Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Sưu tập Bộ cánh vẩy 2 by buixuanphuong09 Today at 16:20

Em đi trên cỏ non - bản song ca tuyệt vời của 2 giọng ca gạo cội by ngovanhinh Today at 15:35

Liên Khúc Dạ Cổ Hoài Lang – Bài ca Đất Phương Nam - Quế Trân, Quốc Đại by ngovanhinh Today at 15:18

Thơ họa ở ngoài mang về góp vui by buixuanphuong09 Today at 15:10

Nhân Văn Giai Phẩm - Thuỵ Khuê by Ai Hoa Today at 15:09

Chiều Lên Bản Thượng - Lệ Thủy, Tấn Tài - Bản song ca tuyệt vời by ngovanhinh Today at 15:08

Ca dao , tục ngữ : Đúng ? , Sai ? Có lý hay vô lý ? by Ai Hoa Today at 15:04

Bên Cầu Dệt Lụa - Thanh Nga (NSƯT), Thanh Sang - tuyệt phẩm cải lương xưa by ngovanhinh Today at 15:02

cây đa bụi chuối by chuoigia Today at 12:38

VỤNG by Phương Nguyên Today at 11:59

Chút tâm tư by tâm an Today at 11:00

Truyện ngụ ngôn La Fontaine tròn 350 tuổi by Trà Mi Today at 08:00

Đỗ Nương Nương báo oán - Hồ Biểu Chánh by Trà Mi Today at 07:54

DẤU CHÂN TRẦN THẾ by BachVanNhi Today at 04:03

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 21:29

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 20:40

Truyện Thơ Cổ Tích by bounthanh sirimoungkhoune Yesterday at 14:06

Ca Dao by bounthanh sirimoungkhoune Yesterday at 14:05

Duyên Số Gặp Ma by bounthanh sirimoungkhoune Yesterday at 14:04

Giữ Ðời Cho Nhau by BachVan Yesterday at 03:47

Kinh Tăng Chi Bộ by mytutru Sat 14 Sep 2019, 21:06

Biểu Đồ 75 Pháp "Câu Xá Luận " by mytutru Sat 14 Sep 2019, 16:01

Gánh Lúa Đêm Trăng - Thanh Sang, Ngọc Giàu by ngovanhinh Sat 14 Sep 2019, 15:48

THỨ BẢY BUỒN! by Phương Nguyên Sat 14 Sep 2019, 10:02

Góc Vườn Đào 2019 by mytutru Sat 14 Sep 2019, 00:51

Trung Thu 2019 by mytutru Sat 14 Sep 2019, 00:12

Trích Đoạn Nhất Kiếm Bá Vương - Lệ Thủy, Minh Phụng by ngovanhinh Fri 13 Sep 2019, 20:37

ĐỪNG KHÓC GIỮA SAIGON by Phương Nguyên Fri 13 Sep 2019, 12:40

ÔN LẠI SỬ NHÀ by Ai Hoa Fri 13 Sep 2019, 10:50

“LÁ DIÊU BÔNG ” VÀ HOÀNG CẦM by Ai Hoa Fri 13 Sep 2019, 10:37

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Truyện xưa - Ái Hoa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 22 ... 41, 42, 43 ... 47  Next
Tác giảThông điệp
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3720
Registration date : 01/04/2011

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 I_icon13Sat 15 Jun 2019, 13:31

unikey đã viết:

Thầy mình nay xài màu tím mộng mơ nữa, bộ tính "yêu màu tím thích thủy chung" hay sao zậy chời Very Happy 

Lạ quá xá pirat

Thầy mình hổng mộng mơ mới là lạ đó unikey :laughing:
Về Đầu Trang Go down
unikey

unikey

Tổng số bài gửi : 416
Location : Somewhere
Registration date : 22/11/2012

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 I_icon13Sat 15 Jun 2019, 13:46

Trà Mi đã viết:
unikey đã viết:

Thầy mình nay xài màu tím mộng mơ nữa, bộ tính "yêu màu tím thích thủy chung" hay sao zậy chời Very Happy 

Lạ quá xá pirat

Thầy mình hổng mộng mơ mới là lạ đó unikey  :laughing:

Mười mấy năm nay thấy thầy xài có 2 màu thôi Trà Mi, nếu viết truyện hay làm thơ thì green, nếu chat thì blue, ở đâu ra cái màu tím này. Thiệt kỳ cục quá, hỏng lẽ thầy có gì thay đổi trong tâm tính sao chời Shocked
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3720
Registration date : 01/04/2011

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 I_icon13Sat 15 Jun 2019, 13:48

unikey đã viết:
Trà Mi đã viết:
unikey đã viết:

Thầy mình nay xài màu tím mộng mơ nữa, bộ tính "yêu màu tím thích thủy chung" hay sao zậy chời Very Happy 

Lạ quá xá pirat

Thầy mình hổng mộng mơ mới là lạ đó unikey  :laughing:

Mười mấy năm nay thấy thầy xài có 2 màu thôi Trà Mi, nếu viết truyện hay làm thơ thì green, nếu chat thì blue, ở đâu ra cái màu tím này. Thiệt kỳ cục quá, hỏng lẽ thầy có gì thay đổi trong tâm tính sao chời Shocked

Unikey xem lại mí truyện phía trước đi nè, cũng có nhiều màu tím mộng mơ á  :jo:
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8948
Registration date : 23/11/2007

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 I_icon13Mon 17 Jun 2019, 15:12

unikey đã viết:
Trà Mi đã viết:
unikey đã viết:

Thầy mình nay xài màu tím mộng mơ nữa, bộ tính "yêu màu tím thích thủy chung" hay sao zậy chời Very Happy 

Lạ quá xá pirat

Thầy mình hổng mộng mơ mới là lạ đó unikey  :laughing:

Mười mấy năm nay thấy thầy xài có 2 màu thôi Trà Mi, nếu viết truyện hay làm thơ thì green, nếu chat thì blue, ở đâu ra cái màu tím này. Thiệt kỳ cục quá, hỏng lẽ thầy có gì thay đổi trong tâm tính sao chời Shocked

Mỗi truyện một màu mà uni. Thay đổi nhiều màu xanh xanh tím tím cho chú thím nó mừng! :laughing15:

_________________________
Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8948
Registration date : 23/11/2007

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 I_icon13Wed 03 Jul 2019, 15:21

TỪ THỨC LÊN TIÊN

(tiếp theo)

Đề xong, chàng đứng lặng trông ngắm thẫn thờ. Chợt thấy ở trên vách đá bỗng nứt toác ra một cái hang hình tròn rộng độ một trượng. Chàng vén áo đi vào, mới được mấy bước thì cửa hang đã đóng sập lại tối tăm mù mịt như sa vào cái vực đen tối. Chàng lấy tay sờ soạng vách đá phủ rêu dày, phía trước có một cái khe nhỏ quằn quèo như cái ruột dê. Mò theo độ hơn một dặm thì thấy đường đi ngoi lên. Trèo lên dần dần mỗi bước mỗi thấy rộng rãi thêm. Lên đến cuối đường thì thấy bầu trời sáng sủa, chung quanh toàn là những lâu đài nguy nga tráng lệ nằm giữa mây xanh ráng đỏ, cỏ lạ cây kỳ bám ở lan can, hoa nở đầy trước cửa. Chàng chợt nghĩ nếu đây không phải là chỗ đền đài thờ phụng, thì tất là nơi ẩn cư của những bậc  hiền sĩ lánh đời, như những nơi núi Thứu (12) nguồn Đào (13). Bỗng thấy có hai người con gái áo xanh xuất hiện, họ bảo nhau rằng:
- Chú rể nhà ta đã đến kìa!

Đoạn họ vội chạy vào trong, một lúc đi ra nói rằng:
- Phu nhân chúng tôi sai mời chàng vào chơi.

Mặc dầu hết sức bỡ ngỡ chàng vẫn bạo dạn đi theo hai cô gái. Vòng quanh một bức tường gấm đi vào trong một khung cửa son, chàng thấy hai tòa cung điện bằng bạc đứng sững, có những tấm biển đề: "Điện Quỳnh hư", "Gác Dao Quang". Trên gác có một bà phu nhân áo trắng, dáng người quý phái ngồi trên một cái giường thất bảo, bên cạnh đặt một chiếc giường nhỏ bằng gỗ đàn hương, mời chàng lên ngồi và bảo rằng:
- Tính hiếu kỳ của chàng đã được chứng nghiệm. Chuyến đi chơi này của chàng, kể cũng đã thỏa nguyện bình sinh. Nhưng mối duyên gặp gỡ chàng có còn nhớ gì không?

Từ Thức thưa rằng:
- Tôi là một kẻ dật sĩ ở Tống Sơn. Một cánh buồm gió, một lá thuyền nan, phóng lãng giang hồ thích đâu đến đấy. Nào có biết chốn này lại có Tử phủ Thanh đô! Lần mò lên được tới đây, chẳng khác như mình đã mọc cánh mà bay lên đến cõi tiên vậy. Song lòng trần mờ tối, chưa biết tiền đồ ra làm sao. Dám xin chỉ bảo rõ ràng cho chúng tôi được hiểu.

Bà phu nhân cười bảo:
- Chàng biết sao được. Đây là núi Phù Lai, một động tiên thứ 6 trong 36 động, bồng bềnh ở ngoài bể cả, dưới không có bám bíu, như hai núi La Phù tan hợp theo với sóng rợn, mà ta tức là địa tiên ở Nam nhạc là Ngụy phu nhân. Vì thấy chàng là người cao nghĩa sẵn lòng cứu giúp sự nguy khốn cho người, nên mới dám làm phiền mời chàng đến đây.

Thấy Từ Thức còn ngỡ ngàng, người đàn bà lại nói:
- Khoan đã. Để còn cho chàng gặp một người quen cũ.

Đoạn đưa mắt cho con hầu đi gọi. Chốc sau, một cô tiên từ trong hành lang bước ra, dáng thướt tha kiều diễm, mỉm cười chào chàng. Từ liếc nhìn trộm, chính là người bẻ gãy cành hoa ngày trước. Bà tiên trỏ bảo rằng:
- Em nó tên là Giáng Hương, ngày trước gặp phải cái nạn trong khi đi xem hoa ở hội mẫu đơn, nhờ chàng cứu gỡ, ơn ấy khôn quên. Âu cũng là số trời. Nay muốn cho nó kết duyên để báo đền ơn trước.

Bèn ngay đêm ấy đốt đèn mỡ phượng, rải đệm vàng rồng, để hai người làm lễ giao bái.

Ngày hôm sau quần tiên đến mừng, có người mặc áo gấm cưỡi con ly từ đàng bắc xuống, có người bận xiêm lụa cưỡi rồng từ phía nam lên, có người đi kiệu ngọc, có người cưỡi xe gió, đồng thời lại họp. Tiệc yến đặt ở từng thượng trên gác Dao quang, buông rèm câu (14) ngọc, rủ trướng móc vàng, phía trước đặt một cái ghế bành bằng ngọc lưu ly mà để không. Quần tiên vái chào nhau cùng ngồi ở những ghế bên tả, Từ Thức thì ngồi ở cái giường bên hữu. Ngồi xong, có tiếng truyền hô là Kim tiên (15) đã đến, mọi người đều bước xuống đón cúi lạy chào. Đoạn rồi lên gác tấu nhạc.

Tiệc bày mâm bằng mã não, đĩa bằng ngọc thạch, các món ăn đều rất kỳ lạ, lại có những thứ rượu kim tương, ngọc lễ, mùi hương đưa lên thơm nức, dưới trần không bao giờ có được cái của quý như vậy. Người áo gấm trắng nói:
- Chúng tôi chơi ở chốn này mới tám vạn năm, mà bể Nam đã ba lần tung bụi. Nay chàng từ xa tới đây, không vì tiên phàm mà cách trở, ba sinh hương lửa, tưởng cũng không phụ, đừng nên cho chuyện thần tiên là câu chuyện hoang đường.

(còn tiếp)

_____________________
(12) Núi Thứu: xưa Tây vực có núi Thứu Lĩnh, vì núi hình chim Thứu nên thành tên.
(13) Nguồn Đào: xem ở trên
(14) Câu: cái móc để vén rèm, màn.
(15) Kim tiên: tức Tây Vương mẫu.

_________________________
Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Trăng

Trăng

Tổng số bài gửi : 1519
Registration date : 23/04/2014

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 I_icon13Wed 03 Jul 2019, 19:51

Ai Hoa đã viết:
TỪ THỨC LÊN TIÊN

(tiếp theo)

Đề xong, chàng đứng lặng trông ngắm thẫn thờ. Chợt thấy ở trên vách đá bỗng nứt toác ra một cái hang hình tròn rộng độ một trượng. Chàng vén áo đi vào, mới được mấy bước thì cửa hang đã đóng sập lại tối tăm mù mịt như sa vào cái vực đen tối. Chàng lấy tay sờ soạng vách đá phủ rêu dày, phía trước có một cái khe nhỏ quằn quèo như cái ruột dê. Mò theo độ hơn một dặm thì thấy đường đi ngoi lên. Trèo lên dần dần mỗi bước mỗi thấy rộng rãi thêm. Lên đến cuối đường thì thấy bầu trời sáng sủa, chung quanh toàn là những lâu đài nguy nga tráng lệ nằm giữa mây xanh ráng đỏ, cỏ lạ cây kỳ bám ở lan can, hoa nở đầy trước cửa. Chàng chợt nghĩ nếu đây không phải là chỗ đền đài thờ phụng, thì tất là nơi ẩn cư của những bậc  hiền sĩ lánh đời, như những nơi núi Thứu (12) nguồn Đào (13). Bỗng thấy có hai người con gái áo xanh xuất hiện, họ bảo nhau rằng:
- Chú rể nhà ta đã đến kìa!

Đoạn họ vội chạy vào trong, một lúc đi ra nói rằng:
- Phu nhân chúng tôi sai mời chàng vào chơi.

Mặc dầu hết sức bỡ ngỡ chàng vẫn bạo dạn đi theo hai cô gái. Vòng quanh một bức tường gấm đi vào trong một khung cửa son, chàng thấy hai tòa cung điện bằng bạc đứng sững, có những tấm biển đề: "Điện Quỳnh hư", "Gác Dao Quang". Trên gác có một bà phu nhân áo trắng, dáng người quý phái ngồi trên một cái giường thất bảo, bên cạnh đặt một chiếc giường nhỏ bằng gỗ đàn hương, mời chàng lên ngồi và bảo rằng:
- Tính hiếu kỳ của chàng đã được chứng nghiệm. Chuyến đi chơi này của chàng, kể cũng đã thỏa nguyện bình sinh. Nhưng mối duyên gặp gỡ chàng có còn nhớ gì không?

Từ Thức thưa rằng:
- Tôi là một kẻ dật sĩ ở Tống Sơn. Một cánh buồm gió, một lá thuyền nan, phóng lãng giang hồ thích đâu đến đấy. Nào có biết chốn này lại có Tử phủ Thanh đô! Lần mò lên được tới đây, chẳng khác như mình đã mọc cánh mà bay lên đến cõi tiên vậy. Song lòng trần mờ tối, chưa biết tiền đồ ra làm sao. Dám xin chỉ bảo rõ ràng cho chúng tôi được hiểu.

Bà phu nhân cười bảo:
- Chàng biết sao được. Đây là núi Phù Lai, một động tiên thứ 6 trong 36 động, bồng bềnh ở ngoài bể cả, dưới không có bám bíu, như hai núi La Phù tan hợp theo với sóng rợn, mà ta tức là địa tiên ở Nam nhạc là Ngụy phu nhân. Vì thấy chàng là người cao nghĩa sẵn lòng cứu giúp sự nguy khốn cho người, nên mới dám làm phiền mời chàng đến đây.

Thấy Từ Thức còn ngỡ ngàng, người đàn bà lại nói:
- Khoan đã. Để còn cho chàng gặp một người quen cũ.

Đoạn đưa mắt cho con hầu đi gọi. Chốc sau, một cô tiên từ trong hành lang bước ra, dáng thướt tha kiều diễm, mỉm cười chào chàng. Từ liếc nhìn trộm, chính là người bẻ gãy cành hoa ngày trước. Bà tiên trỏ bảo rằng:
- Em nó tên là Giáng Hương, ngày trước gặp phải cái nạn trong khi đi xem hoa ở hội mẫu đơn, nhờ chàng cứu gỡ, ơn ấy khôn quên. Âu cũng là số trời. Nay muốn cho nó kết duyên để báo đền ơn trước.

Bèn ngay đêm ấy đốt đèn mỡ phượng, rải đệm vàng rồng, để hai người làm lễ giao bái.

Ngày hôm sau quần tiên đến mừng, có người mặc áo gấm cưỡi con ly từ đàng bắc xuống, có người bận xiêm lụa cưỡi rồng từ phía nam lên, có người đi kiệu ngọc, có người cưỡi xe gió, đồng thời lại họp. Tiệc yến đặt ở từng thượng trên gác Dao quang, buông rèm câu (14) ngọc, rủ trướng móc vàng, phía trước đặt một cái ghế bành bằng ngọc lưu ly mà để không. Quần tiên vái chào nhau cùng ngồi ở những ghế bên tả, Từ Thức thì ngồi ở cái giường bên hữu. Ngồi xong, có tiếng truyền hô là Kim tiên (15) đã đến, mọi người đều bước xuống đón cúi lạy chào. Đoạn rồi lên gác tấu nhạc.

Tiệc bày mâm bằng mã não, đĩa bằng ngọc thạch, các món ăn đều rất kỳ lạ, lại có những thứ rượu kim tương, ngọc lễ, mùi hương đưa lên thơm nức, dưới trần không bao giờ có được cái của quý như vậy. Người áo gấm trắng nói:
- Chúng tôi chơi ở chốn này mới tám vạn năm, mà bể Nam đã ba lần tung bụi. Nay chàng từ xa tới đây, không vì tiên phàm mà cách trở, ba sinh hương lửa, tưởng cũng không phụ, đừng nên cho chuyện thần tiên là câu chuyện hoang đường.

(còn tiếp)

_____________________
(12) Núi Thứu: xưa Tây vực có núi Thứu Lĩnh, vì núi hình chim Thứu nên thành tên.
(13) Nguồn Đào: xem ở trên
(14) Câu: cái móc để vén rèm, màn.
(15) Kim tiên: tức Tây Vương mẫu.

Thầy ơi , đèn mỡ phượng là đèn gì ạ ?
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2366
Registration date : 23/03/2013

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 I_icon13Wed 03 Jul 2019, 20:52

Trăng đã viết:
Ai Hoa đã viết:
TỪ THỨC LÊN TIÊN

(tiếp theo)

Đề xong, chàng đứng lặng trông ngắm thẫn thờ. Chợt thấy ở trên vách đá bỗng nứt toác ra một cái hang hình tròn rộng độ một trượng. Chàng vén áo đi vào, mới được mấy bước thì cửa hang đã đóng sập lại tối tăm mù mịt như sa vào cái vực đen tối. Chàng lấy tay sờ soạng vách đá phủ rêu dày, phía trước có một cái khe nhỏ quằn quèo như cái ruột dê. Mò theo độ hơn một dặm thì thấy đường đi ngoi lên. Trèo lên dần dần mỗi bước mỗi thấy rộng rãi thêm. Lên đến cuối đường thì thấy bầu trời sáng sủa, chung quanh toàn là những lâu đài nguy nga tráng lệ nằm giữa mây xanh ráng đỏ, cỏ lạ cây kỳ bám ở lan can, hoa nở đầy trước cửa. Chàng chợt nghĩ nếu đây không phải là chỗ đền đài thờ phụng, thì tất là nơi ẩn cư của những bậc  hiền sĩ lánh đời, như những nơi núi Thứu (12) nguồn Đào (13). Bỗng thấy có hai người con gái áo xanh xuất hiện, họ bảo nhau rằng:
- Chú rể nhà ta đã đến kìa!

Đoạn họ vội chạy vào trong, một lúc đi ra nói rằng:
- Phu nhân chúng tôi sai mời chàng vào chơi.

Mặc dầu hết sức bỡ ngỡ chàng vẫn bạo dạn đi theo hai cô gái. Vòng quanh một bức tường gấm đi vào trong một khung cửa son, chàng thấy hai tòa cung điện bằng bạc đứng sững, có những tấm biển đề: "Điện Quỳnh hư", "Gác Dao Quang". Trên gác có một bà phu nhân áo trắng, dáng người quý phái ngồi trên một cái giường thất bảo, bên cạnh đặt một chiếc giường nhỏ bằng gỗ đàn hương, mời chàng lên ngồi và bảo rằng:
- Tính hiếu kỳ của chàng đã được chứng nghiệm. Chuyến đi chơi này của chàng, kể cũng đã thỏa nguyện bình sinh. Nhưng mối duyên gặp gỡ chàng có còn nhớ gì không?

Từ Thức thưa rằng:
- Tôi là một kẻ dật sĩ ở Tống Sơn. Một cánh buồm gió, một lá thuyền nan, phóng lãng giang hồ thích đâu đến đấy. Nào có biết chốn này lại có Tử phủ Thanh đô! Lần mò lên được tới đây, chẳng khác như mình đã mọc cánh mà bay lên đến cõi tiên vậy. Song lòng trần mờ tối, chưa biết tiền đồ ra làm sao. Dám xin chỉ bảo rõ ràng cho chúng tôi được hiểu.

Bà phu nhân cười bảo:
- Chàng biết sao được. Đây là núi Phù Lai, một động tiên thứ 6 trong 36 động, bồng bềnh ở ngoài bể cả, dưới không có bám bíu, như hai núi La Phù tan hợp theo với sóng rợn, mà ta tức là địa tiên ở Nam nhạc là Ngụy phu nhân. Vì thấy chàng là người cao nghĩa sẵn lòng cứu giúp sự nguy khốn cho người, nên mới dám làm phiền mời chàng đến đây.

Thấy Từ Thức còn ngỡ ngàng, người đàn bà lại nói:
- Khoan đã. Để còn cho chàng gặp một người quen cũ.

Đoạn đưa mắt cho con hầu đi gọi. Chốc sau, một cô tiên từ trong hành lang bước ra, dáng thướt tha kiều diễm, mỉm cười chào chàng. Từ liếc nhìn trộm, chính là người bẻ gãy cành hoa ngày trước. Bà tiên trỏ bảo rằng:
- Em nó tên là Giáng Hương, ngày trước gặp phải cái nạn trong khi đi xem hoa ở hội mẫu đơn, nhờ chàng cứu gỡ, ơn ấy khôn quên. Âu cũng là số trời. Nay muốn cho nó kết duyên để báo đền ơn trước.

Bèn ngay đêm ấy đốt đèn mỡ phượng, rải đệm vàng rồng, để hai người làm lễ giao bái.

Ngày hôm sau quần tiên đến mừng, có người mặc áo gấm cưỡi con ly từ đàng bắc xuống, có người bận xiêm lụa cưỡi rồng từ phía nam lên, có người đi kiệu ngọc, có người cưỡi xe gió, đồng thời lại họp. Tiệc yến đặt ở từng thượng trên gác Dao quang, buông rèm câu (14) ngọc, rủ trướng móc vàng, phía trước đặt một cái ghế bành bằng ngọc lưu ly mà để không. Quần tiên vái chào nhau cùng ngồi ở những ghế bên tả, Từ Thức thì ngồi ở cái giường bên hữu. Ngồi xong, có tiếng truyền hô là Kim tiên (15) đã đến, mọi người đều bước xuống đón cúi lạy chào. Đoạn rồi lên gác tấu nhạc.

Tiệc bày mâm bằng mã não, đĩa bằng ngọc thạch, các món ăn đều rất kỳ lạ, lại có những thứ rượu kim tương, ngọc lễ, mùi hương đưa lên thơm nức, dưới trần không bao giờ có được cái của quý như vậy. Người áo gấm trắng nói:
- Chúng tôi chơi ở chốn này mới tám vạn năm, mà bể Nam đã ba lần tung bụi. Nay chàng từ xa tới đây, không vì tiên phàm mà cách trở, ba sinh hương lửa, tưởng cũng không phụ, đừng nên cho chuyện thần tiên là câu chuyện hoang đường.

(còn tiếp)

_____________________
(12) Núi Thứu: xưa Tây vực có núi Thứu Lĩnh, vì núi hình chim Thứu nên thành tên.
(13) Nguồn Đào: xem ở trên
(14) Câu: cái móc để vén rèm, màn.
(15) Kim tiên: tức Tây Vương mẫu.

Thầy ơi , đèn mỡ phượng là đèn gì ạ ?

Đèn mỡ phượng là đèn đốt bằng mỡ của con chim phượng đó T. Phượng hoàng á. Cõi trần lấy đâu ra mỡ con Phượng để thắp sáng bao giờ đâu horangche
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3720
Registration date : 01/04/2011

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 I_icon13Thu 04 Jul 2019, 08:48

Phương Nguyên đã viết:
Trăng đã viết:
Ai Hoa đã viết:
TỪ THỨC LÊN TIÊN

(tiếp theo)

Đề xong, chàng đứng lặng trông ngắm thẫn thờ. Chợt thấy ở trên vách đá bỗng nứt toác ra một cái hang hình tròn rộng độ một trượng. Chàng vén áo đi vào, mới được mấy bước thì cửa hang đã đóng sập lại tối tăm mù mịt như sa vào cái vực đen tối. Chàng lấy tay sờ soạng vách đá phủ rêu dày, phía trước có một cái khe nhỏ quằn quèo như cái ruột dê. Mò theo độ hơn một dặm thì thấy đường đi ngoi lên. Trèo lên dần dần mỗi bước mỗi thấy rộng rãi thêm. Lên đến cuối đường thì thấy bầu trời sáng sủa, chung quanh toàn là những lâu đài nguy nga tráng lệ nằm giữa mây xanh ráng đỏ, cỏ lạ cây kỳ bám ở lan can, hoa nở đầy trước cửa. Chàng chợt nghĩ nếu đây không phải là chỗ đền đài thờ phụng, thì tất là nơi ẩn cư của những bậc  hiền sĩ lánh đời, như những nơi núi Thứu (12) nguồn Đào (13). Bỗng thấy có hai người con gái áo xanh xuất hiện, họ bảo nhau rằng:
- Chú rể nhà ta đã đến kìa!

Đoạn họ vội chạy vào trong, một lúc đi ra nói rằng:
- Phu nhân chúng tôi sai mời chàng vào chơi.

Mặc dầu hết sức bỡ ngỡ chàng vẫn bạo dạn đi theo hai cô gái. Vòng quanh một bức tường gấm đi vào trong một khung cửa son, chàng thấy hai tòa cung điện bằng bạc đứng sững, có những tấm biển đề: "Điện Quỳnh hư", "Gác Dao Quang". Trên gác có một bà phu nhân áo trắng, dáng người quý phái ngồi trên một cái giường thất bảo, bên cạnh đặt một chiếc giường nhỏ bằng gỗ đàn hương, mời chàng lên ngồi và bảo rằng:
- Tính hiếu kỳ của chàng đã được chứng nghiệm. Chuyến đi chơi này của chàng, kể cũng đã thỏa nguyện bình sinh. Nhưng mối duyên gặp gỡ chàng có còn nhớ gì không?

Từ Thức thưa rằng:
- Tôi là một kẻ dật sĩ ở Tống Sơn. Một cánh buồm gió, một lá thuyền nan, phóng lãng giang hồ thích đâu đến đấy. Nào có biết chốn này lại có Tử phủ Thanh đô! Lần mò lên được tới đây, chẳng khác như mình đã mọc cánh mà bay lên đến cõi tiên vậy. Song lòng trần mờ tối, chưa biết tiền đồ ra làm sao. Dám xin chỉ bảo rõ ràng cho chúng tôi được hiểu.

Bà phu nhân cười bảo:
- Chàng biết sao được. Đây là núi Phù Lai, một động tiên thứ 6 trong 36 động, bồng bềnh ở ngoài bể cả, dưới không có bám bíu, như hai núi La Phù tan hợp theo với sóng rợn, mà ta tức là địa tiên ở Nam nhạc là Ngụy phu nhân. Vì thấy chàng là người cao nghĩa sẵn lòng cứu giúp sự nguy khốn cho người, nên mới dám làm phiền mời chàng đến đây.

Thấy Từ Thức còn ngỡ ngàng, người đàn bà lại nói:
- Khoan đã. Để còn cho chàng gặp một người quen cũ.

Đoạn đưa mắt cho con hầu đi gọi. Chốc sau, một cô tiên từ trong hành lang bước ra, dáng thướt tha kiều diễm, mỉm cười chào chàng. Từ liếc nhìn trộm, chính là người bẻ gãy cành hoa ngày trước. Bà tiên trỏ bảo rằng:
- Em nó tên là Giáng Hương, ngày trước gặp phải cái nạn trong khi đi xem hoa ở hội mẫu đơn, nhờ chàng cứu gỡ, ơn ấy khôn quên. Âu cũng là số trời. Nay muốn cho nó kết duyên để báo đền ơn trước.

Bèn ngay đêm ấy đốt đèn mỡ phượng, rải đệm vàng rồng, để hai người làm lễ giao bái.

Ngày hôm sau quần tiên đến mừng, có người mặc áo gấm cưỡi con ly từ đàng bắc xuống, có người bận xiêm lụa cưỡi rồng từ phía nam lên, có người đi kiệu ngọc, có người cưỡi xe gió, đồng thời lại họp. Tiệc yến đặt ở từng thượng trên gác Dao quang, buông rèm câu (14) ngọc, rủ trướng móc vàng, phía trước đặt một cái ghế bành bằng ngọc lưu ly mà để không. Quần tiên vái chào nhau cùng ngồi ở những ghế bên tả, Từ Thức thì ngồi ở cái giường bên hữu. Ngồi xong, có tiếng truyền hô là Kim tiên (15) đã đến, mọi người đều bước xuống đón cúi lạy chào. Đoạn rồi lên gác tấu nhạc.

Tiệc bày mâm bằng mã não, đĩa bằng ngọc thạch, các món ăn đều rất kỳ lạ, lại có những thứ rượu kim tương, ngọc lễ, mùi hương đưa lên thơm nức, dưới trần không bao giờ có được cái của quý như vậy. Người áo gấm trắng nói:
- Chúng tôi chơi ở chốn này mới tám vạn năm, mà bể Nam đã ba lần tung bụi. Nay chàng từ xa tới đây, không vì tiên phàm mà cách trở, ba sinh hương lửa, tưởng cũng không phụ, đừng nên cho chuyện thần tiên là câu chuyện hoang đường.

(còn tiếp)

_____________________
(12) Núi Thứu: xưa Tây vực có núi Thứu Lĩnh, vì núi hình chim Thứu nên thành tên.
(13) Nguồn Đào: xem ở trên
(14) Câu: cái móc để vén rèm, màn.
(15) Kim tiên: tức Tây Vương mẫu.

Thầy ơi , đèn mỡ phượng là đèn gì ạ ?

Đèn mỡ phượng là đèn đốt bằng mỡ của con chim phượng đó T. Phượng hoàng á. Cõi trần lấy đâu ra mỡ con Phượng để thắp sáng bao giờ đâu horangche

Tội nghiệp chim phượng, tưởng ở cung tiên là sướng, ai dè bị lấy mỡ đốt đèn :potay:
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2366
Registration date : 23/03/2013

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 I_icon13Thu 04 Jul 2019, 09:04

Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Trăng đã viết:
Ai Hoa đã viết:
TỪ THỨC LÊN TIÊN

(tiếp theo)

Đề xong, chàng đứng lặng trông ngắm thẫn thờ. Chợt thấy ở trên vách đá bỗng nứt toác ra một cái hang hình tròn rộng độ một trượng. Chàng vén áo đi vào, mới được mấy bước thì cửa hang đã đóng sập lại tối tăm mù mịt như sa vào cái vực đen tối. Chàng lấy tay sờ soạng vách đá phủ rêu dày, phía trước có một cái khe nhỏ quằn quèo như cái ruột dê. Mò theo độ hơn một dặm thì thấy đường đi ngoi lên. Trèo lên dần dần mỗi bước mỗi thấy rộng rãi thêm. Lên đến cuối đường thì thấy bầu trời sáng sủa, chung quanh toàn là những lâu đài nguy nga tráng lệ nằm giữa mây xanh ráng đỏ, cỏ lạ cây kỳ bám ở lan can, hoa nở đầy trước cửa. Chàng chợt nghĩ nếu đây không phải là chỗ đền đài thờ phụng, thì tất là nơi ẩn cư của những bậc  hiền sĩ lánh đời, như những nơi núi Thứu (12) nguồn Đào (13). Bỗng thấy có hai người con gái áo xanh xuất hiện, họ bảo nhau rằng:
- Chú rể nhà ta đã đến kìa!

Đoạn họ vội chạy vào trong, một lúc đi ra nói rằng:
- Phu nhân chúng tôi sai mời chàng vào chơi.

Mặc dầu hết sức bỡ ngỡ chàng vẫn bạo dạn đi theo hai cô gái. Vòng quanh một bức tường gấm đi vào trong một khung cửa son, chàng thấy hai tòa cung điện bằng bạc đứng sững, có những tấm biển đề: "Điện Quỳnh hư", "Gác Dao Quang". Trên gác có một bà phu nhân áo trắng, dáng người quý phái ngồi trên một cái giường thất bảo, bên cạnh đặt một chiếc giường nhỏ bằng gỗ đàn hương, mời chàng lên ngồi và bảo rằng:
- Tính hiếu kỳ của chàng đã được chứng nghiệm. Chuyến đi chơi này của chàng, kể cũng đã thỏa nguyện bình sinh. Nhưng mối duyên gặp gỡ chàng có còn nhớ gì không?

Từ Thức thưa rằng:
- Tôi là một kẻ dật sĩ ở Tống Sơn. Một cánh buồm gió, một lá thuyền nan, phóng lãng giang hồ thích đâu đến đấy. Nào có biết chốn này lại có Tử phủ Thanh đô! Lần mò lên được tới đây, chẳng khác như mình đã mọc cánh mà bay lên đến cõi tiên vậy. Song lòng trần mờ tối, chưa biết tiền đồ ra làm sao. Dám xin chỉ bảo rõ ràng cho chúng tôi được hiểu.

Bà phu nhân cười bảo:
- Chàng biết sao được. Đây là núi Phù Lai, một động tiên thứ 6 trong 36 động, bồng bềnh ở ngoài bể cả, dưới không có bám bíu, như hai núi La Phù tan hợp theo với sóng rợn, mà ta tức là địa tiên ở Nam nhạc là Ngụy phu nhân. Vì thấy chàng là người cao nghĩa sẵn lòng cứu giúp sự nguy khốn cho người, nên mới dám làm phiền mời chàng đến đây.

Thấy Từ Thức còn ngỡ ngàng, người đàn bà lại nói:
- Khoan đã. Để còn cho chàng gặp một người quen cũ.

Đoạn đưa mắt cho con hầu đi gọi. Chốc sau, một cô tiên từ trong hành lang bước ra, dáng thướt tha kiều diễm, mỉm cười chào chàng. Từ liếc nhìn trộm, chính là người bẻ gãy cành hoa ngày trước. Bà tiên trỏ bảo rằng:
- Em nó tên là Giáng Hương, ngày trước gặp phải cái nạn trong khi đi xem hoa ở hội mẫu đơn, nhờ chàng cứu gỡ, ơn ấy khôn quên. Âu cũng là số trời. Nay muốn cho nó kết duyên để báo đền ơn trước.

Bèn ngay đêm ấy đốt đèn mỡ phượng, rải đệm vàng rồng, để hai người làm lễ giao bái.

Ngày hôm sau quần tiên đến mừng, có người mặc áo gấm cưỡi con ly từ đàng bắc xuống, có người bận xiêm lụa cưỡi rồng từ phía nam lên, có người đi kiệu ngọc, có người cưỡi xe gió, đồng thời lại họp. Tiệc yến đặt ở từng thượng trên gác Dao quang, buông rèm câu (14) ngọc, rủ trướng móc vàng, phía trước đặt một cái ghế bành bằng ngọc lưu ly mà để không. Quần tiên vái chào nhau cùng ngồi ở những ghế bên tả, Từ Thức thì ngồi ở cái giường bên hữu. Ngồi xong, có tiếng truyền hô là Kim tiên (15) đã đến, mọi người đều bước xuống đón cúi lạy chào. Đoạn rồi lên gác tấu nhạc.

Tiệc bày mâm bằng mã não, đĩa bằng ngọc thạch, các món ăn đều rất kỳ lạ, lại có những thứ rượu kim tương, ngọc lễ, mùi hương đưa lên thơm nức, dưới trần không bao giờ có được cái của quý như vậy. Người áo gấm trắng nói:
- Chúng tôi chơi ở chốn này mới tám vạn năm, mà bể Nam đã ba lần tung bụi. Nay chàng từ xa tới đây, không vì tiên phàm mà cách trở, ba sinh hương lửa, tưởng cũng không phụ, đừng nên cho chuyện thần tiên là câu chuyện hoang đường.

(còn tiếp)

_____________________
(12) Núi Thứu: xưa Tây vực có núi Thứu Lĩnh, vì núi hình chim Thứu nên thành tên.
(13) Nguồn Đào: xem ở trên
(14) Câu: cái móc để vén rèm, màn.
(15) Kim tiên: tức Tây Vương mẫu.

Thầy ơi , đèn mỡ phượng là đèn gì ạ ?

Đèn mỡ phượng là đèn đốt bằng mỡ của con chim phượng đó T. Phượng hoàng á. Cõi trần lấy đâu ra mỡ con Phượng để thắp sáng bao giờ đâu horangche

Tội nghiệp chim phượng, tưởng ở cung tiên là sướng, ai dè bị lấy mỡ đốt đèn  :potay:

Mà con chim phượng nó gầy lắm, ít mỡ. Tại nó đẹp mà. Giống thiếu nữ á ít mỡ mí đẹp. Thế nên mún đốt đèn mỡ phượng hàng đêm để vui chơi tiệc tùng thì không biết phải xử trảm bao nhiêu con phượng nữa. Hình như cái cõi đó rất nhiều chả phượng :laughing:
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8948
Registration date : 23/11/2007

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 I_icon13Thu 04 Jul 2019, 11:47

Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Trăng đã viết:
Ai Hoa đã viết:
TỪ THỨC LÊN TIÊN

(tiếp theo)

Đề xong, chàng đứng lặng trông ngắm thẫn thờ. Chợt thấy ở trên vách đá bỗng nứt toác ra một cái hang hình tròn rộng độ một trượng. Chàng vén áo đi vào, mới được mấy bước thì cửa hang đã đóng sập lại tối tăm mù mịt như sa vào cái vực đen tối. Chàng lấy tay sờ soạng vách đá phủ rêu dày, phía trước có một cái khe nhỏ quằn quèo như cái ruột dê. Mò theo độ hơn một dặm thì thấy đường đi ngoi lên. Trèo lên dần dần mỗi bước mỗi thấy rộng rãi thêm. Lên đến cuối đường thì thấy bầu trời sáng sủa, chung quanh toàn là những lâu đài nguy nga tráng lệ nằm giữa mây xanh ráng đỏ, cỏ lạ cây kỳ bám ở lan can, hoa nở đầy trước cửa. Chàng chợt nghĩ nếu đây không phải là chỗ đền đài thờ phụng, thì tất là nơi ẩn cư của những bậc  hiền sĩ lánh đời, như những nơi núi Thứu (12) nguồn Đào (13). Bỗng thấy có hai người con gái áo xanh xuất hiện, họ bảo nhau rằng:
- Chú rể nhà ta đã đến kìa!

Đoạn họ vội chạy vào trong, một lúc đi ra nói rằng:
- Phu nhân chúng tôi sai mời chàng vào chơi.

Mặc dầu hết sức bỡ ngỡ chàng vẫn bạo dạn đi theo hai cô gái. Vòng quanh một bức tường gấm đi vào trong một khung cửa son, chàng thấy hai tòa cung điện bằng bạc đứng sững, có những tấm biển đề: "Điện Quỳnh hư", "Gác Dao Quang". Trên gác có một bà phu nhân áo trắng, dáng người quý phái ngồi trên một cái giường thất bảo, bên cạnh đặt một chiếc giường nhỏ bằng gỗ đàn hương, mời chàng lên ngồi và bảo rằng:
- Tính hiếu kỳ của chàng đã được chứng nghiệm. Chuyến đi chơi này của chàng, kể cũng đã thỏa nguyện bình sinh. Nhưng mối duyên gặp gỡ chàng có còn nhớ gì không?

Từ Thức thưa rằng:
- Tôi là một kẻ dật sĩ ở Tống Sơn. Một cánh buồm gió, một lá thuyền nan, phóng lãng giang hồ thích đâu đến đấy. Nào có biết chốn này lại có Tử phủ Thanh đô! Lần mò lên được tới đây, chẳng khác như mình đã mọc cánh mà bay lên đến cõi tiên vậy. Song lòng trần mờ tối, chưa biết tiền đồ ra làm sao. Dám xin chỉ bảo rõ ràng cho chúng tôi được hiểu.

Bà phu nhân cười bảo:
- Chàng biết sao được. Đây là núi Phù Lai, một động tiên thứ 6 trong 36 động, bồng bềnh ở ngoài bể cả, dưới không có bám bíu, như hai núi La Phù tan hợp theo với sóng rợn, mà ta tức là địa tiên ở Nam nhạc là Ngụy phu nhân. Vì thấy chàng là người cao nghĩa sẵn lòng cứu giúp sự nguy khốn cho người, nên mới dám làm phiền mời chàng đến đây.

Thấy Từ Thức còn ngỡ ngàng, người đàn bà lại nói:
- Khoan đã. Để còn cho chàng gặp một người quen cũ.

Đoạn đưa mắt cho con hầu đi gọi. Chốc sau, một cô tiên từ trong hành lang bước ra, dáng thướt tha kiều diễm, mỉm cười chào chàng. Từ liếc nhìn trộm, chính là người bẻ gãy cành hoa ngày trước. Bà tiên trỏ bảo rằng:
- Em nó tên là Giáng Hương, ngày trước gặp phải cái nạn trong khi đi xem hoa ở hội mẫu đơn, nhờ chàng cứu gỡ, ơn ấy khôn quên. Âu cũng là số trời. Nay muốn cho nó kết duyên để báo đền ơn trước.

Bèn ngay đêm ấy đốt đèn mỡ phượng, rải đệm vàng rồng, để hai người làm lễ giao bái.

Ngày hôm sau quần tiên đến mừng, có người mặc áo gấm cưỡi con ly từ đàng bắc xuống, có người bận xiêm lụa cưỡi rồng từ phía nam lên, có người đi kiệu ngọc, có người cưỡi xe gió, đồng thời lại họp. Tiệc yến đặt ở từng thượng trên gác Dao quang, buông rèm câu (14) ngọc, rủ trướng móc vàng, phía trước đặt một cái ghế bành bằng ngọc lưu ly mà để không. Quần tiên vái chào nhau cùng ngồi ở những ghế bên tả, Từ Thức thì ngồi ở cái giường bên hữu. Ngồi xong, có tiếng truyền hô là Kim tiên (15) đã đến, mọi người đều bước xuống đón cúi lạy chào. Đoạn rồi lên gác tấu nhạc.

Tiệc bày mâm bằng mã não, đĩa bằng ngọc thạch, các món ăn đều rất kỳ lạ, lại có những thứ rượu kim tương, ngọc lễ, mùi hương đưa lên thơm nức, dưới trần không bao giờ có được cái của quý như vậy. Người áo gấm trắng nói:
- Chúng tôi chơi ở chốn này mới tám vạn năm, mà bể Nam đã ba lần tung bụi. Nay chàng từ xa tới đây, không vì tiên phàm mà cách trở, ba sinh hương lửa, tưởng cũng không phụ, đừng nên cho chuyện thần tiên là câu chuyện hoang đường.

(còn tiếp)

_____________________
(12) Núi Thứu: xưa Tây vực có núi Thứu Lĩnh, vì núi hình chim Thứu nên thành tên.
(13) Nguồn Đào: xem ở trên
(14) Câu: cái móc để vén rèm, màn.
(15) Kim tiên: tức Tây Vương mẫu.

Thầy ơi , đèn mỡ phượng là đèn gì ạ ?

Đèn mỡ phượng là đèn đốt bằng mỡ của con chim phượng đó T. Phượng hoàng á. Cõi trần lấy đâu ra mỡ con Phượng để thắp sáng bao giờ đâu horangche

Tội nghiệp chim phượng, tưởng ở cung tiên là sướng, ai dè bị lấy mỡ đốt đèn  :potay:

Mà con chim phượng nó gầy lắm, ít mỡ. Tại nó đẹp mà. Giống thiếu nữ á ít mỡ mí đẹp. Thế nên mún đốt đèn mỡ phượng hàng đêm để vui chơi tiệc tùng thì không biết phải xử trảm bao nhiêu con phượng nữa. Hình như cái cõi đó rất nhiều chả phượng :laughing:

Ối, chim phượng tiên mà, mún chảy ra bao nhiêu mỡ chả được? :224: Chỉ lạ là mấy vị tiên sao hong lấy ánh sáng mặt trời, mặt trăng hay các vì sao cho nó huyền diệu, đốt mỡ chi cho ra mùi khét lẹt, sinh khí carbon làm ô nhiễm môi trường... tiên giới? :21:

_________________________
Truyện xưa - Ái Hoa - Page 42 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện xưa - Ái Hoa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 42 trong tổng số 47 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 22 ... 41, 42, 43 ... 47  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện sáng tác, truyện kể ::   :: Ái Hoa-