IndexTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Today at 13:41

Bác Vật Xà Bông by Yến Phương Today at 13:39

TÌNH BUỒN by lehong Today at 12:56

Ngọ Khúc by Yến Phương Today at 12:29

MỘT CHÚT TIẾU by lehong Today at 12:23

Tách Đường của CQ by Q.Anh Today at 12:02

ghép chữ by Phiêu Dao Today at 12:00

Tập sắp vần English by Yến Phương Today at 10:28

TÌNH THƠ 6-8 Hansy by LITTLE STAR Today at 09:00

NGÔI SAO NHỎ MỘT GÓC TRỜI XA XĂM by LITTLE STAR Today at 08:48

Khi Khủng Long ...nổi giận ! by Gai Mắc Cỡ Today at 06:22

Nhớ by tth Today at 06:13

Thân chào quý huynh tỷ . lâu không gặp hì hì .... by tth Today at 06:08

Xướng họa by vancali96 Today at 04:51

MẸ !!! by PHƯỢNG_HOÀNG Today at 04:48

Góc Đời_Thơ by TiCa NXH Today at 03:13

Ké của huynh Hai Khòm by Q.Anh Today at 03:01

Tiếng Đàn Văn Chức by quehuong Yesterday at 22:18

Hòn đảo đầy ắp cây siêu kỳ lạ by Shiroi Yesterday at 21:34

Hoa trắng by Shiroi Yesterday at 21:24

Tôm và mực xào bông hẹ by Shiroi Yesterday at 21:17

Ghi danh tham gia lớp thơ Đường Luật by Ý Nhi Yesterday at 20:12

Chả giò chay by Ý Nhi Yesterday at 19:06

NGÓI ĐỎ - VƯỜN YÊU ... by THOAI_DU Yesterday at 18:34

Bốn Trụ Luyện Đường Thi by mytutru Yesterday at 16:40

Nghĩa kim bằng by An Lành Yesterday at 16:23

Tình thâm giao by An Lành Yesterday at 16:21

Hủ nam [không được] quay đầu by tuyetsach Yesterday at 11:57

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Yesterday at 10:55

Nghĩa tri âm by Sĩ Đoan Yesterday at 06:00

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Share | 
 

 Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 9 ... 15, 16, 17 ... 22  Next
Tác giảThông điệp
Shiroi



Tổng số bài gửi: 11416
Registration date: 22/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Fri 03 Feb 2012, 22:59

Ái Hoa đã viết:
Cột đồng chưa xanh (tt)

Tối hôm đó hai người cùng ngủ chung trong phòng của Lý Thuỷ Bình. Lúc đầu, nghe chàng đề nghị nàng lắc đầu quầy quậy không chịu, nhưng Quân Tử nói:
_ Nếu ở riêng phòng, gặp địch đến làm sao mà kịp đối phó?

Nàng lúng túng đáp:
_ Nhưng mà ở đây chỉ có một chiếc giường!
_ Giường này khá rộng đủ cho hai người. Hai chúng ta đều là nam tử hán thì có gì Lý huynh phải ngại ngùng như là bậc tiểu thư khuê các ấy?

Thuỷ Bình đỏ mặt hứ một tiếng:
_ Mạc huynh cứ chọc đệ mãi. Tại tiểu đệ vẫn quen ngủ một mình, sợ đêm hôm ngủ say làm điều thất lễ với huynh …!
_ Tiểu đệ chiếm chỗ rất ít, cam đoan Lý huynh sẽ cảm thấy thoải mái như là không có mặt đệ. Trừ phi Lý huynh là nữ nhi thì đệ không dám ép!

Hai má Thuỷ Bình nóng bừng, nàng cố nghiêm giọng nói:
_ Mạc huynh chớ khinh nhờn đệ như thế, ngủ chung thì ngủ chung chứ tiểu đệ sợ gì nào?

Chiếc giường ở phòng hạng nhất của khách sạn rất rộng, vốn dĩ dành cho những cặp vợ chồng hoặc các bậc phú gia nhiều tiền. Mạc Quân Tử quả nhiên nằm chỉ một góc, còn thừa rộng chỗ cho bên nàng. Thuỷ Bình liếc sang thấy chàng nhắm mắt, giây lát đã nghe tiếng thở đều như ngủ say. Nàng thì trong bụng bất an, trằn trọc mãi tới đầu canh ba mới dần thiếp đi.

Khoảng một canh giờ sau nàng giật mình tỉnh giấc, vừa nghe tiếng thầm thì của Mạc Quân Tử:
_ Lý huynh hãy nín thở, đề khí vận công chịu đựng. Bọn chúng bên ngoài đang xông thuốc mê vào phòng.

Thuỷ Bình đề khí vận công được một lát đã thấy tức ngực khó chịu, khí huyết nhộn nhạo, nàng không biết phải làm sao thì đã thấy chàng dúi vào tay mình một chiếc khăn lụa hơi ẩm ướt và nói khẽ:
_ Chiếc khăn này có tẩm thuốc giải độc, Lý huynh đặt vào mũi sẽ cảm thấy dễ chịu ngay!

Thuỷ Bình đặt khăn vào mũi, quả nhiên nàng có thể điều hoà chân khí trở lại. Một khắc đồng hồ sau chợt nghe có tiếng động lịch kịch trên mái nhà. Nàng nhìn lên thấy có người đang giở mấy viên ngói ra rồi thò đầu xuống nhìn quanh quất. Đầu và mặt hắn bịt khăn đen chỉ chừa hai con mắt sáng quắc như cặp mắt mèo. Thuỷ Bình toan nhổm dậy thì Quân Tử vỗ nhẹ vào tay nàng ra hiệu nằm yên. Tên đạo tặc không đi một mình vì nàng nghe có tiếng chúng bàn tán ở trên mái:
_ Ngươi trông kỹ xem bọn chúng đã ngủ mê cả chưa?
...

Ái Hoa
(còn tiếp)


hihiihi cô Lý Thuỷ Bình này mê ngủ quá à, lần nào cũng ngủ say hơn Mạc Quân Tử hết :singi: ngô ghê :khi:

Mà sao Mạc Quân Tử cái gì cũng chu đáo như biết trước hết rồi dzị anh ?
Giống ai ta... nhớ quen quen :fun1:

:laughing15:


Về Đầu Trang Go down
Ái Hoa



Tổng số bài gửi: 2652
Registration date: 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Fri 02 Mar 2012, 05:50

Cột đồng chưa xanh (tt)

Thuỷ Bình nhảy bổ lại bên tên đạo tặc, đế giày nàng chần trên ngực hắn. Quên cả cái chân đau, hắn đưa cả hai tay chụp gót nàng đẩy lên nhưng không sao nhúc nhích nổi. Nàng quát hỏi:
_ Bọn bay có phải thuộc Đạo Chích Bang không?

Vừa nói nàng vừa nhấn gót xuống. Tên đạo tặc tối tăm mặt mũi, cảm thấy như có tảng đá ngàn cân đè nặng trên ngực. Hắn nhìn nàng khẽ gật đầu. Thuỷ Bình hỏi tiếp:
_ Tất cả có mấy đứa? Gồm những ai?

Tên đạo tặc ngoan ngoãn trả lời:
_ Dạ thưa chúng con có sáu người, do Phùng trưởng lão và Thân trưởng lão chỉ huy ạ.

Ngay lúc đó nàng nghe tiếng thét thất thanh của Đỗ thị từ phòng kế bên vọng qua. Thuỷ Bình vội vàng nắm cổ áo tên đạo tặc kéo ra ngoài cửa ném về cuối hành lang rồi bước tới phòng Đỗ thị. Cửa phòng Đỗ thị vẫn đang khoá chặt. Nàng gõ cửa gấp gáp, vừa gọi lớn:
_ Đỗ cô nương, Đỗ cô nương ...

Tiếng Đỗ thị run rẩy:
_ Lý công tử ...

Một lúc vẫn không nghe tiếng mở cửa, Thuỷ Bình lo cho sự an nguy của Đỗ thị nên không tị hiềm, đạp mạnh gót chân làm bật tung then cửa cài và phóng mình qua cánh cửa đã mở toang. Nàng thấy Đỗ thị ngồi trong màn run lập cập, tay chỉ về phía cái cửa sổ mở, miệng nói không ra hơi:
_ Ở đấy ... quái vật ...

Thuỷ Bình nhìn ra cửa sổ thoáng hình như có bóng đen hụp xuống, nàng chạy đến thì không thấy gì nữa. Nàng bèn quay lại trấn an Đỗ thị:
_ Không sao đâu, nó đã chạy rồi! Chuyện đầu đuôi ra sao thế?

Đỗ thị bèn kể lại. Nguyên nàng đang mơ màng ngủ thì bỗng có tiếng động nơi cửa sổ, rồi hai cánh cửa sổ đang khép bỗng mở ra, một chiếc đầu bù xù nhô lên với gương mặt kỳ dị, mắt tròn xoe, hai má phủ đầy lông trắng, không rõ là người hay vật. Nàng sợ quá thét lên nhưng quái vật vẫn ở đó chăm bẳm nhìn nàng không nói. Đến khi Thuỷ Bình vào phòng nó mới tụt xuống biến mất.

Thuỷ Bình suy nghĩ:
_ Ở đây là lầu hai, quái vật leo tường lên cửa sổ, nếu là người thì phải có tuyệt kỹ khinh công, không mấy người làm được.

Chợt nàng la lên;
_ Chết rồi, lại mắc kế điệu hổ ly sơn của bọn chúng!

Nàng chạy vội về phòng, quả nhiên thấy có bóng đen đang vác hai túi báu vật phóng qua cửa sổ. Thuỷ Bình chạy tới thì thấy tên trộm đeo túi trên lưng tay chân bám vào tường thoăn thoắt leo xuống như con thằn lằn. Chẳng mấy chốc đã xuống tới đất, hắn vụt mình chạy biến vào đêm khuya.

Ái Hoa
(còn tiếp)

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Shiroi



Tổng số bài gửi: 11416
Registration date: 22/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Fri 02 Mar 2012, 21:55

:fun1:
Chiện sĩ lâu lâu mới cho đọc một khúc làm em không nhớ ra Đào Thị là người đẹp nào của chiện sĩ nữa... :118:
Kiếm hơn một chục trang cũng chưa ra sadno

Thôi tặng chiện sĩ cái bông bằng ... chocolate, Chiện sĩ giúp em nha ? :ae_014:
Về Đầu Trang Go down
Ái Hoa



Tổng số bài gửi: 2652
Registration date: 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Sat 03 Mar 2012, 13:11

Shiroi đã viết:

:fun1:
Chiện sĩ lâu lâu mới cho đọc một khúc làm em không nhớ ra Đào Thị là người đẹp nào của chiện sĩ nữa... :118:
Kiếm hơn một chục trang cũng chưa ra sadno

Thôi tặng chiện sĩ cái bông bằng ... chocolate, Chiện sĩ giúp em nha ? :ae_014:


AH kiếm cũng không ra luôn
! :potay:

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Ái Hoa



Tổng số bài gửi: 2652
Registration date: 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Tue 13 Mar 2012, 07:10

Cột đồng chưa xanh (tt)

Chợt nghe có tiếng thét lanh lảnh vọng từ trên mái:
_ Dừng lại!

Rồi một bóng người lượn từ trên mái lầu xuống đất nhẹ nhàng như một cánh chim ưng, chân vừa chạm đất đã vội vàng phóng theo sau tên trộm. Thuỷ Bình nhận ra người mặc chiếc áo đỏ quen thuộc, chính là Mạc Quân Tử. Vừa lúc đó nàng lại nghe tiếp lịch bịch mấy tiếng và thêm hai bóng người nữa nhảy xuống. Hai người này chân chạm đất vẫn còn loạng choạng, một người gầy gò mặt trắng tóc bạc tay cầm trường kiếm, người kia mặt đen râu quai nón xồm xoàm che hết cằm và miệng, tay cầm hai đoản đao to bảng. Sau khi gượng lại đứng vững rồi họ cũng cấp tốc rượt đuổi theo hai người trước. Thuỷ Bình đoán chúng chính là Phùng trưởng lão và Thân trưởng lão như lời thú của tên đạo tặc Đạo Chích Bang.

Thuật khinh công của Mạc Quân Tử quả rất cao siêu, chàng chỉ nhún mình nhảy mấy bước đã thu hẹp khoảng cách với tên trộm. Hắn thấy thế nguy bèn ném trả lại một túi châu báu thật xa về phía trái xong quay đầu cắm cổ chạy qua phía bên phải. Mạc Quân Tử ngần ngừ một chút rồi chạy đến thu lại túi đồ. Chàng định đuổi theo tiếp tên trộm thì hai tên trưởng lão Đạo Chích Bang đã nhào tới tấn công liền.

Ái Hoa
(còn tiếp)

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Shiroi



Tổng số bài gửi: 11416
Registration date: 22/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Tue 13 Mar 2012, 21:58

Sao cái đoạn này nó ngắn củn cởn vậy nè anh ơi :le:
ngừng ngay đoạn hấp dẫn :ghet:

Pha anh ly trà nóng nha :tra: viết tiếp nha anh ? :hoanho:
Về Đầu Trang Go down
quehuong



Tổng số bài gửi: 2021
Registration date: 24/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Tue 13 Mar 2012, 22:28


Thầy Ái Hoa ui, sao truyện ngắn ngủn vậy Thầy . Tiếp ... tiếp nữa đi Thầy ... :bong:
Về Đầu Trang Go down
Ái Hoa



Tổng số bài gửi: 2652
Registration date: 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Mon 19 Mar 2012, 03:25

Cột đồng chưa xanh (tt)

Thấy bọn chúng cản trở bước chân khiến chàng không thể đuổi theo tên trộm, Quân Tử nổi giận thét lớn:
_ Chết này!

Mũi gươm của chàng bằng cách nào đó xuyên qua vòng kiếm quang của tên mặt trắng đâm một nhát trúng vào vai phải hắn, máu tuôn xối xả. Hắn đau đớn lui lại mấy bước, tay trái bịt vết thương, tay phải gượng cầm trường kiếm vẫn còn run bần bật. Cùng lúc đó Quân Tử hoành gươm lên chém xuống đầu tên mặt đen làm hắn phải đưa cả hai thanh đao lên đón đỡ. Lợi dụng chỗ sơ hở, Quân Tử phóng một cước đạp vào bụng hắn làm hắn hự lên một tiếng, loạng choạng lùi lại tám chín bước, mồm hộc ra một búng máu tươi.

Lúc đó, Lý Thuỷ Bình vừa kịp đến. Hai tên trưởng lão liệu không đương cự nổi vội vàng bỏ chạy. Quân Tử không đuổi theo, nhìn phía tên trộm mặt lông thì hắn đã mất dạng tự lúc nào. Chàng chỉ quay sang Thuỷ Bình cười gượng:
_ Thế là mất toi một túi hàng, quả là công cốc!

Cái túi bị mất là của Lý Thuỷ Bình, nàng cũng cười nói:
_ Của thiên trả địa mà!

Thuỷ Bình vốn xuất thân con nhà quyền quý, của cải trong nhà không thiếu thứ gì. Từ nhỏ nàng chỉ say mê luyện tập võ nghệ, và vì vậy, thích ăn mặc giản dị đơn sơ và ít dùng đồ trang sức, không giống như các cô tiểu thư khuê các thường chỉ biết chưng diện nhung gấm lụa là và đeo đầy vàng ngọc. Đối với nàng thì mớ châu báu lấy của người khác, dù là bọn cướp, cũng không phải của mình. Mất đi nàng cũng không tiếc, còn cảm thấy như trút được gánh nặng. Nhưng Mạc Quân Tử lại cảm thấy áy náy, chàng nói:
_ Lý huynh cứ giữ túi này dùng vậy. Tiểu đệ sẽ tìm tên trộm đòi lại chiếc túi kia sau.

Thuỷ Bình lắc đầu:
_ Không được. Túi hàng của huynh thì huynh giữ. Tiểu đệ không nhận đâu. Dù sao nó cũng không phải tài sản của tiểu đệ làm ra hoặc thừa hưởng từ gia đình. À, Mạc huynh có nhận ra tên trộm là ai không?

Chàng trầm ngâm:
_ Căn cứ vào công phu Bích hổ du tường tuyệt đỉnh của hắn thì có thể hắn là Bát Tý Viên, còn gọi là Bát Tý Thần Thâu, hay là học trò đích truyền của hắn.

Thuỷ Bình nói:
_ Theo lời Đỗ cô nương thì trên má hắn có mấy chòm lông bạc ...

Quân Tử đáp:
_ Thế thì đúng là Bát Tý Viên. Nghe đồn tướng mạo hắn giống như là con vượn, tay chân nhanh nhẹn, có tài lấy trộm đồ trong túi người khác dễ như trở bàn tay.

Trời đã bắt đầu rạng sáng, hai người cùng trở về quán trọ. Vì cửa quán hãy còn đóng nên đường vào duy nhất là nhảy qua cửa sổ. Thuỷ Bình hơi lưỡng lự, nhắm chừng độ cao của cửa sổ để ước lượng. Khi nảy vội vàng nàng đã phi thân từ đây xuống đất, nhưng bây giờ nhảy ngược lên trên không biết có đủ sức không. Như hiểu ý nàng Quân Tử liền nói:
_ Lý huynh nắm tay đệ, đệ la một tiếng rồi cùng nhảy lên nhé?

Không chờ trả lời, chàng cầm lấy bàn tay mát dịu của nàng. Thuỷ Bình thấy tim đập mạnh, mặt đỏ bừng. Bàn tay chàng thật ấm áp và mạnh mẽ. Chàng la lên một tiếng nhỏ:
_ Lên!

Rồi phóng mình lên cao. Thuỷ Bình cũng vận sức nhảy lên. Đến nơi, Quân Tử chụp tay vào thành cửa sổ làm điểm tựa, tay kia đẩy mạnh cho nàng vượt qua khung cửa, rồi chàng cũng nhún mình nhảy lên. Vừa chạm chân xuống đất, do đà nhảy quá mạnh nên chàng va vào người nàng ngã lăn ra. Thuỷ Bình luống cuống chồm ngồi dậy, Quân Tử cũng gượng dậy và hỏi:
_ Lý huynh có sao không?

Nàng ngượng ngùng trả lời:
_ Đệ không sao!

Chợt nhận ra tay mình vẫn còn nằm trong tay chàng, Thuỷ Bình lật đật buông ra, cười chữa thẹn:
_ Tiểu đệ tài nghệ kém cỏi làm huynh phải bận tâm!

Quân Tử cười nhẹ:
_ Việc nhỏ thôi mà! Huynh đệ giúp nhau là thường, Lý huynh đừng khách sáo quá!

Hai người qua phòng Đỗ Thị xem chừng, không thấy gì lạ, bèn trấn an nàng rồi từ biệt về phòng, cất túi đồ và lên giường. Từ đó tới sáng, Thuỷ Bình trằn trọc mãi không sao ngủ tiếp được.

Ái Hoa
(còn tiếp)

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Shiroi



Tổng số bài gửi: 11416
Registration date: 22/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Mon 19 Mar 2012, 22:47

Ái Hoa đã viết:
Cột đồng chưa xanh (tt)

...
Rồi phóng mình lên cao. Thuỷ Bình cũng vận sức nhảy lên. Đến nơi, Quân Tử chụp tay vào thành cửa sổ làm điểm tựa, tay kia đẩy mạnh cho nàng vượt qua khung cửa, rồi chàng cũng nhún mình nhảy lên. Vừa chạm chân xuống đất, do đà nhảy quá mạnh nên chàng va vào người nàng ngã lăn ra. Thuỷ Bình luống cuống chồm ngồi dậy, Quân Tử cũng gượng dậy và hỏi:
_ Lý huynh có sao không?

Nàng ngượng ngùng trả lời:
_ Đệ không sao!

Chợt nhận ra tay mình vẫn còn nằm trong tay chàng, Thuỷ Bình lật đật buông ra, cười chữa thẹn:
_ Tiểu đệ tài nghệ kém cỏi làm huynh phải bận tâm!
...

Ái Hoa
(còn tiếp)


Cái này gọi là... Quân Tử cố tình Quân Tử quá đà lol2

Chắc Chiện sĩ đang nhớ... chuyện hồi xưa của mình :pp:

:cache1:
Về Đầu Trang Go down
quehuong



Tổng số bài gửi: 2021
Registration date: 24/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa   Thu 29 Mar 2012, 22:04

Thầy Ái Hoa ơi, đọc xong rồi thầy uiii :bong: . Lúc nào rảnh rỗi thầy viết tiếp nha thầy . Mà sao, qh hơi thắc mắc chỗ này nà thầy . Thân hình và bàn tay phụ nữ thường mềm mại nhỏ nhắn, chàng Quân Tử nắm tay bế ẳm nhảy lên nhảy xuống mà không nhận ra được nàng Thúy Bình là gái cũng hơi lạ héng thầy ... :singi: . Còn nếu không thì đôi tay của người đẹp Thúy Bình phải chần dần như mấy ông thợ rèn .... :hehe:
Chắc nàng Thúy Bình có bí quyết gì đây ... :lamngo:

hi Shiroi ...
Về Đầu Trang Go down
 

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 16 trong tổng số 22 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 9 ... 15, 16, 17 ... 22  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện sáng tác, truyện kể ::   :: Ái Hoa-