Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Khổ và vui by Tuệ Độ Yesterday at 21:50

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 19:24

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 18:20

Họa thơ Thiên Mytutru by mytutru Yesterday at 14:49

Hoa gieo tứ tuyệt 3 by buixuanphuong09 Yesterday at 14:34

Bộ sưu tập côn trùng 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 14:02

12 CUNG HOÀNG ĐẠO by Trà Mi Yesterday at 12:11

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang by Trà Mi Yesterday at 11:59

Những Con Mắt Trần Gian - Hàn Lệ Nhân by Trà Mi Yesterday at 11:55

cây đa bụi chuối by Trà Mi Yesterday at 09:12

Đức Phật Và Nàng by Sydney Yesterday at 06:28

MONG ĐỢI NGẬM NGÙI. by Phương Nguyên Thu 13 Dec 2018, 23:11

THỀ by Phương Nguyên Thu 13 Dec 2018, 22:49

Năm Triền Cái by mytutru Thu 13 Dec 2018, 20:16

XƯỚNG - HỌA Cẩn Vũ by Cẩn Vũ Thu 13 Dec 2018, 17:24

Sáng sớm by Tuệ Độ Thu 13 Dec 2018, 14:54

KIẾP by Tuệ Độ Thu 13 Dec 2018, 13:57

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) by Phương Nguyên Thu 13 Dec 2018, 09:33

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Thu 13 Dec 2018, 08:43

TÌNH BUỒN by lehong Thu 13 Dec 2018, 03:39

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Thu 13 Dec 2018, 03:27

Xướng Họa 2018 by mytutru Thu 13 Dec 2018, 00:58

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Wed 12 Dec 2018, 20:25

Cách Làm Muối Rau Răm by mytutru Wed 12 Dec 2018, 13:44

Câu đối NGỰA 2 by Thiên Hùng Wed 12 Dec 2018, 08:31

BÊN LỀ CUỘC ĐỜI by HanSiNguyen Wed 12 Dec 2018, 04:58

VIDEO HanSiNguyen by HanSiNguyen Wed 12 Dec 2018, 04:54

Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Tue 11 Dec 2018, 15:00

Vì sao bạn sợ nghèo? by Huỳnh chí thông Tue 11 Dec 2018, 12:58

Những vụ xử án ly kỳ trong lịch sử by Trà Mi Tue 11 Dec 2018, 09:43

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Những Mẫu Truyện Ngắn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giảThông điệp
mytutru

avatar

Tổng số bài gửi : 8313
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Những Mẫu Truyện Ngắn   Sat 24 Dec 2011, 22:15

Sự bình an/sưu tầm

Một vị vua ở vương quốc nọ đưa ra một giải thưởng lớn cho người họa sĩ nào có thể vẽ được bức tranh diễn tả về sự bình an hoàn thiện nhất. Rất nhiều họa sĩ đã dự thi.

Nhà vua đã ngắm nhìn tất cả các bức tranh do những họa sĩ dự thi vẽ, nhưng chỉ có duy nhất hai bức tranh ngài thật sự thích, và nhà vua phải chọn một trong hai bức tranh đó để trao giải thưởng.


Bức tranh thứ nhất là cảnh hồ nước êm đềm. Mặt hồ phẳng lặng như gương với những ngọn núi cao chót vót bao xung quanh hồ nước, soi bóng xuống mặt hồ bình lặng. Phía trên là bầu trời xanh thẳm với những đám mấy trắng bồng bềnh.

Những người được ngắm bức tranh này đều cho rằng đó là bức tranh hoàn hảo nhất. Bức tranh thứ hai cũng có những ngọn núi cao chót vót, nhưng lại trơ trọi và lởm chởm. Phía trên là bầu trời xám xịt và mưa như trút nước.

Bên sườn núi là thác nước chảy ào ạt, bọt tung trắng xóa. Bức tranh không có vẻ gì đang miêu tả sự thanh bình.


Nhưng khi nhà vua nhìn vào bức tranh, ngài thấy một bụi cây nhỏ đang lớn lên giữa khe đá phía sau thác nước. Trong bụi cây đó, con chim mẹ đang làm tổ. Và ở đó, giữa lúc dòng thác đổ ào ạt đầy giận dữ, con chim mẹ vẫn ngồi ấp trứng trong chiếc tổ của mình.

Nhà vua đã chọn bức tranh thứ hai là bức tranh đoạt giải thưởng và ngài đã giải thích cho mọi người hiểu rằng “sự bình an không có nghĩa là một cuộc sống không có sự ồn ào, lo lắng hay công việc nặng nhọc.

Bình an có nghĩa là dù sống giữa tất cả những điều đó nhưng ta vẫn giữ được một tâm hồn bình lặng cho chính mình.”
Đó mới là ý nghĩa thật sự của sự bình an.



