Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
CHÚC MỪNG by vu manh hung Today at 09:32

TRI ÂN (20/11/2018) by buixuanphuong09 Today at 09:29

Hoa gieo tứ tuyệt 3 by buixuanphuong09 Today at 09:19

12 CUNG HOÀNG ĐẠO by Trà Mi Today at 09:08

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang by Trà Mi Today at 08:49

Giáo dục miền Nam Việt Nam 1954-1975 trên con đường xây dựng và phát triển by Trà Mi Today at 07:44

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 21:43

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 21:14

LỀU THƠ NHẠC by Thiên Hùng Yesterday at 14:39

SỐ NGHÈO by Phương Nguyên Yesterday at 14:30

Bộ sưu tập côn trùng 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 12:44

BẬU À.. by Trà Mi Yesterday at 08:04

Những Đoá Từ Tâm by Việt Đường Sat 17 Nov 2018, 18:51

Những Đoá Từ Tâm - Thơ Tình Yêu, Tình Nước by Việt Đường Sat 17 Nov 2018, 18:47

HOÀI NIỆM by buixuanphuong09 Sat 17 Nov 2018, 14:52

VỤ NHÂN VĂN GIAI PHẨM TỪ GÓC NHÌN CỦA ĐẠI TÁ CÔNG AN by Trà Mi Sat 17 Nov 2018, 12:50

Nếu vua Quang Trung không mất sớm by Trà Mi Sat 17 Nov 2018, 11:42

THỨ BẢY BUỒN! by Phương Nguyên Sat 17 Nov 2018, 11:39

BÊN NÀY - BÊN KIA . by Trăng Sat 17 Nov 2018, 10:32

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Sat 17 Nov 2018, 09:24

Những Con Mắt Trần Gian - Hàn Lệ Nhân by Thiên Hùng Sat 17 Nov 2018, 05:54

TÌNH BUỒN by lehong Fri 16 Nov 2018, 23:39

MỘT CHÚT TIẾU by lehong Fri 16 Nov 2018, 23:29

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Fri 16 Nov 2018, 23:17

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Fri 16 Nov 2018, 21:44

CÁC ẨN-SỐ CHÍNH-TRỊ trong Tiểu-thuyết Võ-hiệp Kim-Dung (Gs Nguyễn Ngọc Huy) by Phương Nguyên Fri 16 Nov 2018, 21:20

VƠ VẨN “CÁI HÔM QUA” by buixuanphuong09 Fri 16 Nov 2018, 20:00

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn toàn tập by thanhtracnguyenvan Fri 16 Nov 2018, 18:01

SONG TỬ LẠC LOÀI . by Trăng Fri 16 Nov 2018, 13:47

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Ai Hoa Fri 16 Nov 2018, 13:41

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 GÓC TÂM TƯ thichvui

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7
Tác giảThông điệp
thichvui78



Tổng số bài gửi : 546
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Sun 18 Dec 2016, 00:38

Cám ơn Tỷ thật nhiều  đã cảm nhận được ý của đệ !


Chúc Tỷ thật nhiều an lạc !
Về Đầu Trang Go down
thichvui78



Tổng số bài gửi : 546
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Wed 04 Jan 2017, 09:56

DỪNG LẠI ĐỂ SỐNG 


Xã hội hoá con người tất bật
Sống vội vàng quên mất bản thân
Vội đi, vội đến xoay vần
Vội từ hơi thở, vội ăn uống vào

Mới liếc mắt vội trao tình ái
Chưa tỏ tường ta lại vội yêu
Vội thương, vội nhớ bao điều
Tìm nhau vội vã, vội tiêu cháy đời

Vội hưởng thụ buông lơi ngày tháng
Vội bao lần, vội chán mình ta
Vội mau quên, vội sớm già
Vội sinh, vội tử, vội qua kiếp người

Ngoài sân mát, trăng ngời sáng tỏ
Đã bao năm người có biết đâu
Giật mình tóc đã bạc đầu
Chạy theo mộng ảo, bể dâu tưởng nhà

Hoa ngoài ngỏ tưởng xa ngàn dặm
Mỗi ngày qua chẳng ngắm được em
Giật mình mắt đã lèm nhèm
Thân thì ở đó, tâm đem đâu rồi

Sống chầm chậm vậy coi mà sướng
Đi từ từ tận hưởng trời xanh
Vội ăn sao biết ngon lành
Biết dừng để thở, dứt sanh não phiền

NGỌC MINH 1/1/17

Sự thật là vậy! Hầu hết đời sống chúng ta đang diễn ra như vậy. Hằng ngày chúng ta là nạn nhân của sự lôi kéo của đời sống vật chất. Đời sống vật chất đã dẫn dắt chúng ta vào một vòng xoáy của một bánh xa đua tốc độ, quay thật nhanh để không còn nhìn thấy chính mình nữa, vì quá nhanh, vì quá vội vàng, nên không có thời gian để dừng lại, để đi, để thở, để ăn một cách đúng nghĩa. Như vậy chẳng khác nào chúng ta đã bỏ quên từng khoảnh khắc màu nhiệm có mặt của sự sống. Chúng ta cố gắng tìm mọi cách nhanh nhất, vội vã nhất để có thể chiếm hữa tương lai, để đạt được những dự án, những chương trình trong tương lai. Ta mãi lao theo như một sức hút từ trường vào những kế hoạch đó. Tức là ta đã bỏ quên đời sống hiện tại, sự có mặt của cơ thể, sự có mặt của bước chân, sự có mặt của hơi thở, những thứ đó mới là sự sống.
Có khi nào ta tự hỏi! Đôi chân ơi em có đau không? Hay là ta chỉ chạy cho thật nhanh đi cho thật vội, để đạt được những dự án, để cho đôi chân mệt nhoài, ta đã mắc nợ đôi chân một câu trả lời, đôi chân đang kêu cứu, nhưng nào ta có trả lời, ta chạy như điên để không thể nhận diện được tiếng kêu cứu. Sự có mặt của đôi chân, ta quên sự có mặt là đôi chân đang đau, để quay về chăm sóc, thế là ta đã bỏ quên trong giây phút hiện tại là đôi chân đang đau. để chạy tiếp về tương lai là dự án, mà tương lai thì chưa đến, sự sống của tương lai chưa có nhưng ta lại đi tìm nó. Trong khi sự sống hiện tại đang có mặt ta lại bỏ quên, đúng là sự nhầm lẫn trớ trêu.

