IndexTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Câu đối NGỰA by HanSiNguyen Today at 10:35

Thịt nướng xiên sốt đậu phộng by Shiroi Yesterday at 23:46

Thân chào quý huynh tỷ . lâu không gặp hì hì .... by vancali96 Yesterday at 20:16

Trang thơ tự do - vu manh hung (vongvang) by vu manh hung Yesterday at 15:23

Một quả chanh nặng 2kg, giá 300.000 đồng! by THY OANH Yesterday at 14:08

Sài Gòn của tôi, 50 năm trước by THY OANH Yesterday at 13:59

Quán Tạp Kỹ - Đồng Bằng Nam Bộ by Thiên Hùng Yesterday at 06:54

Bộ tranh tình yêu từ những cánh hoa by Shiroi Yesterday at 03:51

Bánh mì matcha nhân tan chảy by Shiroi Yesterday at 03:29

Nghịch Thư Giản Một Chút by mytutru Sat 18 Feb 2017, 20:53

Họa Thơ by mytutru Sat 18 Feb 2017, 20:44

THƠ VUI CẨN VŨ. by mytutru Sat 18 Feb 2017, 20:38

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Sat 18 Feb 2017, 19:17

Em là tất cả trong anh ... by Thiên Hùng Sat 18 Feb 2017, 06:03

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Fri 17 Feb 2017, 22:20

MẶC CÁI GIÀ NUA by buixuanphuong09 Fri 17 Feb 2017, 21:00

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Shiroi Fri 17 Feb 2017, 03:49

'Ế' by Shiroi Fri 17 Feb 2017, 03:34

Đậu hũ nhồi tôm sốt dầu hào by Shiroi Fri 17 Feb 2017, 03:12

HSN - MƯA by HanSiNguyen Thu 16 Feb 2017, 21:39

CHÚA ĐÃ ĐEM EM VỀ by HanSiNguyen Thu 16 Feb 2017, 20:56

BUỒN TÀN THU by HanSiNguyen Thu 16 Feb 2017, 20:51

XƯỚNG - HỌA Cẩn Vũ by Cẩn Vũ Thu 16 Feb 2017, 10:41

Bánh bao hoa hồng by Shiroi Thu 16 Feb 2017, 04:25

HUYỀN THOẠI SÔNG TRĂNG by đông hương Thu 16 Feb 2017, 03:38

ĐI TÌM MÙA XUÂN by HanSiNguyen Wed 15 Feb 2017, 21:32

Nhóm lại lửa Đường by buixuanphuong09 Wed 15 Feb 2017, 19:54

SỨc sống cuối đời by buixuanphuong09 Wed 15 Feb 2017, 19:46

Hoàng Vũ Luân by Hoàng Vũ Luân Wed 15 Feb 2017, 08:13

Tranh Thơ - Tàn Thu by Tàn Thu Wed 15 Feb 2017, 01:44

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Share | 
 

 GÓC TÂM TƯ thichvui

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7
Tác giảThông điệp
thichvui78



Tổng số bài gửi : 535
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Sun 18 Dec 2016, 00:38

Cám ơn Tỷ thật nhiều  đã cảm nhận được ý của đệ !


Chúc Tỷ thật nhiều an lạc !
Về Đầu Trang Go down
thichvui78



Tổng số bài gửi : 535
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Wed 04 Jan 2017, 09:56

DỪNG LẠI ĐỂ SỐNG 


Xã hội hoá con người tất bật
Sống vội vàng quên mất bản thân
Vội đi, vội đến xoay vần
Vội từ hơi thở, vội ăn uống vào

Mới liếc mắt vội trao tình ái
Chưa tỏ tường ta lại vội yêu
Vội thương, vội nhớ bao điều
Tìm nhau vội vã, vội tiêu cháy đời

Vội hưởng thụ buông lơi ngày tháng
Vội bao lần, vội chán mình ta
Vội mau quên, vội sớm già
Vội sinh, vội tử, vội qua kiếp người

Ngoài sân mát, trăng ngời sáng tỏ
Đã bao năm người có biết đâu
Giật mình tóc đã bạc đầu
Chạy theo mộng ảo, bể dâu tưởng nhà

