Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn toàn tập by thanhtracnguyenvan Today at 01:23

EM CỦA NGÀY XƯA by Lê Hải Châu Yesterday at 19:41

ĐÃ LẠNH CÒN MƯA by Phương Nguyên Yesterday at 12:45

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 12:29

CHỐN CŨ by Phương Nguyên Yesterday at 11:14

SỐNG VỚI MÙA ĐÔNG by Lê Hải Châu Yesterday at 10:56

Thân chào quý huynh tỷ . lâu không gặp hì hì .... by Gió Bụi Yesterday at 05:28

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Yesterday at 05:25

SỐ KHỔ by Phương Nguyên Yesterday at 00:11

HÀNH TRÌNH ĐI TÌM NGUỒN CỘI by Phương Nguyên Thu 14 Dec 2017, 23:17

Thơ PHẠM KHANG by VẾT CHÂN CỦA NGÀY Thu 14 Dec 2017, 20:07

Cảm Cười...chơi by nguoidienviyeunguoi Thu 14 Dec 2017, 12:02

BUỒN by NGUYÊNHOANG Thu 14 Dec 2017, 02:51

MERRY CHRISTMAS by HanSiNguyen Wed 13 Dec 2017, 15:31

NÉT QUÊ by Lê Hải Châu Wed 13 Dec 2017, 11:11

Sự tích hoa đá (Sen đá) by Trà Mi Wed 13 Dec 2017, 09:49

5 kiểu tóc không thể bỏ lỡ của mùa đông by Trà Mi Wed 13 Dec 2017, 09:11

Hỏi khó: Vào mùa đông, ôm người yêu ấm hơn hay đắp chăn ấm hơn? by Trà Mi Wed 13 Dec 2017, 08:36

KHÚC TÌNH THƠ – TNBC. by NGUYÊNHOANG Wed 13 Dec 2017, 03:52

CÒN NHỚ..CHƯA QUÊN - THƠ NGUYÊNHOANG. by NGUYÊNHOANG Wed 13 Dec 2017, 03:44

CHUYỆN ĐỜI by Lê Hải Châu Tue 12 Dec 2017, 14:03

BÀI THƠ VỀ CÁC ĐỊA DANH QUÊ HƯƠNG TÔI by mayngan2 Mon 11 Dec 2017, 21:59

Xem ngày động thổ cần chú ý điều gì by huyenhoc142 Mon 11 Dec 2017, 16:25

HẸN VỚI NGƯỜI DƯNG by Lê Hải Châu Mon 11 Dec 2017, 11:35

TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU ! by nguoitruongphu Mon 11 Dec 2017, 04:59

Những Đoá Từ Tâm by Việt Đường Mon 11 Dec 2017, 01:53

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Sun 10 Dec 2017, 18:21

XƯỚNG - HỌA Cẩn Vũ by Phương Nguyên Sun 10 Dec 2017, 00:48

ĐÁM CƯỚI NGÀY MƯA by Lê Hải Châu Sat 09 Dec 2017, 17:47

Họa Thơ 2016 và 2017 by mytutru Sat 09 Dec 2017, 16:03

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Truyện xưa - Ái Hoa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 5, 6, 7 ... 11 ... 17  Next
Tác giảThông điệp
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Tue 08 Dec 2009, 03:44

hồi xưa các quan lớn sao tỉnh bơ à ? Thấy vợ người ta đẹp là bắt đem về, rồi không muốn trả lại nữa?

May cho Nhuận Chi có người yêu chung thuỷ.
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 7293
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Tue 22 Dec 2009, 16:17

Lời bàn của AH

Quan Trụ quốc là người cầm cân nảy mực, giúp vua trị dân, vậy mà giữa ban ngày ban mặt dám cướp người đem về dinh ép làm vợ, quả là lạm dụng quyền hành, khinh thường luật pháp. Tuy nhiên dù sao ông ta cũng còn có chút lương tâm chưa đến nổi đoạt vợ mà hại chồng, như Tức Hầu bị Sở Văn Vương đoạt vợ Đào Hoa phu nhân còn bắt chồng đi đày khiến Tức Hầu uất ức chết đi không nhắm mắt!