    Ta nên quay về chăm sóc hơi thở vì hơi thở cung cấp cho ta sự sống, hơi thở cung cấp dưỡng khí cho sự sống chúng ta từng giây, từng phút.
Ta chưa bao giờ thở đúng nghĩa, ta thường thở hổn hểnh, gấp gáp, vội vã, ta không có mặt trong giây phút hiên tại để nhận diện hơi thở, để biết rằng trong giây phút hiện tại ta còn sống, sự sống đang có mặt là một màu nhiệm hạnh phúc. Có biết bao nhiêu người xung quanh chúng ta đang quằn quại với bệnh tật, hơi thở của họ đứt quản, mệt nhọc,họ cố sức để thở nhưng không thể nào thở nỗi, họ oằn oại trong đau đớn để bám vếu hơi thơ để cầu mong được sống nhưng nào có được đâu. cho nên mới biết trong giây phút hiện tại ta đang khoẻ mạnh là sự màu nhiệm của hạnh phúc, ta hãy nhận diện những điều kiện hạnh phúc đó mà tận hưởng trong giây phút hiện tại. Từng chờ đợi tận hưởng thứ hạnh phúc ở tương lai, hay quá khứ, vì tương lai thì chưa có, quá khứ thì đã qua, cớ sao ta phải chạy theo nó. Thật chất quá khứ và tương lai không có mặt trong giây phút hiện tại, cớ sao ta lại theo đuổi chúng, đó là một nghịch lý.
Nếu chúng ta cho rằng sự sống hạnh phúc chỉ có ở tương lai, có nghĩa là chính chúng ta đang từ bỏ sự sống hạnh phúc ở hiện tại, đó chính là sự sống hạnh phúc bây giờ và ở đây, trong mỗi bước đi, trong mỗi hơi thở. Có bao giờ chúng ta tự hỏi chúng ta đang nợ chúng ta một hơi thở nhẹ nhàng, một bước chân chậm rãi không? Chính bạn là người trả lời hay nhất.
Nếu ta từ bỏ sự có mặt của hạnh phúc trong giây phút hiện tại, có nghĩa là ''tâm'' ta có khác nào đã chết, còn sống mà tâm đã rời khỏi thân, tâm không nhận diện được sự sống của thân, tâm đã rời khỏi thân trong giây phút hiện tại, mà tâm lại chạy theo sự sống của tương lai mà tương lai thì chưa có ,lấy đâu ra sự sống mà theo?
Thân và tâm là một hợp thể hợp nhất tuyệt vời của sự sống, cho nên ta phải đưa tâm trở về thân trong giây phút hiện tại để nhận diện sự sống và ôm ắp sự sống màu nhiệm của cơ thể.
"Ăn" có bốn loại thức ăn:
1. Đoàn thực
2. Xúc thực
3. Tư niệm thực
4. Thức thực
Ở đây ta chỉ nói đến "Đoàn thực"
(Đoàn thực là ăn uống bằng đường miệng)
Thời nay hằng ngày chúng ta ăn uống một cách vội vã, ăn theo cảm xúc, cảm thấy ngon là ăn, là uống, bao nhiêu thứ cũng hầu bao hết. Ăn uống một cách không có "trách nhiệm", không chọn lọc nên đã gây ra bao nhiêu hệ luỵ của bệnh tật.
Khi ta ăn nhanh vội vã, thức ăn chưa được nghiền nát mà đã nuốt vào. Khi đó bao tử ta phải nhận công việc thay cho hàm răng, bắt bao tử phải co bóp nhiều hơn để nghiền nát thức ăn và mỗi ngày cứ lặp lại như thế thì bao tử quá tải dẫn đến bệnh đau bao tử.
Nếu chúng ta ăn nhanh và quá nhiều cũng một lúc thì gánh nặng sẽ đè lên gan và thận, gan và thận phải làm việc gấp đôi, gấp ba để có thể phân giải các chất, và thanh lọc các chất độc hại ra ngoài, và cứ mỗi ngày phải làm việc quá tải như thế thì gan và thận sẽ bị nhiễm độc vì không thải nổi hết các chất cùng một lúc.
Ban đầu ta cứ tưởng ăn no là tốt cho sức khoẻ, ăn nhanh thì tiết kiệm được thời gian nhưng kì thực tự giết chết chính mình từng ngày mà ta không biết. Cho nên ăn chậm ''ăn đủ'' là cách sống (có trách nhiệm) tốt nhất để bảo vệ cơ thể.
Mỗi khi chúng ta ăn phải (có trách nhiệm) phân biệt những loại thức ăn nào tốt cho sức khoẻ, và những thức ăn có hại cho sức khoẻ.
Khi ăn ta nên ăn những thức ăn có tính chất nuôi dưỡng và trị liệu, không ăn những thức ăn độc hại và tàn phá cơ thể, đó mới gọi là ăn uống có trách nhiệm.
Ăn uống có trách nhiệm chậm rãi để thưởng thức, sự màu nhiệm của hương vị một cách sâu sắc nhất mà người ăn vội không bao giờ có được.
Mỗi khi chúng ta ăn phải quán chiếu sâu sắc về mỗi thức ăn đây là rau:
Thầm cám ơn đất mẹ đã có công nuôi dưỡng rau, cám ơn người trồng đã chăm sóc em, cám ơn người lặt, người mua, người nấu và cám ơn  em đã có mặt qua tạo tác của thiên nhiên và con người một cách kỳ diệu, để ta được thưởng thức em, cám ơn em! Đó là một lời cảm ơn đầy màu nhiệm của yêu thương, và sau đó ta ăn một cách chậm rãi để thưởng thức giá trị và hương vị màu nhiệm của rau, ta ăn trong tình thương yêu, ăn trong sự tôn trọng sinh mạng của các loài vật, vì chúng đã cống hiến sinh mạng chúng để nuôi dưỡng cơ thể ta, ăn trong sự biết ơn, ăn như vậy mới có giá trị, trị liệu và nuôi dưỡng.

Thật sự là xã hội ngày nay con người trở nên vội vàng hơn bao giờ hết:
Vội đi, vội thở, vội ăn, vội yêu, vội bỏ, vội hưởng thụ, vội đốt cháy cuộc đời...v..v..
Vội đến nỗi không còn nhận ra chính mình, vội chạy theo những thứ không thuộc về mình, chạy theo tương lai, chạy theo quá khứ, bỏ quên giây phút hiện tại, đến nỗi đã bao năm qua ngoài sân "trăng thanh, gió mát" mà không hay biết, không một lần ra sân hít không khí trong lành, ngắm trăng sao. trăng sao là vật thể trong tự nhiên, nó có tánh thanh tịnh trong sáng tự nhiên từ vô thuỷ đến vô trung,dù có bão tố phong ba đi ngang qua vạn lần thì chúng vẫn cứ sáng, thế mà chưa bao giờ ta một lần thưởng thức chúng đúng nghĩa. ta thường có thói quen nhận thức sự vật hiện tượng bằng mắt của chúng sinh, mắt bằng sương bằng thịt, cứ tưởng mây che trăng không sáng, nhưng kỳ thực mây che hay không che trăng vẫn cứ sáng,dù cho đêm hay ngày trăng vẫn cứ sáng ban đêm lẫn ban ngày, đừng tưởng rằng đêm ba mươi không có trăng ,đêm ba mươi vẫn có trăng nhưng trăng nằm trong một góc khuất nên mắt thường ta không nhìn thấy, trăng sao nó có mặt mọi lúc mọi nơi như vậy đó ,ta hãy ngắm trăng bằng đôi mắt trí tuệ, thì trăng sẽ có mặt mọi lúc mọi nơi.
trăng đang có mặt cho ta 24 giờ một ngày mà ta nào có hay biết để không một lần thưởng thức  cảnh vật đẹp thiên nhiên ban tặng trong từng giây từng phút ,từng giây phúc hiện tại, sao ta lại bỏ quên?
hãy thưởng thức chúng ngay bây giờ và ở đây .
Có những người cho đến tuổi về già mà vẫn không nhận điều đó, chân đi không nổi thì mới "giật mình" tỉnh giấc chiêm bao, mới biết cuộc đời là một "bể dâu", là biển khổ mà cứ tưởng đó là nhà, cứ chạy theo mãi đến khi giật mình thì đã già, sinh tử cận kề.
Hoa ngoài sân hằng ngày vẫn cứ nở, mà cứ ngỡ nó xa ngàn dặm, người đi mặt người, hoa nở mặt hoa, không một lần dừng chân thưởng thức. Hoa và người cùng sống chung một nhà nhưng chưa bao giờ gặp mặt, đó là một cách sống thiếu chánh niệm .
Mỗi ngày ta đi ngang qua hoa nhưng ta chưa một lần ý thức sự có mặt của hoa ngay bên ta mỗi ngày, tâm ta lo phóng theo những toan tính, những công trình, nên tâm không có mặt trong thân, để nhận diện được hoa đang có mặt cho ta mỗi ngày.
Khi giật mình mắt đã lèm nhèm rồi, khi già mắt hết thấy rồi mới tỉnh giấc chiêm bao.
Hoa và người cùng sống trung một nhà mà coi như hai người xa lạ, cũng giống như thân một nơi và tâm một nơi, thân coi tâm như người xa lạ và tâm coi thân như người xa lạ, tuy ở chung mà không hề quen biết nhau, tâm ta cứ mãi rong rủi đi đâu, đi đâu mãi, đi theo những cơn giận hờn hơn thua, tốt xấu, thị phi , yêu thương và cháng ghét. Hay tâm đang chay theo những toan tính, những công trình, những dự án. vậy tâm ta đã quên xác thân này rồi, tâm không nhận diện được là thân đang có mặt để quay về chăm sóc,chăm sóc những giận giữ, chăm sóc những yêu thương ,tâm phải ôm ấp và che chở chúng, và nhận diện chúng khi chúng có mặt, ôm ấp và vổ về chúng để chúng lắng diệu , tâm phải vổ về cơn giân giữ mỗi khi chúng xuất hiện, tâm phải trở về thân để chuyển hoá nỗi khổ và niềm đau, để nhận diện cơn đau và chỗ nhức của cơ thể để chuyển hoá và trị liệu.

