Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
HOA GIEO TỨ TUYỆT by buixuanphuong09 Today at 10:03

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Today at 06:25

ĐẦU CHIM TÌM CÁNH BƯỚM by Ma Nu Today at 05:01

Thơ viết vội! by HPNguyenPhong Yesterday at 19:57

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 13:54

Những vật phẩm phong thủy cho giới daonh nhân by Min Đặng Yesterday at 13:47

Phong Vô Ảnh by HPNguyenPhong Yesterday at 13:08

KIẾP DÃ TRÀNG (MT-150) by Ntd Yesterday at 09:55

Hot girl Biên Hòa gây "sốc" với phát ngôn về bằng đại học by Ai Hoa Yesterday at 09:54

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Yesterday at 05:13

Quán Tạp Kỹ - Đồng Bằng Nam Bộ by Shiroi Yesterday at 01:27

Mừng Tỷ Shiroi Về by mytutru Yesterday at 00:00

Phân ưu by Shiroi Mon 16 Oct 2017, 20:47

ÐÔI MẮT NGỌC by BachVanNhi Mon 16 Oct 2017, 02:00

Giảm Stress bằng thơ by Tú_Yên tv Sun 15 Oct 2017, 11:31

ĐƯỜNG CHIỀU HOÀI NIỆM by HPNguyenPhong Sun 15 Oct 2017, 10:28

Góc Vườn Đào 2016 - 2017 by buixuanphuong09 Fri 13 Oct 2017, 20:40

LÃO PHƯỢNG CÒM by buixuanphuong09 Fri 13 Oct 2017, 20:38

Thơ PHẠM KHANG by VẾT CHÂN CỦA NGÀY Fri 13 Oct 2017, 17:55

TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU ! by nguoitruongphu Fri 13 Oct 2017, 12:00

QUÊ TÔI by buixuanphuong09 Fri 13 Oct 2017, 08:40

KHÚC ĐOẠN TRƯỜNG (MT-149) by Ntd Thu 12 Oct 2017, 14:03

Hơn 3.000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu by phambachieu Wed 11 Oct 2017, 19:55

QUA ĐÈO NGANG - Bà Huyện Thanh Quan by stellaphamvy Wed 11 Oct 2017, 08:36

THIÊN TRƯỜNG VÃN VỌNG - TRẦN NHÂN TÔNG by Ai Hoa Wed 11 Oct 2017, 07:58

Truyện nay - Ái Hoa by Ai Hoa Wed 11 Oct 2017, 07:25

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn toàn tập by thanhtracnguyenvan Tue 10 Oct 2017, 23:28

Luân Hồi Kinh Lăng Nghiêm by mytutru Mon 09 Oct 2017, 18:18

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Mon 09 Oct 2017, 16:30

NHỮNG BÀI THƠ HAY NÊN ĐỌC by Ma Nu Mon 09 Oct 2017, 01:22

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 *_Ái Quả Tình Hoa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5
Tác giảThông điệp
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1592
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Ái Quả Tình Hoa   Tue 18 Dec 2012, 15:43