Tuý Tiêu chỉ là ca nữ ít học mà một lòng một dạ với chồng nghèo, không tham sang phụ khó cũng là hạng người hiếm có trong thời buổi nhiễu nhương! Người đầy tớ già không sợ kẻ quyền thế một mình chống cả lũ quan binh để giúp chủ cũng là người trung nghĩa khó tày! Anh chàng Dư Nhuận Chi quả là tu hàng mấy kiếp mới gặp được người tình, người tớ như vậy!

Tủi thân quá! hic!



_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không


Được sửa bởi Ái Hoa ngày Mon 04 Jan 2010, 17:17; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 7293
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Tue 22 Dec 2009, 16:25

Trại Tây kỳ ngộ

Hà Nhân quê ở Thiên Trường đến ngụ ở kinh sư để theo học Nguyễn Trãi. Mỗi ngày đi học phải qua trại Tây, phường Khúc Giang, Trại Tây là dinh cơ cũ của quan Thái Sư triều Trần.

Ngày nào đi qua cũng thấy hai cô gái đẹp ở trong tường cười đùa, đôi khi hái bông hoa ném vào Hà sinh. Hà Nhân không thể làm ngơ, một hôm dừng lại chuyện trò. Hai người tự giới thiệu:
_ Chúng em một người tên là Liễu Nhu Nương, một người là Đào Hồng Nương, là người trong nhà Thái Sư. Từ ngày Thái Sư qua đời chúng em vẫn cửa đóng then cài phòng the khóa kín. Nay gặp lúc tiết trời tươi đẹp nên ra ngoài vui đùa một chút kẻo hoài phí nắng xuân.

Sinh bèn rủ hai nàng tới chỗ trọ chơi. Dần dần trở nên thân mật Sinh bắt đầu chọc ghẹo, hai nàng tỏ vẻ thẹn thò. Sinh thuyết phục mãi, cuối cùng mới ưng chịu, ba người cùng tắt đèn đi nằm.

Trong lúc chăn êm nệm ấm, Sinh bảo hai nàng làm thơ. Nàng Liễu ngâm rằng:
_ Xạ trần lang hãn thấp la y
Thúy đại khinh tần bát tự my
Báo đạo đông phong khoan đả tụ
Tiêm yêu bãi loạn bất thăng xuy

dịch:
Dâm dấp mồ hôi thấm áo là
Mày xanh chữ bát khẽ chau qua
Gió đông xin hãy vờn xuân nhẹ
Thân yếu đào non sợ nắng già

Nàng Đào cũng ngâm theo:
_ Thiên cao cấm ngữ lậu thanh trì
Đăng ủng ngân giang xuất giáng duy
Phân phó tài lang phan chiết khứ
Tân hồng nhận thủ tiểu đào chi

dịch :
Cung sâu thưa điểm giọt ao trong
Rực rỡ đèn hoa soi trướng hồng
Mặc sức anh tài vin nhánh liễu
Cành đào tươi thắm nét xuân dung

Sinh vỗ tay khen:
_ Tả cảnh phòng khuê như vậy thật là tuyệt diệu!

Rồi ngâm rằng:
_ Quyện yểm thư trai khách mộng dung
Ngộ tùy vân vũ đáo Vu Phong
Giao phi điệp lộng sâm si bạch
Liên đế hoa khai thứ đệ hồng

Tịnh túc nhiệm giao oanh thướng há
Phân lưu nhẫn cấm thủy tây đông
Tuyệt liên quân thị phong lưu chủng
Hứng đáo phong lưu tự bất đồng

dịch :

Quê khách buồng văn giấc lạnh lùng
Mây mưa bỗng lạc tới Vu phong
Cùng bay bướm giỡn so le trắng
Liền gốc hoa khai rực rỡ hồng

Một ổ thỏa thuê oanh ấm áp
Đôi dòng san sẻ nước tây đông
Hữu tình cùng giống phong lưu cả
Mỗi vẻ nhưng riêng thú đượm nồng

Từ đó hai nàng cứ sớm đi tối đến, ngày nào cũng vậy không hề đơn sai.

Một hôm trời mưa dầm gió bấc, hai nàng vẫn đến đúng hẹn. Nàng Liễu nói:
_ Chúng em sợ lỗi hẹnvới chàng, chứ tấm thân vốn yếu ớt không chịu nổi rét mướt gió mưa.

