Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Biển Kí sự by Hoàng Phong Yesterday at 21:17

Nắng ấm của anh (truyện dài) by Hoa mộc Yesterday at 18:08

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 18:06

Sưu tập Bộ cánh vẩy 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 14:12

BẬU ỐM by Phương Nguyên Yesterday at 13:05

Nhân Văn Giai Phẩm - Thuỵ Khuê by Trà Mi Yesterday at 11:02

Chút tâm tư by tâm an Yesterday at 10:57

Truyện ngụ ngôn La Fontaine tròn 350 tuổi by Trà Mi Yesterday at 10:09

Thằng người gỗ - Carlo Collodi by Trà Mi Yesterday at 10:00

Bỏ vợ - Hồ Biểu Chánh by Trà Mi Yesterday at 09:54

Nhật ký Trương Chi by Trà Mi Yesterday at 09:44

CHỐN CŨ by Trà Mi Yesterday at 09:38

Lục Bát Hoa ĐV by buixuanphuong09 Yesterday at 08:53

DUYÊN TÌNH by nguoidienviyeunguoi Yesterday at 07:53

Thơ họa ở ngoài mang về góp vui by buixuanphuong09 Yesterday at 06:49

QUÊ HƯƠNG TÔI by Hoa mộc Mon 22 Jul 2019, 22:08

Còn quậy chưa "về" by buixuanphuong09 Mon 22 Jul 2019, 19:58

Ghi danh tham gia lớp thơ Đường Luật by Trăng Mon 22 Jul 2019, 18:42

MONG by Phương Nguyên Mon 22 Jul 2019, 08:41

TÔI MONG TẤT CẢ CÁC BẠN TIẾP TỤC CON ĐƯỜNG DÙ TÔI CÓ CHẾT ĐI by Trà Mi Mon 22 Jul 2019, 07:23

Những Đoá Từ Tâm - Thơ Tình Yêu, Tình Nước by Việt Đường Sun 21 Jul 2019, 16:57

Những Đoá Từ Tâm by Việt Đường Sun 21 Jul 2019, 16:52

THƠ VUI CẨN VŨ. by Ai Hoa Sun 21 Jul 2019, 14:26

CHẠM KHẼ by NGUYÊNHOANG Sun 21 Jul 2019, 12:39

SAIGON " BẠC XỈU" by Ai Hoa Sun 21 Jul 2019, 11:21

Truyện xưa - Ái Hoa by Ai Hoa Sun 21 Jul 2019, 11:09

SỰ TÍCH CON VẠC SÀNH by Ai Hoa Sun 21 Jul 2019, 11:05

THƠ HUỲNH KIM NHÂN by HUỲNH KIM NHÂN Sat 20 Jul 2019, 22:57

Tích Truyện Các Vị Tỳ Kheo Ni Thời Đức Phật by mytutru Sat 20 Jul 2019, 19:43

Tứ Diệu Đế by mytutru Sat 20 Jul 2019, 18:41

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 ĐƠN CÔI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Ma Nu



Tổng số bài gửi : 1275
Registration date : 18/09/2009

ĐƠN  CÔI  Empty
Bài gửiTiêu đề: ĐƠN CÔI    ĐƠN  CÔI  I_icon13Wed 05 Oct 2011, 06:40

Kính thưahuynh đệ tỷ muội của DVTC & chư vị độc giả,

Đơn côi đâu phải chỉ riêng già
Tuổi trẻ quạnh hiu cũng có mà
Xin đọc trường thiên tôi viết dưới
Để thông cảm cảnh với người ta !

trân trọng

LTĐQB


ĐƠN CÔI: rose

Giải Tao Đàn Bạch Nga
do của báo Phổ Thông
nhà báo Nguyễn Vỹ trao
năm 1964 tái nhà hàng
Thanh Thế .

