Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 10:35

Trang thơ Tú_Yên (P2) by Tú_Yên tv Today at 09:54

KHÚC TÌNH THƠ – TNBC. by NGUYÊNHOANG Today at 09:06

CÒN NHỚ..CHƯA QUÊN - THƠ NGUYÊNHOANG. by NGUYÊNHOANG Today at 08:55

BÀI THƠ VỀ CÁC ĐỊA DANH QUÊ HƯƠNG TÔI by mayngan2 Yesterday at 22:20

Các bước thực hiện bói bài tình yêu theo bộ bài Tây 52 lá by Min Đặng Yesterday at 15:49

Đi tìm cái tôi đã mất - Nguyễn Khải by Trà Mi Yesterday at 07:51

Hồi ký 'Một Cơn Gió Bụi' của Trần Trọng Kim by Trà Mi Yesterday at 07:28

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 07:08

Thơ PHẠM KHANG by VẾT CHÂN CỦA NGÀY Thu 23 Nov 2017, 23:41

Thầy... by NGUYÊNHOANG Thu 23 Nov 2017, 21:41

HOA GIEO TỨ TUYỆT by buixuanphuong09 Thu 23 Nov 2017, 15:22

THẦY ÁI HOA by Trà Mi Thu 23 Nov 2017, 15:11

XƯỚNG - HỌA Cẩn Vũ by Cẩn Vũ Thu 23 Nov 2017, 08:26

SỨc sống cuối đời by buixuanphuong09 Wed 22 Nov 2017, 20:42

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Wed 22 Nov 2017, 19:36

Những điều bạn chưa biết về giấc mơ thấy người thân by Min Đặng Wed 22 Nov 2017, 14:11

MỘT CHUYẾN ĐÒ by THƠ THƠ Wed 22 Nov 2017, 09:38

ĐẦU CHIM TÌM CÁNH BƯỚM by Ma Nu Wed 22 Nov 2017, 03:03

QUA ĐÈO NGANG - Bà Huyện Thanh Quan by NGUYÊNHOANG Tue 21 Nov 2017, 19:53

Kĩ Niệm Ngày Nhà Giáo 20.11 by buixuanphuong09 Tue 21 Nov 2017, 07:24

KÍNH TẶNG THẦY by buixuanphuong09 Mon 20 Nov 2017, 19:16

KÍNH TẶNG THẦY by Ai Hoa Mon 20 Nov 2017, 14:14

Truyện cười ngày 8/3 (sưu tầm) by Ma Nu Mon 20 Nov 2017, 13:51

TẬP THƠ : RU MỘNG TÌNH XA by nguoitruongphu Mon 20 Nov 2017, 13:01

TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU ! by nguoitruongphu Mon 20 Nov 2017, 13:00

Kính chúc Thầy và Tỷ Shiroi by tâm an Mon 20 Nov 2017, 10:45

RIÊNG TỨ TUYỆT by buixuanphuong09 Sun 19 Nov 2017, 20:27

DẤU CHÂN TRẦN THẾ by BachVanNhi Sun 19 Nov 2017, 05:54

NHÀ CÓ CHUỘT by NGUYÊNHOANG Sun 19 Nov 2017, 03:11

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giảThông điệp
JAKE_NGUYEN

avatar

Tổng số bài gửi : 47
Registration date : 05/01/2013

Bài gửiTiêu đề: VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,   Sun 06 Jan 2013, 00:18

applause


BẮT CÁ HAI TAY TRÊN THIÊN ĐƯỜNG

( TÁC GIẢ : Aramis )



Chương 1

Tôi được dự đám tang của chính mình



Ba người, chỉ có đúng ba người khóc thương cho linh hồn bé bỏng của tôi, cầu cho con đường ánh sáng dẫn đến các vì sao sẽ rộng mở để linh hồn tôi tìm được đường về nhà. Là người hàng xóm ở sát vách nhà tôi, cô bạn thân nhất và ông sếp của tôi.

Tôi ngồi trên phần đuôi của chiếc quan tài, đung đưa chân. Nói thật nhé, tôi chẳng hề cảm thấy mình đã chết. Thỉnh thoảng tôi liếc nhìn cái cơ thể đã chết đi của mình, với cái mặt được trét cả đống phấn son - cái thứ đáng kinh tởm mà khi còn sống còn lâu tôi mới đụng vào. Tôi tự hỏi "Phải chăng tất cả mọi người đều ra đi nhẹ nhàng và thanh thản như tôi?". Hầu hết mọi người đều cho rằng, vĩnh biệt cuộc đời ở cái tuổi 24 thì đúng là thê thảm. Tôi thì đến chết vẫn mỉm cười. Tôi đã quá cô đơn. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ rằng, suy nghĩ sau chót lướt qua tâm trí trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng là cuối cùng thì tôi cũng được đoàn tụ với những người tôi yêu mến nơi thiên đường.

Và thiên đường thì có thật. Ở phía bên kia giáo đường, Gabriel* vẫn kiên nhẫn chờ tôi. Tôi trượt khỏi cái quan tài, nhìn lại thân xác mình lần cuối.

"Tạm biệt cưng nha", tôi khẽ nói. "Cưng thì sắp chui xuống ngắm củ cải từ dưới đất, còn tớ đây lại được lên chín tầng mây cơ".

Gabriel nhẫn nại chờ tôi thủng thỉnh bước dọc giáo đường.

"Anh thấy không, tôi nói chuyện với cái xác không hồn của chính mình".

Anh chàng mỉm cười. "Thì đó là phần thưởng dành cho tất cả những người được lên thiên đường mà. Được tham dự đám tang của chình mình."

Tôi lập tức xịt xuống như quả bóng xì hơi. Hóa ra những việc mình vừa làm chẳng có gì là ghê gớm cả, thậm chí rất bình thường là khác. "Ý anh là ai cũng có thể làm được như vậy sao?"

"Đương nhiên, nếu họ muốn."

Thọc tay vào túi quần, tôi càu nhàu. "Thế mà suýt nữa mình đã định khoe với tất cả mọi người trên thiên đường chứ."

Gabriel búng ngón tay đánh tách một cái, và hình ảnh của hai chúng tôi nhòa dần đi. "Đề tài nóng hổi đấy. Trên thiên đường ai mà chẳng thích buôn dưa lê về việc họ đã chết như thế nào, những người thân đã tổ chức đám tang cho họ cầu kì ra sao, rồi có bao nhiêu người dự lễ nữa chứ, vân vân và vân vân ..."

Một tia hy vọng. "Biết đâu tôi chẳng là người có ít người dự đám tang nhất nhỉ. Mỗi ba người, nếu không kể ông cha cố." Tôi là thế đấy, kiêu hãnh ngay cả khi sự thật có cay đắng đến đâu. Nhưng Gabriel chẳng mất tí ti công sức nào để chọc cho cái bong bóng hy vọng của tôi nổ tung. "Vẫn tệ. Timothy McVeigh còn chỉ có đúng một người cơ."

"Đáng ghét."

Và cứ thế, chúng tôi dần biến mất.




Chú thích: - Gabriel là tên một vị thánh trong Kinh thánh, một trong những vị thánh chính cùng với thánh Michael.
- Tác giả Aramis tên thật là Jean Kim.




applause


Được sửa bởi NGUYỄN_KHẮC ngày Wed 26 Jun 2013, 19:04; sửa lần 7.
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,   Sun 06 Jan 2013, 01:25

:weocam: JINJU JEONHWA

Shiroi chờ đọc tiếp đó nhen.
Chúc JINJU JEONHWA vui nhiều.
Về Đầu Trang Go down
JAKE_NGUYEN

avatar

Tổng số bài gửi : 47
Registration date : 05/01/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,   Sun 06 Jan 2013, 08:37

Shiroi đã viết:
:weocam:JINJU JEONHWA

Shiroi chờ đọc tiếp đó nhen.
Chúc JINJU JEONHWA vui nhiều.



Hjhj ,
Còn nhiều mà tỉ ,
Tỉ cứ từ từ mà đọc ha ...



:phankhoi:


Được sửa bởi NGUYỄN_KHẮC ngày Wed 26 Jun 2013, 19:07; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
JAKE_NGUYEN

avatar

Tổng số bài gửi : 47
Registration date : 05/01/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,   Sun 06 Jan 2013, 08:58

:hu:  :thay:


BẮT CÁ HAI TAY TRÊN THIÊN ĐƯỜNG

( TÁC GIẢ : Aramis )




Chương 2

Brian


Nhà thờ đã dạy tất cả các con chiên rằng, thiên đường có cánh cổng được nạm toàn ngọc quý sáng lấp lánh, những con đường dát vàng, cả những thiên thần có cánh bay đi bay lại. Nhưng phải đặt chân đến cổng thiên đường bạn mới biết thực ra thiên đường như thế nào.

