Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Cảm Cười...chơi by nguoidienviyeunguoi Today at 06:05

TÌNH BUỒN by lehong Today at 01:53

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Today at 01:43

THƠ HỌA (Mang dzìa đây để làm... của :) ) by Phương Nguyên Yesterday at 23:00

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 20:52

trang thơ Đường Luật VMH by vu manh hung Yesterday at 14:00

Bộ sưu tập côn trùng 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 13:21

Những Điều Nên Biết by mytutru Yesterday at 13:19

Cảnh sông by Hoàng Phong Yesterday at 12:51

Chúc Mừng Sinh Nhật Tỷ Shiroi by chuoigia Yesterday at 11:37

Dự báo vận mệnh của 12 chòm sao năm 2019 by Trà Mi Yesterday at 10:09

Truyện xưa - Ái Hoa by Trà Mi Yesterday at 09:57

Tác hại của dép xỏ ngón by Trà Mi Yesterday at 09:56

Chúc Mừng Lưu by mytutru Yesterday at 09:00

CHUYỆN ĐỜI TÔI by lehong Yesterday at 03:52

TẾT MỆT by Phương Nguyên Thu 17 Jan 2019, 23:48

CHÚC MỪNG SINH NHẬT TỶ MYTU TRU by Ai Hoa Thu 17 Jan 2019, 14:49

KIM DUNG GIỮA ĐỜI TÔI - VŨ ĐỨC SAO BIỂN by Trà Mi Thu 17 Jan 2019, 10:20

Thành Kính Phân ưu TV ntđ by Trăng Thu 17 Jan 2019, 10:12

CẢI CÁCH CHỮ VIỆT by Trà Mi Thu 17 Jan 2019, 09:47

TẾT NGHÈO by Phương Nguyên Wed 16 Jan 2019, 22:09

Góc sưu tầm trai đẹp by unikey Wed 16 Jan 2019, 21:17

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by mytutru Wed 16 Jan 2019, 19:32

Góc Vườn Đào 2019 by mytutru Wed 16 Jan 2019, 10:43

Trang họa thơ Đào Viên by buixuanphuong09 Tue 15 Jan 2019, 13:33

Những vụ xử án ly kỳ trong lịch sử by Trà Mi Tue 15 Jan 2019, 11:26

Chưa “về” còn quậy by buixuanphuong09 Tue 15 Jan 2019, 10:45

Câu đối NGỰA 2 by Việt Đường Tue 15 Jan 2019, 03:55

KHOAI LANG by mytutru Mon 14 Jan 2019, 13:49

Quán linh tinh by chuoigia Mon 14 Jan 2019, 13:14

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Truyện xưa - Ái Hoa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 15 ... 26, 27, 28, 29  Next
Tác giảThông điệp
Phương Nguyên

avatar

Tổng số bài gửi : 1741
Registration date : 23/03/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Sat 05 Jan 2019, 13:54

Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Trăng đã viết:
Vo_thuong đã viết:
Ui
Ghê zdậy ha Tỷ T
Đệ thấy máu là xỉu gồi
Có cắt được ai đâu
Nghĩ tới máu là run khiếp
pale
ừa , ghê lắm đó đệ, bà ngoại tỷ kể Hạng Vương treo cái đầu Ngu Cơ bên hông ngựa, chạy đi cái đầu cứ lúc lắc lúc lắc á, lol2

Thầy bẩu Hạng Vũ hong phải là Địa thần mờ. Có nghĩa là HV hong có cắt đầu Ngu Cơ đó hai chị em :whisper:


Rán đợi nghe kể tiếp thì biết muh!  :jj:

Rán tới teo tóp rùi thầy ui
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 8263
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Mon 07 Jan 2019, 08:47

Phương Nguyên đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Trăng đã viết:
Vo_thuong đã viết:
Ui
Ghê zdậy ha Tỷ T
Đệ thấy máu là xỉu gồi
Có cắt được ai đâu
Nghĩ tới máu là run khiếp
pale
ừa , ghê lắm đó đệ, bà ngoại tỷ kể Hạng Vương treo cái đầu Ngu Cơ bên hông ngựa, chạy đi cái đầu cứ lúc lắc lúc lắc á, lol2

Thầy bẩu Hạng Vũ hong phải là Địa thần mờ. Có nghĩa là HV hong có cắt đầu Ngu Cơ đó hai chị em :whisper:


Rán đợi nghe kể tiếp thì biết muh!  :jj:

Rán tới teo tóp rùi thầy ui

teo trên thì phình dưới hở? :fun1:


_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 8263
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Mon 07 Jan 2019, 08:52

Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương

Một đêm này, trăng vắng sao thưa, gió lạnh gào thét. Trong tiếng hát nước Sở bốn bề, Hạng Vũ lòng dạ đau đớn mai táng Ngu Cơ. Tây Sở Bá Vương khét tiếng một thời không ai bì nổi lúc này tàn tạ khắp người thương tích. Nhìn doanh trại trống rỗng, lòng ông hiểu rõ thế lớn đã qua đi, không còn đủ sức để xoay chuyển thời thế nữa, bèn nhảy lên ngựa Ô Truy, suốt đêm đột phá vòng vây chạy về phía nam.

Lúc này, sau lưng ông chỉ còn có 800 kỵ binh. Đến lúc trời sáng, quân Hán phát hiện Hạng Vũ trốn thoát, Hàn Tín lập tức cử Quán Anh dẫn theo 5000 kỵ binh đuổi theo. Lưu Bang đưa ra giải thưởng, không kể là ai chỉ cần kẻ đó lấy được đầu của Hạng Vũ sẽ được ban đất phong hầu.

Hạng Vũ chạy mãi về hướng Đông Nam, dọc đường không ngừng hao binh tổn tướng. Sau khi vượt qua sông Hoài, quân kỵ bên cạnh chỉ còn hơn trăm người. Hạng Vũ đi đến Âm Lăng thì lạc đường, hỏi một cụ già làm ruộng. Cụ già nói dối, bảo ông đi qua bên trái. Hạng Vương rẽ qua bên trái, sa vào trong đồng lầy, nên quân Hán rất mau đã đuổi kịp họ. Sau một phen giao tranh, Hạng Vũ lại đột phá được vòng vây, bấy giờ chỉ còn 28 kỵ binh. Quân Hán đuổi theo sau có đến mấy nghìn người ngựa.

Hạng Vũ tự liệu chẳng thoát được, bảo với 28 kỵ binh không màng đến cái chết vẫn một lòng theo mình rằng: “Ta từ lúc dấy binh chống lại nhà Tần đến nay đã tám năm trời, thân trải qua hơn bảy mươi trận chiến, ai chống cự thì bị đánh bại, đánh đâu thì họ phải chịu phục, chưa từng thua chạy bao giờ. Rốt cuộc xưng bá thiên hạ. Thế mà nay phải chịu khốn khổ ở đây, đó là trời muốn diệt ta, chứ không phải tội ta đánh không giỏi. Ngày nay thế nào cũng chết, ta nguyện vì các ngươi quyết chiến, nhất định phải thắng ba lần, vì các ngươi, phá vòng vây, chém tướng, chặt cờ, để chứng minh lời của ta không phải nói khoác”.

Binh mã của quân Hán chẳng mấy chốc đã đuổi đến kịp, vây chặt lấy Hạng Vũ và 28 vị tráng sĩ dưới trướng của ông. Hạng Vũ điềm tĩnh như thường, chỉ huy người ngựa đánh ra từ bốn phía, hẹn họp nhau dưới sườn núi đối diện. Hạng Vũ dẫn đầu xông vào quân Hán, chém chết một viên tướng Hán trước mặt. Quân Hán bao vây Hạng Vũ vào giữa.

Hạng Vũ trong vòng vây tả xung hữu đột, phóng ngựa tung hoành, chỉ một lúc đã giết thêm một viên tướng Hán cùng mấy chục binh mã. Lúc này tướng sĩ của ông bị quân Hán cắt thành ba đội, lần lượt bị vây kín tầng tầng lớp lớp. Nhưng Hạng Vũ vào ra như chốn không người, chém chết mấy tướng lĩnh và vô số quân Hán, cuối cùng khi các tướng sĩ hội lại đếm thấy chỉ mất hai kỵ binh mà thôi.

Quân Hán bị sự dũng mãnh của Hạng Vũ làm dọa cho kinh hồn bạt vía, đều không dám lại gần, trơ mắt nhìn Hạng Vũ cùng tướng sĩ của ông đột phá vòng vây mà đi. Hạng Vương một đường chạy về phía Nam, chạy mãi cho đến bờ sông Ô Giang thì cùng đường. Có người đình trưởng Ô Giang chèo một con thuyền nhỏ đến đón, xin Hạng Vương lên thuyền vượt sông, về Giang Đông đợi thời cơ làm lại từ đầu.

Hạng Vũ nhìn nước sông cuồn cuộn, nói với đình trưởng rằng: “Trời hại ta, ta vượt qua sông làm gì! Năm xưa, ta cùng tám ngàn con em Giang Đông vượt Trường Giang tây chinh thiên hạ, nay không còn lấy một người trở về! Dù cho các bậc cha anh ở Giang Đông thương ta, cho ta làm vương, ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà thấy họ nữa. Dù họ không nói, Vũ này há chẳng thẹn trong lòng sao?”

Hạng Vũ từ chối ý tốt của đình trưởng, nhất quyết không chịu lên thuyền. Ông đưa con ngựa Ô Truy của mình cho vị đình trưởng, nói: “Ta biết ông là bậc trưởng giả, ta cưỡi con ngựa này, năm năm nay đi đến đâu cũng vô địch, thường một ngày đi ngàn dặm, ta không nỡ giết, xin biếu ông”.

Quân Hán đến, Hạng Vương sai kỵ binh đều xuống ngựa đi bộ, cầm khí giới ngắn để tiếp chiến. Hai bên đánh nhau trực diện, một mình Hạng Vũ giết mấy trăm quân, thân bị hơn 10 vết thương. Bỗng nhiên, Hạng Vũ nhìn thấy một hình bóng quen thuộc trong quân Hán, ông ngừng tay, nói: “Nhà ngươi không phải là Lữ Mã Đồng, người bạn cũ của ta đó sao?“.

Lữ Mã Đồng xấu hổ cúi gầm mặt xuống, Hạng Vũ nói tiếp: “Nghe nói Hán Vương lấy nghìn vàng và chức Vạn hộ hầu để mua cái đầu của ta, thế thì ta sẽ tặng cái đầu này cho ông làm lễ vật vậy!“. Nói xong liền lấy gươm đâm vào cổ tự vẫn. Anh hùng một đời chí lớn tranh đoạt thiên hạ đã kết thúc cuộc đời oanh liệt của mình như vậy đó, cũng đã kết thúc cục diện hỗn chiến Hán Sở tranh hùng.

(Nguồn: Đại Kỷ Nguyên)


_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Trăng



Tổng số bài gửi : 1000
Registration date : 23/04/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Tue 08 Jan 2019, 09:34

Ai Hoa đã viết:
Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương

Một đêm này, trăng vắng sao thưa, gió lạnh gào thét. Trong tiếng hát nước Sở bốn bề, Hạng Vũ lòng dạ đau đớn mai táng Ngu Cơ. Tây Sở Bá Vương khét tiếng một thời không ai bì nổi lúc này tàn tạ khắp người thương tích. Nhìn doanh trại trống rỗng, lòng ông hiểu rõ thế lớn đã qua đi, không còn đủ sức để xoay chuyển thời thế nữa, bèn nhảy lên ngựa Ô Truy, suốt đêm đột phá vòng vây chạy về phía nam.

Lúc này, sau lưng ông chỉ còn có 800 kỵ binh. Đến lúc trời sáng, quân Hán phát hiện Hạng Vũ trốn thoát, Hàn Tín lập tức cử Quán Anh dẫn theo 5000 kỵ binh đuổi theo. Lưu Bang đưa ra giải thưởng, không kể là ai chỉ cần kẻ đó lấy được đầu của Hạng Vũ sẽ được ban đất phong hầu.

Hạng Vũ chạy mãi về hướng Đông Nam, dọc đường không ngừng hao binh tổn tướng. Sau khi vượt qua sông Hoài, quân kỵ bên cạnh chỉ còn hơn trăm người. Hạng Vũ đi đến Âm Lăng thì lạc đường, hỏi một cụ già làm ruộng. Cụ già nói dối, bảo ông đi qua bên trái. Hạng Vương rẽ qua bên trái, sa vào trong đồng lầy, nên quân Hán rất mau đã đuổi kịp họ. Sau một phen giao tranh, Hạng Vũ lại đột phá được vòng vây, bấy giờ chỉ còn 28 kỵ binh. Quân Hán đuổi theo sau có đến mấy nghìn người ngựa.

Hạng Vũ tự liệu chẳng thoát được, bảo với 28 kỵ binh không màng đến cái chết vẫn một lòng theo mình rằng: “Ta từ lúc dấy binh chống lại nhà Tần đến nay đã tám năm trời, thân trải qua hơn bảy mươi trận chiến, ai chống cự thì bị đánh bại, đánh đâu thì họ phải chịu phục, chưa từng thua chạy bao giờ. Rốt cuộc xưng bá thiên hạ. Thế mà nay phải chịu khốn khổ ở đây, đó là trời muốn diệt ta, chứ không phải tội ta đánh không giỏi. Ngày nay thế nào cũng chết, ta nguyện vì các ngươi quyết chiến, nhất định phải thắng ba lần, vì các ngươi, phá vòng vây, chém tướng, chặt cờ, để chứng minh lời của ta không phải nói khoác”.

Binh mã của quân Hán chẳng mấy chốc đã đuổi đến kịp, vây chặt lấy Hạng Vũ và 28 vị tráng sĩ dưới trướng của ông. Hạng Vũ điềm tĩnh như thường, chỉ huy người ngựa đánh ra từ bốn phía, hẹn họp nhau dưới sườn núi đối diện. Hạng Vũ dẫn đầu xông vào quân Hán, chém chết một viên tướng Hán trước mặt. Quân Hán bao vây Hạng Vũ vào giữa.

Hạng Vũ trong vòng vây tả xung hữu đột, phóng ngựa tung hoành, chỉ một lúc đã giết thêm một viên tướng Hán cùng mấy chục binh mã. Lúc này tướng sĩ của ông bị quân Hán cắt thành ba đội, lần lượt bị vây kín tầng tầng lớp lớp. Nhưng Hạng Vũ vào ra như chốn không người, chém chết mấy tướng lĩnh và vô số quân Hán, cuối cùng khi các tướng sĩ hội lại đếm thấy chỉ mất hai kỵ binh mà thôi.

Quân Hán bị sự dũng mãnh của Hạng Vũ làm dọa cho kinh hồn bạt vía, đều không dám lại gần, trơ mắt nhìn Hạng Vũ cùng tướng sĩ của ông đột phá vòng vây mà đi. Hạng Vương một đường chạy về phía Nam, chạy mãi cho đến bờ sông Ô Giang thì cùng đường. Có người đình trưởng Ô Giang chèo một con thuyền nhỏ đến đón, xin Hạng Vương lên thuyền vượt sông, về Giang Đông đợi thời cơ làm lại từ đầu.

Hạng Vũ nhìn nước sông cuồn cuộn, nói với đình trưởng rằng: “Trời hại ta, ta vượt qua sông làm gì! Năm xưa, ta cùng tám ngàn con em Giang Đông vượt Trường Giang tây chinh thiên hạ, nay không còn lấy một người trở về! Dù cho các bậc cha anh ở Giang Đông thương ta, cho ta làm vương, ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà thấy họ nữa. Dù họ không nói, Vũ này há chẳng thẹn trong lòng sao?”

Hạng Vũ từ chối ý tốt của đình trưởng, nhất quyết không chịu lên thuyền. Ông đưa con ngựa Ô Truy của mình cho vị đình trưởng, nói: “Ta biết ông là bậc trưởng giả, ta cưỡi con ngựa này, năm năm nay đi đến đâu cũng vô địch, thường một ngày đi ngàn dặm, ta không nỡ giết, xin biếu ông”.

Quân Hán đến, Hạng Vương sai kỵ binh đều xuống ngựa đi bộ, cầm khí giới ngắn để tiếp chiến. Hai bên đánh nhau trực diện, một mình Hạng Vũ giết mấy trăm quân, thân bị hơn 10 vết thương. Bỗng nhiên, Hạng Vũ nhìn thấy một hình bóng quen thuộc trong quân Hán, ông ngừng tay, nói: “Nhà ngươi không phải là Lữ Mã Đồng, người bạn cũ của ta đó sao?“.

Lữ Mã Đồng xấu hổ cúi gầm mặt xuống, Hạng Vũ nói tiếp: “Nghe nói Hán Vương lấy nghìn vàng và chức Vạn hộ hầu để mua cái đầu của ta, thế thì ta sẽ tặng cái đầu này cho ông làm lễ vật vậy!“. Nói xong liền lấy gươm đâm vào cổ tự vẫn. Anh hùng một đời chí lớn tranh đoạt thiên hạ đã kết thúc cuộc đời oanh liệt của mình như vậy đó, cũng đã kết thúc cục diện hỗn chiến Hán Sở tranh hùng.

(Nguồn: Đại Kỷ Nguyên)


" Tại trời muốn diệt chứ ko phải ta dở.. " Hạng Vương cũng lẻo lự qúa Thầy .
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 8263
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Tue 08 Jan 2019, 11:42

Trăng đã viết:
Ai Hoa đã viết:
Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương

Một đêm này, trăng vắng sao thưa, gió lạnh gào thét. Trong tiếng hát nước Sở bốn bề, Hạng Vũ lòng dạ đau đớn mai táng Ngu Cơ. Tây Sở Bá Vương khét tiếng một thời không ai bì nổi lúc này tàn tạ khắp người thương tích. Nhìn doanh trại trống rỗng, lòng ông hiểu rõ thế lớn đã qua đi, không còn đủ sức để xoay chuyển thời thế nữa, bèn nhảy lên ngựa Ô Truy, suốt đêm đột phá vòng vây chạy về phía nam.

Lúc này, sau lưng ông chỉ còn có 800 kỵ binh. Đến lúc trời sáng, quân Hán phát hiện Hạng Vũ trốn thoát, Hàn Tín lập tức cử Quán Anh dẫn theo 5000 kỵ binh đuổi theo. Lưu Bang đưa ra giải thưởng, không kể là ai chỉ cần kẻ đó lấy được đầu của Hạng Vũ sẽ được ban đất phong hầu.

Hạng Vũ chạy mãi về hướng Đông Nam, dọc đường không ngừng hao binh tổn tướng. Sau khi vượt qua sông Hoài, quân kỵ bên cạnh chỉ còn hơn trăm người. Hạng Vũ đi đến Âm Lăng thì lạc đường, hỏi một cụ già làm ruộng. Cụ già nói dối, bảo ông đi qua bên trái. Hạng Vương rẽ qua bên trái, sa vào trong đồng lầy, nên quân Hán rất mau đã đuổi kịp họ. Sau một phen giao tranh, Hạng Vũ lại đột phá được vòng vây, bấy giờ chỉ còn 28 kỵ binh. Quân Hán đuổi theo sau có đến mấy nghìn người ngựa.

Hạng Vũ tự liệu chẳng thoát được, bảo với 28 kỵ binh không màng đến cái chết vẫn một lòng theo mình rằng: “Ta từ lúc dấy binh chống lại nhà Tần đến nay đã tám năm trời, thân trải qua hơn bảy mươi trận chiến, ai chống cự thì bị đánh bại, đánh đâu thì họ phải chịu phục, chưa từng thua chạy bao giờ. Rốt cuộc xưng bá thiên hạ. Thế mà nay phải chịu khốn khổ ở đây, đó là trời muốn diệt ta, chứ không phải tội ta đánh không giỏi. Ngày nay thế nào cũng chết, ta nguyện vì các ngươi quyết chiến, nhất định phải thắng ba lần, vì các ngươi, phá vòng vây, chém tướng, chặt cờ, để chứng minh lời của ta không phải nói khoác”.

Binh mã của quân Hán chẳng mấy chốc đã đuổi đến kịp, vây chặt lấy Hạng Vũ và 28 vị tráng sĩ dưới trướng của ông. Hạng Vũ điềm tĩnh như thường, chỉ huy người ngựa đánh ra từ bốn phía, hẹn họp nhau dưới sườn núi đối diện. Hạng Vũ dẫn đầu xông vào quân Hán, chém chết một viên tướng Hán trước mặt. Quân Hán bao vây Hạng Vũ vào giữa.

Hạng Vũ trong vòng vây tả xung hữu đột, phóng ngựa tung hoành, chỉ một lúc đã giết thêm một viên tướng Hán cùng mấy chục binh mã. Lúc này tướng sĩ của ông bị quân Hán cắt thành ba đội, lần lượt bị vây kín tầng tầng lớp lớp. Nhưng Hạng Vũ vào ra như chốn không người, chém chết mấy tướng lĩnh và vô số quân Hán, cuối cùng khi các tướng sĩ hội lại đếm thấy chỉ mất hai kỵ binh mà thôi.

Quân Hán bị sự dũng mãnh của Hạng Vũ làm dọa cho kinh hồn bạt vía, đều không dám lại gần, trơ mắt nhìn Hạng Vũ cùng tướng sĩ của ông đột phá vòng vây mà đi. Hạng Vương một đường chạy về phía Nam, chạy mãi cho đến bờ sông Ô Giang thì cùng đường. Có người đình trưởng Ô Giang chèo một con thuyền nhỏ đến đón, xin Hạng Vương lên thuyền vượt sông, về Giang Đông đợi thời cơ làm lại từ đầu.

Hạng Vũ nhìn nước sông cuồn cuộn, nói với đình trưởng rằng: “Trời hại ta, ta vượt qua sông làm gì! Năm xưa, ta cùng tám ngàn con em Giang Đông vượt Trường Giang tây chinh thiên hạ, nay không còn lấy một người trở về! Dù cho các bậc cha anh ở Giang Đông thương ta, cho ta làm vương, ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà thấy họ nữa. Dù họ không nói, Vũ này há chẳng thẹn trong lòng sao?”

Hạng Vũ từ chối ý tốt của đình trưởng, nhất quyết không chịu lên thuyền. Ông đưa con ngựa Ô Truy của mình cho vị đình trưởng, nói: “Ta biết ông là bậc trưởng giả, ta cưỡi con ngựa này, năm năm nay đi đến đâu cũng vô địch, thường một ngày đi ngàn dặm, ta không nỡ giết, xin biếu ông”.

Quân Hán đến, Hạng Vương sai kỵ binh đều xuống ngựa đi bộ, cầm khí giới ngắn để tiếp chiến. Hai bên đánh nhau trực diện, một mình Hạng Vũ giết mấy trăm quân, thân bị hơn 10 vết thương. Bỗng nhiên, Hạng Vũ nhìn thấy một hình bóng quen thuộc trong quân Hán, ông ngừng tay, nói: “Nhà ngươi không phải là Lữ Mã Đồng, người bạn cũ của ta đó sao?“.

Lữ Mã Đồng xấu hổ cúi gầm mặt xuống, Hạng Vũ nói tiếp: “Nghe nói Hán Vương lấy nghìn vàng và chức Vạn hộ hầu để mua cái đầu của ta, thế thì ta sẽ tặng cái đầu này cho ông làm lễ vật vậy!“. Nói xong liền lấy gươm đâm vào cổ tự vẫn. Anh hùng một đời chí lớn tranh đoạt thiên hạ đã kết thúc cuộc đời oanh liệt của mình như vậy đó, cũng đã kết thúc cục diện hỗn chiến Hán Sở tranh hùng.

(Nguồn: Đại Kỷ Nguyên)


" Tại trời muốn diệt chứ ko phải ta dở.. " Hạng Vương cũng lẻo lự qúa Thầy .

Tội nghiệp ông Trời, chuyện gì cũng bị người ta đổ thừa!

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 8263
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Fri 11 Jan 2019, 11:18

KỲ DUYÊN HOA QUỐC

Ở động Sơn La tỉnh Hưng Hoá có Chu Sinh là người mồ côi cha mẹ từ lúc mới lọt lòng. Người chú ruột đem về nuôi nấng, đến tám tuổi thì cho đi học. Tuy thiên tư sáng láng nhưng bản tính rất lười, nhà chú nghèo mà chàng chẳng muốn cất nhắc tay chân làm gì cả, chỉ việc sáng đến trường tối về nằm khoèo.

Đến năm mười chín, vẫn ở nhà chú. Người thím lấy làm chán, nhân chồng đi vắng, ngày hai buổi để phần cơm nồi nhẵn bát không, lại còn mắng nhiếc đủ điều. Bất đắc dĩ Chu Sinh phải cắp sách trở về nhà cũ của cha mẹ. Căn nhà này đóng cửa bỏ không từ mươi chín năm nay, trong đầy cỏ rậm, ngoài toàn chông gai. Rẽ cỏ vào nhà chỉ thấy một chiếc ghế gỗ mọt, một chiếc giường xiêu và nửa manh chiếu rách. Chàng đặt sách trên ghế, ngả lưng xuống giường, chẳng buồn rầu oán hận.

Chiều hôm ấy chú về nhà, thím đặt điều kết tội. Chú tuy biết nhưng nể vợ nên giả vờ giận cháu nói:
_ Nó lười biếng như thế, ai hơi đâu mà nuôi cho. Không cần gọi, tự nó sẽ bò về.

Lại hỏi:
_ Nó đi mấy ngày rồi?

Thím đáp:
_ Hơn hai ngày rồi.

Người chú làm thinh, ăn cơm rồi đi ngủ. Đến đêm khuya thanh vắng mới lén đem tiền gạo đến nhà cũ anh mình cho Chu Sinh và dặn:
_ Vài ngày nữa thím nguôi giận thì cháu lại về.

Sinh vâng dạ, nhưng ba hôm sau cũng không về.

Người chú lại đến nói:
_ Thím đã nguôi giận sao cháu chưa về? Tiền gạo chú mang cho hôm nọ chừ đã hết, nhà chú nghèo lấy gì cung cấp mãi được? Cổ nhân có câu: thêm người thêm bát thêm đũa, nhà chú thêm cháu ăn chẳng tốn kém gì. Cháu cố chấp thế này định làm ma đói sao? Anh chị mất đi còn cháu là giọt máu để lại, không nên tự hoại thân như thế!

Chu Sinh lại hẹn ba ngày nữa, nhưng hết hẹn cũng không về. Người chú đến gọi ba bốn lần nữa mà Sinh chỉ khất lần. Chú giận vừa khóc vừa nói:
_ Mày mê muội thế, ta đành mặc ý mày thôi. Từ nay ta không đến nữa, mà cũng chẳng có gì cho đâu!

Nói xong chú bỏ về. Sinh đành nhịn đói đi ngủ.


_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
mytutru

avatar

Tổng số bài gửi : 8447
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Fri 11 Jan 2019, 11:33

Ai Hoa đã viết:
KỲ DUYÊN HOA QUỐC

Ở động Sơn La tỉnh Hưng Hoá có Chu Sinh là người mồ côi cha mẹ từ lúc mới lọt lòng. Người chú ruột đem về nuôi nấng, đến tám tuổi thì cho đi học. Tuy thiên tư sáng láng nhưng bản tính rất lười, nhà chú ngheo mà chàng chẳng muốn cất nhắc tay chân làm gì cả, chỉ việc sáng đến trường tối về nằm khoèo.

Đến năm mười chín, vẫn ở nhà chú. Người thím lấy làm chán, nhân chồng đi vắng, ngày hai buổi để phần cơm nồi nhẵn bát không, lại còn mắng nhiếc đủ điều. Bất đắc dĩ Chu Sinh phải cắp sách trở về nhà cũ của cha mẹ. Căn nhà này đóng cửa bỏ không từ mươi chín năm nay, trong đầy cỏ rậm, ngoài toàn chông gai. Rẽ cỏ vào nhà chỉ thấy một chiếc ghế gỗ mọt, một chiếc giường xiêu và nửa manh chiếu rách. Chàng đặt sách trên ghế, ngả lưng xuống giường, chẳng buồn rầu oán hận.

Chiều hôm ấy chú về nhà, thím đặt điều kết tội. Chú tuy biết nhưng nể vợ nên giả vờ giận cháu nói:
_ Nó lười biếng như thế, ai hơi đâu mà nuôi cho. Không cần gọi, tự nó sẽ bò về.

Lại hỏi:
_ Nó đi mấy ngày rồi?

Thím đáp:
_ Hơn hai ngày rồi.

Người chú làm thinh, ăn cơm rồi đi ngủ. Đến đêm khuya thanh vắng mới lén đem tiền gạo đến nhà cũ anh mình cho Chu Sinh và dặn:
_ Vài ngày nữa thím nguôi giận thì cháu lại về.

Sinh vâng dạ, nhưng ba hôm sau cũng không về.

Người chú lại đến nói:
_ Thím đã nguôi giận sao cháu chưa về? Tiền gạo chú mang cho hôm nọ chừ đã hết, nhà chú nghèo lấy gì cung cấp mãi được? Cổ nhân có câu: thêm người thêm bát thêm đũa, nhà chú thêm cháu ăn chẳng tốn kém gì. Cháu cố chấp thế này định làm ma đói sao? Anh chị mất đi còn cháu là giọt máu để lại, không nên tự hoại thân như thế!

Chu Sinh lại hẹn ba ngày nữa, nhưng hết hẹn cũng không về. Người chú đến gọi ba bốn lần nữa mà Sinh chỉ khất lần. Chú giận vừa khóc vừa nói:
_ Mày mê muội thế, ta đành mặc ý mày thôi. Từ nay ta không đến nữa, mà cũng chẳng có gì cho đâu!

Nói xong chú bỏ về. Sinh đành nhịn đói đi ngủ.


Tội nghiệp cho người chú quá Thầy ạ 
Sống mà không có tánh hòa đồng,lại thêm tự ái.! cũng khó xử lắm 
Khổ bệnh cô thân độc chiếc rồi sẽ thức tỉnh ngay thôi.. 
Mytutru cảm ơn bài viết rất hay của thầy  pls  hearts
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 8263
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Fri 11 Jan 2019, 12:03

mytutru đã viết:
Ai Hoa đã viết:
KỲ DUYÊN HOA QUỐC

Ở động Sơn La tỉnh Hưng Hoá có Chu Sinh là người mồ côi cha mẹ từ lúc mới lọt lòng. Người chú ruột đem về nuôi nấng, đến tám tuổi thì cho đi học. Tuy thiên tư sáng láng nhưng bản tính rất lười, nhà chú ngheo mà chàng chẳng muốn cất nhắc tay chân làm gì cả, chỉ việc sáng đến trường tối về nằm khoèo.

Đến năm mười chín, vẫn ở nhà chú. Người thím lấy làm chán, nhân chồng đi vắng, ngày hai buổi để phần cơm nồi nhẵn bát không, lại còn mắng nhiếc đủ điều. Bất đắc dĩ Chu Sinh phải cắp sách trở về nhà cũ của cha mẹ. Căn nhà này đóng cửa bỏ không từ mươi chín năm nay, trong đầy cỏ rậm, ngoài toàn chông gai. Rẽ cỏ vào nhà chỉ thấy một chiếc ghế gỗ mọt, một chiếc giường xiêu và nửa manh chiếu rách. Chàng đặt sách trên ghế, ngả lưng xuống giường, chẳng buồn rầu oán hận.

Chiều hôm ấy chú về nhà, thím đặt điều kết tội. Chú tuy biết nhưng nể vợ nên giả vờ giận cháu nói:
_ Nó lười biếng như thế, ai hơi đâu mà nuôi cho. Không cần gọi, tự nó sẽ bò về.

Lại hỏi:
_ Nó đi mấy ngày rồi?

Thím đáp:
_ Hơn hai ngày rồi.

Người chú làm thinh, ăn cơm rồi đi ngủ. Đến đêm khuya thanh vắng mới lén đem tiền gạo đến nhà cũ anh mình cho Chu Sinh và dặn:
_ Vài ngày nữa thím nguôi giận thì cháu lại về.

Sinh vâng dạ, nhưng ba hôm sau cũng không về.

Người chú lại đến nói:
_ Thím đã nguôi giận sao cháu chưa về? Tiền gạo chú mang cho hôm nọ chừ đã hết, nhà chú nghèo lấy gì cung cấp mãi được? Cổ nhân có câu: thêm người thêm bát thêm đũa, nhà chú thêm cháu ăn chẳng tốn kém gì. Cháu cố chấp thế này định làm ma đói sao? Anh chị mất đi còn cháu là giọt máu để lại, không nên tự hoại thân như thế!

Chu Sinh lại hẹn ba ngày nữa, nhưng hết hẹn cũng không về. Người chú đến gọi ba bốn lần nữa mà Sinh chỉ khất lần. Chú giận vừa khóc vừa nói:
_ Mày mê muội thế, ta đành mặc ý mày thôi. Từ nay ta không đến nữa, mà cũng chẳng có gì cho đâu!

Nói xong chú bỏ về. Sinh đành nhịn đói đi ngủ.


Tội nghiệp cho người chú quá Thầy ạ 
Sống mà không có tánh hòa đồng,lại thêm tự ái.! cũng khó xử lắm 
Khổ bệnh cô thân độc chiếc rồi sẽ thức tỉnh ngay thôi.. 
Mytutru cảm ơn bài viết rất hay của thầy  pls  hearts

Ở một mình mới mong gặp ... tiên chứ :jjj:

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

avatar

Tổng số bài gửi : 2507
Registration date : 01/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Mon 14 Jan 2019, 08:32

Ai Hoa đã viết:
mytutru đã viết:
Ai Hoa đã viết:
KỲ DUYÊN HOA QUỐC

Ở động Sơn La tỉnh Hưng Hoá có Chu Sinh là người mồ côi cha mẹ từ lúc mới lọt lòng. Người chú ruột đem về nuôi nấng, đến tám tuổi thì cho đi học. Tuy thiên tư sáng láng nhưng bản tính rất lười, nhà chú ngheo mà chàng chẳng muốn cất nhắc tay chân làm gì cả, chỉ việc sáng đến trường tối về nằm khoèo.

Đến năm mười chín, vẫn ở nhà chú. Người thím lấy làm chán, nhân chồng đi vắng, ngày hai buổi để phần cơm nồi nhẵn bát không, lại còn mắng nhiếc đủ điều. Bất đắc dĩ Chu Sinh phải cắp sách trở về nhà cũ của cha mẹ. Căn nhà này đóng cửa bỏ không từ mươi chín năm nay, trong đầy cỏ rậm, ngoài toàn chông gai. Rẽ cỏ vào nhà chỉ thấy một chiếc ghế gỗ mọt, một chiếc giường xiêu và nửa manh chiếu rách. Chàng đặt sách trên ghế, ngả lưng xuống giường, chẳng buồn rầu oán hận.

Chiều hôm ấy chú về nhà, thím đặt điều kết tội. Chú tuy biết nhưng nể vợ nên giả vờ giận cháu nói:
_ Nó lười biếng như thế, ai hơi đâu mà nuôi cho. Không cần gọi, tự nó sẽ bò về.

Lại hỏi:
_ Nó đi mấy ngày rồi?

Thím đáp:
_ Hơn hai ngày rồi.

Người chú làm thinh, ăn cơm rồi đi ngủ. Đến đêm khuya thanh vắng mới lén đem tiền gạo đến nhà cũ anh mình cho Chu Sinh và dặn:
_ Vài ngày nữa thím nguôi giận thì cháu lại về.

Sinh vâng dạ, nhưng ba hôm sau cũng không về.

Người chú lại đến nói:
_ Thím đã nguôi giận sao cháu chưa về? Tiền gạo chú mang cho hôm nọ chừ đã hết, nhà chú nghèo lấy gì cung cấp mãi được? Cổ nhân có câu: thêm người thêm bát thêm đũa, nhà chú thêm cháu ăn chẳng tốn kém gì. Cháu cố chấp thế này định làm ma đói sao? Anh chị mất đi còn cháu là giọt máu để lại, không nên tự hoại thân như thế!

Chu Sinh lại hẹn ba ngày nữa, nhưng hết hẹn cũng không về. Người chú đến gọi ba bốn lần nữa mà Sinh chỉ khất lần. Chú giận vừa khóc vừa nói:
_ Mày mê muội thế, ta đành mặc ý mày thôi. Từ nay ta không đến nữa, mà cũng chẳng có gì cho đâu!

Nói xong chú bỏ về. Sinh đành nhịn đói đi ngủ.


Tội nghiệp cho người chú quá Thầy ạ 
Sống mà không có tánh hòa đồng,lại thêm tự ái.! cũng khó xử lắm 
Khổ bệnh cô thân độc chiếc rồi sẽ thức tỉnh ngay thôi.. 
Mytutru cảm ơn bài viết rất hay của thầy  pls  hearts

Ở một mình mới mong gặp ... tiên chứ  :jjj:

Dzị thầy có gặp tiên hôn? :laughing:
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 8263
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện xưa - Ái Hoa   Mon 14 Jan 2019, 14:40

Trà Mi đã viết:
Ai Hoa đã viết:
mytutru đã viết:
Ai Hoa đã viết:
KỲ DUYÊN HOA QUỐC

Ở động Sơn La tỉnh Hưng Hoá có Chu Sinh là người mồ côi cha mẹ từ lúc mới lọt lòng. Người chú ruột đem về nuôi nấng, đến tám tuổi thì cho đi học. Tuy thiên tư sáng láng nhưng bản tính rất lười, nhà chú ngheo mà chàng chẳng muốn cất nhắc tay chân làm gì cả, chỉ việc sáng đến trường tối về nằm khoèo.

Đến năm mười chín, vẫn ở nhà chú. Người thím lấy làm chán, nhân chồng đi vắng, ngày hai buổi để phần cơm nồi nhẵn bát không, lại còn mắng nhiếc đủ điều. Bất đắc dĩ Chu Sinh phải cắp sách trở về nhà cũ của cha mẹ. Căn nhà này đóng cửa bỏ không từ mươi chín năm nay, trong đầy cỏ rậm, ngoài toàn chông gai. Rẽ cỏ vào nhà chỉ thấy một chiếc ghế gỗ mọt, một chiếc giường xiêu và nửa manh chiếu rách. Chàng đặt sách trên ghế, ngả lưng xuống giường, chẳng buồn rầu oán hận.

Chiều hôm ấy chú về nhà, thím đặt điều kết tội. Chú tuy biết nhưng nể vợ nên giả vờ giận cháu nói:
_ Nó lười biếng như thế, ai hơi đâu mà nuôi cho. Không cần gọi, tự nó sẽ bò về.

Lại hỏi:
_ Nó đi mấy ngày rồi?

Thím đáp:
_ Hơn hai ngày rồi.

Người chú làm thinh, ăn cơm rồi đi ngủ. Đến đêm khuya thanh vắng mới lén đem tiền gạo đến nhà cũ anh mình cho Chu Sinh và dặn:
_ Vài ngày nữa thím nguôi giận thì cháu lại về.

Sinh vâng dạ, nhưng ba hôm sau cũng không về.

Người chú lại đến nói:
_ Thím đã nguôi giận sao cháu chưa về? Tiền gạo chú mang cho hôm nọ chừ đã hết, nhà chú nghèo lấy gì cung cấp mãi được? Cổ nhân có câu: thêm người thêm bát thêm đũa, nhà chú thêm cháu ăn chẳng tốn kém gì. Cháu cố chấp thế này định làm ma đói sao? Anh chị mất đi còn cháu là giọt máu để lại, không nên tự hoại thân như thế!

Chu Sinh lại hẹn ba ngày nữa, nhưng hết hẹn cũng không về. Người chú đến gọi ba bốn lần nữa mà Sinh chỉ khất lần. Chú giận vừa khóc vừa nói:
_ Mày mê muội thế, ta đành mặc ý mày thôi. Từ nay ta không đến nữa, mà cũng chẳng có gì cho đâu!

Nói xong chú bỏ về. Sinh đành nhịn đói đi ngủ.


Tội nghiệp cho người chú quá Thầy ạ 
Sống mà không có tánh hòa đồng,lại thêm tự ái.! cũng khó xử lắm 
Khổ bệnh cô thân độc chiếc rồi sẽ thức tỉnh ngay thôi.. 
Mytutru cảm ơn bài viết rất hay của thầy  pls  hearts

Ở một mình mới mong gặp ... tiên chứ  :jjj:

Dzị thầy có gặp tiên hôn?  :laughing:

chỉ mới gặp tinh thui! :potay:


_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện xưa - Ái Hoa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 27 trong tổng số 29 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 15 ... 26, 27, 28, 29  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện sáng tác, truyện kể ::   :: Ái Hoa-