Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 20:12

BẬU ỐM by Phương Nguyên Today at 18:26

Thụy Sĩ: Từ đói nghèo đến quốc gia hạnh phúc nhất thế giới by Trà Mi Today at 15:32

Biểu tình mới tại Hồng Kông by Trà Mi Today at 14:59

TÔI MONG TẤT CẢ CÁC BẠN TIẾP TỤC CON ĐƯỜNG DÙ TÔI CÓ CHẾT ĐI by Trà Mi Today at 11:47

Ca Dao by mongtho Today at 09:40

Truyện Thơ Cổ Tích by mongtho Today at 09:36

Phát ngôn 'cái lu' của ĐB Hồng Xuân gây phản ứng khôi hài by Trà Mi Today at 08:58

THƠ VUI CẨN VŨ. by Trà Mi Today at 07:42

CÒN NHỚ..CHƯA QUÊN - THƠ NGUYÊNHOANG. by NGUYÊNHOANG Today at 05:41

Truyện xưa - Ái Hoa by Phương Nguyên Yesterday at 21:57

MONG by Phương Nguyên Yesterday at 21:55

CHỐN CŨ by Phương Nguyên Yesterday at 21:51

Sưu tập Bộ cánh vẩy 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 14:59

Lục Bát Hoa ĐV by buixuanphuong09 Yesterday at 10:48

KIM DUNG GIỮA ĐỜI TÔI - VŨ ĐỨC SAO BIỂN by Trà Mi Yesterday at 10:23

Truyện ngụ ngôn La Fontaine tròn 350 tuổi by Trà Mi Yesterday at 09:57

Thằng người gỗ - Carlo Collodi by Trà Mi Yesterday at 09:48

Bỏ vợ - Hồ Biểu Chánh by Trà Mi Yesterday at 09:41

Nhân Văn Giai Phẩm - Thuỵ Khuê by Trà Mi Yesterday at 07:42

DUYÊN TÌNH by nguoidienviyeunguoi Yesterday at 00:43

TẬP TÀNH TRANH THƠ by Trăng Wed 17 Jul 2019, 18:45

Sưu Tầm Hoa Và Trái Của Cây Tre by Trăng Wed 17 Jul 2019, 18:09

Thầy... by Trăng Wed 17 Jul 2019, 18:05

Nhật ký Trương Chi by Trăng Wed 17 Jul 2019, 18:03

SỰ TÍCH CON VẠC SÀNH by Trăng Wed 17 Jul 2019, 18:02

Nắng ấm của anh (truyện dài) by Hoa mộc Wed 17 Jul 2019, 10:40

Biển Kí sự by Hoàng Phong Tue 16 Jul 2019, 21:12

Bài Tập Ý Nghĩa Thức Uẩn by mytutru Tue 16 Jul 2019, 18:04

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Tue 16 Jul 2019, 17:11

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Truyện xưa - Ái Hoa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 20 ... 37, 38, 39 ... 41 ... 45  Next
Tác giảThông điệp
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3408
Registration date : 01/04/2011

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 I_icon13Mon 06 May 2019, 09:07

chuoigia đã viết:


Hai tỷ chỉ nói chơi, hôn phải thiệt chứ ... :tongue:

hôn chỉ... có lợi chớ đâu thiệt gì?    :tease2:  


http://www.daovien.net/t13176-topic#124094
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8776
Registration date : 23/11/2007

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 I_icon13Tue 07 May 2019, 11:54

BÍCH CÂU KỲ NGỘ

(tiếp theo)

Dịch thơ:

ĐẾN TRƯỚC ĐỀN BẠCH MÃ, TRỞ VỀ CẢM TÁC

Buồn bã ngoài trời gió giục cơn
Một say duyên đứt tỉnh thêm hờn
Vẻ hoa tưởng mãi lòng sâu hút
Duyên hạnh xe rồi nghĩa sạch trơn
Hương vị dải đồng còn đượm thắm
Dung nhan người ngọc đã phai sờn
Động đào song cỏ xa muôn dặm
Biết đến nơi nào gặp cố nhơn

Ngọt vị phù sinh trót lỡ say
Thương tâm nàng có biết chăng này
Ba canh dòng Hán (28) ly chồng vợ
Một quãng non Bồng (29) cách nước mây
Đã hết hạn kỳ tiên đoạ lạc
Thì đem thệ ước liệu sum vầy
Trùng phùng như có duyên mai hậu
Chẳng thể phân cùng kẻ tỏ hay

Nay lò hương lạnh lệ tràn tuôn
Hiu quạnh nhà trơ ngọn gió luồn
Cung ngọc người tiên còn thú (30) mãi
Suối vàng kẻ tục đã gần luôn
Vu Thần (31) mộng tỉnh tam sinh (32) kiếp
Chức Nữ cầu xây thất tịch (33) hồn
Chim yến trên rường soi bóng lẻ  
Đau sầu cất tiếng gọi hoàng hôn

Dậy nghe cây gọi gió bên trời
Phiền muộn thi từ giọng biếng khơi
Thương uyển thu tàn đau nhạn đến
Vũ lăng xuân tận vắng oanh cười
Xương gầy khó chịu hơi hàn thổi
Dạ rối khôn đưa chén nhiệt mời
Đòi đoạn tình riêng sầu chốn chốn
Chuông chiều gà sớm vọng ngàn nơi

Yêu nhiều sao nỡ giận hờn nhau
Chẳng giữ bên tai tiếng ngọt ngào
Mộng huyễn còn mong giờ tái hợp
Sự rồi vẫn ngỡ giấc chiêm bao
Dù buồn hận dữ ngăn tình trước  
Hẳn nhớ duyên lành gặp kiếp sau
Cánh hạc như về cho gửi đấy… (34)
Đèn khuya một khúc ruột gan bào (35)

AH

(còn tiếp)

_____________________________

(28) Sông Ngân Hán. Theo truyền thuyết, Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bê việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận dữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau hai bên bờ sông Ngân, mỗi năm chỉ cho gặp nhau một lần.

(29) Núi Bồng Lai. Theo Sơn Hải kinh, núi Bồng Lai nằm trên một hòn đảo ở rìa phía đông của Bột Hải, cùng với 4 đảo khác trên đó các vị tiên sống, gọi là Phương Trượng (方丈), Doanh Châu (瀛州), Đại Dư (岱輿) và Viên Kiều (員嬌). Liệt Tử Xung Hư Chân Kinh nói: "Phía đông của Bột Hải, không rõ là xa bao nhiêu dặm, có một vùng nước lớn. Thực tế ở đó là một thung lũng không có đáy. Bởi phía dưới của thung lũng không có đáy nên thung lũng được gọi là Quy Khư. Nước từ tám phương trời và chín vùng đất, và nước sông Ngân Hà đều chảy đổ vào nơi này, thế mà nước ở đấy chẳng tăng chẳng giảm. Ở nơi này có năm ngọn núi. Ngọn thứ nhất tên là Đại Dư, ngọn thứ hai là Viên Kiều, ngọn thứ ba là Phương Hồ, ngọn thứ tư là Doanh Châu, và ngọn thứ năm là Bồng Lai. Các núi này cao 30.000 dặm, và chu vi 30.000 dặm. Đỉnh núi là vùng bằng phẳng, có đường kính 9.000 dặm. Các núi cách nhau 70.000 dặm, là nơi dân cư ở. Những đền đài và đạo quán trên đỉnh núi thì bằng vàng và ngọc. Cầm thú ở đó có màu trắng tinh khiết. Cây cối bằng ngọc trai và san hô. Hoa trái có vị thơm ngon dễ chịu. Ai mà ăn được hoa quả ấy sẽ không già và không chết."

(30) vui thú

(31) Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc nước Tàu. Đời Chiến Quốc, Sở Tương Vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. Trong lúc mơ màng giấc điệp, vua Sở mộng thấy thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình, rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích.
Sau khi cùng giai nhân ân ái mặn nồng, vua Sở hỏi:
- Chẳng hay ái khanh ở đâu đến đây để quả nhân duyên may gặp gỡ?
Giai nhân mỉm miệng cười duyên, thưa:
- Muôn tâu thánh thượng! Thiếp là thần nữ núi Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường, vốn cùng nhà vua có tiền duyên, nay được gặp gỡ thật là phỉ nguyền mong ước. Ở thiên cung, thiếp có nhiệm vụ buổi sớm làm mây, buổi chiều làm mưa ở Dương Đài.
Nói xong, đoạn biến mất. Nhà vua chợt tỉnh dậy, cảm thấy mùi hương như còn thoang thoảng đâu đây. Mộng đẹp vơ vẩn trong trí não, nhà vua thấy luyến tiếc vô cùng. Sau sai người lập miếu thờ (tức miếu Vu Sơn thần nữ) gọi là miếu Triên Viên.

(32) Tam sinh nghĩa là ba kiếp luân chuyển: kiếp này sang kiếp khác. Duyên nợ ba sinh là duyên nợ từ ba kiếp với nhau. Ý nói duyên nợ phải làm vợ chồng với nhau do số kiếp tiền định. Sách "Truyền đăng lục" và sách "Quần ngọc chú" có chép: "Xưa có chàng Tỉnh Lang, một hôm đến chùa Nam Huệ tự, nằm chơi, bỗng ngủ quên, chiêm bao thấy mình đi chơi non Bồng. Tỉnh Lang nhìn thấy một nhà sư ngồi niệm kinh, trước mặt có một cây nhang đương cháy. Tỉnh Lang thấy lạ, hỏi. Nhà sư đáp:
- Khi trước có một người đi cúng chùa, thắp cây nhang này, khấn nguyện. Nhang hãy còn cháy mà người ấy đã sinh ba kiếp rồi. Kiếp đầu nhà Đường, đời vua Huyền Tông, làm quan Phủ sứ ở đất Kiến Nam. Kiếp thứ hai cũng đời Đường, đời vua Hiến Tông, làm quan đất Tây Thục. Kiếp thứ ba, sinh ra tên Tỉnh Lang.
Tỉnh Lang nghe đến tên mình bỗng giựt mình tỉnh dậy, lòng nửa tin nửa ngờ."

(33) Thất tịch là ngày mồng 7 tháng 7 âm lịch, ngày quạ bắc cầu cho Chức Nữ Ngưu Lang gặp nhau.

(34) gửi đến non tiên, vì hạc ở non tiên.

(35) dịch thoát từ chữ “đoạn trường thiên”, tức là khúc ca đoạn trường.


_________________________
Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2210
Registration date : 23/03/2013

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 I_icon13Wed 08 May 2019, 00:17

Ai Hoa đã viết:
BÍCH CÂU KỲ NGỘ

(tiếp theo)

Dịch thơ:

Buồn bã ngoài trời gió giục cơn
Một say duyên đứt tỉnh thêm hờn
Vẻ hoa tưởng mãi lòng sâu hút
Duyên hạnh xe rồi nghĩa sạch trơn
Hương vị dải đồng còn đượm thắm
Dung nhan người ngọc đã phai sờn
Động đào song cỏ xa muôn dặm
Biết đến nơi nào gặp cố nhơn

Ngọt vị phù sinh trót lỡ say
Thương tâm nàng có biết chăng này
Ba canh dòng Hán (28) ly chồng vợ
Một quãng non Bồng (29) cách nước mây
Đã hết hạn kỳ tiên đoạ lạc
Thì đem thệ ước liệu sum vầy
Trùng phùng như có duyên mai hậu
Chẳng thể phân cùng kẻ tỏ hay

Nay lò hương lạnh lệ tràn tuôn
Hiu quạnh nhà trơ ngọn gió luồn
Cung ngọc người tiên còn thú (30) mãi
Suối vàng kẻ tục đã gần luôn
Vu Thần (31) mộng tỉnh tam sinh (32) kiếp
Chức Nữ cầu xây thất tịch (33) hồn
Chim yến trên rường soi bóng lẻ   
Đau sầu cất tiếng gọi hoàng hôn




AH

(còn tiếp)

_____________________________

(28) Sông Ngân Hán. Theo truyền thuyết, Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bễ việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận dữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau hai bên bờ sông Ngân, mỗi năm chỉ cho gặp nhau một lần.

(29) Núi Bồng Lai. Theo Sơn Hải kinh, núi Bồng Lai nằm trên một hòn đảo ở rìa phía đông của Bột Hải, cùng với 4 đảo khác trên đó các vị tiên sống, gọi là Phương Trượng (方丈), Doanh Châu (瀛州), Đại Dư (岱輿) và Viên Kiều (員嬌). Liệt Tử Xung Hư Chân Kinh nói: "Phía đông của Bột Hải, không rõ là xa bao nhiêu dặm, có một vùng nước lớn. Thực tế ở đó là một thung lũng không có đáy. Bởi phía dưới của thung lũng không có đáy nên thung lũng được gọi là Quy Khư. Nước từ tám phương trời và chín vùng đất, và nước sông Ngân Hà đều chảy đổ vào nơi này, thế mà nước ở đấy chẳng tăng chẳng giảm. Ở nơi này có năm ngọn núi. Ngọn thứ nhất tên là Đại Dư, ngọn thứ hai là Viên Kiều, ngọn thứ ba là Phương Hồ, ngọn thứ tư là Doanh Châu, và ngọn thứ năm là Bồng Lai. Các núi này cao 30.000 dặm, và chu vi 30.000 dặm. Đỉnh núi là vùng bằng phẳng, có đường kính 9.000 dặm. Các núi cách nhau 70.000 dặm, là nơi dân cư ở. Những đền đài và đạo quán trên đỉnh núi thì bằng vàng và ngọc. Cầm thú ở đó có màu trắng tinh khiết. Cây cối bằng ngọc trai và san hô. Hoa trái có vị thơm ngon dễ chịu. Ai mà ăn được hoa quả ấy sẽ không già và không chết."

(30) vui thú

(31) Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc nước Tàu. Đời Chiến Quốc, Sở Tương Vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. Trong lúc mơ màng giấc điệp, vua Sở mộng thấy thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình, rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích.
Sau khi cùng giai nhân ân ái mặn nồng, vua Sở hỏi:
- Chẳng hay ái khanh ở đâu đến đây để quả nhân duyên may gặp gỡ?
Giai nhân mỉm miệng cười duyên, thưa:
- Muôn tâu thánh thượng! Thiếp là thần nữ núi Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường, vốn cùng nhà vua có tiền duyên, nay được gặp gỡ thật là phỉ nguyền mong ước. Ở thiên cung, thiếp có nhiệm vụ buổi sớm làm mây, buổi chiều làm mưa ở Dương Đài.
Nói xong, đoạn biến mất. Nhà vua chợt tỉnh dậy, cảm thấy mùi hương như còn thoang thoảng đâu đây. Mộng đẹp vơ vẩn trong trí não, nhà vua thấy luyến tiếc vô cùng. Sau sai người lập miếu thờ (tức miếu Vu Sơn thần nữ) gọi là miếu Triên Viên.

(32) Tam sinh nghĩa là ba kiếp luân chuyển: kiếp này sang kiếp khác. Duyên nợ ba sinh là duyên nợ từ ba kiếp với nhau. Ý nói duyên nợ phải làm vợ chồng với nhau do số kiếp tiền định. Sách "Truyền đăng lục" và sách "Quần ngọc chú" có chép: "Xưa có chàng Tỉnh Lang, một hôm đến chùa Nam Huệ tự, nằm chơi, bỗng ngủ quên, chiêm bao thấy mình đi chơi non Bồng. Tỉnh Lang nhìn thấy một nhà sư ngồi niệm kinh, trước mặt có một cây nhang đương cháy. Tỉnh Lang thấy lạ, hỏi. Nhà sư đáp:
- Khi trước có một người đi cúng chùa, thắp cây nhang này, khấn nguyện. Nhang hãy còn cháy mà người ấy đã sinh ba kiếp rồi. Kiếp đầu nhà Đường, đời vua Huyền Tông, làm quan Phủ sứ ở đất Kiến Nam. Kiếp thứ hai cũng đời Đường, đời vua Hiến Tông, làm quan đất Tây Thục. Kiếp thứ ba, sinh ra tên Tỉnh Lang.
Tỉnh Lang nghe đến tên mình bỗng giựt mình tỉnh dậy, lòng nửa tin nửa ngờ."

(33) Thất tịch là ngày mồng 7 tháng 7 âm lịch, ngày quạ bắc cầu cho Chức Nữ Ngưu Lang gặp nhau.


Thầy ui, không khen không được mợi :-bd :blowkiss:
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8776
Registration date : 23/11/2007

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 I_icon13Wed 08 May 2019, 09:22

Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
BÍCH CÂU KỲ NGỘ

(tiếp theo)

Dịch thơ:

Buồn bã ngoài trời gió giục cơn
Một say duyên đứt tỉnh thêm hờn
Vẻ hoa tưởng mãi lòng sâu hút
Duyên hạnh xe rồi nghĩa sạch trơn
Hương vị dải đồng còn đượm thắm
Dung nhan người ngọc đã phai sờn
Động đào song cỏ xa muôn dặm
Biết đến nơi nào gặp cố nhơn

Ngọt vị phù sinh trót lỡ say
Thương tâm nàng có biết chăng này
Ba canh dòng Hán (28) ly chồng vợ
Một quãng non Bồng (29) cách nước mây
Đã hết hạn kỳ tiên đoạ lạc
Thì đem thệ ước liệu sum vầy
Trùng phùng như có duyên mai hậu
Chẳng thể phân cùng kẻ tỏ hay

Nay lò hương lạnh lệ tràn tuôn
Hiu quạnh nhà trơ ngọn gió luồn
Cung ngọc người tiên còn thú (30) mãi
Suối vàng kẻ tục đã gần luôn
Vu Thần (31) mộng tỉnh tam sinh (32) kiếp
Chức Nữ cầu xây thất tịch (33) hồn
Chim yến trên rường soi bóng lẻ   
Đau sầu cất tiếng gọi hoàng hôn




AH

(còn tiếp)

_____________________________

(28) Sông Ngân Hán. Theo truyền thuyết, Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bễ việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận dữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau hai bên bờ sông Ngân, mỗi năm chỉ cho gặp nhau một lần.

(29) Núi Bồng Lai. Theo Sơn Hải kinh, núi Bồng Lai nằm trên một hòn đảo ở rìa phía đông của Bột Hải, cùng với 4 đảo khác trên đó các vị tiên sống, gọi là Phương Trượng (方丈), Doanh Châu (瀛州), Đại Dư (岱輿) và Viên Kiều (員嬌). Liệt Tử Xung Hư Chân Kinh nói: "Phía đông của Bột Hải, không rõ là xa bao nhiêu dặm, có một vùng nước lớn. Thực tế ở đó là một thung lũng không có đáy. Bởi phía dưới của thung lũng không có đáy nên thung lũng được gọi là Quy Khư. Nước từ tám phương trời và chín vùng đất, và nước sông Ngân Hà đều chảy đổ vào nơi này, thế mà nước ở đấy chẳng tăng chẳng giảm. Ở nơi này có năm ngọn núi. Ngọn thứ nhất tên là Đại Dư, ngọn thứ hai là Viên Kiều, ngọn thứ ba là Phương Hồ, ngọn thứ tư là Doanh Châu, và ngọn thứ năm là Bồng Lai. Các núi này cao 30.000 dặm, và chu vi 30.000 dặm. Đỉnh núi là vùng bằng phẳng, có đường kính 9.000 dặm. Các núi cách nhau 70.000 dặm, là nơi dân cư ở. Những đền đài và đạo quán trên đỉnh núi thì bằng vàng và ngọc. Cầm thú ở đó có màu trắng tinh khiết. Cây cối bằng ngọc trai và san hô. Hoa trái có vị thơm ngon dễ chịu. Ai mà ăn được hoa quả ấy sẽ không già và không chết."

(30) vui thú

(31) Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc nước Tàu. Đời Chiến Quốc, Sở Tương Vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. Trong lúc mơ màng giấc điệp, vua Sở mộng thấy thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình, rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích.
Sau khi cùng giai nhân ân ái mặn nồng, vua Sở hỏi:
- Chẳng hay ái khanh ở đâu đến đây để quả nhân duyên may gặp gỡ?
Giai nhân mỉm miệng cười duyên, thưa:
- Muôn tâu thánh thượng! Thiếp là thần nữ núi Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường, vốn cùng nhà vua có tiền duyên, nay được gặp gỡ thật là phỉ nguyền mong ước. Ở thiên cung, thiếp có nhiệm vụ buổi sớm làm mây, buổi chiều làm mưa ở Dương Đài.
Nói xong, đoạn biến mất. Nhà vua chợt tỉnh dậy, cảm thấy mùi hương như còn thoang thoảng đâu đây. Mộng đẹp vơ vẩn trong trí não, nhà vua thấy luyến tiếc vô cùng. Sau sai người lập miếu thờ (tức miếu Vu Sơn thần nữ) gọi là miếu Triên Viên.

(32) Tam sinh nghĩa là ba kiếp luân chuyển: kiếp này sang kiếp khác. Duyên nợ ba sinh là duyên nợ từ ba kiếp với nhau. Ý nói duyên nợ phải làm vợ chồng với nhau do số kiếp tiền định. Sách "Truyền đăng lục" và sách "Quần ngọc chú" có chép: "Xưa có chàng Tỉnh Lang, một hôm đến chùa Nam Huệ tự, nằm chơi, bỗng ngủ quên, chiêm bao thấy mình đi chơi non Bồng. Tỉnh Lang nhìn thấy một nhà sư ngồi niệm kinh, trước mặt có một cây nhang đương cháy. Tỉnh Lang thấy lạ, hỏi. Nhà sư đáp:
- Khi trước có một người đi cúng chùa, thắp cây nhang này, khấn nguyện. Nhang hãy còn cháy mà người ấy đã sinh ba kiếp rồi. Kiếp đầu nhà Đường, đời vua Huyền Tông, làm quan Phủ sứ ở đất Kiến Nam. Kiếp thứ hai cũng đời Đường, đời vua Hiến Tông, làm quan đất Tây Thục. Kiếp thứ ba, sinh ra tên Tỉnh Lang.
Tỉnh Lang nghe đến tên mình bỗng giựt mình tỉnh dậy, lòng nửa tin nửa ngờ."

(33) Thất tịch là ngày mồng 7 tháng 7 âm lịch, ngày quạ bắc cầu cho Chức Nữ Ngưu Lang gặp nhau.


Thầy ui, không khen không được mợi :-bd :blowkiss:

Ai cũng chê chỉ có một mình PN khen thui, cũng an ủi một chút!  :tongue:

_________________________
Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
mytutru

mytutru

Tổng số bài gửi : 8709
Registration date : 08/08/2009

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 I_icon13Wed 08 May 2019, 09:28

Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
BÍCH CÂU KỲ NGỘ

(tiếp theo)

Dịch thơ:

Buồn bã ngoài trời gió giục cơn
Một say duyên đứt tỉnh thêm hờn
Vẻ hoa tưởng mãi lòng sâu hút
Duyên hạnh xe rồi nghĩa sạch trơn
Hương vị dải đồng còn đượm thắm
Dung nhan người ngọc đã phai sờn
Động đào song cỏ xa muôn dặm
Biết đến nơi nào gặp cố nhơn

Ngọt vị phù sinh trót lỡ say
Thương tâm nàng có biết chăng này
Ba canh dòng Hán (28) ly chồng vợ
Một quãng non Bồng (29) cách nước mây
Đã hết hạn kỳ tiên đoạ lạc
Thì đem thệ ước liệu sum vầy
Trùng phùng như có duyên mai hậu
Chẳng thể phân cùng kẻ tỏ hay

Nay lò hương lạnh lệ tràn tuôn
Hiu quạnh nhà trơ ngọn gió luồn
Cung ngọc người tiên còn thú (30) mãi
Suối vàng kẻ tục đã gần luôn
Vu Thần (31) mộng tỉnh tam sinh (32) kiếp
Chức Nữ cầu xây thất tịch (33) hồn
Chim yến trên rường soi bóng lẻ   
Đau sầu cất tiếng gọi hoàng hôn




AH

(còn tiếp)

_____________________________

(28) Sông Ngân Hán. Theo truyền thuyết, Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bễ việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận dữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau hai bên bờ sông Ngân, mỗi năm chỉ cho gặp nhau một lần.

(29) Núi Bồng Lai. Theo Sơn Hải kinh, núi Bồng Lai nằm trên một hòn đảo ở rìa phía đông của Bột Hải, cùng với 4 đảo khác trên đó các vị tiên sống, gọi là Phương Trượng (方丈), Doanh Châu (瀛州), Đại Dư (岱輿) và Viên Kiều (員嬌). Liệt Tử Xung Hư Chân Kinh nói: "Phía đông của Bột Hải, không rõ là xa bao nhiêu dặm, có một vùng nước lớn. Thực tế ở đó là một thung lũng không có đáy. Bởi phía dưới của thung lũng không có đáy nên thung lũng được gọi là Quy Khư. Nước từ tám phương trời và chín vùng đất, và nước sông Ngân Hà đều chảy đổ vào nơi này, thế mà nước ở đấy chẳng tăng chẳng giảm. Ở nơi này có năm ngọn núi. Ngọn thứ nhất tên là Đại Dư, ngọn thứ hai là Viên Kiều, ngọn thứ ba là Phương Hồ, ngọn thứ tư là Doanh Châu, và ngọn thứ năm là Bồng Lai. Các núi này cao 30.000 dặm, và chu vi 30.000 dặm. Đỉnh núi là vùng bằng phẳng, có đường kính 9.000 dặm. Các núi cách nhau 70.000 dặm, là nơi dân cư ở. Những đền đài và đạo quán trên đỉnh núi thì bằng vàng và ngọc. Cầm thú ở đó có màu trắng tinh khiết. Cây cối bằng ngọc trai và san hô. Hoa trái có vị thơm ngon dễ chịu. Ai mà ăn được hoa quả ấy sẽ không già và không chết."

(30) vui thú

(31) Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc nước Tàu. Đời Chiến Quốc, Sở Tương Vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. Trong lúc mơ màng giấc điệp, vua Sở mộng thấy thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình, rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích.
Sau khi cùng giai nhân ân ái mặn nồng, vua Sở hỏi:
- Chẳng hay ái khanh ở đâu đến đây để quả nhân duyên may gặp gỡ?
Giai nhân mỉm miệng cười duyên, thưa:
- Muôn tâu thánh thượng! Thiếp là thần nữ núi Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường, vốn cùng nhà vua có tiền duyên, nay được gặp gỡ thật là phỉ nguyền mong ước. Ở thiên cung, thiếp có nhiệm vụ buổi sớm làm mây, buổi chiều làm mưa ở Dương Đài.
Nói xong, đoạn biến mất. Nhà vua chợt tỉnh dậy, cảm thấy mùi hương như còn thoang thoảng đâu đây. Mộng đẹp vơ vẩn trong trí não, nhà vua thấy luyến tiếc vô cùng. Sau sai người lập miếu thờ (tức miếu Vu Sơn thần nữ) gọi là miếu Triên Viên.

(32) Tam sinh nghĩa là ba kiếp luân chuyển: kiếp này sang kiếp khác. Duyên nợ ba sinh là duyên nợ từ ba kiếp với nhau. Ý nói duyên nợ phải làm vợ chồng với nhau do số kiếp tiền định. Sách "Truyền đăng lục" và sách "Quần ngọc chú" có chép: "Xưa có chàng Tỉnh Lang, một hôm đến chùa Nam Huệ tự, nằm chơi, bỗng ngủ quên, chiêm bao thấy mình đi chơi non Bồng. Tỉnh Lang nhìn thấy một nhà sư ngồi niệm kinh, trước mặt có một cây nhang đương cháy. Tỉnh Lang thấy lạ, hỏi. Nhà sư đáp:
- Khi trước có một người đi cúng chùa, thắp cây nhang này, khấn nguyện. Nhang hãy còn cháy mà người ấy đã sinh ba kiếp rồi. Kiếp đầu nhà Đường, đời vua Huyền Tông, làm quan Phủ sứ ở đất Kiến Nam. Kiếp thứ hai cũng đời Đường, đời vua Hiến Tông, làm quan đất Tây Thục. Kiếp thứ ba, sinh ra tên Tỉnh Lang.
Tỉnh Lang nghe đến tên mình bỗng giựt mình tỉnh dậy, lòng nửa tin nửa ngờ."

(33) Thất tịch là ngày mồng 7 tháng 7 âm lịch, ngày quạ bắc cầu cho Chức Nữ Ngưu Lang gặp nhau.


Thầy ui, không khen không được mợi :-bd :blowkiss:

Ai cũng chê chỉ có một mình PN khen thui, cũng an ủi một chút!  :tongue:

Kính Bạch Thầy .. Truyện hay lắm mà 😊🙏😊
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8776
Registration date : 23/11/2007

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 I_icon13Wed 08 May 2019, 09:35

mytutru đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
BÍCH CÂU KỲ NGỘ

(tiếp theo)

Dịch thơ:

Buồn bã ngoài trời gió giục cơn
Một say duyên đứt tỉnh thêm hờn
Vẻ hoa tưởng mãi lòng sâu hút
Duyên hạnh xe rồi nghĩa sạch trơn
Hương vị dải đồng còn đượm thắm
Dung nhan người ngọc đã phai sờn
Động đào song cỏ xa muôn dặm
Biết đến nơi nào gặp cố nhơn

Ngọt vị phù sinh trót lỡ say
Thương tâm nàng có biết chăng này
Ba canh dòng Hán (28) ly chồng vợ
Một quãng non Bồng (29) cách nước mây
Đã hết hạn kỳ tiên đoạ lạc
Thì đem thệ ước liệu sum vầy
Trùng phùng như có duyên mai hậu
Chẳng thể phân cùng kẻ tỏ hay

Nay lò hương lạnh lệ tràn tuôn
Hiu quạnh nhà trơ ngọn gió luồn
Cung ngọc người tiên còn thú (30) mãi
Suối vàng kẻ tục đã gần luôn
Vu Thần (31) mộng tỉnh tam sinh (32) kiếp
Chức Nữ cầu xây thất tịch (33) hồn
Chim yến trên rường soi bóng lẻ   
Đau sầu cất tiếng gọi hoàng hôn




AH

(còn tiếp)

_____________________________

(28) Sông Ngân Hán. Theo truyền thuyết, Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bễ việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận dữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau hai bên bờ sông Ngân, mỗi năm chỉ cho gặp nhau một lần.

(29) Núi Bồng Lai. Theo Sơn Hải kinh, núi Bồng Lai nằm trên một hòn đảo ở rìa phía đông của Bột Hải, cùng với 4 đảo khác trên đó các vị tiên sống, gọi là Phương Trượng (方丈), Doanh Châu (瀛州), Đại Dư (岱輿) và Viên Kiều (員嬌). Liệt Tử Xung Hư Chân Kinh nói: "Phía đông của Bột Hải, không rõ là xa bao nhiêu dặm, có một vùng nước lớn. Thực tế ở đó là một thung lũng không có đáy. Bởi phía dưới của thung lũng không có đáy nên thung lũng được gọi là Quy Khư. Nước từ tám phương trời và chín vùng đất, và nước sông Ngân Hà đều chảy đổ vào nơi này, thế mà nước ở đấy chẳng tăng chẳng giảm. Ở nơi này có năm ngọn núi. Ngọn thứ nhất tên là Đại Dư, ngọn thứ hai là Viên Kiều, ngọn thứ ba là Phương Hồ, ngọn thứ tư là Doanh Châu, và ngọn thứ năm là Bồng Lai. Các núi này cao 30.000 dặm, và chu vi 30.000 dặm. Đỉnh núi là vùng bằng phẳng, có đường kính 9.000 dặm. Các núi cách nhau 70.000 dặm, là nơi dân cư ở. Những đền đài và đạo quán trên đỉnh núi thì bằng vàng và ngọc. Cầm thú ở đó có màu trắng tinh khiết. Cây cối bằng ngọc trai và san hô. Hoa trái có vị thơm ngon dễ chịu. Ai mà ăn được hoa quả ấy sẽ không già và không chết."

(30) vui thú

(31) Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc nước Tàu. Đời Chiến Quốc, Sở Tương Vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. Trong lúc mơ màng giấc điệp, vua Sở mộng thấy thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình, rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích.
Sau khi cùng giai nhân ân ái mặn nồng, vua Sở hỏi:
- Chẳng hay ái khanh ở đâu đến đây để quả nhân duyên may gặp gỡ?
Giai nhân mỉm miệng cười duyên, thưa:
- Muôn tâu thánh thượng! Thiếp là thần nữ núi Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường, vốn cùng nhà vua có tiền duyên, nay được gặp gỡ thật là phỉ nguyền mong ước. Ở thiên cung, thiếp có nhiệm vụ buổi sớm làm mây, buổi chiều làm mưa ở Dương Đài.
Nói xong, đoạn biến mất. Nhà vua chợt tỉnh dậy, cảm thấy mùi hương như còn thoang thoảng đâu đây. Mộng đẹp vơ vẩn trong trí não, nhà vua thấy luyến tiếc vô cùng. Sau sai người lập miếu thờ (tức miếu Vu Sơn thần nữ) gọi là miếu Triên Viên.

(32) Tam sinh nghĩa là ba kiếp luân chuyển: kiếp này sang kiếp khác. Duyên nợ ba sinh là duyên nợ từ ba kiếp với nhau. Ý nói duyên nợ phải làm vợ chồng với nhau do số kiếp tiền định. Sách "Truyền đăng lục" và sách "Quần ngọc chú" có chép: "Xưa có chàng Tỉnh Lang, một hôm đến chùa Nam Huệ tự, nằm chơi, bỗng ngủ quên, chiêm bao thấy mình đi chơi non Bồng. Tỉnh Lang nhìn thấy một nhà sư ngồi niệm kinh, trước mặt có một cây nhang đương cháy. Tỉnh Lang thấy lạ, hỏi. Nhà sư đáp:
- Khi trước có một người đi cúng chùa, thắp cây nhang này, khấn nguyện. Nhang hãy còn cháy mà người ấy đã sinh ba kiếp rồi. Kiếp đầu nhà Đường, đời vua Huyền Tông, làm quan Phủ sứ ở đất Kiến Nam. Kiếp thứ hai cũng đời Đường, đời vua Hiến Tông, làm quan đất Tây Thục. Kiếp thứ ba, sinh ra tên Tỉnh Lang.
Tỉnh Lang nghe đến tên mình bỗng giựt mình tỉnh dậy, lòng nửa tin nửa ngờ."

(33) Thất tịch là ngày mồng 7 tháng 7 âm lịch, ngày quạ bắc cầu cho Chức Nữ Ngưu Lang gặp nhau.


Thầy ui, không khen không được mợi :-bd :blowkiss:

Ai cũng chê chỉ có một mình PN khen thui, cũng an ủi một chút!  :tongue:

Kính Bạch Thầy .. Truyện hay lắm mà 😊🙏😊

PN khen thơ dịch, hong có khen truyện! Vả lại truyện và thơ tiếng Hán hong phải của AH, AH chỉ là người kể lại.  :read:

_________________________
Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2210
Registration date : 23/03/2013

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 I_icon13Wed 08 May 2019, 09:37

mytutru đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
BÍCH CÂU KỲ NGỘ

(tiếp theo)

Dịch thơ:

Buồn bã ngoài trời gió giục cơn
Một say duyên đứt tỉnh thêm hờn
Vẻ hoa tưởng mãi lòng sâu hút
Duyên hạnh xe rồi nghĩa sạch trơn
Hương vị dải đồng còn đượm thắm
Dung nhan người ngọc đã phai sờn
Động đào song cỏ xa muôn dặm
Biết đến nơi nào gặp cố nhơn

Ngọt vị phù sinh trót lỡ say
Thương tâm nàng có biết chăng này
Ba canh dòng Hán (28) ly chồng vợ
Một quãng non Bồng (29) cách nước mây
Đã hết hạn kỳ tiên đoạ lạc
Thì đem thệ ước liệu sum vầy
Trùng phùng như có duyên mai hậu
Chẳng thể phân cùng kẻ tỏ hay

Nay lò hương lạnh lệ tràn tuôn
Hiu quạnh nhà trơ ngọn gió luồn
Cung ngọc người tiên còn thú (30) mãi
Suối vàng kẻ tục đã gần luôn
Vu Thần (31) mộng tỉnh tam sinh (32) kiếp
Chức Nữ cầu xây thất tịch (33) hồn
Chim yến trên rường soi bóng lẻ   
Đau sầu cất tiếng gọi hoàng hôn




AH

(còn tiếp)

_____________________________

(28) Sông Ngân Hán. Theo truyền thuyết, Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bễ việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận dữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau hai bên bờ sông Ngân, mỗi năm chỉ cho gặp nhau một lần.

(29) Núi Bồng Lai. Theo Sơn Hải kinh, núi Bồng Lai nằm trên một hòn đảo ở rìa phía đông của Bột Hải, cùng với 4 đảo khác trên đó các vị tiên sống, gọi là Phương Trượng (方丈), Doanh Châu (瀛州), Đại Dư (岱輿) và Viên Kiều (員嬌). Liệt Tử Xung Hư Chân Kinh nói: "Phía đông của Bột Hải, không rõ là xa bao nhiêu dặm, có một vùng nước lớn. Thực tế ở đó là một thung lũng không có đáy. Bởi phía dưới của thung lũng không có đáy nên thung lũng được gọi là Quy Khư. Nước từ tám phương trời và chín vùng đất, và nước sông Ngân Hà đều chảy đổ vào nơi này, thế mà nước ở đấy chẳng tăng chẳng giảm. Ở nơi này có năm ngọn núi. Ngọn thứ nhất tên là Đại Dư, ngọn thứ hai là Viên Kiều, ngọn thứ ba là Phương Hồ, ngọn thứ tư là Doanh Châu, và ngọn thứ năm là Bồng Lai. Các núi này cao 30.000 dặm, và chu vi 30.000 dặm. Đỉnh núi là vùng bằng phẳng, có đường kính 9.000 dặm. Các núi cách nhau 70.000 dặm, là nơi dân cư ở. Những đền đài và đạo quán trên đỉnh núi thì bằng vàng và ngọc. Cầm thú ở đó có màu trắng tinh khiết. Cây cối bằng ngọc trai và san hô. Hoa trái có vị thơm ngon dễ chịu. Ai mà ăn được hoa quả ấy sẽ không già và không chết."

(30) vui thú

(31) Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc nước Tàu. Đời Chiến Quốc, Sở Tương Vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. Trong lúc mơ màng giấc điệp, vua Sở mộng thấy thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình, rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích.
Sau khi cùng giai nhân ân ái mặn nồng, vua Sở hỏi:
- Chẳng hay ái khanh ở đâu đến đây để quả nhân duyên may gặp gỡ?
Giai nhân mỉm miệng cười duyên, thưa:
- Muôn tâu thánh thượng! Thiếp là thần nữ núi Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường, vốn cùng nhà vua có tiền duyên, nay được gặp gỡ thật là phỉ nguyền mong ước. Ở thiên cung, thiếp có nhiệm vụ buổi sớm làm mây, buổi chiều làm mưa ở Dương Đài.
Nói xong, đoạn biến mất. Nhà vua chợt tỉnh dậy, cảm thấy mùi hương như còn thoang thoảng đâu đây. Mộng đẹp vơ vẩn trong trí não, nhà vua thấy luyến tiếc vô cùng. Sau sai người lập miếu thờ (tức miếu Vu Sơn thần nữ) gọi là miếu Triên Viên.

(32) Tam sinh nghĩa là ba kiếp luân chuyển: kiếp này sang kiếp khác. Duyên nợ ba sinh là duyên nợ từ ba kiếp với nhau. Ý nói duyên nợ phải làm vợ chồng với nhau do số kiếp tiền định. Sách "Truyền đăng lục" và sách "Quần ngọc chú" có chép: "Xưa có chàng Tỉnh Lang, một hôm đến chùa Nam Huệ tự, nằm chơi, bỗng ngủ quên, chiêm bao thấy mình đi chơi non Bồng. Tỉnh Lang nhìn thấy một nhà sư ngồi niệm kinh, trước mặt có một cây nhang đương cháy. Tỉnh Lang thấy lạ, hỏi. Nhà sư đáp:
- Khi trước có một người đi cúng chùa, thắp cây nhang này, khấn nguyện. Nhang hãy còn cháy mà người ấy đã sinh ba kiếp rồi. Kiếp đầu nhà Đường, đời vua Huyền Tông, làm quan Phủ sứ ở đất Kiến Nam. Kiếp thứ hai cũng đời Đường, đời vua Hiến Tông, làm quan đất Tây Thục. Kiếp thứ ba, sinh ra tên Tỉnh Lang.
Tỉnh Lang nghe đến tên mình bỗng giựt mình tỉnh dậy, lòng nửa tin nửa ngờ."

(33) Thất tịch là ngày mồng 7 tháng 7 âm lịch, ngày quạ bắc cầu cho Chức Nữ Ngưu Lang gặp nhau.


Thầy ui, không khen không được mợi :-bd :blowkiss:

Ai cũng chê chỉ có một mình PN khen thui, cũng an ủi một chút!  :tongue:

Kính Bạch Thầy .. Truyện hay lắm mà 😊🙏😊

Muội khen thơ thầy dịch á tỷ :whisper:
Về Đầu Trang Go down
mytutru

mytutru

Tổng số bài gửi : 8709
Registration date : 08/08/2009

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 I_icon13Wed 08 May 2019, 09:40

Phương Nguyên đã viết:
mytutru đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
BÍCH CÂU KỲ NGỘ

(tiếp theo)

Dịch thơ:

Buồn bã ngoài trời gió giục cơn
Một say duyên đứt tỉnh thêm hờn
Vẻ hoa tưởng mãi lòng sâu hút
Duyên hạnh xe rồi nghĩa sạch trơn
Hương vị dải đồng còn đượm thắm
Dung nhan người ngọc đã phai sờn
Động đào song cỏ xa muôn dặm
Biết đến nơi nào gặp cố nhơn

Ngọt vị phù sinh trót lỡ say
Thương tâm nàng có biết chăng này
Ba canh dòng Hán (28) ly chồng vợ
Một quãng non Bồng (29) cách nước mây
Đã hết hạn kỳ tiên đoạ lạc
Thì đem thệ ước liệu sum vầy
Trùng phùng như có duyên mai hậu
Chẳng thể phân cùng kẻ tỏ hay

Nay lò hương lạnh lệ tràn tuôn
Hiu quạnh nhà trơ ngọn gió luồn
Cung ngọc người tiên còn thú (30) mãi
Suối vàng kẻ tục đã gần luôn
Vu Thần (31) mộng tỉnh tam sinh (32) kiếp
Chức Nữ cầu xây thất tịch (33) hồn
Chim yến trên rường soi bóng lẻ   
Đau sầu cất tiếng gọi hoàng hôn




AH

(còn tiếp)

_____________________________

(28) Sông Ngân Hán. Theo truyền thuyết, Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bễ việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận dữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau hai bên bờ sông Ngân, mỗi năm chỉ cho gặp nhau một lần.

(29) Núi Bồng Lai. Theo Sơn Hải kinh, núi Bồng Lai nằm trên một hòn đảo ở rìa phía đông của Bột Hải, cùng với 4 đảo khác trên đó các vị tiên sống, gọi là Phương Trượng (方丈), Doanh Châu (瀛州), Đại Dư (岱輿) và Viên Kiều (員嬌). Liệt Tử Xung Hư Chân Kinh nói: "Phía đông của Bột Hải, không rõ là xa bao nhiêu dặm, có một vùng nước lớn. Thực tế ở đó là một thung lũng không có đáy. Bởi phía dưới của thung lũng không có đáy nên thung lũng được gọi là Quy Khư. Nước từ tám phương trời và chín vùng đất, và nước sông Ngân Hà đều chảy đổ vào nơi này, thế mà nước ở đấy chẳng tăng chẳng giảm. Ở nơi này có năm ngọn núi. Ngọn thứ nhất tên là Đại Dư, ngọn thứ hai là Viên Kiều, ngọn thứ ba là Phương Hồ, ngọn thứ tư là Doanh Châu, và ngọn thứ năm là Bồng Lai. Các núi này cao 30.000 dặm, và chu vi 30.000 dặm. Đỉnh núi là vùng bằng phẳng, có đường kính 9.000 dặm. Các núi cách nhau 70.000 dặm, là nơi dân cư ở. Những đền đài và đạo quán trên đỉnh núi thì bằng vàng và ngọc. Cầm thú ở đó có màu trắng tinh khiết. Cây cối bằng ngọc trai và san hô. Hoa trái có vị thơm ngon dễ chịu. Ai mà ăn được hoa quả ấy sẽ không già và không chết."

(30) vui thú

(31) Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc nước Tàu. Đời Chiến Quốc, Sở Tương Vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. Trong lúc mơ màng giấc điệp, vua Sở mộng thấy thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình, rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích.
Sau khi cùng giai nhân ân ái mặn nồng, vua Sở hỏi:
- Chẳng hay ái khanh ở đâu đến đây để quả nhân duyên may gặp gỡ?
Giai nhân mỉm miệng cười duyên, thưa:
- Muôn tâu thánh thượng! Thiếp là thần nữ núi Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường, vốn cùng nhà vua có tiền duyên, nay được gặp gỡ thật là phỉ nguyền mong ước. Ở thiên cung, thiếp có nhiệm vụ buổi sớm làm mây, buổi chiều làm mưa ở Dương Đài.
Nói xong, đoạn biến mất. Nhà vua chợt tỉnh dậy, cảm thấy mùi hương như còn thoang thoảng đâu đây. Mộng đẹp vơ vẩn trong trí não, nhà vua thấy luyến tiếc vô cùng. Sau sai người lập miếu thờ (tức miếu Vu Sơn thần nữ) gọi là miếu Triên Viên.

(32) Tam sinh nghĩa là ba kiếp luân chuyển: kiếp này sang kiếp khác. Duyên nợ ba sinh là duyên nợ từ ba kiếp với nhau. Ý nói duyên nợ phải làm vợ chồng với nhau do số kiếp tiền định. Sách "Truyền đăng lục" và sách "Quần ngọc chú" có chép: "Xưa có chàng Tỉnh Lang, một hôm đến chùa Nam Huệ tự, nằm chơi, bỗng ngủ quên, chiêm bao thấy mình đi chơi non Bồng. Tỉnh Lang nhìn thấy một nhà sư ngồi niệm kinh, trước mặt có một cây nhang đương cháy. Tỉnh Lang thấy lạ, hỏi. Nhà sư đáp:
- Khi trước có một người đi cúng chùa, thắp cây nhang này, khấn nguyện. Nhang hãy còn cháy mà người ấy đã sinh ba kiếp rồi. Kiếp đầu nhà Đường, đời vua Huyền Tông, làm quan Phủ sứ ở đất Kiến Nam. Kiếp thứ hai cũng đời Đường, đời vua Hiến Tông, làm quan đất Tây Thục. Kiếp thứ ba, sinh ra tên Tỉnh Lang.
Tỉnh Lang nghe đến tên mình bỗng giựt mình tỉnh dậy, lòng nửa tin nửa ngờ."

(33) Thất tịch là ngày mồng 7 tháng 7 âm lịch, ngày quạ bắc cầu cho Chức Nữ Ngưu Lang gặp nhau.


Thầy ui, không khen không được mợi :-bd :blowkiss:

Ai cũng chê chỉ có một mình PN khen thui, cũng an ủi một chút!  :tongue:

Kính Bạch Thầy .. Truyện hay lắm mà 😊🙏😊

Muội khen thơ thầy dịch á tỷ :whisper:

Muội khen chính xác mà  :bong:
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3408
Registration date : 01/04/2011

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 I_icon13Wed 08 May 2019, 11:57

Ai Hoa đã viết:
BÍCH CÂU KỲ NGỘ

(tiếp theo)

Dịch thơ:

ĐẾN TRƯỚC ĐỀN BẠCH MÃ, TRỞ VỀ CẢM TÁC

Buồn bã ngoài trời gió giục cơn
Một say duyên đứt tỉnh thêm hờn
Vẻ hoa tưởng mãi lòng sâu hút
Duyên hạnh xe rồi nghĩa sạch trơn
Hương vị dải đồng còn đượm thắm
Dung nhan người ngọc đã phai sờn
Động đào song cỏ xa muôn dặm
Biết đến nơi nào gặp cố nhơn

Ngọt vị phù sinh trót lỡ say
Thương tâm nàng có biết chăng này
Ba canh dòng Hán (28) ly chồng vợ
Một quãng non Bồng (29) cách nước mây
Đã hết hạn kỳ tiên đoạ lạc
Thì đem thệ ước liệu sum vầy
Trùng phùng như có duyên mai hậu
Chẳng thể phân cùng kẻ tỏ hay

Nay lò hương lạnh lệ tràn tuôn
Hiu quạnh nhà trơ ngọn gió luồn
Cung ngọc người tiên còn thú (30) mãi
Suối vàng kẻ tục đã gần luôn
Vu Thần (31) mộng tỉnh tam sinh (32) kiếp
Chức Nữ cầu xây thất tịch (33) hồn
Chim yến trên rường soi bóng lẻ  
Đau sầu cất tiếng gọi hoàng hôn

Dậy nghe cây gọi gió bên trời
Phiền muộn thi từ giọng biếng khơi
Thương uyển thu tàn đau nhạn đến
Vũ lăng xuân tận vắng oanh cười
Xương gầy khó chịu hơi hàn thổi
Dạ rối khôn đưa chén nhiệt mời
Đòi đoạn tình riêng sầu chốn chốn
Chuông chiều gà sớm vọng ngàn nơi

Yêu nhiều sao nỡ giận hờn nhau
Chẳng giữ bên tai tiếng ngọt ngào
Mộng huyễn còn mong giờ tái hợp
Sự rồi vẫn ngỡ giấc chiêm bao
Dù buồn hận dữ ngăn tình trước  
Hẳn nhớ duyên lành gặp kiếp sau
Cánh hạc như về cho gửi đấy… (34)
Đèn khuya một khúc ruột gan bào (35)

AH

(còn tiếp)

_____________________________

(28) Sông Ngân Hán. Theo truyền thuyết, Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bê việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận dữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau hai bên bờ sông Ngân, mỗi năm chỉ cho gặp nhau một lần.

(29) Núi Bồng Lai. Theo Sơn Hải kinh, núi Bồng Lai nằm trên một hòn đảo ở rìa phía đông của Bột Hải, cùng với 4 đảo khác trên đó các vị tiên sống, gọi là Phương Trượng (方丈), Doanh Châu (瀛州), Đại Dư (岱輿) và Viên Kiều (員嬌). Liệt Tử Xung Hư Chân Kinh nói: "Phía đông của Bột Hải, không rõ là xa bao nhiêu dặm, có một vùng nước lớn. Thực tế ở đó là một thung lũng không có đáy. Bởi phía dưới của thung lũng không có đáy nên thung lũng được gọi là Quy Khư. Nước từ tám phương trời và chín vùng đất, và nước sông Ngân Hà đều chảy đổ vào nơi này, thế mà nước ở đấy chẳng tăng chẳng giảm. Ở nơi này có năm ngọn núi. Ngọn thứ nhất tên là Đại Dư, ngọn thứ hai là Viên Kiều, ngọn thứ ba là Phương Hồ, ngọn thứ tư là Doanh Châu, và ngọn thứ năm là Bồng Lai. Các núi này cao 30.000 dặm, và chu vi 30.000 dặm. Đỉnh núi là vùng bằng phẳng, có đường kính 9.000 dặm. Các núi cách nhau 70.000 dặm, là nơi dân cư ở. Những đền đài và đạo quán trên đỉnh núi thì bằng vàng và ngọc. Cầm thú ở đó có màu trắng tinh khiết. Cây cối bằng ngọc trai và san hô. Hoa trái có vị thơm ngon dễ chịu. Ai mà ăn được hoa quả ấy sẽ không già và không chết."

(30) vui thú

(31) Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc nước Tàu. Đời Chiến Quốc, Sở Tương Vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. Trong lúc mơ màng giấc điệp, vua Sở mộng thấy thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình, rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích.
Sau khi cùng giai nhân ân ái mặn nồng, vua Sở hỏi:
- Chẳng hay ái khanh ở đâu đến đây để quả nhân duyên may gặp gỡ?
Giai nhân mỉm miệng cười duyên, thưa:
- Muôn tâu thánh thượng! Thiếp là thần nữ núi Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường, vốn cùng nhà vua có tiền duyên, nay được gặp gỡ thật là phỉ nguyền mong ước. Ở thiên cung, thiếp có nhiệm vụ buổi sớm làm mây, buổi chiều làm mưa ở Dương Đài.
Nói xong, đoạn biến mất. Nhà vua chợt tỉnh dậy, cảm thấy mùi hương như còn thoang thoảng đâu đây. Mộng đẹp vơ vẩn trong trí não, nhà vua thấy luyến tiếc vô cùng. Sau sai người lập miếu thờ (tức miếu Vu Sơn thần nữ) gọi là miếu Triên Viên.

(32) Tam sinh nghĩa là ba kiếp luân chuyển: kiếp này sang kiếp khác. Duyên nợ ba sinh là duyên nợ từ ba kiếp với nhau. Ý nói duyên nợ phải làm vợ chồng với nhau do số kiếp tiền định. Sách "Truyền đăng lục" và sách "Quần ngọc chú" có chép: "Xưa có chàng Tỉnh Lang, một hôm đến chùa Nam Huệ tự, nằm chơi, bỗng ngủ quên, chiêm bao thấy mình đi chơi non Bồng. Tỉnh Lang nhìn thấy một nhà sư ngồi niệm kinh, trước mặt có một cây nhang đương cháy. Tỉnh Lang thấy lạ, hỏi. Nhà sư đáp:
- Khi trước có một người đi cúng chùa, thắp cây nhang này, khấn nguyện. Nhang hãy còn cháy mà người ấy đã sinh ba kiếp rồi. Kiếp đầu nhà Đường, đời vua Huyền Tông, làm quan Phủ sứ ở đất Kiến Nam. Kiếp thứ hai cũng đời Đường, đời vua Hiến Tông, làm quan đất Tây Thục. Kiếp thứ ba, sinh ra tên Tỉnh Lang.
Tỉnh Lang nghe đến tên mình bỗng giựt mình tỉnh dậy, lòng nửa tin nửa ngờ."

(33) Thất tịch là ngày mồng 7 tháng 7 âm lịch, ngày quạ bắc cầu cho Chức Nữ Ngưu Lang gặp nhau.

(34) gửi đến non tiên, vì hạc ở non tiên.

(35) dịch thoát từ chữ “đoạn trường thiên”, tức là khúc ca đoạn trường.


"Yêu nhiều sao nỡ giận hờn nhau
Chẳng giữ bên tai tiếng ngọt ngào"

câu này hay quá thầy ui!    applause  
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8776
Registration date : 23/11/2007

Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 I_icon13Tue 21 May 2019, 10:23

Trà Mi đã viết:
Ai Hoa đã viết:
BÍCH CÂU KỲ NGỘ

(tiếp theo)

Dịch thơ:

ĐẾN TRƯỚC ĐỀN BẠCH MÃ, TRỞ VỀ CẢM TÁC

Buồn bã ngoài trời gió giục cơn
Một say duyên đứt tỉnh thêm hờn
Vẻ hoa tưởng mãi lòng sâu hút
Duyên hạnh xe rồi nghĩa sạch trơn
Hương vị dải đồng còn đượm thắm
Dung nhan người ngọc đã phai sờn
Động đào song cỏ xa muôn dặm
Biết đến nơi nào gặp cố nhơn

Ngọt vị phù sinh trót lỡ say
Thương tâm nàng có biết chăng này
Ba canh dòng Hán (28) ly chồng vợ
Một quãng non Bồng (29) cách nước mây
Đã hết hạn kỳ tiên đoạ lạc
Thì đem thệ ước liệu sum vầy
Trùng phùng như có duyên mai hậu
Chẳng thể phân cùng kẻ tỏ hay

Nay lò hương lạnh lệ tràn tuôn
Hiu quạnh nhà trơ ngọn gió luồn
Cung ngọc người tiên còn thú (30) mãi
Suối vàng kẻ tục đã gần luôn
Vu Thần (31) mộng tỉnh tam sinh (32) kiếp
Chức Nữ cầu xây thất tịch (33) hồn
Chim yến trên rường soi bóng lẻ  
Đau sầu cất tiếng gọi hoàng hôn

Dậy nghe cây gọi gió bên trời
Phiền muộn thi từ giọng biếng khơi
Thương uyển thu tàn đau nhạn đến
Vũ lăng xuân tận vắng oanh cười
Xương gầy khó chịu hơi hàn thổi
Dạ rối khôn đưa chén nhiệt mời
Đòi đoạn tình riêng sầu chốn chốn
Chuông chiều gà sớm vọng ngàn nơi

Yêu nhiều sao nỡ giận hờn nhau
Chẳng giữ bên tai tiếng ngọt ngào
Mộng huyễn còn mong giờ tái hợp
Sự rồi vẫn ngỡ giấc chiêm bao
Dù buồn hận dữ ngăn tình trước  
Hẳn nhớ duyên lành gặp kiếp sau
Cánh hạc như về cho gửi đấy… (34)
Đèn khuya một khúc ruột gan bào (35)

AH

(còn tiếp)

_____________________________

(28) Sông Ngân Hán. Theo truyền thuyết, Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bê việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận dữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau hai bên bờ sông Ngân, mỗi năm chỉ cho gặp nhau một lần.

(29) Núi Bồng Lai. Theo Sơn Hải kinh, núi Bồng Lai nằm trên một hòn đảo ở rìa phía đông của Bột Hải, cùng với 4 đảo khác trên đó các vị tiên sống, gọi là Phương Trượng (方丈), Doanh Châu (瀛州), Đại Dư (岱輿) và Viên Kiều (員嬌). Liệt Tử Xung Hư Chân Kinh nói: "Phía đông của Bột Hải, không rõ là xa bao nhiêu dặm, có một vùng nước lớn. Thực tế ở đó là một thung lũng không có đáy. Bởi phía dưới của thung lũng không có đáy nên thung lũng được gọi là Quy Khư. Nước từ tám phương trời và chín vùng đất, và nước sông Ngân Hà đều chảy đổ vào nơi này, thế mà nước ở đấy chẳng tăng chẳng giảm. Ở nơi này có năm ngọn núi. Ngọn thứ nhất tên là Đại Dư, ngọn thứ hai là Viên Kiều, ngọn thứ ba là Phương Hồ, ngọn thứ tư là Doanh Châu, và ngọn thứ năm là Bồng Lai. Các núi này cao 30.000 dặm, và chu vi 30.000 dặm. Đỉnh núi là vùng bằng phẳng, có đường kính 9.000 dặm. Các núi cách nhau 70.000 dặm, là nơi dân cư ở. Những đền đài và đạo quán trên đỉnh núi thì bằng vàng và ngọc. Cầm thú ở đó có màu trắng tinh khiết. Cây cối bằng ngọc trai và san hô. Hoa trái có vị thơm ngon dễ chịu. Ai mà ăn được hoa quả ấy sẽ không già và không chết."

(30) vui thú

(31) Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc nước Tàu. Đời Chiến Quốc, Sở Tương Vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. Trong lúc mơ màng giấc điệp, vua Sở mộng thấy thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình, rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích.
Sau khi cùng giai nhân ân ái mặn nồng, vua Sở hỏi:
- Chẳng hay ái khanh ở đâu đến đây để quả nhân duyên may gặp gỡ?
Giai nhân mỉm miệng cười duyên, thưa:
- Muôn tâu thánh thượng! Thiếp là thần nữ núi Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường, vốn cùng nhà vua có tiền duyên, nay được gặp gỡ thật là phỉ nguyền mong ước. Ở thiên cung, thiếp có nhiệm vụ buổi sớm làm mây, buổi chiều làm mưa ở Dương Đài.
Nói xong, đoạn biến mất. Nhà vua chợt tỉnh dậy, cảm thấy mùi hương như còn thoang thoảng đâu đây. Mộng đẹp vơ vẩn trong trí não, nhà vua thấy luyến tiếc vô cùng. Sau sai người lập miếu thờ (tức miếu Vu Sơn thần nữ) gọi là miếu Triên Viên.

(32) Tam sinh nghĩa là ba kiếp luân chuyển: kiếp này sang kiếp khác. Duyên nợ ba sinh là duyên nợ từ ba kiếp với nhau. Ý nói duyên nợ phải làm vợ chồng với nhau do số kiếp tiền định. Sách "Truyền đăng lục" và sách "Quần ngọc chú" có chép: "Xưa có chàng Tỉnh Lang, một hôm đến chùa Nam Huệ tự, nằm chơi, bỗng ngủ quên, chiêm bao thấy mình đi chơi non Bồng. Tỉnh Lang nhìn thấy một nhà sư ngồi niệm kinh, trước mặt có một cây nhang đương cháy. Tỉnh Lang thấy lạ, hỏi. Nhà sư đáp:
- Khi trước có một người đi cúng chùa, thắp cây nhang này, khấn nguyện. Nhang hãy còn cháy mà người ấy đã sinh ba kiếp rồi. Kiếp đầu nhà Đường, đời vua Huyền Tông, làm quan Phủ sứ ở đất Kiến Nam. Kiếp thứ hai cũng đời Đường, đời vua Hiến Tông, làm quan đất Tây Thục. Kiếp thứ ba, sinh ra tên Tỉnh Lang.
Tỉnh Lang nghe đến tên mình bỗng giựt mình tỉnh dậy, lòng nửa tin nửa ngờ."

(33) Thất tịch là ngày mồng 7 tháng 7 âm lịch, ngày quạ bắc cầu cho Chức Nữ Ngưu Lang gặp nhau.

(34) gửi đến non tiên, vì hạc ở non tiên.

(35) dịch thoát từ chữ “đoạn trường thiên”, tức là khúc ca đoạn trường.


"Yêu nhiều sao nỡ giận hờn nhau
Chẳng giữ bên tai tiếng ngọt ngào"

câu này hay quá thầy ui!    applause  

Chỉ giữ bên tai tiếng sư tử hống!   lol2  

_________________________
Truyện xưa - Ái Hoa - Page 38 Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện xưa - Ái Hoa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 38 trong tổng số 45 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 20 ... 37, 38, 39 ... 41 ... 45  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện sáng tác, truyện kể ::   :: Ái Hoa-