Trang ChínhTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Truyền thuyết hoa anh thảo by Trà Mi Today at 10:14

Giai Điệu Quê hương - Trần Đức Phổ by Trần Đức Phổ Yesterday at 23:55

Thơ Tình Trần Đức Phổ by Trần Đức Phổ Yesterday at 23:20

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 19:46

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 17:54

TỤI MÌNH AI CŨNG NÓI RÀNH TIẾNG PHÁP ! by Ai Hoa Yesterday at 13:36

Truyện nay - Ái Hoa by Phương Nguyên Yesterday at 12:21

NHỮNG LOÀI HOA ĐẸP TRONG THƠ CA by Trà Mi Yesterday at 07:47

HANSINGUYEN_2019 by HanSiNguyen Yesterday at 04:58

Truyện tranh HIỆP SĨ HỔ LỬA by HanSiNguyen Yesterday at 04:52

HÁT NÓI ĐỂ MÀ CHƠI : KHUYÊN AI ĐỪNG ĐỐ KỴ by Ma Nu Sun 13 Oct 2019, 22:51

CON NAY TRỞ VỀ by HanSiNguyen Sun 13 Oct 2019, 22:13

CÂY QUỲNH GIAO by Trăng Sun 13 Oct 2019, 20:16

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Phương Nguyên Sun 13 Oct 2019, 18:46

Ở không by unikey Sun 13 Oct 2019, 16:30

THỨ BẢY BUỒN! by Phương Nguyên Sun 13 Oct 2019, 08:48

BẬU ỐM by Phương Nguyên Sat 12 Oct 2019, 13:10

Chút tâm tư by tâm an Sat 12 Oct 2019, 07:56

VỊNH PHONG CẢNH by buixuanphuong09 Sat 12 Oct 2019, 07:14

QUÊ HƯƠNG TÔI by Hoa mộc Fri 11 Oct 2019, 16:19

trang thơ Đường Luật VMH by vu manh hung Fri 11 Oct 2019, 10:23

KIM DUNG GIỮA ĐỜI TÔI - VŨ ĐỨC SAO BIỂN by Trà Mi Fri 11 Oct 2019, 09:08

Sưu tập Bộ cánh vẩy 2 by buixuanphuong09 Fri 11 Oct 2019, 09:07

Nhân Văn Giai Phẩm - Thuỵ Khuê by Trà Mi Fri 11 Oct 2019, 08:21

Chúc Mừng Sinh Nhật Tiến Thành by mytutru Thu 10 Oct 2019, 16:06

Giáo dục mẫu giáo ở Đức: Đừng khơi mở trí lực của trẻ quá sớm | Trí Thức VN by Ai Hoa Thu 10 Oct 2019, 15:10

Tham bát bỏ mâm thì rồi sẽ có họa mất nước by Trà Mi Thu 10 Oct 2019, 11:15

Thơ về Hoa sưu tầm by Trà Mi Thu 10 Oct 2019, 09:30

Trang thơ tự do - vu manh hung (vongvang) by Trăng Wed 09 Oct 2019, 13:01

VI SAO NỖI NHỚ HAY ĐẾN KHI ĐÊM VỀ by Trăng Wed 09 Oct 2019, 12:59

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4 ... 17 ... 32  Next
Tác giảThông điệp
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2487
Registration date : 23/03/2013

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)   CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 I_icon13Tue 18 Dec 2018, 11:05

buixuanphuong09 đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
Phương Nguyên đã viết:


Em nhớ lần đầu tiên đến nhà người ta ăn giỗ. Nào chị dâu, nào em gái, nào cháu gái thi nhau gắp đồ ăn vào bát cho em. Một cái bát đầy tú hụ và em đã gẩy gót đến cuối bữa cũng không hết. Cuối cùng vẫn đói meo. Dấu ấn sâu đậm tới giờ vẫn chưa quên ạ 😛

Có thể nào PN giải thích chữ "gẩy gót" là gì không ... Sao 1 bát đầy tú hụ muh cuối cùng vẫn đói meo ... :fun1:

