Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
CHUYỆN NGHỀ .. by Ai Hoa Today at 16:55

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Ai Hoa Today at 16:51

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Today at 16:37

Đức Phật Nói Nhân Quả by mytutru Today at 13:56

Bộ sưu tập Côn trùng by buixuanphuong09 Today at 13:35

Cảm Cười...chơi by nguoidienviyeunguoi Today at 13:24

THÁNH GIÓNG DẸP GIẶC ÂN by Ma Nu Today at 10:19

TẾU VUI : XIN LỬA by Ma Nu Today at 10:06

CÁC ẨN-SỐ CHÍNH-TRỊ trong Tiểu-thuyết Võ-hiệp Kim-Dung (Gs Nguyễn Ngọc Huy) by Ai Hoa Today at 09:51

Tìm hiểu về Tử thần - Sứ giả của cái chết by Ai Hoa Today at 09:36

Truyện xưa - Ái Hoa by Ai Hoa Today at 09:19

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 09:08

Những Ý Tưởng Hay by Ai Hoa Today at 08:06

Truyện ngụ ngôn La Fontaine tròn 350 tuổi by Ai Hoa Today at 07:51

Miền Nam Mến Yêu by Trà Mi Yesterday at 23:49

Sài Gòn 50 năm trước by Trà Mi Yesterday at 23:44

TÌNH BUỒN by lehong Yesterday at 22:17

MỘT CHÚT TIẾU by lehong Yesterday at 22:03

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Yesterday at 21:54

Sài Gòn & Những tên đường by Trà Mi Yesterday at 19:30

Những điều bạn cần biết về bệnh đau xương khớp? by yduoctaman Yesterday at 11:22

GIÁO DỤC HÒA NHẬP DÀNH CHO TRẺ KHUYẾT TẬT by Trăng Yesterday at 10:09

Thế giới Tình yêu by nguoidienviyeunguoi Yesterday at 08:48

Trí thức miền Nam sau 75 by Trà Mi Yesterday at 08:12

VỤ NHÂN VĂN GIAI PHẨM TỪ GÓC NHÌN CỦA ĐẠI TÁ CÔNG AN by Trà Mi Yesterday at 08:02

Sau 50 Năm Đọc Lại Quốc Văn Giáo Khoa Thư (GS Trần Văn Chi) by Trà Mi Yesterday at 07:43

LẠC THỦY ,THỢ THƠ NGÁP PHẢI RUỒI by Ma Nu Mon 15 Oct 2018, 23:30

lưu hành Mao tệ: lợi ích giao thương hay đánh mất chủ quyền quốc gia? by tvqm Mon 15 Oct 2018, 11:23

Luật An Ninh Mạng? by tvqm Mon 15 Oct 2018, 06:30

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Sun 14 Oct 2018, 21:35

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Chuyện phóng sinh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
buivhai

avatar

Tổng số bài gửi : 55
Registration date : 29/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Chuyện phóng sinh    Wed 30 Nov 2011, 18:24

Khi mới ra trường tôi về công tác tại Huyện Yên Châu, một huyện nghèo thuộc tỉnh Sơn La.

Tại Yên Châu thú rừng thường hay bị bắt để ăn thịt, đem bán, hoặc nuôi chơi. Tính tôi thích động vật nên hay mua những con lạ về nuôi (Trước đây do ở cùng gia đình nên có muốn nuôi cũng không được, vả lại trên Thị xã Sơn La, chỗ tôi ở trước cũng không hay có thú rừng nên với tôi con gì cũng lạ).

Tôi thường dặn học sinh nếu thấy ở đâu bán thú rừng lạ lạ thì bảo lại với tôi. Tôi dạy môn nhạc, môn của tôi còn ít giáo viên, thường tôi cứ dạy kỳ 1 dồn hết tiết cho xong sớm, kỳ II đi tăng cường các trường khác nên rất nhiều học sinh ở các trường là "tai mắt" cho tôi trong việc tìm mua thú rừng. Là giáo viên nên tiền lương chẳng bao nhiêu, có bao nhiêu tiền tôi dồn hết vào mua thú.

