Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Câu đối NGỰA 2 by Trà Mi Today at 04:44

BÊN LỀ CUỘC ĐỜI by HanSiNguyen Yesterday at 22:14

Chúc tết 1 by Lê Đức Trí Yesterday at 17:58

Chúc tết 2 by Lê Đức Trí Yesterday at 17:56

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 16:28

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 12:48

Chiến Tranh Thương Mại Mỹ-Trung by tvqm Yesterday at 09:37

Vì sao bạn sợ nghèo? by Huỳnh chí thông Yesterday at 08:25

Thơ Thiền (Tuệ Hành Trụ Tọa Ngọa) by mytutru Yesterday at 07:52

Nguồn gốc điển tích lạ by Trà Mi Yesterday at 05:32

12 chòm sao khiến người yêu thật là khổ by Trà Mi Yesterday at 05:27

Hoa gieo tứ tuyệt 3 by buixuanphuong09 Yesterday at 03:08

TÌNH BUỒN by lehong Sun 09 Dec 2018, 20:43

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Sun 09 Dec 2018, 20:34

Họa thơ Thiên Mytutru by buixuanphuong09 Sun 09 Dec 2018, 16:09

Họa Thơ 2016 và 2017 by mytutru Sun 09 Dec 2018, 07:59

Bộ sưu tập côn trùng 2 by buixuanphuong09 Sun 09 Dec 2018, 07:27

Chuyện Bí Ẩn by mytutru Sat 08 Dec 2018, 20:18

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang by Ai Hoa Sat 08 Dec 2018, 12:50

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Ai Hoa Sat 08 Dec 2018, 12:45

Những vụ xử án ly kỳ trong lịch sử by Ai Hoa Sat 08 Dec 2018, 12:37

Những Con Mắt Trần Gian - Hàn Lệ Nhân by Ai Hoa Sat 08 Dec 2018, 11:21

HÒN VỌNG PHU by Phương Nguyên Fri 07 Dec 2018, 07:14

ÐÔI MẮT NGỌC by BachVanNhi Fri 07 Dec 2018, 02:49

DẤU CHÂN TRẦN THẾ by BachVanNhi Fri 07 Dec 2018, 02:46

01. Góc Vườn Đào 2011-2014 by mytutru Thu 06 Dec 2018, 18:21

Chúc Mừng Sinh Nhật Bảo Minh Trang by Bảo Minh Trang Thu 06 Dec 2018, 07:53

Truyện xưa - Ái Hoa by Ai Hoa Thu 06 Dec 2018, 07:20

Nếu vua Quang Trung không mất sớm by Ai Hoa Thu 06 Dec 2018, 07:12

GIÀ MONG by buixuanphuong09 Thu 06 Dec 2018, 05:29

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Chuyện cổ tích dành cho tuổi bốn mươi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Tiểu Nhã Đình



Tổng số bài gửi : 62
Registration date : 27/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Chuyện cổ tích dành cho tuổi bốn mươi   Thu 01 Mar 2012, 05:40


Tâm móc chùm chìa khóa mở cửa vào nhà. Cô nhìn thấy một dòng chữ của chồng viết trên tấm bảng đặt ngay đằng sau cánh cửa
“Chiều nay anh không ăn cơm nhà”
Ngay phía dưới là dòng chữ của đứa con gái
“ Mẹ. Chiều nay học xong con phải đi dự sinh nhật một đứa bạn nên con không ăn cơm ở nhà đâu”
Đọc xong hai câu của chồng và con gái, tự nhiên Tâm thấy rã rời.Cô đặt tập vở của học sinh lên chiếc bàn làm việc rồi đi ra mở tung những cánh cửa sổ cho cái không khí tù túng trong căn nhà thoát đi. Một nỗi bực bội mà cô không rõ nguyên cớ chậm chạp dâng lên trong người. Cô bỗng thấy muốn đập phá một cái gì đó. Cô giống như một bình ga đầy ắp bị hở chỉ đợi một tia lửa nhỏ là bùng nổ. Rất may, nhà không có ai nên tia lửa ấy không xảy ra. Cô đi ra ngoài sân. Trời sắp mưa. Bầu trời vần vũ những đám mây đen. Một cơn gió thốc đến cuốn lên trời những chiếc lá khô rồi những chiếc lá ấy lại lả tả rơi xuống xung quanh cô. Nhưnghạt mưa bắt đầu lắc rắc rơi. Mặc! cô vẫn đứng như trời trồng giữa sân. Trong cái nền xám sịt của một buổi chiều giông bão. Giữa đám lá khô bị gió cuốn lên mù mịt cái bóng im lìm của cô trong chiếc áo dài trắng nổi lên như một giấu chấm than giữa cuộc đời.
Mưa trở nên nặng hạt. Cô đi vào trong nhà, nằm vật ra chiếc giường lấy cái gối chùm lên mặt. Cô nằm bất động. Trống rỗng và cô đơn. Màn đêm sập xuống lúc nào cô cũng không biết. Cô cứ nằm yên, không ngủ mà cũng chẳng thức. Vô thức như một người đang sống thực vật. Rất lâu sau cô mới ngồi dậy, không bật đèn, cứ thế đi vào bếp cất những thực phẩm cô mua định nấu cho bữa tối vào tủ lạnh rồi lấy ra mấy lát bánh mỳ kẹp với mấy miếng thịt hun khói và pho mát rồi tựa lưng vào cánh tủ lạnh trệu trạo nhai lát bánh và im lặng nhìn căn bếp lạnh tanh.
Linh hồn của một gia đình nằm ở đâu? Căn bếp. Một căn bếp đỏ lửa, tiếng mỡ sôi trên chảo, tiếng dao băm vào thớt lách cách, mùi thức ăn bốc lên thơm phức và tiếng chồng suýt xoa
-Ngon quá! Em thật tuyệt vời.
Tiếng con gái mách mẹ
-Mẹ! bố lại bốc kìa
Cô cầm cái đũa nấu đánh nhẹ vào tay chồng.
-Tay bẩn thế mà cũng bốc. Khiếp!
Một giấc mơ của một gia đình thành đạt? Chao ơi! Ngọn lửa trong bếp nhà Tâm cứ lụi dần theo sự thành đạt của gia đình. Căn bếp cứ lạnh lẽo dần và linh hồn của gia đình Tâm cũng nhạt nhòa dần theo ngọn lửa bếp tàn lụi


. *
* *


Tâm mở máy vào diễn đàn, mở trang thơ của mình, Tâm thấy một anh chàng có tên là Nguyễn Duy lân la đến làm quen. Anh ta viết:
“Cô bạn ơi! Đọc bài “Muốn “ của cô bạn làm tôi cũng thấy “Muốn” quá. Ờ nhỉ! Sao những ước muốn nho nhỏ của con người lại khó thực hiện được đến vậy. Tôi thử viết cái muốn của mình cho cô bạn xem nhé

