Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Bài toán vui by Phương Nguyên Today at 10:27

Những hiểu biết sai lệch về nước by Trà Mi Today at 10:18

10 loài hoa hiếm và đẹp nhất thế giới by Trà Mi Today at 09:58

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Trà Mi Today at 09:21

Thử tài quan sát by Ai Hoa Today at 08:38

Giáo dục thời Việt Nam Cộng Hòa by Ai Hoa Today at 08:25

Chưa “về” còn quậy by buixuanphuong09 Today at 07:48

Thơ Nguyên Hữu by lehong Today at 01:52

Thơ thẩn _ Thẩn thơ by thanhsingle Yesterday at 21:38

TÌNH BUỒN by lehong Yesterday at 19:48

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Yesterday at 19:27

Truyện Pháp Cú trích dẫn by mytutru Yesterday at 19:26

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 18:29

HOA GIEO TỨ TUYỆT 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 10:31

Thân chào quý huynh tỷ . lâu không gặp hì hì .... by vancali96 Yesterday at 09:16

Kinh Tạp A Hàm by mytutru Yesterday at 09:00

MỘT CHÚT TIẾU by lehong Mon 18 Jun 2018, 17:24

THƠ THỬ NGHIỆM - Hansy by Hansy Mon 18 Jun 2018, 14:41

NHỮNG ÁNG BÌNH THƠ - Hansy by Hansy Mon 18 Jun 2018, 14:41

HÀO HÙNG SỬ VIỆT by Hansy Mon 18 Jun 2018, 14:40

Văn Thanh Trắc Nguyễn Văn (toàn tập) by thanhtracnguyenvan Mon 18 Jun 2018, 11:05

Ở không by Ai Hoa Mon 18 Jun 2018, 09:46

Tự Điển Tạng Kinh by mytutru Sun 17 Jun 2018, 15:15

Kinh Vi Diệu Pháp by mytutru Sun 17 Jun 2018, 08:14

Cảm Cười...chơi by nguoidienviyeunguoi Sun 17 Jun 2018, 07:47

Luật An Ninh Mạng? by tvqm Sun 17 Jun 2018, 02:58

Mục Lục Chân Lý by mytutru Sat 16 Jun 2018, 20:52

Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng by lehong Fri 15 Jun 2018, 20:32

TÌNH ANH ĐÃ CẠN? by Phương Nguyên Fri 15 Jun 2018, 10:08

Đặc Khu Kinh Tế? by tvqm Fri 15 Jun 2018, 05:37

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Truyện này đọc chưa?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Phiêu Dao

avatar

Tổng số bài gửi : 394
Registration date : 13/01/2011

Bài gửiTiêu đề: Truyện này đọc chưa?   Thu 20 Jan 2011, 01:31

Tình xa nhịp thở
Tác giả: Phiêu Dao

Hôm nay,Khanh tức lắm!...Anh ngồi một mình bên hiên cửa sổ và để mặc cho khói thuốc lá bay bồng bềnh trước khuôn mặt âu sầu với làn da xạm màu vì nắng.Đêm nay,anh giận lắm!
Trong đêm vắng,tiếng khóc nức nỡ vọng vang làm cho cánh tường vi trước thềm sân thiếu sự nở rộ và hương thơm không còn ngào ngạt như trước.Vợ anh đang khóc.Cô ấy tên là Lan.Có lẽ đêm nay là đêm tân hôn tồi tệ nhất trong lịch sử loài người.Có cái buồn ảm đạm âm thầm nhưng hiện hữu rõ nét trên khuôn mặt xinh đẹp của Lan.Cô buồn rũ rượi trước sự háo hức,khát khao đang cháy bổng của chồng mình khi cô vừa bị đẩy vào giường...

Trong sự háo hức mà Khanh dành cho Lan,dường như có sự chậm dần và kềm chế.Khi anh vừa nhìn thấy những hạt lệ sầu đang lăn trên gò má cô.Anh thét lớn:
"Sao đến giờ này,Cô còn nhớ đến người yêu cũ...?"
Giọng nói giận hờn nổi lên dữ dội,rồi lặng lẽ tan ra trong phút chốc...