Có lần học sinh bảo trên mường Lựm có nhà nuôi con Cầy Hương hay lắm. Họ nuôi như nuôi chó trong nhà, thả rông, chủ đi đâu con cầy cũng chạy theo. Lúc thường thì nó nằm ở một ngăn trong cái chạn.

Nghe vậy tôi khoái lắm, lên ngay mường Lựm xem. Đến nơi thấy đúng thật như vậy, con Cày này rất khôn. Khi chủ nhà muốn giới thiệu với khách chỉ cần gọi là nó chạy ra, lăn lộn chơi đùa, cắn tay trêu khách (nó cắn đùa thôi chứ không cắn thật, sau này tôi nuôi mấy con, bị mấy cái cắn thật của loài này mới hiểu). Con cày này rất đẹp, lại thông minh nên tôi khoái lắm, quyết về mua mấy con nuôi chơi.

Thấy chủ nhà bảo họ nuôi từ lúc nhỏ Cầy nó mới quen nên tôi cũng tìm bắt con nhỏ. Thời gian sau tôi mua được hai con Cầy nhỏ, lại thêm một con Cầy to bằng con chó lớn, nghĩ tới cảnh thả chúng chạy rông, tôi .. rất khoái

Nuôi mấy hôm tôi bị cắn mấy phát, chảy máu (rất đau ... hi hi .. răng nó sắc như dao), học sinh của tôi đến chơi cũng có vài em thò tay trêu bọn cầy và bị cắn.

Một thời gian sau thấy nó không cắn mình nữa, tôi bắt đầu nghĩ tới chuyện thả. Tôi thả hai con nhỏ trước, lúc đầu chúng nó quanh quẩn bên lồng, tôi bèn kệ nó, thế là ... cả hai con chuồn luôn

Tôi bỏ mấy quả chuối quanh lồng dụ nó về nhưng bọn nó chỉ về ăn chuối, ăn xong lại lặn mất tăm

Nhiều người gợi ý tôi quây lưới mà bắt, rồi thịt mà ăn đi thôi, nhưng tôi nuôi để chơi, bảo thịt thì thà đem thả cho xong. Được một thời gian đến chuối bọn chúng cũng chẳng thèm ăn, không biết lặn mất tăm đi đằng nào. Bác chủ nhà cáu tôi lắm, phàn nàn luôn, vì bác ấy thích cho chúng vào nồi

Một dạo có người trên Chiềng Khoi tới chỗ tôi trọ bảo mới lên rẫy bắt được con khỉ, biết tôi hay mua nên muốn bán cho tôi. Tôi liền theo người đó lên nhà họ ở Chiềng Khoi xem, thấy đó là một con Cu Li Lớn (Loại này nhìn tương đối giống loại Cu Li nhỏ, nhưng nó to hơn, loại lớn có trong sách đỏ còn loại nhỏ thì không). Tôi mua con này.

Nuôi một thời gian sau, thấy nó cứ vạch lồng muốn chốn (hở chút thôi là chạy mất tiêu), lại gầy tọp đi, tôi xót quá. Nghĩ tới chuyện thả.

Trước đây tôi cũng thường thả chim, lúc thả chưa biết đó gọi là phóng sinh, chỉ là thấy họ bán mấy con chim đẹp thì mua về. Lúc ngắm chơi lại nhìn thấy mấy con chim trong lồng của mình nhảy loạn xạ lên khi thấy bọn chim ở ngoài bay hót nên thấy tội nghiệp mà thả thôi. Cứ mua lại thả, thả xong lại mua ...

Lần này định thả con Cu Li lớn, tôi nghĩ mãi, vì tôi tiếc con này. Tuy nhiên khi nghĩ kĩ tôi quyết định không chỉ thả con Cu Li lớn đang gầy yếu, mà thả hết luôn số động vật tôi đang nuôi. Vì tôi nghĩ: "Con này nó buồn quá mà gầy gò vậy, nhưng con khác tuy không gầy nhưng chắc gì đã muốn tôi nuôi chúng". thế là tôi đem thả hết, cả con cầy to tướng kia cũng thả luôn.

