chợ với mấy người đó, họ ngộ, họ bén lắm.
- Củ tỏi họ cầm lên, thấy chữ "China" là họ để cái cụp xuống liền.
- Họ phải mua tỏi Peru, tỏi của Nam Mỹ, tỏi của Turkey, Thổ Nhĩ Kỳ. Vì sao?
- Là vì tuy lúc đó họ quên mất bằng cấp học vị, họ quên mất chuyên môn, nhưng mà cái biết đó đã thành cái là cái nền, cái lõi suy nghĩ của
* Cho nên người có kiến thức giáo lý họ làm phước rất dễ có tâm đại thiện hợp trí là chỗ đó.
- Bài học hôm nay hiểu được Ngài Hatthisāriputta hoàn tục 7 lần là vì sao? Là vì cái nghiệp.
- Nhưng mà đừng có nghe như vậy rồi mai mốt các vị cứ hoàn tục hoài, rồi ra vô, ra vô, coi cái chùa như cái chợ - "Tại cái nghiệp của em như thế thì em phải chịu." Sai bét.
- Không phải lúc nào cũng móc cái nghiệp ra mà đổ thừa.
- Bởi vì chính Đức Phật đã dạy "Đổ hết mọi sự cho nghiệp cũng là một ngộ nhận".
******** SƯ GIÁC NGUYÊN ********
Namo Buddhaya
---------

Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
mytutru

mytutru

Tổng số bài gửi : 9304
Registration date : 08/08/2009

Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên    Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  I_icon13Tue 26 Jan 2021, 16:21



Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên  Fb_img77


CHỦNG TỬ
---
* Chúng ta hôm nay có là bác sĩ, là kỹ sư, là hoa hậu, là người mẫu, là thầy chùa, là linh mục, là bất cứ cái gì đi nữa, cao sang đạo đức cỡ nào đi nữa..
- Nhưng mà trong mỗi người chúng ta cái chủng tử ăn phân người, chủng tử ăn thịt sống máu tươi nó luôn luôn còn đó, miễn là chúng ta còn phàm. Là vì sao?
- Là vì bây giờ chúng ta đang là kỹ sư, bác sĩ, chỉ cần chúng ta tắt thở một cái, có trời biết chúng ta về đâu.
- Chúng ta làm con bọ, con dòi thì lúc đó mình thấy đống phân là mình gặp mình mừng lắm.
- Mà nếu trong lúc tắt thở mà chúng ta đi về xứ Châu Phi chúng ta làm con beo, con sư tử thì sao? Thì chỉ có thịt sống máu tươi thôi.
* Cho nên, cứ nhớ cái này: "Tôi có là ai trong cuộc đời này, sang trọng, giàu có bằng trời đi nữa, miễn là tôi còn phàm thì cái chủng tử, cái hạt giống, cái seed, mà ăn thịt sống, ăn phân người, cái chủng tử mà thích nước cống, nước rãnh, thích bồn cầu nó vẫn còn trong con người của tôi, không mất được".
- Gớm như vậy. Hiểu như vậy nó mới teo.
- Hôm nay mình làm đẹp, mình phấn son, mình trang sức, mình quần là, áo lụa, mắt kính, đồng hồ, dây nịt, mắt kính, túi xách; mình tưởng mình sang, mình bảnh.
- Nhưng nếu mà mình sống triền miên chìm sâu ở trong thích và trong ghét, thiếu niệm, thiếu định và thiếu tuệ, thiếu tàm úy, thiếu niềm tin, thì sao?
- Tắt thở rồi là những cái chủng tử, những cái hạt giống kia nó sẽ tìm ngay một mãnh đất để mà nó sinh sôi, nó tìm ngay lập tức.
- Bởi vì trong người mình có rất nhiều hạt giống mà cái gớm nhất trong đó - tôi nhắc lại - gớm nhất là cái khả năng ăn thịt sống uống máu tươi, cái khả năng ăn phân, cái khả năng lăn lộn trong cống rãnh của mình nó rất lớn, lớn lắm, mà mình không có ngờ.
- Tham, sân, si ở đâu thì phân người và cống rãnh nằm ở đó.
- Tại vì chỉ có mấy ông đó nó mới đưa mình về cái chỗ đó được.
- Mấy cái tâm lành, tâm thiện nó không thể đưa mình về đó được.
- Tín, tấn, niệm, định, tuệ, từ, bi, bao dung, cảm thông, chia xẻ, nhận thức là mấy cái không thể nào nó đưa mình xuống chỗ thấp được.
- Chỉ có mấy cái anh tham, sân, si, ái, mạn, kiến, nghi, tỵ hiềm, bủn xỉn, nhỏ mọn, toan tính; mấy cái đó chính là cái con đường, là cái lộ trình nó đưa mình xuống mấy cái lỗ cống, mấy cái bồn cầu; nó đưa mình vô mấy cái đống rác, nó đưa mình vào cái chốn rừng sâu núi thẳm để mà liếm láp thịt sống, máu tươi.
- Cho nên tùy thuộc vào đời sống của chúng ta, tùy thuộc vào 6 căn nó tiếp xúc với 6 trần bằng cái thái độ tâm thức như thế nào.
* Và tôi cũng đã nói rồi: "Trình độ nó quyết định thái độ".
- Thái độ sống, thái độ tâm lý, thái độ tâm thức của chúng ta đối với 6 trần.
- Tôi nói, tôi phang mấy cái này ra thì bà con nghe ớn quá, nhưng mà đó là sự thật.
* Toàn bộ nội dung cái quyển Thiền môn nhật tụng Kalama là lấy từ trong kinh tạng Phạn-Việt, tức là Pali-Việt, chứ không có cái gì của riêng chúng tôi hoặc của một cá nhân, đoàn thể nào hết.
- Trong đó chúng tôi có trích một bài kinh từ Trung bộ.
- Bài Kinh Hiền Ngu nói một chuyện lạnh xương sống.
- Đó là một khi mà đã lọt xuống đường đọa thì rất khó quay trở lên.
- Là vì sao? Là vì khi mà lọt xuống đường đọa, chúng ta chỉ sống toàn là bằng bản năng, "basic instinct".
- Sống toàn bằng bản năng: lớn hiếp nhỏ, mạnh hiếp yếu, đói ăn, khát uống, đực cái, trống mái, chỉ biết giao phối và tự vệ.
- Tự vệ có nghĩa là đứa nào đụng tới mình thì mình phản ứng, phản ứng bằng cách một là mình tấn công lại nó, hai nữa là mình co rút hoặc là mình chạy trốn.
- Chỉ biết bao nhiêu đó thôi: đói ăn, khát uống, giao phối và phản vệ (phản ứng và tự vệ).
- Các vị tưởng tượng có rất nhiều người trong chúng ta chỉ sống bằng 4 cái này thôi.
- Mặc dù là cũng có bằng cấp đại học, cũng có vợ đẹp, chồng giỏi, cũng có nhà lầu, xe hơi, nhưng cả ngày của mình chỉ vật lộn với 4 thứ này.
* Các vị tưởng các vị có trình độ khoa học, kiến thức, văn minh? Chưa chắc.
- Nhiều khi cái bằng cấp của các vị, đồng ý trong mấy năm đại học, nó cho mình cái kiến thức chuyên môn. Đúng.
- Nhưng sau đó mình coi nó là cần câu cơm để mình đi kiếm cơm thôi, thưa quí vị.
- Thì mình gọi đó là hành nghề, nhưng mà thật ra nói nôm na nó là kiếm sống, mà nói tục chút xíu là kiếm ăn.
- Nó khổ như vậy đó... Ba cái từ đó, ba cái level, ba cái slice khác nhau.
- Một là mình xài cái chữ sang đó là hành nghề, tệ hơn chút là kiếm sống, mà bậy nhất là kiếm ăn.
- Mà khi đẩy cái chuyện hành nghề nó xuống tới kiếm ăn rồi đó, thì mình nhớ kỹ coi trong đầu của mình, mình có khác mấy cái con kia không? Con nào nó cũng ăn rồi nó ngủ một giấc, nó dậy nó đi kiếm ăn, đúng không? Nó khiếp lắm quí vị.
- Đều là kiếm ăn, nhưng mà do cái điều kiện, hoàn cảnh mà mỗi đứa, mỗi loài nó có kiểu kiếm ăn khác nhau, chỉ vậy thôi.
- Nếu mà ngoài cái chuyện lo cho tình cảm của mình, lo cho vợ chồng con cái, mà mình không biết cái gì ngoài ra thì coi chừng đời sau, kiếp khác cái chỗ cao mình khó leo lên lắm.
- Bởi vì cái thế giới thật sự là thế giới hiền thánh; là phải sống có trong, có ngoài, có trên, có dưới, có thân, có sơ.
* Có nghĩa là quí vị phải quan sát đời sống của một vị Bồ tát như trong kinh mô tả: Ngoài cha, mẹ, vợ, con, bạn bè, thân quyến thì Ngài còn có vô vàn thiên hạ để Ngài yêu thương,
- Ngài chăm sóc, Ngài chia xẻ, Ngài bận tâm, Ngài nặng lòng.
- Đó mới đúng là bậc hiền thánh.
- Và các vị nhớ dùm cái này "Cái giá trị của một con người nó nằm ở sức chứa ở trái tim".
- Tim anh ta chứa được bao nhiêu thì cái giá trị của anh ta nặng bấy nhiêu.
- Chưa hết, cái giá trị của con người nó không phải nằm ở chỗ anh ta nhận được bao nhiêu, mà nó còn ở khả năng anh ta trao ra được bao nhiêu, nhớ như vậy.
* Chỉ có con người, chỉ có loài động vật cao cấp, là vạn vật chi linh, nó mới có khả năng trao ra, có khả năng chia xẻ.
- Còn đa phần là khi mình sống mà mình chỉ biết có ru rú, ru rú cái thân này của mình, gia đình này của mình, dòng tộc này của mình.
- Sống như vậy thì coi chừng nó trở thành nếp sống khép kín: Một là ích kỷ bản thân, hai là nếp sống bầy đàn.
- Các vị biết không? Khi mà mình chỉ biết lo cho gia đình mình không, mình không biết lo cái gì ngoài ra, coi chừng rất có thể đó là tâm thức bầy đàn.
- Trích bài giảng ngày KTC.6.62 Lời Cảm Hứng
Kalama xin tri ân bạn elteetee ghi chép
Nguồn: toaikhanh Sư Giác Nguyên
---------
-
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
 
Bài Giảng Của Sư Toại Khanh Thích Giác Nguyên
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện sáng tác, truyện kể ::   :: mytutru-