Được sửa bởi mytutru ngày Wed 28 Dec 2011, 20:00; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
buivhai

avatar

Tổng số bài gửi : 55
Registration date : 29/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những Mẫu Truyện Ngắn   Sat 24 Dec 2011, 23:33

Chuyện này ý thật giống với bài thơ mà tôi hay dùng làm chữ ký.

Đóa sen mọc ở dưới bùn
Xung quanh tanh tưởi, bọ trùn múa may
Ồn ào hỗn loạn thật gay
Nhưng sen chẳng ngại, vui thay chuyện đời
Không lo, không ghét, không dời
Hòa vào, tĩnh lặng, nhẹ nhàng tỏa hương.
Bài thơ này tôi làm để tặng một đạo hữu trong miền nam. Khi ấy đạo hữu ấy có hỏi tôi với ý rằng: "Ở giữa đời thường đầy ô trọc, giữa công việc chất chứa ganh đua đầy mệt nhọc này thì phải làm sao để thanh tịnh tâm ý. Tôi có trao đổi đôi dòng và viết tặng đạo hữu đó bài thơ này. Sau đó tôi thường lấy bài này làm chữ ký trong các diễn đàn.

Có người đọc bài này trách tôi với ý rằng: "rêu rao là tu hành mà khinh thường mọi người, coi xung quanh mình đều là bọ, trùn, là tanh tưởi.

Lúc đó tôi không giải thích, vì với người chưa tìm hiểu đạo phật thì có giải thích họ cũng khó chấp nhận, người hỏi với ý thị phi khác người hỏi với ý muốn hiểu.

Thực tế thì xung quanh chúng ta có muôn vàn ô trọc, việc mong mỏi tới nơi yên bình nào đó về căn bản cũng chỉ là lòng tham thôi.

Cách duy nhất là:

Không lo, không ghét, không dời
Hòa vào, tĩnh lặng, nhẹ nhàng tỏa hương.

Chúc đạo hữu luôn tinh tấn và an lạc. :bong:
Về Đầu Trang Go down
mytutru

avatar

Tổng số bài gửi : 8313
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Những Mẫu Truyện Ngắn   Mon 26 Dec 2011, 11:04

Đóa sen mọc ở dưới bùn
Xung quanh tanh tưởi, bọ trùn múa may
Ồn ào hỗn loạn thật gay
Nhưng sen chẳng ngại, vui thay chuyện đời
Không lo, không ghét, không dời
Hòa vào, tĩnh lặng, nhẹ nhàng tỏa hương.

Bùi Văn Hải


Mytutru thân chào đh BVH

Mytutru khi đọc bài thơ này lại nghĩ khác .. Nghĩ thế này - Như sau:

Nghĩ Về Sen

Sen là biểu trưng cho sự vô tư và hồn nhiên trước ngoại cảnh, sen vươn lên từ đất bùn và làm cho khu ao bùn đó sáng đẹp ra.. Sen đứng giữa đất trời hứng nắng mưa bùn ẩm mà hương vẫn ngan ngát thơm bay tỏa rộng..

Mặc chung quanh điều xấu tốt đang diễn biến.. Hạnh Vô ưu của sen là mang an lành đến cho ai muốn đem về chưng, hay dâng cúng ơn trên của họ..

Nghĩ Về Người

Con người chúng ta cũng giống cành sen vậy.. Sen vì mọc từ bùn và vươn lên từ bùn.. Nhưng cái Tâm ý của con người đang lớn dần và vươn lên từ cái xác thân đang mượn đây.. Nếu bạn thử sáng ngủ dậy không đánh răng, hay lười tắm giặt xem.? xác thân mượn này có thua gì bùn hôi thối đâu.?

Trong xác thân này là vũ trụ của vi khuẩn.! Tâm ý nếu như sen thì sẽ vươn lên và đẹp khác gì sen.. Còn không vươn lên thì lăn nhào cùng xác thân mượn thì sẽ thành bọ trùn hòa quyện với nhau, mà không tiến triển được.

Cái đẹp = suy nghĩ cao thượng mà thành, nó ẩn trong cái xác phàm hôi thối này, mà ít ai chịu thấy.. Bởi con người thích ngó ra mà ít ai ngó ngược lại ở mình nên mới khổ và luôn bị dày vò.. (Trùn bọ hay bùn nhơ ở tại thân mình chớ nào xa đâu..)

Mytutru luôn cầu nguyện cho mọi người và cả Mytutru thân ý luôn sáng suốt minh mẫn.. Để nhận thực thân tướng thật giả mà không đi sai đường, lạc lối..

Mytutru thương mình và thương mọi người đang trên bước hồng trần còn trong vô minh chưa quán triệt hết sự việc đời mình điểm đến sẽ ra sao.! (Tập được cái hạnh như sen phải có quyết tâm mà không dễ)

Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
Yến Phương

avatar

Tổng số bài gửi : 461
Registration date : 11/01/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những Mẫu Truyện Ngắn   Mon 26 Dec 2011, 13:45

Tỷ Mytutu kính mến

Yến Phương nhờ tỷ giúp
Yến Phương rời khỏi Việt Nam lâu lắm rồi. Mới đây nghe người ta nói một câu nhưng YP không hiểu tỷ ơi... nhờ tỷ thương tình giải nghĩa giùm YP nhé! thương kính love love love

là câu:Dê cỏn buồn sừng húc giậu thưa

Yến Phương chỉ nhờ mỗi mình tỷ MTT giải thích thôi nhé
Cám ơn tỷ thật nhiều
Thương kính




Về Đầu Trang Go down
mytutru

avatar

Tổng số bài gửi : 8313
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Những Mẫu Truyện Ngắn   Mon 26 Dec 2011, 16:32

Yến Phương đã viết:
Tỷ Mytutu kính mến

Yến Phương nhờ tỷ giúp
Yến Phương rời khỏi Việt Nam lâu lắm rồi. Mới đây nghe người ta nói một câu nhưng YP không hiểu tỷ ơi... nhờ tỷ thương tình giải nghĩa giùm YP nhé! thương kính

là câu:Dê cỏn buồn sừng húc giậu thưa

Yến Phương chỉ nhờ mỗi mình tỷ MTT giải thích thôi nhé
Cám ơn tỷ thật nhiều
Thương kính


Yến Phương Thân Thương hihiii Very Happy Tỷ có giỏi gì đâu mà YP hỏi Tỷ.? Lỡ Tỷ trả lời tầm bậy thì chòi oi chít chít Tỷ á.. Nhưng để chìu em Tỷ trả lời theo cái thấy của Tỷ sai ráng chịu nha
Theo Tỷ biết thì ( Câu thơ này của Bà Hồ Xuân Hương, câu thứ tư "Tứ Tuyệt"
Trích Đoạn Trong những Trang Wed như sau:

1) Bà chúa thơ Nôm và bài thơ “ Dê cỏn buồn sừng”.

Một hôm, Hồ Xuân Hương ( sống ở thế kỷ XIX) đi thăm chùa Trấn Quốc về. Nàng
đang lững thững đi dạo trên bờ Hồ Tây ngắm cảnh chiều tà nước biếc thì
có mấy thầy khoá lẽo đẽo bám theo sau nàng.

Thấy nàng có một thân một mình vội vã cất bước, các thầy được thể đã buông
ra những lời cợt nhả tán tỉnh trêu ghẹo.
Xuân Hương thấy họ trêu ghẹo nhưng vẫn lặng thinh, song khi các thầy lại hứng chí tuôn ra ồ ạt các thứ văn chương tầm thường thì nữ thi sĩ không nhịn đựơc nữa. Nàng quay lại đọc dồn cho các thầy mấy câu thơ sau:


Khéo khéo đi đâu lũ ngẩn ngơ
Lại đây cho chị dạy làm thơ
Ong non ngứa nọc châm hoa rữa
Dê cỏn buồn sừng húc dậu thưa.
=
2) Lời bình và trả lời -> Trích trong Yahoo.hỏiđáp như sau:

Thơ Hồ Xuân Hương: Câu Hỏi

" Khéo khéo đi đâu lũ ngẩn ngơ
Lại đây cho chị dạy làm thơ
Ong non ngứa nọc châm hoa rữa
Dê cỏn buồn sừng húc dậu thưa ".


Thấy hay thì hay quá rồi, là theo cảm nhận thôi. Còn "hoa rữa" và "Dê cỏn" thì thật bó tay. Bạn nào giải nghĩa dùm để cảm nhận trọn vẹn được không ?


Trả Lời

Chắc bạn biết thế nào là ''dê già rồi''. Dê cỏn là dê chưa đủ già, mà lại "bé" nữa. Ở đây hoa rữa là hoa đã hết còn "tươi nguyên" vì qua tay nhiều người

"Hoa rữa" câu trên đối với "dậu thưa" ở câu dưới. Theo mình, hai từ này nói chung để chỉ người con gái (đẹp) đã quá lứa lỡ thì. Còn "Ong non" và "dê cỏn" (dê con) ám chỉ "lũ ngẩn ngơ" ở câu 2
=
3) Dê cỏn của Hồ Xuân Hương





Những con vật nuôi trong nhà như trâu, bò, mèo, chó... thì dê không nằm
trong bảng gia súc. Nhưng trong đời sống của con người, con dê đóng góp
không nhỏ vào cuộc sống, vật chất và tinh thần. Chú dê còn đi vào văn
học nghệ thuật.


Đó là chuyện “Dê cỏn” của bà chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương.

Ngót hai thế kỷ về trước, ở Thăng Long, gần đền Trấn Võ cổ kính nhìn ra Hồ Tây bát ngát người ta bỗng thấy mọc lên một quán nước, chủ quán là một cô gái trẻ mặt mày sáng sủa, nói năng lanh lợi.
Quán được trưng lên tấm biển có hai chữ “Cổ Nguyệt”. Đó là hai chữ Hán ghép lại thì thành chữ “Hồ”.
Vì nữ chủ quán chính là... Hồ Xuân Hương - bà chúa thơ Nôm. Nho sĩ tài hèn đức kém, hợm đời ở chốn kinh kỳ ngày ấy nhan nhản. chúng kéo nhau đến vẩn vơ bên đền trêu ghẹo bằng cách tìm những lời châm chọc viết lung tung lên tường đền (khác nào mấy ông khoan giếng cắt bê tông bôi bẩn khắp phố phường thủ đô bây giờ). Chủ quán bèn lên tiếng:
Nhớ lại tết Tân Mùi 12 năm trước, sân khấu xiếc Việt Nam đã cho ra tiết mục dựa theo câu chuyện ngụ ngôn của La-phông -ten “ Hai con dê gặp nhau trên một điểm
Còn biết bao nhiêu là chuyện về dê như “Sự tích con dê”, “Nuôi dê xoá đói giảm nghèo” v.v... và v.v..
Dắt díu nhau lên trước cửa chiền,

Cũng đòi học nói, nói không nên.
Ai về nhắn bảo phường lòi tói,
Muốn sống đem vôi quét trả đền.

Bọn Nho sĩ dốt nát, hợm đời vẫn chưa chịu thôi, lại còn đòi thử tài chủ quán. Hồ Xuân Hương chỉ vào cái chuông thánh gieo vần “uông”. Đụng phải lửa rồi, các “chàng” bí, ngẩn mặt, thì chủ quán dõng dạc đọc:
Một đàn thằng ngọng đến xem chuông,
Chúng bảo nhau rằng “ấy ái uông”.

Cả lũ câm như hến, chỉ còn tìm đường mà... “tẩu vi thượng sách”. Lũ này chạy, bọn khác lại đến nhiều. Lần này thì bà Chúa thơ nôm thấy phải ra roi cho cả bọn một bài học. Nữ sĩ lại dõng dạc đọc:
Khéo khéo đi đâu lũ ngẩn ngơ,
Lại đây cho chị dạy làm thơ.
Ong non ngứa nọc châm hoa rữa,
Dê cỏn buồn sừng húc dậu thưa.

Thế là trên thế giới có nhiều loài dê như dê Ấn Độ, dê Mông Cổ, dê Hymalaya, dê Tây Tạng... thì ở Việt Nam bà chúa thơ Nôm đã tạo ra một giống “Dê cỏn” - ấy là kẻ trí thức lỗ mỗ, hiểu biết nông cạn, tài hèn đức kém mà còn khoác lác, hợm đời.
Dê đã tạo cho đời một hình tượng “râu dê”, một từ “máu dê” khôi hài ! Thật oan cho dê, chú đã bị người đời cho vào một cặp với chó thành “chó dê” để chỉ bọn phản phúc, đốn mạt, vong ơn bội nghĩa, lừa thầy phản bạn, theo giặc bán nước.
Thực ra dê và chó là những con vật rất có ích cho con người, rất trung thành với chủ.
Nơi xứ lạnh, hai con vật này là những “động cơ” khoẻ kéo xe trượt tuyết phục vụ con người.
Đã đến lúc phải minh oan cho các chú !
Và...xiếc dê hôm nay: Trên sân khấu tròn rạp xiếc Việt Nam, bao lâu nay người ta được xem Voi thổi kèn, Khỉ đạp xích lô, Hổ nhảy qua vòng lửa, Gấu đi xe đạp, Ngựa phi cho các nghệ sĩ diễn trò, Chó kéo xe, Trăn quấn cổ “Thạch Sanh”... thì 12 năm trước, vào xuân Tân Mùi cũng năm con dê, người xem đã thú vị được xem xiếc dê.

Dê lên sàn diễn muộn, là có lý do của nó. Dê là con vật ù lì. Phải qua thời gian dài khổ luyện mới trở nên nhanh nhẹn, tháo vát, làm được một vài động tác khéo léo, ngộ nghĩnh như đi luồn qua những hàng cọc đặt thành một lối đi ngoằn ngoèo, đi theo thể quỳ chào khán giả hoặc đi giật lùi rời sàn diễn đi vào. cây cầu “.
Chỉ có một “cải tiến” là hai con dê không húc nhau để khỏi lăn tõm xuống sông, mà một con nhảy chồm qua một con một cách chuẩn xác để rồi ai đi đường nấy đã làm người xem hết sức thú vị những con vật chậm chạp, ngu đần đã trở nên thông minh, nhanh nhẹn biết bao trên sân
khấu xiếc.
ở đây phải kể đến công lao của người đào tạo và xây dựng thành công của tiết mục. Đó là nghệ sĩ Hoàng Mai Huệ, ông vốn là nghệ sĩ tài ba với tiết mục phi ngựa trong tiếng nhạc rộn ràng và ánh sáng huyền ảo.
Phó Đức An_ CTQ số 04

