Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
ĐÃ LẠNH CÒN MƯA by Phương Nguyên Today at 12:45

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 12:29

CHỐN CŨ by Phương Nguyên Today at 11:14

SỐNG VỚI MÙA ĐÔNG by Lê Hải Châu Today at 10:56

Thân chào quý huynh tỷ . lâu không gặp hì hì .... by Gió Bụi Today at 05:28

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Today at 05:25

SỐ KHỔ by Phương Nguyên Today at 00:11

HÀNH TRÌNH ĐI TÌM NGUỒN CỘI by Phương Nguyên Yesterday at 23:17

Thơ PHẠM KHANG by VẾT CHÂN CỦA NGÀY Yesterday at 20:07

Cảm Cười...chơi by nguoidienviyeunguoi Yesterday at 12:02

BUỒN by NGUYÊNHOANG Yesterday at 02:51

MERRY CHRISTMAS by HanSiNguyen Wed 13 Dec 2017, 15:31

NÉT QUÊ by Lê Hải Châu Wed 13 Dec 2017, 11:11

Sự tích hoa đá (Sen đá) by Trà Mi Wed 13 Dec 2017, 09:49

5 kiểu tóc không thể bỏ lỡ của mùa đông by Trà Mi Wed 13 Dec 2017, 09:11

Hỏi khó: Vào mùa đông, ôm người yêu ấm hơn hay đắp chăn ấm hơn? by Trà Mi Wed 13 Dec 2017, 08:36

KHÚC TÌNH THƠ – TNBC. by NGUYÊNHOANG Wed 13 Dec 2017, 03:52

CÒN NHỚ..CHƯA QUÊN - THƠ NGUYÊNHOANG. by NGUYÊNHOANG Wed 13 Dec 2017, 03:44

CHUYỆN ĐỜI by Lê Hải Châu Tue 12 Dec 2017, 14:03

BÀI THƠ VỀ CÁC ĐỊA DANH QUÊ HƯƠNG TÔI by mayngan2 Mon 11 Dec 2017, 21:59

Xem ngày động thổ cần chú ý điều gì by huyenhoc142 Mon 11 Dec 2017, 16:25

HẸN VỚI NGƯỜI DƯNG by Lê Hải Châu Mon 11 Dec 2017, 11:35

TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU ! by nguoitruongphu Mon 11 Dec 2017, 04:59

Những Đoá Từ Tâm by Việt Đường Mon 11 Dec 2017, 01:53

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Sun 10 Dec 2017, 18:21

XƯỚNG - HỌA Cẩn Vũ by Phương Nguyên Sun 10 Dec 2017, 00:48

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn toàn tập by thanhtracnguyenvan Sat 09 Dec 2017, 18:57

ĐÁM CƯỚI NGÀY MƯA by Lê Hải Châu Sat 09 Dec 2017, 17:47

Họa Thơ 2016 và 2017 by mytutru Sat 09 Dec 2017, 16:03

CUỐC GỌI TRÁI MÙA by Lê Hải Châu Sat 09 Dec 2017, 11:32

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next
Tác giảThông điệp
buixuanphuong09



Tổng số bài gửi : 5834
Age : 79
Registration date : 28/02/2012

Bài gửiTiêu đề: THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV   Wed 21 Nov 2012, 15:01

[center]LỜI ĐẦU TÂM SỰ
Tôi, nếu tính cả tuổi trụ thế vào thai thì đã ở tuổi 75, nhìn lên thì chưa phải đã cao, nhìn xuống thì cũng không còn là thấp, với một cơ thể bệnh hoạn liệu còn được bao lâu nữa? Không ai biết trước cái vô thường! Đến với Đào Viên tới nay đã gần một năm, nhìn lại thấy ĐV
đối với tôi ân tình thật sâu nặng, trước khi trở về cát bụi, tôi muốn được gửi vào Mái ấm này một chút lưu bút tình thơ đôi dòng hoài niệm, tâm sự về cuộc đời mình. Chắc có bạn sẽ bảo: "cuộc đời một nông dân bên luống cày, quanh lũy tre làng thì có gì đáng nói?" Vâng, cuộc đời một nông dân bình dị chẳng có gì đáng để nói. Nhưng các bạn hãy lắng lòng kiên nhẫn đọc cho hết những dòng viết trong Topic này sẽ cảm thông cho một con người.