Khanh bỏ ra ngoài phòng,anh châm điếu thuốc và gục đầu bên cánh của sổ.
Người tình cũ của Lan vừa mới chết,anh ta tên là Sơn.Sơn là người bạn thân của Khanh và là người yêu của Lan.Sơn và Khanh cùng yêu một người.Nhưng Khanh chỉ dám lấp ló trao tình đơn phương mà không hề thổ lộ vì lẽ "Họ quá xứng đôi!".Đó là một nhận định khá đúng đắn mà Khanh cho là đúng!

Một ngày kia,Sơn phủ phàn và gieo rắc hờn câm lên người mình yêu thương.Anh vui vẻ với một người con gái khác,bỏ mặc cho Lan đau khổ,tủi nhục vì bị phụ hôn ước.Trong nổi tuyệt vọng đó,Khanh đã cùng an ủi và sớt chia cùng với Lan.Đây là cơ hội để cho Khanh bày tỏ nổi lòng mà bấy lâu nay anh đã chôn dấu.Khác với Sơn,Khanh là một người biết tính toán .Hơn nữa,anh còn là một bác sĩ giỏi,khi chuẩn đoán bệnh cho Sơn,anh thừa biết Sơn đang mắc căn bệnh quái ác Ung Thư não.Nếu như cuộc phẫu thuật thất bại thì Sơn có thể sẽ chết.Còn nếu thành công Sơn có thể bị điên,tâm thần phân liệt hoặc anh sẽ trở thành một người thực vật.Nếu như những suy đoán đó trở thành hiện thực,thì Lan sẽ như thế nào? Anh nhất quyết sẽ không để cho Lan chịu khổ

Khi nhìn thấy Sơn tỏ vẻ lạnh nhạt và xa lánh Lan,anh lấy đó làm cơ hội để bày tỏ tình cảm của mình.Anh thầm nghĩ:"Mình sẽ yêu thương Lan,chăm sóc cho cô ấy trọn đời."Anh chắc chắn rằng:tình cảm của mình còn hơn cả Sơn.
Có lẽ,sự hy sinh của Sơn là bước đệm lớn cho tình yêu của anh.Anh sẽ là người cứu Sơn vượt qua căn bệnh quái ác đó.

Trải qua 3 tháng,Sơn lăn mình trong cơn đau bệnh tật.Khanh cố gắng nghiêng cứu cái liệu pháp chữa trị thích hợp.Vừa hôm qua, Khanh có cho Sơn một liều thuốc đặc hiệu mà theo Khanh:"Sự hóa trị sẽ là biện pháp thích hợp đối với căn bênh.".Thế nhưng,trong đêm tân hôn đã xảy ra sự cố..
Một cú điện thoại của một người bạn vang lên,trong lúc Khanh còn giận dỗi bên cánh cửa sổ...Có một người báo tin:
"Sơn đã chết sau khi dự lễ cưới của Khanh và Lan.Trong bữa tiệc cưới linh đình,Khi Khanh đang vui vẻ bên Lan,Sơn đã uống rất nhiều rượu,cái chất độc đó đã làm cho tình trạng bệnh tật trở nên trầm trọng hơn..."

Qủa thật,sự tuyệt vọng từ tinh thần rắn rỏi ấy,nó đã tạo sự xuống dốc kinh khủng của thể trang cơ thể cộng với những đơn thuốc,những cuộc xạ trị đau đớn...Hơi thở của anh đã bị tử thần cướp mất!

Khanh vội chay vào bệnh viện,khuôn mặt tái nhợt của Khanh khi thấy Sơn tím ngắt trên giường bệnh.Anh vội dỡ tấm mền đang che khuôn mặt hình chữ điền,những giọt nước mắt còn đọng trên mi Sơn...Khanh bật khóc và than:"Giá như,trong đêm tân hôn,tôi cản anh khi thấy anh uống say.Giá như tôi nói thật cho Lan biết là anh rất yêu Lan,Giá như tôi nói mọi sự thật khi Sơn rời xa Lan,giá như tôi không ích kỷ..v..v.. và ngàn lần giá như thế!"Thế mà,Sơn vẫn không tỉnh lại...