Dạ thưa huynh TH! Muội cũng không tra được từ “gẩy gót” ở đâu hết. Có lẽ là từ trong nhân dân hay dùng. Hồi bé muội ăn chậm lắm, còn kén ăn nữa. Bát cơm xới không đầy quá, đầy quá nhìn sợ: không ăn. Đang ăn mà có người giục: không ăn. Nhà muội thì nghèo, mà tính muội thì như vậy nên thường xuyên bị đói. Bà nội và mẹ xót muội nhưng không dám giục muội ăn nhanh lên. Rồi hay cằn nhằn muội, nói muội ăn uống “gẩy gót” như vậy thì lúc nào cũng đói thôi. Hôm đi ăn giỗ, muội nhìn cái bát của mình mà sợ, cứ cầm đôi đũa giả vờ gắp gắp chọc chọc. Đến gần cuối bữa phải cầu cứu để được giúp đỡ. Đúng lúc mọi người ăn xong thì mọi thứ trong bát của muội cũng được bí mật chuyển đi. Mọi người có lẽ có người biết tiểu xảo nhưng không ai nói gì. Và kết quả là muội vẫn đói nguyên 😁😁😁
PN ạ, bác đọc thì hiểu tâm trạng cháu khi bưng bát cơm đầy ú thức ăn. Từ này không tra được, có lẽ nó là từ địa phương, giờ ít dùng. Sở dĩ bác hiểu được vì bác ở Hải Dương, mà Hải Phòng thì cũng phát triển từ Hải Dương. Bác về quê ngoại Hưng Yên cũng gặp từ này. Bác lên Lào Cai thăm anh vợ cũng gặp từ này. (Anh vợ bác ở Tiên Lãng-HP). Theo ý bác, khó tìm được từ nào diễn đạt được tâm trang ngán ăn như từ "gảy gót", có điều nó không thông dụng, đưa vào văn thơ làm người đọc khó hiểu.

Cháu cũng ở Tiên Lãng đây bác. Anh vợ bác ở TL thì vợ bác có ở TL không ạ?  Nếu có thì không biết chừng nhà cháu với nhà bác gái lại có họ ấy chứ 😁
Về Đầu Trang Go down
buixuanphuong09



Tổng số bài gửi : 10801
Age : 81
Registration date : 28/02/2012

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)   CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 I_icon13Tue 18 Dec 2018, 12:11

Phương Nguyên đã viết:
buixuanphuong09 đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
Phương Nguyên đã viết:


Em nhớ lần đầu tiên đến nhà người ta ăn giỗ. Nào chị dâu, nào em gái, nào cháu gái thi nhau gắp đồ ăn vào bát cho em. Một cái bát đầy tú hụ và em đã gẩy gót đến cuối bữa cũng không hết. Cuối cùng vẫn đói meo. Dấu ấn sâu đậm tới giờ vẫn chưa quên ạ 😛

Có thể nào PN giải thích chữ "gẩy gót" là gì không ... Sao 1 bát đầy tú hụ muh cuối cùng vẫn đói meo ... :fun1:

Dạ thưa huynh TH! Muội cũng không tra được từ “gẩy gót” ở đâu hết. Có lẽ là từ trong nhân dân hay dùng. Hồi bé muội ăn chậm lắm, còn kén ăn nữa. Bát cơm xới không đầy quá, đầy quá nhìn sợ: không ăn. Đang ăn mà có người giục: không ăn. Nhà muội thì nghèo, mà tính muội thì như vậy nên thường xuyên bị đói. Bà nội và mẹ xót muội nhưng không dám giục muội ăn nhanh lên. Rồi hay cằn nhằn muội, nói muội ăn uống “gẩy gót” như vậy thì lúc nào cũng đói thôi. Hôm đi ăn giỗ, muội nhìn cái bát của mình mà sợ, cứ cầm đôi đũa giả vờ gắp gắp chọc chọc. Đến gần cuối bữa phải cầu cứu để được giúp đỡ. Đúng lúc mọi người ăn xong thì mọi thứ trong bát của muội cũng được bí mật chuyển đi. Mọi người có lẽ có người biết tiểu xảo nhưng không ai nói gì. Và kết quả là muội vẫn đói nguyên 😁😁😁
PN ạ, bác đọc thì hiểu tâm trạng cháu khi bưng bát cơm đầy ú thức ăn. Từ này không tra được, có lẽ nó là từ địa phương, giờ ít dùng. Sở dĩ bác hiểu được vì bác ở Hải Dương, mà Hải Phòng thì cũng phát triển từ Hải Dương. Bác về quê ngoại Hưng Yên cũng gặp từ này. Bác lên Lào Cai thăm anh vợ cũng gặp từ này. (Anh vợ bác ở Tiên Lãng-HP). Theo ý bác, khó tìm được từ nào diễn đạt được tâm trang ngán ăn như từ "gảy gót", có điều nó không thông dụng, đưa vào văn thơ làm người đọc khó hiểu.