Muốn
Anh chẳng muốn gì nhiều đâu
Chỉ mong anh được gội đầu dùm em
Lá sả thơm tưới tóc mềm
Nghiêng nghiêng ánh mắt nhìn lên em cười
Làm trai đi bốn phương trời
Bỗng thèm chải tóc cho người mình yêu
Liêu xiêu một mái tranh nghèo
Câu thơ viết cũng liêu xiêu vì tình
Tóc em hong dưới nắng hanh
Thơ anh hong dưới long lanh mắt người
Dịu dàng có một làn môi
Cũng đang hong dưới một trời yêu thương"

“Bài thơ dịu dàng quá”Tâm thầm nghĩ. Một cái gì đó không rõ bất chợt vương vào tâm trí cô. Cái gì nhỉ? Cô gái tự hỏi nhưng không trả lời được. Cô lẩm nhẩm đọc lại bài thơ

Lá sả thêm tưới tóc mềm
Nghiêng nghiêng ánh mắt nhìn lên em cười

Trời ơi ! cảnh này sao mà gần gũi thế. Ngày xưa chồng Tâm vẫn giúp cô gội đầu bằng nước sả và bao giờ cũng thế, sau mỗi lần giúp vợ gội đầu, đêm ấy họ lại gần gũi nhau và bao giờ chồng cô cũng vùi sâu mặt mình vào mái tóc óng mượt đẫm hương sả thơm nồng của cô, căng phổi hít một hơi dài để cho hương sả thấm sâu vào tim phổi lan đi khắp cơ thể rồi quện với hương tình thành một mùi hương đặc biệt bao trùm lấy hai người. Tâm buột ra một tiếng thở dái, cô quay lại nhìn chồng. Chồng cô đang ngủ say sau một ngày làm việc cật lực. Một cánh tay anh thò ra ngoài màn, cô đứng lên đi lại bên giường nhẹ nhàng nâng cánh tay anh đưa vào trong màn. Ngồi xuống bên mép giường, Tâm cứ thế nắm lấy bàn tay chồng. Anh vẫn ngủ vùi. Một mùi hương xả từ bài thơ dâng lên tràn ngập trong hồn cô. Đêm tĩnh lặng và sâu thẳm. Tiếng đồng hồ tích tắc nhỏ từng giọt vào quá khứ.
Đã qua lâu lắm rồi cái cảnh “Liêu xiêu một mái tranh nghèo”. Chồng Tâm đã chiến đấu cật lực để thay thế nó bằng một ngôi nhà ba tầng đầy đủ tiện nghi nhưng cũng từ lâu lắm rồi hương xả không còn ấm nồng trong những căn phòng khép kín. Có lẽ hương xả chỉ thơm ở những nơi thoáng đãng có gió lùa và có những tia nắng hanh vàng. Chao ôi! Sao bây giờ Tâm thèm được xõa tóc hong dưới nắng hanh để cảm nhận bàn tay anh mơn nhẹ trên mái tóc đến vậy. Kiệt sức bởi một khát khao đến bỏng cháy,cô quỳ sụp xuống nền đá hoa áp mặt mình vào lòng bàn tay anh. Con tim thốt lên tiếng thầm thì đau đớn
-Tỉnh dậy đi anh! Ôm em đi anh


*
* *

Sáng hôm sau, lúc cả nhà ngồi vào bàn ăn sáng anh nhìn cô lo lắng
-Sao mắt em dạo này thâm quầng vậy? Em bị mất ngủ à?
Con tim cô ngân lên một tiếng ngân xao xuyến. Cô “Vâng” một tiếng nhỏ và chờ đợi những câu hỏi quan tâm tiếp theo nữa của chồng nhưng anh chỉ bảo
-Em nên mua mấy vỉ Rotunđa ( Một loại thuốc ngủ nhẹ) để sẵn ở nhà. Thôi ăn đi! Anh còn phải đi.
-Hôm nay là chủ nhật mà.
-Ừ ! nhưng hôm nay đối tác lại hẹn gặp
Nói rồi anh ăn vội vàng xuất ăn sáng, đứng dậy bảo với cô
-À! Trưa nay anh không ăn cơm ở nhà đâu.
Tâm bỏ bát, đưa chồng ra cửa, nhìn theo cho đến khi bóng anh khuất hẳn. Cô muốn khóc. Ngày xưa, thủa còn nghèo khó, mỗi khi cô bị cảm là anh đã cuống quýt cả lên. Anh nấu cháo, bắt cô nằm nguyên ở trên giường và tự tay mình bón cho cô từng thìa cháo. Bát cháo chẳng có gì, lần nào sang lắm là có một quả trứng gà đập vào nhưng những lá tía tô và ánh mắt lo lắng của anh bao giờ cũng làm Tâm khỏi cảm.
-Em nên mua mấy vỉ Rotunđa để sẵn ở nhà
Cô nhớ đến câu anh vừa nói. Một mùi hương xả, hương tía tô bỗng ngát dậy trong cô. Cô chậm chạp quay lại bàn ăn,con gái cô đã ăn xong đang thu dọn bàn ăn. Nó hỏi Tâm
-Mẹ không ăn nữa ạ?
Cô nhìn vào cái bát còn đang ăn dở buồn bã lắc đầu.
Nó nhanh chóng dọn bát đĩa rồi xách cái túi bảo mẹ
-Mẹ ơi con đi đây. Trưa nay con không ăn cơm nhà đâu.

Con bé đi rồi, căn nhà thành trống hơ trống hoác. Tĩnh lặng và buồn tẻ, cô đi đến bàn máy tính mở máy vào diễn đàn.

Tâm tính vốn nhút nhát và kín đáo. Cô tự bằng lòng với cuộc sống hiện tại của mình. Mọingười chỉ thấy ở cô một cô gái đẹp nhưng hiền lành , chăm chỉ, nhẫn nhịn, những đức tính của một cô gái việt cổ điển mà mọi chàng trai đều mơ ước khi kén vợ. Không một ai có thể nghĩ rằng bên trong cái dáng người mảnh dẻ và yếu đuối kia là cả một khát khao bỏng cháy. Chính cô, cô cũng không biết mình có điều ấy cho đến một ngày cô vào mạng và cô mới phát hiện ra rằng không phải thế.