Hoa ngoài ngỏ tưởng xa ngàn dặm
Mỗi ngày qua chẳng ngắm được em
Giật mình mắt đã lèm nhèm
Thân thì ở đó, tâm đem đâu rồi

Sống chầm chậm vậy coi mà sướng
Đi từ từ tận hưởng trời xanh
Vội ăn sao biết ngon lành
Biết dừng để thở, dứt sanh não phiền

NGỌC MINH 1/1/17

Sự thật là vậy! Hầu hết đời sống chúng ta đang diễn ra như vậy. Hằng ngày chúng ta là nạn nhân của sự lôi kéo của đời sống vật chất. Đời sống vật chất đã dẫn dắt chúng ta vào một vòng xoáy của một bánh xa đua tốc độ, quay thật nhanh để không còn nhìn thấy chính mình nữa, vì quá nhanh, vì quá vội vàng, nên không có thời gian để dừng lại, để đi, để thở, để ăn một cách đúng nghĩa. Như vậy chẳng khác nào chúng ta đã bỏ quên từng khoảnh khắc màu nhiệm có mặt của sự sống. Chúng ta cố gắng tìm mọi cách nhanh nhất, vội vã nhất để có thể chiếm hữa tương lai, để đạt được những dự án, những chương trình trong tương lai. Ta mãi lao theo như một sức hút từ trường vào những kế hoạch đó. Tức là ta đã bỏ quên đời sống hiện tại, sự có mặt của cơ thể, sự có mặt của bước chân, sự có mặt của hơi thở, những thứ đó mới là sự sống.
Có khi nào ta tự hỏi! Đôi chân ơi em có đau không? Hay là ta chỉ chạy cho thật nhanh đi cho thật vội, để đạt được những dự án, để cho đôi chân mệt nhoài, ta đã mắc nợ đôi chân một câu trả lời, đôi chân đang kêu cứu, nhưng nào ta có trả lời, ta chạy như điên để không thể nhận diện được tiếng kêu cứu. Sự có mặt của đôi chân, ta quên sự có mặt là đôi chân đang đau, để quay về chăm sóc, thế là ta đã bỏ quên trong giây phút hiện tại là đôi chân đang đau. để chạy tiếp về tương lai là dự án, mà tương lai thì chưa đến, sự sống của tương lai chưa có nhưng ta lại đi tìm nó. Trong khi sự sống hiện tại đang có mặt ta lại bỏ quên, đúng là sự nhầm lẫn trớ trêu.