Vì muốn giáo dục học sinh nên hôm thả tôi gọi mấy em học sinh hay đến chỗ tôi chơi đi thả cùng. Chúng tôi mang thú lên Chiềng Khoi, mang vào tận rừng thả.

Lúc ở nhà có lần con Cu Li đó xổng chuồng, nó chạy rất nhanh, khác hẳn kiểu lười biếng chậm chạp, cả ngày không nhúc nhíc khi bị nhốt. Lần nó xổng tôi phải vất vả lắm, lại có nhiều người quây mới bắt lại được. Vậy mà lần này thả hẳn, dốc nó ở trong bao ra, không biết nó vì lâu mới nhìn thấy rừng lại hay biết được thả luôn mà cứ ngẩn ra không chịu chạy, cứ nhìn rừng phía trước, rồi lại ngoảnh đầu nhìn tôi như không tin. Sợ nó cứ lười biếng không đi, nằm ngay ven rừng bị người ta bắt lại nên tôi đặt nó lên một cành cây, lại rung rung cành cây để đuổi cho nó chạy. Vậy mà nó không chạy, (Khác hẳn khi trước, hở ra là bò đi vun vút) nó ngoảnh hẳn đầu lại nhìn tôi, ánh mắt rất cảm kích. Thú thực là mắt của nó vốn to, bình thường chẳng thấy gì biểu cảm ngoài vẻ buồn bã lười biếng. Thế mà lúc đó từ mắt nó tôi thấy sự cảm kích thật sự, tôi chưa từng thấy ánh mắt của con người nào thể hiện được sự cảm kích như vậy, kể cả trên phim.

Tôi cứ đập cành cây và nó cứ nhìn tôi, một lúc rồi nó cũng ngoảnh đầu lại bò đi. Sau hôm đó về, tôi nhớ mãi ánh mắt của nó, đó là ánh mắt cả đời tôi không quên được. Sau này tôi có kể cho nhiều người nhưng không ai tin cả, họ cứ bảo tôi nghĩ quá. Chỉ có học sinh đi cùng tôi lúc đó là công nhận ánh mắt lạ, và trên đường về các em ít nói hơn, không ồn ào như khi đi.

Một điều lạ nữa là một thời gian ngắn sau khi thả con Cu Li đó cùng mấy con thú khác. Tôi được chuyển công tác từ Yên Châu về Hà Nội. Trước đó đã có nhiều lần gia đình tôi xin cho tôi chuyển công tác, vì không muốn tôi ở vùng hẻo lánh đó mãi, mà chuyển không được.

Anh chị tôi quan hệ rất rộng và thương em nên cũng rất để ý đến việc chuyển vùng của tôi. Có lần mấy người anh kết nghĩa của anh tôi biết chuyện, họ khẳng định sẽ xin được chuyển vùng cho tôi (họ rất có địa vị trong xã hội, là những người có uy tín, nói được làm được). Vậy mà cuối cùng hết năm ấy các anh ấy vẫn không xin được.

Có lần tôi đang trên trường, chị tôi gọi điện báo năm sau tôi sẽ được chuyển vùng. Giọng chị mừng lắm (chị là một người tuyệt vời, rất thương các em và hào phóng còn hơn cả con trai từ nhỏ chị đã luôn chăm chỉ và lo cho các em từng chút một). Chị nói chị xin cho họ hàng một người có địa vị trong ngành giáo dục chuyển xuống Hà Nội (lúc đó chị tôi công tác ở Hà Nội và cũng rất có quan hệ), người kia hứa sẽ chuyển vùng được cho tôi, coi như đổi nhau. Vậy mà hết năm đó, chị chuyển cho họ hàng người kia được rồi mà người kia vẫn không chuyển được cho tôi.

Mấy lần đó đều là người có uy tín và địa vị hứa, tưởng chắc như đinh đóng cột vậy mà cuối cùng đều xảy ra trắc trở bất ngờ, những chắc trở đó họ cũng nói lại và quả thật là trắc trở bất ngờ đó có thật, rất dễ xác minh, không phải họ bịa ra. Cuối cùng kết quả là tôi vẫn không được chuyển vùng.