Tâm lướt nhanh qua những trang trong diễn đàn. Đây rồi. Cô dừng lại ở trang thơ của anh chàng có tên là Nguyễn Duy ấy và bắt đầu đọc. Ngay bài thơ đầu tiên của trang thơ đã khiến cô sửng sốt. Có một cái gì đó quá bạo liệt. Nhiều câu thơ cứ như một thùng thuốc súng chỉ muốn nổ tung phá tan đi những cái gì vốn vẫn được coi là là khuôn mẫu về đạo đức của cuộc đời

Ai lên án em ?
Trái tim đam mê
Ai Khinh bỉ em?
Trái tim đĩ thõa
Ai xót thương em?
Trái tim nát vỡ

Tôi ân hận chưa một lần ấp ủ
Một trái tim cuồng nhiệt đến nhường kia

Cảm ngĩ khi đọc 24 giờ trong đời một người đàn bà


Tâm thầm đọc lại khổ thơ trong đầu. Tư lự, cô ngả mình ra chiếc ghế ngửa mặt lên trời tự hỏi

“ Chẳng lẽ có một người dám yêu cô gái ấy?”

Câu chuyện này cô đã đọc từ rất lâu rồi,cách đây hai mươi năm. Bây giờ cô cũng không nhớ nổi cốt truyện nữa nhưng cô nhớ rất rõ hồi ấy , sau khi đọc xong câu chuyện cô đã tức giận đến mức đã ném cả cuốn sách vào bếp . Thế mà hôm nay có một người ngợi ca một cô gái như thế. Trong lòng đầy bực bội, cô viết cho anh chàng dở hơi trong diễn đàn.

“Tôi cũng đã từng đọc câu chuyện này nhưng rất tiếc tôi không thể nghĩ như bạn. Ít nhất chúng ta cần phải có những chuẩn mực về đạo đức”

Mấy hôm sau, cô đọc được trả lời của anh ta trong diễn đàn

“Bạn đọc nó năm bạn bao nhiêu tuổi? Hai mươi phải không? Và chắc bạn đã tức giận và khinh bỉ cô gái ây. Bây giờ bạn hãy đọc lại chuyện ấy đi.Ở tuổi bốn mươi bạn đã đủ độ chín để đọc lại chuyện ấy rồi. Lúc ấy bạn phê phán tôi cũng không muộn mà ( Bạn đừng đọc trên mạng dịch dở lắm. Bạn hãy tìm đọc bản dịch của nhà xuất bản văn học. Nếu bạn không tìm được hãy Pm cho tôi, tôi sẽ gửi nó cho bạn)

Làm sao có thể tìm được cuốn sách của nhà xuất bản văn học cách đây đã mấy chục năm,cô đành PM cho anh ta và mấy hôm sau cô nhận được nó trong email của mình. Cô bình tĩnh đọc lại chuyện này và đúng như anh ta nói, cảm nhận của cô về câu truyện đã khác hẳn. Sau đó vài hôm, cô nhận được Pm của anh ta

“Bạn đã đọc xong chưa? Bây giờ xin bạn đọc lại bài thơ của tôi một lần nữa. Tôi sẽ rất vui nếu như trong bạn đã có điều gì đó thay đổi”

Cô đọc lại bài thơ của anh và dây cháy chậm của thùng thuốc súng trong cô bén lửa.
Và như ngôi sao băng vụt tắt giữa nền trời
Còn để lại bao dư huy chói lọi
Còn hơn sống tầm thường và giả dối
Suốt cuộc đời không nhớ nổi điều chi
Cô lại ngả người trên ghế ngửa mặt nhìn lên trần nhà. Câu thơ như một nhát dao khứa vào lòng cô dớm máu. Cuộc đời cô nhòa nhạt. Không vui, không buồn. Nó bình lặng và tẻ nhạt. Giữa căn nhà trống vắng, giữa nỗi cô đơn đến nao lòng, cô bỗng muốn gào to “Cuộc đời ta có gì để nhớ đây?” Cô úp mặt vào lòng bàn tay. Đoạn dây cháy chậm cháy hết, thùng thuốc súng trong cô bùng nổ. Cô Pm cho anh ta.
“Cám ơn anh đã đưa em tới một khúc ngoặt của cuộc đời. Mà anh này, đọc anh em thấy hoang mang quá, lúc thì thấy anh như một người từng trải, một ông già đang ngồi tổng kết cuộc đời mình. Lúc lại thấy anh như một cậu bé tuổi teen vui tính và cuồng nhiệt. Anh bao nhiêu tuổi vậy? Nếu có thể cho em biết để em xưng hô cho phải phép”

Không có câu trả lời cho câu hỏi của cô. Thay vào đấy là một bài thơ ngắn
Xin đừng hỏi tuổi gái tơ
Xin đừng hỏi tuổi nhà thơ làm gì
Hãy yêu đi.
Hãy bay đi
Cùng vần thơ với thầm thì yêu thương
Cho dù mái tóc pha sương
Chữ tình đến chêt vẫn còn vương tơ
Đời tôi mãi mãi dại khờ
Con nai ngơ ngác bên bờ ái ân
Một trăm năm
Một nghìn năm
Vẫn luôn lúng túng khi cầm bàn tay
Thơ không có tuổi người ơi
Cô mỉm cười khi đọc bài thơ. Một cái gì đó lạ lắm đang từ từ len vào cuộc sống của cô. Cô không biết gọi nó là gì nhưng chắc chắn một điều từ khi có nó cuộc sống của cô bớt cô đơn và trống trải.

Rất muộn chồng Tâm mới về nhà. Cô tắt máy tính đứng lên đón chồng với tất cả sự dịu dàng của một cô gái Hà thành cổ điển
-Anh đã ăn gì chưa? Em đi dọn cơm cho anh ăn nhé.
Chồng cô ngồi xuống ghế mệt mỏi lắc đầu
-Anh ăn rồi. Em pha cho anh xin ấm trà.
Tâm dùng nưốc sôi tráng ấm chén, cho trà vào ấm rót nước sôi vào lắc đều rồi đổ nước tráng chè đi. Xong xuôi, cô cẩn thận đổ vào ấm lưng ấm nước đợi một lúc cho nước ngấm mới rót ra chén và đẩy bộ ấm chén ra trước mặt chồng. Anh cầm chén nước lên , không chịu nổi, anhngáp một cái đến sái quai hàm làm chén nước chao nghiêng đổ cả ra áo. Tâm nhìn chồng ái ngại. Cô ngồi xuống bên cạnh lấy tay xoa xoa vào chỗ áo bị ướt hỏi giọng lo lắng.
-Có nóng không anh? Anh có bị bỏng không? Để em đi lấy áo cho anh thay nhé?
Chồng Tâm nắm lấy tay cô. Gương mặt anh dãn ra, những mệt mỏi tan biến. Ngần ngừ một thoáng cô rụt rè hỏi chồng
-Anh không thể bớt công việc đi một chút được sao?
Anh nhìn cô cười và lắc đầu
-Không được em ạ. Trong kinh doanh chỉ có hai con đường một là không làm gì cả hai là phải chiến đấu hết mình và hy sinh hết mình. Thôi anh đi ngủ trước đây. Anh mệt lắm rồi.
Anh lên giường đi ngủ. Chỉ một thoáng sau, cô đã nghe thấy tiếng thở đều đặn của chồng. Anh đã ngủ say. Lại chỉ còn lại một mình Tâm. Căn nhà lại rộng ra đến mênh mông. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ lại từng giọt , từng giọt vào quá khứ. Cô bỗng thấy những người đàn ông thật là tham lam và ích kỉ. “Phải chiến đấu hét mình, phải hi sinh hết mình” và em chính là vật để anh hi sinh đầu tiên đấy anh có biết không? Cô ngồi lặng bên mép giường nhìn chồng đang ngủ say mà trong lòng cuộn xoáy lên những tình cảm trái ngược. Cô biết ơn chồng. Anh đã chiến đấu hết mình để cho cô một cuộc sống no đủ và dư dả . Cô biết, kiếm được đồng tiền một cách sạch sẽ thật không dễ. Ra ngoài đường, cô thấy bao nhiêu người lăn lưng ra làm việc cật lực mà cuộc sống của họ không bằng một phần nhỏ của cô. Nhưng mặt khác ,cô lại rất giận chồng. Đàn ông chí ở bốn phương có phương nào hướng về vợ?Sao anh không bao giờ biết dừng lại. ? Sao anh chỉ biết hướng về phía trước mà không một lần ngoái lại xem đã để lại gì phía sau mình?
Hoang mang trước những suy nghĩ của mình, cô cần một ai đó để chia sẻ như người thợ cắt tóc trong một chuyện cổ tích đã phải đào một cái lỗ trên mặt đất để nói vào đấy điều mà anh ta muốn nói” Nhà vua có đôi tai lừa”. Cô chợt nghĩ đến Duy. Ước gì giờ này anh ta vẫn còn trên mạng. Cô mở mày vào diễn đàn. Tên anh chàng Duy vẫn ở ngay đầu trang. Cô mở Pm nhưng ngần ngừ chẳng biết viết gì. Có vô duyên quá không khi mà nói với một người không quen biết những tâm sự của mình? Cô tự hỏi nhưng rồi mong muốn được chia sẻ đã thắng

“Giờ này mà anh vẫn trong diễn đàn à? Anh đã đọc câu chuyện cổ tích nhà vua có đôi tai lừa chưa?”

Cô viết và lập tức anh ta trả lời

“Em đang có tâm sự đúng không? Em đang cần một cái hố đất vậy em hãy nói đi. Anh xin làm cái hố đất ấy. Cái hố này không chỉ biết lắng nghe mà nó còn biết chia sẻ em ạ. Em nói đi đừng ngại. Chúng ta có ai biết ai đâu”

Cô đã kể với anh về mình, về những suy nghĩ, những mong muốn, những thất vọng. Cô viết như chưa bao giờ được viết. Từng chữ một như con nước trong hồ chứa bị vỡ đập cứ thế tuôn trào, gầm thét. Hồ nước vơi dần, dòng nước đã hiền hòa trở lại,cô bỗng thấy lúng túng. Cô viết

“… Ôi! Em viết lăng nhăng gì thế này? Anh đừng trách nhé. Em xin lỗi vì đã làm mất thời giờ của anh”

Thư gửi đi. Cô ngồi chờ đợi trả lời. Anh ta im lặng rất lâu đến nỗi cô tưởng anh ta không trả lời mình. Cô định tắt máy đi ngủ thì dòng chữ “Bạn có thư riêng” hiện ra. Hấp tấp cô vội vàng mở thư

“Anh xin lỗi—Anh ta viết—Anh chẳng biết chia sẻ với em thế nào. Anh không muốn nói với em những câu an ủi mà thông thường người ta vẫn nói như “Em hãy cố gắng chịu đựng. Hãy thông cảm cho chồng mình. Hãy vì đứa con v…v…” cách đó không phải là bản tính của anh. Nhưng nói thật với em những suy nghĩ của mình thì anh không dám. Anh đành chỉ là một hố đất thông thường để cho em vợi đi những bức xúc của cuộc đời. Tha lỗi cho anh nhé”

Đọc xong cô cảm thấy tức giận. Cô trả lời anh.

Em thấy thật thất vọng về anh.Nếu vậy thì em còn cần anh để làm gì? Ngày mai em sẽ đào sau nhà em một cái hố đất để nói vào đấy vậy
Chào anh

Gửi thư đi, cô tắt máy đi ngủ


Ba hôm sau cô mới quay trở lại diễn đàn.Mở hộp thư, Cô thấy ba bức thư của anh chàng trong ấy, mỗi hôm một bức. Cô mỉm cười. Cái tính đành hanh thủa còn con gái trong cô sống lại. Cô thích thú nghĩ đến cái dáng vẻ cuống quýt của anh chàng khi đọc lá thư đầy giận dỗi của cô. Cô đã định không thèm đọc thư anh ta nhưng không hiểu sao có một cái gì đó không thể cưỡng lại buộc cô phải đọc những lá thư đó và cô lại chưng hửng. Anh ta không có vẻ gì là cuống quýt như cô nghĩ. Anh ta chỉ xin lỗi nhưng cũng nói thẳng “ Làm sao anh có thể góp ý cho em được khi chưa biết gì về em? Chưa biết gì về hoàn cảnh của em? Những điều em nói có thể chỉ là cảm nhận của em thôi mà cảm nhận của con người (Nhất là những người có tình cảm mềm yếu như em ) nhiều khi chỉ là sự ngộ nhận Trời sinh ra hai cái tai em ạ”
Đọc những câu đó,mặt cô đỏ lên. Sao mình lại nghĩ anh ta cuống quýt được nhỉ? Đúng là mình ngộ nhận. Mà anh chàng có vẻ là một người nghiêm chỉnh có thể tin cậy được. Cô thầm nghĩ. Đóng hộp thư lại cô đi vào diễn đàn. Anh chàng vừa có một truyện ngắn. Cô mê mải đọc. Càng đọc , cô càng cảm thấy bức bối nhưng như có một ma lực câu chuyện cứ thế cuốn cô đi. Đến cuối chuyện thì cô không thể chịu đựng được nữa. Cô viết vào trong diễn đàn

“Bạn ác lắm! Sao bạn lại có thể để cho hai mẹ con đối diện với một mối tình? Con tim tôi không chịu nổi”

Anh ta trả lời cô qua đường thư riêng

“Không phải là anh ác mà là anh can đảm nhìn thẳng vào cuộc đời để tìm ra giữa những cái gai nhọn hoắt của bụi xương rồng có một bông hoa cực đẹp. Còn em, em nhắm mắt lại để hình dung ra một đóa quỳnh hoa nở dưới ánh trăng ngà trong một đêm mưa bão. Và theo anh đấy chính là nguyên nhân của những hụt hẫng, chán nản trong em. Đừng tự đánh lừa mình”

Cô lại ngả người nhìn lên trần nhà. Anh ta đã đoán trúng tâm bệnh trong cô nhưng lại không nói cách chữa. Ngần ngừ một thoáng, cô viết cho anh

“Anh này sao những trải nghiệm của anh lớn quá vậy? Em muốn hỏi anh một điều : Liệu có tìm thấy được ở trong diễn đàn một người yêu mình có thể chia sẻ được với mình những vui buồn . Luôn mong nhớ mình nhưng lại không bao giờ nói đến hôn nhân được không hả anh? Như thế liệu có tội lỗi không anh?”

Cô gửi thư đi. Một lúc lâu không thấy anh ta trả lời rồi tên anh ta biến mất khỏi diễn đàn. Cô cũng tắt máy lên giường đi ngủ. Nằm cạnh chồng, cô trằn trọc không sao ngủ được. Câu “ Can đảm nhìn thẳng vào cuộc đời để tìm thấy giữa bụi xương rồng tủa tủa những cái gai nhọn hoắt có một bông hoa cực đẹp” Đã làm cho cô khó ngủ. Cô nhẹ nhàng ngồi dậy im lặng ngắm nhìn chồng đang ngon giấc. Bỗng nhiên một cảm giác có lỗi ùa đến xâm chiếm tâm hồn cô. Cô cầm bàn tay chồng lên, áp vào mặt mình. Sao mình không nhìn thấy trong cái khô khan của anh là cả một tình yêu vô bờ. Anh đã dùng những giọt mồ hôi của mình để nói lên điều ấy. Anh! Hãy tha thứ cho em. Em sai rồi. Cô đi ra bàn viết và lần đầu tiên cô viết về chồng mình từ khi vào trong diễn đàn. Kết của bài thơ cô viết
Và em, và anh cũng thế
đã thương hết lòng, hay chưa?!
Viết xong bài thơ cô thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Cô lên giường , ôm chặt lấy anh, vùi mặt mình vào bộ ngực vạm vỡ của chồng và ngủ một giấc ngon lành
*
* *
Hai hôm sau, anh chàng Duy ấy mới viết thư cho cô. Anh ta viết

“Anh xin lỗi bây giờ anh mới trả lời được em. Anh đã suy nghĩ kĩ điều em hỏi và anh thấy điều ấy có thể được. Hồi bé chúng ta thường đọc những câu chuyện cổ tích và chúng ta đã ước mơ thành công chúa và hoàng tử. Những giấc mơ đó đã nuôi dưỗng trong ta những điều tốt đẹp,đã cho ta những thứ ta thiếu thốn trong tâm hồn. Vậy tại sao khi lớn lên chúng ta lại không có quyền đọc những câu chuyện cổ tích của lứa tuổi chúng ta để bù đắp vào tâm hồn ta những thứ mà cuộc sống khắc nghiệt đã lấy đi mất? Nhưng em nói đúng. Dù sao cuộc đời cũng cần phải có những chuẩn mực đạo đức nên anh nghĩ điều ấy chỉ nên thực hiện với một điều kiện hai người không bao giờ được gặp nhau. Hãy coi tình yêu ấy như một câu chuyện cổ tích dành cho lứa tuổi bốn mươi để cho cuộc sống của chúng ta thăng hoa . Và có một điều anh muốn hỏi lại em: Liệu anh có thể trở thành một phần trong câu chuyện cổ tích của em không?”

Cô mơ màng nhìn lên trần nhà. Chồng cô từ ngoài sân bước vào nhà. Anh ngạc nhiên nhìn cô
-Sao hôm nay trông em rạng rỡ thế?
Cô ôm lấy chồng nở một nụ cười bí hiêm.
-Em vừa đọc được một câu chuyện cổ tích trên mạng anh ạ.
Chồng cô cười
-Bốn mươi tuổi rồi còn thích đọc truyện trẻ con
-Không! –Cô nói—Đây là câu chuyện cổ tích viết cho lứa tuổi bốn mươi mà anh
*
* *
Ở đầu kia thành phố cũng có một người đang mơ màng ngắm vầng trăng thượng huyền đang xê xế phía trời Tây trong tiếng cằn nhằn không dứt của người vợ đang thiếu tiền
Hà nội 1-9 -2009

Tác giả: NGuyễn Thế Duyên
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 8078
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện cổ tích dành cho tuổi bốn mươi   Thu 01 Mar 2012, 09:50

Truyện rất hay, cám ơn Tiểu Nhã Đình đã sưu tầm! AH cũng thích truyện cổ tích ... người lớn lắm đấy! :laughing15:

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Tiểu Nhã Đình



Tổng số bài gửi : 62
Registration date : 27/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện cổ tích dành cho tuổi bốn mươi   Thu 01 Mar 2012, 13:21


Cảm ơn bạn Ái Hoa, Nhã ĐÌnh đăng tiếp 1 truyện nữa.

Cô ơi em muốn đi học
Xin dùng truyện ngắn này thay cho một nén
hương thắp lên để tưởng nhớ một thiên thần
Bé Thủy
Các học sinh đứng dậy chào khi tôi bước vào lớp. Tôi chào lại rồi cho các em ngồi xuống và hỏi em lớp trưởng.
-Lớp ta hôm nay nghỉ bao nhiêu bạn?
-Thưa cô sáu bạn ạ.
Tôi cố nén một tiếng thở dài. Cầm lấy viên phấn ghi vào một ô nhỏ ở góc bảng
Sĩ số: 45 Vắng mặt:6
Xong việc, tôi ra bàn ngồi mở cuốn sổ điểm chăm chú dò tên học sinh trong sổ
-Nào ! mời em Thắng lên chữa bài tập số hai.
Một thằng bé đứng dậy. Tóc nó nhuộm chỗ vàng chỗ đỏ,mặt câng câng không một chút sợ hãi hay ngượng ngùng.
-Thưa cô bài này em chưa làm được ạ.
-Thế em làm được bài nào?
Không hề lúng túng, nó thản nhiên nói
-Thưa cô em chưa làm được bài nào cả
Nghe nó nói mà máu tôi dồn lên cổ đông nghẹn. Dù đã hết sức cố gắng nhưng tôi vẫn không sao ngăn được ánh mắt khinh bỉ của mình.
-Em ngồi xuống. Chín điểm.
Tôi lạnh lùng nói và cầm bút ghi một con số chín vào sổ điểm. Tôi thấy một thằng đồng bọn với đứa học sinh không học bài ngồi ở ngay bàn đầu đứng dậy kiễng chân nhìn vào sổ điểm rồi quay sang bảo bọn bạn.
-Cô cho chín thật chúng mày ạ.
Lũ chúng ngơ ngác nhìn nhau. Còn tôi, tôi chỉ muốn xé tan cuốn sổ điểm chạy vào một chỗ khuất nào đó để khóc cho vơi đi những uất ức, chán nản của nghề.
Chắc ai đó đọc đến đoạn này sẽ hỏi
-Sao không cho nó 0 điểm hay một điểm cho nó sợ lần sau phải học?
Tôi phải nói ngay rằng chẳng có tác dụng. Lũ trẻ bay giờ từ “Sợ” và “Xấu hổ “hình như không còn trong vốn từ tiếng việt của chúng. Chúng cứ nhơn nhơn bất cần. Chúng đi học hộ bố mẹ chúng còn giáo viên chúng tôi thì lại không thể cho chúng ở lại lớp. Nếu trời cho chúng tôi một điều ước thì tôi chỉ ước gì ông bộ trưởng bộ giáo dục xuống dạy thử lớp tôi đang chủ nhiệm một năm thôi để tôi xem ông làm cách nào để cho một lũ đi học hộ ấy có thể lên lớp đến chín mươi nhăm phần trăm như các hiệu trưởng vẫn yêu cầu ở chúng tôi. Hay là ông cũng chỉ còn có cách cuối năm “Căng dây cấy lúa thẳng hàng” như chúng tôi thôi. Thế thì cho điểm xấu làm gì để cuối năm lại phải sửa lại sổ điểm?

Mẹ tôi cũng làm nghề dạy học. Ngày xưa khi còn bé, thấy hàng xóm người nào cũng kính trọng mẹ mình. Khi bà ra đường , ai gặp cũng chào bà đon đả, kính trọng
-Chào bà giáo. Hôm nay sao bà đi dạy sớm thế?
-Cháu đi chợ bà giáo có mua gì để cháu mua giúp cho luôn thể.
Tôi thích lắm và trong cái đầu non nớt của tôi luôn luôn tâm niệm rằng sau này lớn lên tôi nhất định sẽ làm cô giáo. Tôi xếp một loạt những con búp bê của mình làm học sinh, còn mình cầm cái thước kẻ của mẹ gõ cạch cạch lên tấm bảng
-Sao em không chịu học bài? Chìa tay ra đây—Tôi cầm lấy cánh tay của một con búp bê, cầm thước kẻ vụt mấy cái nhè nhẹ--Lần sau còn không học bài nữa cô bắt lên bảng úp mặt vào tường đấy nghe chưa.
Mẹ tôi nhìn tôi cười hiền lành
-Con làm cô giáo thì phải thương yêu học trò chứ ai lại đi đánh học trò bao giờ.
-Nhưng em ấy lười học lắm mẹ ạ
Mẹ tôi củng yêu một cái vào đầu tôi rồi nói
-Thì cô giáo còn lười học làm gì học sinh chẳng lười
Lớn lên,tình yêu nghề giáo của tôi không những không giảm đi như bao đứa trẻ con khác mà càng ngày càng trở nên mãnh liệt. Rồi tôi vào trường sư phạm. Tôi cứ nghĩ đến lúc mình đứng trên bục giảng tôi sẽ yêu hết mình những học sinh của tôi và tôi sẽ nhận được sự yêu mến , kính trọng của mọi người. Nhưng tôi đã nhầm. Càng ngày tôi càng chán gét nghề nghiệp của mình. Khi cơ chế thị trường mở ra, đồng tiền ùa vào trường học thế là mọi sự tốt đẹp trong mối quan hệ thầy trò, phụ huynh với giáo viên bị lung lay đến tận gốc, Những lời nói kính trọng mà mẹ tôi đươc nghe ngày xưa không còn nữa.
-Này ! mụ ấy dạy ở trường điểm đấy. Ông sang hỏi mụ ta xem phải mất mấy vé mới xin cho con mình vào đượ?
-Thôi trăm sự nhờ cô. Cần bao nhiêu tiền cô cứ bảo miễn là làm sao cho con em lên được lớp.
Đạo đức của bố mẹ đi xuống hỏi làm sao đạo đức của học sinh có thể đi lên. Tôi nhớ mãi một câu chuyện của một ông giáo già đã kể cho tôi nghe
“Hôm ấy , tôi đi xe đạp trên tuyến đường Đại cồ Việt. Vừa đi vừa nghĩ linh tinh không ngờ đi vào đoạn đường một chiều mà không biết. Một tay cảnh sát giao thông mặt non choẹt chặn xe tôi lại. Nhìn lên biết mình mắc lỗi tôi cười
-Xin lỗi đồng chí tôi mải nghĩ nên không biết mình đi vào đường một chiều.
Tay cảnh sát giao thông nhìn tôi một lúc rồi hỏi
-Có phải bác là giáo viên trường Trần nhân Tông không?
-Vâng đúng rồi đấy
-Thế thì ngày xưa bác dạy tôi đấy
Tôi cười lắc đầu
-Có lẽ là đồng chí nói đùa. Tôi làm sao có được cái vinh hạnh là được dạy những người như đồng chí. Thôi ! Đồng chí cho tôi nộp phạt để tôi còn phải đi”
Trời ơi! Học sinh như thế làm sao những người thầy như tôi còn có thể tâm huyết với nghề. Chẳng biết từ lúc nào, tâm hồn tôi đã biến thành sa mạc
Tôi nhìn xuống dưới lớp.
-Em nào giải được bài này?
Lác đác hai ba cánh tay đưa lên. Trong đó có một cánh tay ở ngay bàn đầu tiên rụt rè đưa lên rồi lại hạ xuống. Tôi nhìn vào em đó khuyến khích
-Thủy! em lên giải thử xem nào
Con bé đi lên bảng. Người gày yếu, da tái xanh. Đầu nó trọc lốc không còn một sợi tóc nên mặc dù ở trong lớp tôi vẫn cho phép em choàng khăn kín đầu. Con bé từ từ giải bài toán. Tôi động viên
-Đúng rồi đấy nhưng sao em không rút gọn kết quả lại?
Con bé nhìn tôi, nước mắt nó rơm rớm
-Em xin lỗi cô. Bài rút gọn em chưa học kịp
Tôi đứng lên đi lại ôm lấy con bé. Tôi nghẹn ngào
-Không! Em không có lỗi. Cô phải cám ơn em mới đúng. Nếu không có những học sinh như em thì có lẽ cô phải bỏ nghề dạy học mất thôi.
Tôi nhìn xuống dưới lớp, đám học sinh cùng hội với thằng Thắng mặt cúi gằm.
*
* *
Đến tối, cơm nước xong tôi bảo với chồng.
-Anh ở nhà trông con em đi thăm một con bé học sinh bị ốm.
Chồng tôi ngạc nhiên nhìn tôi hỏi lại
-Em đi thăm học sinh?
-Vâng!
Chồng tôi há mồm định nói điều gì đó nhưng anh đã kịp dừng lại. Anh chỉ bảo
-Em cứ đi đi
Tôi mua một hộp sữa bột “Cô gái Hà Lan” và một cân đường tìm đến nhà con bé. Một căn nhà tồi tàn, siêu vẹo trong một xóm lao động nghèo.Bước vào nhà , cái đập vào mắt tôi đầu tiên là một cái bàn thờ mới lập. Trên bàn thờ là bức ảnh một người đàn bà đã trung tuổi. Tôi đoán đấy là mẹ con bé. Nhìn căn nhà trống hơ trống hoác mà tài sản quý giá duy nhất và đồng thời là chiếc cần câu cơm của cả gia đình là chiếc xe máy tầu, trong tôi dâng lên một niềm xa xót và ân hận. Tôi lại sực nhớ đến lời mẹ tôi bảo ngày xưa.
-Con là cô giáo thì phải thương yêu học trò chứ.
Mẹ ơi! Con đã không làm được điều mẹ dạy. Tôi vẫn biết nhà con bé nghèo. Mẹ mất sớm bố làm nghề xe ôm nuôi ba đứa con nhưng tôi không thể ngờ nhà con bé nghèo đến thế. Tôi chú ý đến con bé không phải là vì nó học giỏi. Thực ra học lực của nó chỉ vào loại trên trung bình một chút mà tôi chú ý đến con bé vì tôi biết nó cũng bị ung thư giống mẹ và hiện đang phải xạ trị. Lẽ ra con bé phải nằm điều trị tại bệnh viện nhưng không hiểu vì không có tiền hay vì nó muốn đi học mà nó xin điều trị ngoại trú. Nhưng lần nào cũng thế, sau khi điều trị xong con bé lại bảo bố đèo thẳng từ bệnh viện đến trường. Nhiều hôm nó đến trường nhưng chỉ còn kịp học một tiết cuối cùng. Nhìn con bé tái xanh lảo đảo đi vào lớp học mà ai cũng phải rớt nước mắt.
Cả nhà đang ăn cơm, thấy tôi vào mọi người đứng cả dậy. Tôi vội xua tay ngăn lại.
-Cả nhà cứ ăn cho xong bữa đi đã. Tôi còn ngồi chơi lâu mà
Bố con bé vội nói.
-Mời cô giáo vào nhà. Chúng tôi cũng ăn xong rồi.
Tôi liếc nhìn mâm cơm. Một đĩa rau muống chấm tương. Mấy miếng đậu kho trắng nhợt. Ở phía con bé ngồi có một cái đĩa đựng một quả trứng luộc đã sắn một nửa già. Chắc là tiêu chuẩn bồi dưỡng giành riêng cho con bé. Con bé vội vàng gắp nốt miếng trứng vào bát cho thằng em và bảo.
-Thôi các em bê xuống bếp để bố với chị còn tiếp cô.
Con bé đứng dậy đi pha nước. Tôi cầm chén nước , xoay xoay trong tay mà chẳng biết nói gì. Tôi biết nói gì đây? Một lời an ủi. Một lời chia sẻ chăng? Những người khốn khổ như bố con anh tâm hồn đã rắn đanh lại để chịu đựng. Tôi cứ nghĩ tâm hồn anh chỉ mềm đi một chút. Một chút thôi . Chắc anh sẽ tự tử. Vợ vừa bị mất vì ung thư chưa được một năm thì nay đứa con gái đã đang ung thư giai đoạn cuối. Không ai có thể dám sống để đối mặt với một thảm cảnh như vậy nếu như tâm hồn họ không được tạo bằng một tấm đá hoa cương. Không ! những người như thế họ không cần một lời an ủi. Họ cần một bàn tay.
Đêm hôm ấy tôi về nhà mà không sao ngủ được. Mỗi lần tôi nhắm mắt hình ảnh con bé rơm rớm nước mắt và câu nó nói lại vang lên trong đầu tôi.
-Em xin lỗi cô bài rút gọn em chưa học kịp
Tôi trở dậy đi ra phòng khách. Một lúc sau chồng tôi cũng theo ra
-Có việc gì mà làm em xúc động đến mất ngủ vậy?
Tôi kể lại cho anh nghe về con bé. Anh trầm ngâm một lúc rồi bảo tôi.
-Em nói đúng đấy. Con bé cần một bàn tay. Em thử mang việc này bàn với hội đồng nhà trường xem. Anh tin rằng tuy con người ở thời buổi này tâm hồn đã cằn cỗi đi nhiều nhưng không phải ai cũng vô cảm. Còn về phần chúng mình, em nên bố trí một tuần em đến phù đạo cho nó hai buổi tối. Anh sẽ lĩnh trách nhiệm trông con.
-Anh không kêu ca đấy chứ?
Chồng tôi nhìn tôi.
-Làm sao anh có thể kêu ca được. Anh phải cám ơn con bé nữa là đằng khác
-Anh phải cảm ơn con bé?
Chồng tôi gật đầu.
-Em không thấy sao? Đã từ rất lâu rồi tâm hồn em đã trở nên cằn cỗi. Bốn từ “ Học sinh của em” từ rất lâu rồi anh không nghe thấy em nói đến.Làm nghề giáo mà chết mất tình yêu con trẻ thì em chỉ còn là một cái xác biết cử động.. Sau cái đêm mất ngủ này, từ ngày mai anh chắc rằng em sẽ bận bịu hơn nhưng sẽ vui hơn.
Ôi! Anh đã đánh trúng vào nỗi đau đớn của tôi. Từ khi tình yêu học trò của tôi chết đi công việc dạy học của tôi trở nên tẻ nhạt và nặng nề. Tôi như một cái máy, lên lớp vô cảm đứng giảng bài. Đứng trước bao nhiêu học sinh mà tôi cứ như thấy mình đang nói giữa một bãi đất hoang vắng. Đâu rồi những ánh mắt chăm chú. Đâu rồi bầy chim nhỏ ríu rít quanh mình. Tôi đã đánh mất chúng và tôi cũng đã đánh mất chính mình. Tiếng cười trong nghề của tôi tắt lịm. Thủy ơi! Cô rất biết ơn em.
Hôm sau tôi bàn với hội đồng nhà trường và cô giáo tổng phụ trách. Chúng tôi quýết định mở một đợt tuyên truyền nêu tấm gương quyết tâm vượt qua bệnh tật để học tậpcủa con bé ra trước toàn trường và mở một đợt quyên góp. Chủ nhật tuần ấy, tôi tổ chức cho lớp tôi đến nhà thăm con bé.
Bố con bé đi làm. Hai đứa em đi chơi quanh hàng xóm ở nhà chỉ còn mỗi con bé đang ngồi học. Thấy các bạn đến chơi, con bé vui lắm. Thằng Thắng đi đến chỗ học của con bé , lật quyển sách giáo khoa ra hỏi
-Cậu đang học cái gì thế?
-Tớ đang học bài rút gọn. Lần trước tớ đi bệnh viện không được học tiết này. Bây giờ đọc sách tớ chẳng hiểu gì cả. Cậu nói lại cho tớ phần này với.
Mặt thằng Thắng đỏ lên. Nó quay sang nhìn tôi cầu cứu nhưng tôi cứ lờ đi quay mặt nhìn ra chỗ khác làm như không biết chúng đang nói chuyện gì. Tôi nghe thấy thằng Thắng bảo con bé.
-Được rồi. Tối mai tớ sẽ đến giảng lại cho cậu. Thứ ba mới có tiết toán cơ mà
Nói xong nó móc trong túi ra một gói ô mai to đùng. Lũ con gái kêu ré lên một tiếng rồi xúm cả lại. Qua tấm gương treo trên tường, tôi thấy thằng Thắng bấu con bé lớp trưởngvà lấy tay chỉ chỉ về tôi. Con bé lớp trưởng cầm mấy quả ô mai chạy lại chỗ tôi
-Chúng em mời cô
-Cô xin
Một niềm vui không ồn ào từ từ dâng lên trong tôi. Đàn chim nhỏ của tôi .
Sáng thứ hai tôi không có tiết ở lớp. Giờ ra chơi tôi thấy thằng Thắng thập thò ở phòng giáo viên. Tôi đi ra ngoài cửa
-Có việc gì đấy Thắng?
Thằng bé gãi gãi đầu. Cái đầu nửa đỏ nửa vàng của nó đã biến mất.
-Thưa cô , cô xem cho em phần bài tập rút gọn em làm thế này đã đúng chưa ạ?
Tôi sực nhớ ra lời thằng bé nói với bạn “Tối mai tớ sẽ đến giảng lại cho cậu”. Tôi mỉm cười cầm lấy cuốn vở mở ra xem.
-Đúng rồi đấy. Em thấy chưa . Nếu em chăm chỉ thì em sẽ học khá lên ngay.
Mặt thằng bé hồng lên vì vui sướng



Tôi cứ tưởng trong cơ chế thị trường đồng tiền đã biến tâm hồn con người thành gỗ đá nhưng không phải. Một buổi tối, nhà tôi vừa ăn cơm xong thì thằng bé Thắng đưa mẹ đến. Mẹ thằng bé ngượng ngùng nói với tôi.
-Tôi đến đây để xin lỗi cô giáo. –Bố mẹ thằng bé vốn là những người làm ăn lớn rất quan tâm đến con nhưng là quan tâm theo kiểu người có tiền. Miễn là mày lên lớp còn sau này sẽ cho mày đi du học.—Suýt nữa thì tôi đã giết chết chính con mình. May mà con bé Thủy đã mở mắt ra cho tôi và cho thằng bé. Chúng tôi đến đây để cám ơn cô và cũng xin hàng tháng trợ cấp cho cháu Thủy hai trăm ngàn đồng.
Còn thằng bé thì cúi mặt nhìn xuống những đầu ngón chân của nó đang di di trên nền nhà. Nó ngập ngừng
-Cô ơi….
-Sao ? em muốn hỏi gì?
-Em muốn chuyển lên ngồi cạnh chỗ bạn Thuỷ có được không ạ?
Tôi ôm lấy thằng bé. Nước mắt tôi trào ra.
-Được em ạ
Hôm sau tôi có tiết ở lớp. Thằng Thắng đã chuyển lên ngồi cạnh con bé. Giờ ra chơi, trên đưồng đi lên phòng giáo viên tôi nhìn thấy hai đứa đang đứng ở một gốc cây trong sân trường. Chúng chào tôi khi tôi đi ngang qua. Đi được một đoạn, tôi nghe thấy thằng Thắng bảo con bé
-Đằng ấy mà không uống là tớ giận đấy
Tôi quay nhìn lại thấy thằng bé đang dúi cho bạn mình một hộp sữa tươi
Các em ơi! Sau này có thể có em làm tiến sỹ,có em làm xe ôm,có em làm đến bộ trưởng nhưng trước tiên các em phải làm một con người