    Ta nên quay về chăm sóc hơi thở vì hơi thở cung cấp cho ta sự sống, hơi thở cung cấp dưỡng khí cho sự sống chúng ta từng giây, từng phút.
Ta chưa bao giờ thở đúng nghĩa, ta thường thở hổn hểnh, gấp gáp, vội vã, ta không có mặt trong giây phút hiên tại để nhận diện hơi thở, để biết rằng trong giây phút hiện tại ta còn sống, sự sống đang có mặt là một màu nhiệm hạnh phúc. Có biết bao nhiêu người xung quanh chúng ta đang quằn quại với bệnh tật, hơi thở của họ đứt quản, mệt nhọc,họ cố sức để thở nhưng không thể nào thở nỗi, họ oằn oại trong đau đớn để bám vếu hơi thơ để cầu mong được sống nhưng nào có được đâu. cho nên mới biết trong giây phút hiện tại ta đang khoẻ mạnh là sự màu nhiệm của hạnh phúc, ta hãy nhận diện những điều kiện hạnh phúc đó mà tận hưởng trong giây phút hiện tại. Từng chờ đợi tận hưởng thứ hạnh phúc ở tương lai, hay quá khứ, vì tương lai thì chưa có, quá khứ thì đã qua, cớ sao ta phải chạy theo nó. Thật chất quá khứ và tương lai không có mặt trong giây phút hiện tại, cớ sao ta lại theo đuổi chúng, đó là một nghịch lý.
Nếu chúng ta cho rằng sự sống hạnh phúc chỉ có ở tương lai, có nghĩa là chính chúng ta đang từ bỏ sự sống hạnh phúc ở hiện tại, đó chính là sự sống hạnh phúc bây giờ và ở đây, trong mỗi bước đi, trong mỗi hơi thở. Có bao giờ chúng ta tự hỏi chúng ta đang nợ chúng ta một hơi thở nhẹ nhàng, một bước chân chậm rãi không? Chính bạn là người trả lời hay nhất.
Nếu ta từ bỏ sự có mặt của hạnh phúc trong giây phút hiện tại, có nghĩa là ''tâm'' ta có khác nào đã chết, còn sống mà tâm đã rời khỏi thân, tâm không nhận diện được sự sống của thân, tâm đã rời khỏi thân trong giây phút hiện tại, mà tâm lại chạy theo sự sống của tương lai mà tương lai thì chưa có ,lấy đâu ra sự sống mà theo?
Thân và tâm là một hợp thể hợp nhất tuyệt vời của sự sống, cho nên ta phải đưa tâm trở về thân trong giây phút hiện tại để nhận diện sự sống và ôm ắp sự sống màu nhiệm của cơ thể.
"Ăn" có bốn loại thức ăn:
1. Đoàn thực
2. Xúc thực
3. Tư niệm thực
4. Thức thực
Ở đây ta chỉ nói đến "Đoàn thực"
(Đoàn thực là ăn uống bằng đường miệng)
Thời nay hằng ngày chúng ta ăn uống một cách vội vã, ăn theo cảm xúc, cảm thấy ngon là ăn, là uống, bao nhiêu thứ cũng hầu bao hết. Ăn uống một cách không có "trách nhiệm", không chọn lọc nên đã gây ra bao nhiêu hệ luỵ của bệnh tật.
Khi ta ăn nhanh vội vã, thức ăn chưa được nghiền nát mà đã nuốt vào. Khi đó bao tử ta phải nhận công việc thay cho hàm răng, bắt bao tử phải co bóp nhiều hơn để nghiền nát thức ăn và mỗi ngày cứ lặp lại như thế thì bao tử quá tải dẫn đến bệnh đau bao tử.
Nếu chúng ta ăn nhanh và quá nhiều cũng một lúc thì gánh nặng sẽ đè lên gan và thận, gan và thận phải làm việc gấp đôi, gấp ba để có thể phân giải các chất, và thanh lọc các chất độc hại ra ngoài, và cứ mỗi ngày phải làm việc quá tải như thế thì gan và thận sẽ bị nhiễm độc vì không thải nổi hết các chất cùng một lúc.
Ban đầu ta cứ tưởng ăn no là tốt cho sức khoẻ, ăn nhanh thì tiết kiệm được thời gian nhưng kì thực tự giết chết chính mình từng ngày mà ta không biết. Cho nên ăn chậm ''ăn đủ'' là cách sống (có trách nhiệm) tốt nhất để bảo vệ cơ thể.
Mỗi khi chúng ta ăn phải (có trách nhiệm) phân biệt những loại thức ăn nào tốt cho sức khoẻ, và những thức ăn có hại cho sức khoẻ.
Khi ăn ta nên ăn những thức ăn có tính chất nuôi dưỡng và trị liệu, không ăn những thức ăn độc hại và tàn phá cơ thể, đó mới gọi là ăn uống có trách nhiệm.
Ăn uống có trách nhiệm chậm rãi để thưởng thức, sự màu nhiệm của hương vị một cách sâu sắc nhất mà người ăn vội không bao giờ có được.
Mỗi khi chúng ta ăn phải quán chiếu sâu sắc về mỗi thức ăn đây là rau:
Thầm cám ơn đất mẹ đã có công nuôi dưỡng rau, cám ơn người trồng đã chăm sóc em, cám ơn người lặt, người mua, người nấu và cám ơn  em đã có mặt qua tạo tác của thiên nhiên và con người một cách kỳ diệu, để ta được thưởng thức em, cám ơn em! Đó là một lời cảm ơn đầy màu nhiệm của yêu thương, và sau đó ta ăn một cách chậm rãi để thưởng thức giá trị và hương vị màu nhiệm của rau, ta ăn trong tình thương yêu, ăn trong sự tôn trọng sinh mạng của các loài vật, vì chúng đã cống hiến sinh mạng chúng để nuôi dưỡng cơ thể ta, ăn trong sự biết ơn, ăn như vậy mới có giá trị, trị liệu và nuôi dưỡng.