QUỲNH DAO
Ái Quả Tình Hoa
Dịch giả: Quỳnh Như
Chương 41


Sáng hôm sau, trên mặt báo chí có một đoạn tin thời sự về hôn nhân có tựa đề rất huê dạng:
"Tình người muôn dặm buộc ràng sau cũng nên duyên giai ngẫu. Nguyệt lão se duyên từ kiếp trước, nên hai họ kết hợp lứa đôi. "
Nội dung bản tin này: "một tiểu thư con nhà triệu phú, theo mẹ sang chơi tại Nhật bổn, ở Đông Kinh gặp gỡ một vị Hoa kiều trẻ tuổi hào hoa, họ yêu nhau khắng khít, cùng thề non hẹn biển, nên nghĩa đá vàng. Nhưng phụ thân nàng nơi quê nhà đã hứa hôn với một chàng trai khác, nàng hay được tin đó, bèn hối mẹ trở lại quê nhà. Sau khi chia tay, chàng và nàng tin nhạn chẳng dứt. Trước đây ba ngày chàng từ Nhật Bổn về quê theo nàng. Sau một thời gian xa vắng, tình yêu của họ càng thắm thiết hơn, họ chỉ sợ e gia đình ngăn trở, khi đến Đài Loan, chàng và nàng đến pháp đình làm thủ tục kết hôn, sau đó đến Nhật Nguyệt Đàm trú tại đây bẩy mươi hai giờ, ngày hôm qua đôi tân nhân trở về Đài Bắc dự định hôm nay sẽ đến ra mắt gia đình đàng gái, sau đó họ sẽ đi Hương Cảng, và trở về Nhật bản để cho nàng dâu làm thủ tục ra mắt bên nhà chồng.
Tân Lang là vị hoa kiều tại Nhật tên Trương Ấu Lương, người ta nói phụ thân của tân lang là một phú thương tại Nhật. Còn tân nương, khi nói ra khiến cho nhiều người phải ngạc nhiên, vì không ai xa lạ, chính là cô Khưu Bân Bân, con của y sĩ Khưu Đông Vượng, Giám đốc của thần kinh y viện. "
Ngoài ra còn có một tin nhỏ, đăng tải một tai nạn xe cộ tại Trung Sơn Bắc lộ của Đài Bắc, tin cho biết, hai người ngộ nạn là Hoàng Thiên Phú và Lê Dịch Phị Tin vắn tắt cho biết, hai người uống rượu say nhừ, cỡi xe mô tô đụng vào trụ đèn, hai nạn nhân thọ trọng thương, hiện đang nằm tại y viện Mã Giai, may mà được thoát hiểm.
Khưu viện trưởng nằm nhà đọc báo, khi đọc qua tin này, lão vừa bực tức vừa nóng nẩy, vội vã bước đến kêu vợ.
Bà Khưu đang ngủ sóc sết ngồi dậy hỏi:
- Việc gì mà làm rùm lên vậy?
Khưu viện trưởng ném tờ báo trước mặt bà, giọng hằn học:
- Bà hãy xem thì biết!
Bà Khưu còn ngây ngủ, vừa mở to mắt ra, xem thấy tin này làm cho bà tỉnh giấc. Bà như bị đánh một quyền vào mặt, kêu lên:
- Thế này là nghĩa làm sao?
- Bà tự hỏi lấy mình xem, bà mang nó đi Nhật bổn mà.
Bà lắc đầu tỏ vẻ không tin:
- Chắc chắn không đúng sự thật.
- Báo chí đã đăng tin nó kết hôn tại pháp đình, sao gọi là không thật được. Ngày nay nó sẽ đến ra mắt gia đình nữa kìa.
- Điều này, Bân Bân đâu có cho tôi biết.
- Luôn cái tên Trương Ấu Lương bà cũng chẳng biết à?
- Tôi biết nó có quen với một chàng trai hoa kiều họ Trương, nhưng, bọn nó biết nhau trong thời gian ngắn thôi. Vả lại, gặp nhau trong trường hợp đông người, không có gì gọi là đặc biệt.
- Tối ngày bà chỉ biết mấy quân bài, có biết gì mà đặc biệt với không đặc biệt?
Nghe ông nói, bà phát giận phản công ngay:
- Con gái đã lớn rồi, ông bảo tôi phải làm sao đây? Không lẽ dùng ống khóa mà khóa nó theo bên mình?
- Tôi không bắt bà ràng buộc nó theo, nhưng tối thiểu bà cũng hiểu rõ phần nào. Đằng này bà không hiểu chi cả. Tôi làm sao mà giải thích với thằng Phi đây.
Bà Khưu cúi đầu xuống, đôi mắt đỏ hoe, miệng lẩm bẩm:
- Mình phải tính làm sao đây? Bân Bân nó làm vậy rồi mình biết tính sao bây giờ?
Khưu viện trưởng nghĩ lại mình nổi giận rất đột ngột. Tại sao bỗng dưng lại đổ trách nhiệm lên đầu vợ? Vả lại sự tình đã phát sanh, báo chí đã đăng tải, phải biết làm sao đây?
Tuy nhiên, ông ta chẳng lẽ cúi đầu xin lỗi vợ, lão chỉ tìm lý do khác mà trả lời:
- Chiều hôm nay chúng nó sẽ đến ra mắt gia đình bà nhìn nhận chúng nó đi, riêng tôi thì không.
Bà Khưu ngước đầu dậy, vẻ yêu cầu:
- Tôi van ông!
- Tôi đi thăm thằng Phi, chắc nó đã biết tin tức nầy rồi, chưa biết sự xúc động của nó ra sao.
Bà Khưu lộ vẻ kinh ngạc hỏi:
- Thằng Phi nó sao đó?
- Theo tin báo chí, ngày hôm qua Phi và Phú hai đứa nó đụng xe mô tô sao đó nên bị thương nặng. Theo tin báo, chúng nó uống rượu quá say nên gây ra tai nạn, theo ý tôi, chắc chắn chúng hay tin con Bân Bân như vậy, nên buồn mà uống rượu nhiều rồi sanh ra tai nạn.
- Trời đất!
- Tôi phải đến y viện mà thăm chúng nó. Nếu thằng Phi nó có bề gì, mình biết ăn nói làm sao.
Lão Khưu nói xong, bèn gọi lão Trương chuẩn bị để đi. Nếu không có hai việc cùng xẩy ra liên tiếp, thì lão Khưu cũng như lão Hùng hôm nay vô cùng vui vẻ. Bởi cuộc họp báo rất thành công, báo chí tỏ ra có cảm tình với hai lão, nhất là lão Hùng như một chiếc thuyền chở khẳm, lại vượt được qua cơn bão táp một cách dễ dàng. Cũng đồng một ngày tin tức báo chí lại loan theo hai sự việc biến chuyển ngoài ý của lão.
Trong mấy giờ qua, bạn bè của lão gọi điện thoại hỏi thăm vụ Bân Bân liên tiếp, lão không biết trả lời sao cho phải. Do đó lão dặn Mỹ Tử, nếu ai có gọi điện thoại thì trả lời rằng, vợ chồng lão đi vắng.
Phi với Phú cùng ở chung một y viện, khi lão đến nơi liền hỏi thăm người gác cửa về bịnh tình của hai chàng, sau đó mới thẳng vào thăm Phú và Phị Phi nằm trên giường, trên đầu băng vải trắng, cánh tay trái băng thạch cao, trên hai chân đều có băng bó. Phi đang ngủ say, lão Khưu đứng nhìn giây lát, bèn nhất định đến thăm Phú.
Khưu viện trưởng nhìn qua là hiểu ngay bịnh trạng của cả hai, Phú có vẻ bị thương nặng hơn Phi, cánh tay trái gẫy xương, trên đầu và mặt đều trầy trụa cả, nhất là hai chân bị nhiều vết thương rất nặng, có dấu may ba bốn nơi. Lão xét thấy bịnh của Phú phải cần chữa trị một thời gian dài, không chừng chân trái sẽ bị cưa.
Khi hai chàng được cứu đưa vào y viện, vừa say rượu vừa bị thương nặng, nên cả hai cùng hôn mê, cả hai đều không có giấy tờ gì trong mình, nên Khưu viện trưởng không được y viện này thông báo cho biết. Khi Phi tỉnh trước, chàng nói rõ tên họ và chức nghiệp nên trên mặt báo chí mới biết mà loan tải, đến sáng mai này mới điện thoại cho y viện Đạm Thủy biết.
Phi bị thương nhưng luôn quan tâm đến kết quả cuộc họp báo ngày hôm qua, nên sáng ra chàng nhờ cô y tá mua báo để xem chàng đọc bài kết quả cuộc họp báo thì rất vui mừng, và tin hai chàng đụng xe, chàng e ngại cho tin nầy sẽ gây cho Khưu viện trưởng lo lắng. Nhưng, khi đọc tin thứ ba, đó là một tin quá bất ngờ.
Tin đó đến với chàng như tiếng sét nổ vang bên tai. Chàng khó mà tin được, nhưng trên thực tế, báo chí đã đăng tải tên họ và sự thật. Chàng nghĩ đến sự thật. Chàng nghĩ đến vấn đề Bân Bân bỗng nhiên mất tích trong hai ba ngày. Điều đó rất trùng hợp với tin tức này.
Phi không thất vọng, cũng không xúc động. Việc này là một đòn làm điên đảo tinh thần chàng, vì tình yêu Bân Bân chẳng là bao nhiêu, nhưng nàng cho chàng rất nhiều hy vọng kết hôn.
Hiện giờ tin tức này đã làm hy vọng chàng tiêu tan. Tinh thần chàng rất khó chịu, vì từ đầu đến cuối, Phi chỉ là người bị động. Chàng cảm thấy nhục nhã và xấu hổ, vì đã làm tổn thương tánh tự tôn của chàng, biến chàng thành cái bia cho người chế giễu. Dầu phải mất Bân Bân, mất tất cả hy vọng chàng còn chịu được. Nhưng Phi khó mà chịu nổi việc làm đối tượng cho người gièm phạ Chàng cảm thấy mấy mạch máu trong người dâng cao, đầu óc choáng váng, các vết thương rêm nhức vô cùng. Sự đau đớn từ linh hồn đến thể xác đã vượt khỏi sức chịu đựng của chàng.
Những bịnh nhân cùng phòng nghe chàng rên xiết, bèn gọi y tá đến, sau khi xem sơ qua bịnh trạng, chích cho chàng mũi thuốc an thần, chàng hôn mê ngủ vùi, sau khi tỉnh dậy cũng là lúc Khưu viện trưởng đến thăm.
Lão Khưu đến bên giường nắm tay chàng khẽ nói:
- Việc của con Bân Bân bác có lỗi với cháu rất nhiều. Bác không ngờ xẩy ra như ngày nay, cháu với Phú bị tai nạn rủi ro bác nào haỵ Sáng mai này đọc báo mới thấy tin thì đã muộn.
Phi cố đè nén sự xúc động, siết chặt tay của Khưu viện trưởng nói:
- Đúng ra cháu phải xin lỗi bác, bởi cháu đã làm phiền bác. Tin Bân Bân kết hôn, cháu cũng thấy đăng trên báo sáng nay.
- Vừa rồi bác đến thăm, đúng là lúc cháu đang say ngủ, nên bác đến thăm Phú trước.
- Bịnh trạng của Phú ra sao bác? Cháu hỏi mấy cô y tá họ không cho biết.
- Phú có hơi nặng hơn Phi một chút, nhưng cũng không đến nỗi nào. Bác đã thương lượng với giám đốc y viện, cho dời cháu đến cùng Phú nằm chung một phòng để tiện bề săn sóc hơn. Bác cho cháu biết, ngoài vấn đề bác không gả con gái được cho cháu, bác đối với cháu cũng như trước kia chớ chẳng khác gì. Bác không có con trai, nên xem cháu như là con trai của bác. Điều đó sau này cháu sẽ thấy.
- Thưa bác, cháu không muốn bác quá lo lắng cho cháu, bởi cháu là một đứa con côi, không xứng đáng với những điều bác ban cho.
Khưu viện trưởng tỏ vẻ hiền lành nói:
- Cháu, cháu không phải là đứa con côi đâu, cháu đã có một bà ngoại đáng kính mến kia mà.
Phi nghe lão Khưu nhắc đến bà ngoại, đôi mắt chàng sáng lên, nhưng trong phúc chốc sau đó chàng thở ra nói:
- Bà ngoại rất thương cháu, nhưng bà đã sớm qua đời.
Khưu viện trưởng muốn nói gì thêm, nhưng lão nhìn thấy trong phòng còn có người bịnh lạ, nên lão nói tiếp:
- Bà rất thương yêu cháu, cháu cũng nên cố gắng để đền đáp công ơn người yêu thương mới phải chứ.
Phi ứa nước mắt nói:
- Thưa bác, cháu sẽ làm theo lời bác dạy. Xin bác hãy về nghỉ đi, và chuyển giúp lời của cháu với Bân Bân, cháu thành tâm chúc đôi tân nhân nhiều hạnh phúc.
Đôi mắt của lão cũng đỏ hoe, lão lấy khăn tay ra chùi nước mắt cho Phi, nói:
- Làm trai không nên khóc. Hãy lo dưỡng bịnh đi, bác lập tức xin y viện dời cháu đến ở chung cùng phòng với Phú.
Lão nói xong, bèn xoay mình vội vã ra đi. Phi trông theo từng bước chân của lão, chàng chưa biết mình vui hay buồn. Đến đây chàng mới xác nhận việc Bân Bân đã kết hôn với người khác. Do đó, đêm qua Phú không chịu nói với chàng, cũng là nguyên nhân gây Phú xúc động mà rủ chàng uống rượu nhiều cho đến gây ra tai nạn.
Phi không hề trách Bân Bân. Ái tình không thể gượng ép, mà phải yêu nhau chân thật. Trong quá khứ, chàng và Bân Bân không hề yêu nhau. Đương nhiên, nàng sẽ chọn người mình yêu. Khi nàng về nước, nàng chỉ thử yêu chàng, cũng như chàng thử yêu nàng. Trong lúc hai tâm hồn vừa nẩy mầm yêu đương thì Trương Ấu Lương xuất hiện.
Nàng không muốn bỗng nhiên lại gây cho chàng một nguồn tin đột ngột, do đó, nàng đem vấn đề kết hôn nhờ Phú cho chàng biết trước, có lẽ Phú chưa nói cho chàng biết thì xẩy ra việc tai nạn? Nếu Phú không vì tin này mà cảm thông cho tình bạn thì đâu đến nỗi gây ra tai nạn đụng xe, nếu Phi không vì việc bị Hùng xưởng trưởng đuổi xô thì cũng không đến nỗi quá xúc động nên uống say để cho quên. Hai sự việc cùng khéo sắp đặt, nên thảm họa phát sanh.
Mọi việc đã trùng hợp xẩy ra không quá mười tiếng đồng hồ, khiến cho Phi có cảm giác như sống trong cơn ảo mộng. Chàng nghĩ lại, hiện giờ toàn thân bị thương nhức nhối, chàng không muốn suy nghĩ nhiều để cho vết thưong lòng tăng thêm đau nhức, nên chàng muốn ngủ một giấc cho say để quên đi tất cả. Chàng ước vọng mơ hồ, không chừng khi tỉnh giấc mọi việc sẽ biến đổi khác phần nào?
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1592
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Ái Quả Tình Hoa   Tue 18 Dec 2012, 15:44