Tôi là kẻ đơn côi từ tấm bé :
Ba tuổi đầu lìa mẹ ở nhà chung ...
Nhìn con thơ níu áo hãi hùng
Mẹ tắc nghẹn không thông lệ tủi .
Giữa bốn tường vôi ,một thân thui thủi ,
Tôi lớn dần như nỗi buồn đau .
Mình mẹ tôi nắng dãi .mưa dầu .
Thân góa bụa âu sầu tức tưởi
Chợ sớm chợ chiều long đong hai buổi .
Một thân cò lặn lội dám kêu ai ?
Đòn gánh tre chai đá cả bờ vai
Vẫn chưa đủ đón tôi về sum họp .
Tôi chờ mẹ như thờn bơn thoi thóp
Trên cát vàng hoi hóp đợi cơn mưa .
Dì phước già đâu hiểu tuổi thơ ,
Cứ bình thản lướt qua như chiếc bóng ,
Chẳng đếm sỉa đến tia hy vọng
Của đứa con mong ngóng mẹ yêu ,
Bỏ mặc tôi khóc ngất mấy trăm chiều ...
Hồn ủ rũ tiêu điều năm lại tháng .
Tôi thao thức có đến ngàn đêm trắng ,
Mặc hồn đau lẳng lặng thiếp vào mơ
Ngược thời gian tìm lại thủa xa xưa
Để tỉnh giấc bơ phờ như liễu rũ .
Mẹ tôi vẫn ngược suôi lam lũ ,
Cố chắt chiu dành đủ đón tôi ra .
Ba ngàn ngay đằng đẵng xót xa
Mới thấy lại lều xưa xóm cũ ,
Mới thấy lại hàng rau luống củ
Với mẹ già ít ngủ ít ăn .
Trán mẹ tôi nhung nhớ nỡ vò nhăn
Cho mắt đẹp nặng hằn niềm u uẩn
Tóc mẹ đen thời gian tô sắc phấn ,
Môi san hô tủi phận bạc mầu son .
Mũi dọc dừa lệch vẹo héo hon
Đôi má phân trơ còn đôi giếng lệ .
Chiếc lưng thon cõng tôi ngày bé
Thua gió mưa lặng lẽ cúi cong cong ...
Ghì mẹ hiền tôi siết chặt vô lòng
Nghe sung sướng dòng dòng lên khéo mắt
Mà cầu nguyện với giọng tim se thắt :
"Mẹ hiền ơi chớ bắt con xa !
Phận hẩm hiu con đã mất cha ,
Xin chớ để vào ra côi cút mãi ,
Hãy cho con trồng khoai vỡ bãi ,
Hãy cho con sống lại thủa thơ ngây ,
Hãy cho con gần mẹ suốt đem ngày
Để xoa trán ,bóp tay khi mẹ mệt ...
Tôi cố nói nhưng nói sao cho siết
Những nhớ nhung da diết chín năm trường .
Mẹ tôi cười : rào rạt niềm thương .
Tôi chợt thấy thiên đường hé mở ...
Có ngờ đâu mừng chưa kịp thở .
Tây về làng đổ vỡ theo ngay ,
Khắp xóm thôn bom nổ đạn bay
Đình làng đó ngập thây vô tội .
Chốn thâm nghiêm đầy bầy lang sói .
Dân về Tề có lỗi gì đâu ?
Mà già nua bể trán bươu đầu
Mà trai trẻ từng xâu bia đạn
Mà khắp làng máu đào lênh láng ,
Cảnh thảm sầu u oán mờ sương .
Tả sao cùng tang tóc thê lương
Lũ Bạch Quỷ đầy đường reo rắc ....
Thế là xong tan tành mộng ước .
Đành lìa quê cất bước ra đi .
La Tinh ơi ! tuy phải xa mi ,
Lòng ta vẫn hướng về sông Đáy !
Xuống Hải Phòng bỏ nương bỏ rẫy ,
Mẹ tôi buồn róc ráy hình dong
Đã bao phen leo cổng trường Dòng
Về thăm mẹ cho lòng thêm cay đắng .