Đêm tân hôn ấy..Lan cởi bỏ chiếc áo cưới trên người.Nàng lau hết son phấn trên má và ôm quyển nhật ký còn chan chứa máu hồng tình cảm mà Sơn dành trọn cho mình
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện này đọc chưa?   Thu 20 Jan 2011, 05:38

Trích dẫn :
Truyện này đọc chưa?
... thì chưa đọc... mà bây giờ thì đọc rồi :laughing:

:thx: câu truyện thật cảm động...
Về Đầu Trang Go down
mytutru

avatar

Tổng số bài gửi : 8150
Registration date : 08/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện này đọc chưa?   Fri 21 Jan 2011, 19:04

Truyện đọc thì buồn mà người hỏi thì lại mắc cười quá Cảm ơn câu truyện của PD nhiều .
Về Đầu Trang Go down
http://<marquee>mytutru_welcome.. tứ trụ kính chúc T
Phiêu Dao

avatar

Tổng số bài gửi : 394
Registration date : 13/01/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện này đọc chưa?   Wed 21 Nov 2012, 22:14

RẤT VUI KHI NHẬN TIN EM LẤY CHỒNG

Em ạ, khi anh nhận được tin em lấy chồng, một cảm giác bàng hoàng đã xô đẩy anh gục gã. Chiếc thiệp hồng trên tay đã biến thành cái thiệp mời tang lễ, đưa những kỷ niệm buồn vui và tình yêu chôn vào dĩ vãng. Dù biết vậy, nhưng anh cũng sẽ đi dự tiệc cưới của em, để nhìn thấy em lộng lẫy với chiếc áo hồng và hạnh phúc bên người mà em đã chọn. Và...hơn nữa, anh cũng cần một bữa ăn

Đó là một bữa ăn no thịnh soạn, với đầy đủ các món sơn hào hải vị mà cả đời anh không thể tự tìm kiếm cho mình. Đó là một bữa ăn của giới thượng lưu, của người trí thức, của một đám cưới to đùng, của một gia đình danh giá, mà anh khó thể bước chân vào. Đó cũng chính là lý do mà anh tự nguyện ra đi, rời bỏ tình yêu, gieo vào em những đớn đau tủi nhục, để rồi em không còn ở bên anh nữa...Nhiều người sẽ trề môi kêu "nhảm", tại sao lại để cho sự đói khát chiến thắng danh dự, lòng tự tôn của mình?- Nhưng họ không biết rằng: trong những hoàn cảnh khó khăn, mọi việc đều có thể...

Em ạ, một người đàn ông không lo nỗi một bữa ăn tươm tất cho mình, thì làm sao có thể lo lắng cho người yêu thương một cách trọn vẹn. Dù anh rất hiểu: em không cần vật chất phù phiếm, nhưng điều đó lại càng khiến anh muốn từ bỏ em. Vì sự khác biệt về xuất thân. Em là một cô tiểu thư đài các, bàn tay trắng trẻo chưa từng một lần giặt ủi, làm bếp, đôi môi xinh xắn chưa một lần ra chốn chợ trời ồn ả, để trả giá từng miếng thịt, cọng rau, con cá...rồi em sẽ thấy tiếc những chiếc áo đẹp, những vòng trang sức lấp lánh ở những sạp hàng và thầm hiểu rằng: thu nhập của anh không đáp ứng đủ cho sự tiêu sài phung phí đó...Đêm đêm, em sẽ nghe thấy tiếng ngáy khò khè của anh, sau một ngày làm việc vất vả. Em sẽ ứa nước mắt vì anh, và cả những cái áo, cái vòng trang sức đó....

Hãy suy nghĩ chín chắn về những bước đường tương lai. Liệu tình yêu sẽ vĩnh cửu, khi vật chất không đủ để thỏa mãn mọi nhu cầu sống?. Anh muốn chứng minh cho em thấy rằng: "bữa ăn trong tiệc cưới hơn hẳn tình yêu, vật chất vẫn luôn chiến thắng". Bao nhiêu món ngon được bày biện trong bàn tiệc, anh đều cố gắng gom hết vào chén của mình, chỉ cặm cuội ăn ngấu nghiến đến nghẹn cổ, dù em có đến gần, giới thiệu chồng của em với anh. Anh hiểu: "đó chỉ là tính hờn dỗi của con gái", một sự trả thù cỏn con của một tình yêu đã lụi tàn. Và em sẽ thấy rằng: "anh không còn to lớn, vĩ đại. Giờ đây, anh chỉ là kẻ đáng khinh bỉ, tởm lợm mà thôi!"