Thật sự là xã hội ngày nay con người trở nên vội vàng hơn bao giờ hết:
Vội đi, vội thở, vội ăn, vội yêu, vội bỏ, vội hưởng thụ, vội đốt cháy cuộc đời...v..v..
Vội đến nỗi không còn nhận ra chính mình, vội chạy theo những thứ không thuộc về mình, chạy theo tương lai, chạy theo quá khứ, bỏ quên giây phút hiện tại, đến nỗi đã bao năm qua ngoài sân "trăng thanh, gió mát" mà không hay biết, không một lần ra sân hít không khí trong lành, ngắm trăng sao. trăng sao là vật thể trong tự nhiên, nó có tánh thanh tịnh trong sáng tự nhiên từ vô thuỷ đến vô trung,dù có bão tố phong ba đi ngang qua vạn lần thì chúng vẫn cứ sáng, thế mà chưa bao giờ ta một lần thưởng thức chúng đúng nghĩa. ta thường có thói quen nhận thức sự vật hiện tượng bằng mắt của chúng sinh, mắt bằng sương bằng thịt, cứ tưởng mây che trăng không sáng, nhưng kỳ thực mây che hay không che trăng vẫn cứ sáng,dù cho đêm hay ngày trăng vẫn cứ sáng ban đêm lẫn ban ngày, đừng tưởng rằng đêm ba mươi không có trăng ,đêm ba mươi vẫn có trăng nhưng trăng nằm trong một góc khuất nên mắt thường ta không nhìn thấy, trăng sao nó có mặt mọi lúc mọi nơi như vậy đó ,ta hãy ngắm trăng bằng đôi mắt trí tuệ, thì trăng sẽ có mặt mọi lúc mọi nơi.
trăng đang có mặt cho ta 24 giờ một ngày mà ta nào có hay biết để không một lần thưởng thức  cảnh vật đẹp thiên nhiên ban tặng trong từng giây từng phút ,từng giây phúc hiện tại, sao ta lại bỏ quên?
hãy thưởng thức chúng ngay bây giờ và ở đây .
Có những người cho đến tuổi về già mà vẫn không nhận điều đó, chân đi không nổi thì mới "giật mình" tỉnh giấc chiêm bao, mới biết cuộc đời là một "bể dâu", là biển khổ mà cứ tưởng đó là nhà, cứ chạy theo mãi đến khi giật mình thì đã già, sinh tử cận kề.
Hoa ngoài sân hằng ngày vẫn cứ nở, mà cứ ngỡ nó xa ngàn dặm, người đi mặt người, hoa nở mặt hoa, không một lần dừng chân thưởng thức. Hoa và người cùng sống chung một nhà nhưng chưa bao giờ gặp mặt, đó là một cách sống thiếu chánh niệm .
Mỗi ngày ta đi ngang qua hoa nhưng ta chưa một lần ý thức sự có mặt của hoa ngay bên ta mỗi ngày, tâm ta lo phóng theo những toan tính, những công trình, nên tâm không có mặt trong thân, để nhận diện được hoa đang có mặt cho ta mỗi ngày.
Khi giật mình mắt đã lèm nhèm rồi, khi già mắt hết thấy rồi mới tỉnh giấc chiêm bao.
Hoa và người cùng sống trung một nhà mà coi như hai người xa lạ, cũng giống như thân một nơi và tâm một nơi, thân coi tâm như người xa lạ và tâm coi thân như người xa lạ, tuy ở chung mà không hề quen biết nhau, tâm ta cứ mãi rong rủi đi đâu, đi đâu mãi, đi theo những cơn giận hờn hơn thua, tốt xấu, thị phi , yêu thương và cháng ghét. Hay tâm đang chay theo những toan tính, những công trình, những dự án. vậy tâm ta đã quên xác thân này rồi, tâm không nhận diện được là thân đang có mặt để quay về chăm sóc,chăm sóc những giận giữ, chăm sóc những yêu thương ,tâm phải ôm ấp và che chở chúng, và nhận diện chúng khi chúng có mặt, ôm ấp và vổ về chúng để chúng lắng diệu , tâm phải vổ về cơn giân giữ mỗi khi chúng xuất hiện, tâm phải trở về thân để chuyển hoá nỗi khổ và niềm đau, để nhận diện cơn đau và chỗ nhức của cơ thể để chuyển hoá và trị liệu.