Phục Sinh tới bệnh người thêm nặng .
Không chờ tôi lẳng lặng về trời
Ôi Giê Su lẽ sống muôn đời !
Sao nỡ bắt mẹ tôi khuất bóng ?
Xe tang nát ngựa già lóng cóng
Bỏ mình tôi lạc lõng giữa tha ma .
Màn mưa buồn dăng lệ xó xa
Nấm đất đỏ nhạt nhoà theo tiếng nấc ,,,
Tôi thờ thẫn bước cao bước thấp
Nghe oán sầu toả khắp chân thân .
Trời mang mang gió thảm mạnh dần ,
Theo tiếng cú tôi lần về xóm lạnh.
Đêm đêm dõi sao rơi lấp lánh ,
Nghe từ quy cô quạnh điếng hồn ,
Tôi lang thang cánh vạc cô đơn ,
Nhìn đom đóm chập chờn quanh mộ mẹ
Mà nhỏ lệ tủi hờn lặn lẽ
Lắng nghe lòng rầu rĩ heo hón
Thả hồn theo điệu sáo nỉ non
Tưởng tượng tiếng gọi con từ đáy huyệt .
Não nùng chưa mây tan trăng khuyết .
Côn trùng kêu da diết có chi đâu ....
Muôn phương trời một niềm đau .
Xin phó thác kiếp sâu cho sóng gió ...
Ôi mẹ trùng dương ! Đàn con thủy thủ !
Tuy bèo mây há nỡ xa nhau ?
Đời lênh đênh mặt nước boong tàu ,
Tôi vẫn chưa quên mầu tang tóc ...
Non nước chia hai quê người đơn độc .
Ghé Saì gòn lăn lóc kiếp phong sương .
Đã tưởng mình dày dạn niềm thương .
Ai hay lại vấn vương khổ lụy ....
Tôi gặp nàng ,người em gái bé
Tóc vương sầu cửa bể chiều hôm ,
Mắt xa xôi hải đảo mây vờn
Môi thắm ráng hoàng hôn góc biển .
Vóc Ngư Nữ sóng xanh ẩn hiện,
Vẻ não nùng khói quyện bình minh ,
Nàng yêu tôi với cả chân tình ...
Tôi vẫn kiếp bồng bềnh sóng biếc .
Sớm Bến Hải .Tối Cà Mau biền biệt
Ngàn trùng xa tha thiết nhớ thương về :
Ôi ! nếu mình chỉ có ngày đi !
Chắc vợ nhỏ tái tê chua xót lắm ...
Có ngờ đâu trời ơi ! Cay đắng !
Nào phải tôi tàu đắm ,thuyền chìm ?
Mà là nàng , người vợ chính chuyên
Đã một sớm băng miền Cực Lạc
Ngày tôi về cỏ cây xơ xác ,
Mái nhà tranh...... rong rác vương đầy
Theo lối mòn thất thểu lên đây
Nhìn nắm đất nằm ngây không mộ chí ,
Tôi chết lặng trong chiều quạnh quẽ
Để nghe mình rên rỉ tiếng côn trùng
Ôi ! trời cao ,Ôi ! biển rộng mênh mông
Lấy chi vá mảnh lòng tan nát ?
Định mệnh ơi ! Định mệnh ơi ! tàn ác !
Chẳng cho tôi liệm xác em yêu !
Còn bắt tôi ủ rũ tiêu điều
Như lau lách đìu hiu bên mộ địa .
Thế là hết ! lấy ai chia sẻ
Nỗi đau thương cho kẻ mất nguồn yêu ?
Khóc mẹ già nước mắt đã khô nhiều
Còn máu lệ chiều chiều thương vợ nhỏ :
Hồn âm u ! đồng hoang em có sợ ?
Hãy nghe anh nức nở vọng về đây
Có sóng sầu rền rĩ đêm ngày
Có bè bạn nước mây u ám .
Có sóng nhạc trùng dương ảm đạm
Hòa nhịp lòng thê thảm lời anh :
"Đôi ta lên thác xuống ghềnh
Lấy ai đứng mữi cho anh chịu sào ?" (*)