Cháu cũng ở Tiên Lãng đây bác. Anh vợ bác ở TL thì vợ bác có ở TL không ạ?  Nếu có thì không biết chừng nhà cháu với nhà bác gái lại có họ ấy chứ 😁
Vợ bác ở Sơn Đông - Tiên Thắng, thuộc dòng họ Nguyễn Công. 
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2487
Registration date : 23/03/2013

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)   CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 I_icon13Tue 18 Dec 2018, 12:35

buixuanphuong09 đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
buixuanphuong09 đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
Phương Nguyên đã viết:


Em nhớ lần đầu tiên đến nhà người ta ăn giỗ. Nào chị dâu, nào em gái, nào cháu gái thi nhau gắp đồ ăn vào bát cho em. Một cái bát đầy tú hụ và em đã gẩy gót đến cuối bữa cũng không hết. Cuối cùng vẫn đói meo. Dấu ấn sâu đậm tới giờ vẫn chưa quên ạ 😛

Có thể nào PN giải thích chữ "gẩy gót" là gì không ... Sao 1 bát đầy tú hụ muh cuối cùng vẫn đói meo ... :fun1:

Dạ thưa huynh TH! Muội cũng không tra được từ “gẩy gót” ở đâu hết. Có lẽ là từ trong nhân dân hay dùng. Hồi bé muội ăn chậm lắm, còn kén ăn nữa. Bát cơm xới không đầy quá, đầy quá nhìn sợ: không ăn. Đang ăn mà có người giục: không ăn. Nhà muội thì nghèo, mà tính muội thì như vậy nên thường xuyên bị đói. Bà nội và mẹ xót muội nhưng không dám giục muội ăn nhanh lên. Rồi hay cằn nhằn muội, nói muội ăn uống “gẩy gót” như vậy thì lúc nào cũng đói thôi. Hôm đi ăn giỗ, muội nhìn cái bát của mình mà sợ, cứ cầm đôi đũa giả vờ gắp gắp chọc chọc. Đến gần cuối bữa phải cầu cứu để được giúp đỡ. Đúng lúc mọi người ăn xong thì mọi thứ trong bát của muội cũng được bí mật chuyển đi. Mọi người có lẽ có người biết tiểu xảo nhưng không ai nói gì. Và kết quả là muội vẫn đói nguyên 😁😁😁
PN ạ, bác đọc thì hiểu tâm trạng cháu khi bưng bát cơm đầy ú thức ăn. Từ này không tra được, có lẽ nó là từ địa phương, giờ ít dùng. Sở dĩ bác hiểu được vì bác ở Hải Dương, mà Hải Phòng thì cũng phát triển từ Hải Dương. Bác về quê ngoại Hưng Yên cũng gặp từ này. Bác lên Lào Cai thăm anh vợ cũng gặp từ này. (Anh vợ bác ở Tiên Lãng-HP). Theo ý bác, khó tìm được từ nào diễn đạt được tâm trang ngán ăn như từ "gảy gót", có điều nó không thông dụng, đưa vào văn thơ làm người đọc khó hiểu.

Cháu cũng ở Tiên Lãng đây bác. Anh vợ bác ở TL thì vợ bác có ở TL không ạ?  Nếu có thì không biết chừng nhà cháu với nhà bác gái lại có họ ấy chứ 😁
Vợ bác ở Sơn Đông - Tiên Thắng, thuộc dòng họ Nguyễn Công. 

Ơ, nhà cháu cũng Nguyễn Công bác ạ 😳
Về Đầu Trang Go down
Thiên Hùng

Thiên Hùng

Tổng số bài gửi : 2087
Registration date : 19/08/2009

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)   CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 I_icon13Tue 18 Dec 2018, 13:36

buixuanphuong09 đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
Phương Nguyên đã viết:


Em nhớ lần đầu tiên đến nhà người ta ăn giỗ. Nào chị dâu, nào em gái, nào cháu gái thi nhau gắp đồ ăn vào bát cho em. Một cái bát đầy tú hụ và em đã gẩy gót đến cuối bữa cũng không hết. Cuối cùng vẫn đói meo. Dấu ấn sâu đậm tới giờ vẫn chưa quên ạ 😛

Có thể nào PN giải thích chữ "gẩy gót" là gì không ... Sao 1 bát đầy tú hụ muh cuối cùng vẫn đói meo ... :fun1:

Dạ thưa huynh TH! Muội cũng không tra được từ “gẩy gót” ở đâu hết. Có lẽ là từ trong nhân dân hay dùng. Hồi bé muội ăn chậm lắm, còn kén ăn nữa. Bát cơm xới không đầy quá, đầy quá nhìn sợ: không ăn. Đang ăn mà có người giục: không ăn. Nhà muội thì nghèo, mà tính muội thì như vậy nên thường xuyên bị đói. Bà nội và mẹ xót muội nhưng không dám giục muội ăn nhanh lên. Rồi hay cằn nhằn muội, nói muội ăn uống “gẩy gót” như vậy thì lúc nào cũng đói thôi. Hôm đi ăn giỗ, muội nhìn cái bát của mình mà sợ, cứ cầm đôi đũa giả vờ gắp gắp chọc chọc. Đến gần cuối bữa phải cầu cứu để được giúp đỡ. Đúng lúc mọi người ăn xong thì mọi thứ trong bát của muội cũng được bí mật chuyển đi. Mọi người có lẽ có người biết tiểu xảo nhưng không ai nói gì. Và kết quả là muội vẫn đói nguyên 😁😁😁
PN ạ, bác đọc thì hiểu tâm trạng cháu khi bưng bát cơm đầy ú thức ăn. Từ này không tra được, có lẽ nó là từ địa phương, giờ ít dùng. Sở dĩ bác hiểu được vì bác ở Hải Dương, mà Hải Phòng thì cũng phát triển từ Hải Dương. Bác về quê ngoại Hưng Yên cũng gặp từ này. Bác lên Lào Cai thăm anh vợ cũng gặp từ này. (Anh vợ bác ở Tiên Lãng-HP). Theo ý bác, khó tìm được từ nào diễn đạt được tâm trang ngán ăn như từ "gảy gót", có điều nó không thông dụng, đưa vào văn thơ làm người đọc khó hiểu.

Oh, vậy thì như Bác BXP nói "gẩy gót" là "ngán ăn" tiếng địa phương ngoài Bắc ... chân thành cám ơn PN & bác BXP ... hearts hearts
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9012
Registration date : 23/11/2007

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)   CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 I_icon13Tue 18 Dec 2018, 14:26

Thiên Hùng đã viết:
buixuanphuong09 đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
Phương Nguyên đã viết:


Em nhớ lần đầu tiên đến nhà người ta ăn giỗ. Nào chị dâu, nào em gái, nào cháu gái thi nhau gắp đồ ăn vào bát cho em. Một cái bát đầy tú hụ và em đã gẩy gót đến cuối bữa cũng không hết. Cuối cùng vẫn đói meo. Dấu ấn sâu đậm tới giờ vẫn chưa quên ạ 😛

Có thể nào PN giải thích chữ "gẩy gót" là gì không ... Sao 1 bát đầy tú hụ muh cuối cùng vẫn đói meo ... :fun1:

Dạ thưa huynh TH! Muội cũng không tra được từ “gẩy gót” ở đâu hết. Có lẽ là từ trong nhân dân hay dùng. Hồi bé muội ăn chậm lắm, còn kén ăn nữa. Bát cơm xới không đầy quá, đầy quá nhìn sợ: không ăn. Đang ăn mà có người giục: không ăn. Nhà muội thì nghèo, mà tính muội thì như vậy nên thường xuyên bị đói. Bà nội và mẹ xót muội nhưng không dám giục muội ăn nhanh lên. Rồi hay cằn nhằn muội, nói muội ăn uống “gẩy gót” như vậy thì lúc nào cũng đói thôi. Hôm đi ăn giỗ, muội nhìn cái bát của mình mà sợ, cứ cầm đôi đũa giả vờ gắp gắp chọc chọc. Đến gần cuối bữa phải cầu cứu để được giúp đỡ. Đúng lúc mọi người ăn xong thì mọi thứ trong bát của muội cũng được bí mật chuyển đi. Mọi người có lẽ có người biết tiểu xảo nhưng không ai nói gì. Và kết quả là muội vẫn đói nguyên 😁😁😁
PN ạ, bác đọc thì hiểu tâm trạng cháu khi bưng bát cơm đầy ú thức ăn. Từ này không tra được, có lẽ nó là từ địa phương, giờ ít dùng. Sở dĩ bác hiểu được vì bác ở Hải Dương, mà Hải Phòng thì cũng phát triển từ Hải Dương. Bác về quê ngoại Hưng Yên cũng gặp từ này. Bác lên Lào Cai thăm anh vợ cũng gặp từ này. (Anh vợ bác ở Tiên Lãng-HP). Theo ý bác, khó tìm được từ nào diễn đạt được tâm trang ngán ăn như từ "gảy gót", có điều nó không thông dụng, đưa vào văn thơ làm người đọc khó hiểu.