Viết bởi Ngọc Minh 1/1/17


Bài này đệ mới viết có gì nhờ Tỷ Tutru góp ý cho đệ nhé !
Về Đầu Trang Go down
mytutru



Tổng số bài gửi : 7619
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Wed 04 Jan 2017, 22:47

thichvui78 đã viết:
DỪNG LẠI ĐỂ SỐNG 


Xã hội hoá con người tất bật
Sống vội vàng quên mất bản thân
Vội đi, vội đến xoay vần
Vội từ hơi thở, vội ăn uống vào

Mới liếc mắt vội trao tình ái
Chưa tỏ tường ta lại vội yêu
Vội thương, vội nhớ bao điều
Tìm nhau vội vã, vội tiêu cháy đời

Vội hưởng thụ buông lơi ngày tháng
Vội bao lần, vội chán mình ta
Vội mau quên, vội sớm già
Vội sinh, vội tử, vội qua kiếp người

Ngoài sân mát, trăng ngời sáng tỏ
Đã bao năm người có biết đâu
Giật mình tóc đã bạc đầu
Chạy theo mộng ảo, bể dâu tưởng nhà

Hoa ngoài ngỏ tưởng xa ngàn dặm
Mỗi ngày qua chẳng ngắm được em
Giật mình mắt đã lèm nhèm
Thân thì ở đó, tâm đem đâu rồi

Sống chầm chậm vậy coi mà sướng
Đi từ từ tận hưởng trời xanh
Vội ăn sao biết ngon lành
Biết dừng để thở, dứt sanh não phiền

NGỌC MINH 1/1/17

Sự thật là vậy! Hầu hết đời sống chúng ta đang diễn ra như vậy. Hằng ngày chúng ta là nạn nhân của sự lôi kéo của đời sống vật chất. Đời sống vật chất đã dẫn dắt chúng ta vào một vòng xoáy của một bánh xa đua tốc độ, quay thật nhanh để không còn nhìn thấy chính mình nữa, vì quá nhanh, vì quá vội vàng, nên không có thời gian để dừng lại, để đi, để thở, để ăn một cách đúng nghĩa. Như vậy chẳng khác nào chúng ta đã bỏ quên từng khoảnh khắc màu nhiệm có mặt của sự sống. Chúng ta cố gắng tìm mọi cách nhanh nhất, vội vã nhất để có thể chiếm hữa tương lai, để đạt được những dự án, những chương trình trong tương lai. Ta mãi lao theo như một sức hút từ trường vào những kế hoạch đó. Tức là ta đã bỏ quên đời sống hiện tại, sự có mặt của cơ thể, sự có mặt của bước chân, sự có mặt của hơi thở, những thứ đó mới là sự sống.
Có khi nào ta tự hỏi! Đôi chân ơi em có đau không? Hay là ta chỉ chạy cho thật nhanh đi cho thật vội, để đạt được những dự án, để cho đôi chân mệt nhoài, ta đã mắc nợ đôi chân một câu trả lời, đôi chân đang kêu cứu, nhưng nào ta có trả lời, ta chạy như điên để không thể nhận diện được tiếng kêu cứu. Sự có mặt của đôi chân, ta quên sự có mặt là đôi chân đang đau, để quay về chăm sóc, thế là ta đã bỏ quên trong giây phút hiện tại là đôi chân đang đau. để chạy tiếp về tương lai là dự án, mà tương lai thì chưa đến, sự sống của tương lai chưa có nhưng ta lại đi tìm nó. Trong khi sự sống hiện tại đang có mặt ta lại bỏ quên, đúng là sự nhầm lẫn trớ trêu.