Vậy mà như tôi đã nói, sau một thời gian ngắn thả bọn thú rừng tôi nuôi nhốt thì tôi chuyển vùng được. Điều đặc biệt là lần này chẳng có ai hứa giúp cả, chuyển rất tự nhiên. Anh rể tôi ngồi chơi điện tử trên mạng, thế nào lại nhớ đến việc của tôi, liền vào mục tuyển người gì đó ở trên mạng, thấy một trường tuyển giáo viên, thế là gọi tôi bảo đến thử xem. Lúc đó đang hè, tôi và chị tôi đi đến đó. Trường đó lại vừa tuyển được giáo viên xong, hai chị em lại tiu nghỉu đi về. Mấy hôm sau tự nhiên có người gọi điện bảo đến thử việc. Hoá ra trường kia tuy có người rồi, nhưng chị Hiệu trưởng trường đó chơi thân với Hiệu trưởng các trường khác. Sau khi chúng tôi ra về, tuy không nói gì nhưng chị lại gọi điện giới thiệu tôi cho cô Hiệu trưởng trường tôi đang công tác bây giờ, thế là họ gọi tôi đến thử việc. Hôm đầu tiên tới, họ chỉ nói chuyện chứ chưa thử việc ngay, họ hẹn hôm sau tôi tới dạy thử một bài hát mà họ quy định cho các em. Hôm sau tôi đến dạy thử, họ tập trung học sinh toàn trường lên sân và tôi dạy một bài hát. Lúc xuống họ quyết định nhận ngay. Thế là tôi chuyển vùng được.

Lúc đó tôi chỉ thấy mình gặp may mà không nghĩ gì đến con Cu Li kia cả. Nhưng sau này tôi học Phật thì biết luật nhân quả, tôi nghĩ: "Lúc trước mình xin chuyển không được có lẽ do mình đang nhốt rất nhiều thú. Lũ thú bị nhốt trong lồng có cũng giống tôi, bị bó thân trong một vùng nhỏ hẹp. Tôi nhốt chúng là tôi gây nhân xấu thì tôi cũng bị bó ở đó, phải chịu quả xấu. Dù có những người có địa vị, có thế lực xin cho tôi thì tôi cũng không chuyển được. Khi tôi thả tự do cho tất cả bọn chúng là tôi tạo nhân lành, bản thân tôi cũng được hưởng nhân lành


Về Đầu Trang Go down
mytutru

avatar

Tổng số bài gửi : 8228
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện phóng sinh    Wed 30 Nov 2011, 19:25

Thân chào đạo hữu BVH đọc bài viết phóng sanh rất cảm động và vui..
Tôi cũng xin góp phần một câu chuyện có thật trong huynh đệ tôi sau đây..

Nhà tôi có sc G ở cùng quí sc để tiện đi học vì nhà gần trường Cao Đẳng PH.. sc G là người luôn động viên đệ huynh tôi ( ghi chú: tôi gọi huynh đệ cho âm từ mạnh chứ toàn Ni không có Tăng).

Có một GĐ Phật tử có người mẹ bịnh hoài, nhà chú này giàu lắm, thuốc thang cho mẹ rất chu đáo mà bịnh không hết, bịnh của bà mẹ nhiều lúc làm cả nhà mất ăn mất ngủ..

Tình cờ có người bày qua Chùa thỉnh thầy cầu an cho bà mẹ, vì BS chê.. Đúng lúc sc G về Chùa nên có tham gia đi tụng cầu an.. Khi sc G gặp bà mẹ của cậu Phật tử, cô nhìn và biết bà mẹ này bịnh do nghiệp.

Cô liền khuyên GĐ phóng sanh để hồi hướng cho bà, và cả nhà nếu quyết tâm hãy ăn chay, hoặc ăn thịt chết quá ba ngày, trong toàn tâm toàn ý cầu nguyện thì bảo đãm sẽ tai qua nạn khỏi.

Chú Pt nghe xong chưa tin lắm, vì vậy còn nói câu như thách thố là: Nếu đúng như lời sc nói.. Thứ nhất là con sẽ trường chay và khuyến cả nhà trường chay.. Thứ hai là: Con sẽ cúng dường cho sc một miếng đất để sau này khi học xong sc về cất Chùa.. Thứ ba là: Con sẽ khuyến khích mọi người phóng sanh/

Bắt đầu chú Pt nào là mua cá phóng sanh, nào là gởi tiền khi sc hay quý Thầy đi phóng sanh.v.v.. trong vòng không đầy 1 tháng, bà mẹ khỏe mạnh BS khám nói bịnh đã hết.. chú Pt đã giữ lời hứa làm giấy giao đất nhưng sc G chưa nhận.

Với hạnh tu của sc chính mắt mytt cũng phải cảm động.. Viên Xá Lợi chính tay mytt bỏ vào "Tháp" đưa cho sc G .. Viên Xá Lợi hóa sanh cả thất ai cũng nhìn và biết.. Hiện giờ sc G đã về Chùa vì khóa mới chưa mở. sc G là đệ tử của Thầy Từ Giang (
Viện Chủ Tổ Đình Chùa Linh Quang TX Thầy Từ Giang Q4..).

* Làm người sống có lòng tin, có quyết tâm biết cải sửa thì mười phương chư Phật và long thần hộ pháp luôn cảm ứng mà. Chúc ĐH BVH thân tâm an lạc nhé

Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
buivhai

avatar

Tổng số bài gửi : 55
Registration date : 29/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện phóng sinh    Wed 30 Nov 2011, 21:09

Lâu rồi mới gặp đạo hữu, thực vui quá Very Happy

Cảm ơn đạo hữu đã chia sẻ câu chuyện rất ý nghĩa. Tôi mới viết bài này, không định gửi lên diễn đàn này nhưng thấy đạo hữu ở đây lên tôi gửi lên để đạo hữu đọc tham khảo. Đạo hữu đọc chơi nghe dd

Trung đạo
Phần I.
Đức Phật và con đường trung đạo

Câu chuyện về Đức Phật và con đường trung đạo mà ngài đã ngộ ra tôi không viết nhiều, vì có lẽ mọi người đều đã rõ. Phần này tôi chỉ nêu lại vắn tắt, những kiến giải xin dành cho các phần kế tiếp.
Sau sáu năm thực hành khổ hạnh, Đức Phật nhận ra hai con đường cực đoan đều không phải là đường chân chính nên theo, không thể đưa tới giải thoát giác ngộ.
Cuộc sống xa hoa của ngài khi trước tuy có vô vàn niềm vui nhất thời, nhưng rình rập sau đó lại là muôn vàn nỗi khổ đau.
Cách tu khổ hạnh của ngài lúc đó làm cho thân thể mỗi ngày một gầy yếu, trí tuệ thì mê mờ.
Từ đó, Đức Phật rời bỏ hai con đường cực đoan mà theo trung đạo rồi giác ngộ giải thoát.
Trung đạo là con đường chân chính cho tất cả chúng ta, ở tất cả mọi lĩnh vực, tuy nhiên không phải lúc nào chúng ta cũng nhận ra.

Phần II.
Y học và trung đạo.

Yếu quá là không tốt, mà khỏe quá cũng không tốt.
Khi tôi viết “yếu quá là không tốt” thì có lẽ không có bạn nào phản đối, nhưng đọc đến “khỏe quá cũng không tốt” thì chắc hẳn rất nhiều bạn phản đối.
Thực ra nếu có bạn nào đó tự hào rằng mình rất khỏe mạnh, không bao giờ bị bệnh tật thì bạn đó phải dè chừng, khi bạn mắc bệnh thì dù là một căn bệnh rất thường, rất dễ chữa với người khác nhưng với bạn lại rất nguy hiểm, vì hệ miễn dịch của bạn ít phải làm việc, khi đột nhiên phải làm việc thì hiệu quả sẽ không cao. Giống như quân lính của quốc gia không có chiến tranh, chẳng bao giờ phải ra trận sẽ không thể tinh nhuệ bằng quân lính của quốc gia thường xuyên có chiến tranh.
Bởi vậy, nếu quá thường xuyên bị bệnh thì không hay, nhưng nếu chẳng bao giờ bị bệnh thì cũng là không hay, nếu thỉnh thoảng chúng ta bị một vài căn bệnh thì rất hay, đừng vì đó mà lo lắng.
Những ai đã tìm hiểu về đông y đều biết, nguyên nhân gây ra bệnh tật chính là sự mất cân bằng về âm dương trong cơ thể. Biểu hiện thiên thắng hay thiên suy.
Nếu thiên thắng dương thắng thì sẽ gây nhiệt trong người. Thiên thắng mà âm thắng thì gây hàn.
Ngược lại, nếu thiên suy dương hư thì sinh hàn. Thiên suy âm hư thì sinh nhiệt, người gầy …
Muôn vàn căn bệnh đều do mất cân bằng âm dương, muôn vàn những phương pháp chữa bệnh cũng không ngoài mục đích là làm cho âm dương trong cơ thể trở vê trạng thái cân bằng. Âm dương chính là nền tảng để luận y. Nguyên lý âm dương phải cân bằng thì cơ thể mới khỏe mạnh chính là trung đạo trong y học.

Phần III
Chân chính trân quý bản thân – chân chính trân quý người– trung đạo

Từ xưa tới nay, những người chỉ coi trọng bản thân mình mà coi thường người khác thường bị cộng đồng phê phán. Ngược lại, những người luôn đề cao người khác người khác, nâng người khác lên mà coi nhẹ bản thân mình thường được ngợi khen là khiêm tốn.
Thực ra, nếu chỉ biết coi trọng bản thân là không hay, nhưng nếu tự xem nhẹ bản thân cũng là không hay. Về hạng người trước tôi không bàn tới, vì chắc chắn là mọi người đều công nhận mà không phải bàn, xin bàn về hạng người sau. Hạng người coi nhẹ bản thân mình, đề cao người khác.
Người coi nhẹ bản thân mà đề cao người khác thường tự nghĩ rằng làm như vậy là khiêm tốn. Tuy nhiên khiêm tốn không phải là coi nhẹ bản thân. Để khiêm tốn thực sự thì trước hết phải chân chính tôn trọng và trân quý bản thân, từ đó biết chân chính trân quý người khác, chân chính trân quý người khác rồi mới có thể chân chính khiêm tốn.
Người coi nhẹ bản thân chắc chắn sẽ gặp vô vàn khó khăn khổ sở trong cuộc sống, cho dù họ có tài giỏi đến đâu cũng vậy. Khi gặp khó khăn họ thường nghĩ do nghiệp từ kiếp trước, (nếu là người có hiểu biết về luân hồi) và họ lại tiếp tục tự trách mình thiếu phước đức, gieo nhiều tội ác nên không gặp may mắn.
Thực ra, gieo nhân thì hái quả, vay nợ phải trả tiền là đúng, nhưng cùng là một nhân mà có muôn vàn kiểu trả quả. Cùng là người vay nợ, nhưng người vay nợ rồi học hành thành đạt, kiếm ra tiền mà trả nợ khác với người vay nợ rồi cờ bạc phải bán nhà đi trả nợ. Phần nhiều những khó khăn khổ sở đều do cái tâm hiện tại gây ra.
Chúng ta phải biết tôn trọng và trân quý bản thân mình. Người biết tôn trọng bản thân sẽ biết dừng bước trước khi làm việc sai trái. Biết chân chính tôn trọng và trân quý bản thân rồi cũng sẽ biết chân chính tôn trọng và trân quý người khác.

Tôn trọng và trân quý mình - Tôn trọng và trân quý người, đó là trung đạo.

Còn nữa nhưng tôi chưa viết, để tùy duyên hôm nào đó viết sau Very Happy
Chúc đạo hữu cùng các bạn đồng tu luôn hoan hỉ và an lạc.
Về Đầu Trang Go down
 
Chuyện phóng sinh
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Tùy bút, nhật ký, truyện ngắn-