Trang ChínhTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Today at 08:29

Câu đối tết Nhâm Thìn by Ma Nu Today at 02:08

Kính Gửi Chủ Nhiệm, BQT by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 16:45

MÃI NHỚ ƠN THẦY by buixuanphuong09 Yesterday at 12:33

Gieo Gió Gặt Bão- Bình Nguyên Lộc by Trà Mi Yesterday at 12:16

HỌC THEO HẠNH PHẬT MỖI NGÀY ĐƯỜNG THƠ by mytutru Yesterday at 10:24

HẠNH PHÚC by Thanh-Thanh Yesterday at 03:05

TÌNH YÊU CÂY CỎ ĐV4 by buixuanphuong09 Yesterday at 00:35

2022 Xướng Hoạ Đường Thi by mytutru Yesterday at 00:12

TỪNG NGÀY HỌC - HIỂU (Đường Thơ & Bài Học) by mytutru Sun 23 Jan 2022, 19:37

Trang Thơ Hoa by buixuanphuong09 Sun 23 Jan 2022, 00:56

ĐÔI VẦN CUNG TIỂN THIỀN SƯ NHẤT HẠNH by mytutru Sat 22 Jan 2022, 19:37

ĐÀO VIÊN THI CÁC by buixuanphuong09 Fri 21 Jan 2022, 14:33

Nguyễn Thái Học 1902- 1930 (Nhượng Tống) by Ai Hoa Fri 21 Jan 2022, 13:06

Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân by Ai Hoa Fri 21 Jan 2022, 12:52

Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc - Thuỵ Khuê by Trà Mi Fri 21 Jan 2022, 10:08

Tự Lực văn đoàn – Văn học và cách mạng by Trà Mi Fri 21 Jan 2022, 09:38

TRANG THƠ LÊ HẢI CHÂU by Lê Hải Châu Thu 20 Jan 2022, 18:07

Duyên Số Gặp Ma by bounthanh sirimoungkhoune Thu 20 Jan 2022, 10:48

KÍNH CHÚC THẦY SINH NHẬT VUI, KHOẺ, BÌNH AN!- Phương Nguyên by Ai Hoa Thu 20 Jan 2022, 09:20

Quán nước ven đường by cohangnuoc Thu 20 Jan 2022, 08:40

Ca Dao by bounthanh sirimoungkhoune Wed 19 Jan 2022, 20:05

Trang Họa thơ Phương Nguyên 2 by buixuanphuong09 Wed 19 Jan 2022, 16:47

Trang thơ Tú_Yên (P2) by Tú_Yên tv Wed 19 Jan 2022, 14:17

Thổ Công-Táo Quân-Thổ Kỳ by Trà Mi Wed 19 Jan 2022, 07:49

Chúc mừng sinh nhật cửu tỷ Shiroi by mytutru Tue 18 Jan 2022, 23:35

Chúc Mừng Lưu by mytutru Tue 18 Jan 2022, 09:00

Người Em Gái Da Vàng by Viễn Phương Mon 17 Jan 2022, 21:09

ALBUM ĐƯỜNG THƠ HOA CÁC LOẠI by mytutru Mon 17 Jan 2022, 19:23

Đường Thi BỐN MÙA XUÂN HẠ THU ĐÔNG by mytutru Mon 17 Jan 2022, 10:15

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5615
Registration date : 01/04/2011

Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Empty
Bài gửiTiêu đề: Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca   Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca I_icon13Fri 13 Mar 2020, 09:11

Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca

Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Công việc công ty tôi trì trệ theo sự suy thoái của nền kinh tế toàn cầu. Lương thưởng đều giảm. Nhưng chi tiêu của gia đình lại trội lên. Tiền ăn, tiền học của con đều tăng khiến vợ tôi liên tục kêu than. Đối với cô ấy, việc người chồng phải bươn chải, vật lộn ở ngoài kiếm sống để nuôi gia đình là việc đương nhiên.

Nhiều lúc, thấy tôi tỏ ý chán nản, mệt mỏi, cô ấy bảo: “Anh là đàn ông đàn ang kiểu gì mà lúc nào cũng kêu chán thế”, “Làm người trụ cột thì phải mạnh mẽ lên cho vợ con được nhờ”. Thúc giục cũng không khiến lương tăng, cô ấy ca thán, so sánh tôi với mấy tay hàng xóm: “Mạnh mẽ, nam tính, biết kiếm tiền, thật thất vọng khi trông cậy vào tôi”.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu10


Vợ suốt ngày kêu la tôi phải "mạnh mẽ", phải "thành công" là chỗ dựa cho cả gia đình. Ảnh minh họa


Cô ấy phẩy tay, thở dài chán nản khi tôi đưa tiền lương về. Như thể nếu lương thấp hơn thì vai trò làm chồng, làm cha của tôi cũng bị lung lay.