(*) Ca dao

LTĐQB
Về Đầu Trang Go down
Ma Nu



Tổng số bài gửi : 1275
Registration date : 18/09/2009

ĐƠN  CÔI  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: ĐƠN CÔI    ĐƠN  CÔI  I_icon13Sat 15 Apr 2017, 02:06

ĐƠN CÔI publié par



Caroline Thanh Hương








jeudi 29 octobre 2015


Đơn Côi, thơ Đỗ Quý Bái, chờ duyên nhạc.




ĐƠN CÔI

     
    Tôi là kẻ đơn côi từ tấm bé :
Ba tuổi đầu lìa mẹ ở nhà chung ...
Nhìn con thơ níu áo hãi hùng
Mẹ tắc nghẹn không thông lệ tủi.
Giữa bốn tường vôi, một thân thui thủi,
Tôi lớn dần như nỗi buồn đau.
Mình mẹ tôi nắng dãi, mưa dầu.
Thân góa bụa âu sầu tức tưởi
Chợ sớm chợ chiều long đong hai buổi.
Một thân cò lặn lội dám kêu ai?
Đòn gánh tre chai đá cả bờ vai
Vẫn chưa đủ đón tôi về sum họp.
Tôi chờ mẹ như thờn bơn thoi thóp
Trên cát vàng hoi hóp đợi cơn mưa.
Dì phước già đâu hiểu tuổi thơ,
Cứ bình thản lướt qua như chiếc bóng ,
Chẳng đếm sỉa đến tia hy vọng
Của đứa con mong ngóng mẹ yêu,
Bỏ mặc tôi khóc ngất mấy trăm chiều ...
Hồn ủ rũ tiêu điều năm lại tháng.
Tôi thao thức có đến ngàn đêm trắng,
Mặc hồn đau lẳng lặng thiếp vào mơ
Ngược thời gian tìm lại thủa xa xưa
Để tỉnh giấc bơ phờ như liễu rũ.
Mẹ tôi vẫn ngược suôi lam lũ,
Cố chắt chiu dành đủ đón tôi ra.
Ba ngàn ngay đằng đẵng xót xa
Mới thấy lại lều xưa xóm cũ,
Mới thấy lại hàng rau luống củ
Với mẹ già ít ngủ ít ăn .
Trán mẹ tôi nhung nhớ nỡ vò nhăn
Cho mắt đẹp nặng hằn niềm u uẩn
Tóc mẹ đen thời gian tô sắc phấn ,
Môi san hô tủi phận bạc mầu son .
Mũi dọc dừa lệch vẹo héo hon
Đôi má phân trơ còn đôi giếng lệ.
Chiếc lưng thon cõng tôi ngày bé
Thua gió mưa lặng lẽ cúi cong cong ...
Ghì mẹ hiền tôi siết chặt vô lòng
Nghe sung sướng dòng dòng lên khéo mắt
Mà cầu nguyện với giọng tim se thắt:
Mẹ hiền ơi chớ bắt con xa!
Phận hẩm hiu con đã mất cha,
Xin chớ bắt vào ra côi cút mãi,
Hãy cho con trồng khoai vỡ bãi,
Hãy cho con sống lại thủa thơ ngây,
Hãy cho con gần mẹ suốt đem ngày
Để xoa trán, bóp tay khi mẹ mệt ...
Tôi cố nói nhưng nói sao cho siết
Những nhơ" nhung da diết chín năm trường.
Mẹ tôi cười : rào rạt niềm thương.
Tôi chợt thấy thiên đường hé mở ...
Có ngờ đâu mừng chưa kịp thở.
Tây về làng đổ vỡ theo ngay,
Khắp xóm thôn bom nổ đạn bay
Đình làng đó ngập thây vô tội.
Chôn thâm nghiêm đầy bầy lang sói.
Dân về Tề có lỗi gì đâu?
Mà già nua bể trán bươu đầu
Mà trai trẻ từng xâu bia đạn
Mà khắp chốn máu đào lênh láng,
Cảnh thảm sầu u oán mờ sương.
Tả sao cùng tang tóc thê lương
Lũ Bạch Quỷ đầy đường reo rắc ....
Thế là xong tan tành mộng ước .
Đành lìa quê cất bước ra đi .
La Tinh ơi ! tuy phải xa mi ,