Viết bởi Ngọc Minh 1/1/17


Bài này đệ mới viết có gì nhờ Tỷ Tutru góp ý cho đệ nhé !
Về Đầu Trang Go down
mytutru

avatar

Tổng số bài gửi : 8250
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Wed 04 Jan 2017, 22:47

thichvui78 đã viết:
DỪNG LẠI ĐỂ SỐNG 


Xã hội hoá con người tất bật
Sống vội vàng quên mất bản thân
Vội đi, vội đến xoay vần
Vội từ hơi thở, vội ăn uống vào

Mới liếc mắt vội trao tình ái
Chưa tỏ tường ta lại vội yêu
Vội thương, vội nhớ bao điều
Tìm nhau vội vã, vội tiêu cháy đời

Vội hưởng thụ buông lơi ngày tháng
Vội bao lần, vội chán mình ta
Vội mau quên, vội sớm già
Vội sinh, vội tử, vội qua kiếp người

Ngoài sân mát, trăng ngời sáng tỏ
Đã bao năm người có biết đâu
Giật mình tóc đã bạc đầu
Chạy theo mộng ảo, bể dâu tưởng nhà

Hoa ngoài ngỏ tưởng xa ngàn dặm
Mỗi ngày qua chẳng ngắm được em
Giật mình mắt đã lèm nhèm
Thân thì ở đó, tâm đem đâu rồi

Sống chầm chậm vậy coi mà sướng
Đi từ từ tận hưởng trời xanh
Vội ăn sao biết ngon lành
Biết dừng để thở, dứt sanh não phiền

NGỌC MINH 1/1/17

Sự thật là vậy! Hầu hết đời sống chúng ta đang diễn ra như vậy. Hằng ngày chúng ta là nạn nhân của sự lôi kéo của đời sống vật chất. Đời sống vật chất đã dẫn dắt chúng ta vào một vòng xoáy của một bánh xa đua tốc độ, quay thật nhanh để không còn nhìn thấy chính mình nữa, vì quá nhanh, vì quá vội vàng, nên không có thời gian để dừng lại, để đi, để thở, để ăn một cách đúng nghĩa. Như vậy chẳng khác nào chúng ta đã bỏ quên từng khoảnh khắc màu nhiệm có mặt của sự sống. Chúng ta cố gắng tìm mọi cách nhanh nhất, vội vã nhất để có thể chiếm hữa tương lai, để đạt được những dự án, những chương trình trong tương lai. Ta mãi lao theo như một sức hút từ trường vào những kế hoạch đó. Tức là ta đã bỏ quên đời sống hiện tại, sự có mặt của cơ thể, sự có mặt của bước chân, sự có mặt của hơi thở, những thứ đó mới là sự sống.
Có khi nào ta tự hỏi! Đôi chân ơi em có đau không? Hay là ta chỉ chạy cho thật nhanh đi cho thật vội, để đạt được những dự án, để cho đôi chân mệt nhoài, ta đã mắc nợ đôi chân một câu trả lời, đôi chân đang kêu cứu, nhưng nào ta có trả lời, ta chạy như điên để không thể nhận diện được tiếng kêu cứu. Sự có mặt của đôi chân, ta quên sự có mặt là đôi chân đang đau, để quay về chăm sóc, thế là ta đã bỏ quên trong giây phút hiện tại là đôi chân đang đau. để chạy tiếp về tương lai là dự án, mà tương lai thì chưa đến, sự sống của tương lai chưa có nhưng ta lại đi tìm nó. Trong khi sự sống hiện tại đang có mặt ta lại bỏ quên, đúng là sự nhầm lẫn trớ trêu.

    Ta nên quay về chăm sóc hơi thở vì hơi thở cung cấp cho ta sự sống, hơi thở cung cấp dưỡng khí cho sự sống chúng ta từng giây, từng phút.
Ta chưa bao giờ thở đúng nghĩa, ta thường thở hổn hểnh, gấp gáp, vội vã, ta không có mặt trong giây phút hiên tại để nhận diện hơi thở, để biết rằng trong giây phút hiện tại ta còn sống, sự sống đang có mặt là một màu nhiệm hạnh phúc. Có biết bao nhiêu người xung quanh chúng ta đang quằn quại với bệnh tật, hơi thở của họ đứt quản, mệt nhọc,họ cố sức để thở nhưng không thể nào thở nỗi, họ oằn oại trong đau đớn để bám vếu hơi thơ để cầu mong được sống nhưng nào có được đâu. cho nên mới biết trong giây phút hiện tại ta đang khoẻ mạnh là sự màu nhiệm của hạnh phúc, ta hãy nhận diện những điều kiện hạnh phúc đó mà tận hưởng trong giây phút hiện tại. Từng chờ đợi tận hưởng thứ hạnh phúc ở tương lai, hay quá khứ, vì tương lai thì chưa có, quá khứ thì đã qua, cớ sao ta phải chạy theo nó. Thật chất quá khứ và tương lai không có mặt trong giây phút hiện tại, cớ sao ta lại theo đuổi chúng, đó là một nghịch lý.
Nếu chúng ta cho rằng sự sống hạnh phúc chỉ có ở tương lai, có nghĩa là chính chúng ta đang từ bỏ sự sống hạnh phúc ở hiện tại, đó chính là sự sống hạnh phúc bây giờ và ở đây, trong mỗi bước đi, trong mỗi hơi thở. Có bao giờ chúng ta tự hỏi chúng ta đang nợ chúng ta một hơi thở nhẹ nhàng, một bước chân chậm rãi không? Chính bạn là người trả lời hay nhất.
Nếu ta từ bỏ sự có mặt của hạnh phúc trong giây phút hiện tại, có nghĩa là ''tâm'' ta có khác nào đã chết, còn sống mà tâm đã rời khỏi thân, tâm không nhận diện được sự sống của thân, tâm đã rời khỏi thân trong giây phút hiện tại, mà tâm lại chạy theo sự sống của tương lai mà tương lai thì chưa có ,lấy đâu ra sự sống mà theo?
Thân và tâm là một hợp thể hợp nhất tuyệt vời của sự sống, cho nên ta phải đưa tâm trở về thân trong giây phút hiện tại để nhận diện sự sống và ôm ắp sự sống màu nhiệm của cơ thể.
"Ăn" có bốn loại thức ăn:
1. Đoàn thực
2. Xúc thực
3. Tư niệm thực
4. Thức thực
Ở đây ta chỉ nói đến "Đoàn thực"
(Đoàn thực là ăn uống bằng đường miệng)
Thời nay hằng ngày chúng ta ăn uống một cách vội vã, ăn theo cảm xúc, cảm thấy ngon là ăn, là uống, bao nhiêu thứ cũng hầu bao hết. Ăn uống một cách không có "trách nhiệm", không chọn lọc nên đã gây ra bao nhiêu hệ luỵ của bệnh tật.
Khi ta ăn nhanh vội vã, thức ăn chưa được nghiền nát mà đã nuốt vào. Khi đó bao tử ta phải nhận công việc thay cho hàm răng, bắt bao tử phải co bóp nhiều hơn để nghiền nát thức ăn và mỗi ngày cứ lặp lại như thế thì bao tử quá tải dẫn đến bệnh đau bao tử.
Nếu chúng ta ăn nhanh và quá nhiều cũng một lúc thì gánh nặng sẽ đè lên gan và thận, gan và thận phải làm việc gấp đôi, gấp ba để có thể phân giải các chất, và thanh lọc các chất độc hại ra ngoài, và cứ mỗi ngày phải làm việc quá tải như thế thì gan và thận sẽ bị nhiễm độc vì không thải nổi hết các chất cùng một lúc.
Ban đầu ta cứ tưởng ăn no là tốt cho sức khoẻ, ăn nhanh thì tiết kiệm được thời gian nhưng kì thực tự giết chết chính mình từng ngày mà ta không biết. Cho nên ăn chậm ''ăn đủ'' là cách sống (có trách nhiệm) tốt nhất để bảo vệ cơ thể.
Mỗi khi chúng ta ăn phải (có trách nhiệm) phân biệt những loại thức ăn nào tốt cho sức khoẻ, và những thức ăn có hại cho sức khoẻ.
Khi ăn ta nên ăn những thức ăn có tính chất nuôi dưỡng và trị liệu, không ăn những thức ăn độc hại và tàn phá cơ thể, đó mới gọi là ăn uống có trách nhiệm.
Ăn uống có trách nhiệm chậm rãi để thưởng thức, sự màu nhiệm của hương vị một cách sâu sắc nhất mà người ăn vội không bao giờ có được.
Mỗi khi chúng ta ăn phải quán chiếu sâu sắc về mỗi thức ăn đây là rau:
Thầm cám ơn đất mẹ đã có công nuôi dưỡng rau, cám ơn người trồng đã chăm sóc em, cám ơn người lặt, người mua, người nấu và cám ơn  em đã có mặt qua tạo tác của thiên nhiên và con người một cách kỳ diệu, để ta được thưởng thức em, cám ơn em! Đó là một lời cảm ơn đầy màu nhiệm của yêu thương, và sau đó ta ăn một cách chậm rãi để thưởng thức giá trị và hương vị màu nhiệm của rau, ta ăn trong tình thương yêu, ăn trong sự tôn trọng sinh mạng của các loài vật, vì chúng đã cống hiến sinh mạng chúng để nuôi dưỡng cơ thể ta, ăn trong sự biết ơn, ăn như vậy mới có giá trị, trị liệu và nuôi dưỡng.