    Ta nên quay về chăm sóc hơi thở vì hơi thở cung cấp cho ta sự sống, hơi thở cung cấp dưỡng khí cho sự sống chúng ta từng giây, từng phút.
Ta chưa bao giờ thở đúng nghĩa, ta thường thở hổn hểnh, gấp gáp, vội vã, ta không có mặt trong giây phút hiên tại để nhận diện hơi thở, để biết rằng trong giây phút hiện tại ta còn sống, sự sống đang có mặt là một màu nhiệm hạnh phúc. Có biết bao nhiêu người xung quanh chúng ta đang quằn quại với bệnh tật, hơi thở của họ đứt quản, mệt nhọc,họ cố sức để thở nhưng không thể nào thở nỗi, họ oằn oại trong đau đớn để bám vếu hơi thơ để cầu mong được sống nhưng nào có được đâu. cho nên mới biết trong giây phút hiện tại ta đang khoẻ mạnh là sự màu nhiệm của hạnh phúc, ta hãy nhận diện những điều kiện hạnh phúc đó mà tận hưởng trong giây phút hiện tại. Từng chờ đợi tận hưởng thứ hạnh phúc ở tương lai, hay quá khứ, vì tương lai thì chưa có, quá khứ thì đã qua, cớ sao ta phải chạy theo nó. Thật chất quá khứ và tương lai không có mặt trong giây phút hiện tại, cớ sao ta lại theo đuổi chúng, đó là một nghịch lý.
Nếu chúng ta cho rằng sự sống hạnh phúc chỉ có ở tương lai, có nghĩa là chính chúng ta đang từ bỏ sự sống hạnh phúc ở hiện tại, đó chính là sự sống hạnh phúc bây giờ và ở đây, trong mỗi bước đi, trong mỗi hơi thở. Có bao giờ chúng ta tự hỏi chúng ta đang nợ chúng ta một hơi thở nhẹ nhàng, một bước chân chậm rãi không? Chính bạn là người trả lời hay nhất.
Nếu ta từ bỏ sự có mặt của hạnh phúc trong giây phút hiện tại, có nghĩa là ''tâm'' ta có khác nào đã chết, còn sống mà tâm đã rời khỏi thân, tâm không nhận diện được sự sống của thân, tâm đã rời khỏi thân trong giây phút hiện tại, mà tâm lại chạy theo sự sống của tương lai mà tương lai thì chưa có ,lấy đâu ra sự sống mà theo?
Thân và tâm là một hợp thể hợp nhất tuyệt vời của sự sống, cho nên ta phải đưa tâm trở về thân trong giây phút hiện tại để nhận diện sự sống và ôm ắp sự sống màu nhiệm của cơ thể.
"Ăn" có bốn loại thức ăn:
1. Đoàn thực
2. Xúc thực
3. Tư niệm thực
4. Thức thực
Ở đây ta chỉ nói đến "Đoàn thực"
(Đoàn thực là ăn uống bằng đường miệng)
Thời nay hằng ngày chúng ta ăn uống một cách vội vã, ăn theo cảm xúc, cảm thấy ngon là ăn, là uống, bao nhiêu thứ cũng hầu bao hết. Ăn uống một cách không có "trách nhiệm", không chọn lọc nên đã gây ra bao nhiêu hệ luỵ của bệnh tật.
Khi ta ăn nhanh vội vã, thức ăn chưa được nghiền nát mà đã nuốt vào. Khi đó bao tử ta phải nhận công việc thay cho hàm răng, bắt bao tử phải co bóp nhiều hơn để nghiền nát thức ăn và mỗi ngày cứ lặp lại như thế thì bao tử quá tải dẫn đến bệnh đau bao tử.
Nếu chúng ta ăn nhanh và quá nhiều cũng một lúc thì gánh nặng sẽ đè lên gan và thận, gan và thận phải làm việc gấp đôi, gấp ba để có thể phân giải các chất, và thanh lọc các chất độc hại ra ngoài, và cứ mỗi ngày phải làm việc quá tải như thế thì gan và thận sẽ bị nhiễm độc vì không thải nổi hết các chất cùng một lúc.
Ban đầu ta cứ tưởng ăn no là tốt cho sức khoẻ, ăn nhanh thì tiết kiệm được thời gian nhưng kì thực tự giết chết chính mình từng ngày mà ta không biết. Cho nên ăn chậm ''ăn đủ'' là cách sống (có trách nhiệm) tốt nhất để bảo vệ cơ thể.
Mỗi khi chúng ta ăn phải (có trách nhiệm) phân biệt những loại thức ăn nào tốt cho sức khoẻ, và những thức ăn có hại cho sức khoẻ.
Khi ăn ta nên ăn những thức ăn có tính chất nuôi dưỡng và trị liệu, không ăn những thức ăn độc hại và tàn phá cơ thể, đó mới gọi là ăn uống có trách nhiệm.
Ăn uống có trách nhiệm chậm rãi để thưởng thức, sự màu nhiệm của hương vị một cách sâu sắc nhất mà người ăn vội không bao giờ có được.
Mỗi khi chúng ta ăn phải quán chiếu sâu sắc về mỗi thức ăn đây là rau:
Thầm cám ơn đất mẹ đã có công nuôi dưỡng rau, cám ơn người trồng đã chăm sóc em, cám ơn người lặt, người mua, người nấu và cám ơn  em đã có mặt qua tạo tác của thiên nhiên và con người một cách kỳ diệu, để ta được thưởng thức em, cám ơn em! Đó là một lời cảm ơn đầy màu nhiệm của yêu thương, và sau đó ta ăn một cách chậm rãi để thưởng thức giá trị và hương vị màu nhiệm của rau, ta ăn trong tình thương yêu, ăn trong sự tôn trọng sinh mạng của các loài vật, vì chúng đã cống hiến sinh mạng chúng để nuôi dưỡng cơ thể ta, ăn trong sự biết ơn, ăn như vậy mới có giá trị, trị liệu và nuôi dưỡng.