Oh, vậy thì như Bác BXP nói "gẩy gót" là "ngán ăn" tiếng địa phương ngoài Bắc ... chân thành cám ơn PN & bác BXP ... hearts hearts

Dzị mà tưởng PN ... gẩy gẩy gót chân chứ? :cuoi2:

_________________________
CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2487
Registration date : 23/03/2013

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)   CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 I_icon13Tue 18 Dec 2018, 21:16

Ai Hoa đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
buixuanphuong09 đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
Phương Nguyên đã viết:


Em nhớ lần đầu tiên đến nhà người ta ăn giỗ. Nào chị dâu, nào em gái, nào cháu gái thi nhau gắp đồ ăn vào bát cho em. Một cái bát đầy tú hụ và em đã gẩy gót đến cuối bữa cũng không hết. Cuối cùng vẫn đói meo. Dấu ấn sâu đậm tới giờ vẫn chưa quên ạ 😛

Có thể nào PN giải thích chữ "gẩy gót" là gì không ... Sao 1 bát đầy tú hụ muh cuối cùng vẫn đói meo ... :fun1:

Dạ thưa huynh TH! Muội cũng không tra được từ “gẩy gót” ở đâu hết. Có lẽ là từ trong nhân dân hay dùng. Hồi bé muội ăn chậm lắm, còn kén ăn nữa. Bát cơm xới không đầy quá, đầy quá nhìn sợ: không ăn. Đang ăn mà có người giục: không ăn. Nhà muội thì nghèo, mà tính muội thì như vậy nên thường xuyên bị đói. Bà nội và mẹ xót muội nhưng không dám giục muội ăn nhanh lên. Rồi hay cằn nhằn muội, nói muội ăn uống “gẩy gót” như vậy thì lúc nào cũng đói thôi. Hôm đi ăn giỗ, muội nhìn cái bát của mình mà sợ, cứ cầm đôi đũa giả vờ gắp gắp chọc chọc. Đến gần cuối bữa phải cầu cứu để được giúp đỡ. Đúng lúc mọi người ăn xong thì mọi thứ trong bát của muội cũng được bí mật chuyển đi. Mọi người có lẽ có người biết tiểu xảo nhưng không ai nói gì. Và kết quả là muội vẫn đói nguyên 😁😁😁
PN ạ, bác đọc thì hiểu tâm trạng cháu khi bưng bát cơm đầy ú thức ăn. Từ này không tra được, có lẽ nó là từ địa phương, giờ ít dùng. Sở dĩ bác hiểu được vì bác ở Hải Dương, mà Hải Phòng thì cũng phát triển từ Hải Dương. Bác về quê ngoại Hưng Yên cũng gặp từ này. Bác lên Lào Cai thăm anh vợ cũng gặp từ này. (Anh vợ bác ở Tiên Lãng-HP). Theo ý bác, khó tìm được từ nào diễn đạt được tâm trang ngán ăn như từ "gảy gót", có điều nó không thông dụng, đưa vào văn thơ làm người đọc khó hiểu.

Oh, vậy thì như Bác BXP nói "gẩy gót" là "ngán ăn" tiếng địa phương ngoài Bắc ... chân thành cám ơn PN & bác BXP ... hearts hearts

Dzị mà tưởng PN ... gẩy gẩy gót chân chứ?   :cuoi2:


Thưa thầy, thưa huynh TH: thường người “chán ăn” thì hay “gẩy gót” nhưng cũng có người không chán ăn mà vẫn gẩy gót ạ. “Chán ăn” là tâm trạng, là bệnh. Còn “gẩy gót” là hành động. Ví dụ người bình thường ngồi ăn là bê bát cơm lên rồi gắp, và, nhai nuốt. Thậm chí húp xoàn xoạt. Còn người “gẩy gót” thì khi ngồi ăn còn chưa ăn ngay. Bê bát cơm lên còn ngắm nghía, lấy đầu đũa xều xều vài hạt cơm đưa lên miệng. Chậm chạp nhai, chậm chạp nuốt. Giơ đôi đũa gắp rau, gắp đồ ăn cũng chậm như là vừa gắp vừa suy nghĩ.
Nhìn cái người ăn “gẩy gót” đáng ghét lắm ạ, họ làm cho những người cùng mâm ăn cũng không thấy ngon nữa 😋😋😋
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2487
Registration date : 23/03/2013

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)   CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 I_icon13Wed 19 Dec 2018, 09:32

CHUYỆN ĐẶT TÊN CON

Đặt tên cho con thật là khó vô cùng. Phải làm sao cho cái tên vừa hay vừa có ý nghĩa. Lại không trùng với tên của ông bà cha mẹ cô dì chú bác hai bên bố mẹ. Có gia đình còn kiêng đặt trùng tên cả anh chị em họ nội họ ngoại nữa mới khó chứ 😂