Thật sự là xã hội ngày nay con người trở nên vội vàng hơn bao giờ hết:
Vội đi, vội thở, vội ăn, vội yêu, vội bỏ, vội hưởng thụ, vội đốt cháy cuộc đời...v..v..
Vội đến nỗi không còn nhận ra chính mình, vội chạy theo những thứ không thuộc về mình, chạy theo tương lai, chạy theo quá khứ, bỏ quên giây phút hiện tại, đến nỗi đã bao năm qua ngoài sân "trăng thanh, gió mát" mà không hay biết, không một lần ra sân hít không khí trong lành, ngắm trăng sao. trăng sao là vật thể trong tự nhiên, nó có tánh thanh tịnh trong sáng tự nhiên từ vô thuỷ đến vô trung,dù có bão tố phong ba đi ngang qua vạn lần thì chúng vẫn cứ sáng, thế mà chưa bao giờ ta một lần thưởng thức chúng đúng nghĩa. ta thường có thói quen nhận thức sự vật hiện tượng bằng mắt của chúng sinh, mắt bằng sương bằng thịt, cứ tưởng mây che trăng không sáng, nhưng kỳ thực mây che hay không che trăng vẫn cứ sáng,dù cho đêm hay ngày trăng vẫn cứ sáng ban đêm lẫn ban ngày, đừng tưởng rằng đêm ba mươi không có trăng ,đêm ba mươi vẫn có trăng nhưng trăng nằm trong một góc khuất nên mắt thường ta không nhìn thấy, trăng sao nó có mặt mọi lúc mọi nơi như vậy đó ,ta hãy ngắm trăng bằng đôi mắt trí tuệ, thì trăng sẽ có mặt mọi lúc mọi nơi.
trăng đang có mặt cho ta 24 giờ một ngày mà ta nào có hay biết để không một lần thưởng thức  cảnh vật đẹp thiên nhiên ban tặng trong từng giây từng phút ,từng giây phúc hiện tại, sao ta lại bỏ quên?
hãy thưởng thức chúng ngay bây giờ và ở đây .
Có những người cho đến tuổi về già mà vẫn không nhận điều đó, chân đi không nổi thì mới "giật mình" tỉnh giấc chiêm bao, mới biết cuộc đời là một "bể dâu", là biển khổ mà cứ tưởng đó là nhà, cứ chạy theo mãi đến khi giật mình thì đã già, sinh tử cận kề.
Hoa ngoài sân hằng ngày vẫn cứ nở, mà cứ ngỡ nó xa ngàn dặm, người đi mặt người, hoa nở mặt hoa, không một lần dừng chân thưởng thức. Hoa và người cùng sống chung một nhà nhưng chưa bao giờ gặp mặt, đó là một cách sống thiếu chánh niệm .
Mỗi ngày ta đi ngang qua hoa nhưng ta chưa một lần ý thức sự có mặt của hoa ngay bên ta mỗi ngày, tâm ta lo phóng theo những toan tính, những công trình, nên tâm không có mặt trong thân, để nhận diện được hoa đang có mặt cho ta mỗi ngày.
Khi giật mình mắt đã lèm nhèm rồi, khi già mắt hết thấy rồi mới tỉnh giấc chiêm bao.
Hoa và người cùng sống trung một nhà mà coi như hai người xa lạ, cũng giống như thân một nơi và tâm một nơi, thân coi tâm như người xa lạ và tâm coi thân như người xa lạ, tuy ở chung mà không hề quen biết nhau, tâm ta cứ mãi rong rủi đi đâu, đi đâu mãi, đi theo những cơn giận hờn hơn thua, tốt xấu, thị phi , yêu thương và cháng ghét. Hay tâm đang chay theo những toan tính, những công trình, những dự án. vậy tâm ta đã quên xác thân này rồi, tâm không nhận diện được là thân đang có mặt để quay về chăm sóc,chăm sóc những giận giữ, chăm sóc những yêu thương ,tâm phải ôm ấp và che chở chúng, và nhận diện chúng khi chúng có mặt, ôm ấp và vổ về chúng để chúng lắng diệu , tâm phải vổ về cơn giân giữ mỗi khi chúng xuất hiện, tâm phải trở về thân để chuyển hoá nỗi khổ và niềm đau, để nhận diện cơn đau và chỗ nhức của cơ thể để chuyển hoá và trị liệu.

Viết bởi Ngọc Minh 1/1/17


Bài này đệ mới viết có gì nhờ Tỷ Tutru góp ý cho đệ nhé !
 Mô Phật Tuyệt Quá thichvui78 ơi ..
Tỷ đọc thơ và bài viết này, cảm nhận như đang nghe một bài pháp thoại hay
Ý của Tỷ (Đây là bài Pháp) Tỷ quên thichvui78 là một cư sĩ .
Mà là một vị (Sư / Hay một Đại Đức.?) MP ?
Nếu có dịp thuyết pháp có lẻ Tỷ phải xin thichvui78 cho Tỷ bài này để Tỷ giảng hihiii.
MP Tỷ cảm niệm công đức viết bài Pháp rất ư là ưng ý MP
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
thichvui78



Tổng số bài gửi : 546
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Thu 05 Jan 2017, 09:59

Cảm ơn Tỷ khen ! Bài này đệ triển khai chưa hết ý,còn vài ý tứ nữa mà chưa có thời gian viết, chắc có thể là chờ dịp khác nếu còn đủ duyên thì triển khai tiếp.

Bài của đệ Tỷ thích thì cứ lấy xài thoải mái , đệ không giữ bản quyền đâu.
nếu Tỷ thấy còn thiếu thì triển khai thêm nhé !