Phiêu Dao
Về Đầu Trang Go down
Phiêu Dao

avatar

Tổng số bài gửi : 394
Registration date : 13/01/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện này đọc chưa?   Wed 21 Nov 2012, 22:15

Tình yêu thương của gia đình lúc này đối với con là vô cùng quý báu

Sau cái chết đau lòng của con, chắc hẳn ba mẹ buồn lắm! Mọi người vẫn không ngớt bàn tán về cái chết thương tâm của con. Con chết thê thảm và đau đớn lắm! Ba mẹ ơi!
Khi con đang chịu lạnh lẽo dưới một con kênh vô danh, trong lòng con chỉ mong muốn được nhìn thấy mẹ, được nghe tiếng ba, được trở về nhà, tình yêu thương của gia đình lúc này đối với con là vô cùng quý báu. Nhưng hình như....Ba ơi! Mẹ ơi! Toàn thân con không thể động đậy, dù con đã cố gắng cử động những ngón tay của mình, chúng rất nặng như những quả cân hàng nghìn tấn treo vào đầu các ngón tay, con cảm thấy rất mệt, lạnh buốt và khó chịu. Mặc dù, con đã mở mắt thật to để cố gắng nhìn thấy những tia sáng cuối cùng, nhưng mọi thứ xung quanh con đều tối xầm lại. Sự hoảng sợ đến mức tột độ, con cố kêu cứu nhưng không ai tìm thấy. Con rất cô đơn và hoảng loạn

Suốt mấy ngày qua, con không trở về...Bổng nhiên, một bàn tay thật nóng, nóng như than đỏ chạm vào người con, con cố giẫy giụa nhưng cơ thể của con đã co rút lại.

Các lực lượng chức năng vừa tìm thấy thi thể của một cô gái xấu số dưới một kênh nước, trong tình trạng phân huỷ, trên tay vẫn còn đang cầm một chiếc nhẫn cưới và một mảnh áo, được xác định là một phần của chiếc túi áo nam giới. Một nỗi buồn ập đến một căn nhà đơn sơ, nơi có những người mẹ, người cha đang tìm con ráo riết.

Tiếng gào khóc của mẹ làm con rất sợ, mẹ à! Con xin mẹ...
Cũng là do lỗi của con, do tình yêu mà ra thế này, con đã làm cho cha mẹ buồn, con hối hận vì đã trách cha mẹ ngăn cản cuộc hôn nhân, nên đã cùng anh ấy nguyên sinh. Nhưng trớ trêu thay, khi cận kề cái chết, bản năng của con người luôn thắng tình yêu. Khi dưới con nước sâu hun hút, dù con cố níu kéo anh ấy lại, nhưng anh ấy vẫn không thắng được bản năng tham sống của mình. Chỉ có mình con là ngu dại chết vì một người như thế!

Ba mẹ ơi! Xin ba mẹ hãy chôn con gần nơi con đã chết, để đánh dấu một tình yêu tan vỡ. Con chết đi là vì hụt hẫng, thất vọng, con tự mình chìm xuống đáy sông quái ác kia để không phải gánh chịu một nỗi đau lớn hơn nghìn lần như thế. Những bài kinh kệ của các sư thầy, giờ đây dần trở nên có ích hơn cho đời sống mai sau của con. Xin đừng vì con mà trả thù, cũng đừng vì con mà ghét anh ấy. Chỉ vì con quá yêu nên dại dột mà thôi! Hãy gởi lời chúc sức khoẻ cho anh ấy dùm con, nhắn với anh ấy hãy sống tốt và đừng nghĩ nhiều về tình yêu và người con gái không may này.

Giờ đây, trong lòng con chỉ mong muốn được nhìn thấy mẹ, được nghe tiếng ba, được trở về nhà, tình yêu thương của gia đình lúc này đối với con là vô cùng quý báu.

Phieu dao
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện này đọc chưa?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện sáng tác, truyện kể ::   :: Phiêu Dao-