Thiên đường chính là bất kì và tất cả những gì mỗi con người khao khát có được. Nếu bạn thích cổng ngọc và đường vàng, bạn có cổng ngọc và đường vàng. Nếu bạn lại muốn thiên đường của mình là một trang trại có khung cảnh chẳng khác gì Texas, bạn có nông trại Texas. Tóm lại, mỗi người sẽ được có một thiên đường riêng theo sở thích của chính mình. Quả là sung sướng vô bờ bến.

Và thế là thiên đường của riêng tôi mang hình ảnh của ngọn đồi xanh tươi trong bộ phim "The Sound Of Music". Bộ phim yêu thích nhất của tôi kể từ khi biết đi.

Gabriel nhìn quanh và chợt nhoẻn cười. "The Sound Of Music. Có gu đấy chứ. Một trong những khung cảnh đắt hàng nhất trên này đấy."

"Cái gì ?". Tôi gào lên giận dữ. "Đáng ghét! Vậy mà tôi cứ tưởng tôi là người duy nhất chọn nó chứ ?!"

Gabriel trợn tròn mắt nhìn tôi như thể sinh vật lạ. "Đó là bộ phim ca nhạc được yêu thích nhất trong lịch sử điện ảnh mà. Làm sao cô lại hy vọng mình là người duy nhất khi đi lấy ý tưởng từ bộ phim đó?"

Đúng là dở khóc dở cười. Tôi ngúng ngẩy, than vãn một hồi. Nhưng Gabriel vừa rời khỏi thì tôi cũng đã quên phéng mất cái sự "thiếu độc đáo" của bản thân, thơ thẩn dạo bước trên bãi cỏ xanh mướt mình hằng ao ước được chạm vào. Bỗng có một tiếng ré lên thất thanh khiến tôi liên tưởng ngay đến tiếng báo động cứu hỏa. Và hiện lên trên nền trời là những chữ to màu đỏ.

"Hiện đang đi vào là anh Han Chan Min, 27 tuổi. Linh hồn của anh được giải thoát vào hồi..." và thế là cả cái bảng thông tin cá nhân của anh chàng lần lượt hiện ra. Tôi ngơ ngẩn đọc những dòng chữ hiện ra mà chẳng hiểu chuyện quái quỉ gì đang xảy ra cả. Có vẻ như họ đang thông báo cho bàn dân thiên hạ trên này biết về một kẻ mới theo chân họ lên đây thì phải.

Thông báo về cái chết...? Khoan đã, thế thì cái chết của tôi có được thông báo lúc tôi lên đây không nhỉ? Và nếu có, vậy thì những người thân của tôi đã biết rằng tôi lên đây rồi còn đâu?

Đột nhiên...

"Shih Kaylin!"

Tôi chưa kịp phản ứng thì đã có một vòng tay ấm áp ôm ghì lấy tôi từ đằng sau.

"Ôi chúa ơi, Kaylin. đúng là Kaylin rồi!"

Chẳng nghi ngờ gì nữa. "Brian Joo, anh chẳng thay đổi tẹo nào trong suốt mấy tháng em không gặp anh."

Anh nới lỏng vòng tay để xoay tôi lại và nhìn vào mắt tôi. "Chuyện gì đã xảy ra với em thế? Sao em lại ở đây?"

Tôi với tay lên búng mũi anh, cái cách mà tôi vẫn thường trêu anh trước đây. "Thế anh mong em xuống địa ngục chắc?"

"Không đời nào." Anh lắc đầu quầy quậy và lại ôm chặt lấy tôi. "Làm sao thế được cơ chứ. Gặp em anh mừng quá trời. Anh không vui vì em đã chết đâu, nhưng , mà việc quái gì anh phải nói dối nữa chứ. Anh mừng quá vì em đã chết và đến đây bên anh. Mừng lắm lắm!"

Brian Joo đúng là tuýp đàn ông tôi chưa bao giờ muốn gặp gỡ. Lúc nào cũng vui vẻ quá mức. Thì đấy, người ta chết mà mừng rỡ như thể song hỷ lâm môn không bằng. Còn tôi, Shih Kaylin, lại là kiểu con gái thích cười vào những thằng con trai như Brian. Họ lúc nào cũng nhí nhảnh quá mức, trong khi với tôi, thế giới này chỉ toàn là nỗi đau khổ và tất cả mọi người trên thế giới này đều là kẻ thù tôi hết thảy.

Nhưng cũng có thể chính vì vậy mà tôi và anh hợp nhau. Tôi đã từng nghe nói rằng, nếu một chàng trai và một cô gái muốn thuộc về nhau, họ phải khớp với nhau đến bao giờ đủ một trăm phần trăm thì thôi. Brian chiếm 50, tôi 50, và thế là cùng với nhau, hai chúng tôi làm nên một trăm phần trăm tròn vành vạnh.

Tôi đã như người chết rồi cái ngày Brian vĩnh viễn bỏ tôi lại một mình trên Trái Đất. Một tai nạn đáng nguyền rủa, một vụ đâm xe rồi bỏ chạy trên đường làng vắng vẻ. Trái tim tôi vốn mềm yếu vì một chuyện buồn trong quá khứ. Tôi đã phải nằm hàng tuần trong bệnh viện để có thể gột bỏ được nỗi đau mất đi Brian. Và cũng giống với những người khác khi gặp phải chuyện đau đớn đến mức tuyệt vọng, tôi tìm đến Thượng Đế. Nói đúng hơn là tôi quay lại với Thượng Đế. Bởi trước đây, một lần trong quá khứ, đã rất lâu rồi, tôi đã tin vào Thượng Đế, nhưng Ngài lại làm tôi thất vọng. Ngài đã làm mất đi trong tôi niềm tin. Cái chết của Brian đã đưa tôi trở lại nhà thờ, bởi cầu nguyện dường như là phương thuốc duy nhất cho nỗi đau của tôi.

Brian vẫn đang ôm chặt tôi khi tâm trí tôi quay về với thực tại.

"Anh làm em ngạt thở rồi đó." Tôi cười nhẹ.

Anh thả tôi ra, miệng vẫn cứ mỉm cười mãi thôi. "Anh biết, nhưng nhớ em quá trời. Ngắm nhìn em từ nơi xa tít thế này chẳng bao giờ là đủ cả."

Tôi trố cả mắt. "Mọi người ở trên này làm vậy thật á? Ý em là, họ thực sự quan sát những người còn sống à?"

Brian gật đầu. "Sao lại không?"

Tôi cảm thấy hơi khó chịu khi phải hỏi câu hỏi tiếp theo. "Ngay cả - anh biết đấy - những lúc - à - những phút riêng tư ý mà?"

Anh ngó tôi tủm tỉm cười đầy ngụ ý. "Phút riêng tư...?"

"Thì anh biết đấy, đi tắm này, thay đồ này...?" dù tôi biết thừa là anh đã hiểu tôi định nói gì.

Không thể giả vờ thêm nữa, Brian cười phá lên. "Em sợ anh nhìn trộm em mỗi khi em vào nhà tắm sao?"

"BRIAN!"

Brian mở một nụ cười trấn an. "Em chưa gặp Thượng Đế nhỉ. Ông ta cổ lỗ sỉ lắm. Mỗi khi đến những "phút riêng tư" là hình ảnh trước mắt bọn anh lại tự động nhòe đi. Thế nên anh chẳng nhìn thấy gì đâu."

Tôi thở ra một hơi nhẹ cả người. Kiểu này không khéo Thượng Đế lại chính là mẫu người lý tưởng dành cho tôi ý chứ.

"Nhưng em lo cái gì nhỉ?" Brian cố bám lấy cái chủ đề chẳng lấy gì làm hay ho này.

Tôi đổi luôn chủ đề. "Thế làm thế nào mà anh tìm được người thân của mình trên này? Em muốn tìm bao nhiêu người. Bố mẹ này, cô em, rồi ông bà em..."

"Dễ ẹc, em chỉ cần tập trung nghĩ về người đó, và thế là em sẽ tự động đến được bên người đó thôi. Em nhắm mắt lại..."

Tôi nhắm mắt lại. Trong vô thức tôi bắt đầu nghĩ đến một cái tên, một cái tên mà tôi đã không được gọi từ rất lâu rồi. Chẳng phải bố mẹ, cũng không phải là thành viên gia đình nào cả...
Và như có một cơn gió cuốn qua, một cảm giác ấm áp bao bọc lấy tôi từ đầu đến chân, thoảng đâu đó là tiếng Brian hốt hoảng gọi tên tôi. Tôi như trượt trong một không gian bất định...