Chúc Tỷ thân tâm thường an lac!
Về Đầu Trang Go down
thichvui78



Tổng số bài gửi : 546
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Mon 28 May 2018, 23:44

HƯƠNG QUÊ 
(1)
Năm Giáp Ngọ hai ngàn mười bốn
Ở miệt vườn bận rộn nghề nông
Kiên Giang hương lúa thơm nồng
Có dì út Hậu, có ông hai Tình
Cháu dì một gái trời sinh
Tâm làm thánh thiện, dáng nhìn đoan trang
Hoa khôi ăn đứt trong làng
Tính tình hoạt bát giỏi giang hơn người
Giọng trong, mắt sáng xinh tươi
Eo nhìn thon thả, môi cười thanh tao
Văn hay, toán giỏi lào lào
Hiếu đền vẹn ước, nghĩa trao vẹn thề.

Ông hai Tình ở quê gần đấy
Tuổi ngủ tuần, ở vậy nuôi con
Một trai, một gái vuông tròn
Anh thì tài giỏi em còn chẳng thua
Em thì trong sáng chơi đùa
Anh thì chính trực thi đua chuyên cần
Nắng sơn da mật cách tân
Ngắm xa thanh tú, ngắm gần khôn lanh
Nghề nông sắc sảo hơn anh
Trai tơ phải nể, gái lành phải khen.

Cháu dì út tên Hiền con một
Mất mẹ cha dì tốt nuôi luôn
Lở thời ở giá nên buồn
Thuở xưa dì trẻ lệ tuôn thất tình
(2)
Cha mẹ dì, ham vinh thách đố
Ông hai Tình hỏi cổ cầu thân
Lễ nghi sắm sửa sáu lần
Nhạn trao nạp thái chỉ cần một đôi
Vấn danh bà mối tra rồi
Sau là nạp cát phải coi đàng hoàng
Nạp tài, tiền, vật đưa sang
Thỉnh kì giờ tốt để chàng rước dâu
Thân nghinh lễ bái cau trầu
Tiệc đòi ba bữa trước sau đủ đầy

Hay rằng cũng thiệt là hay!
Nghe ra ngặm đắng nuốt cay thế nào?
Ông hai trong dạ buồn sao
Ra về đầu nhức, tim đau, ruột mềm
Tưởng rắng trước lọt, sau êm
Nào ngờ mộng đã vùi chìm biển Đông
Nợ sau, tiền trước chưa xong
Lấy đâu ra đủ để ông cười nàng?
Lễ nghi cho lắm, ai mang?
Thôi đành ông hãy dở dang mộng tình
(3)
Hiếu là trai, khí chất vốn thông minh
Rồi năm ấy, một mình rời quê mẹ
Qua đến Mỹ, gọi về cho em nhé
Ở bên nhà, em sẽ ghé qua thăm
Bác hai đau, săn sóc lúc ông nằm
Và cái Thảo, sẽ chăm lo đồng áng
Yên tâm nhé, em nào có nông cạn
Không đua đòi, trong sáng đợi chờ anh
Học năm năm, nguyện ước sẽ toại thành
Về đất mẹ, rạng danh cho dòng họ
Còn đường đất, lượn quanh qua xóm nhỏ
Anh hãy về, nơi đó có người thương
Hàng tre xanh, ruộng lúa phía sau vườn
Mùi lúa mạ, còn vương trên tà áo
Khi du học, nắm tay em rồi bảo
Vị hương đồng là máu ở trong tim
Anh quên sao? Mộng đẹp quá êm đềm
Quên hẹn ước hằng đêm em buồn tủi
Bờ sông cũ, xem thư anh lần cuối
Lệ lăn tròn, đầu cúi chẳng bờ vai
Nước sông xưa sao đục chẳng xanh hoài?
Sao nở để lòng ai thêm sầu đắng?
(4)
Cái Thảo nhớ ông hai thì giận
con trai mình chẳng bận hỏi thăm
Ra vô sắc thái hầm hầm
Học xong ở bển bặt tâm chẳng về
Ông tự nhủ, ở quê nghèo thiệt
Đất thương người, ở miết nơi đây
Phụ nương, phụ lúa, công dày
Phụ em yêu mến, phụ thầy dạy cho
Phụ luôn rẫy mía, đàn bò
Phụ người con gái buồn so chờ mình
Ông hai nói cái tình cái lý
Cái quê nghèo tỉnh lị cần xây
Đường thôn phải xóa sình lầy
Cần người trí thức, cần tay anh hùng
Việc nhà, việc nước là chung
Con tài kiến thức, vẽ vùng Phương Nam
Chẳng nhẽ quê cha, đất tổ không làm
Mà còn ở lại, mà ham kiếm tiền
Đành rằng xứ Mỹ như tiên
Có tài trọng dụng, chẳng kiên ông nào
Công bằng, phát triển tài cao
Có nhiều cơ hội được vào cơ quan
Nhưng con ơi, ở làng mình thiếu
Phải đi về, trả hiếu quê hương
Xưa kia năng, lác đầy đường
Bây giờ phát triển dân vươn thoát nghèo
Góc vườn ao súng trong veo
Hàng dừa trước ngõ, hàng keo sau nhà
Mới nghe xong, trong tỷ buồn ra
Buồn từ sớ thịt, buồn da diết buồn
Hiếu liền sắp xếp về luôn
(5)
Kiệt nghe tin bạn cuống cuồng hỏi han
Đây là cơ hội ngàn vàng
Để dò phố nọ, để sang phốn này
May đâu bắt được tin hay
Hỏi cho ra lẽ bao ngày bặt tăm
Chim trời, cá nước dễ tầm
Cái tình khó hiểu, cái tâm khó dò
Yêu nhau em đã so đo
Cái tình, cái bạc em lo phần nào?
Không ngờ bạc nặng thật sao?
Phụ tình, quên khó anh trao lầm người
Trời ban dáng vóc xinh tươi
Nước da tuyết sợ, tóc cười tơ mây
Gót chân mỗi bước người say
Vì tiền, em đã theo ai mất rồi?
Anh cũng biết, nhưng coi mặt kệ
Chẳng thèm tin, lập kế tra xem
Biết đâu chỉ có pha dèm
Khi nào về bển, anh em rõ ràng
(6)
Rồi hôm ấy, bay sang cùng Hiếu
Biết tìm đâu? phải chịu xuống quê
Đường xa thẳng tấp xe về
Đầu làng, trước ngõ mãi mê ngắm nhìn
Bảy năm, không thể nào tin
Đường làng thay đổi, con kinh lở, bồi
Ông hai thấp thỏm, ngóng coi
Nắng chiều xế bóng, Thảo ngồi chờ anh
Xe ai đã đỗ rành rành
Hai người bước xuống chạy nhanh mặt mừng
Một chàng lạ hoắc, người dưng
Tay chào, miệng hỏi phải cưng Thảo chằng?
Anh này nói lộn có chăng?
Một bên mới gặp, một đằng mới quen
Lạ hôn, lãng xẹt à nghen!
Một lần tắt lửa, một phen tịch ngòi
Hai bên giáp mặt khó coi
Thảo chừng, Kiệt hấy chẳng ngồi gần nhau
(7)
Bữa cơm chiều, Thảo đãi những món rau
Cô ngồi lặt, đem xào ba rất thích
Cá khô mặn, cho vô dăm lát thịt
Lửa cạn dần, bỏ ít lát hành tây
Đĩa mang ra, cá múc sẵn vô đầy
Và tiêu sọ, ở đây ba mình khoái
Cơm đã dọn, cả nhà ngồi quanh lại
Chợt ngoài sân, em gái đứng chào vô
Hiếu chạy ra, nắm lấy bàn tay bồ
Rồi ôm chặt, Hiền xô không luyến tiếc
Anh xin lỗi! Bao năm em chịu thiệt
Anh đã về, nhất quyết chẳng nhường ai
Nhớ năm xưa anh lỡ miệng khôi hài
Vì nông cạn, biết sai rồi em ạ!
Sắc mặt Hiền xa lạ chẳng nói năng
Ngoảnh mặt đi để lại vết sâu hằn
Tuy đã vỡ, khó khăn còn trước mắt
Kể từ đó, em thường hay tránh mặt
Rẽ hai đường, mà ruột thắt, tim đau
Trời đã tối, cồn cào khó ngủ
Dậy ra làm, tranh thủ cho xong
Tiếng ai đã hiện thành dòng
Câu ngoài năm nỉ, câu trong giải bày
Dì biết được, vỗ vai rồi bảo
Có chuyện gì mà cháu suy tư?
Đêm mơ, ngày ngẩn người như mất hồn
Hiền cố nén, phải chôn bao niềm nhớ
Dì hỏi cháu, sao mày còn mắc cỡ?
Chẳng tỏ bày, chẳng mở được gút dây
Khuya trăng lên, soi sáng cả đêm này
Có ai biết, đêm nay ta nào ngủ
(8)
Trà rót sẵn, để trên bàn cũ
Ngồi tâm tình, chuyện chú chuyện em
Hương thơm nứt nở, thiệt thèm
Uống vô ấm áp, con khen ba cười
Yên bình xóm nhỏ mà vui
Sớm hôm chia sẻ ngọt bùi bên nhau
Bình dị ấy, con nào có biết
Đến bây giờ mới thiệt tiếc thay
Gió trong, trăng sáng, mây dài
Ban đêm chiếu trải, ban ngày võng đưa
Cha già, con trẻ giấc trưa
Gió lùa xông cửa, nắng đưa hiên nhà
Đang ngồi tâm sự với ba
(9)
Bỗng ai hát thật là inh ỏi
Thảo xoay người giọng nói rung rung
Trời ơi! Sao lại quá khùng
Kiệt thì chẳng hiểu, nói chung chuyện gì
Thảo chỉ chỏ, ba đi sẽ thấy
Kiệt xoay người, cởi lấy khăn ra
Hai bên, bốn mặt, một nhà
Nhìn thì mới rõ, anh ta mặc quần
Thảo lầm bầm, bộ tưng rồi hả?
Đi ra ngoài, cũng lạ à nghe !
Quấn khăn đi dạo sau hè
Đi khom ngoài cửa, đi dè ngoài sân
Bộ hổng sợ người dân họ thấy
Kiệt bảo rằng chuyện ấy tự nhiên
Thôi thôi để mặc vô liền
Người ta ở Mỹ nào kiên chuyện này
Ông hai nói nhỏ Hiền hay
Coi chừng thằng đó là tay dê xòm
Rành rành đầu sáng, tới hôm
Hai bên giáp mặt chỉ lòm, hấy nhau
Một nhà, một cửa tránh sao?
Cá kho cùng tộ, rau xào cùng mâm
Đêm đêm Hiền trở giấc nằm
Ngó ra ngoài cửa hắn nằm nhìn vô
Chân run, tay sợ thấy mồ
Còn đâu mà ngủ, mà vô giấc nồng
(10)
Sáng ra cái Thảo ngồi không
Thẩn thờ việc bếp thì ông hai về
Chuột đồng ông bắt trên đê
Lông sờ nhẵn mịn, bụng kê béo mềm
Chuột về sập bẫy ban đêm
Lúa xanh ngăn ngắt lại thêm họa này
Đồng đồng sẽ trổ nay mai
Hạt thu sẽ thất, người cày sẽ thua
Nông dân chẳng được bội mùa
Tiền công còn thiếu, tiền bừa còn mang
Đầu trên xóm dưới, trong làng
Kẻ ôm cùi mốc, người quàng xà di
Bờ đê cho đến liếp mì
Hang to, ngách nhỏ li ti cũng đào
(11)
Ra vườn, ngắm cá,ngắm ao
Bóng ai thấp thoáng lẽ nào, Thảo em!
Thập thò Hiếu đến nói dèm
Anh thương nào hết, chị xem chẳng còn
Hạ mình anh đã nỉ non
Hiền rằng: Đã nói tình son cạn rồi
Anh thì tiếc nói trầu vôi
Cau kia chẳng thắm, trầu còi thân trơ
Càng than, càng hỏi, càng lờ
Càng quay lưng lại, càng ngờ mình sai
Thảo nào có ở đâu đây
Hóa ra anh đã làm hài chính anh
Thảo kia nay đã hóa thành
Hiền trông rõ một rành rành ở đây
Không gian yên lặng, trĩu đầy
Đôi bên ngượng ngịu rồi xoay hướng về
Đêm dài chẳng ngủ, chẳng nghê
(12)
Sáng ra lại thấy mình ê ẩm mình
Qua nhà tìm cách để xin
Để cho em hiểu, để tình keo thêm
Nào ngờ mới tới cửa thềm
Bên trong một gã ngồi im với nàng
Hai bên giáp mặt phùng man
Nghe ra mới biết anh chàng ngồi đây
Người tình cô mới cho hay
Dáng cao tốt mã, mặt dày trơ da
Láo lia tự nhận mình là
Chồng Hiền sắp cưới tránh xa, đừng gần
Gã giàu lắc xỏ, vàng cân
Cổ đeo vàng xích, tay lần vàng khoen
Xe sang lạng lách, hú kèn
Tỏ ra mình bảnh, giọng bèn nổ hơn
Tự mình, tự nhận mình hờn
Lẽ nào Hiền lại bôi sơn mặt mình?
Gã kia chỉ đáng Hiền khinh
Lẽ nào Hiền lại trao tình lầm nơi?
Lẽ nào nàng lại đổi dời,
Lẽ nào gã ấy chỉ chơi qua đường
Rành rành dấu chỉ tay ươn
Họa vô đơn chí, ai lường được ai
Vào ra hơi ngắn, hơi dài
Hơi trong như lửa, hơi ngoài hơn than
Đêm nằm trở giấc, không an
Chuyện tình không lẽ chuyển sang ngõ cùng?
(13)
Kiệt ngồi trên ghế mông lung
Mắt đờ, người cứng, tựa khùng, tựa điên
Ngẩn ngơ lại nhớ đến Quyên
Hỏi rằng nàng đã ở miền phương nao?
Bật tin tìm kiếm làm sao?
Nơi đâu mà dọ, phố nào mà tra?
Tình cờ Thảo dạo bước qua
Vỗ lưng anh tỉnh, ngờ là mình say
Anh phân bua, thở hơi dài
Hiền rằng: đã nói mỉa mai ít lời
Nuôi chim sao để chim bay
Yêu nàng, sao để nàng chơi trốn tìm?
Rầu rầu, Kiệt chỉ ngồi im
Từ hôm đó êm đềm không nhắc nữa


2014
NGOC MINH


Cau chuyen viet chua xong
Về Đầu Trang Go down
mytutru

avatar

Tổng số bài gửi : 8250
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Tue 29 May 2018, 00:24

Mô Phật rất hay đệ thichvui78 
Kể chuyện bằng thơ là phải nắm rõ 
Căn nguyên mới làm được Mô Phật 😊
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
thichvui78



Tổng số bài gửi : 546
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Thu 31 May 2018, 23:57

mytutru đã viết:
Mô Phật rất hay đệ thichvui78 
Kể chuyện bằng thơ là phải nắm rõ 
Căn nguyên mới làm được Mô Phật 😊
Cám  ơn Tỷ thật nhiều đã ghé thăm  và khen khích lệ
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 7966
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Fri 01 Jun 2018, 08:15

thichvui78 đã viết:
HƯƠNG QUÊ 
(1)
Năm Giáp Ngọ hai ngàn mười bốn
Ở miệt vườn bận rộn nghề nông
Kiên Giang hương lúa thơm nồng
Có dì út Hậu, có ông hai Tình
Cháu dì một gái trời sinh
Tâm làm thánh thiện, dáng nhìn đoan trang
Hoa khôi ăn đứt trong làng
Tính tình hoạt bát giỏi giang hơn người
Giọng trong, mắt sáng xinh tươi
Eo nhìn thon thả, môi cười thanh tao
Văn hay, toán giỏi lào lào
Hiếu đền vẹn ước, nghĩa trao vẹn thề.

Ông hai Tình ở quê gần đấy
Tuổi ngủ tuần, ở vậy nuôi con
Một trai, một gái vuông tròn
Anh thì tài giỏi em còn chẳng thua
Em thì trong sáng chơi đùa
Anh thì chính trực thi đua chuyên cần
Nắng sơn da mật cách tân
Ngắm xa thanh tú, ngắm gần khôn lanh
Nghề nông sắc sảo hơn anh
Trai tơ phải nể, gái lành phải khen.

Cháu dì út tên Hiền con một
Mất mẹ cha dì tốt nuôi luôn
Lở thời ở giá nên buồn
Thuở xưa dì trẻ lệ tuôn thất tình
(2)
Cha mẹ dì, ham vinh thách đố
Ông hai Tình hỏi cổ cầu thân
Lễ nghi sắm sửa sáu lần
Nhạn trao nạp thái chỉ cần một đôi
Vấn danh bà mối tra rồi
Sau là nạp cát phải coi đàng hoàng
Nạp tài, tiền, vật đưa sang
Thỉnh kì giờ tốt để chàng rước dâu
Thân nghinh lễ bái cau trầu
Tiệc đòi ba bữa trước sau đủ đầy

Hay rằng cũng thiệt là hay!
Nghe ra ngặm đắng nuốt cay thế nào?
Ông hai trong dạ buồn sao
Ra về đầu nhức, tim đau, ruột mềm
Tưởng rắng trước lọt, sau êm
Nào ngờ mộng đã vùi chìm biển Đông
Nợ sau, tiền trước chưa xong
Lấy đâu ra đủ để ông cười nàng?
Lễ nghi cho lắm, ai mang?
Thôi đành ông hãy dở dang mộng tình
(3)
Hiếu là trai, khí chất vốn thông minh
Rồi năm ấy, một mình rời quê mẹ
Qua đến Mỹ, gọi về cho em nhé
Ở bên nhà, em sẽ ghé qua thăm
Bác hai đau, săn sóc lúc ông nằm
Và cái Thảo, sẽ chăm lo đồng áng
Yên tâm nhé, em nào có nông cạn
Không đua đòi, trong sáng đợi chờ anh
Học năm năm, nguyện ước sẽ toại thành
Về đất mẹ, rạng danh cho dòng họ
Còn đường đất, lượn quanh qua xóm nhỏ
Anh hãy về, nơi đó có người thương
Hàng tre xanh, ruộng lúa phía sau vườn
Mùi lúa mạ, còn vương trên tà áo
Khi du học, nắm tay em rồi bảo
Vị hương đồng là máu ở trong tim
Anh quên sao? Mộng đẹp quá êm đềm
Quên hẹn ước hằng đêm em buồn tủi
Bờ sông cũ, xem thư anh lần cuối
Lệ lăn tròn, đầu cúi chẳng bờ vai
Nước sông xưa sao đục chẳng xanh hoài?
Sao nở để lòng ai thêm sầu đắng?
(4)
Cái Thảo nhớ ông hai thì giận
con trai mình chẳng bận hỏi thăm
Ra vô sắc thái hầm hầm
Học xong ở bển bặt tâm chẳng về
Ông tự nhủ, ở quê nghèo thiệt
Đất thương người, ở miết nơi đây
Phụ nương, phụ lúa, công dày
Phụ em yêu mến, phụ thầy dạy cho
Phụ luôn rẫy mía, đàn bò
Phụ người con gái buồn so chờ mình
Ông hai nói cái tình cái lý
Cái quê nghèo tỉnh lị cần xây
Đường thôn phải xóa sình lầy
Cần người trí thức, cần tay anh hùng
Việc nhà, việc nước là chung
Con tài kiến thức, vẽ vùng Phương Nam
Chẳng nhẽ quê cha, đất tổ không làm
Mà còn ở lại, mà ham kiếm tiền
Đành rằng xứ Mỹ như tiên
Có tài trọng dụng, chẳng kiên ông nào
Công bằng, phát triển tài cao
Có nhiều cơ hội được vào cơ quan
Nhưng con ơi, ở làng mình thiếu
Phải đi về, trả hiếu quê hương
Xưa kia năng, lác đầy đường
Bây giờ phát triển dân vươn thoát nghèo
Góc vườn ao súng trong veo
Hàng dừa trước ngõ, hàng keo sau nhà
Mới nghe xong, trong tỷ buồn ra
Buồn từ sớ thịt, buồn da diết buồn
Hiếu liền sắp xếp về luôn
(5)
Kiệt nghe tin bạn cuống cuồng hỏi han
Đây là cơ hội ngàn vàng
Để dò phố nọ, để sang phốn này
May đâu bắt được tin hay
Hỏi cho ra lẽ bao ngày bặt tăm
Chim trời, cá nước dễ tầm
Cái tình khó hiểu, cái tâm khó dò
Yêu nhau em đã so đo
Cái tình, cái bạc em lo phần nào?
Không ngờ bạc nặng thật sao?
Phụ tình, quên khó anh trao lầm người
Trời ban dáng vóc xinh tươi
Nước da tuyết sợ, tóc cười tơ mây
Gót chân mỗi bước người say
Vì tiền, em đã theo ai mất rồi?
Anh cũng biết, nhưng coi mặt kệ
Chẳng thèm tin, lập kế tra xem
Biết đâu chỉ có pha dèm
Khi nào về bển, anh em rõ ràng
(6)
Rồi hôm ấy, bay sang cùng Hiếu
Biết tìm đâu? phải chịu xuống quê
Đường xa thẳng tấp xe về
Đầu làng, trước ngõ mãi mê ngắm nhìn
Bảy năm, không thể nào tin
Đường làng thay đổi, con kinh lở, bồi
Ông hai thấp thỏm, ngóng coi
Nắng chiều xế bóng, Thảo ngồi chờ anh
Xe ai đã đỗ rành rành
Hai người bước xuống chạy nhanh mặt mừng
Một chàng lạ hoắc, người dưng
Tay chào, miệng hỏi phải cưng Thảo chằng?
Anh này nói lộn có chăng?
Một bên mới gặp, một đằng mới quen
Lạ hôn, lãng xẹt à nghen!
Một lần tắt lửa, một phen tịch ngòi
Hai bên giáp mặt khó coi
Thảo chừng, Kiệt hấy chẳng ngồi gần nhau
(7)
Bữa cơm chiều, Thảo đãi những món rau
Cô ngồi lặt, đem xào ba rất thích
Cá khô mặn, cho vô dăm lát thịt
Lửa cạn dần, bỏ ít lát hành tây
Đĩa mang ra, cá múc sẵn vô đầy
Và tiêu sọ, ở đây ba mình khoái
Cơm đã dọn, cả nhà ngồi quanh lại
Chợt ngoài sân, em gái đứng chào vô
Hiếu chạy ra, nắm lấy bàn tay bồ
Rồi ôm chặt, Hiền xô không luyến tiếc
Anh xin lỗi! Bao năm em chịu thiệt
Anh đã về, nhất quyết chẳng nhường ai
Nhớ năm xưa anh lỡ miệng khôi hài
Vì nông cạn, biết sai rồi em ạ!
Sắc mặt Hiền xa lạ chẳng nói năng
Ngoảnh mặt đi để lại vết sâu hằn
Tuy đã vỡ, khó khăn còn trước mắt
Kể từ đó, em thường hay tránh mặt
Rẽ hai đường, mà ruột thắt, tim đau
Trời đã tối, cồn cào khó ngủ
Dậy ra làm, tranh thủ cho xong
Tiếng ai đã hiện thành dòng
Câu ngoài năm nỉ, câu trong giải bày
Dì biết được, vỗ vai rồi bảo
Có chuyện gì mà cháu suy tư?
Đêm mơ, ngày ngẩn người như mất hồn
Hiền cố nén, phải chôn bao niềm nhớ
Dì hỏi cháu, sao mày còn mắc cỡ?
Chẳng tỏ bày, chẳng mở được gút dây
Khuya trăng lên, soi sáng cả đêm này
Có ai biết, đêm nay ta nào ngủ
(8)
Trà rót sẵn, để trên bàn cũ
Ngồi tâm tình, chuyện chú chuyện em
Hương thơm nứt nở, thiệt thèm
Uống vô ấm áp, con khen ba cười
Yên bình xóm nhỏ mà vui
Sớm hôm chia sẻ ngọt bùi bên nhau
Bình dị ấy, con nào có biết
Đến bây giờ mới thiệt tiếc thay
Gió trong, trăng sáng, mây dài
Ban đêm chiếu trải, ban ngày võng đưa
Cha già, con trẻ giấc trưa
Gió lùa xông cửa, nắng đưa hiên nhà
Đang ngồi tâm sự với ba
(9)
Bỗng ai hát thật là inh ỏi
Thảo xoay người giọng nói rung rung
Trời ơi! Sao lại quá khùng
Kiệt thì chẳng hiểu, nói chung chuyện gì
Thảo chỉ chỏ, ba đi sẽ thấy
Kiệt xoay người, cởi lấy khăn ra
Hai bên, bốn mặt, một nhà
Nhìn thì mới rõ, anh ta mặc quần
Thảo lầm bầm, bộ tưng rồi hả?
Đi ra ngoài, cũng lạ à nghe !
Quấn khăn đi dạo sau hè
Đi khom ngoài cửa, đi dè ngoài sân
Bộ hổng sợ người dân họ thấy
Kiệt bảo rằng chuyện ấy tự nhiên
Thôi thôi để mặc vô liền
Người ta ở Mỹ nào kiên chuyện này
Ông hai nói nhỏ Hiền hay
Coi chừng thằng đó là tay dê xòm
Rành rành đầu sáng, tới hôm
Hai bên giáp mặt chỉ lòm, hấy nhau
Một nhà, một cửa tránh sao?
Cá kho cùng tộ, rau xào cùng mâm
Đêm đêm Hiền trở giấc nằm
Ngó ra ngoài cửa hắn nằm nhìn vô
Chân run, tay sợ thấy mồ
Còn đâu mà ngủ, mà vô giấc nồng
(10)
Sáng ra cái Thảo ngồi không
Thẩn thờ việc bếp thì ông hai về
Chuột đồng ông bắt trên đê
Lông sờ nhẵn mịn, bụng kê béo mềm
Chuột về sập bẫy ban đêm
Lúa xanh ngăn ngắt lại thêm họa này
Đồng đồng sẽ trổ nay mai
Hạt thu sẽ thất, người cày sẽ thua
Nông dân chẳng được bội mùa
Tiền công còn thiếu, tiền bừa còn mang
Đầu trên xóm dưới, trong làng
Kẻ ôm cùi mốc, người quàng xà di
Bờ đê cho đến liếp mì
Hang to, ngách nhỏ li ti cũng đào
(11)
Ra vườn, ngắm cá,ngắm ao
Bóng ai thấp thoáng lẽ nào, Thảo em!
Thập thò Hiếu đến nói dèm
Anh thương nào hết, chị xem chẳng còn
Hạ mình anh đã nỉ non
Hiền rằng: Đã nói tình son cạn rồi
Anh thì tiếc nói trầu vôi
Cau kia chẳng thắm, trầu còi thân trơ
Càng than, càng hỏi, càng lờ
Càng quay lưng lại, càng ngờ mình sai
Thảo nào có ở đâu đây
Hóa ra anh đã làm hài chính anh
Thảo kia nay đã hóa thành
Hiền trông rõ một rành rành ở đây
Không gian yên lặng, trĩu đầy
Đôi bên ngượng ngịu rồi xoay hướng về
Đêm dài chẳng ngủ, chẳng nghê
(12)
Sáng ra lại thấy mình ê ẩm mình
Qua nhà tìm cách để xin
Để cho em hiểu, để tình keo thêm
Nào ngờ mới tới cửa thềm
Bên trong một gã ngồi im với nàng
Hai bên giáp mặt phùng man
Nghe ra mới biết anh chàng ngồi đây
Người tình cô mới cho hay
Dáng cao tốt mã, mặt dày trơ da
Láo lia tự nhận mình là
Chồng Hiền sắp cưới tránh xa, đừng gần
Gã giàu lắc xỏ, vàng cân
Cổ đeo vàng xích, tay lần vàng khoen
Xe sang lạng lách, hú kèn
Tỏ ra mình bảnh, giọng bèn nổ hơn
Tự mình, tự nhận mình hờn
Lẽ nào Hiền lại bôi sơn mặt mình?
Gã kia chỉ đáng Hiền khinh
Lẽ nào Hiền lại trao tình lầm nơi?
Lẽ nào nàng lại đổi dời,
Lẽ nào gã ấy chỉ chơi qua đường
Rành rành dấu chỉ tay ươn
Họa vô đơn chí, ai lường được ai
Vào ra hơi ngắn, hơi dài
Hơi trong như lửa, hơi ngoài hơn than
Đêm nằm trở giấc, không an
Chuyện tình không lẽ chuyển sang ngõ cùng?
(13)
Kiệt ngồi trên ghế mông lung
Mắt đờ, người cứng, tựa khùng, tựa điên
Ngẩn ngơ lại nhớ đến Quyên
Hỏi rằng nàng đã ở miền phương nao?
Bật tin tìm kiếm làm sao?
Nơi đâu mà dọ, phố nào mà tra?
Tình cờ Thảo dạo bước qua
Vỗ lưng anh tỉnh, ngờ là mình say
Anh phân bua, thở hơi dài
Hiền rằng: đã nói mỉa mai ít lời
Nuôi chim sao để chim bay
Yêu nàng, sao để nàng chơi trốn tìm?
Rầu rầu, Kiệt chỉ ngồi im
Từ hôm đó êm đềm không nhắc nữa


2014
NGOC MINH


Cau chuyen viet chua xong

Thơ gì viết  loạn thế?     :potay:

TV chưa xong lớp STLB đó nha, có định vào học tiếp không nè? :thinking:

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
thichvui78



Tổng số bài gửi : 546
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Fri 01 Jun 2018, 10:41

bash Dạ thưa Thầy tại Thầy cho học nhiều quá nên em loạn lên gặp câu nào là em Phan câu đó luôn . Bây giờ không biết gọi là thơ gì ? Thơ tám câu có ,lục bát có , song thất luật bác có nói chung là thơ tổng hộp loạn loạn xà ngầu giống như thầy nói luôn, em đinh làm vậy là để ôn bài để cho khỏi quên thưa Thầy !bash

Dạ thưa Thầy lớp học không biết nợ đến bao giờ nữa Thầy .thời gian qua em hầu như không sinh hoạt trên Đào Viên là vì quá bận , em phải đi cày 11 giờ mỗi ngày môt tuần 6 ngày nên không còn thời gian nữa .

Cám ơn Thầy đã nhắt nhở !
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

avatar

Tổng số bài gửi : 2162
Registration date : 01/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   Fri 01 Jun 2018, 12:01

thichvui78 đã viết:
bash Dạ thưa Thầy tại Thầy cho học nhiều quá nên em loạn lên gặp câu nào là em Phan câu đó luôn . Bây giờ không biết gọi là thơ gì ? Thơ tám câu có ,lục bát có , song thất luật bác có nói chung là thơ tổng hộp loạn loạn xà ngầu giống như thầy nói luôn, em đinh làm vậy là để ôn bài để cho khỏi quên thưa Thầy !bash

Dạ thưa Thầy lớp học không biết nợ đến bao giờ nữa Thầy .thời gian qua em hầu như không sinh hoạt trên Đào Viên là vì quá bận , em phải đi cày 11 giờ mỗi ngày môt tuần 6 ngày nên không còn thời gian nữa .

Cám ơn Thầy đã nhắc nhở !

hi  thichvui   :bong:

Đi làm nhiều vậy chắc là giàu sụ há, huynh có tiền lì xì cho TM một ít nhe  
:tongue:
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: GÓC TÂM TƯ thichvui   

Về Đầu Trang Go down
 
GÓC TÂM TƯ thichvui
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 7 trong tổng số 7 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN THƠ :: THƠ SÁNG TÁC-