Hà Nhân bèn kéo nàng vào lòng mà ủ cho ấm, nói đùa:
_ Vẻ kiều diễm của nàng là tột bậc, xứng đáng với câu thơ cổ: “Mỹ nhân nhan sắc đẹp như hoa” .

Đào Nương có vẻ hổ thẹn, lặng lẽ cúi đầu. Mấy hôm sau nàng Đào không đến nữa. Sinh hỏi Liễu:
_ Em Đào có khỏe không?

Liễu nói:
_ Chị Đào vẫn khỏe. Chỉ tại hôm nọ chàng khen em mà không nói tới chị ấy nên chị ấy xấu hổ không dám đến.

Rồi đưa cho chàng bài thơ của nàng Đào gởi:
_ Tinh hà cốt cách tuyết tinh thần
Lộ nhị yên điều lưỡng dạng tân
Khả hận Đông hoàng tư trước ý
Nhất chi tiều tụy nhất chi xuân

dịch :
Băng sương cốt cách tuyết tinh thần
Nhị mởn nhành mềm đã xứng cân
Khá trách Đông hoàng thiên vị lắm
Một cành bỏ héo một cành xuân

Sinh hoạ lại:
_ Tương tư nhất đoạn nhất lao thần
Để sự tài thành biệt hận tân
Bằng trượng phong di phiền ký ngữ
Vị thùy tiều tụy? vị thùy xuân?

dịch:
Tương tư nặng gánh khổ tâm thần
Ân ái chưa hề lệch cán cân
Dì gió nhờ đem tin nhắn nhủ
Hoa nào bỏ héo? hoa nào xuân?

Nàng Đào được thơ mới vui vẻ trở lại như trước.

Ái Hoa
(còn tiếp)

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không


Được sửa bởi Ái Hoa ngày Mon 04 Jan 2010, 17:12; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 7293
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Tue 22 Dec 2009, 16:38

Trại Tây kỳ ngộ (tt)

Gặp bữa nguyên tiêu, hai nàng mời Hà Nhân tới nhà chơi. Sinh bằng lòng ngay. Đến trại Tây, qua mấy lần rào, hết một đọan đường tới khu vườn cây cối xanh tươi mùi hoa thơm ngát.

Hai nàng đề nghị bày tiệc ngay ngòai vườn. Đọan trải chiếu ra đốt đèn, bóc bánh rót rượu, các món ăn đều thơm ngon. Kế thấy nhiều mỹ nhân ra chào, xưng tên họ Vi, họ Lý, Mai, Dương, Kim, Thạch … lục tục kéo tới mừng và cùng dự tiệc.

Gần sáng thì giải tán, hai nàng tiễn chân Sinh về.

Sau đó vài tháng Hà Nhân được tin nhà báo cha mẹ ở quê đã hỏi vợ cho chàng, giục về làm đám cưới. Hai nàng biết được bảo rằng :
_ Chúng em thân bồ vóc liễu không kham nổi việc tần tảo trong gia đình. Vả lại ngôi chủ phụ trong nhà phải là người nề nếp trâm anh, chúng em không dám chòi mòi. Chỉ mong chàng về quê xong việc sẽ vẫn vấn vương tình cũ mà nhớ quay lại đây, để chúng em không thành những đóa hoa vô chủ.

Rồi nâng chén tiễn biệt, mỗi nàng ca một bài đưa tiễn. Sinh nghe ca mà rưng rưng nước mắt từ biệt hai nàng về nhà. Sinh thưa với cha mẹ:

_ Sinh con trai mong cho có vợ, sinh con gái muốn cho có chồng, đó là lòng của cha mẹ và phúc của gia đình. Song con nghĩ mình con nhà dòng dõi mà học hành chưa xong danh phận chưa có. Nếu lấy vợ e không khỏi vui bề chăn gối mà xao lãng sách đèn. Chi bằng tạm hoãn việc cưới xin chờ khi gót mây nhẹ bước thỏa chí bình sinh hãy tính cũng chưa muộn.

Cha mẹ không nỡ trái ý nên đình hoãn việc cưới xin lại. Hà Nhân ở nhà vài bữa đã nhớ hai nàng lúc nào cũng rầu rĩ nên lại lên đường tới kinh. Vừa tới trại Tây đã thấy hai nàng đứng đón, tươi cười hỏi:
_ Lang quân vừa cưới vợ sao không ở nhà vui duyên mới ít lâu mà đã vội lên đường?

Sinh kể lại mọi sự. Hai nàng cảm động nói:
_ Lang quân thật là người tín nghĩa , không lỗi lời ước hẹn.

Sinh mượn tiếng du học nhưng lơ là nghiên bút, chỉ vui thú phấn son. Mới ngày nào ngày xuân thoắt đã trời đông tiết lạnh. Một hôm thấy hai nàng tới mắt đẫm lệ, Sinh giật mình hỏi, hai nàng đáp:
_ Chúng em mắc bệnh gió sương, gương hoa dễ héo, hương hồn một mảnh không biết trôi giạt về đâu.

Sinh kinh ngạc hỏi:
_ Anh cùng hai em kết nghĩa keo sơn, sao lại vội nói chuyện chia lìa khiến anh lo sợ?

Nàng Liễu nói:
_ Số trời đã định biết làm sao được.

Sinh ngao ngán buồn rầu. Nàng Đào nói:
_ Người sinh ra ở đời như cái hoa trên cây tươi héo có kỳ. Xin chàng bảo dưỡng thân thể, chăm chỉ bút nghiên, công thành danh toại thì chúng em dù vùi thân nơi ngòi lạch cũng thỏa lòng.

Sinh hỏi kỳ hạn đến chừng nào, hai nàng trả lời:
_ Chỉ nội đêm nay . Khi nào gió đông thổi thì chúng em thác hóa. Chàng nghĩ tình ân ái cũ mà quá bộ tới trại Tây thăm viếng thì chúng em cũng ngậm cười chốn suối vàng.

Sinh khóc nói:
_ Sự thể như vậy anhcũng chẳng biết làm sao. Nhưng đất khách quê người không biết lấy gì đắp điếm hai em?

Hai nàng nói:
_ Chúng em thác đi có mây làm tán, gió làm xe, sương trắng làm trang sức, cỏ xanh làm nệm trải, oanh than khóc, bướm vật vờ, rêu vùi chôn, nước đưa tiễn không cần đắp điếm gì. Đọan mỗi người để lại đôi hài cườm tặng chàng.

Ái Hoa
(còn tiếp)



_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 7293
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Tue 22 Dec 2009, 18:28

Trại Tây kỳ ngộ (tt)

Tối hôm đó hai nàng không tới. Gần nửa đêm trời nổi cơn mưa gió dữ dội, Hà Nhân đứng tựa cửa nhìn trời, ngơ ngẩn như mất hồn. Hôm sau chàng sang chơi láng giềng kể lại chuyện. Ông già láng giềng nói:

_ Cái dinh cơ ấy từ khi quan Thái Sư mất đã hai mươi năm bỏ hoang không ai coi sóc quét dọn. Nếu không phải là yêu quái thì cũng là những cô gái lẳng lơ mượn chỗ để thỏa tình thôi.

Hai người bèn đến trại Tây xem, chỉ thấy nhà hoang tàn, cây cối xơ xác, lá rụng đầy vườn. Ông già trỏ cho chàng coi:
_ Đây chẳng phải là nơi cậu đến chơi ư? Chị ả họ Kim thì là hoa Kim tiền, cô nàng họ Thạch tất là cây Thạch lựu. Họ Lý, họ Mai, họ Dương cũng đều là tên hoa cả.

Sinh giật mình tỉnh ngộ, biết lâu nay mình làm bạn với hồn hoa. Cầm mấy chiếc hài lên xem, đã thấy biến thành những đài hoa bay vụt lên không mất.

Sinh đem cầm một cái áo lấy tiền làm mâm cỗ cúng hai nàng, đọc một bài văn tế như sau:

_ Hỡi ơi hai nàng
Sương đọng ấy màu
Băng trong làm cốt
Ưa vẻ thiên nhiên
Ghét bề điểm chuốt
Sắc nọ không hai
Tài này có một
Anh hoa vườn Lãng dửng dưng những cảnh huy hòang
Đèn lửa song Hồ thân cận với người nghiên bút
Áo uyên ương chim cặp vẫy vùng
Chậu mạt lỵ hoa đôi tươi tốt
Những mong bể ái dong thuyền
Sao bỗng làng tiên trở gót
Cuộc biến thiên xui hoa nọ tơi bời
Hờn ly biệt để long này kẹo cuột
Gió cưỡi ta, ta cưỡi gió, một khắc mê ly
Không là sắc, sắc là không, nửa đêm vi vút
Trên ao vẻ biếc đê mê
Trước viện màu hồng thưa thớt
Ngọc lấp thảm thương
Hương vùi não nuột
Thân theo bóng nhạn phơ phất lưng trời
Mộng tỉnh phồn hoa bàng hoàng một phút
Ôi! Một sớm chia phôi
Nghìn thu đau xót
Hồn lạc không về
Người đi mất hút
Linh thiêng ai hỡi có hay
Hiến hưởng rượu này mới rót
Than ôi thương thay !

Đêm đó chàng chiêm bao thấy hai nàng đến tạ ơn:
_ Đội ơn lang quân làm văn tế làm tăng thanh giá chúng em.

Hà Nhân muốn lưu lại nhưng hai nàng đã vụt bay lên không.

Hết

Ái Hoa

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
quehuong



Tổng số bài gửi : 3106
Registration date : 24/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Wed 23 Dec 2009, 05:18

Ái Hoa đã viết:
Trại Tây kỳ ngộ (tt)


Hai người bèn đến trại Tây xem, chỉ thấy nhà hoang tàn, cây cối xơ xác, lá rụng đầy vườn. Ông già trỏ cho chàng coi:
_ Đây chẳng phải là nơi cậu đến chơi ư? Chị ả họ Kim thì là hoa Kim tiền, cô nàng họ Thạch tất là cây Thạch lựu. Họ Lý, họ Mai, họ Dương cũng đều là tên hoa cả.

Sinh giật mình tỉnh ngộ, biết lâu nay mình làm bạn với hồn hoa. Cầm mấy chiếc hài lên xem, đã thấy biến thành những đài hoa bay vụt lên không mất.


Hết

Ái Hoa

Hèn chi, bây giờ mới biết tại sao nghệ danh ông thầy mình là Ái Hoa ...
Suy ra cũng đủ thấy, đâu phải chỉ có hồ ly tinh, xà tinh, nhện tinh ....là nguy hiểm , mà hoa tinh cũng không vừa . Dính vô rồi ...không tàn đời cũng tiêu xác . Nhưng phước thay, mấy cô tinh này yểu số, chứ nếu không, chừng vài con trăng nữa Hà Nhân chắc chỉ còn bộ xương khô .
Câu chuyện thật liêu trai,
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 7293
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Wed 23 Dec 2009, 16:58

Lời bàn của Ái Hoa

Hoa mà cũng có tình như người, lại chung thuỷ và biết điều, đẹp người đẹp nết, không ghen tương, không đòi hỏi, ai mà không yêu mến nhỉ? Hèn gì ngày xưa ẩn sĩ Lâm Bô suốt đời ở giá, lấy hoa mai làm vợ (muốn bao nhiêu vợ cũng được ) chim hạc làm con, sống đời thảnh thơi an nhàn khỏi bị đau đầu vì vợ con, khỏi sợ bị cả ngày nghe tiếng chì chiết hay nghe lời hăm he như anh chàng ... (không nêu danh)!

Từ ngày đọc được truyện Trại Tây kỳ ngộ, mình đâm ra ... yêu hoa, mơ mộng có ngày gặp được hồn hoa! Nhà trồng hàng tá giống hoa trên ba bốn chục cây, từ hoa hồng, hoa sứ, hoa đồng tiền, hải đường, sơn trà, dâm bụt cho tới hoa nhái, hoa bướm, những loài hoa dại Úc châu mà cái tên dài thòng khó nhớ, ... Hàng ngày chăm sóc, mỏi mòn mong đợi mà chẳng bao giờ thấy có hoa hiện ra thành người đẹp! Có lẽ vườn phải bỏ hoang nhiều năm thì hoa mới tu luyện thành tinh, ý quên, thành tiên chăng? Dù sao thì vẫn cứ tiếp tục chờ đợi, chờ đợi và hy vọng ...!!!!

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 7293
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Wed 23 Dec 2009, 17:03

quehuong đã viết:
Heyyy dzaaa... thầy muốn gặp hồn hoa hiện ra để làm thịt ... í hông... làm vợ thầy , mà thầy trồng nhiều loại hoa quá, nên họ cứ nhường qua nhường lại cho nhau... hic .... hàng tá giống hoa trên ba bốn chục cây cứ chỉ qua chỉ lại, hoa nào cũng nhường việc ra gặp thầy. Nên rút cuộc lại hoa vẫn là hoa... mà thầy vẫn là thầy .

Thuiii QH xin bày cho thầy một cách nhá , thầy cào xới mấy chục bụi hoa đó vất đi , chỉ chừa một cành thuiii. Mỗi ngày sáng trưa chiều tối cứ nhìn hoài, đến lúc nào đó cô Hoa sẽ củm động mà gớt nước mắt. Dzị là đã thành tinh rùi đó....

Hic... chúc thầy nhiều may mắn nhen

Hic! Người yêu hoa mà biểu cào xới vất hoa đi thì ... . Mà hoa nào cũng yêu hết, biết giữ cành nào bỏ cành nào? Chắc là hoa được chăm sóc kỹ quá đâm ra õng ẹo lười nhác hổng chịu tu luyện thành tinh, hay là phải áp dụng câu ... " thương hoa cho roi cho vọt", lấy kéo cắt bén ngọn đi thì hoa mới sợ há? :thinking:

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 7293
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Wed 23 Dec 2009, 17:13

quehuong đã viết:
Shiroi đã viết:

theo kinh nghiệm trồng bông của em nhen
Anh cắt bén ngọn là tịt luôn hoa, hông có được cái nụ nào nữa chứ đừng nói chi có hoa
Muốn có hoa đẹp thì rán mà "cưng" hoa đi, cưng nhiều hổng chừng hoa thành tinh thiệt á

Thầy Ái Hoa nói đúng đó Shiroi uii, cắt bén ngọn hông chừng gặp thiệt đó. Nửa đêm, hồn hoa hiện dzìa tìm thầy vuốt ve " Trả cái đầu tuiii... trả tuiii cái đầu.... grrr ... grrrr ..." ... luc' đó hết Iu Hoa... mà thành Ố Hoa ....hhihi....

Dzútttt.
:walk:
Còn doạ nhát ma AH nữa hở? Có biết biệt danh của AH là Độc Cô Cầu ... Ma không vậy? :cuoi2:

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 7293
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Wed 23 Dec 2009, 17:16

quehuong đã viết:
Ái Hoa đã viết:
Trại Tây kỳ ngộ (tt)


Hai người bèn đến trại Tây xem, chỉ thấy nhà hoang tàn, cây cối xơ xác, lá rụng đầy vườn. Ông già trỏ cho chàng coi:
_ Đây chẳng phải là nơi cậu đến chơi ư? Chị ả họ Kim thì là hoa Kim tiền, cô nàng họ Thạch tất là cây Thạch lựu. Họ Lý, họ Mai, họ Dương cũng đều là tên hoa cả.

Sinh giật mình tỉnh ngộ, biết lâu nay mình làm bạn với hồn hoa. Cầm mấy chiếc hài lên xem, đã thấy biến thành những đài hoa bay vụt lên không mất.


Hết

Ái Hoa

Hèn chi, bây giờ mới biết tại sao nghệ danh ông thầy mình là Ái Hoa ...
Suy ra cũng đủ thấy, đâu phải chỉ có hồ ly tinh, xà tinh, nhện tinh ....là nguy hiểm , mà hoa tinh cũng không vừa . Dính vô rồi ...không tàn đời cũng tiêu xác . Nhưng phước thay, mấy cô tinh này yểu số, chứ nếu không, chừng vài con trăng nữa Hà Nhân chắc chỉ còn bộ xương khô .
Câu chuyện thật liêu trai,

Hoa như thế ai mà chẳng ... ái! Vừa có tình, vừa không biết ghen tuông (để cho chàng yêu bao nhiêu hoa cũng được) chỉ hơi ganh tị chút chút thôi (đừng khen ai đẹp hơn mình là được gòy!)

Có tinh hoa càng khoẻ hơn á!

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện xưa - Ái Hoa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 6 trong tổng số 17 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 5, 6, 7 ... 11 ... 17  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện sáng tác, truyện kể ::   :: Ái Hoa-