QUỲNH DAO
Ái Quả Tình Hoa
Dịch giả: Quỳnh Như
Chương 42


Sau đó một tiếng đồng hồ, Phi được dọn đến ở chung phòng với Phú. Chàng thấy Phú mang thương tích nặng hơn mình, căn cứ theo vải băng trắng khắp mình, luôn cả mặt cũng băng bít hết phân nửa, chỉ còn chừa mắt, miệng và mũi. Nhưng Phú vẫn vui cười như mọi ngày, khi chàng thấy Phi dọn đến ở chung. Chàng nhìn Phi mà nhe răng cười:
- Tiểu Lê, chúng mình lại ở chung nhau nữa.
- Phú thế nào? Có đỡ không?
- Không mấy khá, còn chú mày sao?
Phi chỉ cánh tay trái của mình nói:
- Có thể mấy tuần sau cái này mới cử động được.
- Càng hay.
- Cặp chân của Phú thì sao?
Phú gượng cười nói:
- Chưa biết còn lái mô tô được không?
Phi lo lắng hỏi:
- Mình muốn biết có nặng lắm không?
- Mình cảm thấy có đường, nếu khá hơn chút nữa thì chắc phải cưa. Nhà ngươi chắc sau này còn đèo phía sau được, còn mình thì chắc chắn chịu bỏ trống phía trước xe rồi.
Phi rất buồn rầu, nếu không phải vì mình thì Phú đây có bị tai nạn như ngày nay, chàng thở ra nói:
- Xin lỗi anh, bởi tại tôi mà ra cả.
- Tại cái trụ đèn không tốt, mình mới đụng nó chớ.
- Anh Phú, tại sao hôm qua anh không cho tôi biết việc của Bân Bân vậy?
- Viện trưởng nói cho nhà ngươi biết rồi hả?
- Mình thấy tin trên báo chí chớ, viện trưởng đến cũng xác nhận sự thật như vậy.
- Hiện giờ trước mặt lão, mình ăn năn vô cùng, bởi hồi trước mình đã đặt cho lão cái biệt hiệu là "Thu lão hổ" thật ra, lão có cái tâm bồ tát mới đúng. Lão không một lời trách mình đã gây họa cho nhà ngươi.
Phi lặng lẽ suy nghĩ, có lẽ chàng đang suy nghĩ những lời của Khưu viện trưởng nói vừa rồi, dầu sao đi nữa, lão cũng xem chàng như một đứa con, chàng không hiểu đây là lời an ủi, hay lời thật? Nhưng, chàng quyết định không nói ra cho Phú biết, chàng không muốn chịu ơn người nâng đỡ, không muốn ngửa tay mà van xin người.
Phú ngưng giây lát lại nói tiếp:
- Tiểu Lê, yêu cầu nhà người đừng xem chuyện Bân Bân phụ bạc quan trọng như tin trời sập là đủ cho mình vui rồi.
- Cám ơn anh lo cho tôi. Nếu hôm qua Phú cho mình biết trước thì đâu đến nỗi xẩy ra tai nạn.
- Trái lại, mình sợ Phi sẽ uống rượu nhiều hơn chớ.
Phi thở dài nói:
- Anh Phú, thú thật với anh, tin đó làm cho mình như bị một tát tai rất nặng, bởi lòng tự tôn của thằng con trai. Nhưng mình lại ước mong cho nó xẩy ra càng sớm càng haỵ Nếu nàng không về nước thì mình xem rất tầm thường. Hiện giờ việc đáng buồn đã xẩy ra rồi, mình không thể tiếp tục cộng tác với y viện Đạm Thủy được nữa.
- Tiểu Lê, chờ mình lành mạnh, chừng đó muốn tính gì sẽ tính.
- Bây giờ, mình muốn thi để đi du học ngoại quốc sau khi nuốt đắng ngậm cay vài năm nữa rồi sẽ hay.
- Đó là biện pháp để quên quá khứ.
- Không, mình chỉ mong học thêm được những điều gì hay hơn.
- Mình không nghĩ xa như nhà ngươi, mình chỉ nghĩ đến hai chữ bình an cho qua ngày tháng thôi. Ngày mai, biết đâu ngày mai sẽ lo việc của ngày mai nữa?
Phi nghe Phú nói, chàng tỏ ra cảm động. Chàng nghĩ đến câu danh ngôn tây Phương: "What will be, will be". chàng thở dài đáp:
- Đúng rồi, chúng ta đâu dự đoán tương lai được, nhưng sau khi sự kiện bất hạnh xẩy ra, mình mới nghĩ đến chuyện không nên làm việc tại chốn cũ nữa, vừa rồi anh khuyên tôi nên lưu lại đây hả?
Phú phủ nhận lời Phi:
- Tiểu Lê, ý của mình đâu phải vậy. Mà nên chờ sau khi mình xuất viện sẽ đến thương lượng với viện trưởng, nếu viện trưởng hết lòng lưu nhà ngươi lại cũng đừng nên làm cho ông khó chịu. Tuy viện trưởng không còn là nhạc phụ trong tương lai nữa, nhưng vẫn còn là thầy của chúng ta, mình phải tôn trọng ý kiến của thầy chứ.
Nghe Phú nói, Phi cảm thấy khó chịu bởi vì hiện giờ chàng không còn mặt mũi nào nhìn thấy những người trong y viện nữa, chàng có cảm giác bị người ta bỏ rơi. Nhưng Khưu viện trưởng đối với chàng không khác tình cha yêu con, do đó khiến cho Phi khó tính toán. Vả lại, Bân Bân phụ chàng, nào phải Khưu viện trưởng bội bạc chàng.
Nghĩ đến đó lòng Phi rối rắm, Phi không muốn nghĩ chuyện vu vơ ấy nữa, phải theo lời Phú khuyên, nằm tĩnh dưỡng cho khỏi bịnh rồi sẽ haỵ Tuy nhiên, hai chàng cũng khó mà nghỉ ngơi được, vì mỗi ngày bạn bè đến thăm viếng tấp nập. Trong phòng chồng chất đầy hoa tươi và lời chúc phước. Trong số đó cũng có Cao Gia Toàn và Trương Lập Dân. Điều này chứng tỏ bạn bè mang tình thương tràn ngập đến với hai chàng. Phi thì cảm thấy đỡ xót xa tuy những vật này nó không giúp ích gì, nhưng cũng yên ủi phần nào niềm thống khổ, cũng nhờ sự viếng thăm nồng nhiệt này mà Phi không rảnh rang để suy nghĩ chuyện riêng tư.
Chiều hôm đó, Bân Bân cũng phái người mang đến một bó hoa và một phong thự Thư gởi riêng cho Phị Nàng viết những lời chúc lành cho Phi rất ngắn. Nàng mong Phi tha thứ cho nàng về việc không trực tiếp đến thăm viếng được. Và, chúc chàng mau lành bịnh.
Xem lời chúc phước, khiến cho Phi vô cùng xúc động, hình dáng và tiếng nói giọng cười của nàng đang nhẩy múa trước mặt chàng. Nhưng chàng không muốn đem tâm sự này để thổ lộ cho Phú biết. Khi Phú hỏi đến, Phi vẫn lặng lẽ trao thư chúc phước cho Phú xem, Phú xem xong, bèn trả lại cho chàng, nói:
- Theo ý mình, Bân Bân đối xử như vậy rất đúng, nếu đứng về mình thì cũng như vậy thôi.
Phi vừa cầm bức thư vừa nói sang chuyện khác:
- Hoa nhiều và đẹp quá. Theo ý mình, đem hoa dư này mà cho những bịnh nhân trong bịnh viện, anh thấy có nên không?
Phú cười cười nói:
- Mình không phản đối, nhưng yêu cầu lưu số hoa của Phương Tử lại cho mình.
Phi cũng cố gắng cười lên nói:
- Ê, đừng hiểu lầm kẻ này nhé, mình cũng lưu số hoa của Bân Bân lại, dù sao đi nữa, nàng cũng có một hảo ý.
- Nhà người hơn mỗ rất nhiều, nếu là mỗ ở vào hoàn cảnh của nhà ngươi thì mỗ sẽ quăng những hoa đó ra ngoài cửa sổ. Nhà ngươi lượng thứ cho nàng cũng phải, nhưng, làm trai không nên chịu làm kẻ chiến bại trước phái nữ.
Phi cười cười nói:
- Quái luận đến nữa rồi.
- Vẫn cũ rích chớ mới mẻ gì? Phái nữ thường mến những bạn trai thật thà, nhưng không muốn có chồng thật thà. Nếu mình đoán không lầm, Bân Bân chờ nhà ngươi xuất viện, sẽ giới thiệu bạn gái khác cho nhà ngươi để bồi thường lại sự bội bạc của nàng.
Phi lắc đầu nhìn Phú:
- Mình thì không còn thì giờ thí nghiệm nữa, mình không thể chịu nổi sự thất vọng.
- Nói thế có nghĩa là mi không chịu gặp nàng?
- Đúng vậy, vả lại nàng đâu có rộng ngày giờ, nàng sắp sang Nhật nay mai để gặp nhà chồng.
- Nếu đúng vậy, mình sẽ có lời đề nghị.
- Nói nghe thử.
- Hãy quên nàng đi, đừng lãng phí thời giờ để suy tư về nàng, bức thư khi nãy và hoa của nàng tặng, mình sẽ thay Phi mà đem cho người khác, không nên lưu một dấu vết nào của nàng tại đây.
- Bậy nà, nêu lưu kỷ vật của nàng lại đây đi. Có lẽ trưa mai Khưu viện trưởng đến thăm mình, nếu ông có hỏi thì mình tỏ ra không hẹp lượng đối với nàng.
- Thảo nào nàng không khen mi là người đẹp. Ngày chí tối mi chỉ lo thiên hạ sự, riêng phần mình thì chịu lép.
- Phú đừng nói mình là người tốt, người chân thật, riêng mình chỉ lo sao cho tâm mình được yên là đủ rồi.
Khi hai chàng chuyện trò đến đây, bỗng nhiên có khách viếng thăm, người khách lạ ấy là Vương Cách. Hai chàng rất ngạc nhiên, cũng vì Vương Cách mà gây ra bao sóng gió cho cả hai chàng hứng chịu. Nhưng Vương Cách bước vào khép nép tỏ vẻ cung kính, đôi mắt hắn ứa lệ, vào ngỏ lời cám ơn, đồng thời cũng xin lỗi những hành động của hắn đã quạ Hắn cũng tự thú, vấn đề hắn đối phó với Hùng xưởng trưởng là sự hiểu lầm và do người khác giựt dây. Hắn đến thăm hai chàng lần đầu cũng là lần chót, vì bị nhà đương cuộc đưa hắn đến một bịnh viện ngoài hải đảo. Vương Cách chỉ chuyện trò với hai chàng trong ít phút thì có một cảnh sát đến gọi đi.
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1592
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Ái Quả Tình Hoa   Tue 18 Dec 2012, 15:44

QUỲNH DAO
Ái Quả Tình Hoa
Dịch giả: Quỳnh Như
Chương 43


Ba ngày sau, Phi có thể đi tản bộ trong phòng một mình. Phú thì vẫn còn treo chân trái lên để chữa trị, nhưng những vết thương khác đã đỡ nhiều. Khưu viện trưởng mỗi ngày đến thăm một lần, tuy lão lưu lại nơi đây rất ngắn ngủi, nhưng lão vô cùng quan tâm đến hai cậu học trò. Khiến cho hai chàng muôn phần cảm động. Phương Tử mỗi chiều nào cũng đến, nàng mang theo những vật thực mà hai chàng thích. Nàng đối với Phú tỏ vẻ cảm tình và săn sóc chàng rất chu đáo.
Trông tình cảnh này, Phi cảm thấy khó chịu. Không phải Phi hờn ghen, nhưng khiến cho lòng chàng thấy tủi hổ, bởi Bân Bân mỗi ngày cũng sai người đến tặng hoa, gây cho lòng chàng càng thương cảm hơn.
Mỗi ngày chàng tỏ vẻ mong chờ. Chàng chờ đợi ai? Phi không thể nói ra lời. Phú cũng hiểu bạn rất nhiều, nhưng chàng vẫn không nói gì. Người mà Phi vẫn chờ, người đó là Tố Tố.
Qua mấy ngày không được tin tức gì của Tố Tố, có lẽ bịnh nàng trở lại nhiều? Nếu nàng khỏe mạnh thì chắc chắn hay được tin này nàng sẽ đến ngaỵ Trên mặt các báo đăng liên tiếp tên hai người trong hai ngày. Nếu nàng xem báo thế nào lại không biết được? Người như Tố Tố, không bao giờ có thái độ bạc bẽo với hai chàng.
Chàng cũng tin rằng, Hùng xưởng trưởng có lẽ nào cấm Tố Tố không cho đến thăm chàng, cũng như không lẽ phong tỏa tin tức chẳng cho nàng đọc báo? Vả lại ông ta cũng có đến thăm, tặng hoa và lời cầu phước, trong khi hai chàng ngủ quên.
Hai chàng nằm y viện qua ngày thứ tư, trưa hôm đó, Phi đang ngóng trông tin tức nàng thì, bỗng nhiên Tố Tố xuất hiện tại cửa phòng bịnh. Nàng mặc bộ Âu phục màu trắng, trên tay ôm một bó hoa. Không khác một vị thuần khiết Bạch y thiên sứ.
Nàng đến thăm Phú trước sau đó mới quay sang Phi, nàng nhìn thấy trên tay chân của hai người đều có băng thạch cao, toàn thân đều có băng vải trắng, đôi mắt nàng đỏ hoe, giọng u buồn:
- Hai anh làm sao mà đụng xe dữ thế này?
Phú cướp lời đáp:
- Tại tôi không nên thân, nên mang Phi đụng vào trụ đèn thử chơi.
Tố Tố nguýt Phú và trề môi nói:
- Anh thì vẫn thong thả, nhưng người ta xem thấy khó chịu muốn chết đi được.
Phi trả lời:
- Bây giờ đã khá lắm rồi. Khi mới vào y viện, đến mình mà cũng chẳng biết mình là ai nữa kìa.
- Nặng dữ vậy sao?
- Cũng tại nơi tôi tất cả. Ngày đó anh Phú ảnh đâu muốn đi, tại tôi xô cho ảnh đi đó chớ...
Phú cười cười nói:
- Cô Tố Tố, mời cô ngồi đi chớ, ngồi để nghe hai đứa tôi tự thú việc làm của mình.
Phi bước đến bàn rót cho Tố Tố một ly nước, chàng nhìn thấy sắc mặt của nàng vẫn xanh xao, chàng lưu tâm nói:
- Tố Tố, dường như cô chưa được khỏe mà đi xa sớm không tốt.
Tố Tố gượng nhoẻn miệng cười nói:
- Em hôm nay đã khỏe nhiều rồi đó chớ.
- Cô từ nhà đến đây hả?
- Không, em với má em đang dưỡng bịnh tại trung tâm chẩn sở, trong hai ba ngày qua đâu xem được tờ báo nào, hôm nay mới được biết mấy anh rủi ro, nên đến thăm đấy chớ.
- Cô lén người nhà đến đây hả?
- Hổng phải đâu, em hỏi má em chớ. Má em thường lo cho anh. Nhưng thầy thuốc không cho má em đến. Má bảo em đi thay mặt cho bà mà thăm hai anh.
Phi vô cùng cảm động, nhìn nàng nói:
- Bác trai cũng có đến thăm, nhưng đang lúc chúng tôi ngủ quên. Chúng tôi vô cùng biết ơn, xin cô mang lời của tôi cám ơn bác trai.
Tố tố cảm thấy lạ lùng:
- Lạ hôn, vậy mà ba đâu có nói cho má và em biết.
- Có lẽ bác trai sợ có ảnh hưởng đến bịnh của bác gái với cô, bởi bịnh tim không dám gây cho xúc động.
Tố Tố vẻ trịnh trọng:
- Ngày mai má em xuất viện, em chuẩn bị đến đây với mấy anh ít hôm, để thay làm nữ khán hộ chăm sóc cho hai anh.
Phú cười lớn nói:
- Cô ơi, chắc chắn tụi này không dám mời khán hộ cở như cô đâu.
Nàng nghiêm nghị trả lời:
- Em nói thật đó chớ.
Phi biết nàng nói thật, nên không muốn nói đùa như Phú, chàng cũng thành thật trả lời:
- Chúng tôi rất biết ơn cô, nhưng xét vì có cô càng thêm bận lòng hơn, vả lại, hai bác đâu cho cô ở đây một mình.
Phú vẫn vui đùa:
- Thêm nữa các y tá ở đây họ sẽ phản đối, nếu có cô đến thì họ sẽ thất nghiệp.
Nàng cười cười bước đến gần giường Phú, nói:
- Anh bao giờ cũng lạc quan, em còn thiếu anh một lần hẹn đi chơi, khi anh mạnh rồi em sẽ trả được hôn?
Phú nhìn xuống chân mình gượng cười nói:
- Tôi không thể mời cô để đèo sau xe mô tô được nữa rồi.
Tố Tố có vẻ cảm động, nhưng nàng gượng cười nói:
- Lo gì, em sẽ thay anh mà làm tài xế.
- Hay lắm.
Tố Tố nhìn một lượt khắp phòng bịnh, nàng châu mày đứng dậy, bước đến bàn lấy đồ gạt tàn thuốc đem đổ đi, và dọn dẹp những vật dụng bừa bãi trên bàn. Nàng nhìn thấy trên bình một bó hoa Mai Quế nàng lấy nó ra và cắm loại hoa Kiếm Lan và Khang Nải Hinh vào. Nhưng nàng nghĩ sao đó, bèn lựa hai đóa Mai Quế mà cắm lộn vào với bó hoa của nàng. Khi nàng lo lắng bận rộn, Phú và Phi vẫn lặng yên, chú ý xem nàng dọn dẹp. Nhưng khi nàng lấy bình hoa thay đổi, Phú bất giác nhìn về phía Phi, nhưng Phi cố ý né tránh cái nhìn của Phú, chàng gợi chuyện:
- Cô Tố Tố không thích hoa Hồng Mai Quế sao?
Nàng lắc đầu đáp:
- Màu sắc lòe loẹt lắm, em không thích. Theo ý em, nên thay vào những màu sắc tươi mát, nhẹ nhàng hơn chút, phải không anh?
- Tôi cũng thích, mà hiện giờ tôi cũng tin rằng, chàng Phi cũng thích màu sắc những hoa của cô mang đến.
Tố Tố cắm hoa ngắm nhìn tới lui giây lát nói:
- Ngoài em ra, hiện giờ hai anh cũng ưa thích những màu sắc nhẹ nhàng nầy nữa sao?
Phú vẫn tìm cách trêu chọc:
- Trong cuốn phim nào đó có câu đối thoại tôi ưa thích nhất: "Có người không ưa Mai Quế vì nó có gai, nhưng tôi thì mang ơn Thượng đế sanh Mai Quế có gai làm cho tôi chọn được hoa đẹp khác không gai! ".
Tố Tố vẫn chân thành khen ngợi:
- Câu nói đó có vẻ triết học quá.
- Triết học đối với tôi thì cao sâu lắm, tôi không muốn nghiên cứu nó. Nhưng hỏi thật cô, cô chịu nghe tôi giải thích nguồn gốc của bó Mai Quế đó không?
Phi đoán Phú sắp nói gì, chàng ngăn trước:
- Thôi Phú ơi, anh nhiều chuyện quá đi.
Tố Tố hỏi nhanh:
- Của ai tặng anh vậy?
Phú cười cười nói trớ:
- Của chúng tôi gởi người trong y viện mua giùm.
- Xin lỗi, vậy mà tôi dám thay hoa khác vào.
Phi tỏ vẻ lo lắng nói:
- Tố Tố, cô khỏi phải đến hàng ngày, sẽ mệt mỏi cho cô lắm
Tố tố nguýt Phi nói:
- Em là y tá mà anh không muốn cho em làm việc, chắc anh muốn đuổi em chớ gì.
- Đừng nghi ngờ, chúng tôi hoan nghinh cô đến. Muốn cô được làm y tá, nhưng sợ cô cướp lấy nghề của mấy cô y tá ở đây. Nếu cô muốn đến thì nên xin vào hội với họ đi.
Tố Tố mỉm cười nói:
- Nói xàm.
Tố Tố hôm nay đến đây như mang lại cho hai chàng nguồn sinh lực mới làm hai chàng rất thích thú chuyện trò vui vẻ rất lậu, nàng cáo từ:
- Sáng mai em sẽ đến nữa, hai anh có cần gì em mang đến cho?
Phi đáp nhanh:
- Không, cám ơn cô.
Phú ngồi nhổm dậy nói:
- Tố Tố, tôi không đi được mà đưa cô, nhờ Phi thay mặt đưa cô ra xe.
Phi không đợi Tố Tố khước từ, chàng tiếp lời:
- Tôi xin đưa cô đi.
Tố Tố dạ rồi không ngại ngùng, hai người so vai cùng đi ra ngoài hành lang, bỗng nhiên nàng nói:
- Xin chia buồn với anh, về vấn đề Bân Bân.
- Cám ơn cô nghĩ đến, nhưng vấn đề đó không quan tâm cho lắm, bởi Bân Bân có sở thích riêng, cô ấy được quyền chọn người mình yêu, phải không cô?
- Anh rất rộng lượng, chớ người khác thấy rất khó chịu.
- Tôi đã nghĩ kỹ rồi, lúc đầu thì cảm thấy khó chịu thật. Chắc cô còn nhớ, trước đây tôi có nói sơ qua với cô về vấn đề giữa tôi với Bân Bân chớ?
- Vâng, tôi còn nhớ, bởi vì lẽ đó nên tôi thấy bất bình giùm anh, cũng như buồn cho hai anh vì vấn đề đó mà say rượu đến đụng xe...
Phi ngắt lời nàng:
- Tố Tố, không phải vậy đâu, sau khi đến y viện tôi mới biết tin đó. Điều này nào phải lỗi tại nàng.
Tố Tố tỏ vẻ kinh ngạc nói:
- Thế là, sau khi anh rời nhà em chẳng bao lâu, kế xẩy ra tai nạn chớ gì?
- Tôi với anh Phú chỉ uống có hai bình rượu thôi.
- Tôi nghe anh thường nói, tửu lượng của hai anh cũng khá, tại sao chỉ có hai bình mà đến nỗi say vậy?
- Có lẽ chiều hôm đó chúng tôi mỗi người mỗi tâm sự.
Tố Tố bước chầm chậm, đầu cúi xuống, nàng không hỏi Phi có tâm sự gì. Nhưng giây lát sau, nàng bỗng nhiên dừng bước lại hỏi:
- Anh Phi, xin anh cho em biết một vấn đề, mà không nên dối em nghe không?
- Tố tố, từ trước đến giờ, tôi có dối cô lần nào.
- Anh phiền ba em không?
- Nghe A Kim nói, hôm đó khi em ngất xỉu, ba trách anh đừng lo đến chuyện người khác. Khi anh ra đi, ba và anh không mấy vui vẻ.
- Tôi nhìn nhận sự thật là vậy, nhưng tôi tuyệt đối không hờn bác. Bởi tôi đã gây lắm phiền phức cho hai lão nhân gia.
- Đúng theo lời anh thì em rất yên lòng. Ba em ăn năn về việc đối xử không đẹp với anh, em nghe má với ba em bàn luận với nhau.
- Riêng tôi xem vấn đề đó là chuyện đã qua, tôi định hôm sau sẽ đến bác trai mà xin lỗi. Không ngờ lại xẩy ra tai nạn...
- Không cần thiết lắm, em muốn nói với anh một việc, hy vọng anh đừng cho anh Phú biết.
Phi gật đầu nói:
- Được rồi, cô cứ nói.
- Em nghe lén những lời bàn luận của má, ngày đó là ngày khốn khó nhất của đời ba em, nếu không nhờ bác Khưu giúp đỡ thì sự nghiệp chắc hẳn đã tiêu tan rồi.
Phi rất kinh ngạc hỏi:
- Có việc gì mà khốn khó dữ vậy?
Tố tố đem sự tình khốn khó của cơ xưởng mà nói qua một lượt. Hùng xưởng trưởng cũng giải thích với bà những gì có liên quan đến Tiểu Mỹ, điều quan trọng là đối phương toan tìm cách phá hoại sự đầu tư của người chủ xưởng từ Hương Cảng bỏ vốn ra, cũng may nhờ bác Khưu hết lòng hết sức mà hổ trợ, mới qua khỏi cảnh khốn khó. Ba em rất cám ơn bác Khưu, bằng không thì sự nghiệp đã phải phủi taỵ Nàng thuật xong, rồi nói tiếp:
- Sau cùng ba em bảo: ông là người rất tự ái, không thể nào nhìn cảnh người ngoài ngang nhiên làm tiêu tan tài sản của mình, bởi thế, ba em tình nguyện chết với cơ xưởng.
Phi nghe qua đầu đuôi thấy giật mình, chàng hơi run sợ nếu chuyện đó xẩy ra, chàng chua xót nói:
- Điều đó cũng do Vương Cách mà ra, thật tôi vô cùng hổ thẹn nếu vấn đề này giải quyết không xong thì tôi sẽ mang tội suốt đời mình.
- Anh đừng lo lắng nữa, ba em đã nói rồi, tuy bị Vương Cách làm mồi cho đối phương lợi dụng để phá ông. Trái lại cũng nhờ đó mà điều khó khăn trở thành tốt đẹp, nhờ đó mà từ này ba em biết đề cao cảnh giác, đồng thời cũng tận dụng hết khả năng để kinh doanh thêm. Một lần đã vượt qua cơn sóng gió, từ này nhất định không để cho sóng gió nhận chìm sự nghiệp của mình.
Những điều đó, Phi nghe qua, chàng chỉ biết nhìn trân nàng, không biết nói sao cho phải. Tố tố lại đổi cách xưng hô:
- Phi, lẽ ra em không nên nói việc này cho Phi biết, nếu biết ra e Phi sẽ khó chịu, nhưng em nguyện không dối Phi một chuyện gì. Ba má em rất cám ơn anh trị cho em lành bịnh. Em cũng xin thú thật: Từ nay em không còn khờ khạo nữa. Em không hề giận Cơ Thực, mà kể từ nay em đã quên hẳn cái tên đó rồi.
Nàng nói xong, vội vã bước nhanh, xuyên qua những khóm hoa của sân y viện mà ra đường cái. Phi đứng nhìn theo bóng nàng, lòng chàng có nhiều rung động lạ, những tâm tình phức tạp từ đáy tim dâng lên. Phi đứng thừ người rất lâu rồi mới trở vào phòng.
Phú nhìn chàng cười hì hì. Phi trợn mắt nhìn Phú hỏi:
- Có gì đáng tức cười?
- Nhà ngươi không cám ơn mình sắp đặt sao?
- Phú sắp đặt những gì?
- Bắt nhà ngươi đưa Tố Tố chớ gì, hai ngày nay mình rất ăn năn, phải chi đừng say rượu để chuốc lấy kết quả thảm thê này. Thật ra, nhà ngươi không màng đến vấn đề Bân Bân, mà trong tim nhà ngươi đã nuôi một hình bóng khác.
- Lại nói xàm nữa rồi.
- Tình yêu không có gì bí mật chú ơi, hôm nay tôi đã nhìn tận đáy mắt của nàng rồi. Có lẽ nhà ngươi thừa biết, đôi mắt là cửa sổ của linh hồn, tâm sự đều ở trong khóe mắt đó.
- Phú, tình bè bạn anh đối xử rất đẹp, tiếc gì anh không biết anh có hai khuyết điểm.
Phú cười ngất nói:
- Khuyết điểm gì nói thử nghe chơi?
- Anh rất thích đùa và tự thấy mình thông minh.
- Đúng rồi, có lúc mình tin như vậy. Rồi sao nữa?
- Anh hay dùng người khác để làm đề tài đùa cợt.
- Nào, đơn cử một vài thí dụ coi.
Phi chỉ bình hoa trên bàn nói:
- Ví như hoa trong bình này, anh đã biết Bân Bân đem tặng Hồng Mai Quế, nhưng Tố Tố lại không thích hoa đó, nếu anh nói rõ là hoa của Bân Bân, anh nghĩ xem nàng sẽ nhìn chúng ta ra sao?
Phú cười ha hả, nhìn Phi nói:
- Bộ nhà ngươi cho rằng mình khờ như nhà ngươi tưởng vậy sao?
- Thế thì mục đích của anh là để đoán phản ứng của nàng hả?
- Phải vậy chớ sao? Mình nghĩ ai khéo sắp, hoa Khang nải Hinh với Hồng Mai quế mà hợp nhau là tượng trưng cho điều cung hỷ.
Phi gượng cười nhìn Phú nghiêm chỉnh:
- Phú, anh đúng là con quỉ thông minh. Mấy hôm nay tôi suy nghĩ ra một cách, khi chúng ta xuất viện, tôi sẽ tìm một nơi thanh tịnh để trú ngụ, tối ngày ôm chân Phật mà học bài chuẩn bị thi để xuất ngoại du học, khi ra nước ngoài, ráng chịu cực một thời gian, sẽ đề cập đến vấn đề lập gia đình sau.
- Có gì hay nên cho mình biết.
- Hôm qua mình nhận được tin thư của một vị y sĩ trưởng Hải Quân y viện từ Cao Hùng gởi đến. Ông ấy đọc thấy mình ngộ nạn, một mặt viếng thăm, một mặt hỏi mình cần đến Nam Bộ làm việc không? Ông ấy có phòng mạch tư tại Cao Hùng, hy vọng giao cho mình quán xuyến. Vấn đề này tuy không phải là một vấn đề lý tưởng lắm, nhưng đối với hiện tại mình nên đáp ứng lời mời của ông ta.
- Nhà ngươi đành để cho Tố Tố thất vọng sao?
- Bởi tôi không muốn làm cái kén để tự trói mình nữa.
Phú lại châm chọc thêm:
- Cậu phản ứng giống câu nói của Giả Bửu Ngọc lúc xuất gia quá.
Phi phản kích lại:
- Anh Phú, có một lúc anh thích Tố Tố lắm mà, sao bây giờ tỏ ra lạnh nhạt vậy?
- Đâu phải lạnh nhạt. Nhưng mình phải xét, một tướng biết cầm binh đánh giặc, thì không chịu giao tranh bất đắc dĩ. Nếu biết khó thắng thì đừng đánh những trận giặc tuyệt vọng, người như thế không phải đại dũng mà là đại ngụ Kẻ này không muốn làm dũng sĩ, cũng không muốn làm thằng ngu, vì vậy mình đã sớm rút, không tham gia những trận chiến đó.
- Thật anh mưu tính quá tinh thông.
- Tiểu Lê, sự mưu tính tinh thông đó đối với mi cũng vô dụng, mình hy vọng các người sớm gởi thiệp mừng, nếu mi thấy cần, ta sẽ hết lòng giúp đỡ.
- Cám ơn anh, không cần lắm. Tôi đã quyết định giải thoát tất cả những ràng buộc. Bây giờ chỉ còn thấy nơi Nam Bộ có phần sáng sủa hơn.
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1592
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: *_Ái Quả Tình Hoa   Tue 18 Dec 2012, 15:45

QUỲNH DAO
Ái Quả Tình Hoa
Dịch giả: Quỳnh Như
Chương Kết


Nửa tháng sau Phi đã hoàn toàn bình phục. Trừ cánh tay trái phải nghỉ ngơi một thời gian mới làm việc được, các nơi khác đều lành mạnh như xưa.
Còn Phú, riêng chân trái của Phú còn phải chữa trị một thời gian dài mới mong chống gậy đi đứng được. Nhưng tánh Phú lạc quan nên xem thường, bất quá nửa năm sẽ bỏ gậy đi chân không được rồi. Hai người đồng thời nhập viện, cũng đồng thời xuất viện. Vì chân Phú còn bịnh nhiều, nên phải về y viện Đạm Thủy.
Trước khi xuất viện, Phi giúp tom góp đồ đạc cho Phú. Nhưng dường như Phú còn tâm sự gì, nên không vui cười như bình thường, chàng hỏi:
- Tiểu Lê, nhà ngươi quyết định đi Cao Hùng sao?
Phi gật đầu nói:
- Hôm nọ tôi viết thư trả lời cho vị y sĩ trưởng Hải Quân, không đã đưa anh coi đó sao?
- Nhà ngươi quyết định không thay đổi chủ ý?
- Không bao giờ thay đổi.
- Mình không có quyền cản trở Phi, nhưng lấy tấm lòng của một người bạn mà nói, mình không muốn cho Phi đi xa.
- Tôi cũng không nghĩ đi xạ Nhưng anh đâu biết, vào lúc chạng vạng trước khi tai nạn xe mô tô, mình không biết phải đi về đâu? Lúc ấy mình có cảm giác như cánh bèo đang trôi bềnh bồng ngoài biển cả. Rồi đến sự tình của Bân Bân xẩy ra, mình đã có quyết định không trở về y viện cũ, tuy bác Khưu đối xử với mình rất tốt, nhưng mình không còn muốn gặp ai tại đó nữa. Tôi tin rằng, nếu anh ở vào hoàn cảnh của tôi, chắc anh cũng không trở về?
Phú lắc đầu nói:
- Có lẽ mình cũng quyết định như vậy, nhưng sau khi Phi ra đi rồi, còn lại một mình kẻ này thật vô cùng buồn bực.
- Cao Hùng cũng không mấy xa, tôi sẽ thường về thăm anh.
Giọng Phú uất nghẹn:
- Có lẽ mình cũng phải đổi công tác và hoàn cảnh nữa.
- Anh Phú, anh đừng nghĩ vậy. Bác Khưu đã nói với tôi, tuy anh nằm dưỡng bịnh, nhưng lương hướng của anh vẫn phát đều đều. Bất cứ cái chân của anh sau này có sao đi nữa, ông cũng không để cho anh rời y viện. Ông thường bảo, công việc của anh tại y viện rất trọng yếu.
- Lão cũng nói qua điều đó với mình. Trước mấy hôm nhà ngươi ra đi cùng Tố Tố, lão có đến đây ngồi giây lát, hết bàn chuyện của ngươi đến bàn chuyện của mình. Lão không trách chúng mình gây ra tai họa, lão nghe nói Bân Bân hôm đó có ước hội với nhà ngươi., lão ngỏ ý xin lỗi thay cho Bân Bân.
- Thực ra, có lẽ khi anh nghe Bân Bân kết hôn nên anh xúc động gây ra tai nạn chứ gì?
Phú cười gượng đáp:
- Lòng tốt của lão là món nợ của hai đứa mình, sau này nếu có dịp chúng ta sẽ đền trả. mình không thể gây thêm sự khó khăn cho lão nữa. Mình không biết cái chân này tương lai nó sẽ ra sao, ý mình thì không muốn cho ai phải nuôi dưỡng.
Phi ngỏ lời trách móc:
- Anh Phú! Anh đã nói quá lời. Cái chân của anh cao lắm là ba tháng sẽ lành. Nói cho cùng mà nghe, nếu nó không lành như xưa đi nữa thì trong y viện cũng rất cần anh nhiều việc kia mà.
Phú không nói gì thêm, chàng chỉ thở dài một tiếng. Phi lại nói tiếp:
- Vả lại, Phương Tử đến thăm viếng anh không giây phút nào xao lãng nếu anh lánh đi nơi khác thì nàng sẽ thất vọng vô cùng.
Phú không trả lời, chàng vẫn thở dài thậm thượt. Phi nhìn vào hai sắc hoa trong bình, đó là Khang nải Hinh và Hồng Mai quế của hai nàng cắm vào, chàng cũng thở dài, bởi chàng sắp giã biệt nó.
Giây lát sau, cô y tá vào mời Phi đến nghe điện thoại, Phi đi theo cô y tá ra đến phòng khách của y viện. Nhưng không phải có điện thoại gọi chàng mà là vợ chồng Khưu viện trưởng đến.
Phi lấy làm lạ, nhưng vẫn lễ phép chào hỏi và nói:
- Hai bác ngồi chơi, cháu đi nghe điện thoại xong, sẽ trở lại đây với hai bác.
Lão Khưu vỗ vỗ lên ghế sofa cười cười nói:
- Không có điện thoại đâu, bác mời cháu đến để có chút việc cần bàn.
- Vâng.
Phi vâng dạ một tiếng bèn ngồi xuống, bà Khưu mở lời trước:
- Nghe nói ngày nay cháu xuất viên, nên vợ chồng bác đến rước cháu đây.
- Cám ơn bác. Theo cháu nghĩ...
Lão Khưu nhịp nhịp ống bíp nói:
- Phú nói với bác, sau khi xuất viện, cháu đi Cao Hùng làm việc phải không?
Phi sững sờ giây lát, sau đó chàng quyết định:
- Vâng, cháu muốn đến đó làm việc, bởi được người bạn mời.
Lão Khưu lặng lẽ giây lát, sau cùng nói:
- Bác đã hiểu nhiều về tâm sự của cháu, nên phải tôn trọng sự quyết định đó. Nếu vì vấn đề con Bân Bân thì cháu không nên đi xa mà làm gì. Nhiều lắm là một tháng nó sẽ đi Nhật bổn. Trước đây bác đã nói với cháu: ngoại trừ vấn đề không gả Bân Bân cho cháu mọi việc đối xử không khác chi trước kia, bởi bác không có con trai, nên xem cháu như là con trai của bác.
Phi cúi đầu nói:
- Cháu biết vậy, nên cảm tạ Ơn bác muôn phần, nhưng trong lòng của cháu thấy hổ thẹn, cháu chẳng những không giúp được gì công ơn dạy dỗ, trái lại còn gây cho bác không biết bao tai họa...
- Cháu có gây tai họa gì đâu, trái lại cháu xử sự không lầm lỗi một điều nào cả.
- Tố Tố đã nói với cháu về vấn đề có liên quan đến cơ xưởng của bác Hùng, nếu không nhờ bàn tay của viện trưởng thì...
- Đó là việc đã qua, cháu không nên tự trách lấy mình. Cháu cũng biết rõ việc Vương Cách bị lợi dụng, nếu Vương Cách không trốn thoát, chúng ta đâu có biết ác ý của đối phương, cũng như làm sao xử dụng những vấn đề họp báo để thâu lượm được kết quả tốt đẹp. Trái lại, chúng ta nhờ đó mà chuyển nguy thành an.
- Theo cháu nghĩ, nếu không có Vương Cách thì đối phương lấy ai mà lợi dụng những chủ ý phá hoại được, vả lại, nếu vấn đề trở nên tốt đẹp đi nữa thì cháu cũng chịu trách nhiệm trên phương diện tinh thần.
Khưu viện trưởng cười cười nói:
- Có gì mà khác biệt về chuyện Vương Cách đâu?
- Nhưng đối với cháu cảm thấy không giống nhau.
- Hiện giờ việc đó đã qua rồi, chúng ta khỏi cần bàn đến nữa. Bác với bác gái cháu đến đây, chủ ý tiếp rước cháu xuất viện, ngoài ra còn một việc cần bàn với cháu.
- Dạ, cháu xin nghe lời chỉ dạy của hai bác.
Hai vợ chồng lão Khưu nhìn chăm chú vào Phi, lão nói:
- Sau khi cháu đến y viện, cháu còn nhớ cháu đã nói cháu có bà ngoại phải không?
Nghe đề cập đến bà ngoại, mắt chàng sáng lên nói:
- Dạ, cháu vẫn nhớ bà ngoại của cháu.
- Cháu có nhớ bà ngoại cháu họ gì không?
Phi lắc đầu nói:
- Cháu không được biết, cháu chưa nghe nói đến lần nào. Cháu chỉ còn nhớ ông ngoại họ Tần, do má cháu cho biết.
- Bác nghĩ là cháu không biết họ của ngoại cháu, bà ấy đúng ra là họ Khưu.
- Họ Khưu? Tức là cùng họ với viện trưởng?
Lão Khưu mỉm cười nói:
- Chẳng những cùng họ, mà bà ấy chính là chị cả của bác nữa.
Phi ngạc nhiên, nhưng chàng vẫn không hề tin. Lão Khưu lại nói tiếp:
- Bác nói rõ không dấu giếm điểm nào. Gia đình của bác từ trước rất nghèo, cha mẹ mất sớm, không có anh em, bác đã lìa gia đình từ thuở bé, đến cầu học ở Bắc Kinh. Sau bác lại đến học tại Nhật bổn, rồi đến Đài Loan làm y sĩ. Trong lúc bác trôi nổi để học hành, bà chị đã có chồng về sống ở miền Đông Bắc, khi chiến tranh bùng nổ, bác và bà chị đã mất hẳn liên lạc nhau. Khi Đài Loan được vững vàng, từ Nhật bổn bác được người ta trao cho điều khiển một y viện tại Đài Loan. Nào ngờ khi đại lục chìm trong khói lửa chiến tranh, bà chị cũng chạy sang Đài Loan. Nhưng buồn thay hai chị em không có dịp gặp nhau, cho mãi đến sau này, nhân một dịp may có người quen cho bác biết tin tức của bà chị. Khi bác tìm đến nơi thì bà đã bệnh nên qua đời rồi. Do đó, bác mới biết bà chị còn hai đứa con và một người cháu, người đó chính là cháu đây, vậy cháu không phải là đứa con côi đâu, cháu là cháu ngoại của chị cả của bác, cũng là thân thích của bác.
Phi nghe đến đây, đôi mắt chàng ứa lệ, lão Khưu tiếp:
- Sau đó khá lâu bác tìm kiếm con cháu của bà chị, hai người con trai kia đều không phải giòng chánh, bác có tiếp xúc mấy lần, sau cùng, bọn họ đoạn tuyệt sự quan hệ. Khi tìm ra cháu, không ngờ cháu chính là một học trò của bác. Bác quyết định vun bồi cho đứa cháu ngoại của bà chị, để thay làm người thừa kế sản nghiệp của bác. Bác không muốn cho cháu biết trước sợ làm mất ý chí tự lập của người trai. Bác mới tính đem Bân Bân để cầm chân cháu, khi đôi bên kết hôn, bác sẽ đem sự thật ra mà cho biết. Nhưng bác không ngờ, tự nó lại tìm người khác mà kết hôn...
Phi nghe đến đây, chàng mới biết vì sao từ trước Khưu viện trưởng đối xử với chàng quá tử tế, chàng cũng biết tại sao trong trường học sinh giỏi rất nhiều, mà viện trưởng đối với chàng rất đặc biệt? Chàng nghĩ vợ chồng viện trưởng đã già, lại sắp sống trong cảnh lạnh lùng, cũng như Bân Bân bỗng nhiên lại kết hôn ngoài ý muốn của hai vợ chồng lão, lại phải một đi nơi quá xa, khiến cho vợ chồng già ủ rũ và thương cảm, chàng lau lệ và an ủi vợ chồng lão:
- Bác không nên buồn rầu, Bân Bân chọn lựa không lầm lẫn, Trương tiên sinh là một phú thương tại Nhật bổn, cháu tin rằng Bân Bân sẽ được đầy đủ hạnh phúc. Sau này sẽ hết lòng hiếu thảo với hai bác. Nhưng...
Khưu viện trưởng cắt lời chàng:
- Bác rất hiểu tâm trạng của cháu, nếu cháu muốn đến Cao Hùng một thời gian cũng được, ngày nào Bân Bân còn ở Đài Loan thì chắc cháu không muốn đến làm việc tại y viện như trước. Nhưng bác ước mong rằng, sau khi Bân Bân đi rồi, cháu sẽ trở về với bác. Bác đã xin cho cháu hai học bổng sang Mỹ du học, mùa thu năm nay cháu sẽ lên đường, trước khi ra đi cháu phải về đây làm việc một thời gian.
- Thưa bác...
Sau khi gọi là bác, chàng cảm thấy không thích hợp nữa, đôi má Phi nóng bừng nói:
- Từ nay cháu phải gọi bằng gì cho hợp?
- Có hề gì, cháu cứ gọi bằng bác, bởi gọi đã quen miệng rồi.
- Cháu sẽ tuân theo lời dạy của bác, trong một thời gian ngắn cháu sẽ trở về. Nhưng cháu ngại khi cần lo thủ tục xuất ngoại không có mặt cháu để ký tên tại tòa Đại sứ.
- Cháu yên lờng, điều đó không đáng lo ngại.
Bà Khưu cũng tiếp lời:
- Cháu nên biết, cháu đi không bao lâu mà ảnh hưởng rất nhiều người. Bác Hùng của cháu tính cho Tố Tố cùng xuất ngoại một lượt với cháu. Cách đây mấy hôm, bác Khưu đã nói rõ thân thế của cháu rồi.
Đôi má Phi ửng đỏ, chàng không biết nói sao cho phải, lão Khưu thấy thế bèn đỡ lời cho chàng:
- Điều đó sau này có cơ hội sẽ bàn đến. Cháu hãy đi thâu góp đồ đạc, bác sẽ cho lão Trương đưa cháu đi. Thủ tục xuất viện bác đã lo xong. Trưa này ở nhà Tố Tố có mời dùng cơm. Giờ khắc cũng gần đến rồi, cháu hãy đi lo tiếp Phú, bác ra xe chờ cháu.
Con đường từ nhà khách của y viện đến phòng của chàng rất gần, nhưng Phi trở lại rất lâu, lòng chàng cảm thấy nỗi mừng vui lẫn lộn. Chàng tưởng là mộng, nhưng lại là thật. Nếu chàng biết có liên hệ với Khưu viện trưởng thì ý chí tự lập thân sẽ khó thành, cũng như Khưu viện trưởng đã nói bởi người nào cũng khó tránh sự ỷ lại vào tài sản.
Phú chờ tại cửa phòng, khi nhìn thấy sắc mặt của Phi có điểm khác lạ, chàng cũng ngạc nhiên hỏi:
- Tiểu Lê, nhà ngươi tiếp điện thoại của ai mà lâu quá vậy?
Phi quyết không đem vấn đề này mà nói sự thật, chàng muốn có dịp sẽ nói cho Phú nghe, chàng bèn tìm lý do khác:
- Khưu viện trưởng đến, lo thủ tục xuất viện cho mình.
- Thủ tục lo xong rồi hả?
- Xong rồi. Lão Trương sẽ đến tiếp tôi để kênh kiệu anh ra xe.
Phú vẫn nhớ bản chất khôi hài của mình:
- Có ký giả nào đến chụp hình mình không?
Phi cười nói:
- Chắc không có, nhưng trưa nay có người mời mình dùng cơm.
- Ai? Lão viện trưởng hả?
- Lão viện trưởng cũng là khách, lão Hùng mới là chủ mời.
Phú nhìn bình hoa cười cười nói:
- Mình dám đánh cá, hoa Khang nải Hinh nhất định sẽ tỏa mùi hương thơm ngát để quyện lấy nhà ngươi.
- Thua rồi bạn ơi. Vừa rồi bác Khưu đã đồng ý cho mình đi Cao Hùng rồi, Phú không tin thì chờ giây lát hỏi thử lại xem.
Lão Trương và y tá bước vào, Phi nói tiếp:
- Chúng ta sẽ bàn lại vụ này sau, không nên để người ta phải chờ đợi.
Lão Trương và mấy cô y tá dọn đồ đạc mang ra xe. Trong phòng chỉ còn lại bình hoa Hồng Mai quế và Khang nải Hinh tỏa ra mùi hương thơm bát ngát. Nhưng khi hai người vừa ra đi, cô y tá vào dọn dẹp và đem hoa tươi vào thay những cánh hoa của Bân Bân và Tố Tố.
Bên ngoài, trên đường sỏi trắng dẫn ra cửa bịnh viện, hai bên có vườn hoa muôn màu nghìn sắc đang đua nở. Nhưng hoa đối với họ không có ý nghĩa gì. Phi lặng lẽ bè Phú đi, bóng hai người bạn in dài trên nền sỏi trắng.
Lúc đó mặt trời lên đã khá cao, màu trời xanh biếc, mây trắng ngập ngừng trôi, ánh nắng lung linh xuyên qua ngàn hoa lá. Tiếng chim hót vang trong vườn, đủ cả âm điệu trầm bổng. Nhưng ngoại cảnh giờ đây đối với họ không có ý nghĩa gì, bởi bọn họ đang mơ tưởng đến tương lai, nghĩ đến con đường của họ đang đi sao nó mờ mờ xa thẳm ở tận chân mây mà họ như những con thuyền vươn buồm ra biển cả.
Hết
Về Đầu Trang Go down
 
*_Ái Quả Tình Hoa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 5 trong tổng số 5 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Tiểu thuyết-