Thật sự là xã hội ngày nay con người trở nên vội vàng hơn bao giờ hết:
Vội đi, vội thở, vội ăn, vội yêu, vội bỏ, vội hưởng thụ, vội đốt cháy cuộc đời...v..v..
Vội đến nỗi không còn nhận ra chính mình, vội chạy theo những thứ không thuộc về mình, chạy theo tương lai, chạy theo quá khứ, bỏ quên giây phút hiện tại, đến nỗi đã bao năm qua ngoài sân "trăng thanh, gió mát" mà không hay biết, không một lần ra sân hít không khí trong lành, ngắm trăng sao. trăng sao là vật thể trong tự nhiên, nó có tánh thanh tịnh trong sáng tự nhiên từ vô thuỷ đến vô trung,dù có bão tố phong ba đi ngang qua vạn lần thì chúng vẫn cứ sáng, thế mà chưa bao giờ ta một lần thưởng thức chúng đúng nghĩa. ta thường có thói quen nhận thức sự vật hiện tượng bằng mắt của chúng sinh, mắt bằng sương bằng thịt, cứ tưởng mây che trăng không sáng, nhưng kỳ thực mây che hay không che trăng vẫn cứ sáng,dù cho đêm hay ngày trăng vẫn cứ sáng ban đêm lẫn ban ngày, đừng tưởng rằng đêm ba mươi không có trăng ,đêm ba mươi vẫn có trăng nhưng trăng nằm trong một góc khuất nên mắt thường ta không nhìn thấy, trăng sao nó có mặt mọi lúc mọi nơi như vậy đó ,ta hãy ngắm trăng bằng đôi mắt trí tuệ, thì trăng sẽ có mặt mọi lúc mọi nơi.
trăng đang có mặt cho ta 24 giờ một ngày mà ta nào có hay biết để không một lần thưởng thức  cảnh vật đẹp thiên nhiên ban tặng trong từng giây từng phút ,từng giây phúc hiện tại, sao ta lại bỏ quên?
hãy thưởng thức chúng ngay bây giờ và ở đây .
Có những người cho đến tuổi về già mà vẫn không nhận điều đó, chân đi không nổi thì mới "giật mình" tỉnh giấc chiêm bao, mới biết cuộc đời là một "bể dâu", là biển khổ mà cứ tưởng đó là nhà, cứ chạy theo mãi đến khi giật mình thì đã già, sinh tử cận kề.
Hoa ngoài sân hằng ngày vẫn cứ nở, mà cứ ngỡ nó xa ngàn dặm, người đi mặt người, hoa nở mặt hoa, không một lần dừng chân thưởng thức. Hoa và người cùng sống chung một nhà nhưng chưa bao giờ gặp mặt, đó là một cách sống thiếu chánh niệm .
Mỗi ngày ta đi ngang qua hoa nhưng ta chưa một lần ý thức sự có mặt của hoa ngay bên ta mỗi ngày, tâm ta lo phóng theo những toan tính, những công trình, nên tâm không có mặt trong thân, để nhận diện được hoa đang có mặt cho ta mỗi ngày.
Khi giật mình mắt đã lèm nhèm rồi, khi già mắt hết thấy rồi mới tỉnh giấc chiêm bao.
Hoa và người cùng sống trung một nhà mà coi như hai người xa lạ, cũng giống như thân một nơi và tâm một nơi, thân coi tâm như người xa lạ và tâm coi thân như người xa lạ, tuy ở chung mà không hề quen biết nhau, tâm ta cứ mãi rong rủi đi đâu, đi đâu mãi, đi theo những cơn giận hờn hơn thua, tốt xấu, thị phi , yêu thương và cháng ghét. Hay tâm đang chay theo những toan tính, những công trình, những dự án. vậy tâm ta đã quên xác thân này rồi, tâm không nhận diện được là thân đang có mặt để quay về chăm sóc,chăm sóc những giận giữ, chăm sóc những yêu thương ,tâm phải ôm ấp và che chở chúng, và nhận diện chúng khi chúng có mặt, ôm ấp và vổ về chúng để chúng lắng diệu , tâm phải vổ về cơn giân giữ mỗi khi chúng xuất hiện, tâm phải trở về thân để chuyển hoá nỗi khổ và niềm đau, để nhận diện cơn đau và chỗ nhức của cơ thể để chuyển hoá và trị liệu.

