Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thơ họa ở ngoài mang về góp vui by buixuanphuong09 Today at 19:39

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 14:08

MẤT NHAU RỒI by Phương Nguyên Today at 11:53

Phân biệt thành ngữ và tục ngữ by Phương Nguyên Today at 11:48

Nhật ký Trương Chi by Phương Nguyên Today at 11:35

ÔN LẠI SỬ NHÀ by Ai Hoa Today at 10:53

Biết Đến Bao Giờ - Ngọc Huyền (ngọt ngào quá) by ngovanhinh Today at 10:09

Còn quậy chưa "về" by buixuanphuong09 Today at 09:57

Nhân Văn Giai Phẩm - Thuỵ Khuê by Trà Mi Today at 09:21

Đỗ Nương Nương báo oán - Hồ Biểu Chánh by Trà Mi Today at 09:17

Truyện ngụ ngôn La Fontaine tròn 350 tuổi by Trà Mi Today at 09:12

Sưu tập Bộ cánh vẩy 2 by buixuanphuong09 Today at 06:00

NHỮNG LOÀI HOA ĐẸP TRONG THƠ CA by Phương Nguyên Yesterday at 23:17

Tha La Xóm Đạo - Phương Dung by ngovanhinh Yesterday at 15:52

Chút tâm tư by Thiên Hùng Mon 16 Sep 2019, 23:56

Thơ ngtrkn by ngtrkn Mon 16 Sep 2019, 22:57

Khéo Tay Thiệt by mytutru Mon 16 Sep 2019, 21:36

Tô cơm cháy by Phương Nguyên Mon 16 Sep 2019, 20:43

cây đa bụi chuối by Phương Nguyên Mon 16 Sep 2019, 20:36

Em đi trên cỏ non - bản song ca tuyệt vời của 2 giọng ca gạo cội by ngovanhinh Mon 16 Sep 2019, 15:35

Liên Khúc Dạ Cổ Hoài Lang – Bài ca Đất Phương Nam - Quế Trân, Quốc Đại by ngovanhinh Mon 16 Sep 2019, 15:18

Chiều Lên Bản Thượng - Lệ Thủy, Tấn Tài - Bản song ca tuyệt vời by ngovanhinh Mon 16 Sep 2019, 15:08

Ca dao , tục ngữ : Đúng ? , Sai ? Có lý hay vô lý ? by Ai Hoa Mon 16 Sep 2019, 15:04

Bên Cầu Dệt Lụa - Thanh Nga (NSƯT), Thanh Sang - tuyệt phẩm cải lương xưa by ngovanhinh Mon 16 Sep 2019, 15:02

VỤNG by Phương Nguyên Mon 16 Sep 2019, 11:59

DẤU CHÂN TRẦN THẾ by BachVanNhi Mon 16 Sep 2019, 04:03

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Sun 15 Sep 2019, 20:40

Truyện Thơ Cổ Tích by bounthanh sirimoungkhoune Sun 15 Sep 2019, 14:06

Ca Dao by bounthanh sirimoungkhoune Sun 15 Sep 2019, 14:05

Duyên Số Gặp Ma by bounthanh sirimoungkhoune Sun 15 Sep 2019, 14:04

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Ông dung Thông



Tổng số bài gửi : 69
Registration date : 05/10/2013

THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG Empty
Bài gửiTiêu đề: THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG   THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG I_icon13Tue 15 Oct 2013, 07:31

THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG
Ông dung Thông (Miếu đình Xưa)

Mời xem KaraOke tại đây:[You must be registered and logged in to see this link.]

[You must be registered and logged in to see this link.]

NÓI LỐI

Trầm hương đốt gọi hồn người mệnh bạc
Rải đào hoa ướp xác bạn tình chung
Chậm phút giây thành lỡ cuộc tao phùng
Ta đau đớn khôn ngăn dòng lệ thảm.


VỌNG CỔ

1. Đào nương ơi, ôm nặng khối tương tư Thôi Hộ ta lại quay về vườn cũ, chỉ thấy mấy gốc đào hoa đứng rủ... chịu tang nàng.
Ngọn Đông phong sao lạnh thấu can tràng.
Trách nguyệt lão xe lơi, trời già cay nghiệt; khiến hai mảnh chung tình chưa hiệp đã lìa đôi. (+)
Ước vọng cùng nàng nâng rượu giao bôi chính tay ta đã làm vở tan rồi. Chốn suối vàng hồn nàng có hiển linh, xin về nghe bạn tình tạ lỗi.

2. Ta đã về đây, đúng ngày này năm ngoái, vì khát khao một lần gặp lại người khuê nữ có đôi má hồng tươi đẹp tựa hoa đào.
Nhưng giai nhân đã biệt dạng phương nào.
Trong giây phút bẽ bàng, đầy tuyệt vọng, tay ta bổng vô tình phóng bút đề thơ:
Ngày này, năm trước, cửa đông
Má hồng cùng với đào hồng khoe tươi
Má hồng giờ ở đâu rồi?
Hoa cười trước gió ghẹo người tình si.