Càng gần đến cuối năm học bệnh tình của con bé càng nặng. Những buổi đến lớp của nó cứ thưa dần. Nó rất lo lắng. Một hôm nó nói với tôi.
-Cô ơi! Tình hình của em thế này khó mà em thi được vào trường công lập cô ạ. Mà học trường tư thục thì nhà em lấy đâu ra tiền mà học hả cô
Nghe con bé nói mà lòng tôi đau đớn. Tôi động viên con bé
-Em sẽ thi được. Cô sẽ cố gắng hết sức giúp em.
Một tuần tôi giành ra ba buổi tối để đến giúp con bé học. Hôm ấy, tôi đến nhà con bé . Thấy tôi đến, đang nằm, con bé định nhổm dậy để lấy sách vở ra. Tôi đặt tay lên trán con bé. Người nó đang nóng hầm hập. Tôi liền bảo với nó.
-Em đang sốt lắm. Tối nay em cứ nghỉ đi một buổi. Tối mai cô lại đến.
Nó nắm chặt tay tôi giữ tôi lại
- Cô cứ ngồi đây. Chỉ một lúc là em hết sốt ngay ấy mà
Nói xong nó quay sang bảo với bố nó.
-Bố ơi! Bố đi mua cho con mấy cục đá để chườm cho mau hạ sốt
Bố con bé đi ra cửa. Đột nhiên con bé chống tay nhổm người dậy bảo với bố
-Bố đợi để con đi mua đá với
Tôi vội giữ người con bé lại. Nó đã quá yếu. Nó ôm lấy cổ tôi thì thào vào tai tôi
-Cô ơi ! em muốn đi học
Rồi nó lả đi không còn biết gì nữa. Tôi ôm chặt lấy con bé úp mặt mình vào lồng ngực bé nhỏ, gày gò của nó mà nước mắt cứ thế trào ra. Thủy ơi. Sao em lại làm cô khóc trước lúc em cho lại cô nụ cười?

Hai hôm sau tôi lên lớp. Ở chỗ ngồi của con bé, thằng Thắng đặt ở đấy một tấm ảnh của con bé mặt quay lên trên bảng.
Từ trên bục cao tôi nhìn xuống cả lớp. Lớp tôi vẫn đủ cả. Tôi cầm phấn viết vào một góc bảng
Sỹ số : 45 Vắng mặt: 0
Tôi mở sổ điểm.
-Nào ! ta kiểm tra bài cũ. Em nào có thể giải được bài tập số 3. Nhiều cánh tay dơ lên. Tôi nhìn vào bàn đầu tiên. Cánh tay thằng bé Thắng dơ cao
-Mời em Thắng
Hà nội 5—7..-- 2009


Tác giả: Nguyễn Thế Duyên
Về Đầu Trang Go down
 
Chuyện cổ tích dành cho tuổi bốn mươi
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm-