Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) by Vo_thuong Today at 00:59

Video Tế Điên Hòa Thượng by mytutru Yesterday at 21:17

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Phương Nguyên Yesterday at 20:19

AlBum Nhạc Nhỏ TT by mytutru Yesterday at 16:59

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 15:04

Truyện xưa - Ái Hoa by Ai Hoa Yesterday at 14:33

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 13:17

Người Việt hợp tác với giặc Minh by Trà Mi Yesterday at 08:35

Nhân Văn Giai Phẩm - Thuỵ Khuê by Trà Mi Yesterday at 08:24

Trịnh Công Sơn, thuở hàn vi by Trà Mi Yesterday at 07:00

Lá Sương Sâm xay + Cách Trồng by mytutru Mon 18 Mar 2019, 23:27

Cách Làm Tôm Chay by mytutru Mon 18 Mar 2019, 19:34

Chưa “về” còn quậy by buixuanphuong09 Mon 18 Mar 2019, 15:42

Góc Vườn Đào 2019 by mytutru Mon 18 Mar 2019, 13:36

Sưu tập Bộ cánh vẩy by buixuanphuong09 Mon 18 Mar 2019, 11:52

Món Cà Ry Chay by mytutru Mon 18 Mar 2019, 10:11

Chè Chuối ngon by mytutru Mon 18 Mar 2019, 08:47

Thần Chú Mầu Nhiệm Cứu Cả Nhà by mytutru Mon 18 Mar 2019, 08:45

LỀU THƠ NHẠC by Trà Mi Mon 18 Mar 2019, 08:37

TÌNH NHÂN HỠI .......... by Trăng Sun 17 Mar 2019, 22:18

CÁI TÔI VÀ CÁI TA TRONG RU TA NGẬM NGÙI by Trăng Sun 17 Mar 2019, 22:16

Đường từ mía lau by thanhsingle Sat 16 Mar 2019, 22:02

Trích tập thơ " nhạt phai" Hoàng Phong by Hoàng Phong Sat 16 Mar 2019, 19:06

Cải Xá Bấu Ngọt by mytutru Sat 16 Mar 2019, 12:06

Lagu Nấm Chay by mytutru Sat 16 Mar 2019, 12:00

Câu chuyện thật cảm động by mytutru Sat 16 Mar 2019, 07:40

Tu Hành Là Chuyển Đổi.. by mytutru Sat 16 Mar 2019, 07:23

HÒ Ơ Ơ by nguoidienviyeunguoi Fri 15 Mar 2019, 11:26

Thử Thách Cuối Cùng by mytutru Fri 15 Mar 2019, 06:27

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Thu 14 Mar 2019, 22:14

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Truyện xưa - Ái Hoa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 15 ... 27, 28, 29 ... 33  Next
Tác giảThông điệp
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8457
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Mon 14 Jan 2019, 15:20

KỲ DUYÊN HOA QUỐC

(tiếp theo)

Vừa định chợp mắt chợt thấy một viên quan đầu đội mũ vuông dẫn theo vài chục quân hầu. Người này cầm thẻ bài màu vàng có ghi dòng chữ: Sắc cho phò mã vào hầu. Khâm thử.

Viên quan dẫn chàng đi chừng khoảng năm dặm thì đến một cung điện nguy nga tráng lệ, chàng theo những lối đi ngoắt ngoéo qua nhiều lầu gác mơi đến một toà điện vàng cột sơn, xà chạm, sàn lát pha lê, vách phượng thềm rồng, mái lợp ngói bạc vô cùng lộng lẫy. Gian giữa có rủ xuống một bức mành trân châu sáng chói. Viên quan thưa rằng:
_ Xin phò mã tạm dừng chân để tiểu nhân vào bẩm báo.

Viên quan bước vào trong điện, giây lát trở ra bảo:
_ Quốc mẫu mời phò mã vào trong điện.

Chu Sinh phục xuống lạy đã nghe tiếng nói từ trong mành:
_ Phò mã bất tất phải đa lễ.

Rồi Quốc mẫu sai người nâng chàng dậy dẫn lên điện.

Chu Sinh thấy ngồi trên sập rồng là một lão bà tuổi trạc sáu mươi, dung mạo oai nghiêm. Vị quan ghé tai nói nhỏ:
_ Quốc mẫu đấy!

Quốc mẫu niềm nở cười:
_ Thật là rể quý! Ngồi xuống đi!

Quan hầu dắt chàng đến ngồi ở chiếc giường vàng bên cạnh. Quốc mẫu truyền ban trà. Bốn thị nữ nhan sắc tuyệt vời bưng chén ngọc đến, mùi hương ngào ngạt. Sau tuần trà Quốc mẫu sai quan thượng thư dọn tiệc rượu. Đội ca nhạc đi trước, tiếp theo là tám người bưng một mâm vàng to đến chỗ khách ngồi. Quan thượng thư rót rượu, rượu thật trong, hương thơm ngát, mâm bày la liệt toàn của ngon vật lạ chưa từng thấy ở trần gian. Chu Sinh vừa thưởng thức món ăn vừa nghe ca nhạc.

Khi rượu được vài tuần, Chu Sinh đã ngà ngà say, Quốc mẫu thong thả phán rằng:
_ Tiên hoàng cùng thân phụ của phò mã ngày xưa có đính ước Châu Trần. Nay phò mã đã được mười chín tuổi mà công chúa Mộng Trang cũng vừa mười tám xuân xanh. Ta nay đã ngoài sáu mươi, còn một mụn gái nhỏ này, chỉ mong nó thành gia thất để ta được an lòng mà tiên quân dưới suối vàng cũng mãn nguyện.

Chu Sinh chỉ vâng vâng dạ dạ, không hiểu đầu đuôi ra sao. Còn đang nói chuyện bỗng thấy có quan Thái sư xin vào triều kiến. Thái sư cúi đầu trước Quốc mẫu tâu rằng:
_ Hôm nay không phải ngày tốt. Phải ba ngày nữa tới ngày Thiên đức hợp Nguyệt đức mới là thượng cát.

Quốc mẫu trầm ngâm không nói. Hồi lâu khi tiệc rượu xong mới ngoảnh lại bảo Chu Sinh rằng:
_ Việc trăm năm không thể cẩu thả, đành phải đợi ba ngày nữa. Phò mã nghỉ lại đây thì không hợp lễ, vậy xin cứ hồi gia chờ đến ngày hẹn sẽ có quan mang xe đến đón.

Nói xong Quốc mẫu truyền cử nhạc tiễn Chu Sinh. Chàng vừa ra khỏi cửa chợt nghe gió thổi, bừng mắt tỉnh dậy mới biết mình vừa nằm mơ. Nhưng điều lạ kỳ là miệng vẫn còn thơm hơi rượu và bụng lại no nê. Ba ngày liền chàng vẫn có cảm giác no say như thế.


_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
mytutru

mytutru

Tổng số bài gửi : 8557
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Mon 14 Jan 2019, 15:36

Ai Hoa đã viết:
Trà Mi đã viết:
Ai Hoa đã viết:
mytutru đã viết:
Ai Hoa đã viết:
KỲ DUYÊN HOA QUỐC

Ở động Sơn La tỉnh Hưng Hoá có Chu Sinh là người mồ côi cha mẹ từ lúc mới lọt lòng. Người chú ruột đem về nuôi nấng, đến tám tuổi thì cho đi học. Tuy thiên tư sáng láng nhưng bản tính rất lười, nhà chú ngheo mà chàng chẳng muốn cất nhắc tay chân làm gì cả, chỉ việc sáng đến trường tối về nằm khoèo.
Đến năm mười chín, vẫn ở nhà chú. Người thím lấy làm chán, nhân chồng đi vắng, ngày hai buổi để phần cơm nồi nhẵn bát không, lại còn mắng nhiếc đủ điều. Bất đắc dĩ Chu Sinh phải cắp sách trở về nhà cũ của cha mẹ. Căn nhà này đóng cửa bỏ không từ mươi chín năm nay, trong đầy cỏ rậm, ngoài toàn chông gai. Rẽ cỏ vào nhà chỉ thấy một chiếc ghế gỗ mọt, một chiếc giường xiêu và nửa manh chiếu rách. Chàng đặt sách trên ghế, ngả lưng xuống giường, chẳng buồn rầu oán hận.

Chiều hôm ấy chú về nhà, thím đặt điều kết tội. Chú tuy biết nhưng nể vợ nên giả vờ giận cháu nói:
_ Nó lười biếng như thế, ai hơi đâu mà nuôi cho. Không cần gọi, tự nó sẽ bò về.

Lại hỏi:
_ Nó đi mấy ngày rồi?

Thím đáp:
_ Hơn hai ngày rồi.

Người chú làm thinh, ăn cơm rồi đi ngủ. Đến đêm khuya thanh vắng mới lén đem tiền gạo đến nhà cũ anh mình cho Chu Sinh và dặn:
_ Vài ngày nữa thím nguôi giận thì cháu lại về.

Sinh vâng dạ, nhưng ba hôm sau cũng không về.

Người chú lại đến nói:
_ Thím đã nguôi giận sao cháu chưa về? Tiền gạo chú mang cho hôm nọ chừ đã hết, nhà chú nghèo lấy gì cung cấp mãi được? Cổ nhân có câu: thêm người thêm bát thêm đũa, nhà chú thêm cháu ăn chẳng tốn kém gì. Cháu cố chấp thế này định làm ma đói sao? Anh chị mất đi còn cháu là giọt máu để lại, không nên tự hoại thân như thế!

Chu Sinh lại hẹn ba ngày nữa, nhưng hết hẹn cũng không về. Người chú đến gọi ba bốn lần nữa mà Sinh chỉ khất lần. Chú giận vừa khóc vừa nói:
_ Mày mê muội thế, ta đành mặc ý mày thôi. Từ nay ta không đến nữa, mà cũng chẳng có gì cho đâu!

Nói xong chú bỏ về. Sinh đành nhịn đói đi ngủ.


Tội nghiệp cho người chú quá Thầy ạ 
Sống mà không có tánh hòa đồng,lại thêm tự ái.! cũng khó xử lắm 
Khổ bệnh cô thân độc chiếc rồi sẽ thức tỉnh ngay thôi.. 
Mytutru cảm ơn bài viết rất hay của thầy  pls  hearts

Ở một mình mới mong gặp ... tiên chứ  :jjj:

Dzị thầy có gặp tiên hôn?  :laughing:

chỉ mới gặp tinh thui! :potay:


Tinh thì dữ lắm Phải không thầy? 
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8457
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Tue 15 Jan 2019, 13:50

mytutru đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Trà Mi đã viết:
Ai Hoa đã viết:
mytutru đã viết:
Ai Hoa đã viết:
KỲ DUYÊN HOA QUỐC

Ở động Sơn La tỉnh Hưng Hoá có Chu Sinh là người mồ côi cha mẹ từ lúc mới lọt lòng. Người chú ruột đem về nuôi nấng, đến tám tuổi thì cho đi học. Tuy thiên tư sáng láng nhưng bản tính rất lười, nhà chú ngheo mà chàng chẳng muốn cất nhắc tay chân làm gì cả, chỉ việc sáng đến trường tối về nằm khoèo.
Đến năm mười chín, vẫn ở nhà chú. Người thím lấy làm chán, nhân chồng đi vắng, ngày hai buổi để phần cơm nồi nhẵn bát không, lại còn mắng nhiếc đủ điều. Bất đắc dĩ Chu Sinh phải cắp sách trở về nhà cũ của cha mẹ. Căn nhà này đóng cửa bỏ không từ mươi chín năm nay, trong đầy cỏ rậm, ngoài toàn chông gai. Rẽ cỏ vào nhà chỉ thấy một chiếc ghế gỗ mọt, một chiếc giường xiêu và nửa manh chiếu rách. Chàng đặt sách trên ghế, ngả lưng xuống giường, chẳng buồn rầu oán hận.

Chiều hôm ấy chú về nhà, thím đặt điều kết tội. Chú tuy biết nhưng nể vợ nên giả vờ giận cháu nói:
_ Nó lười biếng như thế, ai hơi đâu mà nuôi cho. Không cần gọi, tự nó sẽ bò về.

Lại hỏi:
_ Nó đi mấy ngày rồi?

Thím đáp:
_ Hơn hai ngày rồi.

Người chú làm thinh, ăn cơm rồi đi ngủ. Đến đêm khuya thanh vắng mới lén đem tiền gạo đến nhà cũ anh mình cho Chu Sinh và dặn:
_ Vài ngày nữa thím nguôi giận thì cháu lại về.

Sinh vâng dạ, nhưng ba hôm sau cũng không về.

Người chú lại đến nói:
_ Thím đã nguôi giận sao cháu chưa về? Tiền gạo chú mang cho hôm nọ chừ đã hết, nhà chú nghèo lấy gì cung cấp mãi được? Cổ nhân có câu: thêm người thêm bát thêm đũa, nhà chú thêm cháu ăn chẳng tốn kém gì. Cháu cố chấp thế này định làm ma đói sao? Anh chị mất đi còn cháu là giọt máu để lại, không nên tự hoại thân như thế!

Chu Sinh lại hẹn ba ngày nữa, nhưng hết hẹn cũng không về. Người chú đến gọi ba bốn lần nữa mà Sinh chỉ khất lần. Chú giận vừa khóc vừa nói:
_ Mày mê muội thế, ta đành mặc ý mày thôi. Từ nay ta không đến nữa, mà cũng chẳng có gì cho đâu!

Nói xong chú bỏ về. Sinh đành nhịn đói đi ngủ.


Tội nghiệp cho người chú quá Thầy ạ 
Sống mà không có tánh hòa đồng,lại thêm tự ái.! cũng khó xử lắm 
Khổ bệnh cô thân độc chiếc rồi sẽ thức tỉnh ngay thôi.. 
Mytutru cảm ơn bài viết rất hay của thầy  pls  hearts

Ở một mình mới mong gặp ... tiên chứ  :jjj:

Dzị thầy có gặp tiên hôn?  :laughing:

chỉ mới gặp tinh thui! :potay:


Tinh thì dữ lắm Phải không thầy? 

Tuỳ loại tinh, như tinh hoa thì hiền khô hà! :bong: :hoa:

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8457
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Tue 15 Jan 2019, 14:20

KỲ DUYÊN HOA QUỐC

(tiếp theo)

Ba hôm sau đến hẹn lại thấy viên quan tới dẫn đi như lần trước. Trên điện vàng hương hoa sực nức, đàn sáo vang rân, quân hầu tề chỉnh. Quốc mẫu sai thị nữ mang mũ áo mới may đến cho phò mã. Chu Sinh mặc áo đội mũ vào rồi Quốc mẫu truyền cung nữ phò công chúa Mộng Trang ra phòng làm lễ giao bái. Lễ xong Quốc mẫu tự tay rót rượu vào hai chén ngọc trao cho hai người nói rằng:
_ Chúc vợ chồng con trăm con ngàn cháu!

Lần lượt thái tử và cung nhân cùng quần thần mọi người đều đến chúc tụng. Sau đấy tả hữu đỡ tân lang và tân giai nhân về nghỉ ở tây phòng.

Chu Sinh và Mộng Trang ngồi đối diện nhau. Chàng ngắm nhìn tân nương dung nhan kiều diễm, da dẻ mịn màng, tuyết hờn thua trắng, ngọc thẹn kém trong, ngón tay búp măng thon thon, hàm răng hạt bầu nho nhỏ, nếu không phải gái ở Dao đài thì cũng là tiên nơi Quần ngọc, trần gian làm gì có người như vậy? Duy chỉ một điều nơi bụng nàng dường như có nhiều ngấn ngang trông hơi kỳ lạ.

Đêm ấy đôi tân hôn cùng nhau vui vầy, ân ái mặn nồng không sao kể hết.

Sáng hôm sau vợ chồng thức dậy, ăn uống vừa xong thì có sắc triệu Chu Sinh. Chàng mũ áo tề chỉnh ra hầu. Quốc mẫu truyền Chu Sinh ngồi trên một chiếc ghế đặt trước sập rồng rồi khoan thai nói:
_ Nơi đây là Hoa quốc, từ khi tiên đế băng hà việc nước rất nhiều bận rộn, thái tử thì còn thơ ấu, ta lại là một người đàn bà già, một mình khó cáng đáng. May nhờ có Mộng Trang sớm hôm giúp việc ta mới đỡ mệt nhọc. Nếu không vì lẽ ấy thì con gái xuất giá đáng ra phải theo chồng cho đúng lễ tục. Vậy phò mã nên tạm thời cho Mộng Trang cứ ở đây, rồi ba ngày một lần ta sẽ cho xuyên hoa sứ đem xe lại đón, xin đừng sai hẹn.

Chu Sinh vâng mệnh lạy từ biệt. Mộng Trang ra tiễn chồng nét mặt buồn rầu. Thái tử nói đùa rằng:
_ Mới có một đêm mà coi bằng trăm năm ư?

Mọi người cùng che miệng cười. Quốc mẫu cũng mỉm cười. Mặt trời dần lên cao, Sinh bừng tỉnh dậy mới biết đó lại là một giấc chiêm bao.



_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Trăng



Tổng số bài gửi : 1081
Registration date : 23/04/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Tue 15 Jan 2019, 22:52

Ai Hoa đã viết:
KỲ DUYÊN HOA QUỐC

(tiếp theo)

Ba hôm sau đến hẹn lại thấy viên quan tới dẫn đi như lần trước. Trên điện vàng hương hoa sực nức, đàn sáo vang rân, quân hầu tề chỉnh. Quốc mẫu sai thị nữ mang mũ áo mới may đến cho phò mã. Chu Sinh mặc áo đội mũ vào rồi Quốc mẫu truyền cung nữ phò công chúa Mộng Trang ra phòng làm lễ giao bái. Lễ xong Quốc mẫu tự tay rót rượu vào hai chén ngọc trao cho hai người nói rằng:
_ Chúc vợ chồng con trăm con ngàn cháu!

Lần lượt thái tử và cung nhân cùng quần thần mọi người đều đến chúc tụng. Sau đấy tả hữu đỡ tân lang và tân giai nhân về nghỉ ở tây phòng.

Chu Sinh và Mộng Trang ngồi đối diện nhau. Chàng ngắm nhìn tân nương dung nhan kiều diễm, da dẻ mịn màng, tuyết hờn thua trắng, ngọc thẹn kém trong, ngón tay búp măng thon thon, hàm răng hạt bầu nho nhỏ, nếu không phải gái ở Dao đài thì cũng là tiên nơi Quần ngọc, trần gian làm gì có người như vậy? Duy chỉ một điều nơi bụng nàng dường như có nhiều ngấn ngang trông hơi kỳ lạ.

Đêm ấy đôi tân hôn cùng nhau vui vầy, ân ái mặn nồng không sao kể hết.

Sáng hôm sau vợ chồng thức dậy, ăn uống vừa xong thì có sắc triệu Chu Sinh. Chàng mũ áo tề chỉnh ra hầu. Quốc mẫu truyền Chu Sinh ngồi trên một chiếc ghế đặt trước sập rồng rồi khoan thai nói:
_ Nơi đây là Hoa quốc, từ khi tiên đế băng hà việc nước rất nhiều bận rộn, thái tử thì còn thơ ấu, ta lại là một người đàn bà già, một mình khó cáng đáng. May nhờ có Mộng Trang sớm hôm giúp việc ta mới đỡ mệt nhọc. Nếu không vì lẽ ấy thì con gái xuất giá đáng ra phải theo chồng cho đúng lễ tục. Vậy phò mã nên tạm thời cho Mộng Trang cứ ở đây, rồi ba ngày một lần ta sẽ cho xuyên hoa sứ đem xe lại đón, xin đừng sai hẹn
Chu Sinh vâng mệnh lạy từ biệt. Mộng Trang ra tiễn chồng nét mặt buồn rầu. Thái tử nói đùa rằng:
_ Mới có một đêm mà coi bằng trăm năm ư?

Mọi người cùng che miệng cười. Quốc mẫu cũng mỉm cười. Mặt trời dần lên cao, Sinh bừng tỉnh dậy mới biết đó lại là một giấc chiêm bao.



Nằm mơ mà khôn ghê , mơ được " toàn tập " luôn
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 2733
Registration date : 01/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Wed 16 Jan 2019, 08:20

Trăng đã viết:
Ai Hoa đã viết:
KỲ DUYÊN HOA QUỐC

(tiếp theo)

Ba hôm sau đến hẹn lại thấy viên quan tới dẫn đi như lần trước. Trên điện vàng hương hoa sực nức, đàn sáo vang rân, quân hầu tề chỉnh. Quốc mẫu sai thị nữ mang mũ áo mới may đến cho phò mã. Chu Sinh mặc áo đội mũ vào rồi Quốc mẫu truyền cung nữ phò công chúa Mộng Trang ra phòng làm lễ giao bái. Lễ xong Quốc mẫu tự tay rót rượu vào hai chén ngọc trao cho hai người nói rằng:
_ Chúc vợ chồng con trăm con ngàn cháu!

Lần lượt thái tử và cung nhân cùng quần thần mọi người đều đến chúc tụng. Sau đấy tả hữu đỡ tân lang và tân giai nhân về nghỉ ở tây phòng.

Chu Sinh và Mộng Trang ngồi đối diện nhau. Chàng ngắm nhìn tân nương dung nhan kiều diễm, da dẻ mịn màng, tuyết hờn thua trắng, ngọc thẹn kém trong, ngón tay búp măng thon thon, hàm răng hạt bầu nho nhỏ, nếu không phải gái ở Dao đài thì cũng là tiên nơi Quần ngọc, trần gian làm gì có người như vậy? Duy chỉ một điều nơi bụng nàng dường như có nhiều ngấn ngang trông hơi kỳ lạ.

Đêm ấy đôi tân hôn cùng nhau vui vầy, ân ái mặn nồng không sao kể hết.

Sáng hôm sau vợ chồng thức dậy, ăn uống vừa xong thì có sắc triệu Chu Sinh. Chàng mũ áo tề chỉnh ra hầu. Quốc mẫu truyền Chu Sinh ngồi trên một chiếc ghế đặt trước sập rồng rồi khoan thai nói:
_ Nơi đây là Hoa quốc, từ khi tiên đế băng hà việc nước rất nhiều bận rộn, thái tử thì còn thơ ấu, ta lại là một người đàn bà già, một mình khó cáng đáng. May nhờ có Mộng Trang sớm hôm giúp việc ta mới đỡ mệt nhọc. Nếu không vì lẽ ấy thì con gái xuất giá đáng ra phải theo chồng cho đúng lễ tục. Vậy phò mã nên tạm thời cho Mộng Trang cứ ở đây, rồi ba ngày một lần ta sẽ cho xuyên hoa sứ đem xe lại đón, xin đừng sai hẹn
Chu Sinh vâng mệnh lạy từ biệt. Mộng Trang ra tiễn chồng nét mặt buồn rầu. Thái tử nói đùa rằng:
_ Mới có một đêm mà coi bằng trăm năm ư?

Mọi người cùng che miệng cười. Quốc mẫu cũng mỉm cười. Mặt trời dần lên cao, Sinh bừng tỉnh dậy mới biết đó lại là một giấc chiêm bao.



Nằm mơ mà khôn ghê , mơ được " toàn tập " luôn

Có người mún nằm mơ như vậy mờ hổng được đó T     :whisper:




"Rập rờn bướm lượn vòng quanh
Có chăng người bướm kết thành tơ duyên 
Xót xa mang một niềm riêng
Chỉ là hồn bướm mơ tiên thôi đành !!!" (NKTC)  



:potay:
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8457
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Wed 16 Jan 2019, 11:35

Trà Mi đã viết:
Trăng đã viết:
Ai Hoa đã viết:
KỲ DUYÊN HOA QUỐC

(tiếp theo)

Ba hôm sau đến hẹn lại thấy viên quan tới dẫn đi như lần trước. Trên điện vàng hương hoa sực nức, đàn sáo vang rân, quân hầu tề chỉnh. Quốc mẫu sai thị nữ mang mũ áo mới may đến cho phò mã. Chu Sinh mặc áo đội mũ vào rồi Quốc mẫu truyền cung nữ phò công chúa Mộng Trang ra phòng làm lễ giao bái. Lễ xong Quốc mẫu tự tay rót rượu vào hai chén ngọc trao cho hai người nói rằng:
_ Chúc vợ chồng con trăm con ngàn cháu!

Lần lượt thái tử và cung nhân cùng quần thần mọi người đều đến chúc tụng. Sau đấy tả hữu đỡ tân lang và tân giai nhân về nghỉ ở tây phòng.

Chu Sinh và Mộng Trang ngồi đối diện nhau. Chàng ngắm nhìn tân nương dung nhan kiều diễm, da dẻ mịn màng, tuyết hờn thua trắng, ngọc thẹn kém trong, ngón tay búp măng thon thon, hàm răng hạt bầu nho nhỏ, nếu không phải gái ở Dao đài thì cũng là tiên nơi Quần ngọc, trần gian làm gì có người như vậy? Duy chỉ một điều nơi bụng nàng dường như có nhiều ngấn ngang trông hơi kỳ lạ.

Đêm ấy đôi tân hôn cùng nhau vui vầy, ân ái mặn nồng không sao kể hết.

Sáng hôm sau vợ chồng thức dậy, ăn uống vừa xong thì có sắc triệu Chu Sinh. Chàng mũ áo tề chỉnh ra hầu. Quốc mẫu truyền Chu Sinh ngồi trên một chiếc ghế đặt trước sập rồng rồi khoan thai nói:
_ Nơi đây là Hoa quốc, từ khi tiên đế băng hà việc nước rất nhiều bận rộn, thái tử thì còn thơ ấu, ta lại là một người đàn bà già, một mình khó cáng đáng. May nhờ có Mộng Trang sớm hôm giúp việc ta mới đỡ mệt nhọc. Nếu không vì lẽ ấy thì con gái xuất giá đáng ra phải theo chồng cho đúng lễ tục. Vậy phò mã nên tạm thời cho Mộng Trang cứ ở đây, rồi ba ngày một lần ta sẽ cho xuyên hoa sứ đem xe lại đón, xin đừng sai hẹn
Chu Sinh vâng mệnh lạy từ biệt. Mộng Trang ra tiễn chồng nét mặt buồn rầu. Thái tử nói đùa rằng:
_ Mới có một đêm mà coi bằng trăm năm ư?

Mọi người cùng che miệng cười. Quốc mẫu cũng mỉm cười. Mặt trời dần lên cao, Sinh bừng tỉnh dậy mới biết đó lại là một giấc chiêm bao.



Nằm mơ mà khôn ghê , mơ được " toàn tập " luôn

Có người mún nằm mơ như vậy mờ hổng được đó T     :whisper:




"Rập rờn bướm lượn vòng quanh
Có chăng người bướm kết thành tơ duyên 
Xót xa mang một niềm riêng
Chỉ là hồn bướm mơ tiên thôi đành !!!" (NKTC)  



:potay:

He he, si tình thì rán chịu!  lol!

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8457
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Wed 16 Jan 2019, 12:19

KỲ DUYÊN HOA QUỐC

(tiếp theo)

Cứ như thế, ba mươi ngày có mười ngày nằm mộng về thăm Hoa quốc gặp Mộng Trang vui vầy. Tỉnh giấc thì lại đọc sách, trau dồi kinh sử. Bếp lửa trong nhà không hề đỏ mà dung mạo thân thể vẫn tươi tốt. Người chú lấy làm lạ không hiểu vì lẽ gì.

Được một năm Mộng Trang sinh con trai. Quốc mẫu sắc cho vợ lẻ các quan đại phu đến cho bú.

Một năm nữa lại trôi qua, Quốc mẫu dặn Chu Sinh:
_ Mấy ngày nữa là ngày cháu đầy tuổi tôi, con nên đến sớm!

Hôm ấy vừa chợp mắt đã thấy sứ giả đến mời. Đến nơi đã thấy bày biện yến tiệc, đủ mặt quan chức và bô lão. Lễ vật chúc mừng chất cao như núi. Quốc mẫu đùa với cháu, quay sang hỏi chàng:
_ Phò mã thấy cháu bé giống ai?

Sinh lưỡng lự đáp:
_ Chắc là phần nhiều giống mẹ.

Quốc mẫu lắc đầu:
_ Không phải! Cháu rất giống tiên quân phò mã ngày xưa.

Tiệc tan. Sau đó Chu Sinh vẫn lui tới ba ngày một lần như cũ.

Bỗng một hôm chàng thấy nét mặt Quốc mẫu lộ vẻ buồn rầu bèn lạy hỏi:
_ Con trông mặt rồng hình như phiền muộn, dám hỏi vì cớ gì?

Quốc mẫu rơm rớm nước mắt trả lời:
_ Hai tháng nay ngày nào cũng có tin cáo cấp từ biên cương rằng giặc Ô thước kéo đến từng đàn đông hàng ngàn hàng vạn. Dân tình và binh sĩ thiệt hại mất đến một phần ba. Ta định ngày mai sẽ thiên đô, vợ chồng cha con phải xa nhau nên ta rất buồn.

Quốc mẫu chưa dứt lời đã thấy Binh bộ thượng thư vào quỳ trước ngai tâu:
_ Giặc càng lúc càng đông, nếu còn nán thêm một ngày thì dân đinh sẽ mất tới nửa, còn lấy gì dựng lại nước? Giờ Hợi đêm nay là giờ Hoàng đạo, khải tấu Bệ hạ xuống lệnh dời đi thì mới mong bảo toàn quân dân được!

Quốc mẫu hoảng sợ cầm bút hạ sắc như sau:
_ Bộ Hộ việc hộ
Bộ Binh việc binh
Nỏ sau cờ trước
Tả hữu trung doanh
Lễ cần nghiêm cẩn
Nhạc lặng âm thinh
Cục nào việc nấy
Giờ Hợi khởi hành
Khâm thử

Đoạn Quốc mẫu ngoảnh lại bảo:
_ Hiện nay bốn phương đầy giặc, nói chẳng hết lời. Mẹ có chút quà mọn, giúp cho con tiền nghiên bút, đã phái đem đến nhà. Cháu còn thơ ấu chưa tiện theo cha. Hai mươi sáu tháng nữa sẽ xin trao trả.

Chu Sinh nghe xong chạy thẳng đến tây phòng, ôm Mộng Trang khóc rằng:
_ Nghĩa vợ chồng tử sinh gắn bó, sao vội nỡ xa lìa? Còn sống thì cùng đi với nhau, chớ nỡ nào cam chịu cảnh cha con chồng vợ mỗi người một ngả?

Nàng an ủi:
_ Trước tạm chia, sau tái hợp, đấy là lẽ thường. Thiếp lo chàng cô đơn lạnh lẽo nên đã cho Đồng Nhân đi theo hầu hạ. Chàng đừng quá bi thiết oán hận như thế. Đêm qua nghe Quốc mẫu hạ lệnh, thiếp trằn trọc thâu canh. Của riêng một lá ngọc mềm, thiếp đề bài thơ tỏ ý. Giờ xin tặng lại lang quân, chàng đeo luôn bên mình cũng như có thiếp kề cận. Ngọc này làm nên từ tinh tuý của muôn hoa luyện thành, là của báu vô giá. Mùa hè chống được nóng, mùa đông trừ được lạnh. Lang quân nên giữ gìn cẩn thận. Rồi có ngày ta lại đoàn viên. Thiếp nay hiếu nghĩa hai đàng khó trọn, theo chồng chẳng được, mà để chồng theo lại càng không nên. Chỉ mong lang quân muôn nghìn trân trọng, bảo hộ lấy thân, giữ lấy sức khoẻ, ngủ sớm lúc đêm mưa, dậy muộn khi trời gió. Ngày vui sẽ còn dài.

Mộng Trang nói xong tự tay mở túi của Chu Sinh bỏ ngọc vào rồi dứt áo ra đi.




_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8457
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Thu 17 Jan 2019, 15:13

Ai Hoa đã viết:
KỲ DUYÊN HOA QUỐC

(tiếp theo)

Cứ như thế, ba mươi ngày có mười ngày nằm mộng về thăm Hoa quốc gặp Mộng Trang vui vầy. Tỉnh giấc thì lại đọc sách, trau dồi kinh sử. Bếp lửa trong nhà không hề đỏ mà dung mạo thân thể vẫn tươi tốt. Người chú lấy làm lạ không hiểu vì lẽ gì.  

Được một năm Mộng Trang sinh con trai. Quốc mẫu sắc cho vợ lẻ các quan đại phu đến cho bú.

Một năm nữa lại trôi qua, Quốc mẫu dặn Chu Sinh:
_ Mấy ngày nữa là ngày cháu đầy tuổi tôi, con nên đến sớm!

Hôm ấy vừa chợp mắt đã thấy sứ giả đến mời. Đến nơi đã thấy bày biện yến tiệc, đủ mặt quan chức và bô lão. Lễ vật chúc mừng chất cao như núi. Quốc mẫu đùa với cháu, quay sang hỏi chàng:
_ Phò mã thấy cháu bé giống ai?

Sinh lưỡng lự đáp:
_ Chắc là phần nhiều giống mẹ.

Quốc mẫu lắc đầu:
_ Không phải! Cháu rất giống tiên quân phò mã ngày xưa.

Tiệc tan. Sau đó Chu Sinh vẫn lui tới ba ngày một lần như cũ.

Bỗng một hôm chàng thấy nét mặt Quốc mẫu lộ vẻ buồn rầu bèn lạy hỏi:
_ Con trông mặt rồng hình như phiền muộn, dám hỏi vì cớ gì?

Quốc mẫu rơm rớm nước mắt trả lời:
_ Hai tháng nay ngày nào cũng có tin cáo cấp từ biên cương rằng giặc Ô thước kéo đến từng đàn đông hàng ngàn hàng vạn. Dân tình và binh sĩ thiệt hại mất đến một phần ba. Ta định ngày mai sẽ thiên đô, vợ chồng cha con phải xa nhau nên ta rất buồn.

Quốc mẫu chưa dứt lời đã thấy Binh bộ thượng thư vào quỳ trước ngai tâu:
_ Giặc càng lúc càng đông, nếu còn nán thêm một ngày thì dân đinh sẽ mất tới nửa, còn lấy gì dựng lại nước? Giờ Hợi đêm nay là giờ Hoàng đạo, khải tấu Bệ hạ xuống lệnh dời đi thì mới mong bảo toàn quân dân được!

Quốc mẫu hoảng sợ cầm bút hạ sắc như sau:
_ Bộ Hộ việc hộ
Bộ Binh việc binh
Nỏ sau cờ trước
Tả hữu trung doanh
Lễ cần nghiêm cẩn
Nhạc lặng âm thinh
Cục nào việc nấy
Giờ Hợi khởi hành
Khâm thử

Đoạn Quốc mẫu ngoảnh lại bảo:
_ Hiện nay bốn phương đầy giặc, nói chẳng hết lời. Mẹ có chút quà mọn, giúp cho con tiền nghiên bút, đã phái đem đến nhà. Cháu còn thơ ấu chưa tiện theo cha. Hai mươi sáu tháng nữa sẽ xin trao trả.

Chu Sinh nghe xong chạy thẳng đến tây phòng, ôm Mộng Trang khóc rằng:
_ Nghĩa vợ chồng tử sinh gắn bó, sao vội nỡ xa lìa? Còn sống thì cùng đi với nhau, chớ nỡ nào cam chịu cảnh cha con chồng vợ mỗi người một ngả?

Nàng an ủi:
_ Trước tạm chia, sau tái hợp, đấy là lẽ thường. Thiếp lo chàng cô đơn lạnh lẽo nên đã cho Đồng Nhân đi theo hầu hạ. Chàng đừng quá bi thiết oán hận như thế. Đêm qua nghe Quốc mẫu hạ lệnh, thiếp trằn trọc thâu canh. Của riêng một lá ngọc mềm, thiếp đề bài thơ tỏ ý. Giờ xin tặng lại lang quân, chàng đeo luôn bên mình cũng như có thiếp kề cận. Ngọc này làm nên từ tinh tuý của muôn hoa luyện thành, là của báu vô giá. Mùa hè chống được nóng, mùa đông trừ được lạnh. Lang quân nên giữ gìn cẩn thận. Rồi có ngày ta lại đoàn viên. Thiếp nay hiếu nghĩa hai đàng khó trọn, theo chồng chẳng được, mà để chồng theo lại càng không nên. Chỉ mong lang quân muôn nghìn trân trọng, bảo hộ lấy thân, giữ lấy sức khoẻ, ngủ sớm lúc đêm mưa, dậy muộn khi trời gió. Ngày vui sẽ còn dài.

Mộng Trang nói xong tự tay mở túi của Chu Sinh bỏ ngọc vào rồi dứt áo ra đi.




Phụ nữ cũng lạ! Lúc mới thì quấn quýt bên người yêu không muốn rời, mà có con rùi thì dứt áo không cần nữa, thậm chí còn bằng lòng cho chồng có hầu thiếp để khỏi kèo nèo! :potay:

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8457
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Thu 17 Jan 2019, 15:52

KỲ DUYÊN HOA QUỐC

(tiếp theo)

Chu Sinh tỉnh giấc, trơ trọi một mình. Đốt lửa soi thấy trên ghế có môt túi gấm, trong đựng mười lạng vàng ròng, bèn đem giấu dưới vách. Sờ túi quả nhiên có một vật dài hai tấc dày nửa phân cuốn tròn như quản bút. Mở ra thấy vật trắng như hoa mai, vân như gấm vóc, sáng bóng khác thường. Trong lá ngọc có đề bài thơ chữ rất đẹp, trước thì Vệ phu nhân, sau thì Vương hữu quân (*), trong rừng Nho không ai sánh kịp.

Bài thơ như sau:
_ Nhất kiếm hoành thu lịch giản tuyền
Nghĩ tương nhị tiểu tiếp song thiên
Hoa cương đối ngạn ưng đông thượng
Hồ thuỷ lâm lưu thả hữu tuyền
Nhất thập nhất triêu tiêu thúc hối
Lục thiên thử dạ thoại tiền duyên
Lương nhân vật tác mê hoa ý
Điên đảo phùng quân thập ngũ niên

Nghĩa là: Một thanh gươm đang mùa thu vượt qua khe suối. Định đem nhị tiểu tiếp vào song thiên. Đến chỗ đối bờ với núi Hoa thì nên rẽ về đông. Ngòi Hồ thuỷ quay về con suối phía mặt. Ngày một mười một tiêu trừ được túc hối. Đêm lục thiên sẽ nói chuyện duyên trước. Khuyên chàng đừng quá mê hoa. Xoay xoả mười lăm năm sẽ gặp chàng.

Sinh đọc đi đọc lại bài thơ hai ba lượt nghĩ mãi không hiểu ý nói gì. Nếu là huyền hoặc thì sao có ngọc thật, vàng thật? Nếu là sự thực thì những chuyện trong mơ sao chẳng thấy? Chàng buồn bã bồi hồi ngồi đợi đến sáng, thầm nghĩ từ nay trở đi không nằm mộng nữa sẽ bị đói khát như thường, bèn cầm bút đề lên vách một bài thơ như sau:
_ Hoa quốc duyên trời đã mấy thu
Mà nay tâm sự lạnh như mù
Xe rồng kiệu phượng về đâu tá
Giấc mộng canh tàn đến nữa ru?

Đề thơ xong thì nghe ở xóm xa có tiếng khóc, hỏi ra mới biết là thím đã mất. Chàng liền đem vàng và sách trở về nhà chú.

Người chú trông thấy giận mắng rằng:
_ Hai năm qua mất biệt, nay cháu mới về với chú à?

Sinh bèn nói thác ra rằng:
_ Đêm qua cháu thấy cha cháu về bảo: "Chú con đã nghèo lại gặp cảnh goá vợ, cha có mười lạng vàng tốt cất giấu nơi kia, con hãy đem về trợ giúp chú an táng cho thím con". Ý hẳn tấm lòng của cháu đã cảm đến vong linh cha cháu, mong chú thương tình cho.

Hồi lâu người chú mới nói:
_ Thôi thì ta cũng nhận tấm lòng thành của cháu cho thoả vong linh anh ta. Nhưng sau tang lễ cháu phải ở luôn đây để thân không phải lo củi nước, lòng chuyên việc thi thư, cố gắng học hành để đợi khoa kỳ, mai này rạng danh dòng họ.

Sinh vâng lời, từ đó ở nhà chú sớm tối ăn học. Năm sau gặp khoa thi hương, Sinh nộp quyển vào trường, đỗ Hương cống thứ mười tám.


_________________
(*) Vệ phu nhân tên Thước, Vương hữu quân tức là Vương Hi Chi là hai người viết chữ đẹp nổi tiếng đời Tấn.



_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện xưa - Ái Hoa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 28 trong tổng số 33 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 15 ... 27, 28, 29 ... 33  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện sáng tác, truyện kể ::   :: Ái Hoa-