Để vợ khỏi khinh thường, lúc nào tôi cũng phải lên gân, lên cốt cho thật mạnh mẽ, cứng cỏi, đôi lúc phải giật tạm bạn bè để thêm vào đồng lương ít ỏi. Tôi cảm thấy chán nản khi làm đàn ông. Tại sao tôi phải mang quá nhiều gánh nặng, tại sao lại không được mệt mỏi, được yếu đuối, được sống thật với những gì mình có, suốt 43 năm nay.

Từ lúc chào đời, giới tính của tôi được quy định là nam. Hình như chỉ khác con gái có “tí ngẩu”. Nhưng tôi sớm đã nhận ra sự khác biệt từ khi tôi biết khóc. Lúc 4 tuổi, khi ngã sứt đầu gối, đau điếng, tôi òa khóc nức nở thì ông tôi đã bảo: “Dũng cảm lên. Con trai không được khóc”…

Lúc 7 tuổi, tôi đi học bị điểm kém, bố tôi phạt quỳ với lý do: “ Nam nhi phải giỏi giang”, bố cũng cổ động tôi đánh nhau với lũ trẻ con làng bên vì “đàn ông phải biết chiến đấu, không chịu khuất phục”. Mẹ cũng dạy tôi: “Làm con trai cần mạnh mẽ, không được nhụt chí”.

Tôi lớn lên không biết khóc, tôi không dám mệt mỏi, không dám sai lầm, không nghỉ ngơi, tất nhiên là không biết khóc. Để tránh nghe bài ca “phái mạnh” cũ rích của bố mẹ, có thất bại, có đau buồn, tôi cũng giấu nhẹm cả đi.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu12


Tôi đã quá mệt làm đàn ông rồi. Ảnh minh họa


Tôi đã cố gắng hết sức mình đúng theo mong đợi của bố mẹ. Nhưng dù tôi cố gắng đến mức nào, bố tôi vẫn buông lời thất vọng: “Ở tuổi anh tôi đã quản lý cả phân xưởng hàng trăm người”. Đến giờ, tôi sợ phải ngồi ăn với bố tôi. Tôi quá mệt mỏi khi phải phấn đấu làm kẻ mạnh.

Vì thế, tôi chọn một cô gái hiền lành, nhỏ bé, yếu đuối làm vợ để đỡ bị đòi hỏi. Nhưng ngay sau đám cưới, tôi đã thấy một gánh nặng mới đè lên vai khi nàng ngây thơ bảo tôi: “Mọi việc em đều trông cậy vào anh”. Theo lời nàng: “Chồng phải kiếm được nhiều tiền để lo cho vợ con”, “Bố phải làm gương, phải oai phong với các con”, “Anh phải mạnh mẽ làm chỗ dựa cho gia đình”…

Tôi tiếp tục đóng vai một kẻ mạnh, giống như mặc một cái áo quá khổ với khả năng của tôi. Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Thậm chí, tôi chỉ muốn mình là phụ nữ để được yếu đuối, để được làm những việc mình muốn, đúng với sức của mình mà không phải đeo những cái danh ảo “nam tính”. Nhiều lúc tôi thấy phụ nữ kêu ca rằng bị coi thường, bị đánh giá thấp, bị định kiến yếu đuối mà thấy bất bình.

Các chị các cô đang quá sướng mà không biết đường hưởng. Ai thích giơ đầu chịu báng, đầu sóng ngọn gió, nam nhi chí ở 4 phương làm cái gì. Tôi là tôi nhường. Tôi thực sự muốn làm phụ nữ.

Anh Hùng
(Dân Việt)
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 3886
Registration date : 23/03/2013

Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca   Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca I_icon13Fri 13 Mar 2020, 13:06

Trà Mi đã viết:
Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca

Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Công việc công ty tôi trì trệ theo sự suy thoái của nền kinh tế toàn cầu. Lương thưởng đều giảm. Nhưng chi tiêu của gia đình lại trội lên. Tiền ăn, tiền học của con đều tăng khiến vợ tôi liên tục kêu than. Đối với cô ấy, việc người chồng phải bươn chải, vật lộn ở ngoài kiếm sống để nuôi gia đình là việc đương nhiên.

Nhiều lúc, thấy tôi tỏ ý chán nản, mệt mỏi, cô ấy bảo: “Anh là đàn ông đàn ang kiểu gì mà lúc nào cũng kêu chán thế”, “Làm người trụ cột thì phải mạnh mẽ lên cho vợ con được nhờ”. Thúc giục cũng không khiến lương tăng, cô ấy ca thán, so sánh tôi với mấy tay hàng xóm: “Mạnh mẽ, nam tính, biết kiếm tiền, thật thất vọng khi trông cậy vào tôi”.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu10


Vợ suốt ngày kêu la tôi phải "mạnh mẽ", phải "thành công" là chỗ dựa cho cả gia đình. Ảnh minh họa


Cô ấy phẩy tay, thở dài chán nản khi tôi đưa tiền lương về. Như thể nếu lương thấp hơn thì vai trò làm chồng, làm cha của tôi cũng bị lung lay.

Để vợ khỏi khinh thường, lúc nào tôi cũng phải lên gân, lên cốt cho thật mạnh mẽ, cứng cỏi, đôi lúc phải giật tạm bạn bè để thêm vào đồng lương ít ỏi. Tôi cảm thấy chán nản khi làm đàn ông. Tại sao tôi phải mang quá nhiều gánh nặng, tại sao lại không được mệt mỏi, được yếu đuối, được sống thật với những gì mình có, suốt 43 năm nay.

Từ lúc chào đời, giới tính của tôi được quy định là nam. Hình như chỉ khác con gái có “tí ngẩu”. Nhưng tôi sớm đã nhận ra sự khác biệt từ khi tôi biết khóc. Lúc 4 tuổi, khi ngã sứt đầu gối, đau điếng, tôi òa khóc nức nở thì ông tôi đã bảo: “Dũng cảm lên. Con trai không được khóc”…

Lúc 7 tuổi, tôi đi học bị điểm kém, bố tôi phạt quỳ với lý do: “ Nam nhi phải giỏi giang”, bố cũng cổ động tôi đánh nhau với lũ trẻ con làng bên vì “đàn ông phải biết chiến đấu, không chịu khuất phục”. Mẹ cũng dạy tôi: “Làm con trai cần mạnh mẽ, không được nhụt chí”.

Tôi lớn lên không biết khóc, tôi không dám mệt mỏi, không dám sai lầm, không nghỉ ngơi, tất nhiên là không biết khóc. Để tránh nghe bài ca “phái mạnh” cũ rích của bố mẹ, có thất bại, có đau buồn, tôi cũng giấu nhẹm cả đi.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu12


Tôi đã quá mệt làm đàn ông rồi. Ảnh minh họa


Tôi đã cố gắng hết sức mình đúng theo mong đợi của bố mẹ. Nhưng dù tôi cố gắng đến mức nào, bố tôi vẫn buông lời thất vọng: “Ở tuổi anh tôi đã quản lý cả phân xưởng hàng trăm người”. Đến giờ, tôi sợ phải ngồi ăn với bố tôi. Tôi quá mệt mỏi khi phải phấn đấu làm kẻ mạnh.

Vì thế, tôi chọn một cô gái hiền lành, nhỏ bé, yếu đuối làm vợ để đỡ bị đòi hỏi. Nhưng ngay sau đám cưới, tôi đã thấy một gánh nặng mới đè lên vai khi nàng ngây thơ bảo tôi: “Mọi việc em đều trông cậy vào anh”. Theo lời nàng: “Chồng phải kiếm được nhiều tiền để lo cho vợ con”, “Bố phải làm gương, phải oai phong với các con”, “Anh phải mạnh mẽ làm chỗ dựa cho gia đình”…

Tôi tiếp tục đóng vai một kẻ mạnh, giống như mặc một cái áo quá khổ với khả năng của tôi. Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Thậm chí, tôi chỉ muốn mình là phụ nữ để được yếu đuối, để được làm những việc mình muốn, đúng với sức của mình mà không phải đeo những cái danh ảo “nam tính”. Nhiều lúc tôi thấy phụ nữ kêu ca rằng bị coi thường, bị đánh giá thấp, bị định kiến yếu đuối mà thấy bất bình.

Các chị các cô đang quá sướng mà không biết đường hưởng. Ai thích giơ đầu chịu báng, đầu sóng ngọn gió, nam nhi chí ở 4 phương làm cái gì. Tôi là tôi nhường. Tôi thực sự muốn làm phụ nữ.

Anh Hùng
(Dân Việt)

PN lại mún được làm đàn ông. Để được nằm khểnh xem ti vi trong khi vợ đang tất bật lo cơm nước trong bếp. Được ngồi thảnh thơi uống bia với bạn bè sau giờ tan sở trong khi vợ phải vội vã rời cơ quan để đón con kẻo muộn giờ. Sau đó còn ghé chợ mua thức ăn. Ăn tối xong còn phải kèm con học bài, rùi quét dọn nhà cửa, rùi giặt đồ....
Thui hong kể nữa hong có lại khóc vì tủi thân giờ :mim:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5615
Registration date : 01/04/2011

Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca   Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca I_icon13Fri 13 Mar 2020, 15:31

Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca

Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Công việc công ty tôi trì trệ theo sự suy thoái của nền kinh tế toàn cầu. Lương thưởng đều giảm. Nhưng chi tiêu của gia đình lại trội lên. Tiền ăn, tiền học của con đều tăng khiến vợ tôi liên tục kêu than. Đối với cô ấy, việc người chồng phải bươn chải, vật lộn ở ngoài kiếm sống để nuôi gia đình là việc đương nhiên.

Nhiều lúc, thấy tôi tỏ ý chán nản, mệt mỏi, cô ấy bảo: “Anh là đàn ông đàn ang kiểu gì mà lúc nào cũng kêu chán thế”, “Làm người trụ cột thì phải mạnh mẽ lên cho vợ con được nhờ”. Thúc giục cũng không khiến lương tăng, cô ấy ca thán, so sánh tôi với mấy tay hàng xóm: “Mạnh mẽ, nam tính, biết kiếm tiền, thật thất vọng khi trông cậy vào tôi”.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu10


Vợ suốt ngày kêu la tôi phải "mạnh mẽ", phải "thành công" là chỗ dựa cho cả gia đình. Ảnh minh họa


Cô ấy phẩy tay, thở dài chán nản khi tôi đưa tiền lương về. Như thể nếu lương thấp hơn thì vai trò làm chồng, làm cha của tôi cũng bị lung lay.

Để vợ khỏi khinh thường, lúc nào tôi cũng phải lên gân, lên cốt cho thật mạnh mẽ, cứng cỏi, đôi lúc phải giật tạm bạn bè để thêm vào đồng lương ít ỏi. Tôi cảm thấy chán nản khi làm đàn ông. Tại sao tôi phải mang quá nhiều gánh nặng, tại sao lại không được mệt mỏi, được yếu đuối, được sống thật với những gì mình có, suốt 43 năm nay.

Từ lúc chào đời, giới tính của tôi được quy định là nam. Hình như chỉ khác con gái có “tí ngẩu”. Nhưng tôi sớm đã nhận ra sự khác biệt từ khi tôi biết khóc. Lúc 4 tuổi, khi ngã sứt đầu gối, đau điếng, tôi òa khóc nức nở thì ông tôi đã bảo: “Dũng cảm lên. Con trai không được khóc”…

Lúc 7 tuổi, tôi đi học bị điểm kém, bố tôi phạt quỳ với lý do: “ Nam nhi phải giỏi giang”, bố cũng cổ động tôi đánh nhau với lũ trẻ con làng bên vì “đàn ông phải biết chiến đấu, không chịu khuất phục”. Mẹ cũng dạy tôi: “Làm con trai cần mạnh mẽ, không được nhụt chí”.

Tôi lớn lên không biết khóc, tôi không dám mệt mỏi, không dám sai lầm, không nghỉ ngơi, tất nhiên là không biết khóc. Để tránh nghe bài ca “phái mạnh” cũ rích của bố mẹ, có thất bại, có đau buồn, tôi cũng giấu nhẹm cả đi.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu12


Tôi đã quá mệt làm đàn ông rồi. Ảnh minh họa


Tôi đã cố gắng hết sức mình đúng theo mong đợi của bố mẹ. Nhưng dù tôi cố gắng đến mức nào, bố tôi vẫn buông lời thất vọng: “Ở tuổi anh tôi đã quản lý cả phân xưởng hàng trăm người”. Đến giờ, tôi sợ phải ngồi ăn với bố tôi. Tôi quá mệt mỏi khi phải phấn đấu làm kẻ mạnh.

Vì thế, tôi chọn một cô gái hiền lành, nhỏ bé, yếu đuối làm vợ để đỡ bị đòi hỏi. Nhưng ngay sau đám cưới, tôi đã thấy một gánh nặng mới đè lên vai khi nàng ngây thơ bảo tôi: “Mọi việc em đều trông cậy vào anh”. Theo lời nàng: “Chồng phải kiếm được nhiều tiền để lo cho vợ con”, “Bố phải làm gương, phải oai phong với các con”, “Anh phải mạnh mẽ làm chỗ dựa cho gia đình”…

Tôi tiếp tục đóng vai một kẻ mạnh, giống như mặc một cái áo quá khổ với khả năng của tôi. Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Thậm chí, tôi chỉ muốn mình là phụ nữ để được yếu đuối, để được làm những việc mình muốn, đúng với sức của mình mà không phải đeo những cái danh ảo “nam tính”. Nhiều lúc tôi thấy phụ nữ kêu ca rằng bị coi thường, bị đánh giá thấp, bị định kiến yếu đuối mà thấy bất bình.

Các chị các cô đang quá sướng mà không biết đường hưởng. Ai thích giơ đầu chịu báng, đầu sóng ngọn gió, nam nhi chí ở 4 phương làm cái gì. Tôi là tôi nhường. Tôi thực sự muốn làm phụ nữ.

Anh Hùng
(Dân Việt)

PN lại mún được làm đàn ông. Để được nằm khểnh xem ti vi trong khi vợ đang tất bật lo cơm nước trong bếp. Được ngồi thảnh thơi uống bia với bạn bè sau giờ tan sở trong khi vợ phải vội vã rời cơ quan để đón con kẻo muộn giờ. Sau đó còn ghé chợ mua thức ăn. Ăn tối xong còn phải kèm con học bài, rùi quét dọn nhà cửa, rùi giặt đồ....
Thui hong kể nữa hong có lại khóc vì tủi thân giờ :mim:

tỷ nhầm rùi, mấy chiện đó là của đàn ông mờ!  phụ nữ chỉ có việc mua sắm chưng diện và đi thẩm mỹ viện thui   :jo:
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9997
Registration date : 23/11/2007

Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca   Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca I_icon13Sat 14 Mar 2020, 08:20

Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca

Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Công việc công ty tôi trì trệ theo sự suy thoái của nền kinh tế toàn cầu. Lương thưởng đều giảm. Nhưng chi tiêu của gia đình lại trội lên. Tiền ăn, tiền học của con đều tăng khiến vợ tôi liên tục kêu than. Đối với cô ấy, việc người chồng phải bươn chải, vật lộn ở ngoài kiếm sống để nuôi gia đình là việc đương nhiên.

Nhiều lúc, thấy tôi tỏ ý chán nản, mệt mỏi, cô ấy bảo: “Anh là đàn ông đàn ang kiểu gì mà lúc nào cũng kêu chán thế”, “Làm người trụ cột thì phải mạnh mẽ lên cho vợ con được nhờ”. Thúc giục cũng không khiến lương tăng, cô ấy ca thán, so sánh tôi với mấy tay hàng xóm: “Mạnh mẽ, nam tính, biết kiếm tiền, thật thất vọng khi trông cậy vào tôi”.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu10


Vợ suốt ngày kêu la tôi phải "mạnh mẽ", phải "thành công" là chỗ dựa cho cả gia đình. Ảnh minh họa


Cô ấy phẩy tay, thở dài chán nản khi tôi đưa tiền lương về. Như thể nếu lương thấp hơn thì vai trò làm chồng, làm cha của tôi cũng bị lung lay.

Để vợ khỏi khinh thường, lúc nào tôi cũng phải lên gân, lên cốt cho thật mạnh mẽ, cứng cỏi, đôi lúc phải giật tạm bạn bè để thêm vào đồng lương ít ỏi. Tôi cảm thấy chán nản khi làm đàn ông. Tại sao tôi phải mang quá nhiều gánh nặng, tại sao lại không được mệt mỏi, được yếu đuối, được sống thật với những gì mình có, suốt 43 năm nay.

Từ lúc chào đời, giới tính của tôi được quy định là nam. Hình như chỉ khác con gái có “tí ngẩu”. Nhưng tôi sớm đã nhận ra sự khác biệt từ khi tôi biết khóc. Lúc 4 tuổi, khi ngã sứt đầu gối, đau điếng, tôi òa khóc nức nở thì ông tôi đã bảo: “Dũng cảm lên. Con trai không được khóc”…

Lúc 7 tuổi, tôi đi học bị điểm kém, bố tôi phạt quỳ với lý do: “ Nam nhi phải giỏi giang”, bố cũng cổ động tôi đánh nhau với lũ trẻ con làng bên vì “đàn ông phải biết chiến đấu, không chịu khuất phục”. Mẹ cũng dạy tôi: “Làm con trai cần mạnh mẽ, không được nhụt chí”.

Tôi lớn lên không biết khóc, tôi không dám mệt mỏi, không dám sai lầm, không nghỉ ngơi, tất nhiên là không biết khóc. Để tránh nghe bài ca “phái mạnh” cũ rích của bố mẹ, có thất bại, có đau buồn, tôi cũng giấu nhẹm cả đi.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu12


Tôi đã quá mệt làm đàn ông rồi. Ảnh minh họa


Tôi đã cố gắng hết sức mình đúng theo mong đợi của bố mẹ. Nhưng dù tôi cố gắng đến mức nào, bố tôi vẫn buông lời thất vọng: “Ở tuổi anh tôi đã quản lý cả phân xưởng hàng trăm người”. Đến giờ, tôi sợ phải ngồi ăn với bố tôi. Tôi quá mệt mỏi khi phải phấn đấu làm kẻ mạnh.

Vì thế, tôi chọn một cô gái hiền lành, nhỏ bé, yếu đuối làm vợ để đỡ bị đòi hỏi. Nhưng ngay sau đám cưới, tôi đã thấy một gánh nặng mới đè lên vai khi nàng ngây thơ bảo tôi: “Mọi việc em đều trông cậy vào anh”. Theo lời nàng: “Chồng phải kiếm được nhiều tiền để lo cho vợ con”, “Bố phải làm gương, phải oai phong với các con”, “Anh phải mạnh mẽ làm chỗ dựa cho gia đình”…

Tôi tiếp tục đóng vai một kẻ mạnh, giống như mặc một cái áo quá khổ với khả năng của tôi. Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Thậm chí, tôi chỉ muốn mình là phụ nữ để được yếu đuối, để được làm những việc mình muốn, đúng với sức của mình mà không phải đeo những cái danh ảo “nam tính”. Nhiều lúc tôi thấy phụ nữ kêu ca rằng bị coi thường, bị đánh giá thấp, bị định kiến yếu đuối mà thấy bất bình.

Các chị các cô đang quá sướng mà không biết đường hưởng. Ai thích giơ đầu chịu báng, đầu sóng ngọn gió, nam nhi chí ở 4 phương làm cái gì. Tôi là tôi nhường. Tôi thực sự muốn làm phụ nữ.

Anh Hùng
(Dân Việt)

PN lại mún được làm đàn ông. Để được nằm khểnh xem ti vi trong khi vợ đang tất bật lo cơm nước trong bếp. Được ngồi thảnh thơi uống bia với bạn bè sau giờ tan sở trong khi vợ phải vội vã rời cơ quan để đón con kẻo muộn giờ. Sau đó còn ghé chợ mua thức ăn. Ăn tối xong còn phải kèm con học bài, rùi quét dọn nhà cửa, rùi giặt đồ....
Thui hong kể nữa hong có lại khóc vì tủi thân giờ :mim:

tỷ nhầm rùi, mấy chiện đó là của đàn ông mờ!  phụ nữ chỉ có việc mua sắm chưng diện và đi thẩm mỹ viện thui   :jo:


TM nói đúng, AH bị làm mấy chiện của đàn ông từ hùi 9-10 tuổi: quét dọn nhà cửa, lau chùi bàn tủ, nấu cơm (bếp than, bếp dầu hong phải nồi cơm điện), lặt rau, giã cua (mẹ bảo con trai mạnh tay giã cho mẹ), đi chợ, giặt đồ, rửa chén... ngay cả giữ em, chỉ có may vá thêu thùa thì miễn! mừ đàn ông con trai hong được khóc :laughing15:

_________________________
Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 3886
Registration date : 23/03/2013

Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca   Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca I_icon13Sat 14 Mar 2020, 11:44

Ai Hoa đã viết:
Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca

Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Công việc công ty tôi trì trệ theo sự suy thoái của nền kinh tế toàn cầu. Lương thưởng đều giảm. Nhưng chi tiêu của gia đình lại trội lên. Tiền ăn, tiền học của con đều tăng khiến vợ tôi liên tục kêu than. Đối với cô ấy, việc người chồng phải bươn chải, vật lộn ở ngoài kiếm sống để nuôi gia đình là việc đương nhiên.

Nhiều lúc, thấy tôi tỏ ý chán nản, mệt mỏi, cô ấy bảo: “Anh là đàn ông đàn ang kiểu gì mà lúc nào cũng kêu chán thế”, “Làm người trụ cột thì phải mạnh mẽ lên cho vợ con được nhờ”. Thúc giục cũng không khiến lương tăng, cô ấy ca thán, so sánh tôi với mấy tay hàng xóm: “Mạnh mẽ, nam tính, biết kiếm tiền, thật thất vọng khi trông cậy vào tôi”.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu10


Vợ suốt ngày kêu la tôi phải "mạnh mẽ", phải "thành công" là chỗ dựa cho cả gia đình. Ảnh minh họa


Cô ấy phẩy tay, thở dài chán nản khi tôi đưa tiền lương về. Như thể nếu lương thấp hơn thì vai trò làm chồng, làm cha của tôi cũng bị lung lay.

Để vợ khỏi khinh thường, lúc nào tôi cũng phải lên gân, lên cốt cho thật mạnh mẽ, cứng cỏi, đôi lúc phải giật tạm bạn bè để thêm vào đồng lương ít ỏi. Tôi cảm thấy chán nản khi làm đàn ông. Tại sao tôi phải mang quá nhiều gánh nặng, tại sao lại không được mệt mỏi, được yếu đuối, được sống thật với những gì mình có, suốt 43 năm nay.

Từ lúc chào đời, giới tính của tôi được quy định là nam. Hình như chỉ khác con gái có “tí ngẩu”. Nhưng tôi sớm đã nhận ra sự khác biệt từ khi tôi biết khóc. Lúc 4 tuổi, khi ngã sứt đầu gối, đau điếng, tôi òa khóc nức nở thì ông tôi đã bảo: “Dũng cảm lên. Con trai không được khóc”…

Lúc 7 tuổi, tôi đi học bị điểm kém, bố tôi phạt quỳ với lý do: “ Nam nhi phải giỏi giang”, bố cũng cổ động tôi đánh nhau với lũ trẻ con làng bên vì “đàn ông phải biết chiến đấu, không chịu khuất phục”. Mẹ cũng dạy tôi: “Làm con trai cần mạnh mẽ, không được nhụt chí”.

Tôi lớn lên không biết khóc, tôi không dám mệt mỏi, không dám sai lầm, không nghỉ ngơi, tất nhiên là không biết khóc. Để tránh nghe bài ca “phái mạnh” cũ rích của bố mẹ, có thất bại, có đau buồn, tôi cũng giấu nhẹm cả đi.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu12


Tôi đã quá mệt làm đàn ông rồi. Ảnh minh họa


Tôi đã cố gắng hết sức mình đúng theo mong đợi của bố mẹ. Nhưng dù tôi cố gắng đến mức nào, bố tôi vẫn buông lời thất vọng: “Ở tuổi anh tôi đã quản lý cả phân xưởng hàng trăm người”. Đến giờ, tôi sợ phải ngồi ăn với bố tôi. Tôi quá mệt mỏi khi phải phấn đấu làm kẻ mạnh.

Vì thế, tôi chọn một cô gái hiền lành, nhỏ bé, yếu đuối làm vợ để đỡ bị đòi hỏi. Nhưng ngay sau đám cưới, tôi đã thấy một gánh nặng mới đè lên vai khi nàng ngây thơ bảo tôi: “Mọi việc em đều trông cậy vào anh”. Theo lời nàng: “Chồng phải kiếm được nhiều tiền để lo cho vợ con”, “Bố phải làm gương, phải oai phong với các con”, “Anh phải mạnh mẽ làm chỗ dựa cho gia đình”…

Tôi tiếp tục đóng vai một kẻ mạnh, giống như mặc một cái áo quá khổ với khả năng của tôi. Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Thậm chí, tôi chỉ muốn mình là phụ nữ để được yếu đuối, để được làm những việc mình muốn, đúng với sức của mình mà không phải đeo những cái danh ảo “nam tính”. Nhiều lúc tôi thấy phụ nữ kêu ca rằng bị coi thường, bị đánh giá thấp, bị định kiến yếu đuối mà thấy bất bình.

Các chị các cô đang quá sướng mà không biết đường hưởng. Ai thích giơ đầu chịu báng, đầu sóng ngọn gió, nam nhi chí ở 4 phương làm cái gì. Tôi là tôi nhường. Tôi thực sự muốn làm phụ nữ.

Anh Hùng
(Dân Việt)

PN lại mún được làm đàn ông. Để được nằm khểnh xem ti vi trong khi vợ đang tất bật lo cơm nước trong bếp. Được ngồi thảnh thơi uống bia với bạn bè sau giờ tan sở trong khi vợ phải vội vã rời cơ quan để đón con kẻo muộn giờ. Sau đó còn ghé chợ mua thức ăn. Ăn tối xong còn phải kèm con học bài, rùi quét dọn nhà cửa, rùi giặt đồ....
Thui hong kể nữa hong có lại khóc vì tủi thân giờ :mim:

tỷ nhầm rùi, mấy chiện đó là của đàn ông mờ!  phụ nữ chỉ có việc mua sắm chưng diện và đi thẩm mỹ viện thui   :jo:


TM nói đúng, AH bị làm mấy chiện của đàn ông từ hùi 9-10 tuổi: quét dọn nhà cửa, lau chùi bàn tủ, nấu cơm (bếp than, bếp dầu hong phải nồi cơm điện), lặt rau, giã cua (mẹ bảo con trai mạnh tay giã cho mẹ), đi chợ, giặt đồ, rửa chén... ngay cả giữ em, chỉ có may vá thêu thùa thì miễn! mừ đàn ông con trai hong được khóc :laughing15:

Đọc xong còm men của TM và thầy. PN khẳng định mình là đàn ông lol2
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 5615
Registration date : 01/04/2011

Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca   Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca I_icon13Mon 16 Mar 2020, 11:34

Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca

Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Công việc công ty tôi trì trệ theo sự suy thoái của nền kinh tế toàn cầu. Lương thưởng đều giảm. Nhưng chi tiêu của gia đình lại trội lên. Tiền ăn, tiền học của con đều tăng khiến vợ tôi liên tục kêu than. Đối với cô ấy, việc người chồng phải bươn chải, vật lộn ở ngoài kiếm sống để nuôi gia đình là việc đương nhiên.

Nhiều lúc, thấy tôi tỏ ý chán nản, mệt mỏi, cô ấy bảo: “Anh là đàn ông đàn ang kiểu gì mà lúc nào cũng kêu chán thế”, “Làm người trụ cột thì phải mạnh mẽ lên cho vợ con được nhờ”. Thúc giục cũng không khiến lương tăng, cô ấy ca thán, so sánh tôi với mấy tay hàng xóm: “Mạnh mẽ, nam tính, biết kiếm tiền, thật thất vọng khi trông cậy vào tôi”.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu10


Vợ suốt ngày kêu la tôi phải "mạnh mẽ", phải "thành công" là chỗ dựa cho cả gia đình. Ảnh minh họa


Cô ấy phẩy tay, thở dài chán nản khi tôi đưa tiền lương về. Như thể nếu lương thấp hơn thì vai trò làm chồng, làm cha của tôi cũng bị lung lay.

Để vợ khỏi khinh thường, lúc nào tôi cũng phải lên gân, lên cốt cho thật mạnh mẽ, cứng cỏi, đôi lúc phải giật tạm bạn bè để thêm vào đồng lương ít ỏi. Tôi cảm thấy chán nản khi làm đàn ông. Tại sao tôi phải mang quá nhiều gánh nặng, tại sao lại không được mệt mỏi, được yếu đuối, được sống thật với những gì mình có, suốt 43 năm nay.

Từ lúc chào đời, giới tính của tôi được quy định là nam. Hình như chỉ khác con gái có “tí ngẩu”. Nhưng tôi sớm đã nhận ra sự khác biệt từ khi tôi biết khóc. Lúc 4 tuổi, khi ngã sứt đầu gối, đau điếng, tôi òa khóc nức nở thì ông tôi đã bảo: “Dũng cảm lên. Con trai không được khóc”…

Lúc 7 tuổi, tôi đi học bị điểm kém, bố tôi phạt quỳ với lý do: “ Nam nhi phải giỏi giang”, bố cũng cổ động tôi đánh nhau với lũ trẻ con làng bên vì “đàn ông phải biết chiến đấu, không chịu khuất phục”. Mẹ cũng dạy tôi: “Làm con trai cần mạnh mẽ, không được nhụt chí”.

Tôi lớn lên không biết khóc, tôi không dám mệt mỏi, không dám sai lầm, không nghỉ ngơi, tất nhiên là không biết khóc. Để tránh nghe bài ca “phái mạnh” cũ rích của bố mẹ, có thất bại, có đau buồn, tôi cũng giấu nhẹm cả đi.


Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Phu-nu12


Tôi đã quá mệt làm đàn ông rồi. Ảnh minh họa


Tôi đã cố gắng hết sức mình đúng theo mong đợi của bố mẹ. Nhưng dù tôi cố gắng đến mức nào, bố tôi vẫn buông lời thất vọng: “Ở tuổi anh tôi đã quản lý cả phân xưởng hàng trăm người”. Đến giờ, tôi sợ phải ngồi ăn với bố tôi. Tôi quá mệt mỏi khi phải phấn đấu làm kẻ mạnh.

Vì thế, tôi chọn một cô gái hiền lành, nhỏ bé, yếu đuối làm vợ để đỡ bị đòi hỏi. Nhưng ngay sau đám cưới, tôi đã thấy một gánh nặng mới đè lên vai khi nàng ngây thơ bảo tôi: “Mọi việc em đều trông cậy vào anh”. Theo lời nàng: “Chồng phải kiếm được nhiều tiền để lo cho vợ con”, “Bố phải làm gương, phải oai phong với các con”, “Anh phải mạnh mẽ làm chỗ dựa cho gia đình”…

Tôi tiếp tục đóng vai một kẻ mạnh, giống như mặc một cái áo quá khổ với khả năng của tôi. Tôi đang thấy phụ nữ giương nhiều khẩu hiệu để đòi quyền bình đẳng cho mình. Còn đàn ông như tôi biết đòi quyền bình đẳng với ai?

Thậm chí, tôi chỉ muốn mình là phụ nữ để được yếu đuối, để được làm những việc mình muốn, đúng với sức của mình mà không phải đeo những cái danh ảo “nam tính”. Nhiều lúc tôi thấy phụ nữ kêu ca rằng bị coi thường, bị đánh giá thấp, bị định kiến yếu đuối mà thấy bất bình.

Các chị các cô đang quá sướng mà không biết đường hưởng. Ai thích giơ đầu chịu báng, đầu sóng ngọn gió, nam nhi chí ở 4 phương làm cái gì. Tôi là tôi nhường. Tôi thực sự muốn làm phụ nữ.

Anh Hùng
(Dân Việt)

PN lại mún được làm đàn ông. Để được nằm khểnh xem ti vi trong khi vợ đang tất bật lo cơm nước trong bếp. Được ngồi thảnh thơi uống bia với bạn bè sau giờ tan sở trong khi vợ phải vội vã rời cơ quan để đón con kẻo muộn giờ. Sau đó còn ghé chợ mua thức ăn. Ăn tối xong còn phải kèm con học bài, rùi quét dọn nhà cửa, rùi giặt đồ....
Thui hong kể nữa hong có lại khóc vì tủi thân giờ :mim:

tỷ nhầm rùi, mấy chiện đó là của đàn ông mờ!  phụ nữ chỉ có việc mua sắm chưng diện và đi thẩm mỹ viện thui   :jo:


TM nói đúng, AH bị làm mấy chiện của đàn ông từ hùi 9-10 tuổi: quét dọn nhà cửa, lau chùi bàn tủ, nấu cơm (bếp than, bếp dầu hong phải nồi cơm điện), lặt rau, giã cua (mẹ bảo con trai mạnh tay giã cho mẹ), đi chợ, giặt đồ, rửa chén... ngay cả giữ em, chỉ có may vá thêu thùa thì miễn! mừ đàn ông con trai hong được khóc :laughing15:

Đọc xong còm men của TM và thầy. PN khẳng định mình là đàn ông lol2

còn những người khác trong nhà toàn là phụ nữ!  :potay:
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca   Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca I_icon13

Về Đầu Trang Go down
 
Nhân ngày 8/3: Phụ nữ thật ích kỷ khi có số hưởng mà còn kêu ca
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: KIẾN THỨC và CUỘC SỐNG :: GÓC BẠN GÁI :: Tình yêu-