Đó là bây giờ. Còn ngày xưa các cụ đẻ khó nuôi khó nên khi sinh con toàn đặt cho những cái tên thật xấu. Có khi còn chả đặt tên. Trai thì gọi thằng cu, cu lớn cu nhỡ cu bé. Gái thì gọi cái tí, cũng tí lớn tí nhỡ tí bé 😁😁😁

Thời ông nội sinh ra bố và các chú mình thì chưa xưa lắm. Ông được 5 người con. Một gái tiên phong và một gái khoá đuôi. Ba trai ở giữa. Ông tên NC Chấp. Ba con trai lần lượt là NC Kích, NC Bình, NC Yên. Ông giải thích ý nghĩa của những cái tên đó là: Cầm (chấp) vũ khí (kích) để gìn giữ hoà bình (bình yên). Vậy mà hồi đó chiến tranh các con ông chẳng ai đi bộ đội hết 😄😄😄

Đến thời bố mẹ mình. Trong làng có ông thề sẽ sinh 10 đứa để đặt là SÁNG SUỐT LỰA CHỌN HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN CÁC CẤP. Cuối cùng ông phải dừng lại ở thằng NHÂN vì vợ ổng bị cắt mất buồng trứng.

Mà cái hồi đó các cụ đẻ nhiều đẻ dễ thật. Có bầu gần đến ngày sinh vẫn đi làm đồng. Vẫn gánh gồng nặng è cả cổ mà chả làm sao hết. Có bà toàn đẻ rơi, con cái liền được đặt tên đúng cái nơi mà nó rơi ra. Thằng Cừ, cái Rãnh, Mương, Ao, Vườn v.v... đủ cả. Có cụ tên là Cành, đặt tên cho con là Lá, Búp, Nõn 😂

Tạm vậy đã. Hết giờ rảnh rồi hihi
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9012
Registration date : 23/11/2007

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)   CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 I_icon13Wed 19 Dec 2018, 10:28

Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
buixuanphuong09 đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
Phương Nguyên đã viết:


Em nhớ lần đầu tiên đến nhà người ta ăn giỗ. Nào chị dâu, nào em gái, nào cháu gái thi nhau gắp đồ ăn vào bát cho em. Một cái bát đầy tú hụ và em đã gẩy gót đến cuối bữa cũng không hết. Cuối cùng vẫn đói meo. Dấu ấn sâu đậm tới giờ vẫn chưa quên ạ 😛

Có thể nào PN giải thích chữ "gẩy gót" là gì không ... Sao 1 bát đầy tú hụ muh cuối cùng vẫn đói meo ... :fun1:

Dạ thưa huynh TH! Muội cũng không tra được từ “gẩy gót” ở đâu hết. Có lẽ là từ trong nhân dân hay dùng. Hồi bé muội ăn chậm lắm, còn kén ăn nữa. Bát cơm xới không đầy quá, đầy quá nhìn sợ: không ăn. Đang ăn mà có người giục: không ăn. Nhà muội thì nghèo, mà tính muội thì như vậy nên thường xuyên bị đói. Bà nội và mẹ xót muội nhưng không dám giục muội ăn nhanh lên. Rồi hay cằn nhằn muội, nói muội ăn uống “gẩy gót” như vậy thì lúc nào cũng đói thôi. Hôm đi ăn giỗ, muội nhìn cái bát của mình mà sợ, cứ cầm đôi đũa giả vờ gắp gắp chọc chọc. Đến gần cuối bữa phải cầu cứu để được giúp đỡ. Đúng lúc mọi người ăn xong thì mọi thứ trong bát của muội cũng được bí mật chuyển đi. Mọi người có lẽ có người biết tiểu xảo nhưng không ai nói gì. Và kết quả là muội vẫn đói nguyên 😁😁😁
PN ạ, bác đọc thì hiểu tâm trạng cháu khi bưng bát cơm đầy ú thức ăn. Từ này không tra được, có lẽ nó là từ địa phương, giờ ít dùng. Sở dĩ bác hiểu được vì bác ở Hải Dương, mà Hải Phòng thì cũng phát triển từ Hải Dương. Bác về quê ngoại Hưng Yên cũng gặp từ này. Bác lên Lào Cai thăm anh vợ cũng gặp từ này. (Anh vợ bác ở Tiên Lãng-HP). Theo ý bác, khó tìm được từ nào diễn đạt được tâm trang ngán ăn như từ "gảy gót", có điều nó không thông dụng, đưa vào văn thơ làm người đọc khó hiểu.

Oh, vậy thì như Bác BXP nói "gẩy gót" là "ngán ăn" tiếng địa phương ngoài Bắc ... chân thành cám ơn PN & bác BXP ... hearts hearts

Dzị mà tưởng PN ... gẩy gẩy gót chân chứ?   :cuoi2:


Thưa thầy, thưa huynh TH: thường người “chán ăn” thì hay “gẩy gót” nhưng cũng có người không chán ăn mà vẫn gẩy gót ạ. “Chán ăn” là tâm trạng, là bệnh. Còn “gẩy gót” là hành động. Ví dụ người bình thường ngồi ăn là bê bát cơm lên rồi gắp, và, nhai nuốt. Thậm chí húp xoàn xoạt. Còn người “gẩy gót” thì khi ngồi ăn còn chưa ăn ngay. Bê bát cơm lên còn ngắm nghía, lấy đầu đũa xều xều vài hạt cơm đưa lên miệng. Chậm chạp nhai, chậm chạp nuốt. Giơ đôi đũa gắp rau, gắp đồ ăn cũng chậm như là vừa gắp vừa suy nghĩ.
Nhìn cái người ăn “gẩy gót” đáng ghét lắm ạ, họ làm cho những người cùng mâm ăn cũng không thấy ngon nữa 😋😋😋


Sao giống chuyện cổ tích "Ma lai rút ruột" quá dzị cà? Gẩy là động từ, dùng chỉ việc lấy móng tay hay vật gì đó hất lên một chút, lấy ra 1 phần rất nhỏ. Gót là từ đệm để tạo thành tiếng láy đôi!   :-bd

_________________________
CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 9012
Registration date : 23/11/2007

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)   CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 I_icon13Wed 19 Dec 2018, 10:32

Phương Nguyên đã viết:
CHUYỆN ĐẶT TÊN CON

Đặt tên cho con thật là khó vô cùng. Phải làm sao cho cái tên vừa hay vừa có ý nghĩa. Lại không trùng với tên của ông bà cha mẹ cô dì chú bác hai bên bố mẹ. Có gia đình còn kiêng đặt trùng tên cả anh chị em họ nội họ ngoại nữa mới khó chứ 😂

Đó là bây giờ. Còn ngày xưa các cụ đẻ khó nuôi khó nên khi sinh con toàn đặt cho những cái tên thật xấu. Có khi còn chả đặt tên. Trai thì gọi thằng cu, cu lớn cu nhỡ cu bé. Gái thì gọi cái tí, cũng tí lớn tí nhỡ tí bé 😁😁😁

Thời ông nội sinh ra bố và các chú mình thì chưa xưa lắm. Ông được 5 người con. Một gái tiên phong và một gái khoá đuôi. Ba trai ở giữa. Ông tên NC Chấp. Ba con trai lần lượt là NC Kích, NC Bình, NC Yên. Ông giải thích ý nghĩa của những cái tên đó là: Cầm (chấp) vũ khí (kích) để gìn giữ hoà bình (bình yên). Vậy mà hồi đó chiến tranh các con ông chẳng ai đi bộ đội hết 😄😄😄

Đến thời bố mẹ mình. Trong làng có ông thề sẽ sinh 10 đứa để đặt là SÁNG SUỐT LỰA CHỌN HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN CÁC CẤP. Cuối cùng ông phải dừng lại ở thằng NHÂN vì vợ ổng bị cắt mất buồng trứng.

Mà cái hồi đó các cụ đẻ nhiều đẻ dễ thật. Có bầu gần đến ngày sinh vẫn đi làm đồng. Vẫn gánh gồng nặng è cả cổ mà chả làm sao hết. Có bà toàn đẻ rơi, con cái liền được đặt tên đúng cái nơi mà nó rơi ra. Thằng Cừ, cái Rãnh, Mương, Ao, Vườn v.v... đủ cả. Có cụ tên là Cành, đặt tên cho con là Lá, Búp, Nõn 😂

Tạm vậy đã. Hết giờ rảnh rồi hihi

Nhiều người cũng lạ, con gái thì đặt tên NAM, con trai lại đặt tên GÁI. Ai như mình đặt tên ÁI HOA thì tất nhiên hong phải là HOA rùi!   :cuoi2:  (nhưng mờ ai gọi cô, gọi chị cũng chấp nhận lun!) :potay:

_________________________
CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2487
Registration date : 23/03/2013

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)   CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) - Page 3 I_icon13Wed 19 Dec 2018, 12:30

Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
buixuanphuong09 đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
Phương Nguyên đã viết:


Em nhớ lần đầu tiên đến nhà người ta ăn giỗ. Nào chị dâu, nào em gái, nào cháu gái thi nhau gắp đồ ăn vào bát cho em. Một cái bát đầy tú hụ và em đã gẩy gót đến cuối bữa cũng không hết. Cuối cùng vẫn đói meo. Dấu ấn sâu đậm tới giờ vẫn chưa quên ạ 😛

Có thể nào PN giải thích chữ "gẩy gót" là gì không ... Sao 1 bát đầy tú hụ muh cuối cùng vẫn đói meo ... :fun1:

Dạ thưa huynh TH! Muội cũng không tra được từ “gẩy gót” ở đâu hết. Có lẽ là từ trong nhân dân hay dùng. Hồi bé muội ăn chậm lắm, còn kén ăn nữa. Bát cơm xới không đầy quá, đầy quá nhìn sợ: không ăn. Đang ăn mà có người giục: không ăn. Nhà muội thì nghèo, mà tính muội thì như vậy nên thường xuyên bị đói. Bà nội và mẹ xót muội nhưng không dám giục muội ăn nhanh lên. Rồi hay cằn nhằn muội, nói muội ăn uống “gẩy gót” như vậy thì lúc nào cũng đói thôi. Hôm đi ăn giỗ, muội nhìn cái bát của mình mà sợ, cứ cầm đôi đũa giả vờ gắp gắp chọc chọc. Đến gần cuối bữa phải cầu cứu để được giúp đỡ. Đúng lúc mọi người ăn xong thì mọi thứ trong bát của muội cũng được bí mật chuyển đi. Mọi người có lẽ có người biết tiểu xảo nhưng không ai nói gì. Và kết quả là muội vẫn đói nguyên 😁😁😁
PN ạ, bác đọc thì hiểu tâm trạng cháu khi bưng bát cơm đầy ú thức ăn. Từ này không tra được, có lẽ nó là từ địa phương, giờ ít dùng. Sở dĩ bác hiểu được vì bác ở Hải Dương, mà Hải Phòng thì cũng phát triển từ Hải Dương. Bác về quê ngoại Hưng Yên cũng gặp từ này. Bác lên Lào Cai thăm anh vợ cũng gặp từ này. (Anh vợ bác ở Tiên Lãng-HP). Theo ý bác, khó tìm được từ nào diễn đạt được tâm trang ngán ăn như từ "gảy gót", có điều nó không thông dụng, đưa vào văn thơ làm người đọc khó hiểu.

Oh, vậy thì như Bác BXP nói "gẩy gót" là "ngán ăn" tiếng địa phương ngoài Bắc ... chân thành cám ơn PN & bác BXP ... hearts hearts

Dzị mà tưởng PN ... gẩy gẩy gót chân chứ?   :cuoi2:


Thưa thầy, thưa huynh TH: thường người “chán ăn” thì hay “gẩy gót” nhưng cũng có người không chán ăn mà vẫn gẩy gót ạ. “Chán ăn” là tâm trạng, là bệnh. Còn “gẩy gót” là hành động. Ví dụ người bình thường ngồi ăn là bê bát cơm lên rồi gắp, và, nhai nuốt. Thậm chí húp xoàn xoạt. Còn người “gẩy gót” thì khi ngồi ăn còn chưa ăn ngay. Bê bát cơm lên còn ngắm nghía, lấy đầu đũa xều xều vài hạt cơm đưa lên miệng. Chậm chạp nhai, chậm chạp nuốt. Giơ đôi đũa gắp rau, gắp đồ ăn cũng chậm như là vừa gắp vừa suy nghĩ.
Nhìn cái người ăn “gẩy gót” đáng ghét lắm ạ, họ làm cho những người cùng mâm ăn cũng không thấy ngon nữa 😋😋😋


Sao giống chuyện cổ tích "Ma lai rút ruột" quá dzị cà? Gẩy là động từ, dùng chỉ việc lấy móng tay hay vật gì đó hất lên một chút, lấy ra 1 phần rất nhỏ. Gót là từ đệm để tạo thành tiếng láy đôi!   :-bd

Úi, nghe thầy nói về “gẩy gót” nè. Nhẹ nhàng đơn giản như đi ăn cỗ vậy :45:
Về Đầu Trang Go down
 
CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 32 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4 ... 17 ... 32  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN THƠ :: THƠ TRỮ TÌNH SÁNG TÁC ::  Góc thơ :: Phương Nguyên-