Lòng ta vẫn hướng về sông Đáy !
Xuống Hải Phòng bỏ nương bỏ rẫy ,
Mẹ tôi buồn róc ráy hình dong
Đã bao phen leo cổng trường Dòng
Về thăm mẹ cho lòng thêm cay đắng.
Phục Sinh tới bệnh người thêm nặng.
Không chờ tôi lẳng lặng về trời
Ôi Giê Su lẽ sống muôn đời!
Sao nỡ bắt mẹ tôi khuất bóng?
Xe tang nát ngựa già lóng cóng
Bỏ mình tôi lạc lõng giữa tha ma.
Màn mưa buồn dăng lệ xó xa
Nấm đất đỏ nhạt nhoà theo tiếng nấc...
Tôi thờ thẫn bước cao bước thấp
Nghe oán sầu toả khắp chân thân.
Trời mang mang gió thảm mạnh dần,
Theo tiếng cú tôi lần về xóm lạnh.
Đêm đêm dõi sao rơi lấp lánh,
Nghe từ quy cô quạnh điếng hồn,
Tôi lang thang cánh vạc cô đơn,
Nhìn đom đóm chập chờn quanh mộ me..
Mà nhỏ lệ tủi hờn lặn lẽ
Lắng nghe lòng rầu rĩ heo hón
Thả hồn theo điệu sáo nỉ non
Tưởng tượng tiếng gọi con từ đáy huyệt .
Não nùng chưa mây tan trăng khuyết .
Côn trùng kêu da diết có chi đâu ....
Muôn phương trời một niềm đau .
Xin phó thác kiếp sâu cho sóng gió ....
Ôi mẹ trùng dương ! Đàn con thủy thủ !
Tuy bèo mây há nõ xa nhau ?
Đời lênh đênh mặt nước boong tàu ,
Tôi vẫn chưa quên mầu tang tóc ...
Non nước chia hai quê người đơn độc.
Ghé Saì gòn lăn lóc kiếp phong sương.
Đã tưởng mình dày dạn niềm thương.
Ai hay lại vấn vương khổ lụy....
Tôi gặp nàng ,người em gái bé
Tóc vương sầu cửa bể chiều hôm,
Mắt xa xôi hải đảo mây vờn
Môi thắm ráng hoàng hôn góc biển ..
Vóc Ngư Nữ sóng xanh ẩn hiện,
Vẻ não nùng khói quyện bình minh,
Nàng yêu tôi với cả chân tình ...
Tôi vẫn kiếp bồng bềnh sóng biếc.
Sớm Bến Hải .tối Cà Mau biền biệt
Ngàn trùng xa tha thiết nhớ thương về:
Ôi ! nếu mình chỉ có ngày đi !
Chắc vợ nhỏ tái tê chua xót lắm ...
Có ngờ đâu trời ơi ! Cay đắng!
Nào phải tôi tàu đắm ,thuyền chìm?
Mà là nàng , người vợ chính chuyên
Đã một sớm băng miền Cực Lạc
Ngày tôi về cỏ cây xơ xác,
Mái nhà tranh... rong rác vương đầy
Theo lối mòn thất thểu lên đây
Nhìn nắm đất nằm ngây không mộ chí,
Tôi chết lặng trong chiều quạnh quẽ
Để nghe mình rên rỉ tiếng côn trùng
Ôi ! trời cao, Ôi! biển rộng mênh mông
Lấy chi vá mảnh lòng tan nát?
Định mệnh ơi! Định mệnh ơi ! tàn ác!
Chẳng cho tôi liệm xác em yêu!
Còn bắt tôi ủ rũ tiêu điều
Như lau lách đìu hiu bên mộ địa .
Thế là hết! lấy ai chia sẻ
Nỗi đau thương cho kẻ mất nguồn yêu?
Khóc mẹ già nước mắt đã khô nhiều
Còn máu lệ chiều chiều thương vợ nhỏ:
Hồn âm u! đồng hoang em có sợ?
Hãy nghe anh nức nở vọng về đây
Có sóng sầu rền rĩ đêm ngày
Có bè bạn nước mây u ám.
Có sóng nhạc trùng dương ảm đạm
Hòa nhíp lòng thê thảm lời anh:
Đôi ta lên thác xuống ghềnh
Lấy ai đứng mữi cho anh chịu sào? (*)