Rời ghế nhà trường năm 1954 tôi mới học hết Đệ lục, tức lớp 7/12, trở về với ruộng đồng mới được 5 năm thì lâm bệnh nặng, có lúc tuyệt vọng muốn tìm đến cái chết, nhưng rồi đã vùng dậy, quyết tâm tự học, tự trang bị kiến thức cho mình, để rồi đến hôm nay có thể xử dụng được
vitính, vào mạng diễn đàn, hòa hồn thơ với lớp trí thức thời đại. Một nông dân đầu trần chân đất, ngoi ngóp giữa bùn sâu rơm cỏ, cuộc sống trải những tháng năm dài cứ triền miên trong nỗi đau bệnh tật, trong đói nghèo cơ cực và trong sự tảo tần tìm kế sinh nhai vì 08 đứa con, nhưng người nông dân ấy đã không chịu an bài với số phận, vẫn ôm một nỗi khát học cháy lòng, đã học mọi nơi mọi lúc, vươn lên từng phút từng giờ để hòa nhập với đời và làm nên cuộc sống hôm nay.


Trước khi tuần tự kể lại cuộc đời mình, xin nêu ra đây vài dẫn chứng, các bạn kiểm tra xem kiến thức tôi có còn gì không qua bao sóng gió cuộc đời.


[center]LÒNG HAM HỌC VÀ TRÍ TIẾN THỦ
Trong bài thơ "Đêm trăng dạo mát" của tôi cách đây 55 năm có đoạn viết:
Luôn hỏi Tại sao? với Thế nào?
Mắt nhìn muốn thấu các vì sao!
"Học vấn là thang không nấc chót..."
Tay cày, tay bút chẳng hoài đâu!

Đọc đoạn thơ này chắc các bạn cho là tôi mơ mộng viển vông! Nhưng nó không viển vông đâu các bạn ạ! Biển học vô bờ chẳng của riêng ai! Một vị Tiến sỹ có quyền đưa tâm hồn mình lên đỉnh cao trí tuệ; một nông dân chân lội dưới bùn cũng có quyền đưa tâm hồn mình đi khắp phương trời khát vọng. Đó là lòng ham học, ý chí vươn lên cầu tiến, không có cái "viển vông" ấy tôi không có ngày nay. Suốt đời tôi, trong đầu luôn luôn có những dấu hỏi Tại sao? Thế nào?, rồi "năng nhặt chặt bị", mỗi khi gặp một bài báo, một trang sách, một chi tiết trên TV hợp
với những dấu hỏi ấy thì lập tức tôi suy ngẫm, lý giải...và điều thắc mắc được giải tỏa, nó lại hằn sâu vào tạng thức tôi không thể phai mờ. Tôi nêu ra đây một số ví dụ về những cái tại sao, thế nào ấy, các bạn là những trí thức trẻ, học trường lớp bài bản, những kiến thức này quá bình thường, nhưng với một nông dân
quanh năm chân lấm tay bùn, có được nó không dễ gì.



1- CÂY HÚT NƯỚC VÀ MUỐI KHOÁNG TRONG ĐẤT NHƯ THẾ NÀO?
Với kiến thức thực vật ở trường, tôi đã biết cây hút nước và muối khoáng trong đất nhờ hệ thống lông hút ở gần đầu rễ, nhưng còn muốn biết nó hút cụ thể như thế nào, có phải như ta hút nước trong cốc qua ống hút không? Cứ thắc mắc, cứ đọc sách... rồi cũng có lúc gặp được điều mình cần biết, tự suy ngẫm, lý giải mà hiểu ra:

Cây hút nước trong đất nhờ hai động cơ:

+ Sự thoát hơi nước ở lá
- Mặt trên lá có màng quitin dày và ít khí khổng, mặt dưới lá màng quitin mỏng và có rất nhiều khí khổng. Khí khổng chính là cơ quan thoát hơi nước của lá. Nhựa nguyên được tạo thành ở rễ, nhờ động cơ thoát hơi nước ở lá mà được vận chuyển lên lá, rồi thực hiện quá trình quang hợp, biến nhựa nguyên thành nhựa luyện. Nhựa luyện được chuyển vận trong cây theo nguyên tắc "nước chảy chỗ trũng", tức là ở nơi có nồng độ cao chuyển đến nơi có nồng độ thấp,

+ Sức thẩm thấu của tế bào tăng dần từ ngoài vào trong ở rễ.

Nguyên sinh chất của tế bào cây là một màng bán thấm, nghĩa là nó chỉ cho nước thấm qua.

Bản chất của sự hấp thụ muối khoáng trong đất chính là quá trình trao đổi ion.

Rễ hô hấp tạo ra khí cacbônic, cacbônic kết hợp với nước thành axit cac bon nic
CO2 + H2O H2CO3
axit cacbonnic H2CO3 phân ly thành các ion H+ CO3
chính các ion này là cơ sở cho cây trao đổi với các ion muối khoáng có trong đất. Cũng qua thắc mắc này mà tôi hiểu sâu thêm về vai trò quan trọng của rễ và sự cần thiết phải sới xáo trong trồng mầu.
Về Đầu Trang Go down
buixuanphuong09



Tổng số bài gửi : 5834
Age : 79
Registration date : 28/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV   Thu 22 Nov 2012, 09:17

2- VÌ SAO NGƯỜI NHẬT....?
Nghe nói ở đường 5 (khu ruộng thí nghiệm) người Nhật bón đạm, lân xuống ruộng, cho máy nồng kỹ, hôm sau tháo nước đi, cho nước khác vào mới cấy, tôi cứ thắc mắc: người Nhật rất thực dụng, không lẽ họ lại phí đạm đến thế, hẳn phải có nguyên nhân gì? Lục lọi kiến thức, tôi nhớ hồi ở trường có đọc một Giáo trình ĐH về Thổ nhưỡng học, trong đó có chương "Keo đất và dung dịch đât", tôi đã tóm tắt ghi lại những điều trong vở học không có. Đọc lại, liên hệ, suy ngẫm và lý giải rằng:
Khi cho máy nồng ruộng, người ta đã biến đất và nước thành một dung dịch huyền phù, trong đó có vô vàn các hạt keo đất. Keo đất là những hạt đất ở trạng thái phân tán, nó có kích thước rất nhỏ (0,000.001 m/m) mắt thường không nhìn thấy, trong cùng là hạt nhân keo, bao quanh nó là tầng ion tạo điện thế, thông thường là mang điện âm, phía ngoài là tầng ion hấp phụ, có điện lượng tương đương nhưng ngược dấu, trong đó có một lượng lớn ion
H+.
Thông thường các hạt keo mang điện âm nên nó có khả năng hút các ion mang điện dương. Vì hạt keo mang điện âm nên các cachion trong dung dịch bao quanh nó như một đám mây mờ. Những ion bám trên mặt keo đất có thể bị đẩy ra ngoài, thay thế bằng các ion khác trong dung dịch. Đó là hiện tượng trao đổi. Nhờ hiện tượng này mà keo đất giữ được thức ăn cho cây, mặt khác thức ăn ở keo đất đưa ra ngoài cung cấp cho cây.


Khi bón đạm xuống ruộng, (ví dụ clorua amon NH4Cl), NH4Cl thủy phân thành NH4+ và Cl- , NH4+ được keo đất hấp phụ, đẩy H+ ra ngoài hợp với Cl- thành HCl làm cho nước chua. Khi tháo nước đi thì chỉ làm cho ruộng bớt chua, còn các ion đạm, lân đã được keo đất giữ lại trong tầng ion hấp phụ, để rồi lại sẩy ra các quá trình trao đổi ion giữa rễ cây
và keo đất, cây được cung cấp thức ăn mà sinh trưởng. Với hiểu biết này, tôi không ngần ngại áp dụng qui trình bón phân theo tài liệu trên hướng dẫn: bón lót toàn bộ lượng lân và 40
0/0 lượng đạm, nếu không có điều kiện bừa lại thì tôi dùng ống trang nhỏ khua kỹ rồi hôm sau mới cấy. Như thế tôi không sợ nắng bốc hơi, mưa rữa trôi mất đạm.
Về Đầu Trang Go down
buixuanphuong09



Tổng số bài gửi : 5834
Age : 79
Registration date : 28/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV   Thu 22 Nov 2012, 20:02

3- VÌ SAO CẦU VỒNG CÓ HÌNH VÒNG CUNG?

Nhìn hiện tượng cầu vồng sáng, chiều, tôi hiểu đó là sự tán sắc ánh sáng: "Hiện tượng một chùm tia sáng trắng sau khi đi qua một lăng kính bị lệch về phía đáy và phân tích thành nhiều chùm tia có mầu sắc khác nhau gọi là Sự tán sắc ánh sáng". Hiểu như thế nhưng còn thắc mắc vì sao nó có hình vòng cung? Có phải là do ảnh hưởng trái đất hình cầu không? Cứ ôm thắc mắc như thế trong nhiều năm... Cho đến cuối năm 1979, tôi mới làm được một ngôi nhà lá 5 gian bằng chính tre xoan mình trồng... Phải dẫn giải dài dòng vì nó dính đến một chi tiết quan trọng: nhà 5 gian thì không có chái, chỉ có hồi, tức là nó tạo được một khoảng trống tối... Một buổi sớm, khi mặt trời đã soi nắng vào hồi nhà, tôi đứng ở bậc lên lốc (lốc là hệ thống boong ke của Pháp dựng lên trên một phần đất tôi ở), quay lưng về phía mặt trời, đang uống nước bỗng một cơn ho bất ngờ ập đến làm cho ngụm nước trong miệng bật tung ra, trong khoảnh khắc, tôi thấy hình như có một vệt cầu vồng hiện ra trong màn bụi nước... Thế là tôi tiếp tục ngậm nước phun ra nhiều lần và thấy rõ trong màn bụi nước hiện ra một cầu vồng rực rỡ đủ cả tay vịn... Tôi nghĩ, hình cầu vồng hiện ra ở đầu nhà hẳn không do trái đất hình cầu. Lục lọi kiến thức, tôi nhớ có lần đọc một cuốn sách nói về các tinh thể nước thường có xu hướng trở về trạng thái nhỏ nhất có hình cầu. Tôi suy ngẫm và lý giải rằng: Chính những tinh thể nước ở dạng lăng kính hình cầu khi ánh sáng chiếu qua đã tạo nên hình dáng và mầu sắc của cầu vồng trong không gian.

Những lý giải cho những cái tại sao? thế nào? như thế nó có rất nhiều trong suốt cuộc đời tôi, chỉ xin nêu vài thí dụ.
Về Đầu Trang Go down
buixuanphuong09



Tổng số bài gửi : 5834
Age : 79
Registration date : 28/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV   Fri 23 Nov 2012, 08:14

THEO DÒNG HOÀI NIỆM

Tôi đã nêu ra ba thí dụ để các bạn thấy tôi đã vận dụng lòng khát học của mình trong cuộc sống như thế nào, giờ xin được bắt đầu vào dòng hoài niệm:

Tôi biết làm thơ từ năm 1952, khi bắt đầu năm thứ nhất Trung học, tới nay đã tròn 60 năm. Nêu ra con số 60 không phải để khoe mình làm thơ lâu năm, con số 60 ấy nếu đem so với thơ TĐK ở tuổi thiếu niên thì nó chỉ là một số không to tướng. Đời thơ của tôi thực sự mới có ba năm, năm 2010, giao lưu trên đường BĐ với các bạn thơ ở các CLB Unesco Đường và từ năm 2011 vào VNTĐ, giao lưu rộng rãi trên mạng, được học hỏi nhiều mới thực sự có chút thơ. 57 năm trước chỉ là những câu chữ ghép vần ghi lại trang nhật ký cuộc đời, nó dây cà rễ muống không có giá trị văn học, nhưng nó gắn chặt với đời tôi, chia sẻ với tôi bao buồn, vui, sướng, khổ, nên tôi vẫn trân trọng kỷ niệm nó.
Topíc này là tổng kết 60 năm vào đời của tôi, 14 năm trước còn bám váy Mẹ, cuộc đời chỉ có hoa và bướm, 60 năm vào đời với biết bao sóng gió, qua những câu chữ ghép vần ghi trang nhật ký, tôi sẽ phơi bày tất cả cái hay, cái dở của đời tôi. Cái hay nhất của đời tôi là LÒNG HAM HỌC, Ý CHÍ VƯƠN LÊN CẦU TIẾN. Cái dở nhất của đời tôi là SỰ U SẦU, ỦY MỊ, HAY SUY DIỄN LUNG TUNG. Nó là chất độc nguy hiểm nhất của đời sống con người, là nguyên nhân mọi khổ đau bất hạnh của đời tôi.

BÀI THƠ ĐẦU TAY

Mùa Thu năm 1952, sau khi học xong Tiểu học, tôi được cha mẹ cho ra Hà Nội để tiếp tục học lên Trung học. Lần đầu xa cha mẹ, xa các em, xa đồng quê yêu dấu và cũng là lần đầu tiên được biết cảnh thị thành. Những căn nhà đồ xộ, những cảnh nhộn nhịp của phố phường làm cho tôi lạ lùng bỡ ngỡ. Rồi Thu qua, Đông tới, mang theo những cơn gió Bấc lạnh lùng làm cho những người tha hương càng thêm hiu quạnh.
Một buổi tối, sau khi học thuộc bài, ngồi một mình với ngọn đèn con, (Nhà chủ tôi trọ học có một nhà xây, mặt tiền trông ra phố, có điện, phía sau là dẫy nhà lá cho thuê, không có điện) nghĩ tới quê hương
lòng tôi bỗng cồn lên một nỗi buồn da diết. Rồi hình ảnh gia đình, làng xóm như những thước phim thời gian cứ hiện dần lên ngày một đậm nét trong tôi. Kìa, bên ngọn đèn dầu, Cha tôi đang cặm cụi soạn bài, cạnh đó là Mẹ tôi đang cần mẫn vá may, và trong cái ổ rơm ấm cúng, các em tôi đang xúm quanh Bà nghe chuyện cổ tích và chắc đang nhắc tới tôi ở nơi đât khách...

Đêm càng khuya, cảnh vật càng yên tĩnh. Những cơn gió lạnh lùng lọt qua khe cửa làm cho lòng tôi thêm bâng khuâng trống trải. Rồi một nguồn cảm xúc dấy lên...Tôi vội vàng cầm bút chép nhanh những
câu chữ ghép vần, tạm gọi là thơ, những câu thơ mới mẻ, xuất hiện tự đáy lòng, không niêm luật nhưng chứa đựng biết bao tình cảm của tôi...


ĐÊM ĐÔNG NHỚ NHÀ

Canh khuya gió lọt lạnh lùng
Một mình với ngọn đèn chong nhớ nhà
Một mình thơ thẩn vào ra
Nhớ Thày, nhớ Mẹ, nhớ Bà, nhớ em
Gia đình xum họp êm đềm...
Bên đèn thao thức Thày đang soạn bài,
Ngồi khâu U cứ ngáp dài
Một ngày chạy chợ rã rời tấm thân
Mệt, nhưng nào có dám nằm
Vá cho con có áo lành mặc mai
Ổ rơm khúc khích tiếng cười
Bà đang kể chuyện..."Thiên lôi ngã đùng..."

14.11.1952
Số 3 Chùa Vua - Hà Nội *

* 60 năm chưa một lần trở lại, không biêt bây giờ nó là phố gì.
Về Đầu Trang Go down
buixuanphuong09



Tổng số bài gửi : 5834
Age : 79
Registration date : 28/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV   Sat 24 Nov 2012, 09:09

Bài thơ Đường Luật đầu tiên

Đầu năm 1953, tôi mới tập làm thơ được mấy tháng, chưa biết chút gì về niêm luật, đang học thơ Bà Huyện Thanh Quan, rất thích thú với những vần thơ êm dịu của Bà, lại vừa phải làm bài tập bình giảng về bài thơ "Qua đèo Ngang" của Bà, nhân có anh bạn sắp thi lại Tiểu học, tôi liền dựa vào bài này mà làm một bài tặng bạn.
Làm xong đọc lại thấy nó cũng xuôi tai, nhưng điểm từng từ thấy có chỗ chưa đúng. Tôi đem hỏi Thày, được Thày khen, bảo là đúng luật và giảng cho tôi nghe về cái "Nhất tam ngũ bất luận...". Tuy nhiên, lúc đó tôi còn lơ mơ lắm, ngẫu hứng làm được một bài rồi bỏ bẵng. Mãi đến năm 2010, giao lưu trên đường BĐ tôi mới thực sự đam mê thơ ĐL,
nhất là từ khi vào mạng d/đ, được học hỏi nhiều, kiến thức mở rộng thơ mới có chút khởi sắc.


QUA ĐÈO NGANG

Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa
Lom khom dưới núi Tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ mấy nhà
Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia (đa đa)
Dừng chân đứng lại trời, non, nước
Một mảnh tình riêng ta với ta.

Bà Huyện Thanh Quan

KHUYÊN BẠN THI TIỂU HỌC

Khóa trước không may đã hỏng rồi
Khóa này cố nhé Ngọc Liên ơi! *
Luận văn cẩn thận đừng khoe giỏi
Toán đố cố làm lấy cả hai
Chính tả lắng nghe đừng mất lỗi
Bốn câu thường thức trọn là trôi
Quyết tâm, cố gắng và bình tĩnh
Nhất định năm nay phải trúng rồi!

Tháng 4 năm 1953

* Ngọc Liên là người bạn cùng quê, cùng trường, học giỏi nhưng bị trượt oan vì cái môn "Vấn đáp". Thời ấy thi Tiểu học phải đi tỉnh, thi gồm hai phần: thi viết và vấn đáp. Thi viết có bốn môn: Luận tức Tập làm văn, Chính tả, Toán đố, Bốn câu hỏi thường thức về Sử, Địa, Cách trí tức KHTT và Vệ sinh. Xong thi viết phải vào Vấn đáp, hoàn chỉnh cả hai mới trúng tuyển.
Về Đầu Trang Go down
buixuanphuong09



Tổng số bài gửi : 5834
Age : 79
Registration date : 28/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV   Sat 24 Nov 2012, 09:14

NHỚ QUÊ HƯƠNG

"Nước giếng làng Giằng vừa trong vừa mât
Đường cái làng Giằng lắm cát dễ đi"
Ôi câu ca từ ngàn xưa còn đó
Như nỗi lòng nhắc nhở: Nhớ quê hương!

Bình Phiên! Bình Phiên!
Ôi hai tiếng: Bình Phiên!
Gợi cho tôi bao kỷ niệm êm đềm
Bao gương mặt thân quen, bao sắc mầu rực rỡ.
Giếng nước mát trong, bóng đa cổ thụ
Rực rỡ sân đình những buổi xuân sang
Và mái chùa cổ kính, tôn nghiêm
Đền Tiết Nghĩa sáng gương Thái Bạt
Chân mát rượi vì đường làng lắm cát
Dưới cầu Giằng...dòng sông mát thân yêu
Đường hoả xa nhộn nhịp sớm chiều
Ngôi nhà nhỏ phên tre mái rạ...

Nơi đó có Cha tôi ngày ngày rát cổ
Bao nhọc nhằn qua hai tiếng: "Hương sư"!
Có Mẹ tôi tần tảo sớm khuya
Đòn gánh trên vai cuối thôn đầu chợ
Có Bà tôi bên đàn cháu nhỏ
Sống chan hoà với tất cả xóm thôn
Và tuổi thơ tôi cắp sách đến trường
Đời chỉ thấy bướm hoa và thơ mộng.

Ôi! Tất cả đã chìm vào dĩ vãng!
Xóm làng tôi nay trĩu nặng đau thương
Nhân dân thì tan tác muôn phương
Ruộng mầu mỡ trở thành hoang vắng.
Và tất cả chỉ một mầu xám lạnh
Của kẽm gai nhức nhối ngút ngàn
Cỏ mọc ngang đầu chứa chất mối hờn căm
Quanh những khối boong ke ngạo nghễ!
Và còn lại trong tôi nỗi nhớ
Nhớ cồn cào, nức nở....Ôi Quê hương!!!

Mùa Đông 1953
32 Yên Bái Hà Nội

Nhà tôi ở xóm Dưới, cuối năm 1951, Pháp đồn dân nửa làng dưới lên xóm trên. Cuối năm 1952, lại dồn nốt lên các thôn lân cận. Đầu năm 1953, chúng san cả làng thành bình địa, dựng lên hệ thống boong ke kiên cố và lớn nhất Miền Bắc theo kế hoach Na Va. Cả làng tôi lúc đó là một vùng kẽm gai hình mái nhà trùng điệp, kéo dài ra tận các thôn lân cận, có cả một trận địa pháo lớn và một sân bay dã chiến. Cạnh nhà tôi là chiếc lô cốt cao với hệ thống boong ke kiên cố kéo dài sang phần đất của bốn nhà.
Về Đầu Trang Go down
buixuanphuong09



Tổng số bài gửi : 5834
Age : 79
Registration date : 28/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV   Sun 25 Nov 2012, 21:33

KHUYÊN MÌNH

Tháng tháng lương Thày cố bớt cho
Miễn ăn quà vặt kẻo phiền U *
Học hành chăm chỉ nên cơm cháo
Thành đạt, rồi ra sẽ chén bù!

Xuân 1954
12 Trần Xuân Soạn Hà Nội

*Hà Nội thời đó rất nhiều quà vặt. Người ta tính, có 100 đồng, ăn mỗi thứ 5 hào cũng chưa hết. Cha tôi cho mỗi tháng 300 đồng Đông Dương, tiền ăn đã hết 250đ, còn 50đ tiền giấy bút và quà sáng. Cả năm đầu tôi chỉ ăn mỗi sáng 5 hào bánh mỳ, uống nước máy. Một cậu học trò nhà quê lơ ngơ giữa cảnh phồn hoa đô thị, cái gì cũng lạ, ở tuổi 'Ô mai" cái gì cũng thèm cũng muốn thử..., giữ được mình không dễ gì. Nhưng nhờ được giáo dục trong một nếp nhà có truyền thống Nho học lâu đời nên tôi đã vượt qua được nhiều cám dỗ.
Về Đầu Trang Go down
buixuanphuong09



Tổng số bài gửi : 5834
Age : 79
Registration date : 28/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV   Sun 25 Nov 2012, 21:35

MƠ CẬU TÚ

Một gian phòng rộng ở tầng ba (1)
Hai đứa ít xu hoá ở nhờ
Sáng sáng đến trường, chiều bát phố
Vườn hoa, ghế đá bạn cùng ta.

Điện, nước, tiền nhà chẳng phải lo
Ăn thì ra “Tiệm’’ khỏi phiền hà
Mắm, dấm nhà hàng ta thả sức
Canh suông một bát cứ chan hoà!

Cứ thế tháng ngày lặng lẽ trôi...
Phải ăn, phải học, phải nên người
Đíp Nôm(2) quyết đạt cho kì được
Thông, Kí(3)chẳng mơ, muốn TÚ TÀI!(4)

Tháng 4- Giáp Ngọ 1954
12 Trần Xuân Soạn- Hà Nội.

(1)Cuối năm 1953 tôi chuyển đến 12 Trần Xuân Soạn ở cùng 5 người bạn khác, thuê một gian phòng ở tầng 3, góp gạo thổi cơm chung, cuộc sống rất vui tươi hoà hợp. Cuối tháng 3, chiến tranh mở rộng, ác liệt, 4 người bạn phải bỏ học về quê, còn lại hai chúng tôi không đủ tiền thuê nhà. Đang lo lắng thì một duyên may đến: Có người muốn thuê lại với điều kiện: chịu mọi chi phí về điện, nước, tiền nhà; đổi lại, hàng ngày, từ 7-11 và 13 -17 giờ, chúng tôi không được có mặt ở nhà. Thế là hàng
ngày tôi đành, sáng đến trường, chiều mượn ghế đá vườn hoa làm Góc học tập, chủ nhật lang thang cả ngày. May mà năm đó ít mưa, cuộc sống cứ thế kéo dài hêt hai tháng cuối năm học.

(2) Đíp Nôm là bằng Tốt nhiệp cấp II
(3) Thông, Kí là các chức vụ hành chính thời Pháp.
(4) Tú Tài là tốt nghiệp cấp III. Thời tôi cả huyện mới có một trường Tiểu học. Tôi phải học Cha ba năm lớp Sơ đẳng (ba) vì không có lớp
trên. Mãi năm học 50-51 TT Cẩm Giàng mới có trường Tiểu học.
Cha tôi mới đỗ SÉC, tức là hết Tiểu học đã được bổ Hương sư, năm đó tôi đã học hết Thành chung năm thứ hai(lớp7), hai năm nữa kiếm được tấm bằng Đíp Nôm đã có thể đi làm kiếm tiền nuôi gia đình và ước mơ vươn tới tấm Bằng TÚ TÀI TOÀN PHẦN. Tuy nhiên:


KHÔNG CÓ GÌ QUÍ HƠN ĐỘC LẬP TỰ DO!
Về Đầu Trang Go down
buixuanphuong09



Tổng số bài gửi : 5834
Age : 79
Registration date : 28/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV   Mon 26 Nov 2012, 19:33

NHẮN BẠN

Lặng nhìn hoa lựu rắc bên song
Nghĩ tới ngày mai nát cõi lòng
Mộng học tan rồi còn chi nữa
Còn chăng ôi chỉ giấc phù dung!

Nào phải rằng tôi chịu đớn hèn
Đường đời gian khổ ngại đua chen
Ao tù, nước đọng đành cam chịu
Lỡ dở công danh, thẹn sách đèn.

Tôi cũng muốn đi kiếm việc làm
Nuôi mình ăn học dẫu gian nan.
Lập thân - thân lập, đời sương gió
Mệt óc, ngót lòng vẫn cứ ham!

Khốn nỗi đời tôi còn nặng gánh
Mẹ đau, em dại...Biết sao đây?
Ruộng đồng mới nhận trông con lớn!
Rứt áo làm sao với cuốc cày?

Thôi bạn đi đi chớ đợi chờ!
Tôi đành chôn chặt mọi niềm mơ.
Học đường! Ôi chỉ trong mộng ảo,
Leo lét đèn khuya sách hững hờ!

Tế Bằng thu 1955

Trước hoà bình năm 54, Cha tôi là giáo viên trường làng, Mẹ tôi buôn vặt, cuộc sống thanh bần cũng tạm qua ngày. Sau Hoà bình, Cha tôi là giáo viên thu dung, Mẹ tôi không còn buôn bán được, được tạm chia mấy sào nhưng chưa quen làm ruộng, lại đau ốm luôn, nhà 7 miệng ăn, kinh tế rất thiếu thốn. Tôi rất khát khao học tập, các bạn rủ tôi đi kiếm việc làm, tự nuôi mình ăn học. Nhưng, hoàn cảnh gia đình như thế, là con lớn tôi làm sao dám rứt áo ra đi?
Về Đầu Trang Go down
buixuanphuong09



Tổng số bài gửi : 5834
Age : 79
Registration date : 28/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV   Tue 27 Nov 2012, 08:06

ĐÊM TRĂNG DẠO MÁT

Trong nhà nóng nực chẳng nằm yên
Chị Nguyệt nhòm song ý động viên
Hãy dậy ra ngoài đi dạo tí
Trăng thanh, gió mát ngủ chi em!

Dạo gót đường quê hứng gió đồng
Hoà mình với cuộc sống quê hương
Đường cày rèn luyện tay luôn vững
Ngọn bút nào quên mộng Ghế trường!

Mộng học ngày đêm vẫn cháy lòng
Nhưng không để phí tuổi thanh xuân
Cày sâu, cuốc bẫm...không rời bút
Tự học kiên trì vẫn vững tâm.

Luôn hỏi Tại sao? với Thế nào?
Mắt nhìn muốn thấu các vì sao!
"Học vấn là thang không nấc chót..."
Tay cày, tay bút chẳng hoài đâu!

Đã tự nhủ lòng: Nguyện hiến dâng
Trái tim, khối óc tuổi thanh xuân
Cho Đoàn, cho Đảng, cho Dân tộc
Không tính, không suy, chẳng ngại ngần.

Không suy, không tính, lòng thanh thản
Như ánh trăng vàng chẳng gợn mây
Nhẹ gót về nằm yên giấc ngủ
Trong mơ ăm ắp ánh trăng đầy.

Bình Phiên Thu 1957

Thơ tôi rất nặng u sầu, đây là bài thơ duy nhất tôi làm trong tâm trạng sảng khoái, vô tư nhất. Tôi luôn khát khao muốn tự học nhưng chưa đủ duyên. Chỉ đến khi ...trong cơn tuyệt vọng định huỷ hoại đời mình, mới lại vùng dậy và việc tự học mới thành công.
Về Đầu Trang Go down
 
THEO DÒNG HOÀI NIỆM ĐV
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 8 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN THƠ :: THƠ TRỮ TÌNH SÁNG TÁC ::  Góc thơ :: BùiXuânPhượng-