3. Sau ngày ấy ta đã vạn lần tự nhủ, hãy quên đi đừng ấp ủ mãi mối sầu thương. Nhưng lưới tình càng cố gỡ, lại càng vương; rồi việc đèn sách bút nghiên cũng trở thành vô vị.Ta cất bước du sơn, ngoạn thủy; mắt thấy vạn vật đất trời toàn một màu u ám,thê lương. Hôm nay đúng ngày hội Đạp Thanh, ta hờ hững nhập dòng người trẩy hội.Lòng vô định, để mặc cho chân tìm lối; chân vô tình lại dẫn ta tới Đào trang.
Tai vừa nghe tiếng khóc than
Hồn xiêu, phách lạc, trước sân lặng người.


NÓI LỐI

Tựa cửa riêng sầu, thương nhớ ai
Phòng khuê ướt lệ trắng đêm dài
Đào hoa giấu hộ người trinh nữ
Một vết thương lòng...


LÝ CON SÁO
đến... sáng nay
Khi tắt lịm dần ánh sao mai
Thì hồn nàng cũng ra đi
Mang theo mối hận dài
Ôm ấp đã bao ngày
Tình, chung tình; tình sao thiết tha
Ta khóc than, tiếc cho đời hoa
Tình, bạc tình; lòng ta xót xa
Ta, chính ta đã giết đi đời hoa !

VỌNG CỔ

5.Một bài thơ với đôi vần thương nhớ đả tẫm độc đời hoa đang giữa độ xuân thời.
Ta có ăn năn thì cũng quá muộn màng rồi.
Đào nương ơi, phút vĩnh biệt chỉ còn trong gang tấc; đã đến giờ đậy nắp áo quan. (+)
Suối lệ trào tưới đẫm mặt tình lang, ta nức nở gọi tên nàng lần sau cuối. Duyên hương lửa kiếp này thôi đã lỡ, nguyện kiếp lai sinh loan phượng giao hòa.

6. Lạ thay ! Đây sự thật hay chỉ là mộng huyễn, ta vừa nghe một hơi thở nhuyễn hơn tơ. Và kìa! Nàng như đang bước dần ra khỏi một giấc mơ; mi khẻ chớp, đôi bờ môi mấp máy...Dương khí từ đâu về tụ hội, trả lại nét hồng cho đôi má hồng xưa. Ta ôm nàng ra khỏi áo quan, nghe hơi ấm và hương thơm người trinh nữ, mà còn sợ đây chỉ là ảo ảnh trong chiêm bao của một tâm trí loạn cuồng. (+)
Cuộc tương phùng Thôi Hộ - Đào nương sẽ mãi mãi là nguồn cảm hứng cho phường văn nhân, nghệ sĩ.
Dìu nàng ra cửa ngắm đào
Hoa tươi - má thắm, đẹp nào đẹp hơn?!



Được sửa bởi Ông dung Thông ngày Mon 16 Dec 2013, 11:40; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
quehuong



Tổng số bài gửi : 3106
Registration date : 24/08/2009

THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG   THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG I_icon13Thu 17 Oct 2013, 02:54

Có bài viết này cũng rất hay, xin huynh Ông Dung Thông cho Qh được gửi vào đây để mọi người hiểu rỏ thêm về câu chuyện . Cám ơn huynh Ông Dung Thông chia sẻ bài vọng cổ rất hay .

*****


Thôi Hộ

Thôi Hộ là một nho sĩ tài danh, nổi tiếng một nhà thơ hay. Một năm kia, Thôi Hộ lều chõng lên đường ra kinh kỳ thi, nhằm tiết thanh minh.

Thôi Hộ vừa đi vừa ngắm cảnh dọc đường dẫn ra chốn kinh kỳ kẻ chợ. Vào buổi xế chiều chàng Thôi đến một ngôi nhà có một vườn đào tuyệt đẹp hoa đào đang đua nở. Thôi Hộ nhìn vào trong vườn thấy một giai nhân tuyệt sắc đứng trong cửa. Thôi Hộ ghé vào trong trại xin nước uống. Giai nhân vồn vã mời chàng uống nước trà Vũ Di. Vừa uống nước, Thôi Hộ vừa nói chuyện với giai nhân.

Đôi bên tâm đầu à hiệp, hai người đều tỏ lòng quyến luyến nên lúc tiễn chàng Thôi ra, người đẹp và chàng Thôi còn đứng dưới gốc đào chuyện vãn hồi lâu mới chia tay.

Qua năm sau, Thôi Hộ đi qua chốn ấy vào buổi đầu xuân. Nhìn vào trong nhà thấy vắng bóng gia nhân, Thôi Hộ buồn rầu nhìn cảnh cũ hoa đào vẫn nở hoa, cội đào còn đó mà nhà ai cửa đóng then cài.

Thôi Hộ dạo qua trong vườn một lát rồi lấy bút mực ra đề bài thơ nơi cánh cửa chỗ người đẹp đứng năm xưa :

Khứ niên kim nhựt thử môn Trung

Nhơn diện đào hoa tương ánh hồng

Nhơn diện bất tri hà xứ khứ

Đào hoa y cựu tiếu đông phong !

Dịch :

Hôm nay năm ngoái cửa cài,

Hoa đào ánh với mặt người đỏ tươi

Mặt người chẳng biết đâu rồi

Hoa đào còn đó vẫn cười gió đông

Viết xong bài thơ trên vách cửa, Thôi Hộ buồn rầu ra đi khỏi đào gia trang, quay về quê cũ.

Ngày tháng trôi qua như bóng câu qua cửa sổ. Xuân về trong hơi gió heo may, mưa bụi giăng tím cả bầu trời. Tiếng pháo mừng xuân nổ vang khắp thôn xóm, Thôi Hộ lại nhớ đến người đẹp ở vườn đào. Chàng lên đường sang thăm nơi vườn cũ.

Hoa đào trong vườn khoe sắc thắm dưới bầu trời xuân ấm áp. Thôi Hộ lần bước vào vườn, bỗng nghe tiếng khóc thảm thiết. Thôi Hộ giật mình vì tiếng khóc não nuột đớn đau. Chàng gõ cửa hỏi thăm. Một vị lão trượng da mồi tóc bạc, chống gậy trúc đi ra mở cửa mời chàng vào. Thôi Hộ cung kính hỏi thăm mới biết vị lão trượng chống gậy trúc là thân phụ của người đẹp đứng trong cửa sổ mà chàng Thôi đã gặp năm xưa.

Vị lão trượng kể lại cho chàng Thôi nghe :

— Lão là Đào Bạch Phụng, năm nay đã ngoài 60 tuổi, chỉ có một con gái là Đào Phụng Trinh năm nay vừa độ trăng tròn. Cha con lão ở trong vườn đào này từ thuở Phụng Trinh mới chào đời và thân mẫu của Phụng Trinh cũng mất ở đây.

Cách đây hai năm, Phụng Trinh kể lại khi lão đi vắng, có một chàng nho sĩ đi qua đây vào xin uống nước. Rồi một năm qua, nhân ngày xuân mới, lão và Phụng Trinh ra chùa dâng hương thì chàng nho sĩ ấy lại đến thăm không gặp ai ở nhà. Nho sĩ viết một bài thơ trên vách cửa.

Đến lúc về, đọc bài thơ trên vách Phụng Trinh tưởng tượng nhớ đến chàng nho sĩ tài hoa kia mà thành đau tương tư. Con gái lão đau luôn trong một năm nay và vừa thở hơi cuối cùng trước lúc ông đến đây độ một khắc.

Thôi Hộ nghe lão trượng, thân phụ nàng Phụng Trinh kể lại, liền ôm mặt khóc. Chàng không ngờ bài thơ của chàng đã gieo cho Phụng Trinh một nỗi buồn đau, ôm một mối tình tuyệt vọng. Thôi Hộ mới thú thực với vị lão trượng rằng chính chàng là chàng nho sõ đã đề thơ trên vách năm xưa.

Thôi Hộ đến nơi Phụng Trinh nằm, vật mình lăn khóc chàng ôm lấy Phụng Trinh mà gọi lớn rằng :

— Phụng Trinh nàng ơi ! Thôi Hộ đã về đây !

Chàng Thôi gọi ba tiếng liền thì Phụng Trinh từ từ mở mắt, cất tiếng thở dài, miệng mỉm cười sung sướng. Phụng Trinh đã sống lại. Đào Bạch Phụng lão trượng thấy con sống lại, lòng già mừng rỡ.

Thôi Hộ thấy Đào Phụng Trinh sống lại vội đỡ nàng ngồi dậy. Lão trượng Đào Bạch Phụng bằng lòng cho Phụng Trinh gá duyên cầm sắt với Thôi Hộ.

****
Về Đầu Trang Go down
Ông dung Thông



Tổng số bài gửi : 69
Registration date : 05/10/2013

THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG   THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG I_icon13Thu 17 Oct 2013, 18:18

Cám ơn quehuong gởi cho bài viết minh họa.
Về Đầu Trang Go down
 
THÔI HỘ KHÓC ĐÀO NƯƠNG
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: ♪ THẾ GIỚI ÂM NHẠC ♪ :: Âm điệu quê hương :: Vọng Cổ, Tân Cổ giao duyên-