(*) Ca dao

LTĐQB


Kính gửi chi Thanh Hương ,
Cám ơn chị đã có lời khuyên đừng gửi nhiều lộn sộn khó đọc .
Xin trình bầy cùng chị lý do tại sao tôi đưa bài thơ dài phổ nhạc
của anh Lại tích Phúc, người bạn chưa bao giờ được biết lên CB:
 Anh là nhạc sĩ có lòng thích bài thơ thì đem phổ nhạc dù chưa
 bao giờ quen tôi .tôi nghĩ đó là thực tâm thích bài thơ Đơn Côi 
Cái khó của tôi là anh cố làm cho đầy đủ  nên quá dài dù đã chia
làm tám trang liên lạc trực tiếp, hễ chia ra thì không còn nghĩa lý gì .
Thực tâm tôi chỉ muốn trình chị và thân hữu CB lời biết ơn của tôi
Với chị,  CB và các nghệ sĩ ,nhạc sĩ ca sĩ đã soạn nhạc và trình bầy
những bày thơ mọn  gom gọn ý tình trong bài thơ đường luật dưới
đây :
         CHỜ CHO SỐNG CẠN KIẾP PHÙ DU

         Cám ơn quý bạn tốn công phu
         Phổ nhạc ,trình bầy thơ đứa ngu :
         Đàn gẩy tai trâu , loài nghé ngọ!
         Sáo truyền nhĩ chuột ,lũ hôi chù !
         Sương Sương (*) hát đã vô săng ngủ !
         Bảo Yến (*) ca rồi kiếm miếu tu!
         Ở cõi ta bà mình vất vưởng ...
         Chờ cho sống cạn kiếp phù du!

(*) Ca sĩ La Sương Sương ca bài Có Những Đêm Trong đĩa nhạc do NS Phan đình Minh phổ
      Ca sĩ Bảo Yến hát bài Ta Vẫn Trong Vòng Tay Nhau  trong CD do NS Nguyễn tất Vịnh phổ
      Ngoài ra còn những NS LMST, Trần trọng Thiện , Nguyễn hưu Tân cũng vui phổ nhạc nữa
      Kèm trên đây bài thơ chiến giải Tao Đàn Bạch Nga của báo Phổ Thông năm 1964 như là chứng
      tích của đời sống dân Việt khổ sở ra sao trong hai thế kỷ XX và XXI . Mời chi coi
 Trân trong

Thưa anh Đỗ Quý Bái


Bài thơ này quả thật xuất sắcvà rất cảm động.


Tự bài thơ đã đủ hay không cần thành nhạc vì nhạc đã có trong thơ.


Một bài thơ mà làm chạnh lòng người nhạc sĩ và khi người ấy đã bỏ công phổ thành nhạc, đã là niềm an ủi cho thi sĩ đã được đọc thơ và đã được gửi đi bốn phương tiếng nhạc từ nó.


Theo tôi nghĩ, thơ là cái duyên cho mình gặp được người đồng cảm.


Vậy thì nhạc cũng phải tìm được người yêu thích lời thơ, khi đó anh sẽ có được những bản nhạc vừa ý.


Nhạc sĩ thường quen nhiều ca sĩ, và nếu nhạc sĩ nào đó, tuỳ mình tìm được hay mướn người ta đàn, hoà âm và hát cho thì có lẽ m̀inh nên chọn người cho hạp với tâm tình thơ phổ nhạc.


Không có bài thơ nào không hay mà chỉ không có người đồng cảm mà thôi.


Nhạc cũng thế.


Mong anh Đỗ Quý Bái tìm được niềm vui cho vơi đi tâm sự buồn trong bài thơ cũ.


CRTH

Những bài thơ được phổ nhạc được lưu lại trong pdf


Đơn Côi, thơ Đỗ Quý Bái, chờ duyên nhạc.

Publié par  Caroline Thanh Huong à jeudi, octobre 29, 2015
Envoyer par e-mailBlogThis!Partager sur TwitterPartager sur FacebookPartager sur Pinterest
Libellés : [url=http://catbuicarolineth.blogspot.fr/search/label/th%C6%A1 %C4%90%C3%B4%CC%83 Quy%CC%81 Ba%CC%81i] thơ Đỗ Quý Bái[/url]
Về Đầu Trang Go down
 
ĐƠN CÔI
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN THƠ :: THƠ TRUYỆN VÀ SỬ :: Ma Nữ-