Yến Phương thân mến.. Còn nhiều lắm.. Người ta dùng vỏn vẹn câu thứ tư như YP hỏi tỷ mà lại cắt bớt như vầy: " Dê cỏn buồn sừng " Sừng mọc trên đầu con dê.. Là ám chỉ kẻ cùng giòng máu, cùng màu da.. Là kẻ đứng trên làm điều sai trái mà không ai có thể lên tiếng được.!
Dê cỏn là: chỉ kẻ nhỏ hơn, buồn sừng của mình = buồn người trên của mình .v.v.. Húc dậu thưa .. Húc là lủi bậy, húc bậy .. Giống như câu "giận cá chém thớt" vậy

Lời Bình
Trích đoạn của Hoa Bất Tử như sau:

Với phong cách Xuân Hương thì trong thơ không thể thiếu những từ ngữ mang ý nghĩa phồn thực. Chúng góp phần làm nổi rõ một Xuân Hương trái tính trái nết, mạnh mẽ, ngang bướng, đanh đá, chua ngoa, hay gây gổ, “trời không sợ, đất không sợ” như các nhà phê bình thường nói.

Điều này chứng tỏ con người Xuân Hương là con người đa chiều, đa phương diện, sống động, và nhất là luôn hút hồn người khác bằng thứ ngôn ngữ tài tình vừa quen vừa lạ, vừa truyền thống vừa hiện đại và hết sức độc đáo.

Từ những kết quả nghiên cứu trên, chúng tôi nhận thấy văn hoá dân gian nói chung, văn học dân gian nói riêng là sản phẩm tinh thần vô giá của một dân tộc.

Nó thấm sâu vào ký ức, tâm tư của mỗi người tự lúc nào không biết một thứ tài sản vô hình mà chúng ta không thể sờ mó, nhận thấy được, song nó sẽ bộc lộ trong cách ứng xử, trong lời nói của mỗi con người.

Đối với người nghệ sĩ cũng thế, mỗi tác phẩm nghệ thuật của họ ra đời đều phảng phất âm hưởng của nền văn hoá thời đại. Vì thế, khi nghiên cứu, giảng dạy thơ Hồ Xuân Hương mà không đi từ cơ sở Văn hoá dân gian là một việc làm mạo hiểm, thiếu độ chắc chắn.

Tôi xin mượn lời của nhà phê bình văn học Phạm Quang Trung để thay cho lời kết luận của mình: "Nghiên cứu thơ Nôm Hồ Xuân Hương mà không bắt nguồn từ cơ sở văn hoá thì cũng như người ta leo cây mà lại bắt đầu từ ngọn".

TÀI LIỆU THAM KHẢO

1. Đỗ Lai Thuý - ''Hồ Xuân Hương - hoài niệm phồn thực'', TCVH số 10/ 1994.
2. Niculin - Thơ Hồ Xuân Hương. NXB Khoa học, Macxcơva.
3. Tam Vị - ''Tinh thần phục hưng trong thơ Hồ Xuân Hương''. TCVH số 3/1991.

=
Tỷ chúc Yến Phương Thiệt vui nha.
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
Yến Phương

avatar

Tổng số bài gửi : 461
Registration date : 11/01/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những Mẫu Truyện Ngắn   Mon 26 Dec 2011, 18:19

Tỷ MyTuTru kính mến love
Yến Phương xin cảm ơn bài giải đáp của tỷ nhiều nhé!
Nhưng mà tỷ MTT uiii, mấy tên Lý Thông mắt lé ủa mắt xanh ở cái xóm của YP đó,
làm sao mà hiểu được ''ấy ái uông" là gì đâu ta?
Về Đầu Trang Go down
mytutru

avatar

Tổng số bài gửi : 8313
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Những Mẫu Truyện Ngắn   Mon 26 Dec 2011, 22:37

Yến Phương đã viết:
Tỷ MyTuTru kính mến
Yến Phương xin cảm ơn bài giải đáp của tỷ nhiều nhé!
Nhưng mà tỷ MTT uiii, mấy tên Lý Thông mắt lé ủa mắt xanh ở cái xóm của YP đó,
làm sao mà hiểu được ''ấy ái uông" là gì đâu ta?

Yến Phương Thân Thương .. "Uông" là "Chuông" Vì nói ngọng nói chuông mà nghe biến thành uông.. Chữ Uông không có trong tự điển.. Ý của bà HXH nhái mấy người dốt mà bày đặt nhiều chuyện giống mấy thằng ngọng vậy mà.. Giống Tỷ hihiii

vui nhé YP
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
buivhai

avatar

Tổng số bài gửi : 55
Registration date : 29/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những Mẫu Truyện Ngắn   Tue 27 Dec 2011, 15:23

mytutru đã viết:
Đóa sen mọc ở dưới bùn
Xung quanh tanh tưởi, bọ trùn múa may
Ồn ào hỗn loạn thật gay
Nhưng sen chẳng ngại, vui thay chuyện đời
Không lo, không ghét, không dời
Hòa vào, tĩnh lặng, nhẹ nhàng tỏa hương.

