Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Hoa gieo tứ tuyệt 3 by buixuanphuong09 Today at 15:22

LỀU THƠ NHẠC by Thiên Hùng Today at 14:39

SỐ NGHÈO by Phương Nguyên Today at 14:30

Bộ sưu tập côn trùng 2 by buixuanphuong09 Today at 12:44

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 09:45

12 CUNG HOÀNG ĐẠO by Trà Mi Today at 08:11

BẬU À.. by Trà Mi Today at 08:04

Những Đoá Từ Tâm by Việt Đường Yesterday at 18:51

Những Đoá Từ Tâm - Thơ Tình Yêu, Tình Nước by Việt Đường Yesterday at 18:47

HOÀI NIỆM by buixuanphuong09 Yesterday at 14:52

Giáo dục miền Nam Việt Nam 1954-1975 trên con đường xây dựng và phát triển by Trà Mi Yesterday at 12:53

VỤ NHÂN VĂN GIAI PHẨM TỪ GÓC NHÌN CỦA ĐẠI TÁ CÔNG AN by Trà Mi Yesterday at 12:50

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang by Trà Mi Yesterday at 11:48

Nếu vua Quang Trung không mất sớm by Trà Mi Yesterday at 11:42

THỨ BẢY BUỒN! by Phương Nguyên Yesterday at 11:39

BÊN NÀY - BÊN KIA . by Trăng Yesterday at 10:32

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Yesterday at 09:24

Những Con Mắt Trần Gian - Hàn Lệ Nhân by Thiên Hùng Yesterday at 05:54

TÌNH BUỒN by lehong Fri 16 Nov 2018, 23:39

MỘT CHÚT TIẾU by lehong Fri 16 Nov 2018, 23:29

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Fri 16 Nov 2018, 23:17

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Fri 16 Nov 2018, 21:44

CÁC ẨN-SỐ CHÍNH-TRỊ trong Tiểu-thuyết Võ-hiệp Kim-Dung (Gs Nguyễn Ngọc Huy) by Phương Nguyên Fri 16 Nov 2018, 21:20

VƠ VẨN “CÁI HÔM QUA” by buixuanphuong09 Fri 16 Nov 2018, 20:00

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn toàn tập by thanhtracnguyenvan Fri 16 Nov 2018, 18:01

SONG TỬ LẠC LOÀI . by Trăng Fri 16 Nov 2018, 13:47

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Ai Hoa Fri 16 Nov 2018, 13:41

KỲ ÁN ÁNH TRĂNG by Phương Nguyên Fri 16 Nov 2018, 09:54

Quốc Văn Giáo Khoa Thư by Trà Mi Fri 16 Nov 2018, 09:19

SỰ GiÁO DỤC VÀ THI CỬ QUA CÁC THỜI ĐẠI Ở VIỆT NAM by Trà Mi Fri 16 Nov 2018, 08:26

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 truyện ngắn GIỌT LỆ ĐÊM GIAO THỪA UTBINH ĐIỀN

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
utbinhdienst



Tổng số bài gửi : 98
Registration date : 09/06/2013

Bài gửiTiêu đề: truyện ngắn GIỌT LỆ ĐÊM GIAO THỪA UTBINH ĐIỀN   Mon 03 Feb 2014, 19:39

TRUYỆN NGẮN
 
                             GIỌT LỆ ĐÊM GIAO THỪA
v ÚT BÌNH ĐIỀN
                                                Tặng LÊ THỊ NGHĨA &LÊ THỊ EM
                             Giáo sinh sư phạm Định Tường( khóa ?)
                           năm 1971--1972
 
                   Cuộc họp vừa xong, cô giáo Nghĩa hối hả đón xe ra bến phà để về nhà.Phà hôm nay đông khách,đa số là những người lớn tuổi đi tránh bão.Cô giáo Nghĩa đứng cạnh đôi vợ chồng,tuổi chắc cũng bằng tuổi cô .Đi theo họ là bé gái nhỏ,trên cổ em có đeo cái đầu đạn nhỏ bằng đồng rất đẹp .Nghĩa nhìn họ hạnh phúc bên con mà buồn cho chuyện tình của mình.Giá mà Tuấn nhi còn sống,hoặc trước khi đi xa anh để cho Nghĩa có một đứa con thì cô đâu có buồn như vầy!
          Phà ra đến giữa sông,bỗng dưng trên trời có mây đen ùn ùn kéo đến.Có tiếng gió thổi khác thường.Gió càng lúc càng mạnh.Mọi người lộ vẻ lo âu.Gió ập mạnh đến,chiếc phà bị con sóng tung lên rồi lại dìm xuống.Trên phà ai cũng thót gan tái mặt.Con phà lại chao đão.Cảnh trên phà trở nên hỗn độn,nhốn nháo,có tiếng khóc,tiếng kêu trời ,tiếng cầu nguyện.Từng toán người thân nắm chặc tay nhau,hi vọng rớt xuống nước có chết cũng bên nhau không rời xa thất lạc.Cơn gió thật mạnh lại ào tới,chiếc phà phút chốc lại lật ngang.Có tiếng ú ớ gọi nhau,bám víu nhau,lặn hụp ngoi ngóp trong nước cố tìm sự sống…
          Cô giáo Nghĩa bị hất tung rơi xuống nước.Cô bị con sóng nhồi lên rồi lại kéo xuống.Trong cơn sợ hãi tột cùng, cô chỉ còn biết la thật lớn :
--Mẹ ơi!Mẹ ơi! Mẹ…Nghĩa chới với buông chiếc giỏ xách ra khỏi tay.Trong nước Nghĩa quơ tay cố bám víu được cái gì đó để được sống.Nhưng vô vọng,xung quanh chỉ toàn là nước.Nghĩa mệt đừ,bị ngộp nước dần dần thiếp đi, theo sóng nước bồng bềnh trôi dạt..
          Bên tay nghe tiếng nói lao xao,Nghĩa từ từ mở mắt,nghe thân thể rã rời mệt lã.Nghĩa thấy bà con đang chăm sóc hơ ấm cho mình và cho bé gái có đeo đầu đạn trên cổ.Nghĩa cố ngồi dậy mới biết mình và bé gái đang nằm trên bãi đất trống cạnh bờ sông.Bé gái đang hồi tỉnh mặt còn xanh xao nhợt nhạt.Dưới mé sông có cây bần trốc gốc cũng trôi dạt về đây.Thấy Nghĩa nhìn cây bần bà con nói:
--Cũng nhờ cây bần đó mà hai mẹ con cô được cứu sống!Cả hai mẹ con cô đều bất tỉnh ,nằm trên cây bần đó trôi nhấp nhô vào bờ.Chúng tôi dễ thấy mới cứu kịp.Nếu không có cây bần đó ai biết xác hai mẹ con cô ở đâu mà tìm.!
          Nghĩa cám ơn bà con đã cứu sống mình và đứa con bất đắc dĩ.Nghĩa kể lại chuyện xảy ra  trên chuyến phà định mệnh cho bà con xóm bờ sông nghe..Nghe xong ai cũng bùi ngùi thương xót, không biết những người đi trên phà đó giờ sống chết ra sao?!
          Nghĩa chào bà con xóm bờ sông rồi bế bé gái ra đường đón xe về nhà.
Dọc đường Nghĩa nghĩ về mẹ về gia đình mình mà rơm rớm nước mắt.Mấy năm nay lúa nhà Nghĩa thường bị thất mùa,kinh tế gia đình suy sụp hoàn toàn.Lương hàng tháng thì chỉ gói ghém đủ ăn,làm sao có dư tiền mà sửa lại nhà cửa.Nếu cơn bão đi qua mà nhà bị sập thì hai mẹ con không biết sống ở đâu?
          Mừng quá Nghĩa thấy mẹ đang đợi mình nơi đầu ngõ.Nhà cửa thì còn nguyên vẹn, chỉ có mấy cây tràm  tây trước nhà bị gãy đổ,chứng tỏ có bão đi ngang qua hiện trường chưa được dọn dẹp.
          Để nhớ đến Tuấn nhi,Nghĩa đặt tên cho bé là Hoài Nhi.Từ khi có bé căn nhà nhỏ như vui hẳn lên.Mỗi lần nghe bé kêu:ngoại ,ngoại.BàTư má của Nghĩa vui lắm.Từ lâu lắm bà ao ước có được đứa cháu ngoại, nay đã thành hiện thực.Thấy hoàn cảnh của bé mất cha mất mẹ,bà thường dặn bé phải luôn luôn nhớ đeo cái đầu đạn nơi cổ,để cha mẹ ruột nhìn đó mà biết là con của mình .Bà thương bé nhiều, có bé trong nhà bà vui lắm.Rồi đây không biết niềm vui nầy gần gủi với bà được bao lâu.Nghĩ đến ngày nó gặp lại cha mẹ ruột của nó bà thật buồn..Rồi đến ngày tựu trường,nó sẽ theo Nghĩa  đến trường, lại bỏ bà một mình  cô đơn trong căn nhà nhỏ nầy bên bờ sông vắng .
                                               
                                      Hôm nay thầy cô giáo chia tay nhau để về nhà ăn Tết .Dự tiệc tất niên vừa xong, cô giáo Nghĩa vội vã dẫn bé Hoài Nhi đón xe ra bến phà  để về nhà.
          Chiếc xe chở đông người chạy chậm chạp,lại bị hư dọc đường.Khi Nghĩa đến bến thì phà vừa mới rời bờ.Nghĩa đứng sững sờ buồn bã…
          Bóng tối đã bao trùm khu vực bờ sông.Nghĩa đi dọc theo đường bờ sông để tìm nhà ngủ nhờ qua đêm.Thấy nhà kia có hiên rộng Nghĩa bèn vào xin ngủ nhờ.Nghĩa nói với chủ nhà:
--Dạ, thưa ông,tôi là giáo viên dạy trường…hôm nay về quê ăn Tết,bị trễ chuyến phà cuối.Xin ông cho mẹ con tôi được ngủ nhờ trước sân,sáng tôi sẽ đi sớm…
Ông chủ nhà vui vẻ nói:--Cô giáo cứ tự nhiên,để vợ tôi lo cơm chiều cho hai mẹ con cô ăn, rồi chuẩn bị chổ ngủ cho cô.
          Nghĩa bảo bé Hoài Nhi chào ông chủ nhà.Dưới ánh sáng lờ mờ trước hiên,ông chủ nhà đưa tay vuốt tóc bé gái khen ngoan.Tay ông lại chạm vào vật gì bé đeo trước cổ.Bỗng ông la lớn:
--ĐẦU ĐẠN ĐỒNG.Con của  tôi đây mà! Rồi ông lại gọi vợ:
--Em ơi! Con Kiều My con gái của mình đây nè!
     Tất cả vào nhà,dưới ánh sáng đèn điện,Nghĩa nhìn rõ mặt vợ chồng chủ nhà.Đúng là hai người mà Nghĩa đã gặp trên chuyến phà lần ấy,bên cạnh có đứa con đeo đầu đạn đồng nơi cổ đây mà.
          Ba má Kiều My ôm con khóc nức nở.Còn Nghĩa cũng thấy vui vì bé đã gặp lại cha mẹ ruột của bé..Rồi lại buồn vì ngày mai Nghĩa không có Hoài Nhi bên cạnh.
          Trong bữa cơm tối mọi người lại kể về chuyến phà ngày bão ấy.Anh Bình cha của Kiều My nói, trên chuyến phà bị chết nhiều lắm.Vợ chồng anh cũng đều bất tỉnh được đội cứu hộ tỉnh vớt kịp đưa về bệnh viện nên  được cứu sống.Cô giáo Nghĩa kể lại mình và bé gái được bà con xóm bờ sông cứu sống nhờ nằm trên cây bần tróc gốc trôi bồng bềnh trên sông, lúc đó cả hai cũng đều bất tỉnh.
          Vợ chồng anh Bình cám ơn  cô giáo Nghĩa đã bấy lâu nuôi nấng chăm sóc bé Kiều My.Anh chị cứ tưởng con gái mình đã chết không tìm được xác.Bây giờ gia đình được đoàn tụ,anh đề nghị Nghĩa vẫn là mẹ nuôi của bé,muốn gọi bé là Kiều My hay Hoài Nhi gì cũng được.Thỉnh thoảng cô có nghỉ dạy về đây nghỉ ngơi và thăm bé.Nghĩa đồng ý nhận lời đề nghị nầy.
          Đang nói chuyện mà NGHĨA cứ nhìn ảnh vợ chồng Bình treo trên tường.Cạnh bên là ảnh anh Bình chụp chung với một người bạn.Nghĩa giật mình, sao mà giống hình của Tuấn Nhi quá.Sợ người giống người,Nghĩa hỏi anh Bình chụp chung với ai? Anh Bình nghe hỏi về đồng đọi mình nên vui vẻ đáp:
 ---Đó là hình của Tuấn Nhi đồng đội với tôi.Nhi có người yêu là cô giáo Nghĩa.Mấy năm nay vợ chồng tôi có tìm cô Nghĩa nhưng chưa gặp.Nghĩa tái mặt vì xúc động,run run nói với Bình:
---Nghĩa là em đây…Vợ chồng anh Bình trố mắt ngạc nhiên nhìn Nghĩa.Rồi lại mừng rỡ nói:
---chị là cô giáo nghĩa .Chị là tác giả những lá thư tình viết bằng mực tím.Không ngờ đêm nay tôi được gặp cô giáo Nghĩa của Tuấn Nhi. Lúc Nhi đến đơn vị tôi chị còn là giáo sinh trường sư phạm,chị học môn văn đúng không ?
        Ngập ngừng một hồi rồi anh Bình lại nói tiếp :
---Chị Nghĩa ơi! Chị hãy bình tĩnh nghe tôi nói,lúc bị thương trước khi chết Tuấn Nhi có trao cho tôi chiếc ba lô.Anh thều thào dặn tôi tìm và trao tận tay cho chị. Trong đó là những lá thư tình chị gởi và những sáng tác của Nhi mà chị chưa được đọc.
         Ngày đó tôi vừa chiến đấu,vừa dìu Nhi,vừa bảo vệ chiếc ba lô đựng thư tình.Đêm nay được gặp  chị,giao chiếc ba lô là coi như tôi đã làm tròn trách nhiệm với đồng đội,với Tuấn Nhi của chị rồi đó!
          Anh Bình lên gác một lúc trở xuống trao cho cô Nghĩa chiếc ba lô đầy bụi bám.Nghĩa mở ba lô,lấy chiếc hộp được bao kỹ trong nhiều lớp giấy nhựa.Trong đó những lá thư còn nguyên vẹn,những dòng chữ mực tím viết bay bướm,những lá thư viết từ trường sư phạm,thư vượt sông thư vượt rừng,thư vượt trường sơn,thư đến Khe sanh…nay thư lại về nơi bến phà trên sông vắng.Thư nằm yên trên căn gác chờ người viết ra nó đến nhận lại.Thư thì trở lại còn người xưa thì vĩnh viễn không về…
          Cô giáo Nghĩa nâng xấp thư lên ngực ôm ấp ,tức tưởi khóc.Những giọt lệ lăn dài trên má rớt xuống làm nhẹt nhòe những dòng mực tím trên thư.
          Nghĩa cầm bản thảo tập truyện “NGƯỜI TÌNH TRƯỜNG SƯ PHẠM” của Tuấn Nhi viết.Trang cuối có ghi ngày viết xong tập truyện.Anh  Bình nói ngày hôm sau ngày đó thì Nhi vĩnh viễn ra đi.Nghĩa đọc dòng cuối tập truyện: “Những ngày ấy Nhi có Nghĩa bên cạnh ,còn bây giờ….”
          Vơ chồng anh Bình nhìn Nghĩa, cả 3 người đều rơm rớm nước mắt.
          Cô giáo Nghĩa thấy vợ chồng anh Bình chuẩn bị cúng giao thừa.Giờ nầy phà cũng sắp chạy.Nghĩa đến bên giường nhìn bé Kiều My ngủ.Nét mặt bé sao mà hồn nhiên,sao mà dễ thương quá.Trong đêm cái đầu đạn đồng em đeo nơi cổ nó bóng ngời rất đẹp.Nghĩa nhìn bé Kiều My một lần nữa,rồi từ giã vợ chồng anh Bình,mang chiếc ba lô mang những lá thư tình lên vai,đi nhanh ra bến phà…               `                          
                                                Nghĩa lững thững đi dọc theo bờ sông ,như đang mang cả trái tim và tâm hồn Tuấn Nhi trên vai. Nghĩa thấy vợ chồng anh Bình sống hạnh phúc bên đứa con gái mà buồn cho chuyện tình của mình. Từ nay Tuấn Nhi sẽ không bao giờ trở về, tia hi vọng nhỏ nhoi bấy lâu của Nghĩa là Nhi vẫn còn sống,nay đã thành tuyệt vọng.Tự dưng Nghĩa thấy nhớ Tuấn Nhi thật nhiều,Nghĩa mím môi,những giọt lệ chảy dài xuống má. Rồi hình ảnh quá khứ,những kỷ niệm thời áo trắng cứ hiện ra trong trí Nghĩa như một đoạn phim chiếu lại…
          …..Hình dung lại Nghĩa thấy nhà hai đứa ngày đó nằm cạnh bên nhau.Con hèm đi ra đường nhựa luôn ngập phù sa mùa nước nổi.Mỗi sáng cứ thấy thấp thoáng bóng áo dài Nghĩa đi ngang qua nhà là Nhi lẽo đẽo theo sau.Hai đứa gặp nhau ngoài đầu ngõ, hớn hở đi bên nhau tới trường….
         
Nghĩa nhớ đêm tiễn Nhi lên đường một đêm đen tĩnh mịch.Gió đưa nhẹ lá dừa xào xạc.Tiếng xuồng lách cách tránh từng bập dừa cản đường.tiếng cây dầm bơi khua nước sột soạt.Tiếng cá đớp móng trong đêm đâu đây nghe rõ mồn một.Nghĩa tiễn Nhi ra đến bờ sông cái,trên đường về sương khuya bắt đầu đọng trên từng cành cây ngọn cỏ.,
          Mới ngày nào tiễn Nhi đi thế mà thấm thoát đã hơn mười mấy năm rồi, mười mấy năm mà ngày nào Nghĩa cũng dõi mắt ra bờ sông cái,để nhớ để thương để chờ đợi một người.Nhớ ngày đó Nghĩa còn là một giáo sinh sư phạm duyên dáng thướt tha, thế mà bây giờ…
 
          Mãi miên man nhớ về kỷ niệm, đã đến bến phà lúc nào Nghĩa không hay.Nghĩa là người khách đầu tiên trên chuyến phà sớm này.Ngồi một mình trên phà trống trải, đêm 30 Tết trời tối đen như mực, từng cơn gió se se lanh đưa về, Nghĩa khẽ rùng mình.Nghĩa đang lạnh, thật sự Nghĩa lạnh tận đáy lòng.Qua một đêm thức trắng với bao xúc động dồn dập, giờ trông Nghĩa quá bơ phờ hốc hác.Bao năm đi dạy học,cứ mỗi lần qua phà về nhà ăn Tết,là biết mình già thêm một tuổi.Không lẻ đời mình như thế nầy mãi sao? Còn Tuấn Nhi thì ở cỏi mịt mù xa! Phải chi giờ này có Tuấn Nhi bên cạnh,,phải chi trước khi đi xa Nhi cho Nghĩa một đứa con.Thời áo trắng của Nghĩa sao mà nó hồn nhiên, trong trắng quá.Nghĩa và Nhi chưa một lần nắm tay nhau.Ai đời đêm tiễn Nhi ra  đến bờ sông cái,mà hai người không trao cho nhau một nụ hôn đưa tiễn để bây giờ nuối tiếc…     
Phà sắp chạy.Trời chưa sáng hẳn.Nước đang lớn,nước dâng lé đé bờ sông. Những ánh đèn trên sông theo sóng nước lung linh lan tỏa vàng vọt .Bóng cây dọc bờ sông bên kia, trong đêm in đậm màu đen cao thấp huyền hoặc..Có tiếng hát văng vẳng trên phà,giong thật buồn: “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở….”Nghĩa nghe lời hát thấm thía đi vào hồn.Nghĩa thút thít khóc, những giọt lệ đêm giao thừa lại lăn dài chảy xuống má.Nhớ ngày xưa thời áo trắng ,những đêm cuối năm,giờ giao thừa,Nghĩa có Nhi bên cạnh.Còn bây giờ…
                                                                            
 
Về Đầu Trang Go down
 
truyện ngắn GIỌT LỆ ĐÊM GIAO THỪA UTBINH ĐIỀN
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Tùy bút, nhật ký, truyện ngắn-