Cơn gió đã qua đi, tôi mở mắt ra. Trước mặt tôi là một chàng trai trẻ, tuy trông rõ ràng là có già dặn hơn lần cuối cùng tôi gặp anh nhưng lại giống hệt với tưởng tượng của tôi về hình ảnh của anh nếu anh đã sống qua tuổi 16.

Anh trợn tròn mắt nhìn tôi, và run run khi bước lại gần tôi.

"Phải em không vậy?" Anh thì thầm, một tay đưa ra chạm nhẹ vào mặt tôi. "Đúng là em rồi."

Nước mắt tôi chẳng hiểu ở đâu bỗng trào ra.

"Em nhớ anh lắm, HwanHee."

Mối tình đầu của tôi.



:hu:  :thay:


Được sửa bởi NGUYỄN_KHẮC ngày Wed 26 Jun 2013, 19:08; sửa lần 6.
Về Đầu Trang Go down
Hạ Ly Hương

avatar

Tổng số bài gửi : 862
Registration date : 04/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,   Sun 06 Jan 2013, 11:32

applause :thx:
Về Đầu Trang Go down
JAKE_NGUYEN

avatar

Tổng số bài gửi : 47
Registration date : 05/01/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,   Wed 09 Jan 2013, 19:18

:coffe:



BẮT CÁ HAI TAY TRÊN THIÊN ĐƯỜNG

( TÁC GIẢ : Aramis )



Chương 3

HwanHee


Năm tôi bảy tuổi, gia đình HwanHee chuyển đến sống ở nhà bên.

"Mẹ ơi," tôi, một con bé 7 tuổi, thì thầm với mẹ - người bạn duy nhất lúc đó, "con ước gì có một người bạn đến cùng với cái xe chuyển đồ kia. Con muốn có một người bạn."

Và tôi đã có, thậm chí còn hơn cả những gì tôi ao ước.

HwanHee là thằng con trai duy nhất được nhìn thấy cái quần lót Thủy Thủ Mặt Trăng màu hồng của tôi. Cả hai đứa vẫn thường ngủ trưa với nhau trên sàn phòng khách. Năm tháng qua đi, những buổi ngủ trưa đó dần được chuyển vào phòng riêng của tôi. Tôi thì gối đầu lên cái gối bông mềm mại của mình, còn HwanHee dùng bụng của tôi vào mục đích tương tự.

Chẳng có gì là bất bình thường về việc tôi và HwanHee ngủ chung, tay trong tay như ngày xưa cả, bởi hai đứa đối với nhau, không chỉ đơn thuần là một chàng trai và một cô gái ngủ chung trên một chiếc giường. Mỗi người trong hai chúng tôi mang cùng một ý nghĩa đối với người còn lại: sự thoải mái và dễ chịu vô thời hạn.

Và bởi vì HwanHee là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi ngoài cha mẹ, tôi sẽ còn nhớ như in cái ngày tôi biết được anh sắp ra đi. Tôi đang nằm vắt ngang trên giường, dán mắt vào cái màn hình TV 19 inches đang treo lộn ngược với tôi. HwanHee ngồi bên bàn học, anh cũng đang xem TV, thỉnh thoảng lại phải xì mũi vì cái bệnh cúm kinh niên đáng ghét.

"HwanHee," tôi gọi anh, mắt thì vẫn dính vào cái màn hình. "Mặt cái thằng cha kia là màu xanh hay màu tím vậy ha?". Ba cái vụ màu mè lởm chởm này là tại vì cái TV hàng dỏm của tôi đấy mà, chỉnh ăng ten mãi rồi không được.

"Tím em à," giọng anh có chút gì khác lạ nhưng tôi không để ý lắm.

"Em nghĩ là máu đang dồn lên não em nhiều quá, em cứ tưởng nó là màu xanh chứ." Tôi ngồi thẳng dậy, hơi choáng váng vì máu đột ngột dồn ra khỏi não để dàn đều lại cơ thể.

HwanHee thôi không còn nhìn vào màn hình nữa. Anh quay lại nhìn tôi, cái kiểu nhìn hóm hỉnh đúng kiểu HwanHee. "Kaylin này, khi anh chết, anh muốn em giữ bộ sưu tập thẻ bóng chày của anh nhé."

"Được thôi," tôi thậm chí cũng chẳng để ý lắm những lời anh nói. Hình như HwanHee có sở thích di chúc bằng miệng các đồ vật của anh lại cho tôi hay sao. Đây đã là lần thứ ba anh muốn tôi nhận bộ sưu tập thẻ bóng chày của anh rồi.

"Và khi anh chết," HwanHee tiếp tục, "anh muốn em giữ tất cả những bộ phim của anh."

HwanHee là một con nghiện phim ảnh, cũng có nghĩa là, về sau, mãi về sau trong tương lai xa lắm, khi nào anh ra đi, tôi sẽ được thừa hưởng hàng nghìn bộ phim luôn. Và thế là tôi gật đầu. Dĩ nhiên, có sao đâu, khi nào anh chết, à, chắc chắn phải là một ông già móm mém rồi ý chứ.

"Và khi anh chết, anh muốn em giữ giùm tất cả những thứ trên bàn học của anh."

Di chúc lần này của anh có vẻ dài hơn mọi khi thì phải. Nhưng rồi tôi vẫn nghĩ nó chỉ là một trò đùa. Và thế là tôi lại gật đầu nhận lời. "Tất cả đồ trên bàn chứ gì, okie luôn."

Một phút im lặng, còn HwanHee thì cứ nhìn đau đáu vào mắt tôi. Và tôi sẽ không bao giờ quên được những lời anh nói tiếp sau đó.

"Vậy thì đến tuần sau vẫn phải nhớ tất cả những gì anh nói đấy nhé, bởi vì anh sắp chết rồi."

Miệng tôi đang chuẩn bị nói ra câu "đương nhiên" tại vì tôi cứ tưởng anh vẫn đang di chúc cho tôi. Nhưng tôi kịp kìm lại, và chợt cảm thấy nặng nề sao đó, như Trái Đất ngừng quay hay sao...

"Anh vừa nói gì cơ?"

Anh cười với tôi một nụ cười buồn. "Anh sắp chết, Kaylin à."

Một cơn giận bất chợt ào ào len lỏi vào từng mạch máu của tôi. Tôi lườm anh, người bạn thân nhất của tôi, và sẽ sớm trở thành "cố bạn thân nhất" nếu anh không chấm dứt ngay cái trò đùa ngu ngốc của mình đi.

"Anh là đồ con lừa, HwanHee", tôi nhảy xổ vào anh. "Anh nghĩ rằng trò đùa của anh buồn cười lắm sao?"

Lại một phút im lặng. Và vẫn những lời nói đó. "Anh sắp chết, Kaylin à."

Tôi cầm lấy cái gối - vật gần tay tôi nhất , và ném vào anh mạnh nhất có thể. "Anh ngậm cái miệng anh lại! Đồ ngốc! Anh nghĩ rằng như vậy là buồn cười lắm hả? Sao anh lại có thể đùa độc ác đến thế được chứ?"

Anh không tránh cái gối tôi ném, anh cứ để cho nó đập vào đầu mình rồi rơi xuống sàn. Và đó là khi tôi nhìn thấy trong mắt anh long lanh giọt nước mắt.

"Anh sắp chết, Kaylin."

Như có ai đang bóp nghẹt lấy cổ tôi, một người vô hình có sức mạnh không thể cưỡng lại được. "Ôi Chúa ơi," tôi nghẹn lời và trượt ngã xuống bên anh. Tôi vùi mặt vào đùi anh, "nói đi, hãy nói với em rằng anh chỉ đang đùa mà thôi."

Anh nâng cằm tôi và vuốt nhẹ mái tóc. "Khi anh đi rồi, em sẽ nhớ anh chứ?"

Tôi chẳng thể nói lên lời nữa, cổ họng tôi như bị thắt chặt lại. Tôi òa khóc, úp mặt lên đùi anh mà khóc, tự hỏi anh có biết rằng trái tim tôi đang vỡ tan ra từng mảnh? Anh thì vẫn im lặng, vuốt ve mái tóc tôi, âu yếm vỗ về tôi như thể tôi mới chính là kẻ vừa bị tuyên án tử hình vậy.