Bùi Văn Hải


Mytutru thân chào đh BVH

Mytutru khi đọc bài thơ này lại nghĩ khác .. Nghĩ thế này - Như sau:

Nghĩ Về Sen

Sen là biểu trưng cho sự vô tư và hồn nhiên trước ngoại cảnh, sen vươn lên từ đất bùn và làm cho khu ao bùn đó sáng đẹp ra.. Sen đứng giữa đất trời hứng nắng mưa bùn ẩm mà hương vẫn ngan ngát thơm bay tỏa rộng..

Mặc chung quanh điều xấu tốt đang diễn biến.. Hạnh Vô ưu của sen là mang an lành đến cho ai muốn đem về chưng, hay dâng cúng ơn trên của họ..

Nghĩ Về Người

Con người chúng ta cũng giống cành sen vậy.. Sen vì mọc từ bùn và vươn lên từ bùn.. Nhưng cái Tâm ý của con người đang lớn dần và vươn lên từ cái xác thân đang mượn đây.. Nếu bạn thử sáng ngủ dậy không đánh răng, hay lười tắm giặt xem.? xác thân mượn này có thua gì bùn hôi thối đâu.?

Trong xác thân này là vũ trụ của vi khuẩn.! Tâm ý nếu như sen thì sẽ vươn lên và đẹp khác gì sen.. Còn không vươn lên thì lăn nhào cùng xác thân mượn thì sẽ thành bọ trùn hòa quyện với nhau, mà không tiến triển được.

Cái đẹp = suy nghĩ cao thượng mà thành, nó ẩn trong cái xác phàm hôi thối này, mà ít ai chịu thấy.. Bởi con người thích ngó ra mà ít ai ngó ngược lại ở mình nên mới khổ và luôn bị dày vò.. (Trùn bọ hay bùn nhơ ở tại thân mình chớ nào xa đâu..)

Mytutru luôn cầu nguyện cho mọi người và cả Mytutru thân ý luôn sáng suốt minh mẫn.. Để nhận thực thân tướng thật giả mà không đi sai đường, lạc lối..

Mytutru thương mình và thương mọi người đang trên bước hồng trần còn trong vô minh chưa quán triệt hết sự việc đời mình điểm đến sẽ ra sao.! (Tập được cái hạnh như sen phải có quyết tâm mà không dễ)


Ôi ! Khi đạo hữu hành pháp thực rồi thì đạo hữu sẽ nhận ra. Người hành pháp thực không khác gì sen ở giữa bùn.

Trước khi luận tiếp về sen, tôi xin trao đổi mấy dòng về người hành đạo.

Trước đây đạo hữu có nói rằng biết tinh tôi thẳng thắn, và rất quý sự thẳng thắn của tôi, thực tôi chưa rõ lúc đó đạo hữu muốn nói tới sự thẳng thắn khi nhắc nhở người trong mục thơ của đạo hữu hay sự thẳng thắn của tôi khi luận pháp.

Với bản thân tôi, các bạn tu đạo và các bạn văn thơ là hai đối tượng khác hoàn toàn. Với các bạn tu đạo, cho dù là vị được tất cả các bạn khác vô cùng tôn kính và gọi là thầy thì tôi cũng chỉ gọi một câu là đạo hữu thôi.

Có sự phân biệt như vậy bởi tôi thấy nhiều vị theo học Phật cả đời mà không hề hành pháp chút nào, kinh phật thì hiểu sai. Có những vị được người khác kính trọng mà hỏi thì cũng giảng sai, vấn đề rất đơn giản mà giảng sai lạc, lại không rõ ràng làm người học khó hiểu. Nếu pháp mà hiểu sai thì rất tai hại nên khi thấy trường hợp như vậy tôi thường vào viết mấy lời để vạch ra những chỗ nhầm lần. Ví dụ về trường hợp dưới đây, tuy tôi không theo Bắc Tông, nhưng những giáo lý Bắc Tông nhiều phần dựa vào Nguyên Thủy nên nếu người Bắc Tông giảng sai khi người ta hỏi, tôi vẫn vạch ra., bởi cái gì cũng có thể xem nhẹ, nhưng giáo pháp nhất định không thể xem nhẹ, không phải vì bản thân mình, mà vì người học đạo.

http://vn.360plus.yahoo.com/buivhai1981/article?mid=199

Cách xưng hô đạo hữu và tôi là để tránh những khó xử khi luận đạo.

Học nhiều mà thiếu thực hành thì quả thật rất tai hại.


Giờ xin bàn vào vấn đề sen.

Đạo hữu viết: “Hạnh Vô ưu của sen là mang an lành đến cho ai muốn đem về chưng, hay dâng cúng ơn trên của họ..” theo tôi là chưa đúng.

Đức Phật dạy:

Tâm dẫn đầu các Pháp
Tâm là chủ tạo tác
Nếu nói hay hành động
Với tâm niệm thanh tịnh
An lạc liền theo sau
Như bóng chẳng rời hình.

….

Chính ta bảo vệ ta
Chính ta nương tựa ta
Nhiễm tinh do ta cả
Không ai thanh tịnh ai.

Nhìn vào cảnh an bình thì trong tâm an bình, đó là lẽ thường với chúng sinh, nhưng nhìn vào cảnh không an bình mà trong tâm an bình thì là lẽ thường của người hành đạo. Người thực sự hành đạo đâu có để tâm ý bị ảnh hưởng bỏi sự việc bên ngoài.

Sen, cũng như những ngoại cảnh thanh bình khác chỉ có thể đem đến cảm giác an lành cho chúng sinh bình thường chứ không thể mang tới an lành cho người hành đạo. Người hành đạo do quán chiếu thấy được vô thường, quán chiếu thấy được gốc của việc mà tâm an lành đó.


Đạo hữu viết về con người như vậy càng sai, thân xác này là giả tạm, cái hôi thối của thân xác không phải là cái người học đạo tẩy rửa, đó là cái chúng sinh bình thường chú ý tẩy rửa, còn người học đạo thì quan tâm tới thanh lọc tâm ý, tẩy rửa cái nhơ nhớp tột cùng của vô minh.

Nếu đạo hữu nghĩ tới cái hôi thối của mồm miệng chân tay cũng không sai, tất nhiên chúng ta phải vệ sinh cá nhân sạch, nhưng đó không phải điều cần chú trọng. Nếu một người nào đó bị bệnh nặng không thể tự vệ sinh sạch nữa, phụ thuộc vào người khác thì đạo hữu có cho rằng họ là người ô uế không? Người thường có thể cho họ là người ô uế, nhưng người thực sự hành đạo không nhìn thể xác để đánh giá cái ô uế trong một con người, họ nhìn vào hành động, vào tâm hồn để đánh giá sự trong sạch và ô uế trong con người.


Chúc đạo hữu an lạc trong chánh pháp. :bong:

Về Đầu Trang Go down
mytutru

avatar

Tổng số bài gửi : 8313
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Đóa Sen Mọc Từ Ao Bùn   Tue 27 Dec 2011, 17:00

Đóa Sen Mọc Từ Ao Bùn

Nghĩ Về Sen

Sen là biểu trưng cho sự vô tư và hồn nhiên trước ngoại cảnh, sen vươn lên từ đất bùn và làm cho khu ao bùn đó sáng đẹp ra.. Sen đứng giữa đất trời hứng nắng mưa bùn ẩm mà hương vẫn ngan ngát thơm bay tỏa rộng..
Mặc chung quanh điều xấu tốt đang diễn biến.. Hạnh Vô ưu của sen là mang biểu tượng an lành, nên con người nhìn sen sanh tâm quí mến.. Muốn mua đem về chưng, hay dâng cúng ơn trên của họ..
Nghĩ Về Người
Con người chúng ta cũng giống cành sen vậy.. Sen vì mọc từ bùn và vươn lên từ bùn.. Nhưng cái Tâm ý của con người đang lớn dần và vươn lên từ cái xác thân đang mượn để sống.. Nếu bạn thử sáng ngủ dậy không đánh răng, hay lười tắm giặt.? xác thân mượn này có thua gì bùn hôi thối đâu.?
Trong xác thân này là vũ trụ của vi khuẩn.! Tâm ý nếu như sen thì sẽ vươn lên và đẹp khác gì sen.. Còn không vươn lên thì lăn nhào cùng xác thân mượn này rồi hòa quyện thành bọ trùn vi khuẩn, mà vì vậy mà không tiến triển tâm ý để giải thoát ra khỏi cái vỏ bọc rồi đau khổ từ kiếp này sang kiếp khác.v.v..

Cái đẹp = Tâm ý biết suy nghĩ cao thượng mà thành, nó ẩn trong cái xác phàm hôi thối này, mà ít ai chịu thấy.. Bởi con người thích ngó ra mà ít ai ngó ngược vào tâm ý để thấy đúng hay sai, trong quá trình được làm con người..

Con người luôn nhìn cảnh, nhíp cảnh để khổ và luôn bị dày vò.. (Trùn bọ hay bùn nhơ ở tại thân mình chớ nào xa đâu..)

Đức Phật dạy chúng sanh “Tu Sửa” Vì khi có xác thân, biết “Tĩnh lặng trong lục độ” Trí tuệ như ánh đuốc không bị xao động, ánh sáng không bị ngoại cảnh lung lay, sẽ được tỏa sáng và trở nên minh mẫn..

Và nhờ vậy sẽ nhận ra được thân tướng thật giả, thiện ác mà không đi sai đường, lạc lối.. (Tập được cái hạnh như sen phải có quyết tâm mà không dễ) Nên trước tiên phải có sự quyết tâm để huân tập.

Có một đoạn trong Kinh có một bài pháp đức phật giảng trong im lặng.. Và khi Đức Phật giơ đóa sen lên .. Ngài Ma Ha Ca Diếp cười hiểu ý.. Xin diễn giải thêm như sau:


1) Xác Thân ví dụ: Như ao bùn chứa đủ các thứ rác rưởi trên đời .v.v..
2) Ý thân ví dụ: Như Đóa sen .. Nếu biết ý thức mà tận dụng ...

3) Đức Phật đưa đóa sen lên .. Trong này hàm ý cũng giống như bài kinh (Bát Nhã Tâm Kinh).. Tâm Bát Nhã .. Trước tiên phải như sen .. Điều phục được mình - Tâm hướng vào .. Khi thiền cũng vậy.. Ma trong tâm còn dữ hơn ma chướng bên ngoài.. Khi nhìn Phật giơ đóa sen ngài Ca Diếp đã thấu lý lẽ, nên mĩm cười.. Hiểu Ý .!

Thí Du:
Khi thiền con ma dâm dục nổi dậy, đâu cần phải có người đẹp cạnh bên trêu chọc, quyến rủ, con ma dâm nó đòi hỏi.!!! (Trong kinh sử viết => Ma quỷ trong tâm + Ma chướng bên ngoài, nếu không vững "Lý trí để điều phục nó" sẽ sa ngã, gục ngay = rớt ngay ở điểm này.. Đức Phật khi tọa thiền đã bị điều này và đã giảng cho chúng nghe) .. Ý là vậy.!

Thân xác như “Ao bùn có don sạch hay không không cần thiết.. Nhưng nếu tâm hồn là sen, thì vẫn là sen.. vẫn được sự kính trọng tôn quý.. Lời nói làm tỉnh thức được người khác thì có khác nào ánh hào quang phóng chiếu tỏa sáng xa gần, bao trùm và đẹp khác gì sen.?”


Với người trí.. Nói ít hoặc không cần nói.. Một vài hành động đã "Ngộ" lý lẽ rồi.! Giống như Ngài Xá Lợi Phất, Đức Phật chỉ giơ cành sen lên là Ngài đã hiểu ý của Phật nói, không cần nói bằng lời..


Con người trên thế gian này mỗi người đều có sự giác ngộ khác nhau.. Nên mới có nhiều Vị Bồ Tát, Phật hóa sanh đủ tầng lớp để nhắc nhỡ nhau "Tu Học" trên bước đường trần này vậy. Mytutru



Được sửa bởi mytutru ngày Sun 01 Jan 2012, 18:00; sửa lần 18.
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
buivhai

avatar

Tổng số bài gửi : 55
Registration date : 29/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những Mẫu Truyện Ngắn   Tue 27 Dec 2011, 17:53

Việc luận pháp là việc người hành đạo không muốn, nhưng vì chúng sinh mà phải làm.

Giống như một người thấy có hai món ăn món thứ nhất là món ăn sạch rất có ích lợi cho sức khỏe, món thứ hai thì rất ngon nhưng chứa nhiều độc tố có hại cho sức khỏe. Điều người đó muốn tất nhiên là ngồi vào ăn ngay món thứ nhất, tuy nhiên thấy có nhiều người ăn món thứ hai vì không nhận ra nó có độc tố, nhìn thấy vậy người ấy đành bỏ thời gian ra để giải thích dù không muốn.

Đạo hữu nhìn thấy thân xác là bẩn tưởi như rác rưởi bùn đất, tâm ý thì như hoa sen, đó cũng là hay. Nhưng đó là cái nhìn gần.

Tâm ý chỉ giống như hoa sen khi nó đã được thanh lọc, khi nó không còn bị mừng giận thương sợ, yêu ghét muốn ... tác động, khi nó không còn vô minh nữa.

Khi ta người mắng mình, mình sân hận, đó chính là lúc tâm mình nhơ bẩn như bùn. Khi người ta khen mình, mình hãnh diện, đó là lúc tâm mình dấp dính như đờm dãi đó.

Nếu chỉ khi người nói lịch sự ngọt ngào ta mới nghe thì đã đi vào cực đoan, nếu chỉ khi người ta mắng mỏ mới nghe thì cũng là đi vào cực đoan. Cái cần quan tâm khi thảo luận là ý của người có đúng không, nhìn thẳng vào ý mới là trung đạo.

Nếu thích ngọt ngào thì có lời lẽ nào ngọt ngào hơn lời của yêu ma quỷ quái. Tôi thường gặp nhiều người nghiện hút mà ăn nói rất ngọt ngào, đi vào lòng người, vì vậy họ rất hay lừa được tiền của người khác để đi hút trích, những người bị lừa dù biết đối tượng đó nghiện mà vẫn bị lừa chính là do ưa lời nói ngọt vậy.

Dù sao việc gì cũng tùy duyên cả.

Chúc đạo hữu an lạc :bong:
Về Đầu Trang Go down
 
Những Mẫu Truyện Ngắn
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm-