Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thơ THỬ NGHIỆM - Hansy by Hansy Yesterday at 23:37

Thơ BÓNG ĐÁ - Hansy by Hansy Yesterday at 23:36

BÌNH THƠ - Hansy by Hansy Yesterday at 23:35

HÀO HÙNG SỬ VIỆT by Hansy Yesterday at 23:34

THƠ TÌNH - Hansy by Hansy Yesterday at 23:33

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 22:06

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Yesterday at 21:47

MỘT CHÚT TIẾU by lehong Yesterday at 20:05

TÌNH BUỒN by lehong Yesterday at 19:57

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Yesterday at 19:38

MÙA HOA DẠI CALI : Kính tặng huynh Buixuanphuong09 by Trăng Yesterday at 18:15

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Trăng Yesterday at 12:54

Bộ sưu tập Côn trùng by Trăng Yesterday at 12:48

Những sự thật không thể chối bỏ by tvqm Yesterday at 12:16

HOA GIEO TỨ TUYỆT 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 11:25

SONG TỬ LẠC LOÀI . by Trăng Fri 17 Aug 2018, 14:18

Truyện xưa - Ái Hoa by Trăng Fri 17 Aug 2018, 12:38

Quỷ Mẹ ( chuyện Phật Giáo ) by mytutru Fri 17 Aug 2018, 12:30

Thơ Nguyên Hữu by lehong Thu 16 Aug 2018, 22:08

Chiến Tranh Thương Mại Mỹ-Trung by tvqm Thu 16 Aug 2018, 11:31

Dự Án Đường Sắt Cát Linh - Hà Đông by tvqm Thu 16 Aug 2018, 11:19

Ở không by Trăng Thu 16 Aug 2018, 10:29

TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU ! by lehong Wed 15 Aug 2018, 22:42

Thơ Mười Bốn Điều Răn Của Đức Phật by mytutru Wed 15 Aug 2018, 21:15

BẮT GIÒ ..( Mời thầy và các huynh đệ tỉ muội ) by Trăng Wed 15 Aug 2018, 20:00

Bác sĩ chuyên khoa nhắc nhở: bệnh trĩ kiêng gì và ăn gì? by yduoctaman Wed 15 Aug 2018, 11:11

ĐỢI ! by Ai Hoa Wed 15 Aug 2018, 10:19

"Cai nghiện" Facebook một cách thật khoa học by Trăng Wed 15 Aug 2018, 09:26

Thơ THẬP NHỊ NHÂN DUYÊN by mytutru Tue 14 Aug 2018, 22:28

HÓA HỌC THẦM THÌ : BÁNH MÌ & KALI BROMAT . by Trăng Tue 14 Aug 2018, 17:57

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 *_Dấu tay trên cửa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giảThông điệp
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1594
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: *_Dấu tay trên cửa   Sun 17 Mar 2013, 21:24

Link Tải Ebook: http://myebookmaker.com/book.php?id=36293



Thông tin ebook
Tên truyện: Dấu tay trên cửa
Tác giả: Khương Hồng
Thể loại: Văn học trong nước
Nhà xuất bản: Tuổi Hoa - 1972
Tủ sách: Hoa Đỏ

-------------------------------------

Chương I
NHỮNG VẾT CẠY PHÁ


Chiếc xe du lịch êm ái phóng nhanh trên xa lộ Biên Hòa. Xe gồm ba người: tài xế Hớn ngồi băng trước, băng sau là ông bà thầu khoán Lê Dũng. Họ vừa từ Đà Lạt về sau bốn ngày nghỉ mát.

Cùng đi với họ còn có cô con gái độc nhất. Vì bận một áp phe quan trọng nên ông bà phải về trước để cô gái ở lại thêm ít hôm. Sau mùa thi trông cô ta mất sức nhiều, ông bà Lê Dũng nghĩ rằng không khí mát mẻ của Đà Lạt rất tốt để dưỡng sức cho niên học sắp tới.

Khi xe đến một ngã quẹo, nơi đó tấm bảng chỉ đường to tướng dựng lên ghi hai chữ “BIÊN HÒA” và mũi tên phía dưới, tài xế Hớn giảm tốc lực, quay về phía sau nói:

- Thưa ông chủ, chúng ta về nhà trước hay vào luôn Sàigòn đi công việc?

Ông Lê Dũng trả lời:

- Anh cho tôi về nhà đi. Đường xa mệt mỏi quá. Công chuyện đó để chiều sẽ hay. Giờ phải đánh một giấc cho khỏe.

Quay sang bà Lê Dũng, ông hỏi:

- Bà có cần vào Sàigòn sắm đồ không. Nếu cần chúng ta đi ngay.

- Thôi để khi khác. Hôm nay trông ông có vẻ mệt dữ đó.

Ông ta bật cười khẽ:

- Ừ! Đi đường xa bao giờ cũng mệt.

Xe từ từ rẽ sang con đường đất đỏ gồ ghề và bụi bậm. Được một khoảng lại quẹo phải, tiến vào một con đường khác hẹp hơn, hai bên toàn cây ăn trái. Ngôi biệt thự xây theo lối cổ của ông bà Lê Dũng xuất hiện về phía cuối con đường, xung quanh um tùm những cây cối.

Nơi đây tuy có xa chợ Biên Hòa nhưng mát mẻ và yên tĩnh. Trong khoảng hơn trăm thước không một căn nhà nào khác. Do đó giữa vườn cây rậm rạp, ngôi biệt thự màu trắng hiện ra như một ốc đảo cô đơn giữa lòng sa mạc hoang vu. Nó lạc lõng và bơ vơ theo năm tháng.

Tài xế Hớn cho xe dừng lại trước cổng, anh ta mở cửa xe bước ra, đẩy hai cánh cổng nặng nề bằng sắt treo một tấm bảng nhỏ ghi dòng chữ “Biệt thự Mỹ Hà”, tên cô con gái độc nhất của ông bà Lê Dũng. Nhà không còn một ai khác để ra mở cổng, do đó tài xế phải làm công việc này. Quanh năm suốt tháng ngôi biệt thự chỉ gồm bốn người: Ông bà chủ, cô con gái và tài xế Hớn.

Xe tiến vào biệt thự bằng con đường trải sỏi băng qua một vườn hoa nhỏ. Ông bà Lê Dũng bước khỏi xe đi dạo quanh nhà, một thói quen của họ mỗi khi đi xa về. Riêng tài xế Hớn cho xe vào garage ở cuối sân.

Bỗng ông Lê Dũng đứng khựng lại. Mắt ông chăm chú ngó về phía trước, môi ông lắp bắp như vừa khám phá ra một sự việc quan trọng. Ông kêu to:

- Nhìn kìa… Bà nhìn xem…

Bà Lê Dũng nghe tiếng kêu hoảng hốt của ông vội quay lại. Mặt bà tái xanh: Theo hướng tay chỉ của ông, bà nhận ra vết cạy phá nơi cánh cửa ngang hông nhà. Có người đã phá cửa vào nhà trong lúc ông bà ở Đà Lạt. Nhưng họ vào làm gì? Bọn bất lương chăng?

Cánh cửa không còn khóa mở tung ra sau cú đá của ông Lê Dũng. Bên trong bày ra một cảnh tượng làm ông bà thốt lên:

- Trời ơi!

Sàn nhà bị bọn gian nạy gạch lên và đào xới như tìm kiếm một vật gì. Vết đào xới này chứng tỏ bọn chúng thực hiện cách đây không lâu. Đất chưa khô hẳn, hãy còn ẩm ướt. Ông Lê Dũng tự đoán:

- Có lẽ sàn nhà bị đào hồi tối này.

Lúc đó tài xế Hớn từ ngoài xe tất tả chạy vào. Anh ta cũng vừa chứng kiến những sự kiện lạ. Anh ta nói:

- Ông chủ… ông chủ… cửa nhà xe bị ai mở sẵn tự lúc nào.

Ông Lê Dũng hỏi:

- Anh có thấy mất mát món gì không?

Bà Lê Dũng nói chen vào:

- Ông hỏi kỳ cục không? Bọn trộm vào nhà xe để lấy gì? Ngoài ấy đâu có món gì quý giá. Chỉ toàn sắt vụn mà thôi. Nếu bọn chúng muốn trộm thì vào nhà trước mới phải.

Nói đến đây bà mới sực nhớ rằng từ nãy đến giờ chưa kiểm điểm xem bọn trộm đã lấy những gì. Bà vội bỏ lên nhà trước sục sạo các gian phòng.

Còn lại hai người đàn ông đứng sững trước vết đào xới giữa nhà. Ông Lê Dũng lập lại câu hỏi vừa rồi:

- Thế nào? Mất món gì ngoài nhà xe?

- Thưa mọi vật còn y nguyên, chỉ trừ…

Ông Lê Dũng sốt ruột hỏi:

- Chỉ trừ món gì?

- … hai chiếc xẻng để ở đống sắt vụn.

Liền đó hai người nhìn lại dưới chân mình. Hai chiếc xẻng bị vất nằm lăn lóc trên sàn nhà giữa đám gạch đất ngổn ngang. Ông Lê Dũng hỏi vợ ngay:

- Mất những món nào?

- Không mất gì cả, lạ quá. Tôi lục soát thật cẩn thận vẫn không thấy một món nào bị bọn gian mang đi.

- Trên lầu?

- Cũng thế. Mọi vật vẫn ở vị trí y như lúc chúng ta ra đi.

Ông Lê Dũng nhức đầu với những biến cố xẩy ra dồn dập. Trước hết là vết cạy phá nơi cửa nhà ngang. Điều này chứng tỏ bọn gian đã dùng lối đó để xâm nhập vào nhà. Sau đó, một lỗ hổng đào xới dưới nền nhà. Bọn chúng tìm vật gì đến độ phải dùng xẻng đào tung lên? Cửa nhà xe bị mở chứ không bị cạy. Bọn gian có thể dùng chìa khóa giả mở cửa nhà ngang? Ồ! Rắc rối thật. Và điều khó hiểu cuối cùng là bọn chúng chỉ vào nhà để đào xới, ngoài ra không lấy một món quý giá nào.

Bao câu hỏi xoáy trong đầu óc khiến ông bối rối. Đột nhiên một sự kiện lạ lùng trong đó làm ông lóe lên một mối nghi ngờ. Ông đã nghi ngờ ai và tại sao? Điều này ông giữ bí mật để âm thầm tìm ra nội vụ. Hiện giờ ông tin tưởng rằng mình sẽ thành công và sớm tóm cổ được bọn gian đem ra trước pháp luật.

*

- Xin chào ông Thanh Tra.

Ông Lê Dũng ra tận cổng đón viên Thanh Tra Cảnh Sát phái đến để điều tra nội vụ.

Viên Thanh Tra là một người dong dỏng cao với hàng râu mép cong vút. Ông bước xuống xe và bắt tay gia chủ. Dưới con mắt nhà nghề ông nhìn sơ qua quang cảnh ngôi biệt thự để tìm thêm những yếu tố khác giúp ích cho cuộc điều tra. Ông vui vẻ hỏi:

- Ông không sờ mó nhiều vào đồ đạc trong nhà chứ?

- Vâng, theo đúng như lời chỉ dẫn của ông trong điện thoại tôi đã ra lệnh cho người nhà không được đụng đến sợ gây thêm phiền toái cho việc truy tầm dấu tay.

- Ồ, phải đấy! Tôi xin cám ơn ông về sự thông cảm với nỗi khó khăn của nghề nghiệp chúng tôi. Bây giờ, chúng ta có thể vào nhà.

- Xin mời ông.

Vào đến bên trong Thanh Tra cho toán nhân viên tháp tùng lấy dấu tay vài vật nghi ngờ thủ phạm vô tình đụng đến. Theo sự chỉ dẫn của chủ nhà, ông đến quan sát thật kỹ dấu cạy phá cửa nơi ra vào nhà ngang. Mày ông nhíu lại ra chiều suy nghĩ. Ông nói:

- Bọn gian đã dùng kềm và “tournevis” để phá cửa vào.

Ông Lê Dũng ngạc nhiên:

- Chúng dùng kềm và cây vít?

- Phải. Điều này dễ nhận thấy vì dấu vết răng chiếc kềm hằn sâu vào gỗ. Ngoài ra cây vít dùng nạy chốt khóa cũng lưu lại một lỗ khá sâu. Theo kinh nghiệm của tôi đây là một loại kềm và vít đặc biệt chế tạo tại INDIA. Điều này có lẽ về sau phải nhờ đến ông giúp đỡ.

Viên phụ tá ghi chép những nhận xét vào cuốn sổ tay nhỏ. Thêm vào đó ông ta dùng máy ảnh chụp lại nơi cạy phá.

Đứng bên lỗ hổng do bọn gian đào giữa nhà viên thanh tra nhận xét cẩn thận hai chiếc xẻng và cho người đến lấy dấu tay. Ông lưu ý đến đặc tính loại đất và sự ẩm ướt của nó. Ra đến nhà xe ông để ý đến yếu tố bọn gian dùng chìa khóa giả. Ông hỏi gia chủ:

- Ông bà đi nghỉ mát độ bao nhiêu hôm?

- Chúng tôi bỏ nhà trống suốt bốn ngày ở Đà Lạt!

- Chìa khóa nhà xe do ông bà giữ?

- Không. Tài xế Hớn được tôi giao chiếc chìa khóa để tiện việc cho xe vào ra.

- Trong nhà ông thường dùng loại kềm, vít của hãng GEDORE chế tạo tại INDIA?

Ông Lê Dũng ngạc nhiên trước câu hỏi này. Ông không hiểu viên Thanh Tra đã tìm ra một tia sáng nào cho vấn đề mà lại đặt ra một câu hỏi như thế. Tuy nhiên ông cũng thành thật trả lời:

- Điều này tôi không được rõ. Suốt ngày ở ngoài công trường xây cất nên tôi không rành về hiệu các loại kềm, búa dùng trong nhà. Nhưng có lẽ tài xế Hớn hiểu rành mạch vì anh ta thường sửa xe.

- Ồ! Nếu không gì trở ngại thì tôi sẽ gặp tài xế Hớn ngay bay giờ.

- Vâng. Anh ta đang sửa xe trong garage. Để tôi gọi hắn ra gặp ông.

Viên Thanh Tra khoát tay bảo:

- Như thế phiền quá. Tôi sẽ vào nhà xe gặp anh ta tốt hơn.

Tài xế Hớn đang nằm dưới lườn xe, nghe tiếng chủ gọi vội chui ra. Quần áo anh dính đầy dầu xe và bùn đất. Anh ta ngượng ngùng khi được ông Lê Dũng giới thiệu với viên Thanh Tra. Nhìn phớt qua quang cảnh nhà xe, viên Thanh Tra hỏi:

- Anh hay dùng loại kềm, vít mang nhãn hiệu GEDORE?

Một thoáng ngạc nhiên và bối rối hiện ra trên mặt tài xế Hớn. Anh ta cố gắng lấy lại bình tĩnh và tạo vẻ tự nhiên trả lời. Tuy nhiên điều này không qua mắt được nhà thám tử. Ông thản nhiên như không nhận ra điều đó và chờ câu đáp của anh ta.

- Thưa… vâng… phần lớn dụng cụ sửa xe tôi đều mua hiệu đó cả, vừa rẻ vừa bền.

Viên Thanh Tra nở nụ cười bí mật và nói một câu nửa úp nửa mở gây hoang mang cho anh tài xế:

- Phải chi anh dùng một loại khác kém đặc biệt hơn hiệu GEDORE này.

Anh ta thật thà đáp:

- Tôi tưởng hiệu ấy rẻ và bền là hai yếu tố tốt nên tôi ưa dùng.

- À! Không có gì cả. Đó chỉ là một nhận xét của tôi về hiệu kềm anh mua. Nhưng… tại sao anh có vẻ lo nghĩ sau câu nói ấy?

Tài xế Hớn lúng túng không trả lời được. Để đánh tan bầu không khí đang nặng nề trong nhà xe, ông ta bảo:

- Nếu có thể, anh cho tôi mượn vài dụng cụ sửa xe nhé?

- Vâng. Xin ông cứ tự nhiên.

Như đã dự định trước Thanh Tra bước đến thùng đồ nghề của anh tài xế lấy ra hai món gói vào mảnh giấy cầm tay. Bước ra ngoài nhà xe ông ta từ giã ông Lê Dũng ra về.

Còn lại một mình, ông Lê Dũng suy nghĩ nhiều qua cuộc đối thoại trên. Hình như viên Thanh Tra có ý nghi ngờ tài xế Hớn liên quan đến vụ này. Từ việc giữ chìa khóa nhà xe đến hiệu kềm của anh ta mua đều được ông chú ý và ghi nhận cẩn thận. Lúc ông ta gói hai vật dụng trong thùng sửa xe mang về, ông Lê Dũng thoáng nhìn và biết ngay đó là một chiếc kềm và một cây vít. Tuy ông Thanh Tra có ý không cho mọi người biết nhưng ông Lê Dũng đoán ra ngay vì một lẽ dễ hiểu là người mà ông Thanh Tra nghi ngờ lại trùng hợp và giống người ông Lê Dũng chú ý ngay từ giờ phút đầu: Không ai khác hơn tài xế Hớn, người có chìa khóa nhà xe và kềm, vít mang nhãn hiệu GEDORE.

Đôi khi bọn gian kém tinh ý trong thủ đoạn đến nỗi bị khám phá về sau. Nhưng điều thắc mắc của ông Lê Dũng là tài xế Hớn đã đào xới nhà ngang với mục đích gì? Câu hỏi này sẽ được giải đáp hoàn toàn sau đó vài hôm, chấm dứt cuộc điều tra về vụ trộm kỳ lạ: Một vụ trộm mà bọn gian không lấy một món gì quý giá trong nhà sau khi cạy cửa xông vào.

Tài xế Hớn có biết đâu sự kỳ lạ trên sắp được giải bày và anh ta là nhân vật khá quan trọng trong câu chuyện đó.


Được sửa bởi nhanbkvn ngày Wed 08 Jun 2016, 22:06; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1594
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Dấu tay trên cửa   Sun 17 Mar 2013, 21:24

Chương II
MA QUÁI XUẤT HIỆN


Tối hôm dó, ông bà Lê Dũng ngồi đọc báo trong phòng khách. Gian phòng rộng với những hàng cột to và bài trí theo lối xưa vì ngôi nhà này được xây cất khá lâu dưới thời Pháp thuộc. Cuối phòng là cầu thang bằng gỗ đánh bóng dẫn lên lầu.

Phòng khách quá rộng rãi nên ánh sáng từ chiếc đèn trên tường chỉ soi rõ một phần gian nhà, ngoài ra những nơi khác khá xa ngọn đèn nên mù mờ tối. Trong vùng ánh sáng đó một bộ “sa lông” được kê dùng tiếp khách. Hiện giờ ông bà chủ nhà chăm chú xem tin tức trên báo. Ông Lê Dũng tỏ vẻ không quan tâm đến việc xảy ra hồi sáng. Riêng bà Lê Dũng có ý chú tâm đến vụ trộm vào nhà. Vả lại những điều bàn tán ngoài chợ lúc chiều này làm bà hoang mang. Bà bỏ tờ báo xuống và nói:

- Ông à! Sao tôi thấy ông bình tĩnh quá!

Ông Lê Dũng ngước mắt nhìn vợ hỏi:

- Bình tĩnh về vụ gì? Tôi chưa hiểu ý bà muốn nói.

- Thì vụ trộm vào nhà đó. Ông chẳng tỏ ra thái độ gì chứng tỏ lưu tâm đến bọn gian.

Ông Lê Dũng bật cười nói:

- Tôi lưu tâm nhiều lắm chứ? Nhưng là hồi sáng kìa. Bây giờ thảnh thơi đọc báo cho bớt căng thẳng thần kinh. Vả lại nhà có mất mát gì đâu. Bọn chúng chỉ dám lẻn vào khi nào nhà cửa vắng người chứ hiện giờ mình có mặt, đố tụi nó dám đào hầm khoét vách.

- Chính ở chỗ bọn chúng không lấy món nào tôi mới nghi.

- Bà nghi điều gì?

Bà Lê Dũng biết rằng điều mình sắp nói ra đây sẽ làm ông ôm bụng cười và không tin. Nhưng bà có nhiều yếu tố để chứng tỏ điều mình nghi ngờ là đúng. Những lời thiên hạ nói ở chợ còn văng vẳng bên tai và tăng thêm sự tin chắc của bà. Tuy đã quyết định cho chồng biết nhưng bà vẫn ngại nói ra. Bà còn đang chần chừ thì ông Lê Dũng đã lập lại câu hỏi lần nữa:

- Bà nghi điều gì? Tại sao lại không nói ra, biết đâu tôi chẳng giải quyết được.

Không thể kéo dài được nữa bà nói:

- Tôi nghi… nhà mình… có… ma.

Quả đúng như sự dự đoán, ông Lê Dũng cười không tin. Ông bảo:

- Giữa thời đại này bà còn tin ma?

Biết rằng phải giải thích cặn kẽ mới mong làm ông Lê Dũng tin nên bà trả lời:

- Vì ông chưa thấy nên ông chưa tin đó thôi.

- Bà đã trông thấy ma hiện ra tại nhà mình rồi à?

- Không, tôi không thấy nhưng người ta thấy “nó” xuất hiện ở nhà này.

- Ai đã trông thấy và nói lại bà nghe chuyện động trời đó? Tôi với bà sống ở đây cả chục năm trời có bao giờ thấy ma quỷ gì đâu.

- Lúc trước không có nhưng từ khi mình bỏ nhà lên Đà Lạt chúng bắt đầu xuất hiện. Nhiều người thấy và bàn tán ầm cả chợ. Họ bảo cách đây mấy hôm có dịp ngang nhà mình vào ban đêm họ thấy có ánh đèn leo lét và bóng trắng hiện ở cửa sổ nhà mình.

Ông Lê Dũng vẫn chưa tin:

- Chắc họ quáng mắt trông lầm chứ gì. Làm sao có chuyện ma quỷ. Họ thấy bà yếu bóng vía nên đặt điều dọa chơi đó thôi.

Bà vẫn quả quyết có thật và nêu lên yếu tố khác:

- Ông không nhớ rằng cách đây thật lâu, trước khi mình đến ở, nhà này được dùng làm “phòng nhì” của Pháp?

- À! Tôi hiểu bà muốn nói gì rồi. Phải bà có ý nói lúc đó mật thám Pháp bắt người về đây đánh đập, tra khảo, chôn xác ngoài vườn nên có ma?

- Ông cho rằng không đúng?

- Tôi đoán chắc như vậy. Sự việc chỉ là bọn gian vào nhà mình trong lúc vắng người đào xới tìm vật gì đó nhưng không thấy. Để bà xem vài hôm nữa ông Thanh Tra cảnh sát sẽ đem thủ phạm ra ánh sáng.

Vừa nói dứt câu ông bỗng im bặt nhìn về phía góc nhà khuất ánh sáng. Mắt ông mở to lên sửng sốt, miệng há hốc không nói nên lời. Ông nhác thấy bóng một người mặc đồ tang trắng, tóc buông xõa hiện ra. Ông kinh ngạc nhìn và ú ớ gọi:

- Kìa… bà nhìn ở… góc nhà…

Bà Lê Dũng quay lại nhìn. Bóng ma biến mất từ lúc nào. Lúc đó ông Lê Dũng hoàn hồn nói lắp bắp:

- Ồ! Lạ quá… Tôi mới thấy đó… giờ mất rồi…

Bà Lê Dũng ngạc nhiên:

- Ông vừa nói thấy gì rồi mất. Tôi chẳng nhận ra gì cả.

- Tôi vừa thấy một bóng người hiện ra ở góc phòng. Hình như một người đàn bà mặc bộ đồ tang trắng, tóc xõa che kín mặt. Khi bà quay lại nó biến mất.

Bà Lê Dũng sợ hãi:

- Trời! Thấy chưa tôi nói có sai đâu. Ông cứ một mực không tin. Bây giờ thấy tận mắt rồi ông có chịu nghe lời tôi không.

Như còn nghi ngờ ông bảo:

- Có thể tôi nhìn lầm. Bà đừng hốt hoảng thế. Tôi vẫn chưa tin có chuyện ma hiện ra tại nhà mình.

*

Ngọn đèn nhỏ nơi đầu giường tỏa ra một thứ ánh sáng yếu ớt soi mù mờ gian phòng ngủ. Ông Lê Dũng còn trằn trọc mãi chưa ngủ. Từ sáng đến giờ ông gặp biết bao nhiêu chuyện rắc rối. Vụ trộm cạy cửa vào nhà tưởng đâu êm xuôi giờ thêm bóng ma hiện ra ở phòng khách. Những sự kiện xảy ra trong ngày khiến ông phân vân đến nỗi không ngủ được. Bí mật bao trùm quanh căn nhà. Không lẽ nào có chuyện ma quái như lời thiên hạ đồn đại. Bọn gian nạy cửa vào nhà chính là người chứ không phải ma. Nếu ma tại sao chúng lại phải mất công phá cửa?

Tuy không tin rằng có ma nhưng ông còn nghi vấn về bóng trắng ban nãy. Óc ông đột nhiên lóe lên một tia sáng để giải thích sự xuất hiện vừa rồi. Có thể bọn gian lẻn vào nhà nhưng vì bóng tối khiến ông nhìn lầm ra bóng ma. Lúc ông gọi vợ, tên kia hoảng sợ bỏ trốn làm tăng thêm mối phân vân.

Bên ngoài trời tối đen như mực, gió đêm rít qua khe cửa vào phòng lạnh buốt. Tiếng chó sủa từ xa vọng lại lanh lảnh. Lá cây xao động rì rào như có ai lay động. Một vẻ gì ghê rợn trong nhà. Ông Lê Dũng có cảm giác rờn rợn khắp người. Lá khô bị gió thổi kéo rèn rẹt trên con đường trải sỏi dưới chân vọng lên như tiếng chân người kéo lê trên mặt đất. Bốn bề hoang vắng lạ thường.

Bỗng một chuỗi tiếng động từ dưới nhà đột ngột vang lên. Ông Lê Dũng nín thở lắng nghe. Dường như tiếng chân người nặng nề tiến từng bước chậm chạp, gót giày gõ vang động trên sàn gạch. Đúng là tiếng chân người. Nhưng ai lại vào nhà ngang nhiên khua giày như thế?

Ông chồm người dậy bước nhẹ nhàng ra khỏi phòng. Qua ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn treo trên thang gác, ông lần mò bước thận trọng xuống từng nấc thang. Ông cố tránh gây tiếng động để được chứng kiến tận mắt con người kỳ lạ kia.

Đến chỗ gắn “công tắc” ông dừng lại nghe ngóng. Tiếng chân vẫn vang lên đều đều và theo sự ước đoán, con người kia chỉ cách ông chừng năm thước. Tự nhiên một nỗi lo sợ xâm chiếm lấy ông. Thu hết can đảm ông đưa tay bật đèn và hét:

- Ai đó?

Qua vùng ánh sáng chói chang, lóa mắt. Tuy nhiên ông cũng nhận ra một bóng người khuất nhanh qua cánh cửa ăn thông ra ngoài vườn. Một người dong dỏng cao với tấm lưng rộng, dáng vóc của dân Tây phương. Đôi giày cao ống da đánh bóng. Bộ y phục của quan quyền dưới thời Pháp và thắt lưng đen mang khẩu súng ngắn.

Ông Lê Dũng vội chạy theo chận lại. Nhưng ông vô cùng sửng sốt vì cánh cửa vẫn khóa kín. Như vậy người kia thoát ra ngoài vườn bằng ngõ ngách nào?

Bất giác ông rùng mình. Ông vừa nhớ lại người mật thám quốc tịch Pháp bị dân trong vùng nổi loạn giết chết tại căn nhà này cách đây mấy mươi năm. Cũng vào một đêm thanh vắng như đêm nay và cũng tại nơi này.

*

Trở về phòng ông không còn buồn ngủ nữa. Dưới nhà tiếng chân im bặt. Căn nhà lại chìm trong yên lặng, một thứ im lặng rợn người và khó thở.

Trời càng về khuya, gió thêm lạnh và lá cây ngoài vườn xao động mạnh.

Đột nhiên tiếng chân ban nãy tiếp tục vang lên. Nhưng lần này không phải tiếng gót giày mạnh bạo gõ trên sàn nhà mà nghe như tiếng chân của một người mệt mỏi kéo lê trên mặt đất. Tiếng chân tiến về phía thang gác. Ông Lê Dũng hồi hộp chờ đợi. Từng bước chân chậm chạp bước lên thang, rõ dần… và… rõ dần. Cuối cùng tiếng chân im bặt trước phòng ngủ của ông. Thần kinh ông căng thẳng tột độ, tay chân như rã rời, không cử động nổi.

Ông suýt hét lên khi thấy cửa phòng được khóa cẩn thận tự động mở ra như có ai nắm kéo. Tiếng bản lề rít lên làm rợn tóc gáy. Từ khung cửa hiện lên một người bê bết máu, quần áo tả tơi. Ngọn bạch lạp nơi tay lung linh thật dễ sợ. Xiềng xích trói tay khua động leng keng. Bóng người kia giương cặp mắt mệt mỏi về phía ông, môi mấp máy như nói một câu gì. Gương mặt sưng vù, thành tích sau một cuộc tra tấn. Đôi tay khẳng khiu trong lớp áo rộng thùng thình phất phới vẫy chào ông.

Kinh sợ ông Lê Dũng sửng sốt nhìn bóng người đầy vết máu. Ngọn bạch lạp lu mờ, lu mờ dần và tan biến trong nỗi kinh hoàng. Bóng ma hiện và biến mất không gây một tiếng động nào khác ngoài chiếc xiềng khua nơi tay. Nhưng ông Lê Dũng như còn thấy cánh tay gầy ốm, xanh xao kia vẫy mãi. Và cuối cùng ông ngất đi trong cơn mơ đầy hình ảnh quái dị.

Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1594
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Dấu tay trên cửa   Sun 17 Mar 2013, 21:25

Chương III
NGHI VẤN


Viên Thanh Tra cảnh sát đưa mắt nhìn quanh ngôi biệt thự. Hôm nay ông trở lại để tìm thêm yếu tố giúp cuộc điều tra tiến hành tốt đẹp hơn. Việc đầu tiên là xem bọn gian đã lọt vào bên trong bằng khe hở nào để từ đó tìm dấu vết đặc biệt nhận dạng thủ phạm. Toàn thể ngôi nhà được bao bọc bằng hàng rào chấn song sắt khá cao và khó leo trèo. Bọn gian không dại gì lại vào đây bằng cách leo vất vả. Như thế một ngõ ngách nào đó giúp bọn chúng thi hành thủ đoạn.

Ông Lê Dũng ngạc nhiên khi thấy viên Thanh Tra nhìn thật lâu vườn hoa và hàng rào. Ông khôi hài nói:

- Chắc ông Thanh Tra thích loại hồng nhung do chúng tôi trồng?

Thanh Tra cảnh sát quay lại cười bảo:

- Vâng. Tánh tôi rất yêu hoa hồng. Hôm nào có dịp xin mời ông bà đến viếng nhà thưởng thức bộ sưu tập các loại hoa hồng của chúng tôi. Nhưng bây giờ là lúc đang thi hành nhiệm vụ, tôi nhìn khu vườn xinh đẹp này dưới một khía cạnh khác.

Ông Lê Dũng ngạc nhiên:

- Ngoài vẻ đẹp ra tôi không hiểu nó còn một điểm gì đặc biệt thu hút ông Thanh Tra chăm chú nhìn như thế.

- Ồ! Có nhiều điều đặc biệt lắm. Chẳng hạn như tôi muốn nhờ khu vườn này chỉ cho chúng ta thủ phạm.

- Ồ! Điều này nghe thoáng qua có vẻ lạ tai.

- Vậy xin mời ông cùng tôi vạch mặt thủ phạm nhờ sự giúp đỡ của các đóa hồng mơn mởn và dịu dàng.

Nói xong ông len giữa những luống hoa hồng đang rung rinh khoe sắc trước gió. Ông dừng lại nơi cửa nhà ngang bị bọn gian cạy phá. Từ đó ông nhìn dọc suốt khu vực trồng hoa hồng gần cửa. Ông quan sát thật kỹ lưỡng bụi hồng, từ những cành lá thật nhỏ bé. Viên Thanh Tra kiên nhẫn dán sát mắt vào bụi cây khả nghi. Ông hy vọng tìm ra vài chi tiết nhỏ nhặt tố cáo rằng bọn gian đã đi qua.

Ông Lê Dũng sốt ruột trước sự trầm ngâm của viên Thanh Tra. Sau một lúc lâu tìm kiếm, viên Thanh Tra được một kết quả xứng đáng. Ba bụi hồng nằm dọc theo lối đi có những cành giơ ra ngoài bị gãy vài đọt non. Điều này chứng tỏ có người dùng lối đi vào ban đêm nên không tránh khỏi đụng chạm lưu lại dấu vết.

Lần theo con đường dẫn ông đến sát hàng rào chấn song ở cuối sân. Không lẽ dấu vết đến đây lại biến mất? Bụi cây rậm rạp ở góc sân che giấu điều gì bí mật? Dùng tay vạch một khoảng, ông tìm ra một cánh cửa cũ kỹ khuất sau bụi cây. Ông quay lại nói với ông Lê Dũng:

- Các đóa hồng của ông đã giúp tôi phăng được vết tích của bọn gian. Nhưng tôi xin hỏi ông về cánh cửa rỉ sét này.

Nói xong ông chỉ cho chủ nhà cánh cửa mình mới vừa tìm ra. Ông Lê Dũng trả lời:

- À! Đây là cánh cổng có từ lâu đời. Nghe đâu chủ nhân xây cất lên ngôi nhà này là một gia đình giàu có. Họ cho thiết lập cổng sau làm lối ra vào của gia nhân. Sau đó người Pháp chiếm ngụ ngôi nhà dùng làm phòng Nhì, họ khóa cổng lại không sử dụng. Từ khi về ở nhà này tôi cũng giữ nguyên tình trạng đó vì không cần dùng đến.

- Cánh cửa bỏ phế lâu đời lại khuất sau một bụi rậm to tướng. Như vậy bọn gian phải là người thân cận trong nhà mới biết và dùng làm ngõ chui vào.

- Phải đấy. Chính tôi cũng quên không nhớ tới nó. Tôi nghi ngờ…

Viên Thanh Tra khoát tay bảo:

- Hãy khoan nói ra điều nghi ngờ. Chốc nữa chúng tôi cho ông biết kết quả cuộc điều tra sơ khởi. Khi đó chúng ta có nhiều bằng cớ để tha hồ nghi thủ phạm.

- Vâng. Tôi cũng nóng lòng muốn biết kết quả của ông. Nào! Bây giờ chúng ta tiếp tục nghe những bụi hồng nói về bọn gian chứ?

- Cố nhiên. Chúng ta đi.

Hai người vạch cành lá và chui vào bên trong bụi rậm. Cánh cổng cũ kỹ không khóa. Sợi dây xích đã han rỉ bị bọn trộm cắt đứt vất dưới đất. Không phải nhọc công tìm kiếm Thanh Tra cũng nhận ra những dấu giày in sâu vào đất sét. Nhờ trời nắng ráo mấy hôm nay nên vết giày hiện rõ rệt. Điều này sẽ giúp Thanh Tra truy lùng nội vụ rất nhiều. Ông ra lệnh cho nhân viên dùng thạch cao đổ khuôn các dấu giày này. Xong xuôi hai người trở vào phòng khách thảo luận các kết quả đầu tiên của cuộc điều tra.

Ông Thanh Tra mở đầu câu chuyện bằng câu nói:

- Như ông thấy hôm qua chúng tôi lấy dấu tay vài vật trong nhà có liên quan đến vụ trộm. Và kết quả thật đúng như dự đoán. Các dấu tay ở hai chiếc xẻng, nắm cửa và bàn ghế không ai xa lạ…

- Tên tài xế Hớn? - Ông Lê Dũng không kềm chế được sự nóng ruột nên thốt lên.

- Phải! Của chính tài xế Hớn, một người rất quen thuộc với ông bà.

- Hắn làm việc cho gia đình tôi gần bốn năm nay chưa bao giờ làm điều gì xằng bậy. Vợ chồng tôi rất hài lòng về tánh tình siêng năng và thật thà của nó. Không ngờ…

Viên Thanh Tra hiểu ý ngắt lời:

- Không ngờ hắn lại nhúng tay vào nội vụ.

- Vâng. Quả tình tôi không ngờ. Tôi cho rằng chuyện này có nhiều ẩn khuất thúc đẩy tên Hớn phản tôi.

- Dĩ nhiên. Nhưng trước khi được biết các chi tiết này ông dựa vào đâu nghi ngờ tên tài xế?

- Rất dễ hiểu. Đầu tiên là việc cánh cửa garage bị mở mà không có vết cạy phá. Chỉ có hắn là người độc nhất có được chìa khóa. Ngay cả tôi còn không có. Thứ hai là sự vắng mặt bất thường của hắn trong bốn ngày chúng tôi ở Đà Lạt.

Nắm ngay lấy yếu tố quan trọng bất ngờ này viên Thanh Tra hỏi:

- Hắn vắng mặt như thế nào?

- Trong những ngày ở Đà Lạt hắn có nhiệm vụ đưa gia đình tôi đi viếng thắng cảnh. Bất ngờ sang ngày thứ ba hắn nhận được điện tín gọi về vì mẹ hắn đau nặng. Chúng tôi thương hại cho phép hắn về. Hôm sau hắn trở lại Đà Lạt. Chúng tôi không nghi ngờ gì cả và cũng không hỏi về bệnh tình của mẹ hắn vì xem ra hắn rất suy tư và đôi lúc trầm ngâm một điều gì.

- Và ông nghi ngờ?

- Đúng thế. Tôi nghi rằng chính đồng bọn hắn đã tạo ra bức điện tín đó để giúp hắn có lý do trở về.

- Tôi sẽ cho người điều tra về bức điện tín và xác nhận mẹ hắn có đau bệnh gì hay không. Bây giờ chúng tôi tiếp tục cho ông biết các kết quả cuộc điều tra sơ khởi.

Viên Thanh Tra cho tay vào túi lấy ra vài tấm hình. Ông nói:

- Đây là những hình do chúng tôi chụp vết cạy cửa. Trong đó hai loại dấu vết đặc biệt nhất là vết răng kềm và vết vít. Thoáng nhìn qua tôi biết được loại kềm bọn gian sử dụng mang nhãn hiệu GEDORE. Sở dĩ tôi biết được nhờ kích thước và hình dáng loại kềm này rất đặc biệt mà tôi đã có dịp gặp vào một vụ điều tra cách đây một năm. Kỷ niệm đó còn in mãi trong trí tôi. Kềm hiệu GEDORE có cả thảy chín vết răng và cuối cùng bằng một răng kềm ngắn.

Ông Lê Dũng quan sát các tấm ảnh thật kỹ lưỡng. Bỗng ông nhận ra một dấu vết lạ liền nói:

- Hình như các vết răng thứ ba trong những tấm ảnh đều bị ngắn một cách bất thường.

- Phải. Ông nhận xét rất đúng. Sau khi thấy điều đặc biệt này tôi lưu ý ngay. Và cuối cùng tôi tìm thấy chiếc kềm trong thùng đồ của tên Hớn.

- Thảo nào ông mượn hắn hôm qua ở nhà xe. Nếu tôi không lầm thì ông gói vào giấy chiếc kềm và một cây vít.

- Vâng. Ông đoán không sai tí nào. Chúng ta tạm gác vụ cây vít sang một bên để nói tiếp về dấu vết đặc biệt ở chiếc kềm. Chiếc răng thứ ba bị mất một khoảng nên ngắn hơn, tôi quan sát tỉ mỉ điểm đáng chú ý này. Sau đó đem đối chiếu với chiếc kềm tài xế Hớn rất ăn khớp và giống như khuôn đúc. Chính vì chiếc răng thứ ba bị mẻ trong một lần nào đó mà tên Hớn không để ý nên tôi phăng ra được chủ nhân của nó.

Ông Lê Dũng thêm vào:

- Thảo nào lúc ông Thanh Tra hỏi về hiệu kềm tôi thấy nó bối rối trả lời.

- Trở lại con vít của tài xế Hớn. Tôi đã so sánh kích thước của dấu vết in trên cửa và nó không sai chạy một ly tấc nào. Tôi quả quyết rằng hai dụng cụ vừa rồi được đem ra sử dụng. Nhưng điều quan trọng phải tìm biết ai đã sử dụng: Tên Hớn hay đồng bọn?

- Và điều tôi muốn nói tiếp lời ông Thanh Tra rằng nguyên nhân nào thúc đẩy hắn phản tôi cũng như lý do của việc đào xới nền nhà.

Viên Thanh Tra ôn tồn bảo:

- Thời gian sẽ giúp chúng ta trả lời tất cả bí ẩn của nội vụ.

Bên ngoài, những tia nắng ấm áp đầu tiên của buổi sớm mai trải dài trên con đường trải sỏi óng ánh. Nắng vàng tươi vui len lỏi qua từng kẽ lá. Ngôi nhà rực rỡ trong biển nắng, phá vỡ bức màn đen u tối bao trùm sự bí mật.
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1594
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Dấu tay trên cửa   Sun 17 Mar 2013, 21:25

Chương IV
MA QUÁI LỘNG HÀNH

Buổi sáng hôm nay trời vần vũ mưa. Mây đen kéo tới bao phủ kín cả bầu trời. Những khối mây nặng nề chậm chạp giữa sức gió mạnh bạo làm ngã rạp cây cối trong vườn. Những đóa hồng tơi tả trước màn mưa quái ác. Màu đỏ của hồng trôi theo dòng nước mưa đục ngầu xô dạt dưới sân. Hạt mưa bắn vào cửa kính nghe rì rào tạo thành một âm thanh quen thuộc. Dòng nước mưa ngoằn ngoèo chảy dài trên tấm kính.

Bà Lê Dũng đứng tựa cửa sổ nhìn những tia nước từ trên không bắn xuống dày xéo trên đóa hồng nhung mảnh khảnh. Trong phòng khách, ông Lê Dũng đang ngồi đọc báo. Trận mưa này làm ông bỏ dở ý định ra công trường xây cất. Hãng thầu Lê Dũng đang thực hiện một đồ án vĩ đại. Nếu thành công, danh tiếng ông sẽ nổi lên như cồn và công việc làm ăn ngày thêm phát đạt. Nhìn cơn mưa lòng ông ngao ngán. Ông lo ngại cho móng nhà vừa đổ hôm qua sẽ bị xoi mòn, vỡ nát. Công việc đã đình trệ vì thời tiết bất thường, nếu có chuyện gì bất trắc xảy ra thêm có lẽ công trình của ông tiêu tan theo mây khói.

Bỗng chuông điện thoại reo vang. Ông nhấc ống nghe lên và chăm chú theo dõi. Gương mặt ông biến đổi và thẫn thờ đặt ống nghe xuống. Ông bảo vợ:

- Tôi phải đến công trường ngay bây giờ.

Nhìn cơn mưa càng lúc càng mạnh bạo, bà Lê Dũng ái ngại nói:

- Mưa lớn quá. Ông để hôm khác đến cũng chẳng sao. Mọi việc đã có giám thị trông coi, chắc không gì cản trở.

- Không được. Ngoài ấy hiện có một lao công bị đất sụp đè nghẹt thở. Mình không thể vì ngại trời mưa bỏ rơi anh em ngoài đó.

- Hay để tôi gọi tài xế đưa ông ra công trường?

- Thôi khỏi. Hồi sáng nó bảo xe hư sửa tới trưa mới xong. Tôi đã nói với họ đem xe tới đón.

Ông Lê Dũng đi công việc. Trong nhà còn mình bà và tài xế Hớn đang lui cui sửa ngoài xe. Bà xuống bếp lo việc bếp núc. Gian nhà bếp xây bằng đá hoa trắng thật sạch sẽ. Mọi đồ vật bên trong cũng được xếp đặt ngay ngắn. Cánh cửa sổ độc nhất trên tường giúp người đứng trong này có thể nhìn thấy khoảng cuối vườn với nhà xe lợp tôn. Từ phòng khách đi qua một hành lang nhỏ là đến đây. Cánh cửa ra vào sau lưng bà.

Đang làm công việc bỗng bà nghe có tiếng cười lanh lảnh trên lầu. Bà thắc mắc không hiểu ai lại có giọng cười sang sảng kia. Bà không thể nghe lầm vì trong nhà vắng vẻ, chuỗi cười vọng từ trên lầu xuống nghe rõ mồn một.

Bà Lê Dũng bỏ dở công việc đi về phía thang lầu. Bà bước chậm chạp lên từng nấc thang. Rõ ràng tràng cười kia xuất phát từ căn phòng ngủ của cô con gái ông bà. Lúc đứng trước cửa phòng bà vô cùng ngạc nhiên vì tràng cười chấm dứt. Dường như người bên trong biết có rình mò bên ngoài. Tiếp theo đó là âm thanh rầm rầm của bàn ghế khua động.

Bà Lê Dũng xoay quả nắm và mở cửa bước vào. Tất cả đều im bặt. Bàn ghế vẫn ở nguyên vị trí cũ. Những lời đồn đãi của thiên hạ chợt vang dội trong trí. Bà sợ hãi và cảm thấy căn nhà trở nên vắng vẻ lạ thường. Một nét gì ghê rợn đang lẩn khuất đâu đây.

Trở lại nhà bếp bà cố xua đuổi những ý nghĩ ma quái ám ảnh lấy mình. Tiếng cười và tiếng bàn ghế bị khua động lại im bặt khi bà xông vào. Hiện tượng quái đản này làm bà hồi hộp, mồ hôi toát ra ướt cả áo.

Một chốc sau hiện tượng trên lại tái diễn. Nhưng lần này không ở trên lầu mà lại ở trong phòng khách, một vị trí gần nhà bếp hơn. Bà Lê Dũng thảng thốt, tay bà run run không cầm nổi chảo dầu. Bà cố làm ngơ trước tiếng cười ma quái kia. Đột nhiên bà nghe sau lưng có tiếng người thều thào gọi tên mình. Tim đập mạnh như vỡ toang cả lồng ngực. Tiếng thều thào càng lúc càng gần và hối thúc tưởng chừng như còn cách đó vài mét.

Khi quay lại bà hét lên một tiếng. Nơi khung cửa ra vào, một người ăn mặc rách rưới với thân thể bê bết máu và bầm tím đứng đấy tự bao giờ. Hắn mấp máy môi gọi tên bà trong hơi thở. Tiếng rên rỉ như từ cõi âm u vọng lại. Hắn đưa cặp mắt thiểu não van xin và từ từ bước tới gần. Y phục rách nát của hắn hòa lẫn vào âm thanh của rên siết, thều thào.

Bà Lê Dũng kinh hoàng đến tột độ. Khi hắn vừa chầm chậm tiến tới bà hắt cả chảo dầu đang sôi để tự vệ và ngất xỉu giữa muôn ngàn tiếng động dồn dập.

Ngọn đèn trong bếp tự nhiên lu mờ và tắt hẳn.

Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1594
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Dấu tay trên cửa   Sun 17 Mar 2013, 21:26

Chương V
THỦ PHẠM?

Ông bà Lê Dũng ngồi trên chiếc ghế mây lớn đặt ngoài hiên nhà nhìn ra khu vườn xinh xắn. Những tia nắng cuối cùng trong ngày như hãy còn luyến tiếc, vương vấn trên ngọn cây. Ánh nắng làm vàng rực ngọn cây, kẽ lá. Lá cây như được mạ một lớp vàng óng ánh. Buổi chiều xuống thật chậm. Mặt trời từ từ ngả về tây khuất sau vườn cây ăn trái um tùm.

Sau vụ xúc động mạnh đến ngất xỉu ban sáng, hiện giờ bà Lê Dũng hãy còn mệt mỏi. Tứ chi bà rã rời, hơi thở nặng nhọc. Mũi thuốc khỏe của bác sĩ tiêm không đủ công hiệu giúp bà phục hồi sức lực nhanh chóng. Nhớ lại chuyện xảy ra ban sáng bà còn ghê rợn. Khuôn mặt ma quái bể nát và bầm tím nhiều chỗ làm tăng thêm vẻ quái đản của bóng người hiện ra sau lưng bà. Giọng nói hắn thều thào gọi tên bà trong hơi thở còn văng vẳng bên tai. Bà thốt lên:

- Ghê rợn quá… Có lẽ mình phải bỏ căn nhà này mất.

Ông Lê Dũng đang ngồi trầm ngâm giật mình vì tiếng nói của vợ. Ông bảo:

- Bà đang mang chứng bệnh đau tim nên có thể bị ảo giác do sự tưởng tượng phong phú. Không có gì gọi là ma cả. Tôi sẽ ở đây để tìm sự thật.

Bà ngăn cản chồng:

- Không phải ảo giác đâu ông à. Tôi còn nghe thật rõ tiếng cười the thé và tiếng bàn ghế xô lệch. Thật đúng như lời thiên hạ. Căn nhà này bị các hồn ma chết oan vì tra tấn dưới tay mấy người Pháp quấy phá. Tôi sợ lắm rồi. Không thể nào có can đảm ở lại để chứng kiến thêm các hiện tượng đó nữa.

Ông Lê Dũng trấn an:

- Tôi đã bảo là không có gì. Hay là tôi sẽ ở nhà để luôn luôn có mặt bên cạnh bà. Như thế vững tâm rồi chứ?

Tuy trấn an vợ và cương quyết xác định rằng không có hồn ma nào cả nhưng ông không khỏi nghi ngại. Các hình bóng hiện ra trong đêm qua ông đã thấy tận mắt và nghe tận tai. Ông không nói lại điều này cho vợ nghe vì sợ bà kinh hãi quá đáng. Cơn đau tim có thể tái phát.

Sực nhớ ra điều gì ông vội cho tay vào túi sục sạo. Cuối cùng mang ra bức điện tín nhàu nát nói:

- Tôi vừa nhận được điện tín của Mỹ Hà gởi về. Nó bảo rằng sẽ về đây trong chuyến xe chiều mai lúc bảy giờ tối.

Cầm bức điện tín trong tay bà Lê Dũng đọc lại dòng chữ ngắn ngủi ghi trên đó. Bà suy nghĩ nhiều. Dòng chữ thật gọn, gói ghém hết ý muốn của đứa con thân yêu. Bà không khỏi ngạc nhiên khi nhận bức điện tín. Bà phân vân tự hỏi không hiểu tại sao Mỹ Hà lại có ý định trở về sớm thế. Hôm trước nàng bảo sẽ ở lại Đà Lạt thêm nửa tháng. Sự trở về của Mỹ Hà bình thường không có gì đáng lo ngại. Nhưng trong trường hợp này bà không muốn con gái phải kinh sợ vì gặp các hình bóng ma quỷ chập chờn, xuất hiện bất cứ lúc nào và ở đâu. Mỹ Hà cũng mang bệnh tim như mẹ và tệ hại hơn nữa nàng lại nặng hơn và đang trong tình trạng dưỡng bệnh.

- Ông nhớ con Mỹ Hà đang mắc bệnh nặng?

- Tôi biết điều đó. Bà hỏi lại với ý định gì?

- Tôi không muốn nó trở về nhà lúc này.

Ông Lê Dũng hiểu ý vợ muốn nói, ông bảo:

- Có lẽ bà sợ con nó gặp ma quái rồi thêm bệnh nặng?

- Phải. Tôi e ngại như vậy. Ông phải đánh điện tín bảo nó khoan về chờ khi nào có lệnh của chúng mình gọi.

- Ồ! Nếu có đánh dây thép cũng phải đợi đến sáng mai. Bây giờ gần tối, bưu điện đã đóng cửa. Tuy nhiên tôi biết tánh nó. Tính bướng bỉnh và ương ngạnh của trẻ con sẽ giúp nó không lay chuyển ý định dầu có nhận được điện tín của mình. Vả lại chắc gì các hiện tượng kia lại xảy ra.

- Một lần xảy ra được sẽ xảy ra muôn nghìn lần khác.

- Vâng. Chiều ý bà, tôi sẽ đánh điện cho nó vào sáng sớm ngày mai.

Bà Lê Dũng sung sướng nhìn chồng. Ông lúc nào cũng chiều bà. Ánh sáng đã biến mất tự lúc nào. Thay thế vào đó một màu đen vây kín. Bóng đêm, đồng lõa của ma quái, hiện đang chờ ông bà. Một đêm kinh hoàng nữa bắt đầu.

*

Chuông điện thoại trong nhà đột ngột reo vang. Ông Lê Dũng rời ghế ngồi bước vào nhấc ống nghe và nói:

- Alô!... Vâng. Chính tôi đây… À! Xin chào ông Thanh Tra. Có chuyện gì quan trọng thế?

Đầu đây bên kia, tiếng viên Thanh Tra cảnh sát trả lời:

- Về vụ vắng mặt của tên tài xế Hớn trong những ngày ông bà ở Đà Lạt.

- Sao? Ông Thanh Tra đã tìm ra được manh mối khả nghi nào?

- Không phải đây là một điều nghi ngờ. Tôi dám cam đoan chắc với ông như thế. Tôi đã cho người điều tra về bức điện tín kia và biết rằng mẹ của Hớn không hề đau bệnh gì trong những ngày đó. Người ta bắt gặp bà còn mạnh khỏe đi chợ như mọi ngày. Chính chị hàng thịt trong chợ xác nhận điều đó. Chị ta bảo rằng trong ngày bức điện tín được đánh đi, bà cụ có đến hàng chị mua thịt và không tỏ ra một vẻ gì bệnh hoạn nặng cả.

- À! Thì ra đúng như sự dự đoán của tôi. Đồng lõa của nó đã giả vờ, đánh đi bức điện tín đó.

- Thêm một yếu tố chắc chắn nữa là bà cụ hết sức ngạc nhiên về bức điện tín kia. Bà bảo rằng bà vẫn khỏe như mọi ngày nên đâu có ý định gọi con về. Hiên giờ tôi đã hướng mũi dùi điều tra về tài xế Hớn. Danh tánh người đã đánh bức điện tín kia sẽ được tìm thấy vào một ngày gần đây.

- Nhỡ hắn không ghi tên họ và địa chỉ của mình vào bức điện tín làm sao tìm ra được.

- Ồ! Dĩ nhiên rằng tác giả bức điện tín giả mạo kia không dại gì ghi tên họ vào bức điện tín đánh đi ở nhà dây thép. Nhưng với kỹ thuật riêng trong nghề, chẳng bao lâu chúng ta sẽ vạch mặt nạ của hắn. À! Theo nguồn tin chúng tôi bắt được thì hiện giờ người ta xôn xao về vụ ngôi nhà của ông bà có ma. Không hiểu rằng ông có tin như thế không?

Ông Lê Dũng sực nhớ rằng mình chưa cho viên Thanh Tra biết về vụ ma quỷ hiện hình tối vừa rồi. Ông bảo:

- Tuy không tin những lời đồn đãi đó vào lúc đầu. Nhưng…

- Nhưng thế nào? Ông cho rằng có thể có hiện tượng ma quỷ?

- Tôi không biết phải xác nhận như thế nào vì chính mắt tôi đã trông thấy nhiều lần.

Viên Thanh Tra sửng sốt khi nghe tin này. Ông nói:

- Lạ thật! Xin ông cho biết rõ thời gian và địa điểm ông đã trông thấy.

- Tối qua. Tôi thấy các bóng ma ẩn hiện khắp nơi trong nhà.

- Ông có cho rằng đó là ảo giác?

- Tôi cũng cho là như thế. Nhưng ngoài hình bóng ra, tôi còn nghe được rõ ràng tiếng chân người bước trên sàn nhà. Lúc bật đèn lên tôi thấy bóng viên mật thám chết cách nay khá lâu biến mất sau cánh cửa đóng kín.

Ngạc nhiên trước nguồn tin này, viên Thanh Tra nói:

- Bóng người biến mất sau cánh cửa đóng kín. Quả là một chuyện lạ. Nhưng rồi tôi sẽ cố gắng tìm hiểu nguyên do. Ngoài bóng ma đó ông còn chứng kiến một hiện tượng nào khác?

- Một điều lạ lùng nữa là cánh cửa phòng ngủ tôi khóa lại cẩn thận lại tự nhiên mở ra mà không nghe tiếng chìa khóa tra vào ổ. Và một bàn tay bí mật nào đó đã mở rộng cửa ra mặc dầu lúc đó gió không đủ sức phá tung cánh cửa.

- À! Không ngờ các lời bàn tán lại có thật. Bà nhà đã biết được những điều ông thấy chưa?

- Vì vợ tôi mắc bệnh tim nên tôi không cho bà biết.

- Thế may quá. Tôi e rằng khi bà biết, bà sẽ…

- Tuy tôi không cho biết… nhưng vợ tôi cũng đã chứng kiến ma quỷ ngay tại nhà bếp lúc nhà tôi ở đó một mình.

- Lúc nào?

- Ngay hồi sáng này.

- Lại thêm một chuyện kỳ quái. Hiện tượng ma quỷ xuất hiện giữa ban ngày.

Ông Lê Dũng đồng ý với viên Thanh Tra về điểm này. Ông hồ nghi nhưng chưa xác định rõ mối nghi ngờ của mình.

- Vâng, đúng là kỳ quái. Vợ tôi kinh hãi quá, sẵn chảo dầu sôi bà hắt vào bóng ma để tự vệ rồi ngất xỉu.

- Ông được bà nhà kể lại rõ ràng câu chuyện ma quái của bà?

- Phải. Và tôi chú ý ngay tới gương mặt tài xế Hớn bị bỏng nặng. Hình như vết bỏng gây ra bởi dầu sôi.

- Có phải ông nghi ngờ hắn?

- Vâng, đúng thế. Tôi nghi ngờ hắn giả dạng ma quỷ để dọa vợ tôi. Không ngờ vợ tôi có phản ứng nguy hiểm khiến hắn bị bỏng. Tôi cố tình không hạch hỏi để xem hắn xử trí ra sao.

Viên Thanh Tra trả lời:

- Nội vụ còn nhiều rắc rối. Ngày mai xin mời cả hai ông bà và tài xế Hớn đến ty chúng tôi giúp thêm chi tiết cho cuộc điều tra đang tiến hành.

- Vâng, chào ông.

*

Gác điện thoại xuống, ông Lê Dũng trở ra ngoài hiên. Ông sửng sốt thấy bà Lê Dũng không còn ngồi trên ghế như lúc nãy nữa. Dưới sàn nhà bà bất động nằm cạnh chân ghế. Ông hốt hoảng đem vợ vào, dùng dầu xoa bóp và cho ngửi eter giúp bà tỉnh lại. Một mặt ông gọi điện thoại nhờ viên bác sĩ quen với gia đình đến ngay.

Một lúc sau bà Lê Dũng tỉnh lại. Trông bà yếu ớt và hốt hoảng như vừa qua một cơn kinh hoàng. Ông Lê Dũng mừng rỡ khi thấy bà cử động được. Ông nói:

- Em còn yếu nên ngồi ngoài gió lạnh không tốt.

Bà mệt mỏi khoát tay như muốn nói điều gì. Ông Lê Dũng phải kê sát tai mới nghe được câu nói của bà trong hơi thở yếu đuối, bị đứt khoảng.

- Không… không phải thế.. Bóng ma hiện ở… vườn hoa…

Như vậy trong lúc ông bận nói điện thoại trong nhà, bà Lê Dũng đã trông thấy một bóng ma ngoài vườn hoa. Sức bà không chịu đựng nổi nên ngất xỉu.

Bên ngoài bóng đêm bao trùm lấy vạn vật. Bóng đêm tỏa ra một vẻ gì ghê rợn và kinh khiếp trong ngôi nhà vắng vẻ. Một đêm nữa lại đến với ông bà Lê Dũng trong kinh hoàng và ma quái.
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1594
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Dấu tay trên cửa   Sun 17 Mar 2013, 21:26

Chương VI
NGHI VẤN


- Xin mời quý vị ngồi.

Viên Thanh Tra đón ông bà Lê Dũng và tài xế Hớn nơi cửa phòng việc. Sau một đêm kinh hoàng chờ đợi ma quái, ông bà Lê Dũng có vẻ mất bình tĩnh. Riêng tài xế Hớn, hắn ngạc nhiên và tỏ vẻ e ngại khi được mời đến đây để lấy lời khai. Nội vụ sẽ được giải quyết nay mai. Thanh Tra hy vọng các chi tiết được cung cấp bởi ông bà Lê Dũng rất cần thiết. Ngoài ra những lời đối chất với tài xế Hớn có thể vô tình vạch trần tội trạng của hắn. Ông ta nói:

- Theo tôi được biết thì ông bà vắng mặt bốn hôm. Và chính vì vắng người nên sự đáng tiếc kia xảy ra. Suốt thời gian bốn ngày tại Đà Lạt tài xế Hớn có xin về Biên Hòa thăm mẹ đau nặng. Có phải vậy không?

Hớn gật đầu trả lời:

- Vâng! Đúng như thế.

- Và sau đó anh được phép của ông bà Lê Dũng. Anh lái xe về Sàigòn vào lúc 4 giờ chiều ngày thứ 3 của chuyến du lịch và trở lại Đà Lạt vào trưa ngày thứ 4. Ngay sau đó anh đưa ông bà về Biên Hòa.

- Phải. Ông bà chủ vui vẻ giao xe cho tôi về nhà khi tôi xin phép.

Viên Thanh Tra hỏi:

- Anh có biết rằng trong đêm anh trở về thì tại nhà ông bà Lê Dũng xảy ra vụ cạy cửa? Nếu anh ngủ đêm ở biệt thự có lẽ bọn gian đã không dám ngang nhiên hành động. Trong đêm đó anh có ở nhà không?

- Không. Tôi không ngủ ở nhà được vì một lý do bất ngờ.

- Xin anh cho biết rõ lý do.

- Chiều đó lái xe về đến Hố Nai xe bị trục trặc. Tôi phải ngủ lại một đêm ở đó vì xe sửa đến tối mới xong. Tôi không dám lái về vào lúc trời tối.

- Anh sửa xe ở hãng nào tại Hố Nai?

Hớn có vẻ lúng túng đáp:

- Không... tôi tự sửa lấy vì xe không hư hao nặng lắm. Nhưng tôi có thể chứng minh với ông Thanh Tra rằng tôi đã ở đêm tại Hố Nai. Biên lai tính tiền của khách sạn HOÀNG GIA tôi còn giữ trong túi. Nó minh xác rằng tối hôm đó tôi chưa về đến nhà.

- Tốt lắm. Tôi có thể xin lại tấm biên lai kia chứ?

- Vâng.

Nói xong Hớn móc trong ví ra tờ biên lai tính tiền phòng trao cho viên Thanh Tra. Trong đó khách sạn có ghi rõ ngày giờ khách đến và đi. Nhưng có một điều đáng chú ý rằng không đánh số thứ tự nơi góc. Một sự lầm lẫn của nhân viên khách sạn hay tờ biên lai giả mạo? Thanh Tra tiếp tục:

- Có nghĩa là sáng hôm sau anh mới về nhà thăm mẹ?

- Đúng thế.

- Mẹ anh bệnh tình có trầm trọng lắm không?

Tài xế Hớn ấp úng trả lời:

- Không… mẹ tôi vẫn… mạnh khỏe như thường. Tôi… hết sức ngạc nhiên và khi hỏi xem ai đã đánh bức điện tín lừa tôi thì bà trả lời rằng không biết.

- Việc kỳ lạ này anh không mang ra nói cho ông bà Lê Dũng hay?

- Tôi nghĩ rằng nó không quan trọng. Vả lại có thể là bức điện do người bạn đùa dai nào đó của tôi muốn làm cho tôi lên ruột.

- Tôi sẽ tìm cho anh người bạn có óc khôi hài rất nguy hiểm đó vào một ngày gần đây.

Nhìn vết bỏng trên mặt tài xế Hớn, Thanh Tra Cảnh sát muốn tìm hiểu nguyên do. Vết da bị phồng kia được gây bởi dầu hoặc mỡ sôi. Toàn thể gương mặt bôi vaseline trên lớp da ửng đỏ. Rất may cho hắn là đôi mắt không hề hấn gì. Bàn tay của hắn cũng chịu một vài vết bỏng nhẹ. Hớn hơi bối rối trước sự dò xét của Thanh Tra. Dường như hắn e ngại viên Thanh Tra tìm trong ánh mắt mình một nét gì khả nghi, một hành động mờ ám.

- Hình như anh bị phỏng nơi mặt khá nặng.

- Vâng. Dầu sôi văng vào người.

- Ai đã gây cho anh tai nạn này?

- Bà chủ vô tình quăng cả chảo dầu sôi vào người. Một số mảnh dầu bắn lên mặt khiến tôi bị phỏng.

- Trong trường hợp nào, anh kể ra.

- Sáng hôm qua lúc trời mưa lớn tôi sửa xe trong garage. Thình lình nghe tiếng kêu thất thanh của bà chủ dưới nhà bếp. Tôi vội chạy xuống vì không hiểu việc gì xảy ra. Vừa đến cửa tôi đã bị bà chủ tặng nguyên cả khối dầu đang sôi.

Bà Lê Dũng không đồng ý về lời khai của tên Hớn. Bà cho rằng hắn bịa đặt để chạy tội. Ý bà muốn nói chính hắn giả ma để dọa bà nhưng bà không nói ra. Bà bảo:

- Tôi còn nhớ rõ sự việc xảy ra như thế này. Hôm đó tôi đang bắc chảo dầu để chiên cá. Bỗng tôi nghe có tiếng người gọi mình trong hơi thở. Vừa quay lại tôi bắt gặp một người ghê rợn bê bết máu. Quá kinh hãi tôi hét lên một tiếng và thuận tay hắt cả chảo dầu sôi về phía trước để tự vệ. Thời gian giữa tiếng hét và chảo dầu hắt ra rất nhanh chóng không đủ để một người từ nhà trên chạy vào.

Hớn tỏ vẻ bất bình trước câu nói của bà Lê Dũng. Hắn nén cơn giận ngồi nín thinh. Nhưng trong ánh mắt của hắn, người ta thấy được vẻ căm hờn và thách thức. Ông Lê Dũng nhận thấy điều này nên đưa mắt nhìn vợ trách móc. Viên Thanh Tra vờ như không thấy, tiếp tục hỏi:

- Chìa khóa nhà xe do anh cất giữ?

- Vâng. Ông chủ đã giao cho tôi trông coi nhà xe.

- Có lúc nào anh vô ý để chiếc chìa khóa này lọt vào tay một người thứ hai?

Tài xế Hớn tỏ vẻ ngạc nhiên và không hiểu ý của viên Thanh Tra qua câu hỏi vừa rồi. Anh ta đáp:

- Bao giờ nó cũng ở trong chùm chìa khóa trong túi áo. Làm sao có thể rơi vào tay người nào khác.

Viên Thanh Tra nắm ngay lấy cơ hội này. Ông bắt đầu nhận thấy Hớn để lộ vài chỗ sơ hở quý giá cho cuộc điều tra. Việc quan trọng nhất là tìm ra manh mối chiếc chìa khóa đã mở cửa nhà xe. Chắc chắn rằng bọn gian không dùng vít cạy phá vì không lưu lại một vết nhỏ nào. Bọn gian cũng không thể dùng loại dao “nhíp” lá mỏng để xuyên qua ổ khóa vì nếu có làm như thế mũi nhọn và lưỡi bén của dao sẽ phải gây một vết trầy mờ. Nhưng theo sự quan sát của nhân viên an ninh không tìm ra dấu tì vết dù rất mờ. Như vậy bọn gian chỉ còn cách trộm chìa khóa của Hớn để giả mạo. Mà Hớn đã xác nhận rằng không bao giờ chiếc chìa khóa rời hắn. Vậy có ngụ ý gì trong câu nói đó? Hay một sơ hở do sự vô ý Hớn đã để lộ ra? Ông ta bảo:

- Chắc hẳn anh được biết rằng cửa nhà xe không bị cạy phá như cửa nhà ngang? Bọn gian đã dùng chìa khóa mở hẳn hòi chứ không khó nhọc dùng dao.

Tài xế Hớn trả lời:

- Điều này quả thật tôi mới vừa được rõ qua lời ông Thanh Tra. Lúc vừa về đến biệt thự, thấy cửa nhà xe mở, vì không phải trong nghề trinh thám nên tôi không nhận xét được.

Như vừa chợt hiểu ngụ ý của viên Thanh Tra, hắn đổi thái độ. Hớn lộ vẻ bất mãn vì bị nghi ngờ trong vụ cung cấp chìa khóa cho bọn gian mà hiện giờ đang bị mọi người nghi ngờ là đồng bọn với hắn. Hắn mỉa mai nói:

- À! Tôi biết ngay mà. Ý ông Thanh Tra bảo rằng tôi đem chìa khóa này cho thợ tiện làm một chiếc thứ hai giống hệt để giao cho bọn người kia?

Viên Thanh Tra giơ hai tay lên trời như tỏ vẻ phủ nhận lời của Hớn vừa nói. Ông bảo:

- Tôi chưa có ý đó. Nhưng… nếu đặt vào trường hợp bọn gian dùng chìa khóa giả anh sẽ giải thích ra sao?

Tài xế Hớn miễn cưỡng đáp:

- Không thể trộm chìa khóa của tôi để giả mạo thì bọn chúng có thể có sẵn một chiếc giống hệt trong số đồ nghề.

Viên Thanh Tra không đồng ý với lối giải thích đó. Ông nói:

- Ổ khóa ở nhà xe hiệu TANDAR, một loại rất xưa, có lẽ vào thời ngôi biệt thự được cất lên hoặc xưa hơn nữa. Hiện giờ loại đó không còn có mặt trên thị trường. Theo tôi nghĩ bọn gian khó có thể còn giữ được hoặc tìm được chìa khóa quá cũ rích đó. Chúng sẽ không có dịp nào dùng đến nó ngoại trừ trường hợp đặc biệt, ngàn năm một thuở, ở nhà ông bà Lê Dũng.

Hớn chán nản nói:

- Nếu thế tôi không có ý kiến gì về vụ chìa khóa. Nhưng tôi muốn nói ở đây một cách rõ ràng hơn là chiếc chìa khóa của tôi không khi nào rơi vào tay một người thứ hai ngoài tôi ra.

Đồng ý với lời xác minh trên của Hớn, viên Thanh Tra gật đầu đáp:

- Tuy giả thuyết của anh bọn gian khó có thể thực hiện nhưng tôi cũng nhận rằng không phải là không có. À! Còn một việc nhỏ này nữa tôi muốn nhờ anh giải đáp.

- Xin ông Thanh Tra cứ nói.

- Mọi việc lau dọn trong nhà đều do một tay bà Lê Dũng. Anh không có nhiệm vụ đó phải không?

Tài xế Hớn xác nhận:

- Vâng. Tôi chỉ quanh quẩn trong garage với chiếc xe. Ngoài ra công việc trên nhà tôi không được quyền tự ý thu xếp nếu không có sự đồng ý của bà chủ.

Viên Thanh Tra thấy cần phải nói thẳng ra để dò ý của Hớn nên bảo:

- Rất tiếc rằng đa số dấu tay do chúng tôi ghi nhận được sau vụ cạy cửa đều là của anh. Ngoài ra còn một số khác của vài người mà chúng tôi đang lưu ý theo dõi.

Gương mặt Hớn thoáng biến sắc. Dường như hắn cố ý che giấu tội phạm của mình và làm ra vẻ bình tĩnh. Nhưng có lẽ hắn không qua mắt được viên Thanh Tra, một người đầy kinh nghiệm trong nghề. Hắn ấp úng đáp:

- Điều này… tôi… không… được rõ… nên… không thể… biện minh được.

Thanh Tra vỗ vai Hớn thân mật bảo:

- Khi nào tìm ra được một lời giải đáp nào cho vấn đề đó, anh cứ đến đây với chúng tôi để cùng thảo luận, biết đâu những ý tưởng của anh lại chẳng chính xác và quan trọng hơn của chúng tôi. Bây giờ anh có thể về được.

Hớn đứng dậy chào viên Thanh Tra ra về. Hắn thất thểu bước ra xe trước đợi ông bà Lê Dũng. Đầu óc hắn quay cuồng. Cảnh sát đã bắt đầu để ý đến hắn. Nghĩ tới đây Hớn không khỏi rùng mình.

*

Đợi Hớn đi khuất, ông Lê Dũng nói:

- Ngoài dấu tay ghi lại trên đồ đạc trong phòng tôi còn chú ý đến hai chiếc xuổng (xẻng).

Viên Thanh Tra hỏi:

- Ông đã tìm ra một dấu vết gì khả nghi mới mẻ? Dấu tay in trên hai chiếc xuổng kia chăng?

Lắc đầu, ông Lê Dũng đáp:

- Điều đó tôi đã được ông Thanh Tra cho biết từ lâu. Riêng điều tôi khám phá ra ở đây là một sơ hở của tên Hớn trong lúc thi hành thủ đoạn. Vì vô ý hắn không ngờ đến.

- Xin ông trình bày.

- Ông Thanh Tra còn nhớ xuất xứ của hai chiếc xuổng ấy chứ?

- Vâng. Theo lời ông thì chúng được cất trong nhà xe.

- Đúng thế. Chính vì nó được cất trong nhà xe nên tôi mới nghĩ ngay đến tên Hớn. Hắn đã mở cửa nhà xe và đem xẻng vào nhà đào xới lung tung. Nếu là một bọn người khác thì làm sao họ biết được rằng nơi góc nhà xe có cất xẻng. Và nếu bọn họ có ý định đào xới thì khi đến nhà khổ chủ chúng phải đem theo xẻng chứ bao giờ lại đợi đến nơi mới tìm.

Viên Thanh Tra gật đầu:

- Ông có nhận xét rất tinh vi. Điều này sẽ giúp chúng ta buộc tội Hớn rõ ràng hơn.

Riêng bà Lê Dũng thì thắc mắc một điểm. Bà nói:

- Tên Hớn đã đào xới, giả ma quỷ với mục đích gì?

Ông Lê Dũng đáp lời vợ:

- Đó là việc chúng ta đang làm. Đầu tiên phải tìm ra thủ phạm rồi sau đó khai thác mục đích của chúng.

Nói xong ông bà từ giã viên Thanh Tra ra về. Họ hẹn gặp vào một ngày khác khi tìm thêm được một chi tiết nào cần bàn thảo để sớm tìm ra bí ẩn của nội vụ.

Bên ngoài trời nắng gắt. Bí mật bao trùm đang được vén lên. Hiện giờ mọi người đều hy vọng đã đi hơn phân nửa đường tới kết quả. Phần cuối câu chuyện đầy vẻ khó hiểu kia sẽ còn nhiều điều bí ẩn.
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1594
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Dấu tay trên cửa   Sun 17 Mar 2013, 21:27

Chương VII
MINH OAN


Hớn choáng váng đầu óc. Hắn tưởng những như trời đất sắp sụp đổ đến nơi. Hai mắt hắn long lên vì men rượu. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn khắp quán rượu lèo tèo vài người. Nơi quầy, Hớn ngồi trên chiếc ghế cao, gục đầu bên đống vỏ chai ngổn ngang. Từng giọt rượu khô, nóng cháy cổ được hắn nốc ừng ực mặc dù đã quá say. Một vài người trong quán đưa mắt nhìn hắn ái ngại.

Từ nãy đến giờ Hớn lầm lì ngồi một mình uống như điên cuồng không để ý đến ai. Khác với lệ thường, mỗi lần vào quán là hắn làm ồn cả lên. Trong những lúc đó, Hớn là một người chọc cười có duyên nhất. Hắn mang lại từng chuỗi cười ròn rã thoải mái. Nhưng hôm nay hắn ngồi đó như cách biệt với mọi người. Nhìn gương mặt hắn bây giờ thật dễ sợ. Không ai dám men lại gần gạ chuyện.

Hắn không nói một câu nào mặc dù có rượu. Người xưa thường bảo: “Rượu vào lời ra”. Hớn vẫn câm miệng như hến trước số vỏ chai càng lúc càng chồng chất. Hiện tượng lạ này làm mọi người ngạc nhiên không ít. Ắt hẳn hôm nay Hớn có một điều gì buồn phiền trong lòng nên không muốn bị ai quấy rầy.

Trong quán giờ đây chỉ có những tiếng lào xào trò chuyện của thực khách. Hớn vẫn ngồi đó uống cạn từng ly rượu đầy. Tự nhiên hắn đâm ra bực bội trước sự yên lặng ở đây. Hắn muốn bầu không khí hơi khuấy động một tí. Hắn bực dọc dằn mạnh vỏ chai trên quầy và lè nhè nói:

- Đem thêm rượu ra coi.

Bồi bàn định mang thêm rượu cho Hớn nhưng chủ quán ngăn lại. Từ lâu ông và Hớn là bạn rất thân. Nhìn số vỏ chai lăn lóc và thái độ kỳ quặc của Hớn ông hơi ngạc nhiên. Ông bước đến gần hắn với hy vọng vì tình bạn sẵn có ông sẽ khuyên can và tìm hiểu được điều bực dọc mà hắn đang mang trong lòng. Ông vỗ vai Hớn nói:

- Thôi Hớn à! Tôi thấy anh uống hơi nhiều rồi đó. Ngừng lại ở đây là vừa. Say mèm như anh làm sao có sức lái xe đưa ông chủ đi làm?

Hớn lờ đờ đưa mắt nhìn chủ quán gắt gỏng:

- Làm ăn gì nữa? Tôi không còn muốn trở về căn nhà đó. Chán lắm rồi. Anh mang rượu ra đây rồi cùng tôi uống cho quên, quên tất cả.

Chủ quan khuyên can:

- Uống bấy nhiêu đó đủ rồi. Anh nên nghe tôi về kẻo say khướt nằm lăn ra đây trông khó coi lắm. Anh nghe tôi lần này đi Hớn. Để anh tỉnh rồi, mai mốt tụi mình uống cũng được.

Hớn một mực khăng khăng không đồng ý. Hắn muốn chủ quán cùng ngồi cụng ly với mình. Hắn bảo:

- Về sao được nếu tôi cứ ấm ức mãi trong lòng. Tôi nhất định mời anh uống dầu cho có nằm lăn ra ở đây cũng không sao. Nếu anh có đuổi, tôi ra ngoài đường nằm chờ chết.

- Ai lại nỡ đuổi anh bao giờ. Có chuyện gì cứ nói ra để chúng ta cùng giải quyết êm xuôi. Việc gì phải uống rượu nhiều để hại sức khỏe.

- Chuyện này kỳ cục và khó nói lắm. Nếu có rượu vào tôi mới có đủ can đảm cho anh biết.

Chủ quán vì muốn tìm biết điều bí ẩn Hớn đang cất giấu nên chiều ý hắn. Ông ra lệnh cho mang ra thêm hai chai rượu. Chờ cho Hớn uống xong ngụm đầu tiên ông nói ngay:

- Nào! Bây giờ uống xong rồi, anh kể cho tôi nghe nội vụ. Anh em mình sẽ tìm cách giải quyết và đối phó tốt đẹp.

Hớn nhìn thẳng vào mặt bạn hỏi:

- Có bao giờ anh nghi rằng tôi là một thằng bất lương không?

Ngạc nhiên trước câu hỏi khó trả lời của Hớn, chủ quán đáp:

- Ồ! Không khi nào tôi nghi ngờ điều xấu về anh. Nhưng tại sao anh lại hỏi thế?

Hắn trả lời:

- Vì người ta gán cho tôi là thủ phạm hay ít ra cũng là đồng lõa của một vụ trộm. Thế mới kỳ cục không chứ?

Người chủ quán tỏ vẻ bất bình:

- Ai đã nghi ngờ anh và vụ gì?

Hớn gằn từng tiếng như cho mọi người nghe điều bực tức của mình. Hắn bảo:

- Còn ai xa lạ vào đây. Chính ông bà chủ và viên Thanh Tra gán cho tôi tội cạy cửa biệt thự trong những ngày bỏ trống.

Ra vẻ suy nghĩ, chủ quán đáp:

- Không lẽ có chuyện lạ như vậy. Làm sao anh lại bảo rằng họ nghi anh?

- Họ mới vừa gọi tôi tới ty Cảnh sát để lấy lời khai.

Chủ quán nghe xong bật ngửa ra nói:

- Ồ! Tưởng gì quan trọng chứ chuyện đó là lẽ thường. Bất cứ một vụ trộm nào cũng đều phải có lời khai của người trong nhà. Anh đừng hiểu lầm như thế.

- Anh không nghe lối lấy lời khai nên bảo vậy. Riêng tôi thấy họ có thái độ kỳ lạ lắm.

- Dù sao đi nữa nội vụ cũng chưa kết thúc. Họ có quyền nghi ngờ nhưng không thể kết tội anh mà không có lý do. Công lý sẽ giải oan và che chở cho người lương thiện.

Đuối lý, Hớn ậm ừ không nói nữa. Trong men rượu ngây ngất hắn không nhận ra hai thanh niên ngồi nơi góc. Họ ăn mặc rất thời trang và ra dáng con nhà giàu, ăn chơi. Qua câu chuyện của khách trong quán ai cũng biết rằng họ rất vui tính và tốt bụng với mọi người. Hai người đàn ông ngồi uống rượu nơi kia kháo nhau:

- Hôm nay thằng Hớn say mèm không thèm nói chuyện với ai, ngay cả hai người bạn thân của hắn ngồi góc kia.

Nói xong, ông ta đưa tay chỉ hai thanh niên nọ. Người ngồi đối diện bảo:

- Nghe đâu họ là hai anh em ruột.

- Ừ! Phải đó. Người anh tên Võ Khắc Trần Hoàng và người em tên Võ Khắc Trần Hùng. Tên Hớn quen độ một tuần nay.

- Qua cách ăn mặc tôi nghĩ họ thuộc dòng dõi giàu có chứ chẳng chơi. Nhìn cách xài tiền là biết.

- Họ vừa ở Pháp về. Hình như lần về nước này họ có ý định tìm cảnh để thực hiện một cuốn phim mới vì cả hai đều là đạo diễn tài ba của một hãng phim ngoại quốc.

- Thằng Hớn xem ra thích họ lắm.

- Không thích sao được. Họ là người tốt. Có bạn tốt ai chả thích. Họ còn dự định mời thằng Hớn thủ một vai chánh trong cuốn phim sắp tới. Theo lời họ, Hớn có vẻ mặt rất xi nê.

- Hai anh em họ tử tế ghê vậy đó. Hôm nọ chính họ bỏ tiền ra giúp tôi chạy chữa cho thằng con bị xe đụng.

- Họ giàu có, một số tiền nhỏ nhoi đó có thấm vào đâu. Phải chi ai cũng như họ hay biết mấy. Hôm trước khi đi Đà Lạt thằng Hớn được họ mời nhậu say khướt không biết trời trăng gì cả. Chính họ đã phải lấy xe riêng chở nó về nhà.

- Nghệ sĩ có khác. Họ vui tính và gây cảm tình với hầu hết mọi người.

Hai anh em nhà họ Võ Khắc ngồi nơi góc chứng kiến từ đầu chí cuối câu chuyện của Hớn. Họ cố gắng tìm cách khuyên nhủ hắn vì tin rằng bạn mình không đủ sức làm chuyện tày trời đó. Hoàng rời ghế đứng lên và tiến về phía Hớn gỡ ly rượu trên tay hắn bảo:

- Đủ rồi anh Hớn à! Đừng uống thêm không tốt đâu.

Hớn giương cặp mắt lờ đờ nhìn lên. Nhận ra Hoàng, hắn mừng rỡ:

- Ủa! Anh Hoàng đó à? Chắc anh nghe câu chuyện vừa rồi.

Hoàng gật đầu đáp:

- Phải. Tôi đã nghe và thông cảm với anh lắm. Chuyện gì đến thì sẽ đến. Anh đừng lo lắng quá đáng. Anh sẽ được minh oan vào một ngày gần đây.

- Nghĩa là anh còn tin tôi là người lương thiện?

- Phải. Tôi tin anh lắm và chủ quán cũng đồng ý.

Hớn bỗng dịu giọng lại, hắn chán nản và có vẻ bi quan trả lời Hoàng:

- Anh đừng an ủi tôi nữa. Tôi biết rằng họ đang đoan chắc tội trạng và tìm chứng cớ để ghép tội tôi. Không còn một lý do nào để bào chữa, vì vô tình tôi đã tạo ra nhiều điểm khiến họ nghi ngờ.

- Không. Anh nên can đảm nhìn vào sự thật. Đúng như lời ông chủ quán đã nói, họ có quyền nghi ngờ, nhưng sẽ không thể buộc tội một người hàm oan. Còn pháp luật, còn công lý. Những thứ đó giúp cho anh giải bày sự trong sạch của mình.

- Nhưng họ khăng khăng bảo tôi giả ma nhát ông chủ. Tôi không hiểu rằng ma quái có thật sự hiện hình hay không mà ông bà ấy có vẻ tin và đoan chắc.

Hoàng cười nói:

- Ồ! Không ngờ là ông bà Lê Dũng lại có óc tưởng tượng phong phú đến thế. Nếu gia chủ đồng ý, chúng tôi sẽ mang đồ nghề đến để quay các cảnh ma hiện hình cho biết như thế nào. Giữa thời đại văn minh còn có người tin ma quỷ, thật tức cười.

Câu khôi hài của Hoàng không làm cho Hớn tươi nét mặt thêm chút nào. Hắn tỏ vẻ thất vọng và muốn tìm cái chết để minh oan. Hắn buồn bã nói:

- Nếu sự kiện càng ngày càng rối ren hơn, có lẽ tôi phải tự sát mới mong mọi người hiểu mình.

Hoàng nghe bạn nói vội can gián:

- Ấy chết! Anh đừng có ý nghĩ dại dột như thế. Trong lúc này anh nên bình tĩnh nhiều hơn. Đừng tìm một cái chết vô ích để gỡ rối cho vấn đề không mấy nan giải. Bên cạnh anh còn có chúng tôi. Tôi hứa danh dự với anh rằng chúng tôi sẽ tìm mọi cách điều tra nội vụ và minh oan cho anh.

Hớn cảm động nói:

- Anh tốt với tôi quá. Không biết bao giờ đền đáp được sự giúp đỡ của anh.

Hoàng khiêm nhường bảo:

- Không gì phải đền đáp cả. Tôi giúp anh để một ngày nào đó có người giúp lại tôi. Có thế thôi. Anh đừng lưu ý vấn đề ân với nghĩa.

Chứng kiến cuộc đối đáp của Hớn và Hoàng, hai người đàn ông ban nãy bảo nhau:

- Anh chàng tốt bụng này sắp sửa làm một chuyện mò kim đáy biển.

Người kia đồng ý với bạn đáp:

- Phải đấy. Tôi thấy họ có lòng tốt với Hớn là điều rất hay. Nhưng muốn minh oan cho nó không phải là chuyện dễ.

- Vả lại chưa chắc gì nó bị hàm oan. Cái thằng đó ai tin được rằng không nhúng tay vào vụ trộm.

- Chỉ tội cho anh chàng này ngây thơ còn tin nó trong sạch.

Đứng gần đó, Hoàng nghe rõ những lời nói đó nhưng anh vẫn không màng đến. Anh hy vọng mình sẽ thành công để sớm minh oan cho Hớn, một người mà đa số dân chúng ở đây đều không tin rằng lương thiện. Tình bạn nẩy nở giúp anh ta nhận thấy có bổn phận này đối với Hớn. Hớn có bị hàm oan hay là thủ phạm lần lượt sẽ được giải bày ra ánh sáng. Nhưng Hoàng không khỏi lo ngại vì hiện giờ mình chưa nắm vững được một dữ kiện nào cả. Cách độc nhất là phải lọt vào ngôi biệt thự đầy bí ẩn đó. Một việc làm khá táo bạo và khó thực hiện.
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1594
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Dấu tay trên cửa   Sun 17 Mar 2013, 21:27

Chương VIII
BIẾN CỐ DỒN DẬP


Ông Lê Dũng bực dọc đi lại trong phòng khách. Giờ này đã gần đến lúc đi làm mà tên Hớn không có ở nhà. Hồi sáng, lúc ở ty cảnh sát về hắn đi đâu mất cho mãi tới bây giờ vẫn không thấy tăm dạng. Ông cau có nói:

- Hừ! Cái thằng mắc dịch đó đi đâu suốt cả buổi sáng. Nó không nhớ đến bổn phận của mình nữa. Thật quá sức, hết chỗ nói rồi.

Ngồi ở chiếc ghế dựa, bà Lê Dũng đưa mắt nhìn chồng bảo:

- Nó về từ bữa cơm trưa ông à.

- Tại sao nó không đem xe ra đưa tôi tới công trường chứ?

Bà Lê Dũng nói giọng úp mở:

- Trời sập nó cũng chưa chắc nhớ tới giờ làm việc của ông.

Thắc mắc, ông Lê Dũng hỏi:

- Ủa! Vậy chứ nó làm gì?

- Nó say mèm nằm lăn lóc ra đất, hỏi sức đâu dậy nổi.

- Hừ! Quả thật thằng này hư đốn quá trời. Có lẽ tôi phải tống cổ không cho nó làm việc trong nhà này. Chính nó gây cho mình không biết bao điều phiền toái giờ lại say sưa, chẳng đếm xỉa gì đến chủ nhà. Hiện giờ nó ở đâu?

Bà Lê Dũng đưa tay chỉ về phía garage nói:

- Nằm ở dưới nhà xe. Ông xuống đó đánh thức nó dậy.

Tức tốc, ông Lê Dũng đi nhanh về phía nhà xe. Gần đến cửa ông đã nghe giọng nói lè nhè của Hớn vọng lại. Hắn đang cố kể lể một chuyện gì mà ông không được rõ vì giọng nói của một người say rượu rất khó nhận biết.

Mở cửa, ông Lê Dũng bước vào. Trước mặt ông, tên Hớn đang cựa mình trên chiếc ghế bố cũ mèm đặt cạnh xe. Hắn nghêu ngao vừa nói, hát, cười tạo thành một chuỗi âm thanh chói tai, khó nghe. Hơi rượu xông lên tận mũi nồng nặc. Ông Lê Dũng đưa tay nắm vai hắn lay mạnh nói:

- Hớn! Tỉnh dậy đi nào.

Hớn mệt mỏi giương đôi mắt nhìn ông:

- Ủa!... Ông… chủ… đó… à?

- Phải, tôi đây. Anh thức dậy đi chứ. Biết mấy giờ rồi không?

Hắn khoát tay tỏ vẻ bất cần giờ giấc. Hắn lè nhè nói:

- Biết giờ… để… làm gì? Nằm… ngủ… như vầy… có phải… sướng… hơn… không?

Không chịu được thái độ của tên tài xế, ông Lê Dũng gằn giọng nói:

- Anh không cảm thấy xấu hổ để tôi phải chờ đợi chỉ vì anh say mèm ở đây à? Nếu không nghĩ tình anh giúp việc cho gia đình tôi có lẽ tôi đã đuổi anh ngay từ bây giờ. Tại sao lúc này anh lại thay đổi nhiều như thế? Từ xưa đến giờ chưa có lúc nào tôi thấy anh tệ như thế này cả. Đây là lần đầu tiên nên tôi tạm tha cho anh một phen. Mai mốt đừng làm như vầy nữa, tôi buồn lắm.

Hớn vênh mặt trả lời:

- Tôi say sưa gì… mặc kệ. Ông đừng xía vào thêm rắc rối. Không chờ… đến lúc ông đuổi… tôi cũng… Biết rằng ông… không còn tín cẩn nữa… ở lại thêm vô ích.

Tuy tức giận trước lời nói vô lễ của Hớn nhưng ông vẫn bình tĩnh. Ông nén cơn giận vì nghĩ rằng lúc này men rượu đã điều khiển Hớn, hắn không còn đủ lý trí phán đoán điều nào phải, điều nào quấy. Ông từ tốn bảo hắn:

- Lẽ ra tôi không thể chấp nhận câu nói của anh vừa rồi. Nhưng vì anh đang say sưa nên tôi bỏ qua. Lần sau nên cẩn thận lời nói. Bây giờ đưa chìa khóa xe để tôi đi làm. Chiều về tôi hy vọng anh sẽ tỉnh lại và đừng bao giờ tái diễn trò này nữa.

Hớn vẫn không thèm giao chìa khóa xe. Ông Lê Dũng phải cho tay vào túi hắn lục lọi để tìm. Ông mở máy và cho xe từ từ ra khỏi garage. Trong tiếng máy nổ ông còn nghe giọng Hớn nói với theo:

- Đi đâu thì đi cho khuất. Ở đây… lải nhải… thêm nhức đầu.

*

Chiều về, lúc đem xe vào garage, ông Lê Dũng không còn thấy tài xế Hớn nằm ở đó nữa. Hắn đã biến mất không lý do. Bà Lê Dũng bảo rằng không hiểu hắn đi từ lúc nào và hắn cũng không cho bà biết hắn đi đâu.

Một tia sáng lóe lên trong đầu óc. Ông Lê Dũng chú ý ngay đến sự bỏ đi này. Ông vội vàng vào nhà trong quay số điện thoại đến văn phòng viên Thanh Tra.

- Alô!... Cho tôi gặp ông Thanh Tra cảnh sát… À! Ông Thanh Tra đó à? Tôi là Lê Dũng ở biệt thự MỸ HÀ.

- Có chuyện gì quan trọng thế?

Ông Lê Dũng bảo:

- Tên tài xế Hớn đã âm thầm bỏ trốn. Tôi nghĩ rằng nó biết trước âm mưu bị bại lộ nên trốn đi. Tôi thông báo cho Thanh Tra hay để kịp thời đối phó.

- Phải đấy. Tôi sẽ cho làm các “nút chặn” để chận bắt lại hắn. Nhưng chúng tôi muốn được biết hắn ra đi vào khoảng nào để liệu tính.

- Hồi 3 giờ trưa, trước khi đi làm tôi còn thấy hắn say khướt trong nhà xe. Lúc 6 giờ chiều về nhà thì đã hay tin hắn bỏ trốn.

- Tốt lắm. Ông cứ an tâm. Chúng tôi sẽ tìm ra tung tích của hắn.

Gác ống điện thoại xuống, ông Lê Dũng lên lầu thay đồ và dùng cơm chiều. Ông đặt tất cả hy vọng vào cuộc lùng kiếm của cảnh sát vì mọi điều bí mật đều do Hớn mang theo. Nếu hắn trốn thoát, sẽ không tài nào điều tra được manh mối nội vụ.

Nhưng thời gian nặng nề trôi qua. Đồng hồ gõ tám tiếng rời rạc mà tên Hớn vẫn biệt tăm. Điều này chứng tỏ cảnh sát chưa tìm ra tung tích của hắn. Ông Lê Dũng cảm thấy một niềm thất vọng nhỏ nhen nhúm trong lòng.

Tiếng bà Lê Dũng đột ngột vang lên giữa bầu không khí yên lặng:

- Giờ này thằng Hớn vẫn chưa về, lấy ai đi rước Mỹ Hà đây? Tám giờ rồi, có lẽ chuyến xe từ Đà Lạt về đã tới bến. Thiệt bực mình hết sức. Để con nhỏ đi một mình về nhà trong đêm tối, tôi không an tâm tí nào.

Sực nhớ ra bức điện tín của Mỹ Hà gởi về chiều hôm qua, ông ngồi bật dậy:

- Ồ! Mải lo nghĩ tôi quên khuấy đi mất con gái cưng của mình.

- Ừ! Ông nên thay đồ đi rước con kẻo nó chờ tội nghiệp.

Vừa định bước lên phòng thay áo, ông Lê Dũng bỗng đứng khựng lại vì một giọng nói trong trẻo từ cửa vang lên:

- Con về tới rồi nè. Ba má khỏi nhọc công đi rước.

Bà Lê Dũng quay lại nhìn Mỹ Hà đang tươi cười bước vào. Nàng tươi trẻ trong chiếc jupe rực rỡ. Mỹ Hà chạy xô tới ôm mẹ, miệng nói huyên thuyên:

- Xa má mấy hôm con nhớ quá nên không chịu nổi, phải về ngay.

Bà Lê Dũng sung sướng ôm con vào lòng mắng yêu:

- Thôi đi cô. Đã lên tới Đại Học rồi còn làm nũng. Không sợ con nít cười cho à?

- Con khỏi sợ đi. Trong nhà này đâu có trẻ nít để cười con.

Lời nói của Mỹ Hà khiến bà Lê Dũng cảm thấy hãnh diện. Vì tuy chỉ có cô con gái độc nhất nhưng Mỹ Hà lại đẹp và thông minh. Ông Lê Dũng hỏi con:

- Sao không chờ ba tới đón về?

- Con chờ mỏi cả chân mà không thấy xe đến. Đang lo sợ, may có cô bạn lái xe đi ngang chở con về đấy.

Đang lúc cả nhà trò chuyện, chuông điện thoại reo vang. Ông Lê Dũng mừng rỡ vì hy vọng có tin tức về tài xế Hớn. Bà Lê Dũng nhận thấy nét mặt ông rạng rỡ bỗng dịu lại và có vẻ thất vọng nhiều. Chuyện gì đã khiến ông Lê Dũng thay đổi thái độ?

Đặt ống điện thoại xuống, ông buồn bã báo tin:

- Ông Thanh Tra vừa cho tôi hay một tin thật bất ngờ: Thằng Hớn chết rồi. Người ta tìm được xác nó trong vườn bưởi cách đấy một giờ.

*

Mọi người sửng sốt với nguồn tin mới nhất này. Ông Lê Dũng cảm thấy tất cả đều sụp đổ trước mắt ông. Thủ phạm bị giết chết để giấu nhẹm, mọi chuyện chôn kín dưới đáy mồ. Hớn chết đi, cuộc điều tra thật sự rẽ sang một hướng mới vất vả hơn nếu không muốn nói là đi đến chỗ thất bại, không thể sửa lại được.

Cuộc điều tra đang tiến hành mau chóng và sắp sửa đến kết quả thì kẻ tình nghi độc nhất bị đồng bọn hạ thủ. Từ lúc này sẽ không còn hy vọng khai thác thêm những chi tiết quan trọng từ Hớn, một thủ phạm nhúng tay vào vụ trộm và ma quái xảy ra tại ngôi biệt thự.

Người sửng sốt nhiều nhất là Mỹ Hà vì nàng vừa đến nơi chẳng hay biết gì cả. Tự dưng nhận được tin người tài xế chết và ba má nàng không tỏ vẻ ngạc nhiên mà chỉ hơi thoáng buồn. Nàng hỏi:

- Chuyện gì kỳ lạ vậy ba má? Con chẳng hiểu gì cả. Tại sao Hớn lại chết?

Ông Lê Dũng thấy cần phải cho Mỹ Hà hay mọi việc. Ông bảo con gái khoan vào phòng và ngồi đó nghe ông kể. Ông bảo:

- Trong thời gian con ở Đà Lạt, nhà này xảy ra biết bao nhiêu việc lạ lùng. Ba nói ra đây để liệu xử trí.

Mỹ Hà thắc mắc:

- Chuyện gì xảy đến cho gia đình ta?

- Nhà mình bị bọn gian cạy cửa lẻn vào nhà và người bị tình nghi chính là thằng Hớn.

Ngạc nhiên, Mỹ Hà hỏi:

- Chú Hớn hiền và trung thành với gia đình mình lắm kia mà?

Ông Lê Dũng trả lời con:

- Phải. Nó có hiền lành và chất phác thật. Nhưng đã lừa dối mình. Đến khi cớ sự xảy ra có ai dè. Ngoài ra nó còn giả dạng ma quỷ để nhát ba và má suốt mấy ngày gần đây. Ba, lúc đầu, nghĩ rằng chính nó là thủ phạm các hiện tượng ma quái. Nhưng giờ nghĩ lại… có thể thằng Hớn không hay biết gì về vụ ma quỷ cả, nó chỉ có tội cạy cửa và đào nhà mình.

- Nghĩa là ba tin có ma thật chứ không do người tạo ra?

Ông Lê Dũng gật đầu đáp:

- Đúng thế.

- Nhưng ba dựa vào đâu để tin rằng giữa thời đại này lại có ma?

- Nhiều yếu tố lắm. Điển hình là vụ hồn ma viên mật thám hiện ra tại phòng khách này. Ba thấy rõ ràng bóng ma đi xuyên qua cánh cửa khóa kín để ra vườn hoa và biến mất. Người phàm như thằng Hớn không thể nào làm được chuyện đó.

Mỹ Hà vẫn chưa tin:

- Làm sao có chuyện vô lý thế?

Bà Lê Dũng thêm vào:

- Tuy vô lý nhưng nó có thật. Chính mắt ba má thấy ma. Do đó má khuyên con, ngay bây giờ, để ba chở đến ở tạm nhà dì Năm ít hôm, chờ tình hình trở lại yên tĩnh rồi về.

Mỹ Hà cười nói:

- Má e con thấy ma rồi sợ à? Con không ngán ma quỷ đâu.

- Con nên nhớ rằng bệnh tim của con chỉ tạm lắng dịu. Nó có thể bộc phát mạnh mẽ nếu con gặp một cơn khủng hoảng hay xúc động.

Mỹ Hà không đồng ý đề nghị của mẹ, nàng nói:

- Con không muốn xa má đâu. Vả lại làm gì có chuyện ma. Ba má cho phép con ở lại đây để xem mặt mũi con ma ra thế nào.

Biết tánh con gái bướng bỉnh, ông Lê Dũng đành chấp thuận vì nếu có bắt buộc, Mỹ Hà cũng sẽ khóc lóc để được như ý muốn. Ông gật đầu:

- Ừ! Thôi nếu con muốn, ba cho phép.

Mỹ Hà sung sướng tung tăng chạy lên lầu. Nàng hồi hộp mở cửa phòng sau mấy ngày xa vắng. Căn phòng vẫn nguyên vẹn không có gì thay đổi. Chiếc bàn trang điểm kê đối diện với cửa ra vào bị một lớp bụi mỏng bám làm mờ tấm kính soi mặt.

Nàng lấy khăn lau nhẹ lớp bụi và ngồi xuống chải lại mái tóc. Bỗng nàng giật mình nhìn vào gương há hốc mồm. Trong gương nàng trông thấy một người với vẻ mặt ghê rợn, mặc áo tang trắng đầy vết máu. Hắn giơ cao đôi tay khẳng khiu, xanh xao như chụp bổ xuống. Nàng quay lưng về phía cửa, chết trân nhìn vào gương. Bóng ma chậm chạp tiến sát đến sau nàng…

Từ dưới nhà, ông bà Lê Dũng giật mình vì tiếng hét của con. Hai người chạy nhanh lên lầu. Mỹ Hà nằm sóng soài trên sàn nhà.

Ông Lê Dũng đỡ con dậy. Mỹ Hà ú ớ nói không ra lời, tay nàng chỉ về phía cửa rồi ngất xỉu trên tay cha.
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1594
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Dấu tay trên cửa   Sun 17 Mar 2013, 21:28

Chương IX
KHỦNG HOẢNG TINH THẦN

Tuy Hớn chết nhưng hình ảnh ma quái không vì đó mà chấm dứt. Mỗi đêm hình ảnh của bóng ma dật dờ trong nhà vào những đêm khuya thanh vắng. Ông bà Lê Dũng lại gặp các hồn ma lúc ban chiều. Dường như ma quỷ không lúc nào buông tha họ. Vừa đặt lưng xuống định ngủ họ nghe có tiếng chân người gõ mạnh trên sàn nhà. Bà Lê Dũng rùng mình nghĩ tới người mật thám Pháp thường hiện về lui tới trong phòng khách. Ông Lê Dũng luôn gặp bóng người mở cửa phòng vào đêm tối mặc dù cửa được khóa kỹ lưỡng và tan biến đi như sương khói. Và cuối cùng là Mỹ Hà. Bóng ma hiện ra ở cửa phòng chỉ xuất hiện đằng sau lưng lúc nàng bắt đầu ngồi trang điểm.

Những hiện tượng ma quái làm căn nhà thêm tẻ lạnh. Mọi người trong nhà trở nên lầm lì, ít nói và lúc nào cũng lắng nghe từng tiếng động lạ đột ngột vang lên. Họ dần dần mất vẻ hoạt bát, giao thiệp bên ngoài. Cả gia đình suốt ngày quanh quẩn trong căn nhà u ám để chờ đợi màn đêm tới, báo hiệu sự chấm dứt của một ngày và bóng ma xuất hiện. Mỹ Hà không còn vẻ lanh lẹ, vui tươi ngày nào. Bệnh tim của nàng tái phát khiến cơ thể gầy ốm. Mỹ Hà lúc trước không còn nữa, giờ đây trong căn nhà ma quái đó chỉ còn một cô gái biếng nhác, luôn sợ sét và rũ người xuống vì cơn đau hoành hành mỗi khi có tiếng động lạ làm nàng kinh hoàng.

Đến lúc này ông bà Lê Dũng tin rằng ma quỷ thật sự khủng bố ngôi biệt thự. Họ không còn cho rằng Hớn đã giả dạng hồn ma trong một âm mưu bất chánh nào đó. Tưởng đâu cái chết của hắn sẽ là khởi điểm cho ngày tàn lụn của các bóng ma. Không ngờ rằng sau đám tang vội vã của Hớn, ma quỷ càng thêm lộng hành.

Sự lộng hành của chúng bắt đầu bằng một vụ bể chén dĩa. Đêm hôm đó cả nhà giật mình vì những tiếng loảng xoảng vọng lên từ bếp. Sáng ra, họ bắt gặp mảnh vụn của chồng bát dĩa trong tủ tự động rơi ra ngoài vỡ tan. Ngoài ra, đôi khi hồn ma còn giấu đi thực phẩm hoặc mở vòi nước cho chảy suốt đêm.

Mỹ Hà không chịu nổi vẻ ghê rợn của ngôi biệt thự. Nàng viết thư gởi cho một cậu em trai, con người dì, ở Sàigòn lên đây. Nàng hy vọng có nhiều người sẽ giúp mình vững lòng hơn. Sự quạnh hiu của căn nhà chỉ gồm ba người càng lúc càng mãnh liệt. Nàng bắt đầu ghê sợ ngôi nhà ma quái và luôn nuôi ý tưởng trốn thoát khỏi ảnh hưởng của hồn ma bóng quế.

Cuối cùng, đến một ngày nọ, người ta có dịp đi ngang qua cổng biệt thự Mỹ Hà sẽ đọc được hàng chữ viết vội vã treo trên cánh cửa sắt nặng nề sơn đen: “Nhà cho mướn”. Việc ông bà Lê Dũng treo bảng cho mướn nhà khiến dư luận xôn xao không ít. Họ kháo nhau về ma quái và thêu dệt câu chuyện thêm hoang đường. Họ bảo nhau:

- Đến lúc này ông bà ấy mới chịu thua không dám chống đối với hồn ma vất vưởng.

- Nghe đâu cô con gái bị bệnh tim nặng, chịu đựng không nổi nên thúc giục cha mẹ cho mớn một thời gian.

- Ồ! Ai lại dám bỏ tiền ra mướn một ngôi biệt thự quái đản để mang thêm bệnh đau tim. Sống trong đó một đêm còn dài hơn cả thế kỷ bên ngoài. Cho tiền mướn tôi đến ngủ ở đó một đêm thôi tôi còn không dám nhận, huống chi đi mướn.

- Vậy mà có người sẽ bỏ tiền mướn mới lạ chứ.

- Ai vậy?

- Hai ông đạo diễn phim ảnh gì đó. Họ bảo rằng muốn tìm hiểu sự thực về các bóng ma và tìm cách minh oan cho Hớn như lời họ hứa trước khi hắn chết.

- Lạ nhỉ. Không hiểu rồi đây hai anh chàng tốt bụng đó có giải oan được cho bạn không. Hay là bị ma trêu quỷ ám đến chết.

- Có thể họ sẽ thành công. Nhưng… hơi khó đấy.

*

Chuông ngoài cổng vang lên. Ông Lê Dũng bước ra đón hai người khách lạ mặt vào. Anh em Hoàng, Hùng tỏ ra rất vui vẻ khi được chủ nhà niềm nở mời vào phòng khách. Họ có vẻ thích thú với lối kiến trúc và trang hoàng trong nhà. Hoàng luôn miệng trầm trồ các bức họa trên tường.

Khách và chủ vừa ngồi xuống, Hùng nói ngay mục đích của mình đến đây hôm nay. Hùng bảo:

- Chúng tôi xin được tự giới thiệu. Tôi tên Trần Hùng và anh tôi là Trần Hoàng. Chúng tôi có ý định mướn ngôi nhà này trong một thời gian nhân dịp ông bà dọn đi nơi khác.

Ông Lê Dũng vui miệng nói:

- Ồ! Thế thì quý hóa quá. Treo bảng suốt tuần nay chúng tôi chưa tiếp được một người khách nào đến mướn. Mãi đến hôm nay hai ông đến mướn trong lúc tôi đang thất vọng định gỡ bảng.

Hoàng nói:

- Ông bà định dời đi đâu nếu chúng tôi đến mướn căn nhà này?

- Vợ chồng chúng tôi sẽ về Đà Lạt tịnh dưỡng cho đứa con gái một thời gian.

Hùng thắc mắc:

- Cô nhà bị bệnh gì, có nặng lắm không?

- Không giấu gì hai ông, con tôi hiện bị bệnh tim tái phát trầm trọng. Nhìn nó càng ngày càng gầy mòn, chúng tôi lo quá.

- Phải đấy! Sống trong ngôi biệt thự như thế này không trách sao cô ta mang bệnh. Tôi nghĩ ông mà mang cô ấy đi nơi khác một thời gian tốt lắm.

Ông Lê Dũng ngập ngừng nói:

- Vậy ra hai ông đã rõ ngôi nhà tôi bị ma quái ám ảnh?

Hùng gật đầu đáp:

- Vâng. Chính vì vụ ma quỷ đó mà chúng tôi nảy ra ý định mướn ngôi biệt thự của ông. Chuyện gì xảy ra nơi đây dân chúng trong vùng đều có xì xào bàn tán. Chúng tôi biết khá nhiều về ngôi nhà ông cũng do lời bàn ra tán vào.

- À! Thì ra không chuyện gì tránh khỏi sự dòm ngó của dư luận. Nghe như thế hai ông không bỏ ý định?

Hùng cười đáp:

- Thiên hạ càng nói nhiều chừng nào, chúng tôi càng muốn được ở nhà này sớm chừng ấy. Câu chuyện về ma quỷ lôi cuốn hấp dẫn chúng tôi. Và nếu may ra, chúng tôi sẽ được ghi lại trên phim ảnh vài hình ảnh sống động của ma hiện hình.

- Quả hai ông gan dạ vô cùng.

Sau vài câu xã giao thông thường giữa chủ và khách, bầu không khí cởi mở vô cùng. Hoàng nhân dịp có sự thông cảm giữa đôi bên bèn mạnh dạn đi vào vấn đề tài chánh. Hoàng nói:

- Ông có thể cho chúng tôi được biết vài điều kiện chúng tôi phải theo nếu muốn mướn nhà này?

- Điều kiện chúng tôi không dám đặt ra nhiều. Vì gặp được người tử tế như hai ông chúng tôi không sợ nhà cửa bị phá phách.

- Điều đó chúng tôi xin vâng. Ông cứ yên chí rằng khi trở về chúng tôi sẽ trao lại nhà không mất mát và hư hại một món nào. Còn về khoản tiền, xin ông cho biết?

Bóng Lê Dũng có vẻ trầm ngâm, sau cùng ông nói:

- Chúng tôi định giao căn nhà này ba tháng. Số tiền mướn sẽ là sáu mươi ngàn đồng. Hai ông xem có đắt lắm không?

Hoàng xua tay đáp:

- Chúng tôi bằng lòng với giá đó. Theo tôi nghĩ giá ông đưa ra không đắt lắm. Lúc còn sống bên Pháp chúng tôi có mướn một ngôi biệt thự cổ như thế này để quay phim với giá đắt hơn gấp nhiều lần.

Qua cách mướn nhà không kỳ kèo của hai ông khách, ông Lê Dũng biết ngay họ thuộc lớp người nghệ sĩ, sống rất phóng túng không đặt nặng vấn đề tiền bạc. Hình như họ muốn dùng ngôi nhà này làm bối cảnh cho một cuốn phim sắp quay. Ông hỏi:

- Tôi còn thắc mắc không hiểu hai ông mướn một ngôi biệt thự ma quái để làm gì. Có phải hai ông định dựng một cuốn phim quái đản?

Hoàng cười đáp:

- Không phải vì ý định làm phim mà chúng tôi mướn. Chúng tôi có hai mục đích khi đến đây. Một là vì tánh tò mò muốn chứng kiến tận mắt cảnh ma hiện hình. Hai là vì một lời hứa với một người bạn quá cố.

Ông Lê Dũng tỏ vẻ không hiểu:

- Lý do thứ hai xem ra hơi khó hiểu.

Hùng giải thích:

- Người bạn tôi là tài xế Hớn của ông bà. Trước khi hắn đột ngột bị giết chết, chúng tôi có hứa sẽ điều tra nội vụ hầu minh oan. Không dè sau đó vài giờ người ta tìm thấy xác hắn ngoài vườn. Thế là chúng tôi phải tìm cách giải nỗi oan cho bạn dầu biết rằng hắn chết đi, nội vụ thêm rắc rối và khó hiểu.

- À! Tôi hiểu rồi. Việc làm của hai ông hiện tại hơi vất vả và khó đấy.

Lúc đó Tuấn, em họ của Mỹ Hà, bước vào. Nó chào khách và nói với ông Lê Dũng:

- Thưa dượng, cháu mới tới.

- Ồ! Cháu Tuấn đó hả? Mỹ Hà nó nhắc cháu luôn.

- Nhận được thư chị ấy con vội thu xếp lên đây ngay.

Nói xong ông quay sang anh em Hoàng bảo:

- Cháu họ tôi đấy. Coi nhỏ vậy chứ nó có óc trinh thám và lanh lợi. Hình như trong một bức thư gởi cho Mỹ Hà, Tuấn cũng có ý định điều tra nội vụ. Có phải thế không cháu?

Tuấn gật đầu đáp:

- Vâng. Nhân dịp này cháu sẽ tìm xem những bí ẩn hiện đang làm bác nhức óc.

Hoàng niềm nở bảo Tuấn:

- Em cũng có một ý định như chúng tôi. Khá khen cậu bé đó, lúc nào cần giúp đỡ cứ tìm đến chúng tôi tại khách sạn CHIM ƯNG phòng 16. Nhớ nhé.

Tuấn sung sướng nói:

- Ồ! Có người lớn trợ lực cháu sẽ có hy vọng thành công nhiều hơn.

Nói xong nó lên lầu tìm Mỹ Hà để ông Lê Dũng tiếp chuyện với khách. Tuấn tràn trề hy vọng khám phá ra hiện tượng ma quái tại căn nhà này. Vừa rồi nó được sự hứa giúp đỡ của Hoàng, một người cũng đang mang ý định như nó. Một mình trong công việc điều tra quả thật khó khăn. Nhưng nhiều người hợp lại, sự thành công không còn bao xa.

*

Tuấn đưa tay gõ nhẹ cửa phòng. Bên trong giọng Mỹ Hà mệt mỏi vọng ra:

- Cứ vào.

Nó đẩy cửa bước vào. Mỹ Hà nhận ra Tuấn vui mừng nói:

- Ủa! Tuấn lên hồi nào vậy?

- Mới đây chị ạ.

Nàng rối rít bảo nó:

- Tuấn ở đây với chị nhé. Lúc này chị không được khỏe. Không ai bên cạnh, một mình buồn và sợ nữa.

- Vâng. Em sẽ ở đây để giúp chị tìm ra thủ phạm các bóng ma.

Mỹ Hà buồn bã đáp:

- Không kịp đâu em à. Hai ngày nữa, dầu nhà này có người đến mướn hay không, gia đình chị cũng sẽ dọn về Đà Lạt ở tạm đó ít lâu.

- Nếu vậy em sẽ cố gắng kết thúc câu chuyện này gấp rút hơn. Lúc nãy em thấy dượng nói chuyện với hai ông khách lạ.

- Có lẽ họ đến mướn nhà. Tìm được người thuận mướn không phải là dễ.

Tuấn nhìn quanh quẩn khắp phòng. Nó chú ý ngay đến chiếc bàn trang điểm đặt đối diện cửa ra vào. Nó hỏi:

- Trong thư gởi cho em chị bảo có ma hiện ra nơi cửa mỗi lúc ngồi vào bàn trang điểm. Có phải chiếc bàn này không?

Mỹ Hà tỏ vẻ sợ sệt nói:

- Phải rồi… Ghê rợn lắm Tuấn à… Bây giờ chị không dám chải đầu trước chiếc gương đó nữa.

Lòng hiếu kỳ thôi thúc Tuấn. Nó muốn thí nghiệm xem bóng ma kia có hiện ra vào ban ngày không. Tuấn ngồi xuống ghế, nhìn vào gương. Bỗng nó nhận ra một bóng người mờ ảo hiện ra nơi cửa, phía sau lưng nó. Cũng với bộ áo tang trắng đầy máu và cánh tay giơ lên.

Tuấn đứng dậy, quay nhìn lại nơi khung cửa. Bóng ma tan biến tự bao giờ.
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1594
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Dấu tay trên cửa   Sun 17 Mar 2013, 21:28

Chương X
THỦ PHẠM THỰC THỤ?


Tuấn dựng xe gắn máy trước cửa khách sạn CHIM ƯNG. Bây giờ khoảng chín giờ tối, nó hy vọng sẽ gặp anh em Hoàng theo đúng địa chỉ họ đã cho. Bên trong khách sạn, ngọn đèn néon một thước hai tạo ra một thứ ánh sáng trắng chìm ngập phòng trung ương. Viên quản lý chúi đầu vào tờ báo trên tay. Vài người ngồi nói chuyện nho nhỏ quanh chiếc bàn tiếp khách đặt giữa phòng. Ngoài ra không còn ai khác. Khách sạn CHIM ƯNG về đêm vắng vẻ vô cùng.

Khóa xe cẩn thận, Tuấn bước vào khách sạn. Mọi người không ai để ý đến sự có mặt của nó. Họ vẫn mải mê xem báo và nói chuyện. Chiếc cầu thang kiến trúc theo lối mới dẫn lên tầng thứ nhất. Nó đi dọc theo hành lang hẹp, hai bên là cửa phòng đóng kín. Tuấn dừng lại nơi phòng 16. Nó định đưa tay ấn chuông nhưng chợt ngừng lại. Mảnh giấy nhỏ treo ở nắm cửa đề hai chữ: “Đi vắng”. Nó thất vọng đi xuống cầu thang. Đầu óc quay cuồng với những ý nghĩ về anh em Hoàng. Họ đi đâu giờ này?

Tuấn cố tìm họ thật sớm để nhờ tiếp tay với mình trong vụ tìm ra thủ phạm. Thời giờ thật cấp bách. Chỉ còn hai ngày nữa, gia đình Mỹ Hà sẽ dọn về Đà Lạt. Nó sẽ không còn dịp để tiếp tục cuộc điều tra nếu từ đây đến đó vẫn chưa tìm được manh mối. Sự giúp đỡ của họ lúc này thật quý báu. Vì ít ra, khi dự định điều tra sự thật để giải oan cho tài xế Hớn, họ cũng đã thu thập được một số dữ kiện nào đó. Biết đâu những dữ kiện này lại rất quý báu cho Tuấn. Hiện giờ họ không có mặt tại khách sạn. Nó phải tìm ra họ để thông báo về việc nó vừa tình cờ nhận thấy tại biệt thự Mỹ Hà.

Có lẽ viên quản lý biết được nơi họ đến lúc này. Tuấn bước đến gần viên quản lý khách sạn nói:

- Thưa bác. Cháu muốn tìm hai người ở phòng 16.

Người quản lý hạ tờ báo xuống nhìn nó rồi nói:

- Hai ông ấy đi rồi. Họ gởi chìa khóa cách đây độ nửa giờ.

Tuấn nhìn theo tay ông ta chỉ, nó thấy chiếc chìa khóa treo lủng lẳng trên tường nơi ô số 16. Ừ nhỉ! Phải chi lúc bước vào đây nó trông vào đó sẽ không phải mất công tìm.

- Họ có bảo với bác rằng đi đâu không?

Viên quản lý nhìn nó dò xét:

- Em là gì của hai ông ấy?

Tuấn nói:

- Cháu là người nhà ở biệt thự Mỹ Hà đến tìm hai người ban sáng đến đó thương lượng về vụ mướn nhà.

- À! Thì ra vậy. Tôi có nghe chuyện ông bà Lê Dũng có ý định dọn đi. Ông bà ấy quyết định như thế cũng phải, vì không ai có đủ can đảm sống trong căn nhà ma quái được. Riêng anh em ông Hoàng, tôi không hiểu họ nghĩ sao khi muốn mướn lại cho bằng được ngôi nhà trên.

- Có lẽ họ có lý do riêng nào đó.

- Một lý do mới nghe qua ai cũng tưởng họ điên.

Tuấn lập lại câu hỏi vừa rồi:

- Trước khi đi họ có bảo với bác rằng đến đâu không?

- À! Tôi quên chưa trả lời em câu này. Họ không bảo rằng đi đâu nhưng dường như tôi nghe họ nói với nhau việc gì đó có dính dấp tới quán DÃ THÚ.

- Vâng! Cám ơn bác nhiều lắm. Khi nào họ về xin bác nói lại có cháu đến tìm có việc cần.

Bên ngoài trời khá tối. Thành phố Biên Hòa về đêm chỉ nhộn nhịp ở khu vực quy tụ các quán nhạc. Đèn màu lập lòe như những ánh đèn ma trơi nhởn nhơ ngoài nghĩa trang. Tiếng nhạc dồn dập từ xa vọng đến tai Tuấn. Nó men theo con đường có nhiều quán nhất để tìm ra bảng hiệu DÃ THÚ.

Tuấn không cần phải tìm đâu xa. Quán nó muốn tìm có một lối trang hoàng khá đặc biệt với những đầu thú rừng treo đầy trên tường. Qua ánh đèn mờ ảo, lập lòe, Tuấn có cảm tưởng như đang sống trong rừng già Phi Châu. Nó tìm một chỗ ngồi khuất trong bóng tối để không ai nhận ra mình. Tình cờ nhìn sang bên cạnh nó trông thấy anh em Hoàng đang ngồi ở chiếc bàn gần đó. Nhìn điệu bộ và giọng nói của họ có vẻ đặc biệt nên nó không gọi mà ngồi yên lặng nghe câu chuyện họ đang bàn tán. Một thoáng khả nghi hiện ra trong đầu óc. Tuấn muốn tìm hiểu rõ ràng hơn về hai người này. Nó nghe được tiếng Hùng bảo anh:

- Theo như kế hoạch em đã bàn với anh vừa rồi, anh nghĩ thế nào? Có nên thi hành ngay bây giờ không?

Hoàng tỏ vẻ do dự:

- Kế hoạch thì hay đấy. Nhưng đem ra áp dụng ngay… anh thấy… hơi vội vàng. E rằng chúng ta sẽ bại lộ. Để từ từ anh suy nghĩ lại.

Hùng nóng nảy:

- Ồ! Anh chần chừ mãi. Em cho rằng càng trì hoãn chúng ta sẽ mất một cơ hội bằng vàng. Hiện giờ có ai nghi ngờ bọn mình đâu. Tất cả cuộc điều tra đều hướng về tài xế Hớn.

- Đành rằng thế. Em cũng không nên vì thế mà lạc quan quá đáng. Có thể… có thể… chúng mình sẽ bị họ nghi ngờ.

Hùng không đồng ý với anh:

- Anh thấy rằng kế hoạch đã được mang ra áp dụng tại nhà ông bà Lê Dũng có kết quả mỹ mãn. Tại sao bây giờ anh không đồng ý với đề nghị này của em?

- Còn thằng bé con tên Tuấn, cháu họ của ông bà Lê Dũng. Anh thấy rằng đừng coi thường nó. Một sự khinh địch sẽ đem lại cho ta một thất bại hoàn toàn. Đổ bể nội vụ, cả hai anh em mình chỉ còn cách vào tù ăn cơm hẩm.

- À! Thì ra anh đánh giá nó khá cao.

- Như thế còn hơn là hạ giá nó quá thấp. Em công nhận chứ?

Hùng dịu giọng:

- Vâng. Kế hoạch trước do em đề nghị quá thành công. Kỳ này em xin nhường anh làm đạo diễn nốt màn kịch thứ hai và cũng là màn kịch cuối cùng.

Hoàng cười đắc ý:

- Anh có lời khen em tạo ra được một căn nhà ma quái để họ hết hồn và… dọn đi. Quả thật em xứng đáng lãnh giải thưởng điện ảnh quốc tế về tài dàn cảnh.

- Riêng anh đã thành công trong việc đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát và làm cho tên Hớn bị hàm oan.

- Và chính chúng ta lại giả vờ giải oan cho nó. Dân ở đây ngây thơ hết sức. Họ không tài nào nghĩ ra rằng bọn mình lại là thủ phạm.

Suốt cuộc nói chuyện, Tuấn hiểu rằng nó đang chứng kiến một sự thật vô cùng quan trọng. Cơ quan an ninh sẽ rất cần chi tiết này. Sự bí ẩn của câu chuyện sẽ chấm dứt ở đây. Hôm sau tất cả báo chí sẽ loan tin thủ phạm trong ngôi biệt thự bị sa lưới. Không ngờ bề ngoài sang trọng, thương người lại che giấu một tâm địa xấu xa.

*

Hoàng tức giận hét:

- Thanh Tra lại có thể tin lời một thằng oắt con để buộc tội chúng tôi à? Bằng cớ đâu? Những lời tố cáo không chứng cớ sẽ không đủ tư cách lôi chúng tôi ra tòa và bị án.

- Phải đấy. Này oắt con, mày có bằng chứng nào để chứng tỏ rằng anh em tao là thủ phạm? Mày coi chừng đấy, tao sẽ cho mày ra tòa vì tội tố cáo bừa bãi, vu oan cho người khác.

Tuấn không sợ sệt trước những lời đe dọa. Nó mạnh bạo trả lời:

- Tôi không hề nói dối. Chính mắt tôi thấy và tai tôi nghe tất cả cuộc đối thoại. Vì không có sẵn máy ghi âm nên tôi không thâu lại được trên băng nhựa để làm bằng.

- Láo… láo!...

Viên Thanh Tra cảnh sát ra dấu bảo mọi người im lặng. Ông sắp nói một sự thật tối quan trọng. Tất cả hồi hộp chờ đợi. Căn phòng trở nên yên lặng một cách nặng nề. Tiếng ông vang lên:

- Các anh không bị oan. Tôi kết luận chắc chắn rằng chính các anh là thủ phạm. Tuy cháu Tuấn không trưng được bằng cớ cụ thể, nhưng lời tố cáo của Tuấn giúp chúng tôi kiện toàn hơn giả thuyết của mình. Tôi có bằng cớ để buộc tội: Dấu tay của các anh.

Hoàng liền chống đối:

- Chính ông đã thông báo cho mọi người biết rằng tất cả dấu tay ghi nhận được đều của tên Hớn cả. Sao giờ này lại bảo rằng của chúng tôi?

Viên Thanh Tra mỉm cười bảo:

- Sự hấp tấp cải chính lại của anh lại là một điểm đáng lưu ý. Tôi chưa nói hết câu kia mà. Vì có tật nên anh dễ bị hốt hoảng. Phải! Các anh đã khôn khéo không để lại dấu tay ở nhà ông bà Lê Dũng. Nhưng một nơi khác các anh lại sơ ý điều đó.

- Ông muốn nói đến nơi nào?

- Trên xác của tài xế Hớn và con dao giết người vất dưới đám cỏ hoang gần phạm trường.

Hoàng có vẻ hối tiếc về sự sơ hở của mình. Viên Thanh Tra nói tiếp:

- Ngoài ra dấu giày của anh in lại phía sau biệt thự cũng tố cáo điều này. Tôi cho người đổ khuôn cẩn thận và nếu bây giờ đem ra so sánh sẽ không sai chạy một ly tấc. Các anh quên rằng đôi giày mang trên chân mình quá đặc biệt. Tôi tìm thấy hàng chữ đề hiệu nhà đóng giày tại Paris nên nghi ngờ. Và người bị nghi ngờ đầu tiên là hai anh, những người vừa ở Pháp về nước. Phải chi anh dùng giày đóng tại quê hương Việt Nam thì đâu đến nỗi nào.

Hai anh em Hoàng đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Họ biết rằng ngày đền tội của mình đã đến. Bao nhiêu chứng cớ đó cũng đủ kết tội họ dễ dàng. Hoàng biết rằng không còn đường chối cãi nên thú nhận:

- Phải! Chính chúng tôi đã giết Hớn và giả ma quái tại biệt thự MỸ HÀ.

Viên Thanh Tra lật hồ sơ lý lịch ra hỏi:

- Có phải hai anh tên Võ Khắc Trần Hoàng và Võ Khắc Trần Hùng?

- Vâng.

Ông bà Lê Dũng hết sức ngạc nhiên khi nghe nói đến tên họ. Ông Lê Dũng nói:

- Các anh là con của ông bà Võ Khắc Chân Lý?

- Phải. Cha mẹ chúng tôi là Võ Khắc Chân Lý, người đã cho ông bà mướn ngôi biệt thự Mỹ Hà cách đây 25 năm.

Thanh Tra cảnh sát cũng bỡ ngỡ khi nghe điều này. Ông hỏi:

- Như vậy ngôi biệt thự đó ông bà không phải là chủ nhân?

Ông Lê Dũng xác nhận:

- Vâng. Ông bà Chân Lý trước khi rời xứ sở đã ký giấy cho chúng tôi mướn trong vòng 30 năm. Có nghĩa là còn năm năm nữa mới hết hạn giao kèo. Nhưng tôi không hiểu tại sao các anh lại về nước và có âm mưu kỳ quặc này?

Hoàng nói:

- Chuyện rất dài dòng. Tôi xin kể…
Về Đầu Trang Go down
 
*_Dấu tay trên cửa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Tủ sách Tuổi Hoa :: Hoa đỏ-