HwanHee không ra đi vào tuần sau đó. Thật ra anh chết sau ba tháng vật lộn với những phẫu thuật và thuốc thang, với niềm vô vọng và nước mắt. Và tôi mất đi người bạn mà tôi thương yêu nhất. Hằng đêm, tôi vẫn quỳ bên giường và cầu nguyện. "Chúa ơi, xin đừng bắt con phải xa rời anh ấy."

Nhưng HwanHee vẫn ra đi vào một buổi sáng Chúa Nhật tươi đẹp. Sáng hôm đó, tôi thức dậy, mở mắt ra và cảm thấy rằng HwanHee đã bỏ tôi ra đi mãi mãi. Và thay vì ra khỏi giường, tôi cứ nằm đó, qua cả 9 giờ, lúc bố mẹ gọi tôi để chuẩn bị đi nhà thờ, qua cả 10 giờ khi buổi cầu nguyện ở nhà thờ bắt đầu, và qua cả 12 giờ, khi những sợi dây gắn liền tôi với đạo và niềm tin nơi Chúa đã đứt cả, chẳng còn lại gì.

Ngày hôm đó, tôi chỉ ra khỏi giường đúng một lần, để được nhìn mặt HwanHee lần cuối. Yên nghỉ trong quan tài, trông anh đẹp lạ thường, đẹp hơn mọi ngày rất nhiều. Trông anh chẳng giống với một người đã mắc bệnh suy giảm hệ thống miễn dịch, cái hệ thống mắc dịch đã rời bỏ anh sau hàng tháng trời chữa chạy, để rồi chỉ một cơn cảm lạnh bình thường đã có thể cướp anh khỏi tôi mãi mãi.

Và vậy đấy, giờ thì tôi đang đứng trước mặt HwanHee, vẫn với cái vẻ đẹp rạng rỡ ngày nào, trong một thế giới được coi là hoàn hảo - thiên đường. Nhưng khi tôi nhìn ra cái thiên đường của riêng anh...

"Ôi HwanHee..." là những từ duy nhất tôi có thể thốt lên khi tôi nhận ra căn nhà sau lưng anh. Đó chính là căn nhà sinh đôi mà gia đình tôi và gia đình HwanHee đã sinh sống trước đây. Vẫn là hai căn nhà sát vách, chỉ cách nhau có một bờ dậu thấp tè. Trước khi tôi kịp lấy lại nhận thức, tôi đã nằm gọn trong vòng tay ấm áp của anh. "Không một giây phút nào," anh thì thầm vào tai tôi, "anh không nhớ tới em, Kaylin yêu quí."

Tôi đã định mở miệng ra nói với anh một câu tương tự, nhưng rồi đã nín lại. Tội lỗi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại có thể cảm thấy điều này ở một nơi chốn hoàn mỹ như thiên đường.

Anh nhẹ nhàng đẩy tôi ra, hai bàn tay ấm áp đặt lên hai vai tôi, đôi mắt như mỉm cười. "Để anh nhìn kĩ lại em xem nào, xem em thay đổi nhiều đến thế nào."

Đội mắt anh tỏ vẻ hiểu biết khi ngắm nhìn gương mặt tôi. "Em hay khóc hơn thì phải."

"Anh đã bỏ em đi quá sớm."

Trông anh bối rối mất một lúc, nhưng rồi anh lại mỉm cười rạng rỡ. "Nhưng giờ thì em đã ở đây và chúng ta lại bên nhau. Thiên đường không có nước mắt. Chúng ta sẽ hạnh phúc lắm mà."

Và anh kéo sát tôi lại bên anh, gần hơn với trái tim của anh. HwanHee vẫn là HwanHee của cái ngày anh rời bỏ tôi ở lại một mình.

Trò chuyện bên bể tắm hơi . Bịn rịn mất một lúc, cuối cùng tôi cũng phải rời HwanHee để đi tìm bố mẹ. Họ mà biết họ không phải là những người đầu tiên tôi tìm kiếm thì hẳn sẽ giận tôi lắm đây. Anh đồng ý, nhưng bắt tôi hứa là sẽ quay lại với anh ngay.

Tôi định kiếm mẹ trước nhưng thật tiện lợi làm sao là lại gặp luôn cả ba đang ở chỗ mẹ. Hai người cùng ôm chầm lấy tôi như thể muốn làm tôi chết ngạt luôn, nhưng mà đâu có được vì đằng nào tôi chẳng đã là người chết rồi. Trở lại vòng tay ba mẹ, cảm giác thật là sảng khoái. Lại được xoa đầu và cảm thấy như mình đang bé lại. Tôi đã nhớ biết bao những ngày cả gia đình vẫn quây quần bên nhau và tôi ấm áp, hạnh phúc trong sự yêu thương đùm bọc của ba mẹ.

Giá mà tôi đã đủ lớn để báo đáp công sức của ba mẹ. Điều duy nhất an ủi tôi là ba mẹ đã ra đi cùng với nhau, vẫn hạnh phúc trong vòng tay của nhau cho đến tận giây phút lìa đời như hai người vẫn hằng mong muốn mà không đau đớn gì cả.

Thiên đường chung của ba mẹ là một cái bể bơi mát-xa có nguồn nước là một con suối nước nóng, nhìn thì đã nhận ra ngay là mô phỏng lại địa điểm nghỉ ngơi ba mẹ yêu thích nhất ngày xưa. Tôi ngồi bên thành bể, ngắm nhìn hơi nước nghi ngút bốc lên, mẹ thì nửa người nằm trên thành bể, nửa người đung đưa trong làn nước ấm, còn ba chậm chạp bơi từ bên này sang bên kia.

Chẳng cần phải mở mắt ra, mẹ vẫn luôn nói trúng phóc tâm sự của tôi. "Con gái cưng của mẹ đã lên đến thiên đường rồi mà còn lo lắng chuyện gì thế kia?"

Tôi khẽ khua chân tạo nên những vòng tròn trên mặt nước. Trong một thoáng, tôi nghĩ rằng mình có thể tâm sự với mẹ. Nhưng tôi không muốn đổ nước lạnh vào bể mát-xa của mẹ. "Có gì đâu, mẹ đừng lo."

Mẹ mở mắt ra, cái nhìn thoáng nghi ngờ. Nhưng mẹ không hỏi tôi gì thêm. Và rồi chúng tôi lại chìm trong im lặng. Tôi vẫn ngồi đó, ba vẫn bì bõm bơi từ bờ này sang bờ kia và mẹ lại nhắm mắt lại. Tôi chợt hiểu rằng cả ba lẫn mẹ sẽ không bao giờ có thể hiểu nổi nỗi lo lắng đang dằn vặt tâm trí tôi. Cả hai người đã kết hôn với mối tình đầu tiên và duy nhất trong cuộc đời mình. Trong khi đó, tôi đang phải đối mặt với một vấn đề mà dù tôi có là người giàu trí tưởng tượng nhất trên đời này, tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp phải, nhất là lại ở một nơi như thiên đường. Tôi đang phải đối mặt cùng một lúc với cả mối tình đầu tiên lẫn mối tình sau cùng của mình trong cùng một thế giới.

Quay trở về thời gian tôi còn ở trên Trái Đất, lúc mới gặp Brian cũng là lúc tôi đã tự hứa sẽ xa lánh hoàn toàn tình yêu và đàn ông. Tại thời điểm đó, tôi nghĩ rằng tôi không thể nào chấp nhận một tình yêu mới. Nhưng sau hàng tháng trời tránh Brian như tránh hủi, lý do duy nhất cho việc cuối cùng thì tôi cũng chấp nhận anh là bởi vì HwanHee đã không còn tồn tại trong thế giới của tôi nữa. Tôi chưa bao giờ lại ngờ được điều này, rằng chính tại cái nơi tràn ngập hạnh phúc này, tôi dằn vặt trong những nỗi lo chẳng ai mong đợi. Tôi yêu cả hai người, cả Brian và HwanHee, nhưng tôi giữ họ ở những nơi khác nhau trong trái tim tôi.

Mẹ chợt hỏi. "Con đã gặp HwanHee chưa? Cậu ta cũng ở đây đấy, con biết chứ?"

Gương mặt HwanHee lại hiện lên trong tâm trí, cái giây phút tôi hiện ra trước mắt anh, cả sự ngạc nhiên và niềm vui sướng. "Anh trông lớn hơn nhiều, khoảng tầm tuổi con. Anh trông chẳng giống một anh chàng 16 tuổi gì cả."

Ba tiến lại gần. "Kaylin, nhìn ba coi, trông ba có giống một ông già 48 tuổi không con?"

Giờ ba nói tôi mới để ý. Đúng là trông ba trẻ hơn nhiều so với ba trong kí ức của tôi. "Không hề. Thế thực ra ba bao nhiêu tuổi vậy?"

Ba mẹ trao nhau những cái nhìn sung sướng. "Trên thiên đường," mẹ bắt đầu giải thích, "con có thể chọn tuổi cho mình. Bây giờ thì ba mẹ mới đều gần 30 thôi. Đó cũng là lý do tại sao con thấy HwanHee trông lớn hơn. Cậu bé đã chọn cho mình được lớn lên bình thường, để khi con lên đến đây, trông cậu ta không giống một cậu bé khi đứng bên con."

"Ôi HwanHee..." tôi thầm nghĩ. Còn ba mẹ tôi, hóa ra vẫn đang ở lứa tuổi "đầu 2 đít chơi vơi". Chúa ơi, cuộc sống trên thiên đường đúng là không thể tin nổi. Hẳn là tôi sẽ hưởng thụ nó sung sướng lắm đây nếu không vì cái rắc rối vừa xuất hiện.

Tôi đứng lên, lau khô chân. "Nên kiếm ai bây giờ nữa nhỉ?"

"Sao phải vội chứ?" Mẹ nói với cái giọng lười biếng. "Thời gian bây giờ là vô tận mà."

Thế mà tôi quên béng mất, thiên đường cũng có nghĩa là vĩnh cửu, là vô thời hạn.

"À thì cũng chỉ là con vẫn còn thấy háo hức vì mới lên đây thôi mà."

Ba vẫy tay gọi tôi. "Trước khi con đi, ba phải hỏi con thêm một câu nữa. Thế có mấy người dự đám tang của con tất cả?"

Tôi nhe răng ra cười, cúi sát xuống nhìn ba mà nói. "Làm sao nhiều được như ba chứ. Chỉ có đúng 3 người."

Mắt ba như cười khi ông nói. "Vậy là con ba thua thằng cha Timothy McVeigh rồi sao?"

Ba quá là hiểu tôi mà.



:coffe:


Được sửa bởi NGUYỄN_KHẮC ngày Wed 26 Jun 2013, 19:10; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
Hạ Ly Hương

avatar

Tổng số bài gửi : 862
Registration date : 04/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,   Thu 10 Jan 2013, 10:32

rose rose rose
Về Đầu Trang Go down
JAKE_NGUYEN

avatar

Tổng số bài gửi : 47
Registration date : 05/01/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,   Tue 15 Jan 2013, 20:30

Sad


BẮT CÁ HAI TAY TRÊN THIÊN ĐƯỜNG

( TÁC GIẢ : Aramis )



Chương 4

Chòm sao đại hùng của chúng tôi


Khi tôi quay trở lại ngọn đồi của tôi thì Brian đã đi khỏi. Tôi lên thiên đường cũng đã gần được một ngày, vậy mà Mặt Trời vẫn tỏa sáng rực rỡ. Đúng là trên thiên đường không còn chỗ cho bóng đêm. Nhưng chả hay chút nào cả vì tôi lại rất thích bầu trời đêm và những vì sao lấp lánh thêu dệt trên nó.

Trước cả khi trong đầu tôi kịp nảy ra một suy nghĩ khác, một dải màu lớn chợt trải dài theo đường chân trời, và bầu trời xanh mát của tôi đã được nhuộm một màu rượu vang sẫm thật sẫm, tô điểm bởi hàng nghìn viên kim cương lấp lánh như đang nhấp nháy mắt với tôi từ khắp mọi phía. Đây đúng là thế giới trong mơ của tôi rồi.

Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra điểm giả mạo trong cái bầu trời của tôi. Thậm chí tôi có thể với tay ra và chạm vào các vì sao. Nói đúng ra, cái bầu trời của tôi chẳng qua chỉ là đồ dỏm, đồ chơi giả mạo mà thôi. Và bởi vì tôi chính là Đấng Tạo Hóa của nó, tôi có thể sắp xếp lại nó theo ý tôi. Thế là tôi tự di chuyển các vì sao để thiết kế cho riêng mình một bầu trời. Sau một tiếng lao động cật lực, tôi nằm vật ra, mệt đến thở không ra hơi. Và sự thật, dù có hơi tàn nhẫn một chút, nhưng cái tác phẩm đầu tay này của tôi chẳng hơn gì một mớ hổ lốn. Hội họa vốn chưa bao giờ nằm trong danh sách “năng khiếu bẩm sinh” hay “tài năng tiềm ẩn” của tôi cả.

“Rốt cuộc đây là một con voi hay một con tê giác thế nhỉ?”.

Brian đột ngột xuất hiện, không một tiếng động, cũng chẳng một lời báo trước.

“Em tự vẽ chòm sao Đại Hùng của mình đấy.” Tôi trả lời, lấy vai huých nhẹ vào vai anh.
“Nhìn kĩ lại đi, anh sẽ thấy nó giống hệt một con gấu. Thật đấy.” Brain ngồi xuống bên cạnh tôi và nhìn lên, nheo nheo mắt và hơi nghiêng đầu về bên phải. “Giờ thì trông nó giống hệt một con thỏ bị trương phềnh.” Anh bật cười khi thấy vẻ mặt nhăn nhó khó coi của tôi. “Em đã bao giờ là một sinh viên giỏi trong lớp Mỹ thuật đâu cơ chứ.” Đúng rồi. Lớp Mỹ thuật. Đó chính là nơi chúng tôi lần đầu tiên gặp mặt.

Tôi chẳng nghĩ ra câu gì để phản đòn, vì Brian đã nói đúng mất rồi, chưa kể Brian còn là một họa sĩ thực thụ. Thành ra tôi giả vờ lờ anh đi và lại nhìn lên cái con gấu chẳng thành hình của tôi. Mà tôi thấy nó vẫn ra dáng một con gấu đấy chứ.

“Anh có thể không?” Brian lịch sự hỏi, tay chỉ lên trên.

Tôi miễn cưỡng gật đầu, thoáng buồn khi chứng kiến tác phẩm lớn đầu tiên “Bầu trời sao” của tôi đang dần biến mất. Brian nhanh chóng sắp xếp lại đống sao. Chưa đầy 5 phút sau, anh đã biến con thỏ trương phềnh của tôi thành một chú gấu con xinh xắn.

“Đồ hợm hĩnh.” “Đồ ghen tị.” “Ừ thì anh giỏi đấy, nhưng …” “Chúng ta tạm nghỉ chành chọe một tí được không?” Brian chợt cắt ngang lời tôi. Anh rì rầm, giọng anh chợt trầm xuống, hơi khàn đi và … mơn trớn. Với một cái gạt nhẹ, anh đẩy tôi nằm xuống bãi cỏ và nhìn xoáy vào mắt tôi, hai bàn tay đặt lên hai bờ vai tôi. “Anh đã học thêm được mấy kĩ thuật mới đấy…” Anh ngã người xuống, chống khuỷu tay để cúi sát xuống gần tôi hơn, đôi môi anh xuống gần hơn, gần hơn nữa… Ý thức của tôi chợt quay trở lại đúng lúc và tôi đẩy hai tay lên để ngăn anh lại. “Brian…” Anh ngừng lại, vẻ thắc mắc và thất vọng hiện rõ ra mặt.

“Gì vậy?”

Tôi bật cười để xua đi cái cảm giác ngượng nhập. “Em bị nằm lên sỏi.” Brian bật dậy ngay và kéo tôi ngồi lên. “Chúa ơi! Kaylin, anh xin lỗi. Anh đâu có biết.” Tất nhiên đó là một lời nói dối. Trên ngọn đồi mượt mà đến hoàn hảo này thì lấy đâu ra sỏi chứ. Và nếu có đi chăng nữa thì cũng đâu có đau được vì trên thiên đường đâu có tồn tại khái niệm đau đớn.

Nhưng nếu anh có nhận ra điều đó thì anh cũng không tỏ thái độ gì cả, ít ra là không biểu hiện ra ngoài. Thay vào đó, anh lại nằm xuống bên cạnh tôi trên bãi cỏ, gối đầu lên hai cánh tay và ngước nhìn lên bầu trời sao anh vừa xếp lại.

“Em biết không…” giọng anh mềm và ấm làm sao.

“Gì cơ ạ?”

“Nằm đây lại gợi anh nhớ về những ngày cũ. Cảm giác như chúng ta đã quay ngược thời gian, như chúng ta đã sống lại vậy.” Anh nói đúng thật. Chúng tôi đã như được trở lại cái cảm giác của ngày xưa khi chúng tôi còn sống trên Trái Đất. Ngạc nhiên làm sao, cảm giác yêu thương đã dễ dàng quay trở lại với chúng tôi và chúng tôi lại được ở bên nhau như mới ngày nào.

Trong tôi bỗng ẩn hiện chút sợ hãi. Bởi vì cùng lúc đó, trong tâm trí tôi xuất hiện một gương mặt khác, ngoài Brian, không thể cưỡng lại được.

Tôi với một ngón tay lên chỉnh lại cái mũi của con gấu, làm cho nó thành ra vặn vẹo buồn cười không thể chịu được.

“Này, em làm cái gì thế?” Brian phản đối.

Tôi bật cười nhìn anh. “Làm cho nó giống lúc trước một chút, chứ đẹp thế này, em bảo em tự làm ai thèm tin.” “Thế người ta gọi là ăn cắp bản quyền đấy.” Nhưng anh lại mỉm cười.
“Nhưng đây là sao của em cơ mà.” Tôi cãi lại. “Sao của em, con gấu của em.” Brian nhấm nháy nhìn tôi, trông yêu không chịu được. “Đồ dối trá”.

Đầy bất ngờ, nụ hôn của anh, đôi môi của anh đã gắn chặt lên môi tôi. Mang vị ngọt của thiên đường, nụ hôn của anh thậm chí còn ngọt ngào hơn cả những ngày chúng tôi còn sống. Tôi đắm chìm trong nó, không còn chút sức lực nào để phản kháng cả.

Đột ngột đến, rồi đột ngột đi, Brian cười một nụ cười thỏa mãn. Anh chợt đứng bật dậy.

Chẳng cần tôi phải nói một lời. Gương mặt đỏ bừng đầy bối rối của tôi đã nói với anh tất cả, niềm vui sướng của tôi, nụ hôn ngọt ngào của anh.

Chúa ơi, tôi cảm thấy mình như một con ngốc.



Sad


Được sửa bởi NGUYỄN_KHẮC ngày Wed 26 Jun 2013, 19:11; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
JAKE_NGUYEN

avatar

Tổng số bài gửi : 47
Registration date : 05/01/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,   Sun 20 Jan 2013, 19:28

:docs1:


BẮT CÁ HAI TAY TRÊN THIÊN ĐƯỜNG

( TÁC GIẢ : Aramis )



Chương 5

Nước chảy róc rách


Năm tôi và HwanHee 10 tuổi, hai gia đình đi nghỉ hè cùng nhau trên vùng núi, nơi có những dòng suối trong lành. Chúng tôi háo hức đến nỗi chỉ chờ cho ôtô dừng lại là lao vội ra phía dòng suối đang trôi lững lờ trước mắt, thèm khát làm sao được nhúng chân mình vào cái dòng chảy trong mát của núi rừng. Thật không may, vì chúng tôi đã lạc đường trong rừng khá lâu. Khi đến nơi thì mặt trời đã bắt đầu lặn. Không được nghịch nước, vì trời tối đồng nghĩa với việc nước trở nên rất lạnh. Thế là trong khi hai ông bố đánh vật với đống lửa trại, hai bà mẹ thì lo chuẩn bị bữa tối, hai đứa trẻ ranh chúng tôi cứ đi dọc bờ suối, ao ước được nhúng ướt chân dù chỉ một lần.

Trời tối mịt, hai gia đình quây quần bên đống lửa trại. Sau bữa tối, tất nhiên, không thể thiếu những câu chuyện ma. HwanHee và tôi có một điểm rất giống nhau: hai đứa đều sợ ma và bất cứ cái gì có dính líu đến ma chết khiếp lên được. Nhưng tôi là đứa lúc nào cũng giả vờ dũng cảm, ra vẻ ta đây chẳng sợ gì cả. HwanHee thì ngược lại, anh chàng sợ ra mặt, thậm chí còn trốn sau lưng bố, bịt hai tai lại và rên ư ử để át tiếng kể truyện đi.

Bất hạnh thay vì chúng tôi lại có những ông bố bà mẹ đặc biệt khoái kể chuyện ma và làm cho chúng tôi cứ phải sợ sởn gai ốc lên mới thôi. HwanHee đã mấy lần định bỏ chạy vào cái lều gần nhất nhưng đều bị bố giữ lại. Ông thậm chí còn quàng tay qua người cậu để không cho bỏ chạy nữa, và kể chuyện với cái giọng thật lớn để át đi tiếng rên ư ử của HwanHee.

Suốt đêm hôm đó, tôi cứ nằm nhìn chòng chọc lên trần lều tối om, thừa biết rằng có thách mình cũng không thể ngủ nổi. HwanHee cũng đang nằm rên rỉ khe khẽ.

“Kaylin, bồ ngủ chưa vậy?” “Trông mình có giống đang ngủ không chứ?” “Ừm, mình cũng không ngủ được.” Tôi, như một con ngốc, lại cố giả vờ là mình không sợ tí nào. “Thì cứ nhắm mắt vào thôi.” HwanHee nằm sát hơn vào tôi. “Bồ có nghe thấy không?” “Nghe thấy gì cơ?” Lúc nào cậu ta cũng nghe thấy một cái khỉ gió gì đó.

“Thì tiếng máu chảy đấy thôi.” Tôi cười phá lên dù sự thật là tôi cũng sợ bủn rủn chân tay. “Đồ ngốc, đó đâu phải tiếng máu chảy. Là tiếng suối đó mà.” “Làm sao cậu biết
được chứ?” Ơ kìa, ngớ ngẩn đến mức buồn cười. “Thì hồi chiều chính cậu cũng nhìn thấy dòng suối đấy thôi.” Tôi nói với cái giọng kiền chế nhất có thể. “Nào bây giờ thì ngủ đi chứ.” Nhưng HwanHee lại nằm sát vào tôi hơn nữa, tay cù vào đúng bụng tôi làm tôi không kìm được, cười rú lên.

“Thôi ngay đi!” Tôi ngồi bật dậy, tự thấy giận mình sao lại chơi thân nhất với một thằng cu yếu đuối đến phát tôi nghiệp như thế.

“Đi nào.” Thằng cu trông choáng váng toàn phần. “Đi đâu cơ?” Tôi tóm lấy tay trái của HwanHee và với tay mở khóa lều. “Tôi sẽ cho cậu thấy chẳng có máu me gì ở đây cả.” “Khôôông!” HwanHee gào lên. “Tôi không muốn. Cậu không thể bắt tôi ra ngoài lúc này được.” Nhưng tất nhiên là tôi có thể. Tôi lấy tay phải bịt miệng HwanHee để không đánh thức bố mẹ dậy. “Thôi ngay cái kiểu hèn nhát đấy đi và ra ngoài với tôi. Có tôi ở bên cạnh cậu mà.”

Cậu ta thôi không giằng co nữa và rụt rè theo tôi ra ngoài lều. Chúng tôi không tìm được giày của mình trong bóng tối nên đành đi chân đất về phía tiếng nước đang chảy róc rách. HwanHee vẫn cố kéo tôi về lều nhưng cậu ta không thắng được những bước đi dứt khoát của tôi.

“Cậu sẽ không bao giờ chiến thắng được nỗi sợ hãi của mình nếu cậu không dũng cảm đối mặt với nó.” Tôi thì thào nói với HwanHee.

Chúng tôi tấp tểnh vượt qua một khoảng rừng đen kịt.

“Tớ muốn về, Kaylin ơi” HwanHee van vỉ tôi.

“Không…” giọng tôi chợt nghẹn lại đúng lúc chúng tôi bước chân ra khỏi khu rừng và đến bên bờ suối. Cả không gian tràn ngập ánh trăng, cái ánh sáng dìu dịu màu vàng nhạt, mỏng và mát lạnh như sương. “Đẹp quá…” HwanHee thò đầu ra từ sau lưng tôi, há hốc mồm vì kinh ngạc. “Đẹp như một dòng suối kim cương vậy.” Quả đúng vậy, dòng nước chảy róc rách làm cho con suối phản chiếu ánh sáng lấp lánh đẹp tuyệt vời khiến tôi chỉ muốn được chạm tay vào đó. “Tớ muốn được chạm vào nó.” Bao nhiêu nỗi sợ hãi của HwanHee thế là bay đâu sạch. Anh chàng còn vừa nhăn nhở nhìn tôi cười, vừa nhanh nhanh chóng chóng chạy đến sát bên bờ suối. “Tớ sẽ bước xuống hẳn đấy cơ! Tới đây nào, Kaylin!”

“Không, đừng, đồ ngốc.” Tôi thét lên khe khẽ. “Nước đó hẳn phải lạnh như nước đá đấy.”

“Nhưng trông nó có vẻ không lạnh đâu.” HwanHee vừa nói vừa ngồi thụp xuống để xắn gấu quần pyjama lên và thò ngay một chân xuống dòng nước kim cương. Cơn lạnh đột ngột làm cậu nín cả thở. Cậu há hốc mồm ra như hụt hơi.

“HwanHee, quay lại đây đi!” Nhưng cậu không hề động đậy, cậu như đã đóng đá. Tôi chạy tới, lo lắng làm tôi mờ cả mắt. Có lẽ chính vì vậy mà tôi không nhận thấy một hòn đá to lù lù trước mặt. Tôi ngã sấp xuống. Không thể chờ đợi hơn được nữa, tôi cố với một tay ra để kéo HwanHee. Nhưng cánh tay của tôi, cái cánh tay ngắn ngủn đáng ghét của tôi, thay vì kéo HwanHee lại, đã đẩy luôn cậu xuống dòng suối.

Hẳn đã có một tiếng bõm rất lớn nhưng tai tôi như đã ù đặc lại, tôi mở mắt trừng trừng ngó người bạn than nhất của mình từ từ rơi xuống dòng suối lạnh ngắt. Và tiếng hét của tôi có lẽ đã rung chuyển cả núi rừng.

Giá mà lúc đó tôi lớn hơn một chút, hiểu biết hơn một chút, có kinh nghiệm hơn một chút, tôi đã nhảy ngay theo cậu xuống suối và cố mà vớt cậu lên. Nhưng lúc đó, tôi mới chỉ là một đứa trẻ, tôi mới 10 tuổi. Vừa gào đến khản cả cổ, tôi vừa chạy về chỗ bố mẹ.

“HwanHee chết đuối!” Tôi gào thét điên cuồng. “HwanHee chết đuối rồi! Con đã giết HwanHee mất rồi!” Cả hai bố mẹ ngay lập tức xuất hiện và lắc vai tôi thật mạnh để kéo tôi ra khỏi cơn hoảng loạn. Tôi chỉ có thể chỉ tay ra phía dòng suối, cổ họng tôi như đã đặc lại vì nước mắt. Bố mẹ chạy đi nhưng tôi không thể chạy theo họ. Tôi như đã hoá đá, chỉ biết đứng đó và nhìn theo cái bóng của họ. Khi bố mẹ quay trở lại, thân hình nhỏ bé của HwanHee nằm gọn trong lòng họ. Tôi không nhìn thấy mặt cậu vì trời tối quá, và thế là tôi oà khóc.

Mẹ đặt một tay lên vai tôi khi tất cả chúng tôi chạy ra chỗ để xe. Nhưng không ai nói một lời nào cả. Tôi muốn được ở cùng xe với HwanHee nhưng bố mẹ tôi không cho. Tôi hiểu rằng bố mẹ sợ tôi sẽ khóc đến ướt đẫm cả xe. Mất đến hơn 40 phút sau, chúng tôi mới có mặt ở bệnh viện. Khi chúng tôi đến nơi, cuối cùng thì tôi cũng được nhìn thấy mặt HwanHee dưới cái ánh sáng xanh lè của bệnh viện. Trông mặt cậu trắng bệch như cắt không còn hột máu và đôi môi tái xanh.

Đến các bác sĩ trông cũng rất căng thẳng khi chúng tôi đưa cậu đến phòng cấp cứu. Và rồi chúng tôi phải đợi ở ngoài, đợi mãi… Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ trái tim tôi đã đập dữ dội thế nào khi tôi nghĩ rằng vậy là HwanHee sắp chết rồi. Tôi như ngừng cả thở và cảm tưởng như trái tim mình sắp nổ tung cả lồng ngực. Đó là trải nghiệm đau đớn nhất trong suốt mười năm đầu tiên của cuộc đời tôi và tôi không có nỗi đau nào lớn hơn thế nữa trong suốt cuộc đời mình.

Vài tiếng sau, HwanHee tỉnh lại. Bình an vô sự. Chúng tôi đã đến vừa kịp lúc, bác sĩ nói như vậy. Chúng tôi đã cứu cậu kịp thời.

Nhưng tôi vẫn không ngừng khóc, kể cả sau khi mọi người bảo rằng cậu không sao cả, thậm chí ngay cả sau khi chính mắt tôi đã nhìn thấy cậu vẫn còn sống và bình an. Bởi vì tất cả xảy ra do lỗi của tôi. Chính tôi đã ép HwanHee ra khỏi lều. Và chính tôi đã đẩy cậu ngã xuống suối.

HwanHee đã nhắc đi nhắc lại rằng đó không phải là lỗi của tôi, rằng chính cậu mới thật ngu ngốc vì đã thò chân xuống suối và nếu tôi có không đẩy thì cậu vẫn ngã như thường. Nhưng vẫn chẳng thể rũ sạch trong tôi cái cảm giác tội lỗi.

Sau tai nạn đó, HwanHee bị mắc phải căn bệnh cảm lạnh mãn tính. Cậu suốt ngày phải ra vào bệnh viện chỉ vì những sơ sẩy nhỏ nhặt nhất, kể cả chỉ là vết trầy xước khi trượt ván. Cậu yếu ớt quá. Chính tôi đã làm cho cậu trở nên yếu ớt như vậy.

Sáu năm sau đó, khi HwanHee thực sự ra đi mãi mãi, tôi đã gục ngã. Sự thực quá đau đớn. Bởi vì trong sâu thẳm, tôi hiểu rằng, chính tôi, chứ không phải ai khác, đã giết chết HwanHee.

Tôi đã giết chết anh ngay cái đêm trên núi năm đó. Tất cả chỉ vì tôi muốn cho anh xem nước chảy róc rách.



:docs1:


Được sửa bởi NGUYỄN_KHẮC ngày Wed 26 Jun 2013, 19:12; sửa lần 4.
Về Đầu Trang Go down
JAKE_NGUYEN

avatar

Tổng số bài gửi : 47
Registration date : 05/01/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,   Wed 30 Jan 2013, 19:44

:bong:  :hoa:


BẮT CÁ HAI TAY TRÊN THIÊN ĐƯỜNG

( TÁC GIẢ : Aramis )



Chương 6

Khóa cửa


Mỗi khi tôi nhớ lại câu chuyện kì nghỉ hè trên núi năm đó, trái tim tôi lại nhói đau và nước mắt trào ra. Đó là khi tôi còn sống. Giờ thì tôi đã ở trên thiên đường, nhớ lại cái ngày tôi được biết về cái chết của HwanHee và chẳng cảm thấy đau đớn gì cả. Một chút cảm giác tội lỗi nhưng trái tim thì vô sự.

Dù sao thì nó vẫn không phải là những kí ức dễ chịu gì cho cam. Thế nên tôi rất ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng HwanHee.

“Trông em có vẻ hạnh phúc lắm.” Ý nghĩ đầu tiên của tôi, không thể tin được, lại là thở phào nhẹ nhõm vì Brian đã đi khỏi. Anh nói phải đi thăm một vài người bạn. Cuộc sống trên này mới cởi mở và phóng khoáng làm sao.

HwanHee nằm xuống bên tôi và cù vào bên hông tôi, anh vẫn luôn biết chính xác phải cù vào chỗ nào để làm tôi cười phá lên. Tôi bật cười khanh khách.

“Sao em lại nằm đây trong bóng tối thế này?” Anh tò mò hỏi khi tôi đã ngưng cười. Anh khẽ đưa một tay lên và vẫy vẫy trong gió. Bỗng ở đâu ra những đốm sáng nhỏ li ti tràn ngập cả không gian trước mắt.

“Ôi đom đóm.” Tôi thốt lên ngạc nhiên và sung sướng. “Đẹp quá.” “Em đang nghĩ gì vậy?” Thêm một điều nữa về thiên đường. Cuộc sống ở đây quá thanh thản và êm ả đến mức thật khó mà có thể mở miệng ra nói dối. “Em đang nhớ lại cái kì nghỉ mùa hè trên núi năm đó. Anh còn nhớ không?” “Sao anh có thể quên được chứ.” Tôi chú tâm nhìn vào khuôn mặt anh khi anh trả lời, chờ đợi những rung động nhẹ mỗi khi người ta nhắc đến những kỉ niệm buồn. Nhưng trông anh vẫn ổn, khuôn mặt anh thật bình thản.

“Nhớ đến nó… không làm anh buồn chứ?” Anh mỉm cười với tôi, nụ cười thật đẹp khiến trái tim tôi bỗng đập nhanh hơn. “Tất cả đã là quá khứ rồi, Kaylin. Kí ức không làm cho anh buồn ở đây, trên thiên đường này.” Thiên đường quả là một miền ánh sáng. Tôi định nói tiếp nhưng HwanHee đã cướp lời tôi.

“Đó quả là một đêm tràn ngập kim cương.” Tôi ngước nhìn anh. Gương mặt anh hiền hòa và trìu mến. “Anh đã rất muốn lấy được một viên cho em.” HwanHee nằm xoay ngang ra, đầu gối lên bụng tôi, cái cách chúng tôi vẫn thường ngủ trưa cùng nhau ngày trước. “Em đã nói rằng con suối trông thật đẹp, em nói em muốn được chạm vào nó. Và vì vậy anh muốn được nắm lấy nó và mang đến cho em. Vậy thôi.” Những lời anh nói làm tôi choáng váng. Cho tôi. Vẫn là tại tôi. Tất cả đã bắt đầu là vì tôi, và kết cục thì quá đau buồn.

“Đó đâu phải lỗi của em.” HwanHee như đọc được suy nghĩ của tôi. Giọng anh trầm trầm, có vẻ ngái ngủ. Chưa đầy năm phút sau, anh đã ngáy khe khẽ và hơi thở anh phả vào bụng tôi nhột nhột.

Vậy là vẫn giống hệt ngày xưa. Chúng tôi là những kẻ trung thành với thói quen của mình. Nhiều người nghĩ rằng việc tuân thủ thói quen là không tốt, rằng một con người phải luôn luôn vận động, luôn luôn thay đổi và trải nghiệm những cái mới. Nhưng tôi lại thích thói quen. Thói quen cũng có nghĩa là sự ổn định, là cảm giác thoải mái dễ chịu.

Nằm đó với HwanHee gối đầu lên bụng mình, tôi vừa nghịch mớ tóc gáy rối bù của anh, vừa nhìn lên chùm sao hình con gấu Brian vừa làm cho tôi. Vậy ra đây chính là cảm giác tội lỗi trên thiên đường, thế giới hoàn hảo nhất. Đúng là chỉ có Thượng Đế mới biết trước được cái tình huống oái oăm này lại có thể xảy ra sau khi người ta chết. Trên Trái Đất, chuyện vướng vào những mối tình tay ba và rồi phải đau khổ với những quyết định khó khăn là chuyện xảy ra như cơm bữa, nhưng trên thiên đường thì đúng là không tưởng!

Và mặc dù rõ ràng là ích kỉ đến trắng trợn, tôi đã hiểu rằng hạnh phúc tuyệt đối của tôi là gì rồi.

Là Brian và HwanHee.

Ôi! Chúa ơi, con rắc rối to rồi.

Để lại HwanHee với giấc ngủ thiên thần, tôi chạy ngay tới chỗ bố mẹ. Hai người đang ném đi ném lại một quả bóng chuyền, nghịch ngợm, vui vẻ hệt một đôi vợ chồng son.

“Chào Kaylin,” bố vẫy tay chào tôi ngay khi tôi hiện ra, và thế là “ăn” luôn một quả bóng vào đầu.

“Có cách nào để ngăn không cho mọi người đến thiên đường riêng của mình không một lời báo trước không ạ?” Tôi hấp tấp hỏi bố mà chẳng thèm chào lại ông.

“Tất nhiên là có chứ, con yêu”, mẹ nói với tôi, tay cầm lên một ly nước chanh mát lạnh.

“Nhưng sao con lại cần nó? Đây là thiên đường. Tất cả các cánh cửa nên rộng mở để chào đón và làm quen với những người bạn mới chứ.” “Để tránh những người bạn cũ ạ.” Tôi lầm bầm.

“Con nói cái gì?” Sao tai mẹ tôi lại thính thế cơ chứ.

“Không, chẳng có gì cả ạ.” Tôi trả lời, cố rặn ra một nụ cười tươi nhất có thể. “Thì con cũng chỉ muốn biết thôi, đề phòng trường hợp con cần đến thì sao ạ. Ai mà biết trước được chứ.”

“Bố thì nghĩ là không cần đâu.” Bố tôi lên tiếng, ông cũng đã lên bờ. Bố liếc mắt nhìn mẹ,

“Con phải tự dựng lên một rào cản tinh thần.” “Một rào cản tinh thần?” Tôi nhắc lại. “Con biết rồi. Nhưng làm sao con làm được?” “Một cánh cửa,” bây giờ là mẹ nói, “trong tâm trí con. Hãy tưởng tượng ra một cánh cửa và đóng nó. Khóa nó lại.” Im lặng một chút, tôi nín thở chờ bố mẹ nói tiếp. Nhưng chẳng ai nói gì nữa cả.

“Thế thôi ạ? Tất cả những gì con phải làm chỉ có thế thôi ạ?” Cả hai bố mẹ cùng gật đầu.
Đơn giản quá nhỉ. Có vẻ Thượng Đế cũng là người không thích phức tạp hóa vấn đề. Ấy không, khoan đã, nếu đúng là như vậy thì Ngài đã không bao giờ sáng chế ra cái mối quan hệ nam nữ rồi.

“Và nếu con muốn bỏ cái rào cản đó đi, con chỉ cần tưởng tượng ra cánh cửa đó và mở khóa cho nó, đúng không ạ?” Cả hai bố mẹ lại gật đầu lần nữa.

“Chỉ có điều,” bố tôi nói thêm, “cái rào cản này không có ngoại lệ. Tức là một khi con đã khóa cửa, không ai có thể vào được và nếu có ai đang ở trong thì cũng không thể ra được.” Tôi gật đầu, “Con cảm ơn.” Mẹ lộ rõ vẻ thất vọng. “Con lại đi ngay đấy à?” Trí óc tôi lập tức hoạt động để đưa ra một lời giải thích. “Con đã để HwanHee ngủ lại một mình ở chỗ con, và giờ thì chắc anh ấy cũng dậy rồi. Con chào bố mẹ.” Và tôi lại ra đi như một làn gió.

HwanHee vẫn nằm đó, say sưa với giấc ngủ yên bình. Trông HwanHee dễ chịu quá, làm tôi chỉ muốn được quay về bên anh. Tôi lại nằm xuống, cẩn thận nhấc đầu anh đặt lại lên bụng tôi. Anh thở nhẹ ra và lại ngủ tiếp.

Đây chính là cuộc sống của tôi. Cả trên Trái Đất và cả trên thiên đường.

Tôi lại ngước nhìn lên bầu trời sao và cảm tưởng con gấu làm bằng sao đang nhìn lại tôi với cái nhìn trách móc.

“Em xin lỗi, Brian.” Tôi thì thầm. “Nhưng đêm nay thì sẽ phải như vậy.” Nhắm mắt lại, tôi cố tưởng tượng ra một cánh cửa. Vì tất cả chỉ là trí tưởng tượng nên tôi có thể trang trí cánh cửa của mình tùy thích. Đó là một cánh cửa nhỏ làm bằng gỗ sồi và sơn đỏ đậm. Nó có một cái tay nắm bằng vàng nạm ngọc. Cũng điệu quá nhỉ!

Cánh cửa đang mở nhưng tôi cố tưởng tượng ra một làn gió, khá mạnh, thổi vào và đẩy cánh cửa đóng sập lại. Và rồi cái khóa từ từ chuyển động. “Cạch!” Ngay khi vừa đóng xong cánh cửa, một cảm giác mệt mỏi khó tả chầm chậm len vào từng mạch máu, từng thớ thịt trên cơ thể tôi. Tôi cố gắng mở mắt để rồi nhìn thấy con gấu vẫn chăm chú nhìn tôi trách cứ. Nhẹ nhàng, tôi vươn một cánh tay ra quét vào giữa trời từ bên trái sang bên phải. Vậy là xong, bức tranh con gấu đã không còn, thay vào đó, cứ như tôi vừa làm đổ một đĩa kim cương vương vãi khắp bầu trời vậy.

Hơi thở của HwanHee cứ phả vào da thịt tôi qua làn áo mỏng làm tôi nhột nhạt. Miệng nở một nụ cười thỏa mãn, tôi từ từ nhắm mắt, bàn tay đặt lên một bên má của HwanHee. Cảm giác sao mà ấm áp, dễ chịu quá.

Đúng rồi, đêm nay sẽ phải là như vậy.



:bong:  :hoa:


Được sửa bởi NGUYỄN_KHẮC ngày Wed 26 Jun 2013, 19:13; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
 
VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI - TRUYỆN NGẮN ,
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Truyện ngắn-