Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 10:35

Trang thơ Tú_Yên (P2) by Tú_Yên tv Today at 09:54

KHÚC TÌNH THƠ – TNBC. by NGUYÊNHOANG Today at 09:06

CÒN NHỚ..CHƯA QUÊN - THƠ NGUYÊNHOANG. by NGUYÊNHOANG Today at 08:55

BÀI THƠ VỀ CÁC ĐỊA DANH QUÊ HƯƠNG TÔI by mayngan2 Yesterday at 22:20

Các bước thực hiện bói bài tình yêu theo bộ bài Tây 52 lá by Min Đặng Yesterday at 15:49

Đi tìm cái tôi đã mất - Nguyễn Khải by Trà Mi Yesterday at 07:51

Hồi ký 'Một Cơn Gió Bụi' của Trần Trọng Kim by Trà Mi Yesterday at 07:28

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 07:08

Thơ PHẠM KHANG by VẾT CHÂN CỦA NGÀY Thu 23 Nov 2017, 23:41

Thầy... by NGUYÊNHOANG Thu 23 Nov 2017, 21:41

HOA GIEO TỨ TUYỆT by buixuanphuong09 Thu 23 Nov 2017, 15:22

THẦY ÁI HOA by Trà Mi Thu 23 Nov 2017, 15:11

XƯỚNG - HỌA Cẩn Vũ by Cẩn Vũ Thu 23 Nov 2017, 08:26

SỨc sống cuối đời by buixuanphuong09 Wed 22 Nov 2017, 20:42

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Wed 22 Nov 2017, 19:36

Những điều bạn chưa biết về giấc mơ thấy người thân by Min Đặng Wed 22 Nov 2017, 14:11

MỘT CHUYẾN ĐÒ by THƠ THƠ Wed 22 Nov 2017, 09:38

ĐẦU CHIM TÌM CÁNH BƯỚM by Ma Nu Wed 22 Nov 2017, 03:03

QUA ĐÈO NGANG - Bà Huyện Thanh Quan by NGUYÊNHOANG Tue 21 Nov 2017, 19:53

Kĩ Niệm Ngày Nhà Giáo 20.11 by buixuanphuong09 Tue 21 Nov 2017, 07:24

KÍNH TẶNG THẦY by buixuanphuong09 Mon 20 Nov 2017, 19:16

KÍNH TẶNG THẦY by Ai Hoa Mon 20 Nov 2017, 14:14

Truyện cười ngày 8/3 (sưu tầm) by Ma Nu Mon 20 Nov 2017, 13:51

TẬP THƠ : RU MỘNG TÌNH XA by nguoitruongphu Mon 20 Nov 2017, 13:01

TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU ! by nguoitruongphu Mon 20 Nov 2017, 13:00

Kính chúc Thầy và Tỷ Shiroi by tâm an Mon 20 Nov 2017, 10:45

RIÊNG TỨ TUYỆT by buixuanphuong09 Sun 19 Nov 2017, 20:27

DẤU CHÂN TRẦN THẾ by BachVanNhi Sun 19 Nov 2017, 05:54

NHÀ CÓ CHUỘT by NGUYÊNHOANG Sun 19 Nov 2017, 03:11

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Xâu Chuỗi Ngọc Xanh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Yến Phương

avatar

Tổng số bài gửi : 461
Registration date : 11/01/2011

Bài gửiTiêu đề: Xâu Chuỗi Ngọc Xanh   Fri 21 Dec 2012, 14:49

Fulton Oursler
Xâu chuỗi ngọc xanh




Nguyên tác: A string of blue beads
Người dịch: Nguyễn Minh Trân



Ngày mà cô bé Jean Grace bước vào cửa hiệu, Peter Richards vẫn còn là người đàn ông cô đơn nhất ở thành phố. Có thể bạn đã biết được chút gì đó về điều này khi tình cờ đọc tin trong những tờ báo vào thời điểm câu chuyện xảy ra mặc dù có thể tên của nhân vật nam và nữ không được công khai cũng như câu chuyện không được trình bày đầy đủ khúc chiết như tôi sẽ kể dưới đây.

Cửa hàng Peter đang bán là của thừa hưởng từ người ông để lại. Trong cái tủ kính bé nhỏ chưng bày đồ giáng sinh đầy ắp lổn nhổn những mặt hàng xưa cũ; nào là vòng xuyến, những miếng mề đay nhỏ từ thời trước nội chiến, nào là nhẫn vàng, tráp bạc, những đồ ngọc ngà chạm trỗ và những tượng nhỏ bằng sứ.

Thế rồi chiều đông hôm ấy, một bé gái cứ đứng lặng như chôn chân ở đấy, vành trán tì sát vào kính. Cô bé giương đôi mắt to vẻ nghiêm trang chân thành ngắm nghía xăm xoi từng vật một như thể đang tìm kiếm thứ gì khá đặc biệt trong mớ đồ cũ quý giá kia. Đột nhiên cô bé dựng hẳn người lên ra chiều hài lòng lắm và bước vào cửa hàng.

Phía bên trong gian hàng của Peter ánh sáng mờ yếu và trông còn ăm ắp bề bộn hơn tủ kính phía trước. Trên các kệ chen chúc những tráp nhỏ đựng đồ nữ trang, những khẩu súng lục, đồng hồ quả lắc, đèn, trên sàn nhà chất chồng những giá sắt dùng để chất củi trong lò sưởi và đờn măng-đô-lin cùng những thứ khó mà nhận biết chính xác.

Peter đứng lặng lẽ sau quầy. Dù chưa đầy ba mươi nhưng tóc ông đã điểm hoa râm. Với vẻ lãnh đạm thường ngày ông nhìn vị khách hàng bé nhỏ duỗi hai bàn tay trần không đeo găng lên quầy hàng:
_Thưa ông, ông có thể vui lòng cho con xem cái xâu chuỗi màu xanh trong tủ kính kia được không ạ?
Peter kéo tấm vải che và nhấc cái xâu chuỗi đeo cổ ra.
Những hạt ngọc ánh lam lấp lánh trên bàn tay xanh xao của ông khi đưa về phía cô bé.
_ Chuỗi ngọc, ôi tuyệt quá đi! Cô bé xuýt xoa như đang tự nói với mình.
_Xin ông vui lòng gói lại cho thật đẹp giùm con. Đây là quà sẽ được dành để tặng cho chị con, chị đã chăm sóc con. Ông biết không đây là giáng sinh đầu tiên của chị em con từ khi mẹ mất. Con phải lùng sục tìm mua cho được một món quà tuyệt vời cho chị ấy.
_Vậy thì bé có bao nhiêu tiền? Peter e dè hỏi.
Cô bé cẩn trọng tháo nút chiếc khăn tay được buộc chặt và đổ ngay ra trên mặt quầy một nắm tiền xu.
_Con đã vét hết tiền để dành. Cô bé giải thích đến là mộc mạc.
Peter nhìn cô bé với vẻ đăm chiêu. Rồi ông nhẹ nhàng kéo xâu chuỗi lại. Mảnh giấy ghi giá quá rõ nhưng chỉ đối với ông chứ không phải với cô bé. Nói làm sao với bé đây? Cái nhìn đầy hy vọng mong chờ toát ra từ đôi mắt xanh của bé làm ông xốn xang khơi gợi sự đau đớn của vết thương lòng ngày xưa.
_Chờ đó chút nhé!
Ông dặn dò và quay vào, tiến về phía sau gian hàng. Ông hỏi vọng ra mà không quay lưng lại:
_À mà bé tên gì vậy? Ông có vẻ đang chú tâm làm một việc gì đó.
“Jean Grace”
Khi Peter quay ra chỗ Jean Grace đang đứng đợi, trên tay ông là một gói nhỏ bọc giấy đỏ tươi có dây thắt nơ xanh.
_Đây của bé đây! Cầm lấy, đừng làm mất dọc đường đấy nhé!
Khi cô bé chạy ra khỏi cửa nó còn ngoái nhìn lại nở một nụ cười rạng rỡ. Qua khung cửa kính ông nhìn cô bé dần khuất lòng bỗng dưng trào dâng một nỗi buồn. Điều gì đó ở Jean Grace và chuỗi ngọc xanh đã khuấy động nỗi đau trong tận sâu thẳm tâm hồn ông mà cho đến nay vẫn chưa nguôi ngoai. Tóc cô bé óng ả như màu lúa chín và đôi mắt như nước biển xanh, có một lần không lâu lắm trước đây Peter đã yêu một thiếu nữ có màu tóc vàng và đôi mắt cũng với màu xanh mênh mông như vậy. Chuỗi ngọc xanh đó ông đã dành cho nàng. Thế rồi vào một đêm mưa, một chiếc xe cam- nhông đã bị trật bánh trên con đường trơn trợt và giết chết giấc mơ của ông. Từ đó Peter Richards sống cuộc đời phần lớn trong sự cô đơn sầu khổ. Ông vẫn giao tiếp với khách hàng rất lịch sự ân cần nhưng sau giờ làm việc cuộc sống của ông cực kỳ trống rỗng. Ông cố tìm cách để quên lãng thì lại đắm chìm trong sự thương cảm ngày càng dày đặc bao trùm.

Đôi mắt xanh của Jean Grace đã dấy lên trong ông ký ức đau xót về những gì ông đã mất. Nỗi đau đó khiến ông như xa rời tương phản với không khí tấp nập của đám khách vào ra mua sắm hàng trong dịp lễ. Trong suốt mười ngaỳ kế tiếp việc buôn bán rất chạy mau mắn. Những phụ nữ luôn miệng ríu rít bu quanh cửa hàng, mân mê rờ rẫm những loại nữ trang xoàng xỉnh, trả giá kỳ kèo bớt một thêm hai. Khi người khách cuối cùng ra khỏi cửa hàng cũng là lúc giáng sinh đã kề bên. Peter thở phào nhẹ nhỏm. Vậy là mọi việc kết thúc sẵn sàng cho một năm mới. Thế nhưng với Peter đêm nay chưa hoàn toàn chấm dứt. Cánh cửa bật mở và một thiếu nữ vội vã bước vào. Thoạt đầu mới nhìn Peter đã cảm thấy quá đỗi thân quen, dù chưa thể nhớ ra là đã gặp cô ta lúc nào ở đâu. Mái tóc cô ta vàng óng đôi mắt biếc xanh. Không thốt ra lời nào cô ta rút trong xách tay một gói được bọc hững hờ với giấy đỏ và dây nơ xanh lỏng lẻo. Ngay lập tức chuỗi ngọc xanh lại phô bày lấp lánh trước mắt ông.
_Có phải chuỗi ngọc này là của cửa hàng ông không?
_Phải đấy!.
Peter khẽ khàng trả lời mắt hướng nhìn cô ta.
_Đây là ngọc thật chứ?
_Đúng vậy! Không phải loại hảo hạng nhưng là đồ thật.
_Ông có thể nhớ được đã bán chuỗi ngọc này cho ai không?
_Đó là một cô bé. Tên bé là Jean. Bé mua xâu chuỗi làm quà giáng sinh cho chị.
_Chuỗi ngọc trị gía bao nhiêu vậy?
_”Giá cả” Peter nghiêm giọng “ luôn luôn là chuyện riêng tư bí mật giữa người mua và người bán”.
_Nhưng Jean chỉ có vài xu để tiêu xài thì làm sao có thể mua được chuỗi ngọc này?
Peter gấp tờ giấy bọc vào nếp trở lại, gói ghém hộp quà gọn gàng xinh xắn như trước:
_Bé là người trả giá mắc hơn bất cứ ai. Bé đã trả bằng tất cả những gì bé có.

Một sự im lặng bao trùm gian hàng đồ mỹ thuật. Xa xa chuông tháp cổ bắt đầu ngân lên. Nhịp chuông giáo đường vang vang. Gói quà vẫn nằm yên trên quầy. Ánh mắt dò hỏi của thiếu nữ và một cảm giác lạ lùng vô cớ cứ dồn dập phơi phới tươi mới trở lại trong lòng người đàn ông, tất cả khởi nguồn chỉ vì một đứa bé.
_Nhưng tại sao ông lại làm thế?
Peter cầm hộp quà lên:
_Bây giờ đã là giáng sinh rồi. Đây cũng là nỗi bất hạnh của tôi vì tôi không còn ai để trao quà. Cô cho phép tôi được đưa cô về nhà để có dịp chúc cô giáng sinh vui vẻ được không cô?

Thế rồi Peter và cô gái mà ông chưa kịp biết tên bước ra ngoài giữa muôn tiếng chuông lễ, hoà vào dòng người đang tưng bừng hạnh phúc trong cái ngày trọng đại thiêng liêng mang theo hy vọng tràn trề cho tất cả mọi người chúng ta trên thế gian này.



Về Đầu Trang Go down
Hạ Ly Hương

avatar

Tổng số bài gửi : 862
Registration date : 04/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Xâu Chuỗi Ngọc Xanh   Fri 21 Dec 2012, 15:46

Ý nghĩa nhân văn của câu chuyện thật sâu sắc. :thx:
Về Đầu Trang Go down
Yến Phương

avatar

Tổng số bài gửi : 461
Registration date : 11/01/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Xâu Chuỗi Ngọc Xanh   Sat 22 Dec 2012, 06:34

YP mến chào chị Hạ Ly Hương hi
Về Đầu Trang Go down
Hạ Ly Hương

avatar

Tổng số bài gửi : 862
Registration date : 04/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Xâu Chuỗi Ngọc Xanh   Sat 22 Dec 2012, 08:51

HLH cảm ơn bạn đã cho H cảm nhận câu chuyện thật ý nghĩa...
Về Đầu Trang Go down
 
Xâu Chuỗi Ngọc Xanh
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Truyện ngắn-