Viết bởi Ngọc Minh 1/1/17


Bài này đệ mới viết có gì nhờ Tỷ Tutru góp ý cho đệ nhé !
 Mô Phật Tuyệt Quá thichvui78 ơi ..
Tỷ đọc thơ và bài viết này, cảm nhận như đang nghe một bài pháp thoại hay
Ý của Tỷ (Đây là bài Pháp) Tỷ quên thichvui78 là một cư sĩ .
Mà là một vị (Sư / Hay một Đại Đức.?) MP ?
Nếu có dịp thuyết pháp có lẻ Tỷ phải xin thichvui78 cho Tỷ bài này để Tỷ giảng hihiii.
MP Tỷ cảm niệm công đức viết bài Pháp rất ư là ưng ý MP
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
thichvui78



Tổng số bài gửi : 535
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Thu 05 Jan 2017, 09:59

Cảm ơn Tỷ khen ! Bài này đệ triển khai chưa hết ý,còn vài ý tứ nữa mà chưa có thời gian viết, chắc có thể là chờ dịp khác nếu còn đủ duyên thì triển khai tiếp.

Bài của đệ Tỷ thích thì cứ lấy xài thoải mái , đệ không giữ bản quyền đâu.
nếu Tỷ thấy còn thiếu thì triển khai thêm nhé !

Chúc Tỷ thân tâm thường an lac!
Về Đầu Trang Go down
 
GÓC TÂM TƯ thichvui
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 7 trong tổng số 7 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN THƠ :: THƠ SÁNG TÁC-