Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Cảm Cười...chơi by nguoidienviyeunguoi Today at 09:01

BUỒN by NGUYÊNHOANG Today at 02:51

Thơ PHẠM KHANG by VẾT CHÂN CỦA NGÀY Yesterday at 21:10

MERRY CHRISTMAS by HanSiNguyen Yesterday at 15:31

NÉT QUÊ by Lê Hải Châu Yesterday at 11:11

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 10:26

Sự tích hoa đá (Sen đá) by Trà Mi Yesterday at 09:49

5 kiểu tóc không thể bỏ lỡ của mùa đông by Trà Mi Yesterday at 09:11

Hỏi khó: Vào mùa đông, ôm người yêu ấm hơn hay đắp chăn ấm hơn? by Trà Mi Yesterday at 08:36

KHÚC TÌNH THƠ – TNBC. by NGUYÊNHOANG Yesterday at 03:52

CÒN NHỚ..CHƯA QUÊN - THƠ NGUYÊNHOANG. by NGUYÊNHOANG Yesterday at 03:44

CHUYỆN ĐỜI by Lê Hải Châu Tue 12 Dec 2017, 14:03

HÀNH TRÌNH ĐI TÌM NGUỒN CỘI by buixuanphuong09 Tue 12 Dec 2017, 08:00

BÀI THƠ VỀ CÁC ĐỊA DANH QUÊ HƯƠNG TÔI by mayngan2 Mon 11 Dec 2017, 21:59

Xem ngày động thổ cần chú ý điều gì by huyenhoc142 Mon 11 Dec 2017, 16:25

HẸN VỚI NGƯỜI DƯNG by Lê Hải Châu Mon 11 Dec 2017, 11:35

TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU ! by nguoitruongphu Mon 11 Dec 2017, 04:59

Những Đoá Từ Tâm by Việt Đường Mon 11 Dec 2017, 01:53

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Sun 10 Dec 2017, 18:21

XƯỚNG - HỌA Cẩn Vũ by Phương Nguyên Sun 10 Dec 2017, 00:48

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn toàn tập by thanhtracnguyenvan Sat 09 Dec 2017, 18:57

ĐÁM CƯỚI NGÀY MƯA by Lê Hải Châu Sat 09 Dec 2017, 17:47

Họa Thơ 2016 và 2017 by mytutru Sat 09 Dec 2017, 16:03

CUỐC GỌI TRÁI MÙA by Lê Hải Châu Sat 09 Dec 2017, 11:32

THƠ VUI CẨN VŨ. by Cẩn Vũ Sat 09 Dec 2017, 08:17

Muốn biết hôn nhân trong tương lai xem ngay chỉ tay đường tình duyên by Min Đặng Fri 08 Dec 2017, 13:55

5 lý do vì sao con gái bây giờ không thích có người yêu by Trà Mi Fri 08 Dec 2017, 13:31

CON DƠI QUỈ QUYỆT by Lê Hải Châu Fri 08 Dec 2017, 13:19

SƯƠNG GIÁ MÙA ĐÔNG by Lê Hải Châu Fri 08 Dec 2017, 13:17

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Fri 08 Dec 2017, 09:42

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 KÍNH VẠN HOA toàn tập - Nguyễn Nhật Ánh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 14 ... 25, 26, 27  Next
Tác giảThông điệp
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: 25. Hiệp sĩ ngủ ngày   Sun 28 Nov 2010, 18:25

Chương 10


Quý ròm bảo chắc chắn chả có chuyện gì đâu ngày hôm trước thì hôm sau đã có chuyện xảy ra liền
Cô Trinh vừa bước vào lớp đã rút ra từ trong cặp ra bốn tờ giấy và đưa mắt nhìn lớp trưởng Xuyến Chi:
- Xuyến Chi! Em phát cái này cho các bạn!
NHiều cái miệng nhao nhao:
- bài tập ngữ pháp hả cô?
- Giấy khen phải không cô?
Cô Trinh không đáp, chỉ uể oải lắc đầu.
Xuyến Chi bước lên đón mấy tờ giấy trên tay cô và khi liếc mắt qua tờ giấy trên cùng, bụng nó bỗng giật thon thót. Hóa ra đó là thư mời của Hội đồng kỷ luật nhà trường gửi cho phụ huynh của Đặng Đạo. Nó vội vã lật xem mấy tờ bên dưới và quả như nó "linh cảm", đó là thư gửi cho phụ huynh của Qưới Lương, Quý ròm và Lâm. Các bức thư không ghi rõ lý do cụ thể của cuộc họp bất thường này nhưng chỉ cần nhìn qua danh sách các học sinh có phụ huynh được mời, Xuyến Chi biét ngay triệu tập này có liên quan đến tật ngủ gục trong lớp của tụi Qưới Lương chứ không sai.
Chết rồi! Nhỏ Xuyến Chi tham thầm trong bụng và với vẻ mặt lo lắng, nó chậm cháp đi tới chỗ các "đương sự".
Vể căng thẳng của Xuyến Chi khiến Quý ròm đột nhiên cảm thấy chột dạ. Và khi cầm lấy tờ giấy Xuyến Chi đưa vừa đọc thoáng qua dòng đầu tiên, Quý ròm đã nghe lạnh toát sống lưng.
Nó liếc qua các "đồng minh", thấy đừa nào đứa nấy đang chúi mũi vào lá thư, mặt xanh như tàu lá.
Trừ Xuyến Chi và bốn đứa nhận thư, cả lớp khôgn ái biết chuyện gì.
Thằng Bá bà nhỏ Vành Khuyên vừa chụm đầu vào chưa kịp đọc,Đặng Đạo đã nhanh tay bỏ tọt tờ giấy vào túi áo.
Những đứa ngồn cạnh Qưới Lương và thằng Lâm cũng vậy. Hai đứa này không cho nhỏ bội Linh xem đã đành, ngay cả Hải quắn và Quốc Ân, hai thành viên của băng "tứ quậy", phấp phỏng quay đầu xuống hỏi:
- Giấy gì vậy tụi mày?
Lâm và Quới Lương cũng gạt phắt:
- Ồ, chả có gì quan trọng!
Chỉ có Quý ròm là chẳng buồn giấu giếm. Nó tặng lưỡi đưa tờ giấy cho nhỏ Hạnh và Tiểu Long. Đọc xong, nhỏ Hạnh thở đánh thượt, chẳng biết phải nói gì.
Chỉ có Tiểu Long là hùng hổ, từ dạo được Quý ròm khen, nó rất hay "sáng kiến":
- Không được! mày phải nói rõ cho cô biết. Trường hợp của mày không giống mấy đứa kia!
- Cũng thế thôi! - Quý ròm lắc đầu - Có nói cô cũng chẳng tin!
- Sao lại không tin? - Mặt Tiểu Long đỏ gay - Có tao và Hạnh làm chứng nữa chi!
- Nhưng tao không muốn nói! - Quý ròm vẫn khăng khăng - Đằng nào tao cũng ngủ gục trong lớp rồi. Tao không muốn tìm cách chạy tội cho một mình tao!
Quý ròm làm Tiểu Long ngẩn ngơ quá đỗi. Rõ ràng thằng ròm này chẳng có "tội" gì, thế mà lại cứ khăng khăng "không thèm chạy tội". Lại còn "không muốn tìm cách chạy tội cho một mình tao" nữa! Cứ làm như thể nó và ba đứa kia là những "đồng đội" thân thiết và bây giờ nếu nó nói ra sự thật tức là nó bỏ rơi bạn bè trong cơn hoạn nạn không bằng!
Tiểu Long cau mày ngẫm nghĩ, thấy Quý ròm lẩm cẩm quá xá. nhưng nó chưa kịp ngoác mồm bắt bẻ thì cô Trinh đã đứng khỏi ghê, giọng buồn buôn:
- Cô không ngờ đến em Quý mà cũng ngủ gục trong lớp! Thật khó tin!
Rồi cô thở dài:
- Sự than phiền của các thầy cô bộ môn đã đến tai ban giám hiệu. Hội đồng kỷ luật sẽ họp vào chiều thứ bảy này, cô hy vọng đến lúc đó các em có thể đưa ra được lý do chính đáng!
Đến lúc này, cả lớp mới biết những tờ giấy lớp trưởng Xuyến Chi vừa phát ra cho bọn Đặng Đạo, Qưới Lương, Quý ròm và thằng Lâm là giấy mời của Hội đồng kỷ luật gửi cho phụ huynh mỗi đứa.
Trong khi tụi học trò xôn xao bàn tán thì cô trinh ngồi xuống và giở sổ ra.
Nhưng đang dò sổ chuẩn bị kêu học trò trả bài, cô lại khẽ lắc đầu và thãn thờ buông bút xuống.
- Thực ra có chuyện gì đagn xảy ra với các em thế? - Cô Trinh ngước nhìn lướt qua bốn khuôn mặt còn đượm lo âu của bọn Quý ròm, Đặng Đạo - Một lớp có cùng lúc bốn học sinh ngủ trong giờ học, điều đó chắc chắn không thể là chuyện bình thường.
Đặng Đạo đứng bật dậy, nãy giờ thấy bọn Quý ròm chỉ vì muốn giúp đỡ nó mà bị liên lụy, nó bứt rứt ghê gớm lắm. Từ lâu, thấy hết thằng Lâm, Qưới Lương rồi Quý ròm lần lượt "noi gương" mình gật gà gật gù trong lớp học, Đặng Đạo bụng dạ cứ lo ngay ngáy. Nó và mẹ nó đã ngăn cản, đã khuyên hết lời nhưng ba đứa bạn nó chẳng chịu nghe, tối nào cũgn hè nay kéo ra chợ. Và tuy phấp pha phấp phỏng linh cảm có chuyện chẳng lành, nó không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến thế.
Nhưng sau khi hùng hổ đứng lên, Đặng Đạo chỉ ấp a ấp úng có mấy tiếng;
- Thưa cô.... thưa cô...
Rồi đỏ mặt đứng yên.
Cô Trinh nhìn Đặng Đạo, khuyến khích:
- Em cứ nói đi!
Hành động đột ngột của Đặng Đạo kiến Quý ròm tròn mắt sửng sốt. Nhưn chỉ trong nháy mắt, nó hiểu ngay ý định của bạn mình. Nó biết Đặng Đạo định thú thật mọi chuyện để "cưứ nguy" cho nó, Lâm và Qưới Lương. Trước nay, Đặng Đạo giấu nhẹm nghề nghiệp của mẹ mình. Nó sợ bạn bè chê cười. Nó sợ tụi bạn bảo nghề của mẹ nó là hèn mọn. Nhưng nay vì sự an nguy của tui Quý ròm, nó chuẩn bị khai ra bí mật của mình. Khi quyết định như vậy, chắc nó khổ tâm lắm! Quý ròm bần thần nhủ bụng và vội vã đứng lên:
- Thưa cô....
Cô Trinh đưa mắt nhìn Quý ròm:
- Gì thế em?
- Thưa cô, em xin hứa với cô từ nay em sẽ không ngủ trong giờ học nữa ah! -Rồi Quý ròm nhìn về phía Đặng Đạo , liêm môi nói thêm: - Bạn Đặng Đạo chắc cũng định hứa như vậy nhưng bạn ấy rụt rè không dám nói đấy ạ!
Thấy Quý ròm tự nhiên dựng chuyện và gán ghép cho mình, Đặng Đạo ngạc nhiên quay đầu lại phía sau.
và nó bỗng ngẩn ngơ khi bắt gặp cái nháy mắt kín đáo của Quý ròm.
- Thôi được rồi! - Cô Trinh thở ra - Em ngồi xuống đi!
Cô Trinh nói với Quý ròm. Rồi cô quay nhìn Đặng Đạo:
- Còn em thì sao? Có phải em định hứa với cô và với cả lớp sẽ khắc phục tật ngủ gục của mình không?
Đặng Đạo không hiểu cái nháy mắt của Quý ròm có ý nghĩa gì, nhưng qua những gì Quý ròm nói với cô Trinh, nó lờ mờ đoán ra thằng này muốn nó nói theo những lời "mớm ý" đó. Vì vậy, nghe cô Trinh hỏi, nó ngần ngừ một thoáng rồi gật đầu, lí nhí:
- Dạ, đúng thế ah!
Thoạt đầu cô Trinh định vẫy tay bảo Đặng Đạo ngồi xuống nhưng rồi sực nhớ ra bọn Quý ròm vẫn chưa trả lời thắc mắc của cô, cô liền nhắc:
- Nhưng các em vẫn chưa cho cô biết buổi tối các em làm gì mà sáng cứ mắt nhắm mắt mở như thế.
Sợ thằng Đặng Đạo kém mồm mép vọt miệng khai báo tuốt tuột, Quý ròm lại lật đật đứng lên'
- Thưa cô, sở dĩ dạo này em hay buồn ngủ bởi buổi tối em phải thức khuya để chăm sóc ông em ạ. Ông em bị ốm cả tuần nay. Bạn Đặng Đạo cũng vậy đó cô! Bà ngoại bạn ấy cũng bị ốm rất nặng ạ!
Quý ròm không biết bà ngoại Đặng Đạo còn sống hay không nhưng túng thế nó đành buột miệng nói đại.
- Bạn Quý nói đúng không em? - Cô hỏi Đặng Đạo.
Bà ngoại của Đặng Đạo còn sống nhăn, do đó nó đáp lời cô giáo mà mặt may nhăn hí;
- Dạ, đúng ạh!
Lần này thì cô Trinh chả buồn gặng hỏi nữa. Cô cho Quý ròm và Đặng Đạo ngồi xuống. Cô cũng không hỏi đến trường hợp cuả Lâm và Qưới Lương. Cô lật sách ra và đưa mắt nhìn cả lớp, chép miệng;
- Thôi, các em lật tập ra đi! Hôm nay chúng ta học bài mới.
Ở bàn chót dẫy bên kia, Lâm và Qưới Lương mừng rơn. Nãy giờ chúng nó cứ nơm nớp sợ cô trinh bắt đứng lên giải thích lý do. Có mỗi lý do chính đáng là "ông ốm, bà ốm" thì Quý ròm đã áp dụng vào trường hợp của nó và Đặng Đạo mất rồi. Nêu cô Trinh hỏi tới, Lâm và Qưới Lương chắc lúng túng ghê lắm. Nhưng rốt cuộc cô đã không hỏi, hên thật hên!
Chỉ có Quốc Ân và Hải quắn là thắc mắc:
- Hôm trước tụi mày bảo mẹ Đặng Đạo bị ốm, sao bây giờ thằng Quý ròm lại nói là bà ngoại nó?
Lâm nhún vai:
- Thì mẹ nó lây qua cho bà nó. Bệnh truyền nhiễm mà lại.
Trước lý lẽ vững vàng của Lâm, Quốc Ân và Hải Quắn hết ham chất vấn. Hai đứa tiu nghỉu quay lên khiến Lâm và Qưới Lương thở phào.
Nhưng Lâm và Qưới Lương chỉ nhẹ nhõm có chút xíu. Nhớ đến tờ thư mời trong túi áo, lòng dạ hai đứa liền ỉu xìu trở lại.
Tối đó, bọn trẻ gặp nhau với tâm trạng lo lắng, mặt đứa nào đứa nấy buồn xo.
Qưới Lương nói:
- Hãi thật! Mẹ tao hỏi hội đồng kỷ luật mời họp về chuện gì, tao chẳng dám nói!
Đặng Đạo liếc về phía mẹ nó, tặc lưỡi nói:
- Tao cũng thế! Mẹ tao hỏi lý do, tao giấu biến. Mẹ tao đâu có biết cứ sáng ra tao lại ngủ gục trong lớp. Nếu biết thế, mẹ tao chả bao giờ cho tao đi thheo.
Lâm nhún vai:
- Tao cũng như mày thôi. Ba mẹ tao ủng hộ việc tao giúp bạn, nhưng nếu biết sáng nào vào lớp tao cũng gật gà gật gù, chắc tao bét đít!
Thấy Quý ròm không nói gì, Lâm quay nhìn bạn:
- Còn mày thì sao? Ba mẹ mày có hỏi gì không?
Quý ròm lắc đầu:
- Tao không biết!
- Sao lại không biết? - Lâm trố mắt - Khi mày đưa giấy mời, ba mẹ mày không thắc mắc gì sao?
- Tao chưa đưa! - Quý ròm thở dài.
- Té ra là mày sợ! - Lâm cười khì - Nhưng gì chứ chuyện này chẳng nấn ná lâu được đâu!
Quý ròm khịt mũi:
- Chiều mai tao sẽ đưa. Và nếu ba mẹ tao hỏi lý do, tao sẽ không giấu giếm như tụi mày. Tao sẽ nói thật.
Lâm nheo mắt:
- Mày sẽ nhừ đòn.
- Tao không sợ
- Được rồi! Lâm gâtj gù - Để tối mai gặp lại, xem mày có khập khà khập khiễng không nhé!
Đặng Đạo chợt kêu lên:
- Tối mai bọn mình sẽ không gặp nhau nữa đâu! Tối nay là bữa cuối cùng.
- Sao thế? - Lời tuyên bố bất ngờ của Đặng Đạo khiến ba đứa bạn ngơ ngác - Chẳng lẽ mày ợự tụi tạo liên lụy sao?
Qưới Lương hừ giọng:
- Đằng nào giấy triệu tập của hội đồng kỷ luật cũng gửi đi rồi mà!
- Không phải thế! - Đặng Đạo tươi tỉnh - từ ngày mai trở đi mej tao không quét chợ này nữa! Khi nãy tao định báo với tụi mày nhưng quên khuấy mất!
Quý ròm chớp mắt:
- Thế ngày mai mẹ mày quét chợ nào?
- Chả quét chợ nào cả! - Đặng Đạo hớn hở khoe - vì sức khỏe còn yếu, ngày mai mẹ tạo được sở Vệ sinh cho đi nghỉ mát ở Đà Lạt hay Nha Trang gì đó. Và khi về mẹ tao được chuyển qua làm ca ngày, không phải đi quét ban đêm nữa!
Lâm vỗ tay:
- Ôi, hay quá ! Thế là lớp mình sẽ chẳng còn ai ngủ gục nữa!
Đặng Đạo chép miệng:
- Chỉ tiếc là chuyện này xảy ra chậm quá ! nếu không tụi mình sẽ chẳng phải ra hội đồng kỷ luật!
Qưới Lương phẩy tay;
- Ối dào! Mày không phải theo mẹ mày đi làm ban đêm nữa là tốt rồi! Chuyện khác từ từ tính sau! - Rồi nó hắng giọng phán - Thôi, bây giờ tụi mình đi khuân rác đi! Hôm nay là bữa cuối, tụi mình phải làm việc ra trò!
Qưới Lương vừa phát mệnh lệnh vừa co giò phóng vào nhà llồng chợ. Lâm, Đặng Đạo và Quý ròm liên nhanh nhẹn chạy theo.
Hôm đó, bọn Quý ròm kết thúc công việc sớm hơn thường lệ. Phấn khởi trước tin mẹ của Đặng Đạo được nghỉ ngơi và sắp chuyển hẳn qua ca ngày, bọn trẻ hăng hái hẳn. Bốn đứa chạy ra chạy vô như con thoi, chẳng mấy chốc rác trong nhà lồng chợ đã được dọn dẹp sạch sẽ.
May thật! Thế là từ nay lớp mình sẽ không bị mang tiếng nữa. Cô Trinh chắc vui lắm! Nhỏ Diệp cũng khỏi phải lo ngay ngáy về những chuyến xuất hành lén lút của mình. Cả nhỏ Hạnh nữa. Nhỏ Hạnh chắc sẽ thôi nhăn nhó, sẽ thôi hỏi kết quả điều tra tới đâu...
Quý ròm vừa đi vừa nghĩ ngợi lan man. Nhưng mới nghĩ tới đó, chân nó đã sững lại còn miệng thì há hốc.
Đứng chắn trước mặt nó là nhỏ Hạnh và Tiểu Long. Hai đứa đang nhìn nó cười đầy chế giễu.
- Ơ...
Quý ròm chỉ đủ sức thốt lên một tiếng. Sự kinh ngạc chẹn ngang cổ nó.
- "Ơ" gì mà ơ! Nhỏ hạnh hấp háy mắt - Quý giỏi quá hén! Dám lừa cả bọn này đấy!
- Sao các bạn lại ra đây được?
Quý ròm buột miệng hỏi, nó chẳng còn tâm trí đâu để ý đến sự trách móc của nhỏ Hạnh. Quả là Quý ròm đang ngạc nhiên ghê lắm. Chuyện nhỏ Hạnh và Tiểu Long theo dõi và bắt quả tang việc làm của nó không khiến nó ngạc nhiên bằng việc Tiểu Long và nhất là nhỏ Hạnh có thể ra khỏi nhà vào lúc đêm hôm khuya khoắt như thế này.
Tiểu Long cười hì hì:
- mày ra được chả lẽ tao không ra được?
- Tao không hỏi mày! - Quý ròm hừ mũi - tao hỏi Hạnh kìa?
Nhỏ Hạnh chỉ tay vào quán cà phê ở góc đường gần đó:
- Quý thấy ai ngồi đằng kia không?
- Quý ròm nhìn theo tay chỉ của bạn. Ở ngay ngã tư là một quán nước bình dân mở cửa tận sáng để phục vụ các công nhân làm ca. Sau một hồi nhướn mắt dòm dỏ, quý ròm buột miệng "à" lên một tiếng:
- Ba Hạnh đang ngồi đằng đó phải không?
Rồi nó liếm môi, ngỡ ngàng:
- Rồi ba Hạnh cũng có mặt ở đây?
Nhỏ Hạnh tủm tỉm:
- Nếu ba Hạnh không có mặt ở đây thì làm sao Hạnh có mặt ở đây được!
Quý ròm ngờ ngợ hiểu ra:
- Hạnh nói chuyện với ba Hạnh hả?
- Không những nói chuyện mà Hạn còn nhờ ba đi cùng Hạnh nữa!
Quý ròm tặc lưỡi:
- Ba Hạnh chịu đi theo Hạnh đến đây, lại lúc đêm khuya khoắt như thế này, kể cũng lạ thật:
Nhỏ Hạnh nheo mắt:
- Chẳng có gì lạ cả ! “Phóng sự điều tra” là nghề của ba Hạnh mà , Quý quên rồi sao?
Quý ròm quên thật. Nghe nhỏ Hạnh nhắc nó mới nhớ ra ba nhỏ Hạnh là nhà báo. Ừ nhỉ, nhà báo là chúa xông xáo! Đi đêm đi hôm để quan sát, tìm hiểu và ghi chép tình hình xã hội đối với ba nhỏ Hạnh hẳn là chuyện thường ngày! Quý ròm nghĩ ngợi, thở dài đánh thượt:
- Nãy giờ hai bạn chắc đã nhìn thấy hết mọi chuyện rồi chứ gì?
- Dĩ nhiên rồi! - Nhỏ Hạnh lắc mái tóc - Hồi sáng, thấy cô Trinh hỏi Đặng Đạo câu nào, Quý liền vội vàng đáp thay câu đó, Hạnh đã nghi rồi ! Thế là Hạnh và Tiểu Long quyết tìm cho ra lẽ!
Quý ròm ngơ ngác:
- Nhưng sao Hạnh biết Quý sẽ đến nhà Lâm mà “phục kích ở đây”?
Nhỏ Hạnh cười:
- Làm soa Hạnh biết được! Bọn Hạnh “phục kích” ở trước cổng nhà Quý, và bám theo tới đây thôi!
Quý ròm bật kêu và đưa tay lên cốc đầu mình một cái. Không phải Quý ròm không nghĩ ra được chuyện đó. Nhưng sự xuất hiện thình lình của Tiểu Long và Nhỏ Hạnh khiến nó không giữ được sáng suốt và bình tĩnh như mọi ngày.
Nhỏ Hạnh chợt thở dài:
- Lẽ ra Quý không nên giấu bọn này về việc làm của bọn Quý! Cũng không nên giấu cô Trinh nữa!
Quý ròm nuốt nước bọt:
- Tôi sợ Đặng Đạo xấu hổ về nghề nghiệp của mẹ mình!
- Đặng Đạo nghĩ vậy là sai! Không có những công việc âm thầm của công nhân vệ sinh, thành phố chúng ta sẽ biến thành một bãi rác khổng lồ!
Tiểu Long gật gù:
- Tôi cũng nghĩ như Hạnh! Đó là một trong những nghề cực kỳ quan trọng và đáng tự hào!
Quý ròm liếc Tiểu Long:
- Mày tập nghĩ như Hạnh tự bao giờ thế?
Bị Quý ròm trêu, Tiểu Long không nghĩ ra cách đáp trả, mặt đỏ nhừ. Nó ngượng nghịu đưa tay lên mũi quẹt lia quẹt lịa
Thấy trước mũi của Tiểu Long có nguy cơ sưng tấy, nhỏ Hạnh liện lật đật giải vây:
- Thôi tụi mình về đi!
Nhưng khi bọn trẻ ngoảnh cổ nhìn lại quán cà phê ở góc đường thì ba nhỏ Hạnh đã không còn ở đó nữa. Có lẽ ba nhỏ Hạnh không muốn Quý bối rối nên đã bỏ đi trước và đợi mình ở đâu đó! Nhỏ Hạnh nhủ bụng và hối hả rảo bước. Thấy nhỏ Hạnh không thắc mắc gì về sự biến mất đột ngột của ba nó, Tiểu Long và Quý ròm cũng làm thinh, lẳng lặng theo sau.
Sau khi bàn bạc với Tiểu Long và Quý ròm, nhỏ Hạnh định bụng vào tiết văn sáng nay sẽ báo cho cô Trinh biết về sự thật đằng sau hiện tượng ngủ gục của bốn học sinh trong lớp.
Vì vậy khi cô bước vào lớp, vừa đặt cặp lên bàn đã đưa mắt lướt nhìn qua Đặng Đạo, Quý ròm, Lâm và Quới Lương, hỏi:
- Các em đã đưa thư mời cho ba mẹ chưa?
Thì nhỏ Hạnh đã nhấp nhổm. Nhưng nó chưa kịp giơ tay thì Đặng Đạo đã đứng bật lên khỏi chỗ:
- Thưa cô….
- Cô Trinh nhìn Đặng Đạo, gật đầu:
- Em nói đi!
- Thưa cô, các bạn Lâm, Quý và Qưới Lương chẳng có lỗi gì trong chuyện này đâu ạ! Em đề nghị cô chỉ để một mình em ra hội đồng kỷ luật thôi! - Sợ Quý ròm phá bĩnh như hôm qua, lần này vừa đứng lên, Đặng Đạo đã tuôn ra một tràng.
Trong khi Lâm, Qưới Lương và Quý ròm thót bụng lại vì bất ngờ thì cô Trinh trong mắt:
- Em nói gì, cô chưa hiểu! Tại sao chỉ có một mình em ra hội đòng kỷ luật?
Không chỉ cô Trinh ngạc nhiên mà cả lớp, trừ những đứa biết chuyện, đều chưng hửng trước lời đề nghị kỳ quặc của Đặng Đạo. Đứa nào đứa nấy giương to mắt chờ xem thằng này nó tiếp ra làm sao.
- Thưa cô! - Đặng Đạo khụt khịt mũi - Sở dĩ các bạn ấy ngủ gục cũng chỉ vì … muốn giúp em thôi ạ!
- Cô vẫn chẳng hiểu gì cả! – Cô Trinh lại lắc đầu – Em Quý ngủ gục là do phải thức khuya chăm sóc ông bị ốm, còn em thì chăm bà ốm, sao lại có chuyện giúp nhau ở đây? Hơn nữa, việc này thì liên quan gì đến chuyện ngủ gục của hai em Lâm và Qưới Lương?
Đặng Đạo gãi cổ, ấp úng:
- Thưa cô, thực ra thì bà em không bị ốm ạ! Em thức khuya là vì phải theo phụ mẹ em thôi! Còn các bạn Lâm, Quý, Qưới Lương vì theo phụ em nên cũng thức khuya theo!
- Thế em và các bạn phụ mẹ em chuyện gì? – Cô Trinh đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cô hỏi mà mày cau lại.
- Thưa cô, mẹ em là công nhân vệ sinh ạ! Đêm nào mẹ em cũgn quét rác trong chợ!
Rồi trước vẻ mặt ngỡ ngàng của mọi người, Đặng Đạo lúng túng thuật lại cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa nó và thằng Lâm trước đây, sau đó thằng Lâm lẻn ra khỏi nhà phụ giúp mẹ con nó như thế nào, tiếp theo là Qưới Lương và Quý ròm đã thình lình xuất hiện ra sao. Nó cũng kể cả chuyện mẹ con nó tìm cách ngăn không cho các bạn ra chợ nhưng các bạn nằng nặc không nghe, vì thế mới xảy ra cớ sự ngày hôm nay…
Câu chuyện của Đặng Đạo khiến cô Trinh sững sờ. Cô không ngờ đằng sau câu chuyện ngủ gục của bốn đứa học trò lại là một tình bạn cảm động như vậy.
Cũng như cô Trinh, cả lớp đều bàng hoàng trước những lời thú nhận ngượng ngập của Đặng Đạo, đứa nào đứa nấy mặt cứ ngẩn ra.
Mãi một lúc, cô Trinh mới hắng giọng:
- Thế sao các em không nói với cô chuyện đó ngay từ đầu?
Lâm đứng lên, nó biết đến nước này thì chẳng thể che giấu được nữa:
- Thưa cô, tại bạn Đặng Đạo sợ bạn bè trêu chọc đấy ạ!
- Trêu chọc chuyện gì?
- Chuyện mẹ bạn ấy làm nghề quét rác đó cô!
Lâm vừa nó xong, thằng Tần đã giơ tay liến thoắng:
- Làm gì có chuyện đó thưa cô! Trong xã hội chẳng có nghề nào là thấp hèn phải không cô?
Cô Trinh đưa mắt nhìn lướt qua cả lớp:
- Các em khác nghĩ sao?
Cả lớp nhao nhao:
- Chúng em không bao giờ trêu chọc bạn Đặng Đạo đâu cô ơi!
Đỗ Lễ hùng hồn, nó nói y hệt nhỏ Hạnh nói với Quý ròm tối hôm qua:
- Dì em bảo nếu không có những người quét rác, thành phố chúng ta sẽ bị ô nhiễm trầm trọng đó cô! Dì em dạy em phải tôn trọng những người như mẹ bạn Đặng Đạo ạ!
Tụi bạn làm Lâm, Qưới Lương và Quý ròm ngẩn ngơ. Nỗi lo của tụi nó thoáng chốc bay vèo. Còn Đặng Đạo thì khỏi nói. Nó xúc động quá xá cỡ. Đến nỗi khi cô Trinh day qua nó, hỏi:
- Em đã nghe các bạn nói gì chưa?
Nó cúi đầu đáp, giọng rưng rưng:
- Dạ, em nghe rồi ạ!
Nhưng tụi bạn không dừng lại ở đó. Hàng chục cái miệng lại thi nhau năn nỉ:
- Cô cho tụi em tối tối ra chợ phụ với bạn Đặng đạo nghe cô!
- Không thể làm như thế được, các em! – Cô Trinh cười hiền lành – Chúng ta phải tính cách khác. Phải làm sao vừa giúp được bạn vừa không ảnh hưởng đến chuyện học tập!
- Không cần dâu cô ơi! - Đặng Đạo ngẩng mặt lên - Mẹ em sắp được chuyển qua làm ca ngày rồi ạ!
Nghe vậy, cô Trinh thở phào nhẹ nhõm:
- Ồ, thế thì tốt quá!
Đặng Đạo nhìn cô, ngập ngừng nhắc:
- Còn chuyện kia thì sao hở cô?
- Chuyện kia là chuyenẹ gì?
- Chuyện ra hội đồng kỷ luật đó cô! Thế các bạn Lâm, Quý và Qưới Lương có phải ra hội đồng kỷ luật không ạ?
Cô Trinh tặc lưỡi:
- Nhà trường đã gửi giấy mời đến phụ huynh của các em rồi, không thể ngưng lại được!
Rồi cô gật đâu:
- nhưng các em yên tâm! Cô sẽ báo lại chuyện này với ban giám hiệu!
Mặc dù được cô chủ nhiệm trân an, chiều thứ bẩy hôm đó bốn ông nhóc lò dò theo sau ba mẹ bước vào phòng họp của nhà trường mà chân cẳng cứ quíu lại. Chỉ đến khi mọi người đã an toạ và thầy hiệu trưởng đứng dậy long trọng tuyên bố:
- Hôm nay nhà trường mời phụ huynh của các em Quý, Lâm, Qưới Lương và Đặng đạo đến để thông báo về việc biểu dương tinh thần tương thân tương ái, giúp đỡ bạn bè của các em…
Thì các ông nhóc mới hoàn hồn. Niềm vui ập tới bất ngờ đến mức tụi nó quay nhìn nhau mừng mừng tủi tủi.
Không chỉ bọn trẻ mới bị bất ngờ. Đến lúc này, mẹ Qưới Lương mới biết con mình mỗi tối ôm cặp đến nhà bạn thực ra vì lý do gì. Bà liếc về Qưới Lương nhưng thằng oắt đã xấu hổ ngó lơ chỗ khác.
Ba thằng Lâm và mẹ Đặng Đạo tất nhiên đã biết chuyện bọn trẻ giúp nhau ngay từ đầu. Ba Quý ròm cũng không hề ngạc nhiên, vì lúc đưa tờ giấy mời cho ông, Quý ròm đã thú thật tất cả. Ông chỉ bị bất ngờ về chuyện rốt cuộc Hội đồng kỷ luật nhà trường nhiệt liệt biểu dương tình bạn giữa bọn trẻ mà không nhắc gì đến cái tội ngủ gục trong lớp như thằng con ông đã từng lo lắng mấy ngày qua.
Ba thằng Lâm cũng thắc mắc y như vậy. ông quay sang ba Quý ròm và mẹ Đặng đạo, vui vẻ nói:
- Cái hội đồng này của nhà trường đúng là phải gọi đầy đủ là Hội đồng khen thưởng và kỷ luật! Chứ mời mình lên để nghe khen mấy đứa nhỏ mà đề là họp hội đồng kỷ luật làm mình cứ thon thót mấy hôm nay, khỉ thật!

1998
Nguyễn Nhật Ánh
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: 26. Tiết mục bất ngờ   Wed 01 Dec 2010, 02:59

Tiết mục bất ngờ



Chương 1


Trống đổi tiết vừa vang lên, thầy Hiếu ôm cặp bước ra chưa khỏi cửa, lớp trưởng Xuyến Chi đã lật đật đứng dậy quay mặt ra sau:

- Đề nghị các bạn ở lại!

Xuyến Chi vừa phát lệnh, hàng chục cái miệng đã nhao nhao phản đối:

- Tiết thứ năm trống, ở lại làm gì?

- Thi học kỳ 2 xong rồi, phải về sớm đi chơi chứ!

Tiếng khóa cặp vang lên lách cách, vẻ như lũ bạn muốn về nhà ngay.

Mấy hôm nay, những cành phượng trước sân trường bắt đầu lốm đốm hoa đỏ. Những chú ve đi đâu biệt tăm từ năm ngoái đã rủ nhau trở về nấp trong các kẽ lá, kéo đàn nỉ non. Như vậy là mùa hè sắp về.

Bọn học trò thi xong, chỉ còn chờ bế giảng. Trong tâm trạng nôn nao đó, chẳng đứa nào tỏ ra hăng hái với việc phải ngồi nán lại trong lớp tới giờ cuối cùng.

Nhưng đó là nói lúc tụi nó chưa biết Xuyến Chi gọi ở lại để làm gì kia. Khi nghe Xuyến Chi nói tiếp:

- Hôm nay chúng ta bàn về việc tổ chức buổi liên hoan văn nghệ cuối năm. Các bạn phải đóng góp ý kiến mới được!

Lũ bạn mới thôi sốt ruột đòi về nữa. Chúng lục tục ngồi xuống. Đầu cổ ngoảnh tới ngoảnh lui nhặng xị và xì xào bàn tán với vẻ háo hức.

Đỗ Lễ vỗ tay, pha trò:

- Liên hoan văn nghệ, hay lắm! Tôi sẽ xin trình bày bản vọng cổ Tình anh bán chiếu! Tần ngứa miệng, quay qua:

- Tướng mày bán chiếu chắc chẳng ai thèm mua!

- Kệ tao!

Đỗ Lễ "xì" một tiếng

- Tao bán chiếu còn hơn mày bán... ghẻ!

Chuyện ghẻ chốc của Tần đã trôi vào quá khứ từ lâu. Nhưng mỗi khi "đụng độ" với Tần, tụi bạn ác miệng cứ lôi "quá khứ ghẻ" của nó ra để phản pháo. Mỗi lần như vậy, Tần tức anh ách mà chẳng làm gì được.

Lần này cũng vậy, nghe Đỗ Lễ cà khịa, nó chỉ biết đỏ bừng mặt, lắp bắp:

- Tao... tao...

- Thôi, thôi! - Lớp trưởng Xuyến Chi kịp thời can thiệp - Các bạn đừng lạc đề nữa! Rồi nhìn lướt qua cả lớp, nó hắng giọng nghiêm nghị:

- Lần này, buổi liên hoan văn nghệ cuối năm của lớp ta sẽ có sự tham dự của các thầy cô bộ môn. Cô Trinh muốn chương trình hôm đó phải thật hấp dẫn và vui nhộn. Vậy theo các bạn, chúng ta nên làm gì?

- Tưởng gì chứ muốn vui nhộn thì dễ thôi! - Quốc Ân gật gù - Tôi đề nghị cứ làm như năm ngoái.

Xuyến Chi cau mày:

- Làm như năm ngoái là sao?

Quốc Ân cười hề hề:

- Tức là lớp phó trật tự lớp ta sẽ đứng ra trình bày bài Khúc ca mùa hè nửa chừng bỗng chuyển sang bài... "thường chỉ sau một liều hai viên Imodium" đó!

Sự nhắc nhỏ của Quốc Ân khiến cả lớp cười ngặt nghẽo. Còn Minh Vương thì tái xạm mặt. Chả là trong buổi liên hoan văn nghệ năm ngoái, ca sĩ Minh Vương đang hát bài Khúc ca

mùa hè một cách trơn tru, nửa chừng bỗng nhăn mày nhíu mặt leo xuống khỏi sân khấu bỏ đi đâu mất, không buồn hát tiếp lời hai, khiến khán giả ngẩn tò te, còn nhạc công Chí Mỹ đang ôm ghi-ta gảy tưng tưng cuống lên, cứ đảo mắt hoang mang ngó quanh ngó quất.

Lát sau, thằng Phước phát hiện Minh Vương đang ôm bụng từ nhà vệ sinh lếch thếch đi ra,

liền hô hoán lên, thế là vỡ lở.

Thì ra hôm trước chả rõ ca sĩ nhà ta ăn xoài chua hay mít chín mà đang biểu diễn nửa chừng bụng dạ bỗng quặn thắt. Thế là ca sĩ đành phải bỏ micro chạy lấy người, không một lời tạm biệt.

Sự cố của Minh Vương tưởng không ai còn nhớ, nay đùng một cái, Quốc Ân lôi ra, lại lèm theo câu quảng cáo thuốc trị tiêu chạy Imodium khiến lớp học cười nghiêng cười ngửa.

Thấy Quốc Ân chơi trò phá bĩnh, nhỏ Xuyến Xhi tức điên nhưng cũng không nhịn được cười. Phải cố lắm nó mới lấy lại được vẻ nghiêm trang:

- Thôi, đề nghị các bạn tập trung bàn về chương trình văn nghệ năm nay đi!

Nhỏ Hiền Hòa giơ tay:

- An Dung, Việt Hà và tôi sẽ hát bài Hổng dám đâu! Quý ròm vỗ tay:

- Hay lắm! Lớp mình sẽ có một ban "Tam ca áo trắng"!

Đang khoái chí sau khi đem lại cho cả lớp một tràng cười vỡ bụng, Quốc Ân hăm hở phát huy khả năng "thọc lét". Nó bô bô nhại lời bài ca:

- Trên đường Tân Sơn Nhất, Triển Chiêu đi với người yêu. Bao đại nhân trông thấy, gọi Công Tôm Sách ra nhìn...

Nó chưa kịp hát tiếp, Minh Vương đã sầm mặt nạt ngang:

- Bạn Quốc Ân nghiêm túc lại nghe!

Biết Minh Vương thù mình chuyện khi nãy nhưng Quốc Ân phớt lờ. Sắp nghỉ hè, nó chẳng còn ngán lớp phó trật tự. Nó nheo mắt ngâm nga tiếp:

- Trên đường khuya thanh vắng, Minh Vương đi bán cà rem...

- Đủ rồi nghe, bạn Quốc Ân! - Nhỏ Hạnh cau mày - Bạn có định đóng góp gì cho chương trình văn nghệ của lớp không vậy? Nếu không, đề nghị bạn ngồi im cho các bạn khác phát biểu!

Lần này, thấy chẳng ai lên tiếng ủng hộ, cũng chẳng ai cười hưởng ứng như khi nãy, Quốc Ân lỏn lẻn ngó quanh một vòng rồi hậm hực hừ giọng:

- Im thì im! Hừ, chỉ giỏi làm phác!

Nhưng khổ nỗi, băng "tứ quậy" không chỉ có một mình Quốc Ân.

Quốc Ân vừa im thì Quới Lương đã nhanh nhẩu lên tiếng:

- Tôi đề nghị "thi sĩ Hoàng Hôn" sẽ tham gia chương trình bằng một bài thơ!

Lớp phó văn thể mỹ Vành Khuyên vui vẻ:

- Ừ, đọc thơ cũng hay đấy! Nhưng Lâm sẽ đọc thơ gì thế? Lâm hấp háy mắt:

- Tất nhiên là bài thơ được độc giả bình chọn là xuất sắc nhất trong năm của kẻ hèn này! Thấy thằng Lâm giở giọng bông đùa, nhỏ Vành Khuyên hơi chột dạ. Nó liếm mối:

- Đó là bài gì vậy:

Lâm nhìn sang chỗ Quý ròm ngồi:

- Còn bài nào được yêu thích hơn bài Đám giỗ nhà em nữa! Hì hì!

Đám giỗ nhà em là bài thơ lúc trước "thi sĩ Hoàng Hôn" làm ra để trêu "thi sĩ Bình Minh". Trong đó có những câu chết cười như "Ba em nuôi một con mèo. Kế là con vịu, tiếp theo con cầy...". Nay nghe nó nhắc lại, nhiều đưa che miệng cười khúc khích.

Quý ròm cũng nhe rằn cười tỉnh. Hồi mới đầu, bị thằng Lâm cà khịa, nó giận muốn nổ đom đóm mắt. Bây giờ thì nó quá quen với những trò như thế này rồi. Hơn nữa, từ ngày cùng Lâm thi phổ thơ, nhất là sau thời gian cùng Lâm đêm đêm kéo ra chợ phụ giúp Đặng Đạo, Quý ròm đã nhìn "thi sĩ Hoàng Hôn" bằng cặp mắt khác.

Nhưng đó là nói về cặp mắt của Quý ròm. Còn cặp mắt của lớp trưởng Xuyến Chi lúc này vẫn đang long lên:

- Các bạn đùa như vậy đỉ rồi à nghen! Nhỏ Lệ Hằng giơ tay:

- Tôi đề nghị bạn Lan Kiều sẽ đọc thơ!

Nhiều đứa vỗ tay:

- Đúng rồi! Hôm đó, nhà thơ của lớp ta sẽ ngâm một bài thơ mới nhất! Hải quắn nhăn nhở:

- Và Quang sứt sẽ thổi sáo...

Quang quay xuống, trề môi:

- Môi tao hết sứt lâu rồi mày!

Không thèm để ý đến những trò nhí nhố chung quanh, Xuyến Chi nhìn về phía Lam Kiều:

- Bạn đồng ý chứ?

- Đồng ý! Nhưng...

- Nhưng sao?

Lan Kiều liếm môi:

- Nhưng lâu nay tôi không làm được bài thơ nào mới!

- Không sao! - Nhỏ Vành Khuyên vọt miệng - Bạn đọc bài cũ cũng được! Bài Trường em ấy!

Quý ròm đột lên tiếng:

- Lan Kiều đọc bài cũ, còn tôi sẽ đọc bài mới!

- Quý định đọc bài gì? - Sợ "thi sĩ Bình Minh" chơi trò phá bĩnh như "thi sĩ Hoàng Hôn", nhỏ Vành Khuyên nhìn Quý ròm, giọng cảnh giác.

- Tôi chưa biết!

Nhỏ Vành Khuyên nhíu mày:

- Thơ của Quý sao Quý không biết?

- Tôi đã làm đâu! Tôi chỉ mới nghĩ trong đầu thôi! Hải quắn cười hê hê:

- Vậy mà cũng dám xung phong!

Quốc Ân nhanh nhẩu phụ họa:

- Nếu tới hôm đó "thi sĩ Bình Minh" vẫn chưa sáng tác xong bài mới, đề nghị đọc bài "Lớp em ca hát thật là hay ho..." đấy nhé!

Quý ròm thản nhiên:

- Được thôi! Nếu cần tôi sẽ đọc bài thơ Lớp em! Nhỏ Xuyến Chi đập hai tay vào nhau:

- Như vậy chương trình văn nghệ đã có được hai tiết mục ngâm thơ, một tiết mục tam ca. Đề nghị các bạn khác tiếp tục đăng ký thêm! Dưỡng giơ tay:

- Tôi sẽ hát bài "Tình bằng có cái trống cơm, khen ai khéo vỗ ố mấy bông mà nên bông, ố mấy bông mà...".

Dưỡng đang hào hứng thì Đỗ Lễ đã sầm mặt cắt ngang:

- Muốn hát thì đợi đến hôm liên hoan hẵng hát! Bữa nay chỉ là đăng ký tiết mục thôi, việc gì mày phải rống điếc tai thế hả?

Đỗ Lễ làm Dưỡng tức muốn ứa gan. Nó quay xuống bàn chót, hất mặt:

- Mày chỉ giỏi cà khịa người khác chứ đóng góp được cái quái gì cho lớp đâu mà làm tàng!

- Ai bảo mày vậy? - Đỗ Lễ nghiến răng, rồi nó nhìn lên chỗ Xuyến Chi, oang oang - Tôi sẽ trình bày bài Trái tim mùa đông!

- A ha! Trái tim mùa đông! - Dưỡng ôm bụng - Đó là nhạc dành cho người lớn chứ đâu phải dành cho học sinh! Mày hát bài đó, các thầy cô sẽ khóc thét!

Dưỡng làm Đỗ Lễ đỏ mặt. Nó bặm môi:

- Thế thì tôi sẽ hát bài Ngọn nến trong gió!

Dưỡng lại gập người:

- Ngọn nến trong gió cũng không được! Đấy là nhạc đám ma! Đỗ Lễ sừng sộ:

- Nói bậy!

- Chứ gì nữa! Đây là bài Candle in the wind do Elton John hát trong đám tang công nương Diana ai mà không biết!

Đỗ Lễ khăng khăng:

- Nhưng đó vẫn không phải là nhạc đám ma! Bài hát này người ta thu đĩa và bán đầy ở các hiệu sách!

Rồi nó nheo mắt nói thêm:

- Mày hát Trống cơm thì tao hát Candle in the wind, chương trình phong phú thì phải có ta có Tây chứ!

Dưỡng nhún vai:

- Thế thì mày chả biết cóc khô gì cả! Hiện nay các đội kèn đám ma ở thành phố đã đưa bài này vào "chương trình biểu diễn" của họ rồi! Hôm qua lúc đi ngang Tang Nghi quán trên đường Trần Phú, chính tai tao nghe đội nhạc lễ thổi bài này rõ ràng!

- Thôi, thôi, hai bạn đừng cãi nhau nữa! - Sau khi lắng tai nghe hai ca sẽ "dân tộc" và "hiện đại" cãi nhau chí chóe, lớp trưởng Xuyến Chi rối rít xua tay - Bài Ngọn nến trong gió dù có biến thành nhạc đám ma hay không, theo tôi cũng không hợp với chương trình của lớp mình!

Rồi thấy Đỗ Lễ dường như vẫn muốn ngoác miệng cãi tiếp, Xuyến Chi vội đưa mắt nhìn lướt qua các dãy bàn:

- Sắp hết giờ rồi! Đề nghị các bạn khác đăng ký nhanh nhanh lên!
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: 26. Tiết mục bất ngờ   Wed 01 Dec 2010, 03:01

Chương 2


Xuyến Chi hỏi nhỏ Hạnh:

- Hạnh thấy chương trình văn nghệ năm nay của lớp mình thế nào?

- Theo Hạnh là không đặc sắc bằng năm ngoái! - Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sống mũi, thong thả đáp

- Năm ngoái có múa quạt, có màn ảo thuật của Quý. Nhỏ Xuyến Chi thở dài:

- Năm nay Quý chả chịu biểu diễn ảo thuật, lại đòi đọc thơ. Lo ghê!

- Lo gì? - Nhỏ Hạnh ngạc nhiên.

- Chả biết Quý sẽ đọc thơ gì! Không khéo các thầy cô cười cho! Nhỏ Hạnh tủm tỉm:

- Như thế lại càng vui nhộn chứ sao!

Tiểu Long lo lắng hệt Xuyến Chi. Nó hỏi Quý ròm:

- Bộ mày tính sẽ đọc thơ hôm liên hoan thật hả?

- Ừ.

Tiểu Long ngập ngừng một hồi rồi khụt khịt mũi:

- "Thơ học tập" hả?

- Thằng này hỏi lạ! Ai lại đọc "thơ học tập"!

- Thế mày sẽ đọc thơ gì?

- Thơ chứ thơ gì!

Tiểu Long chớp mắt:

- Mày đọc tao nghe thử xem!

- Tao chưa làm.

- Thế khi nào làm xong, mày đọc cho tao và Hạnh nghe trước nhé! Quý ròm nhìn bạn bằng ánh mắt nghi ngờ:

- Sao tự dưng mày quan tâm đến "sự nghiệp thi ca" của tao quá vaayk? Tiểu Long gãi cổ:

- Ờ, không hiểu sao dạo này tao thích nghe thơ ghê!

Quý ròm nhún vai:

- Mày muốn nghe thì cố đợi đến hôm liên hoan! Tao không đọc trước đâu!

Sau khi buông một câu "lạnh lẽo", Quý ròm quay lưng đi thẳng.

Nhưng Quý ròm tính không bằng... cô Trinh tính. Trước buổi liên hoan chính thức mười ngày, cô Trinh đề nghị ban văn nghệ lớp 8A4 tổng dượt cho cô xem.

Đề nghị đột ngột của cô khiến ban cán sự và các "nghệ sĩ" của lớp trở tay không kịp.

Về phần thơ, chỉ có mỗi thi sĩ Lan Kiều "độc diễn". Lại là bài Trường em cũ mèm: "Anh

gạch - Đo đỏ - Nho nhỏ - Dễ thương - Sắp hàng - Trên tường - Dựng nên - Trường mới...".

"Thi sĩ Bình Minh" bất ngờ trước yêu cầu của cô Trinh, đành đứng dậy gãi tai:

- Bài thơ của em vẫn chưa làm xong. Cô cho em vài hôm nữa... Phần ca nhạc èo uột không kém gì phần thơ ca.

Ban "Tam ca áo trắng" Hiền Hòa, Việt Hà, An Dung bắt chước Quý ròm "hẹn ngày tái ngộ", với lý do chưa có thì giờ tập chung.

Rốt cuộc, trước vẻ mặt thất vọng của cô chủ nhiệm, chỉ có mỗi thằng Dưỡng nhảy lên sân khấu ông ổng hát bài Trống cơm.

Hôm trước bị Đỗ Lễ cắt ngang cảm hứng, Dưỡng tức lắm. Nay được cô giáo cho phép, Dưỡng cười híp mắt, ngoác miệng rống hết cỡ.

Dưỡng tưởng mình là ca sĩ top-ten. Nó không biết cái giọng ồ ề của nó khiến cô Trinh sợ xanh mặt. Cỗ đã mời các thầy cô dạy bộ môn đến dự buổi liên hoan văn nghệ của lớp. Nếu bị Dưỡng "tra tấn" như thế này, cô sợ các thầy cô yếu tim sẽ tăng huyết áp đột ngột và xỉu ngay giữa lớp.

- Chương trình chỉ có thế thôi hở em? - Cô Trinh băn khoăn quay nhìn Xuyến Chi.

- Dạ thưa cô... dạ thưa cô... các bạn chỉ đăng ký có thế thôi ạ!

Xuyến Chi ấp úng phân trần, bụng tức sôi. Cái lớp 8A4 ồn ào của nó chẳng nghiêm túc tẹo nào khi góp ý cho chương trình văn nghệ, cả bọn chỉ mải đùa giỡn và cãi cọ khiến bây giờ nó phải đứng trơ ra trước ánh mắt nghiêm khắc của cô giáo, bảo nó không ấm ức sao được!

Cô Trinh tặc lưỡi:

- Chúng ta cần phải có những tiết mục sống động hơn em ạ! Nhỏ Xuyến Chi chớp mắt:

- Em cũng muốn vậy nhưng các bạn...

- Em đừng lo! - Cô Trinh dịu dàng trấn an - Cô sẽ đề nghị các tổ thi đua với nhau. Tổ nào cũng phải có tiết mục...

Cô Trinh vừa nêu ý kiến lên, thằng Quang liền oang oang:

- Tổ 1 của tụi em tham gia hai tiết mục, vượt chỉ tiêu rồi đó cô! Bạn Dưỡng hát bài Trống cơm để tạo cảm giác mạnh, sau đó ban "Tam ca áo trắng" sẽ trình bày bản Hổng dám đâu để giúp khán giả hoàn hồn lại ạ!

Nghe Quang pha trò, cả lớp cười ầm. Dưỡng cũng toét miệng cười. Quen bị tụi bạn trêu như thế này nhiều lần nên nó chẳng mắc cỡ tí ti.

Thằng Cung giơ tay:

- Tổ em có bạn Quý đọc thơ rồi ạ! Cô Trinh nhìn Quý ròm:

- Em định viết về đề tài gì thế?

Quý ròm đứng lên:

- Thưa cô, bài thơ em viết về lớp mình ạ! Hải quắn vọt miệng:

- Bài "Lớp em không khí thật là trong lành, lớp em đá banh thật là bá phát" đó cô!

Nghe Hải quắn "thuyết minh" quá sức rùng rợn, cô Trinh nhíu mày đưa mắt nhìn Quý ròm ra ý hỏi.

- Thưa cô! - Quý ròm mím môi - Cô đừng nghe bạn Hải nói bậy ạ! Bài thơ của em không phải như thế!

Cô Trinh thở phào:

- Vậy chừng nào em mới làm xong?

- Tới hôm liên hoan, thế nào em cũng làm xong ạ!

- Thôi được, em ngồi xuống đi! - Cô Trinh vẫy tay, rồi quay sang dãy bàn đầu tiên cạnh cửa ra vào, cô hỏi - Còn tổ 3?

Tổ 3 là tổ của lớp trưởng Xuyến Chi và lớp phó văn thể mỹ Vành Khuyên, hai nhân vật chủ chốt trong việc tổ chức buổi liên hoan văn nghệ.

Khi nghe cô hỏi, hai nhân vật quan trọng này bỗng ngớ ra. Đến lúc này, tụi nó mới sực nhớ tổ 3 vẫn chưa đăng ký tiết mục nào.

Xuyến Chi ngập ngừng đứng lên:

- Thưa cô...

Xuyến Chi nói được hai tiếng rồi nín thinh đưa mắt liếc mấy đứa trong tổ, cầu cứu. Nhưng

các thành viên tổ 3 dường như cũng chẳng nghĩ ra cách gì để "cứu" tổ trưởng của mình.

Tổ 3 chỉ giỏi về học tập. Trừ Đặng Đạo hơi lép một chút, năm đứa còn lại đều là học sinh giỏi. Nhưng ngoài chuyện học, tụi nó chẳng có tí tài vặt nào. Thơ ca nhạc họa, tổ 3 mù tịt. À quên, trong bọn có nhỏ Tú Anh biết chơi đàn piano. Nó học đàn hơn hai năm nên chơi khá nhuyễn. Sinh nhật vừa rồi, nó dạo các bản Au claire de la lune và Fûr Elise hay tuyệt cú mèo. Nhưng khổ nỗi, Tú Anh chẳng thể khiền cây đàn to đùng đó đến lớp để trình diễn được.

Thấy nhỏ Xuyến Chi đứng "câu giờ" lâu lắc, cô Trinh sốt ruột:

- Thế nào hở em?

- Thưa cô... thưa cô...

Nhỏ Xuyến Chi lại gãi má, ấp úng.

- Thưa cô! - Thằng Bá đột ngột đứng dậy - Tổ 3 tụi em sẽ tham gia bằng một hoạt cảnh ạ! Trong khi mấy đứa tổ 3 mặt thuỗ ra vì ngơ ngác thì cô giáo mắt sáng trưng:

- Hay lắm! Hoạt cảnh sẽ giúp chương trình thêm phong phú, đa dạng. Thế các em định dựng hoạt cảnh gì?

Bá không ngờ cô giáo lại hỏi kỹ như thế. Thực ra, nõ cũng chưa biết tổ nó sẽ dựng hoạt cảnh gì, thậm chí nó còn chưa biết mấy đứa trong tổ có đồng ý với kế hoạch của nó hay không.

Chả là vừa rồi thấy nhỏ Xuyến Chi mặt mày thảm não đến tội, trong khi đó tụi thằng Quốc Ân, Hải quắn ngồi đằng sau cười hí hí đầy nhạo báng, Bá tức điên. Nó chợt nhớ hôm thi hoạt cảnh lịch sử, tổ nó đóng cảnh vua Quang Trung tiến đánh đồn Ngọc Hồi cũng không đến nỗi nào, bèn đứng phắt dậy đăng ký.

Chính vì vậy, bị cô Trinh hỏi vặn, Bá đâm lúng túng. Nó khịt khịt mũi liên tục, ra vẻ ta đây đang bị hiện tượng El Nino làm cho cảm cúm ghê lắm.

- Hoạt cảnh gì thế em? - Cô Trinh nhắc lại câu hỏi.

- Thưa cô... thưa cô... - Cặp mắt Bá đảo lia - Tụi em chưa kịp đặt tên ạ!

- Nhưng hoạt cảnh của các em nói về đề tài gì em phải biết chứ?

Bá đáp bừa:

- Thưa cô, về đề tài học tập ạ! Cô Trinh gật gù:

- Các em cố tập dượt cho tốt nhé!

- Dạ.

Sau khi vẫy tay ra hiệu cho Xuyến Chi và Bá ngồi xuống, cô Trinh hướng mắt về cuối lớp:

- Thế còn tổ 2 và tổ 5? Chí Mỹ láu táu:

- Thưa cô, tổ 2 chúng em đã có bạn Lan Kiều đọc thơ rồi mà cô! Cô Trinh mỉm cười:

- Chỉ có thế thôi ư?

Hải quắn đứng vụt dậy, hùng hồn:

- Thưa cô, ngoài tiết mục của bạn Lan Kiều, tổ 2 và tổ 5 sẽ hợp tác dàn dựng một hoạt cảnh vô cùng đặc sắc và vui nhộn ạ!

Tuyên bố bất ngờ của Hải quắn làm Minh Vương giật bắn. Tổ 2 đã bàn bạc gì với tổ 5 của nó đâu, không hiểu sao Hải quắn lại "phao tin bậy bạ" như thế!

Nhưng Minh Vương không dám giơ tay đính chính. Tổ 5 của nó cho đến lúc này vẫn chưa nghĩ ra được tiết mục nào để đăng ký với cô giáo. Hôm trước, Đỗ Lễ xung phong hát hai bài. Nhưng cả Trái tim mùa đông lẫn Ngọn nến trong gió đều bị nhỏ Xuyến Chi bác thẳng thừng.

Minh Vương ngọ ngoạy đầu và thấp thỏm liếc qua chỗ Lâm và Quới Lương. Thấy tổ trưởng nhìn mình ra ý hỏi, Quới Lương toét miệng cười. Còn Lâm thì hạ giọng xì xào:

- Mày đừng lo! Khi nãy bốn đứa tao đã bàn tính kỹ rồi!

Lâm bảo đừng không, Minh Vương càng lo tợn. Tưởng "bốn đứa tao" là bốn đứa nào chứ bống đứa trong băng "tứ quậy" thì chẳng biết sẽ xảy ra những chuyện quỉ quái gì! Chuyện quan trọng như vậy mà tụi thằng Lâm chẳng thèm hỏi qua ý kiến của tập thể, thậm chí ngay cả hai tổ trưởng cũng không được biết mảy may về cái vụ "hợp tác dàn dựng" từ trên trời rơi xuống này thì quả là đáng hãi. "Số phận" của tổ 2 và tổ 5 mà giao phó vào tay băng "tứ quậy" thì đúng là chẳng khác nào giao trứng cho ác, khổ ơi là khổ!

Càng nghĩ Minh Vương càng lo ngay ngáy:

- Thế tụi mày định dựng hoạt cảnh gì vậy?

Lâm chưa kịp đáp thì cô Trinh đã hỏi. Cô hỏi hệt như Minh Vương:

- Thế hoạt cảnh của các em nói về đề tài gì? Hải quắn Lễ phép:

- Dạ, thưa, nói về thầy cô ạ!

- Qf, cuối năm mà nói về công ơn thầy cô là đúng lắm! - Co Trinh dặn dò với vẻ hài lòng - Các em cố gắng làm cho tốt nhé! Cô hy vọng buổi liên hoan văn nghệ của lớp ta sẽ vui nhộn và cảm động! Hôm đó, cô sẽ tặng một phần thưởng đặc biệt cho tiết mục nào xuất sắc nhất!

Hải quắn cúi đầu:

- Dạ, tụi em sẽ cố gắng không để phần thưởng cao quí đó lọt về tay tổ khác ạ! Hải quắn nói câu đó bằng vẻ mặt hết sức nghiêm trang khiến cả lớp phì cười.

Cô Trinh cũng không nhịn được cười. Cô cười, và nói:

- Cô chúc em được như ý!
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: 26. Tiết mục bất ngờ   Wed 01 Dec 2010, 03:01

Chương 3


Tùng! Tùng! Tùng!

Tiếng trống ra chơi vừa vang lên, Bá đã vội nhỏm người dậy. Nhưng nó mới dợm chân, chưa kịp phóc ra ngoài, lưng quần đã bị một bàn tay níu lại.

- Buông ra! Đứa nào chơi gì kỳ vậy?

- Tao đây chứ ai! - Đặng Đạo cười hì hì, vừa nói vừa thả tay ra. Bá quắc mắt:

- Bộ mày hết chuyện đùa rồi hả?

- Tao không đùa! Đây là lệnh của tổ trưởng.

Bá ngoảnh sang Xuyến Chi, mặt hầm hầm. Nhưng nó chưa kịp mở miệng cự nự, Xuyến Chi đã chặn ngang:

- Ai bảo với bạn là tổ mình sẽ dựng hoạt cảnh?

Như va phải tường, Bá mất ngay vẻ hùng hổ.

- Đâu có ai bảo! - Giọng Bá xụi lơ.

Nhỏ Vành Khuyên tròn mắt:

- Thế sao bạn dám đăng ký với cô giáo?

Thấy mình vì lòng tốt lên tiếng "giải vây" cho cả tổ, vậy mà bây giờ lại bị hai con nhỏ "chức sắc" trong tổ xúm vào hạch hỏi, tra khảo. Bá nổi quạu:

- Chứ chẳng lẽ để bạn Xuyến Chi đứng trơ giữa lớp như ông phỗng đá à?

Cú phản kích của Bá làm Xuyến Chi đỏ mặt. Nó gân cổ định cự lại tên tổ viên bướng bỉnh

nhưng không hiểu nghĩ sao, cuối cùng nó thở đánh thượt:

- Thôi được! Nhưng đã nói thì phải làm đấy! Bá hừ mũi:

- Làm thì làm chứ! Nhỏ Tú Anh chớp mắt:

- Thế Bá định dựng hoạt cảnh gì vậy?

- Tôi đã nói rồi! Hoạt cảnh về học tập!

- Thì về học tập! Nhưng nội dung của nó như thế nào?

- Nội dung hả? - Bá gãi gáy - Nội dung thì... tôi vẫn chưa nghĩ ra!

- Trời ơi là trời! - Phước kêu lên - Bộ mày tính giỡn mặt với cô Trinh hả Bá? Bá liếm môi:

- Thì để từ từ tao nghĩ! Phước nheo mắt:

- Thế nếu cuối cùng mày nghĩ không ra thì sao?

- Nếu nghĩ không ra hở? - Hét gãi gáy, Bá lại gãi cằm - Nếu nghĩ không ra thì tổ mình sẽ... dựng lại hoạt cảnh vua Quang Trung tiến đánh đồn Ngọc Hồi!

- Kiếm giùm tao chai dầu gió, Đặng Đạo ơi! - Phước bật ngửa người ra sau, rên rỉ - Thằng

Bá làm tao sắp xỉu rồi!

Đặng Đạo gục mặt xuống bàn:

- Mày sắp xỉu nhưng tao thì đã xỉu rồi đây nè!

Xuyến Chi không xỉu, cũng không sắp xỉu. Nhưng mặt nó xanh lè xanh lét. Nó nhìn Bá bằng ánh mắt hoang mang:

- Bộ khi hứa với cô như vậy, bạn chưa chuẩn bị gì hết hả?

- Đã chuẩn bị gì đâu! - Bá nuốt nước bọt - Tôi đã nói rồi. Tôi làm vậy là để tổ mình khỏi bị mất mặt với các tổ khác thôi.

Nhỏ Vành Khuyên nhún vai:

- Liều mạng đến thế là cùng! Bộ sáng nay bạn điểm tâm bằng mật gấu chắc? Nhỏ Tú Anh rụt rè lên tiếng:

- Đằng nào cũng đã lỡ rồi! Bây giờ tụi mình phải cố nghĩ ra nội dung cho hoạt cảnh thôi!

Trong tổ 3, nhỏ Tú Anh là đứ ít nói. Nhưng khi nó đã mở miệng, ý kiến của nó nghe mới hợp lý làm sao!

Sáu cái đầu lập tức chụm lại bàn bạc sôi nổi. Tụi nó vừa phát biểu vừa cãi cọ vừa hăng hái chê bai lẫn nhau, nói chung là nhốn nháo không thể tả.

Nhưng so với sự náo loạn ở tổ 2 và tổ 5 lúc này, không khí ở tổ 3 dù sao cũng êm thấm hơn nhiều.

Cũng như các thành viên của tổ 3, mười hai đứa trong hai tổ kia cũng chẳng đứa nào chịu ra chơi. Trống vừa nện "tùng, tùng" là tám cái đầu lập tức ngoảnh phắt lại chỗ ngồi của băng "tứ quậy".

Đỗ Lễ nóng nảy lên tiếng trước:

- Này, tổ tao bàn chuyện hợp tác với tổ 2 hồi nào mà mày nói vung lên thế hở Hải quắn? Hải Ngọc hùa theo:

- Ừ, Hải Ngọc cũng có nghe nói gì đâu! Minh Vương hừ mũi, giận dỗi:

- Tao là tổ trưởng mà còn không biết nói gì người khác!

Tổ trưởng tổ 2 Lan Kiều cũng không giấu vẻ ngạc nhiên. Nó nhìm lom lom vào mặt Hải quắn:

- Sao khi nãy Hải lại xướng lên thế?

Trước sự chất vấn tới tấp của mọi người, Hải quắn vẫn chẳng hề lộ vẻ bối rối. Nó dang rộng hai tay, điệu bộ trông rất kịch:

- Bình tĩnh, bình tĩnh! Các bạn hãy bình tĩnh! Có gì thì "ngồi xuống uống miếng nước, ăn miếng bánh" rồi từ từ thương lượng!

Đỗ Lễ "xì" một tiếng:

- Tưởng sao! Lại đi bắt chước câu nói cửa miệng của thằng Tiểu Long! Hải quắn trừng mắt:

- Kệ tao mày! Tao mời mày uống nước ăn bánh chứ có mời mày nhảy vào họng tao mày ngồi chồm hổm đâu!

Hải Ngọc giật áo Đỗ Lễ:

- Thôi, bạn ngồi yên nghe bạn Hải giải thích đi!

Sau câu nói của Hải Ngọc, cả bọn lập tức bấm bụng ngồi im, chong mắt chờ xem Hải quắn nói gì.

- Bây giờ các bạn nghe tôi hỏi nè! - Hải quắn đảo mắt một vòng, giọng thản nhiên - Có phải cô Trinh muốn buổi liên hoan văn nghệ của lớp ta thật vui nhộn không?

- Phải! - Nhiều đứa đáp.

- Vậy theo các bạn, những tiết mục mà lớp ta đăng ký sáng nay có đáp ứng được mong mỏi của cô Trinh không?

Nhỏ Lan Kiều chớp mắt:

- Ờ... ờ...

- Chẳng có gì phải "ờ, ờ" cả! - Hải quắn hừ giọng - Nói trắng ra là những tiết mục đó, kể cả màn đọc thơ của bạn, chẳng có chút gì gọi là vui nhộn cả! Minh Vương chép miệng:

- Thôi được rồi, cứ coi như là không vui nhộn! Thế thì sao?

Hải quắn cười toe:

- Nếu đã vậy thì tổ 2 và tổ 5 có nghĩa vụ cùng hợp tác dàn dựng một tiết mục thật vui nhộn để cô giáo vui lòng chứ sao! Nhỏ Lan Kiều nhíu mày:

- Nhưng hai tổ đã bàn bạc gì với nhau đâu?

- Bạn yên chứ! - Hải quắn hươ tay - Tôi và Quốc Ân đại diện cho tổ 2, còn Lâm và Quới

Lương đại diện cho tổ 5, bốn đứa tôi đã bàn bạc với nhau rồi. Lời "khai báo" của Hải quắn khiến Lan Kiều muốn té lăn ra đất.

Phải cố gắng lắm nó mới trấn tĩnh được. Nó hỏi mà miệng méo xệch:

- Thế sao các bạn không bàn qua trong tổ? Hoặc ít ra cũng phải trao đổi với tôi và Minh Vương chứ?

Lâm vọt miệng đáp thay:

- Chẳng qua là do bọn này vừa chợt nghĩ ra hoạt cảnh này thôi! Vì vậy không thể bàn bạc kịp!

Nhỏ Bội Linh tò mò:

- Các bạn nghĩ ra hoạt cảnh gì thế?

Quới Lương xoay qua Bội Linh, vẻ bí mật:

- Hoạt cảnh này độc đáo lắm!

- Độc đáo?

- Ừ, có một không hai đấy! Chắc chắn ở trường ta chưa bao giwof có một hoạt cảnh vui nhộn như thế này!

Minh Vương nhìn Quới Lương bằng ánh mắt nghi ngờ:

- Chỉ giỏi tài nói khoác!

Minh Vương nói với Quới Lương nhưng Quốc Ân lại nổi khùng. Nó quay lại:

- Bọn này không thèm nói khoác đâu nhé! Hoạt cảnh này khi biểu diễn, bảo đảm khán giả sẽ cười lăn bò càng! Minh Vương nhếch mép:

- Hoạt cảnh gì mà ghê thế? Quốc Ân vung tay:

- Chúng ta sẽ đóng giả thầy cô giáo!

Tiết lộ của Quốc Ân khiến tụi bạn ngẩn tò te. Nhỏ Lệ Hằng nãy giờ ngồi làm thinh, lúc này không kềm được thắc mắc:

- Đóng giả thầy cô giáo là sao?

- Là thế này này! - Hải quắn "e hèm" một tiếng rồi chậm rãi giải thích - Dạy chúng ta năm nay ngoài cô Trinh chủ nhiệm, còn có những thầy cô khác nữa phải không?

Đỗ Lễ châm chọc:

- Rõ là một câu hỏi thừa!

Hải quắn phớt lờ, tiếp:

- Và mỗi thầy cô đều có một điểm đặc biệt, đúng không?

Hải Ngọc nhăn nhó:

- Hải Ngọc chả hiểu gì cả! Điểm đặc biệt là đặc biệt như thế nào?

- Có vậy mà cũng không hiểu! - Đỗ Lễ cười hề hề - Chẳng hạn cô Kim Anh dạy hóa học nhưng không dạy toán, còn thầy Hiếu thì chỉ dạy toán mà không dạy sử, cô Nga dạy sử lại không dạy Anh văn...

Hải quắn sầm mặt:

- Tao không giỡn với mày nghe Đỗ Lễ!

- Tao cũng đâu có giỡn! - Đỗ Lễ thè lưỡi. Lần thứ hai, Hải Ngọc giật tay bạn:

- Bạn đừng trêu nữa! Để xem bạn ấy nói gì? Nhỏ Lan Kiều chớp chớp mắt:

- Thế điểm đặc biệt mà Hải nói là những điểm gì vậy?

Hải quắn không trả lời ngày thắc mắc của tổ trưởng. Nó nhìn quanh, trịnh trọng hỏi:

- Thế theo các bạn, điểm đặc biệt nhất của thầy Hiếu là gì? Lệ Hằng vọt miệng:

- Thầy dạy rất dễ hiểu! Quốc Ân "xì" một tiếng:

- Điều đó chả có gì gọi là đặc biệt! Cô Kim Anh, cô Diệu Lý cũng giảng bài dễ hiểu vậy! Chí Mỹ reo lên:

- A, tao biết rồi! Thầy rất nghiêm!

- Lại sai bét! - Quôc Ân tiếp tục phản bác - Thầy Quảng, cô Hạ Huệ còn nghiêm hơn cả

thầy Hiếu!

So sánh của Quốc Ân hoàn toàn đúng sự thật. Vì vậy, bọn trẻ lại nhăn trán nhíu mày, cố tìm

xem điểm đặc biệt của thầy Hiếu nằm ở chỗ nào.

Chỉ có Hải Ngọc là không buồn nghĩ ngợi lâu lắc. Vốn là đứa không thích hành hạ đầu óc, nó bộp chộp hỏi ngay:

- Thế điểm đặc biệt của thầy Hiếu là gì?

Hải quắn chưa kịp mở miệng, Quới Lương đã sốt sắng giải đpá. À, nó chưa giải đáp ngay. Mà gật gù hỏi:

- Đến một ngày nào đó phải rời khỏi trường này, khi nhớ tới thầy Hiếu thì bạn sẽ hình dung ra thầy như thế nào? Có nghĩa là hình ảnh đầu tiên giúp bạn nhớ rõ ràng về thầy là hình ảnh gì?

Hải Ngọc cắn môi:

- Hình ảnh đầu tiên về thầy hở?

Nhưng Hải Ngọc không phải phân vân lâu. Câu hỏi gợi ý quá xá cụ thể của Quới Lương khiến Hải Ngọc nhanh chóng sáng mắt:

- À, Hải Ngọc nhớ ra rồi! Thầy Hiếu có điểm đặc biệt là không bao giờ dùng khăn lau bảng, toàn chùi bằng tay cho nhanh, do đó khi hết giờ hai tay thầy luôn dính đầy phấn trắng, đúng không?

Hải quắn toét miệng cười:

- Giỏi lắm! Bạn nói đúng phóc!

Thấy con nhỏ Hải Ngọc lù khù ngồi cạnh mình được khen, Đỗ Lễ ức lắm. Nó gân cổ, quyết không chịu thua:

- Thầy Hiếu còn một điểm đặc biệt nữa là rất hay nói câu "Trời ơi! Em làm toán như thế

này là em giết tôi rồi!".

Khi nhắc lại câu nói của thầy Hiếu, Đỗ Lễ giả giọng ồm ồm khiến tụi bạn không nhịn được cười. Nhớ lại chuyện xảy ra hồi đầu năm, cả bọn càng cười ngặt nghẽo, cười đến chảy nước mắt khiến tụi tổ 3 đang ngồi "họp" ở bàn trên phải tò mò quay đầu dòm.

Hồi đó mới nhập học, tụi học trò 8A4 còn chưa biết "đặc điểm" của thầy, bị thầy làm cho một phen vừa chết sợ vừa chết cười. Chả là hôm đó Tiểu Long bị kêu lên bảng giải toán, tất nhiên nó làm sai be sai bét. Thầy Hiếu nhìn vào bài giải của Tiểu Long, xong thầy quay qua nhìn sững nó:

- Em định giết tôi hả Long?

Tiểu Long vốn sợ môn toán như sợ hùm, bị kêu lên bảng tâm thần đã bất an, nay bỗng nhiên nghe thầy bất thần hỏi độp một câu đầy vẻ "hình sự", mặt nó xám như chàm đổ:

- Thưa thầy, em đâu dám... giết người ạ!

- Còn chối nữa hả? - Thầy Hiếu giơ hai tay lên trời - Em làm toán như thế này là em giết tôi rồi còn gì!

Cả lớp đang nín thở bỗng nổ ra tràng cười như chợ vỡ. Còn Tiểu Long thì mặt mày từ xanh chuyển qua đỏ, miệng mồm méo xệch, không biết vên khóc hay nên cười.

Từ đó, mỗi khi nghe thầy "điều tra" xem có phải học trò định "ám sát" thầy không, học trò nhẹ nhõm biết thầy bực mình chuyện học hành chứ không phải thắc mắc chuyện "vụ án".

Đợi tụi bạn bớt huyên náo, Hải quắn quẹt nước mắt, khen:

- Đặc điểm bạn Đỗ Lễ vừa nêu rất tuyệt. Đó đúng là câu nói ưa thích của thầy! Hải quắn "e hèm" một tiếng rồi tiếp tục nêu câu hỏi:

- Bây giờ tới cô Nga. Theo các bạn thì cô Nga có đặc điểm gì nổi bật?
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: 26. Tiết mục bất ngờ   Wed 01 Dec 2010, 03:02

Chương 4


Lần này, Hải quắn vừa nói xong, bốn năm cái miệng đã nhao nhao:

- Cô Nga hả? Dễ quá, cô Nga chuyên môn mượn dầu gió của học trò!

- Đó là cô giả vờ thôi!

- Ai chả biết là cô giả vờ! Khi nào cả lớp làm ồn, cô dẹp mãi không yên, lại nói "Ôi, cô nhức đầu quá! Em nào có mang theo chai dầu gió, cho cô mượn xem nào!"

- Hì hì! Thế là cả lớp im phắt!

- Biết là cô chỉ làm bộ thế thôi nhưng tụi mình vẫn thấy lo lo là!

Ngược lại với sự háo hức của tụi bạn chung quanh, nghe Hải quắn thao thao một hồi, Minh Vương trong lòng cảm thấy thấp thỏm không yên. Nó nhìn Hải quắn, chột dạ:

- Thế tụi mình đóng vai các thầy cô bằng cách diễn tả những cử chỉ và lặp lại những câu nói đó hay sao?

Hải quắn gật đầu:

- Thì vậy! Đã bảo là tiết mục này cực kỳ vui nhộn mà lại!

- Ồ, không được đâu! - Minh Vường kêu lên - Làm như thế có khác nào tụi mình đem thầy cô ra giễu cợt!

Tổ trưởng tổ 2 tán thành ý kiến của tổ trưởng tổ 5:

- Tôi cũng thấy hoạt cảnh này không ổn! Học trò mà làm như vậy là vô lễ! Thấy Minh Vương và Lan Kiều đều phản đối, Quới Lương vọt miệng cãi:

- Tôi chẳng thấy có gì nghiêm trọng như hai bạn nói cả! Đây là một tiết mục vui nhộn chứ

chẳng hề có ý nhạo báng! Quốc Ân hắng giọng:

- Quới Lương nói đúng đó! Cô Trinh đã dặn rồi. Chương trình văn nghệ của lớp ta phải sống động và vui nhộn!

- Nhưng không thể vui nhộn theo kiểu như thế được! - Minh Vương khăng khăng.

Lâm hừ mũi:

- Chẳng có gì là không được! Và tao thấy cũng chẳng có gì là vô lễ!

Minh Vương và Lan Kiều một phe, băng "tứ quậy" một phe, hai bên cứ cãi qua cãi lại nhùng nhằng, chẳng ai chịu ai.

Những đứa còn lại cũng chia làm hai phe, phe ủng hộ và phe phản đối, ngoác miệng cãi nhau loạn xị.

- Thôi, được rồi! - Cuối cùng Minh Vương nói - Đây không phải là chuyện đùa! Tao đề

nghị toàn thể ban cán sự lớp cùng tham gia ý kiến!

Thoạt đầu, băng "tứ quậy" định bác bỏ đề nghị của Minh Vương. Cô Trinh bảo cô sẽ chấm và trao giải thưởng cho tiết mục nào xuất sắc nhất, tụi nó không muốn để lộ bí mật cho các tổ khác biết. Nhưng suy đi nghĩ lại, tụi nó hiểu rằng nếu không được sự đồng tình của ban cán sự lớp, nhất là của hai nhà "đạo diễn chương trình" Xuyến Chi và Vành Khuyên, hoạt cảnh "độc đáo, xưa nay chưa từng có" của tụi nó sẽ chết ngay từ trong trứng nước và như vậy sẽ chẳng có dịp nào ra mắt khán giả.

Vì vậy, sau khi trao đổi với Lâm, Quốc Ân và Quới Lương, Hải quắn quay sang Minh Vương, thở đánh thượt:

- Sau tiết cuối, tụi tao sẽ ở lại!

Lớp trưởng Xuyến Chi không ngờ cuộc tranh cãi ở tổ 2 và tổ 5 căng thẳng đến mức phải nhờ

ban cán sự lớp làm trọng tài như thế.

Theo yêu cầu của Minh Vương, trống tan học vừa vang lên, Xuyến Chi và Vành Khuyên thay vì tuồn ra cửa, lại ôm cặp đi thẳng xuống dãy bàn áp chót ngồi chung với nhỏ Hạnh.

Vừa đặt cặp lên bàn, Xuyến Chi đã hỏi ngay:

- Các bạn có chuyện gì thế?

Minh Vương chưa kịp đáp, Quới Lương đã vọt miệng:

- Chuyện như thế này này...

Quới Lương hùng hồn diễn thuyết một tràng. Minh Vương bấm bụng chờ đại diện băng "tứ quậy" nói xong, mới hắng giọng trình bày ý kiến của mình.

Xuyến Chi, Vành Khuyên và nhỏ Hạnh lặng thinh nghe, lông mày nhăn tít. Kế hoạch của băng "tứ quậy" quả độc đáo thật, nhưng sự băn khoăn của Minh Vương cũng không phải là vô cớ.

Xuyến Chi đảo mắt một vòng:

- Còn các bạn khác thấy thế nào?

Xuyến Chi vừa hỏi xong, cả chục cái miệng nhao nhao. Hai phe chống đối và ủng hộ vừa choảng nhau một trận tóe lửa lúc ra chơi, giờ lại được dịp gân cổ cãi tiếp.

Đợi sự ồn ào lắng xuống, Lan Kiều từ tốn nói:

- Tôi đồng ý với bạn Minh Vương. Không nên dàn dựng một tiết mục bôi bác như thế!

Lan Kiều là tổ trưởng tổ 2, tất nhiên tiếng nói có trọng lượng đáng kể. Cả hai tổ trưởng đều suy nghĩ giống nhau, sự phản đối càng đáng kể hơn nữa.

Nhỏ Vành Khuyên gật gù:

- Ừ, mình cũng thấy hoạt cảnh bạn Quới Lương nêu ra nó sao sao ấy!

Câu nói của lớp phó văn thể mỹ Vành Khuyên khiến bộ mặt băng "tứ quậy" nhăn hí như cắn phải ớt. Tám con mắt đều hồi hộp dán vào Xuyến Chi, chờ ý kiến của lớp trưởng.

Trong khi đó, Xuyến Chi dán mắt vào nhỏ Hạnh:

- Hạnh thấy sao?

- Bạn cứ nói ý bạn trước đi! - Nhỏ Hạnh mỉm cười. Xuyến Chi quay lại, ngần ngừ một thoáng rồi tặc lưỡi:

- Theo tôi, hoạt cảnh này không phải là không dàn dựng được. Đó là một hoạt cảnh độc đáo và có ý nghĩa. Nhìn thoáng qua thì nó có vẻ giễu cợt nhưng thực ra lại rất nghiêm túc, bởi đó chính là những hình ảnh sẽ mãi mãi khắc sâu vào ký ức chúng ta.

Nhận xét của nhỏ Xuyến Chi lập tức làm dậy lên những tiếng xì xào. Lan Kiều bắt bẻ:

- Nhưng kỷ niệm về thầy cô đâu chỉ có thế! Sao chúng ta không dựng hoạt cảnh về tình cảm và sự dạy dỗ tận tụy của thầy cô đối với chúng ta?

- Chúng ta không thể đề cập đến mọi thứ trong một hoạt cảnh ngắn! - Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sống mũi, chen lời - Cần một vở kịch dài, một bộ phim hoặc một cuốn tiểu thuyết mới có thể diễn tả hết những điều bạn Lan Kiều đề nghị!

Minh Vương gãi đầu:

- Thế chúng ta vẫn dựng hoạt cảnh về... các tật xấu của thầy cô hay sao? Nhỏ Hạnh lắc đầu:

- Ai bảo bạn đó là những tật xấu? Theo Hạnh thì đó là những hình ảnh đẹp. Từ bé cho đến khi trưởng thành, chúng ta học rất nhiều thầy cô, nếu không nhớ được đặc điểm riêng của từng người, chắc chắn chúng ta không thể hình dung ra sự khác nhau giữa các thầy cô, thậm chí chúng ta không thể nhớ lại đầy đủ các thầy cô đã từng dạy dỗ mình.

Lập luận của nhỏ Hạnh khiến tụi bạn không ngớt gục gà gục gặc. Ngay cả Lan Kiều và Minh Vương cũng đưa tay bóp trán ra chiều tư lự.

Nghĩ ngợi một hồi, Minh Vương lại ngẩng lên:

- Nhưng tôi vẫn cứ thấy lo lo là!

- Bạn lo là đúng! - Xuyến Chi chớp mắt - Nếu chúng ta chọn lựa chi tiết không khéo hoặc cách diễn của chúng ta quá đà, hoạt cảnh này sẽ hóa thành giễu cợt.

Lan Kiều tròn mắt:

- Thế chúng ta phải làm sao?

Khi nãy thấy ý kiến của Xuyến Chi và nhỏ Hạnh khác hẳn với mình, Vành Khuyên hơi lúng túng. Nhưng bây giờ thì nó đã lấy lại bình tĩnh. Nó nhoẻn miệng cười:

- Chúng ta phải làm việc tập thể chứ làm sao? Hải quắn giãy nẩy:

- Làm sao làm việc tập thể được! Đây là tiết mục riêng của tổ 2 và tổ 5 mà! Quốc Ân phụ họa:

- Đúng rồi đó! Nếu dàn dựng tập thể, khi cô Trinh trao phần thưởng, ai sẽ đứng ra nhận?

Đỗ Lễ khịt mũi:

- Rõ là đồ tham lam! Chưa bắt tay vào việc đã nghĩ đến chuyện giành giật, chia chác rồi.

- Kệ tao mày! - Quốc Ân ngoảnh phắt lại, gầm gừ - Mày là tổ viên tổ 5 mà lại chơi trò phá bĩnh hả?

- Thôi, thôi, các bạn đừng cãi nhau nữa! - Nhỏ Vành Khuyên lật đật lên tiếng - Vì đây là tiết mục đặc biệt nên trong quá trình dàn dựng cần phải có sự góp ý của tập thể. Còn khi nhận phần thưởng, vinh dự đó vẫn chỉ của riêng tổ 2 và tổ 5 thôi.

Câu nói của Vành Khuyên khiến Lan Kiều và Minh Vương nhột nhạt quá xá. Minh Vương lườm Quốc Ân:

- Mày nói toàn chuyện gì đâu không!
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: 26. Tiết mục bất ngờ   Wed 01 Dec 2010, 03:03

Chương 5


Quý ròm hỏi nhỏ Hạnh:

- Hôm qua hạnh ở lại làm gì thế? Nhỏ Hạnh mỉm cười:

- Tổ 2 và tổ 5 mời ban cán sự lớp ở lại bàn bạc. Quý ròm trố mắt:

- Về hoạt cảnh văn nghệ ấy ư?

- Ừ.

- Lạ thật! - Quý ròm nhíu mày - Sao lại phải có ý kiếm của ban cán sự lớp trong chuyện này kìa?

Biết Quý ròm có nghĩ đến sói trán cũng không ra, nhỏ Hạnh liền nhanh nhẹn giải đáp bằng cách thuật lại cuộc tranh luận chiều hôm qua cho bạn nghe.

- Hay đấy! - Nghe xong, Quý ròm gật gù. Nhỏ Hạnh không hiểu:

- Quý bảo cái gì hay?

- Tôi bảo Hạnh và Xuyến Chi hay!

- Hay chuyện gì?

- Làm bộ hoài! - Quý ròm nheo nheo mắt - Thì về chuyện hai bạn mạnh dạn bênh vực cho hoạt cảnh của tụi thằng Lâm chứ chuyện gì!

Nhỏ Hạnh khịt mũi:

- Quý cũng cho rằng hoạt cảnh này không có gì "phạm thượng" hả?

- Tôi chả thấy có gì gọi là "phạm thượng"! - Quý ròm nhún vai - Tôi tin rằng khi xem hoạt cảnh này, các thầy cô sẽ rất thích thú.

- Quý nói vậy thì Hạnh yên tâm rồi! - Nhỏ Hạnh thở dài - Thực ra, Hạnh vẫn cảm thấy chưa thực sự tự tin lắm. Thậm chí, có lúc Hạnh còn định xin ý kiến cô Trinh.

- Nếu muốn khỏi băn khoăn thì Hạnh cứ đi gặp cô Trinh. Nhỏ Hạnh lắc đầu:

- Nhưng Hạnh lại không muốn cô biết trước mọi chuyện. Hạnh muốn dành cho cô sự bất ngờ.

- Hạnh lộn xộn quá! - Quý ròm nhăn mặt - Lúc thì muốn gặp cô lúc lại không muốn gặp! Nhỏ Hạnh nhoẻn miệng cười:

- Bây giờ thì Hạnh không muốn gặp nữa. Nhưng như vậy, ban cán sự lớp phải bám sát tổ 2 và tổ 5 trong khi dàn dựng. Thế còn Quý?

Câu hỏi đột ngột của cô bạn khiến Quý ròm ngẩn tò te.

- Tôi đâu có định đi gặp cô Trinh!

- Vô duyên! Ai hỏi chuyện đó hồi nào! - Nhỏ Hạnh cười khúc khích - Hạnh hỏi là hỏi bài thơ của "thi sĩ Bình Minh" kia! "Thi sĩ" đã làm xong bài thơ để đọc trước lớp chưa?

- Chưa! - Quý ròm vò đầu - Mới được có hai câu à!

- Quý nói gì! - Tới phiên nhỏ Hạnh sửng sốt - Quý mới làm được có hai câu thôi sao?

- Ừ.

Nhỏ Hạnh há hốc miệng:

- Bây giờ mà mới có hai câu thế đến chừng nào mới làm xong?

- Hạnh yên tâm đi! - Quý ròm huơ tay - Tuy chỉ mới có hai câu nhưng đã là phân nửa bài thơ rồi đấy!

- Nghĩa là sao? Quý ròm cười hì hì:

- Nghĩa là bài thơ của kẻ hèn này chỉ có bốn câu thôi chứ sao!

- Trời đất! - Nhỏ Hạnh kêu lên - Thơ gì mà ngắn ngủn vậy?

- Hạnh chả biết gì mà cũng nói! - Quý ròm hừ mũi - Thơ hay đâu kể ngắn dài! Bốn câu của tôi là bốn câu đầy ý nghĩa, bốn câu chất lượng như vàng... bốn số 9 cơ đấy!

Nghe Quý ròm quảng cáo thơ y hệt người ta quảng cáo bia Tiger trên ti-vi, nhỏ Hạnh đâm tò mò:

- Thế Quý có thể đọc cho Hạnh nghe hai câu Quý đã sáng tác được không?

- Không được! - Quý ròm nghiêm nghị - Khi nào làm xong cả bốn câu, tôi mới đọc cho Hạnh nghe được!

Rồi làm ra vẻ bí mật, Quý ròm thấp giọng nói thêm:

- Tôi chỉ có thể tiết lộ một điều thôi.

- Điều gì?

- Trong câu thơ đầu tiên có tên Hạnh đấy!

- Có tên Hạnh? - Nhỏ Hạnh trò xoe mắt.

- Ừ

Nhỏ Hạnh nhăn mặt:

- Quý đưa tên Hạnh vào thơ làm gì thế?

- Rồi Hạnh sẽ biết!

- Thôi, thôi, Hạnh không chịu đâu! Quý rút tên Hạnh ra đi!

Quý ròm vỗ ngực:

- Không chịu cũng phải chịu! Tên Hạnh hay như thế, nếu rút ra bài thơ sẽ dở ẹc liền! Rồi nó nhe răng cười hề hề:

- Nếu Hạnh muốn "trả thù" thì Hạnh làm một bài thơ khác rồi đưa tên tôi vào!

Nhỏ Hạnh bĩu môi:

- Xì! Ai mà thèm đưa tên Quý vào thơ! Cái tên gì nghe xấu hoắc!

Tiểu Long lo lắng không thua gì nhỏ Hạnh. Tổ 4 của nó chỉ có mỗi tiết mục của Quý ròm. Vì vậy, sắp tới buổi liên hoan văn nghệ, nó cứ đi theo gạ Quý ròm:

- Mày đọc tao nghe bài thơ của mày thử xem!

- Tao làm chưa xong!

Tiểu Long liếm môi:

- Chưa xong cũng được! Tao chỉ nghe khúc đầu thôi! Quý ròm thở hắt ra:

- Khúc đầu chả có gì hay! - Đang nói, mắt Quý ròm bỗng sáng lên - À, chỉ có một điều độc đáo thôi!

- Điều gì vậy?

- Có tên của mày trong câu thơ của tao.

- Tên tao?

- Ừ.

Tiểu Long ngơ ngác:

- Mày đưa tên tao vào thơ chi vậy?

- Rồi mày sẽ biết! - Quý ròm lặp lại câu trả lời bữa trước với nhỏ Hạnh. Tiểu Long ngẫm nghĩ một hồi rồi reo lên:

- A, tao biết rồi! Mày đưa tên tao vào để khen tao phải không? Quý ròm chìa cùi chỏ:

- Khen cái mốc xì! Tiểu Long chột dạ:

- Chứ chẳng lẽ đưa vào để chê? Quý ròm khịt mũi:

- Chả khen chê gì sất! Tao thích cái tên mày, thế là tao đưa vào thôi!

Tiểu Long liếm môi:

- Thế ngoài tao ra, mày còn đưa tên ai vào nữa?

- Nhiều lắm! Đứa nào tao thích, tao đều đưa vào tất!

- À, phải rồi! - Tiểu Long gật gù - Bài thơ của mày là bài thơ viết về lớp mình mà lại!

- Đúng vậy!

Thấy Quý ròm xác nhận sự phỏng đoán của mình, Tiểu Long càng hăng hái:

- Thế ra đây là bài Lớp em 2 đấy? Quý ròm giật thót:

- Lớp em 2 là sao?

Tiểu Long tỏ vẻ hiểu biết:

- Thì bài thơ "Lớp em ca hát thật là hay ho... là bài Lớp em 1, còn bài thơ này là Lớp em 2!

Mày làm tới hai bài thơ về "lớp em" lận mà!

- „Một, hai" cái đầu mày! - Quý ròm gầm gừ - Bài thơ này chẳng liên quan gì đến bài thơ

hồi trước cả, mày đừng co xâu vào!

Thấy mình nhắc nhỏ chuyện quá khứ để ca ngợi "sự nghiệp văn chương" của bạn mà không hiểu sao mặt bạn lại xụ xuống một đống, Tiểu Long hết dám chứng tỏ mình là người thông minh. Nó nói, giọng ỉu xìu:

- Không xâu thì không xâu!

Không chỉ có nhỏ Hạnh và Tiểu Long "quan tâm" đến bài thơ của Quý ròm. Từ khi cô Trinh tuyên bố sẽ trao phần thưởng cho tiết mục nào xuất sắc nhất, những đứa xưa nay vốn thờ ơ với chuyện văn chương như thằng Cung và hai con nhỏ Kim Em, Hiển Hoa cũng xúm lại gặng hỏi "thi sĩ Bình Minh" chằm chặp:

- Thế Quý có chắc bài thơ của Quý sẽ đem giải thưởng về cho tổ mình không đấy?

- Tôi không biết.

Không thỏa mãn với câu trả lời của thi sĩ, nhỏ Hiển Hoa nhăn nhó:

- Sao lại không biết? Quý phải tự tin lên chứ! Quý ròm bực mình:

- Không tự tin tự tỉn tự tìn gì hết! Tôi làm thơ không phải để đoạt giải! hê:

Sự gắt gỏng đột ngột của Quý ròm khiến nhỏ Hiển Hoa thè lưỡi. Còn thằng Cung thì cười hê

- Cứ làm ra vẻ ta đây! Thế đứa nào hôm trước ra sức giành giật "giải thưởng lớn" với thằng Lâm trong cuộc thi "phổ thơ" các bài học thế?

Bị thằng Cung chơi trò "thọc gậy bánh xe", Quý ròm tức anh ách. Thực ra, trong cuộc thi với thằng Lâm "thi sĩ Hoàng Hôn" bữa trước, ngay từ đầu Quý ròm đã muốn rút lui. Nó chả thích thú gì với chuyện tranh tài này. Nhưng nhỏ Hạnh cứ theo năn nỉ. Nhỏ Hạnh đưa ra đủ thứ lý do. Nào là Quý phải vì lợi ích chung. Nào là Quý phải biết thương bạn bè. Nếu Quý từ chối cuộc thi, "thi sĩ Hoàng Hôn" sẽ rảnh rỗi, sẽ lại đem tài làm thơ ra đặt vè châm chích người khác... Nghe riết, "thi sĩ Bình Minh" bùi tai, bèn chấp nhận sự thách thức, quyết đem tài hèn sức mọn ra thi thố với "thi sĩ Hoàng Hôn".

Quý ròm tham gia cuộc thi với "tình thương bao la" như vậy, và những bài thơ phổ công thức của nó và thằng Lâm sau đó còn giúp cho khối đứa thuộc làu các quy tắc hóc búa của các môn học, vậy mà bây giờ thằng Cung "ăn cháo đá bát" kia nỡ đem chuyện đó ra để giễu cợt, bảo Quý ròm không sôi gan sao được!

Nó nhìn thằng Cung bằng cặp mắt như muốn ăn tươi nuốt sống:

- Ai bảo mày là tao giành giật "giải thưởng lớn" với thằng Lâm? Cóc biết gì mà cũng nói! Cung bĩu môi:

- Xì! Chuyện đó ai chẳng biết! Nhỏ Kim Em can:

- Thôi, chuyện cũ bỏ qua đi! Hai bạn đừng cãi nhau nữa! Nhỏ Hiển Hoa gật đầu hùa theo:

- Kim Em nói đúng đó! Bây giờ tụi mình chỉ bàn về bài thơ sắp tới của Quý thôi!

Đang bực mình, Quý ròm gạt phắt:

- Không có bàn tới bàn lui gì sất! Đợi tới hôm liên hoan, tôi sẽ đọc cho các bạn nghe!

Nói xong, nó quay lưng đi thẳng một mạch, mặc cho ba đứa kia thộn mặt đén trông theo.
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: 26. Tiết mục bất ngờ   Wed 01 Dec 2010, 03:04

Chương 6


Quý ròm quyết tâm giữ bí mật đến cùng. Tụi bạn dò hỏi vài lần mỏi miệng, đâm chán, chẳng thèm tọc mạch nữa.

Ngược với tổ 4, hoạt cảnh về cô ở tổ 2 và tổ 5 được đem ra bàn bạc công khai, mười mấy cái miệng xúm lại cãi nhau chí chóe.

Chỉ riêng việc phân công các vai diễn thôi, cả bọn đã làm ỏm tỏi. Lan Kiều nhất định không chịu đóng vai cô Trinh, Nó từ chối mà mặt nhăn mày nhó:

- Eo ôi, mình không dám giả làm cô chủ nhiệm đâu! Mình sợ lắm! Để bạn Bội Linh đóng đi!

Nhỏ Bội Linh lập tức giãy đùng đùng:

- Thôi, mình cũng không đóng vai cô chủ nhiệm đâu! Mình đóng vai khác cơ!

Hải quắn đổ quạu:

- Mấy bạn không đóng thì ai đóng?

Nhỏ Bội Linh chỉ lên bàn trên:

- Lệ Hằng nè! Mình thấy bạn Lệ Hằng đóng cô Trinh là hợp nhất! Lệ hằng chỉ lên bàn trên nữa:

- Theo mình, chỉ có Quỳnh Như là thích hợp với vai này! Quỳnh Như trang nghiêm, ít nói nhất trong lớp, rất hợp với vai giáo viên chủ nhiệm!

Thấy tụi con gái đùn qua đẩy lại nãy giờ, Quới Lương đã gai mắt. Nay nghe nhỏ Lệ Hằng nhận xét về cô Trinh sai bét, nó liền cong môi "xì" một tiếng rõ to:

- Ai bảo bạn cô Trinh ít nói? Giáo viên chủ nhiệm mà ít nói, lớp học có mà loạn!

Lệ Hằng là đứa xưa nay hiền lành. Ở tổ 2, nó ngồi cạnh hai đắ trong băng "tứ quậy" là Hải quắn và Quốc Ân nhưng chưa lần nào xảy ra tiếng nặng tiếng nhẹ. Nhưng bữa nay, nghe Quới Lương cài khịa, bỗng dưng nó nổi dóa. Nó hừ mũi:

- Nhưng giáo viên chủ nhiệm mà nói nhiều như bạn, lớp học còn loạn hơn!

Bị con nhỏ lù khù này phản kích, Quới Lương mặt mũi đỏ gay. Nó ngoác miệng tính trả đũa

thì tổ trưởng Minh Vương đã cắt ngang.

- Thôi, thôi, các bạn đừng cãi nhau nữa!

Rồi nhìn Quỳnh Như, Minh Vương thấp thỏm hỏi:

- Quỳnh Như thấy thế nào? Bạn có đồng ý đóng vai cô Trinh không?

Trong khi nhỏ Quỳnh Như đang ngần ngừ thì một tiếng nói thình lình phát ra ngay bên cạnh Minh Vương:

- Nếu các bạn ngại thì để Hải Ngọc đóng cho!

Hải Ngọc không phải là con nhỏ nhanh nhẹn, lại chẳng có năng khiếu diễn xuất. Hôm thi hoạt cảnh lịch sử, nó chỉ được giao đóng vai "ba quân dạ dạ", từ đầu đến cuối không nói được một câu, chỉ lót tót đi đằng sau "Lê Lợi" Minh Vương và "Lê Lai" Đỗ Lễ. Vậy mà bây giờ nó xung phong đóng vai cô Trinh, một vai không đứa nào dám nhận, thì quả là chuyện bất ngờ.

Minh Vương quay phắt lại, mắt trố lên:

- Bạn nói thật đấy hở? Hải Ngọc bẽn lẽn:

- Thật.

Lớp trưởng Xuyến Chi ngồi im lặng "dự khán" nãy giờ, phấp phỏng hỏi:

- Thế bạn định đóng vai cô Trinh như thế nào?

Không chỉ Xuyến Chi, cả nhỏ Hạnh, Vành Khuyên lẫn toàn thể tổ viên hai tổ đều dồn mắt vào Hải Ngọc, tò mò xem con nhỏ chậm ăn chậm nói mày trả lời ra sao.

Thấy mọi người nhìn xoáy vào mình, Hải Ngọc đỏ mặt ấp úng:

- Hải Ngọc định... định...

Thấy Hải Ngọc "định, định" cả buổi nhưng rốt cuộc chẳng biết nó "định" gì, Hải quắn sốt ruột:

- Bạn định "câu giờ" cho đến tối chứ gì?

- Không phải! - Hải Ngọc liếm môi - Hải Ngọc định sẽ... ho húng hắng... Đỗ Lễ cười hê hê:

- Tưởng sao! Nếu lên sân khấu đứng ho khan thì ai đóng vai cô Trinh chả được! Chí Mỹ nhún vai:

- Bạn đóng như thế, cô Trinh sẽ khóc thét! Cô sẽ nghĩ bạn đem bệnh tật của cô ra chế giễu!

- Cô sẽ không nghĩ vậy đâu! - Nhỏ Hạnh bênh Hải Ngọc - Cô sức khỏe yếu, lại hết lòng dạy dỗ chúng ta, còn phụ đạo thêm ở nhà nên bệnh ho của cô vẫn chưa dứt! Diễn tả điều đó nhằm nói lên sự tận tụy của cô đối với học trò chứ không phải là giễu cợt!

Được lớp phó học tập lên tiếng ủng hộ, Hải Ngọc thêm tự tin. Nó nói, mắt long lanh:

- Nhưng Hải Ngọc không chỉ... đứng ho khan thôi đâu! Đỗ Lễ lại phá bĩnh:

- Bạn định hắt xì hơi nữa chứ gì!

Minh Vương quay sang tên tổ viên lắm mồm, trừng mắt:

- Mày có thôi đi không! Đây không phải chuyện đùa đâu đấy! Hải quắn nhìn Hải Ngọc:

- Bạn cứ nói tiếp đi, đừng thèm để ý đến thằng "để lỗ"

Đỗ Lễ là thủ môn dự bị cho thằng Tần trong đội bóng lớp 8A4. Nó bắt bóng cũng tạm được nhưng thỉnh thoảng hay để thua những quả lãng xẹt, vì thế tụi bạn hay trêu nó là thằng "để lỗ". Hồi đầu năm, đội bóng 8A4 đụng với đội hạng xoàng trong trường là đội 8A3, gặp lúc thằng Tần về quê ăn giỗ, Đỗ Lễ bắt thay, bị đối phương đá thủng lưới tới năm quả khiến đội nhà bị thua 4-5. Sau lần đó, "thi sĩ Hoàng Hôn" làm tặng Đỗ Lễ hai câu: "Bởi Đỗ Lễ chuyên môn "để lỗ". Mình tốn tiền mua rổ đựng banh" khiến cả lớp được một phen nôn ruột.

Bây giờ Hải quắn lôi cái "biệt danh" đó ra, Đỗ Lễ tức sôi nhưng biết càng đôi co càng bất lợi, nó đành ngậm bồ hòn làm ngọt và dỏng tai chờ nghe con nhỏ Hải Ngọc uống mật gấu này nói tiếp ra sao.

Hải Ngọc nói:

- Hải Ngọc nhớ có một câu cô Trinh hay hỏi chúng ta. Cô hỏi "Con công trang sức bằng bộ lông, còn con người thì trang sức bằng gì hở các em?"

Cả chục cái miệng đua nhau đáp:

- Thưa cô, con người trang sức bằng học vấn ạ!

Thấy tụi bạn đồng loạt hưởng ứng, lại còn "thưa cô" với Hải Ngọc, Đỗ Lễ ngứa tai không thể

tả. Nó nhếch mép cà khịa:

- Giỏi ghê nhỉ! Thế sao lần đầu cô hỏi, các bạn không đối đáp thông minh như thế đi!

Câu "bắt giò" của Đỗ Lễ khiến cả bọn đang hào hứng bỗng khựng lại. Chả là những tuần đầu mới nhập học, lớp 8A4 ồn như một cái chợ, cô Trinh phân công các tổ chấm điểm thi đua lẫn

nhau nhưng chẳng ăn thua gì, mỗi lần vô lớp cô giảng bài đến rát cả cổ mà dường như lũ học trò nhí nhố kia chẳng để vào tai được mấy tí. La hoài không được, một hôm cô hỏi:

- Các em có biết con công trang sức bằng cái gì không? Câu hỏi quá dễ, cả lớp đồng thanh:

- Thưa cô, con công trang sức bằng bộ lông ạ!

- Giỏi lắm! - Cô Trinh gật đầu - Thế còn con người? Con người trang sức bằng cái gì? Lần này thì câu trả lời rất phân tán. Nhỏ Tú Anh nhanh nhẩu nói trước:

- Thưa cô, con người trang sức bằng dây chuyền và vòng vàng ạ! Kim Em bổ sung:

- Bông tai nữa chi!

Bội Linh không chịu thua:

- Trâm cài tóc nữa!

Lệ Hằng, Vành Khuyên, Hiền Hòa, Quỳnh Như cũng thi nhau thêm thắt:

- Nơ nữa!

- Băng-đô nữa!

- Son phấn nữa, cô!

Bọn con trai xem các đồ trang sức kia chỉ là thứ xoàng xĩnh. Thằng Lâm bô bô:

- Thưa cô, đó là cà-vạt, giày da, cổ cồn, khuy cài tay áo, bi-dăng-tin xịt tóc, nón lưỡi trai...

Lâm kê một lô một lốc, cứ như thể nó là chuyên viên quảng cáo cho các dịch vụ trang điểm chú rể.

Đỗ Lễ cười mũi:

- Những cái đó là chuyện vặt! Con người hiện đại phải trang sức bằng xe phân khối lớn và điện thoại di động cơ!

Chờ cho bọn học trò cãi nhau chí chóe và cuối cùng ngồi thở hổn hển sau những cuộc cãi cọ

bất phân thắng bại, cô Trinh mới từ từ nói:

- Tất cả những điều các em liệt kê nãy giờ chỉ là những trang sức bề ngoài. Hình thức đẹp nhưng nội dung trống rỗng, sơ sài thì cũng chẳng giá trị bao lăm. Trang sức đáng quý nhất của con người chính là học vấn các em à!

Nhìn lướt qua những bộ mặt ngẩn ngơ của học trò, cô thong thả nói tiếp:

- Nếu không có học vấn thì trí tuệ kém phong phú, nghĩ suy kém sâu sắc, ứng xử kém khéo léo, và đã như vậy thì dù các em có ăn vận đẹp đẽ đến mấy cũng chẳng khiến người nể phục!

Cả lớp im phăng phắc nghe cô giảng giải. Trước nay, cô răn đe đủ thứ, bọn học trò chả sợ, nhưng bây giờ nghe cô kể ra những tai hại to lớn của việc lười học, khối đứa giật mình thon thót. Chẳng đứa nào muốn "trí tuệ kém mở mang, kiến thức kém phong phú, nghĩ suy kém sâu sắc, ứng xử kém khéo léo" vì vậy đứa nào đứa nấy "kém ồn ào" hơn hẳn thường ngày.

Sau lần đó, lớp học nề nếp, trật tự hơn và tất nhiên là cô Trinh bớt khản giọng hò hét hơn. Kết quả bất ngờ đó khiến cô hài lòng quá đỗi, vifvaayj hôm nào học trò của cô học tập có vẻ lơ là cô lại tủm tỉm hỏi:

- Con công trang sức bằng cái gì hở các em? Tức thì hàng chục cái miệng tranh nhau:

- Thưa cô, con công trang sức bằng bộ lông, còn con người trang sức bằng học vấn ạ!

Cô mới hỏi câu thứ nhất, học trò của cô đã mau mắn trả lời nốt cả câu thứ hai, rõ bép xép còn

hơn tép nhảy! Nhưng cô Trinh chẳng lấy thế làm phật ý. Cô gật đầu:

- Vậy thì khi cô giảng bài các em nên im lặng hay nên ồn ào? Cả lớp lại đồng thanh:

- Dạ, nên im lặng ạ!

Bây giờ nghe nhỏ Hải Ngọc nhắc lại câu nói ưa thích đó của cô, Hải quắn khoái chí vô cùng. Phớt lờ sự phá đám của Đỗ Lễ, nó nhìn Xuyến Chi, cười hỏi:

- Xuyến Chi thấy thế nào?

Dĩ nhiên ban cán sự lớp vui vẻ tán thành ngay đề nghị của Hải Ngọc. Nhỏ Vành Khuyên chỉ dặn:

- Nhưng lúc nói câu đó, ai cười thì cười nhưng bạn Hải Ngọc cấm có được cười đấy nhé? Hải Ngọc chớp mắt:

- Ừ, Hải Ngọc sẽ cố không cười!

Việc phân công diễn viên chỉ khó khăn khi tìm người thủ vai cô chủ nhiệm. Bây giờ Hải Ngọc đã xung phong đứng ra nhận, những vai trò còn lại tương đối ít tranh cãi hơn. Lam Kiều sắm vai cô Kim Anh dạy hóa học, Minh Vương sắm vai thầy Đại dạy giáo dục công dân, Quốc Ân sắm vai thầy Đoàn dạy thể dục, Quỳnh Như làm cô Nga, Lệ Hằng làm cô Hạ Huệ...

Bốn đứa trong ban cán sự lớp ngồi bên cạnh hỏi tới hỏi lui cặn kẽ và nhiệt tình góp ý cho từng vai diễn.

Cuối buổi họp, mọi chuyện coi như xong. Bây giờ chỉ còn chờ khả năng dàn dựng của đạo diễn Hải quắn và tài nghệ diễn xuất của tập thể diễn viên vào ngày quyết định...
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: 26. Tiết mục bất ngờ   Wed 01 Dec 2010, 03:05

Chương 7


Mới đầu giờ chiều, lớp 8A4 đã ồn ào, náo nhiệt. Buổi liên hoan cuối năm, bọn học trò bụng dạ nôn nao nên đứa nào cũng lật đật đi sớm.

Tổ trang trí dưới sự chỉ huy của "họa sĩ" Cung cắt vô số hóa bằng giấy mày dán la liệt bốn vách tường khiến căn phòng quen thuộc hằng ngày sáng rực hẳn lên, trông vô cùng lạ mắt. Đã thế, những dải kim tuyến sặc sỡ vắt từ góc này qua góc khác, óng a óng ánh ngay trên đầu mọi người khiến buổi liên hoan chưa bắt đầu mà không khí đã rộn ràng, náo nức.

Trên các dãy bàn, bánh trái và nước ngọt được Hiền Hòa và Kim Em, hai nhân vật quan trọng trong tổ những công, bê ra sắp thành từng hàng dài.

Nhỏ Hiền Hòa mới loay hoay bưng bê được một lúc, Việt Hà và An Dung đã chạy lại níu tay:

- Đi!

- Đi đâu?

- Tụi mình phải kiếm chỗ vắng dượt lại bài Hổng dám đâu!

- Hổng dám đâu! - Kim Em trừng mắt - Bạn Hiền Hòa còn đang phải phụ mình dọn bánh đấy!

- Thôi mà, bạn nhờ người khác đi! - Nhỏ An Dung thấy Kim Em làm căng, bèn đấu dịu - Để tụi này dượt lại một tí, kẻo lát nữa trục trặc nửa chừng thì ngượng lắm!

An Dung vừa nói vừa ranh mãnh nháy mắt với hai bạn. Kim Em không nhìn thấy vẻ tinh quái của An Dung, tiếp tục hùng hổ:

- Không được! Hát hò là phải tập từ trước, ai lại để nước đến chân...

Đang thao thao, chợt cảm thấy điều khác lạ, Kim Em ngưng bặt và ngoảnh cổ sang bên cạnh. Mặt nó bỗng thuỗn ra khi thấy Hiền Hòa và Việt Hà biến đi đâu mất. Kim Em chớp chớp mắt một lúc rồi thở dài quay lại trách cứ An Dung. Nhưng An Dung cũng không còn ở chỗ cũ. Nhân lúc Kim Em đang sửng sốt, nó đã lén len qua đám đông chuồn ra cửa.

Ngược lại với ban "Tam ca áo trắng" "ca sĩ ô-pê-ra" Dưỡng chẳng cần đi đâu xa. Nó đứng ở

góc lớp, ngoác miệng rống bài "Trống cơm" đến đinh tai nhức óc.

Thoạt đầu, tôn trọng một ca sĩ đang luyện giọng trước khi lên sân khấu, tụi bạn bấm bụng làm ngơ. Nhưng đến khi thằng Dưỡng hát đi hát lại bài hát đến lần thứ mười thì nhiều đứa chịu hết nổi.

Đỗ Lễ hằm hè:

- Thôi, tra tấn bạn bè thế đủ rồi mày! Thằng Cung đưa tay bịt tai:

- Ngày mai chắc tao phải đến bệnh viện Tai Mũi Họng để kiểm tra lại màng nhĩ quá!

Dưỡng chứng tỏ mình là một đứa lì lợm không ai bằng. Tụi bạn càng trêu, nó càng hét tợn. Chỉ đến khi nhỏ Vành Khuyên lại gần vờ nhỏ nhẹ:

- Dưỡng phải giữ giọng để lát nữa hát chính thức chứ! Thì nó mới chịu vui vẻ "tắt đài".

Trong lúc đó, mấy đứa tổ 4 cứ bu quanh Quý ròm, gạn hỏi:

- Bài thơ của Quý xong rồi chứ?

- Dĩ nhiên! Đến giờ này mà chưa xong thì còn nói gì nữa!

- Thế bài thơ đó như thế nào? - Nhỏ Hiển Hoa gạ gẫm - Quý đọc thử xem!

- Làm gì sốt ruột thế? - Quý ròm nhún vai - Đằng nào lát nữa bạn cũng sẽ nghe kia mà!

Nhỏ Hiển Hoa định hỏi xem Quý ròm có chắc sẽ giật giải trong buổi liên hoan này không nhưng sực nhớ bữa trước Quý ròm gầm gừ tuyên bố "Tôi làm thơ không phải để đoạt giải", nó liền kịp thời tốp lại.

Mấy đứa ở tổ 2, tổ 3 và tổ 5 dường như đã tập dượt kỹ lưỡng các hoạt cảnh nên chẳng thấy tụi nó lộ vẻ lo âu như những tổ khác. Tụi thằng Bá, Đặng Đạo, Tú Anh, Hải Ngọc chỉ mải lo giành giật nhau mấy cuốn lưu bút, cãi nhau chí chóe.

- Học sinh nghiêm!

Tiếng lớp trưởng Xuyến Chi thình lình vang lên khiến cả lớp lập tức im phắt, đứa nào đứa nấy lật đật đứng thẳng người và đổ dồn mắt ra cửa.

Dẫn đầu là cô Trinh, theo sao là thầy Hiếu, cô Nga, cô Diệu Lý và các thầy cô khác, tất cả đang tươi cười chậm rãi tiến vào.

Cô Trinh vẫy tay:

- Các em ngồi xuống đi!

Nhỏ Xuyến Chi ứng tiếng hô:

- Học sinh nghỉ!

Cả lớp lục tục ngồi xuống. Mấy đứa tổ 1 và tổ 3 dồn ra sau, chừa mấy dãy bàn đầu cho các "thượng khách".

Đợi ai ấy an tọa, "speaker" Hạnh từ từ tiến ra giữa bục điều khiển chương trình.

Trước tiên nó mời lớp trưởng Xuyến Chi lên "tuyên bố lý do". Tiếp theo, lớp phó văn thể mỹ Vành Khuyên được mời lên giới thiệu các tiết mục "hấp dẫn và đặc sắc". Khi giới thiệu đến hoạt cảnh của tổ 2 và tổ 3, nhỏ Vành Khuyên không dám đọc câu "đặc sắc và vui nhộn chưa từng có" trong tờ giấy ghi sẵn. Cho đến lúc đó, mặc dù đã tự tin lên nhiều, Vành Khuyên vẫn chưa hình dung được phản ứng của thầy cô trước màn hoạt cảnh do bọn Hải quắn bày ra. Phớt lờ những bộ mặt nhăn nhó của băng "tứ quậy" ngồi bên dưới, nó cố tình cắt xén bớt những câu "quảng cáo" giật gân do thằng Lâm "thi sĩ Hoàng Hôn" đề nghị.

- Bây giờ thi sĩ Lan Kiều sẽ mở đầu chương trình văn nghệ bằng bài thơ Trường em! - Vành Khuyên vừa bước xuống, nhỏ Hạnh đã dõng dạc - Xin thầy cô và các bạn cho một tràng pháo tay để động viên tinh thần thi sĩ!

Tiếng vỗ tay lập tức vang lên rào rào.

Lan Kiều bẽn lẽn bước ra "sân khấu". Lan Kiều trước nay chỉ làm thơ đăng báo. Nó chưa bao giờ đọc thơ trước đám đông, nhất là trong đám đông đó có cả các thầy cô lúc này đang nhìn chòng chọc vào nó chờ đợi.

Phải hắng giọng hai, ba lần, Lan Kiều mới mở miệng được. Nó ấp úng:

- Thưa các thầy cô... thưa các bạn... Lan Kiều xin đọc...

Rồi không nói rõ là đọc gì, nó hấp tấp "trình bày" luôn:

- "Anh gạch - Đo đỏ - Nho nhỏ - Dễ thương..."

Bài thơ này Lan Kiều làm đã lâu, lại bằng lối thơ hai chữ vần vèo dễ thuộc, nhưng lúc này nó đọc cứ vấp lên vấp xuống khiến mấy đứa trong tổ 2 nhăn như bị, chắc mẩm phen này mất đứt cái phần thưởng quý giá của cô Trinh.

Nhưng dù Lan Kiều trình bày không được trơn tru lắm, bài thơ Trường em vẫn nhận được lời khen ngợi và những tràng pháo tay nồng nhiệt của các thầy cô.

Chí Mỹ không biết nhặt được ở đâu một cành hoa ny-lông, hí hửng chạy lên sân khấu dúi vào tay thi sĩ khiến thi sĩ lỏn la lỏn lẻn và cuống quít chạy vội về chỗ ngồi.

Ở trên bục, nhỏ Hạnh tiếp tục làm nhiệm vụ:

- Để tiếp nối chương trình, ca sĩ Dưỡng sẽ trình bày bản dân ca quen thuộc Trống cơm. Xin các thầy cô và các bạn bình tĩnh thưởng thức!

Lời giới thiệu của nhỏ Hạnh khiến cả lớp cười ồ. Thầy Quảng quay sang cô Diệu Lý, ngơ ngác:

- Thưởng thức ca nhạc tại sao lại phải bình tĩnh hở cô? Cô Diệu Lý lắc đầu:

- Điều này chắc thầy phải hỏi cô Trinh.

Hôm trước, cô Trinh đã bị thằng Dưỡng làm mất vía một lần, tất nhiên cô biết rõ tại sao nhỏ Hạnh lại "cảnh báo" khán thính giả một cách nghiêm khắc như thế. Nhưng khi thầy Quảng và cô Diệu Lý thắc mắc, cô chỉ nhoẻn miệng cười không đáp.

Cô Trinh không đáp, nhưng thằng Dưỡng đã tích cực giải đáp ngay.

Nó phồng ngực, hai tay nắm chặt, gân cổ nổi vồng:

- Tình bằng có cái trống cơm, khen ai khéo vỗ...

Thằng Dưỡng làm các thầy cô giật nảy. Nếu đem cái "trống cơm" thật ra "vỗ" vào lúc này chắc cũng không thể khiến người nghe chóng mặt đến thế.

Cô Kim Anh và cô Hạ Huệ ngậm chặt miếng bánh ăn dở, thầy Hiếu và thầy Thừa đặt vội ly

nước ngọt xuống bàn, còn cô Trinh thì húng hắng ho.

Cô Nga hấp tấp quay lại phía sau, nhìn lướt đám học trò, có lẽ cô định nói câu quen thuộc "Ôi, cô nhức đầu quá! Em nào có mang theo chai dầu gió, cho cô mượn xem nào!" nhưng sực nhớ ra đây là buổi liên hoan văn nghệ cuối năm, chứ không phải đang tiết sử, cô liền thất vọng quay lên.

May mà bản Trống cơm không đến nỗi quá dài. Khi Dưỡng hát xong câu cuối cùng, ai nấy đều thở phào như vừa thoát khỏi một trận oanh kích. Mừng "tai qua nạn khỏi", mọi người vỗ tay như sấm.

Đang mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nghe tiếng vỗ tay, mặt mày Dưỡng tươi hơn hớn. Nó liếm môi, hăm hở:

- Nếu các thầy cô và các bạn còn muốn nghe nữa, em xin hát thêm bản thứ hai. Bản này có tên là...

Sự hăng hái của Dưỡng khiến các khán giả mặt xám như chàm đổ. "Speaker" Hạnh hoảng hốt cắt ngang:

- Cảm ơn nhiệt tình của ca sĩ Dương. Nhưng vì thời gian có hạn, xin bạn cảm phiền!

Dương vẫn chưa chịu buông tha mọi người. Nó cứ đứng trơ, giọng nằn nì:

- Bài này ngắn thôi mà...

Nhỏ Hạnh càng quýnh. Không biết làm sao, nó đành nói thẳng:

- Một lần nữa, xin cảm ơn bạn. Và... mời bạn về chỗ ngồi!

Bị đuổi thằng cánh, Dưỡng hằm hằm bước xuống, bụng tức con nhỏ Hạnh "vùi dập nhân tài" kia không để đâu cho hết.

Hôm trước thằng Quang nói với cô Trinh là tổ 1 của nó tham gia hai tiết mục, Dưỡng sẽ hát bản Trống cơm để tạo cảm giác mạnh, sau đó ban "Tam ca áo trắng" sẽ hát bản Hổng dám đâu để giúp khán giả hoàn hồn lại.

Tưởng Quang nói đùa, không ngờ sự thực lại diễn ra đúng y như thế.

Khi ba con nhỏ Hiền Hòa, Việt Hà và An Dung bước ra chào khán giả và cất giọng lảnh lót "Trên cành cao chim hót mời em đi giữa mùa xuân..." thì cô Kim Anh và cô Hạ Huệ mới nuốt trôi được miếng bánh nãy giờ còn nghẹn ngang cổ họng, thầy Hiếu và thầy Thừa mới bình tĩnh cầm ly nước mà không sợ tuột tay làm rớt và cô Trinh mới thôi ho, cô Nga mới thôi nhấp nhổm quay đầu nhìn quanh quất.

Không chỉ các thầy cô, khi ban "Tam ca áo trắng" cất lên bài hát quen thuộc, tụi bạn trong lớp tưởng như có một làn gió mát thổi ngang lớp học và không hẹn mà mấy chục cái miệng cùng đồng loạt hát theo, nhiều đứa còn vỗ tay đánh nhịp:

- "Đá bóng với đá cầu, nhảy dây, bắn bi, trốn tìm. Ôi hấp dẫn tuyệt vời nhưng mà em hổng dám đâu! Hổng dám đâu em còn phải học bài! Hổng dám đâu, em còn phải làm bài..."

Tổ 3 tiếp nối chương trình bằng một hoạt cảnh, theo như lời thằng Bá đăng ký với cô Trinh, là hoạt cảnh về đề tài học tập.

Cả lớp hồi hộp nhìn thằng Phước đeo râu, mang mục kỉnh, đạo mạo bước lên sân khấu. Năm đứa còn lại, kể cả lớp trưởng Xuyến Chi và lớp phó Vành Khuyên, lục tục bước theo sau và đứng dàn hàng ngang trước mặt Phước, vòng tay cúi đầu ngoan ngoãn ra phết.

Đến khi thằng Phước cất lời:

- Các con ơi!

Và năm đứa kia dạ ran thì tụi bạn mới biết thằng Phước là "cha" của cả tổ nó.

Đỗ Lễ cười hí hí, vọt miệng:

- Cha ơi! Con đói bụng...

Đỗ Lễ tính trêu thằng Phước một câu bá láp gì đó nhưng bắt gặp cái trừng mắt của nhỏ Hạnh, nó liền rụt cổ nín thinh.

Phớt lờ sự phá bĩnh của Đỗ Lễ, Phước vẫn tiếp tục nói với "các con", nó vừa nói vừa dang rộng hai tay, trịnh trọng, tha thiết:

- "Việc học đối với các con hình như khó nhọc, mẹ con nói phải đấy! Cha chưa bao giờ trông thấy các con đi học với dáng điệu quả quyết và nét mặt hớn hở như cha mong muốn. Các con thử tưởng tượng nếu các con ngồi không ở nhà thì ngày giờ của các con sẽ trống trải biết là dường nào... Các con hãy nghĩ đến những người thợ làm lụng cả ngày, tối đến còn phải cắp sách đi học, những cô thiếu nữ suốt tuần lễ bị giam giữ trong xưởng, chủ nhật đến cũng rủ nhau đi học, những binh lính hết giờ luyện tập, cũng đem tập vở ra học, viết. Cho đến những trẻ mù, trẻ câm, chúng cũng đều học cả..."

Giọng thằng Phước càng lúc càng diễn cảm:

- "Mỗi buổi sáng, lúc các con đến trường, các con hãy nghĩ cũng giờ ấy trong thành phố ta có tới ba vạn đứa trẻ cũng ngồi dán mình trong lớp bốn tiếng đồng hồ như các con để được mở mang trí tuệ. Các con hãy nghĩ: xấp xỉ giờ này, trẻ com trong các nước trên hoàn cầu cũng đều đi học cả. Các con hãy tưởng tượng những đứa trẻ lếch thếch trên những đường hẻm nhà quê, rảo bước trong các phố phường huyên náo, dưới bầu trời oi ả hay trong cơn mưa tuyết lạnh lùng, chúng đi thuyền ở những xứ lắm sông ngòi, cưỡi ngựa qua những cánh đồng mông quạnh hoặc ngồi xe trượt trên những bãi băng giá lạnh. Chúng xuống lũng lên đèo, chúng xuyên rừng lội suối, chúng vượt qua những ngọn đồi hẻo lánh hoang vu. Ăn mặc hàng ngàn lối khác nhau, nói bằng trăn thứ tiếng khác nhau, chúng đi một mình hay lũ năm lũ ba, sách cắp trong tay hay cặp đeo dưới nách. Từ ngôi trường cùng tột lấp trong ánh tuyết nước Nga cho tới nóc trường hẻo lánh lẩn trong khóm gồi xứ Ẳ Rập, có tới hàng triệu triệu đứa trẻ cùng học một điều bằng những thể thức khác nhau..."

Hoạt cảnh của tổ 3 chẳng ra hoạt cảnh tẹo nào. Hoạt cảnh là phải có hoạt động, có diễn tiến, có kịch tính. Đằng này thằng Phước chỉ đứng nói khan. Nhưng lạ lùng thay, cả lớp im phăng phắc, mặt đứa nào đứa nấy đều lộ vẻ ngẩn ngơ, xúc động.

Tất nhiên nhiều đứa biết thừa Phước đang đọc bức thư của cha Enricô gửi cho con, trích trong cuốn Tâm hồn cao thượng của Edmond de Amicis mà hồi ở cấp 1, tụi nó đã được học qua. Nhưng giọng điệu chân thành của lời văn khi đọc lên vẫn khiến người nghe cảm thấy nao nao khó tả.

Hôm trước Phước lỡ ba hoa với cô chủ nhiệm là tổ nó sẽ dựng hoạt cảnh về học tập. Nhưng sau khi bàn tới tính lui đến nát óc, đứa nào cũng thấy đề tài học tập quá xá hóc búa, rốt cuộc nhỏ Tú Anh bèn đề nghị đọc lá thư này thay cho hoạt cảnh. Nhưng để cho cô Trinh và tụi bạn khỏi bắt bẻ và trách cứ, tụi nó vẫn phân vai cha vai con và bắt thằng Phước đeo râu, mang kính ra vẻ ta đây cũng chuẩn bị công phu lắm lắm.

Các thành viên tổ 3 không ngờ tiết mục đơn giản của mình lại thành công ngoài sức tưởng

tượng. Không những tụi bạn nghệt mặt ra vì xúc động mà ngay cả các thầy cô cũng bị đoạn văn làm cho xao xuyến. Bức thư người cha gửi cho Enricô khiến các thầy cô cứ chớp chớp mắt mơ màng nhớ lại thời cắp sách của mình.

Giọng thằng Phước mỗi lúc một cất cao, hùng hồn:

- "Các con hãy tưởng tượng trong cái tổ kiến học sinh gồm hàng trăm dân tộc khác nhau ấy, các con có hân hạnh dự phần... Các con hãy tự nhủ: ví phỏng một mai sự hoạt động ấy ngừng hẳn thì nhân loại sẽ trở lại đời mọi rợ, sẽ sa vào cõi tối tăm..."

Ngay từ đầu, Phước đã nhận ngay ra hiệu quả của bài văn trên gương mặt mọi người. Ngay cả nó, nó cũng bị bài văn lôi cuốn. Đến đoạn cuối thì giọng nó đã khản đặc:

- "Cố lên, hỡi những tên lính nhỏ trong đạo quân lớn lao kia! Cố lên, các con ơi! Lấy sách vở làm khí giới, lấy lớp học làm quân đội, lấy thế giới làm bãi chiến trường, coi sự ngu dốt là cừu địch và lấy sự văn minh của nhân loại làm cuộc khải hoàn, các con phải phấn đấu luôn luôn và chớ hề làm tên lính hèn nhát!"

Phước chấm dứt bài "diễn văn" giữa mồ hôi nhễ nhại và giữa tiếng vỗ tay như sấm dậy của mọi người. Phước thấy mình lâng lâng bay bổng. Nó tưởng mình đang lơ lửng trên chín tầng mây. Sung sướng quá, nó không chịu rời sân kháu, dù "hoạt cảnh" đã kết thúc. Giơ thẳng hai tay lên trời, nó cao hứng làm một chuyện không có trong kịch bản là ngoác miệng kêu tên từng "đứa con:

- Cố lên, Bá con, Đặng Đạo con! Cố lên Xuyến Chi con, Vành Khuyên và Tú Anh con!

Xự "cương ẩu" của Phước quả là tai họa. Những cảm xúc bồi hồi mà bài văn đem lại đã bị Phước làm tan biến ngay tút xuỵt. Đang ngẩn ngơ, thấy Phước kêu tụi bạn trong tổ bằng "con" ngọt xớt, tụi bạn bỗng phá ra cười.

Lớp trưởng Xuyến Chi tất nhiên phát hiện ngay ra sự bất lợi. Lúc về chỗ ngồi, nó không ngớt cằn nhằn Phước:

- Hoạt cảnh đang thành công, bị bạn làm cho hỏng bét! Nhỏ Tú Anh phụ họa:

- Ừ, nếu bạn Phước không cao hứng chọc cười, tiết mục của tổ mình đứng hạng nhất là cái chắc!

Đặng Đạo cũng gật gù:

- Thằng Phước này bậy ghê!

Bị tụi bạn trong tổ tấn công tới tấp, Phước nổi khùng:

- Bậy cái đầu mày! Tao làm cha, chẳng lẽ tao âu yếm kêu tên các con tao không được hả? Thấy thằng Phước nói ngang như cua, bọn Xuyến Chi chỉ biết lắc đầu ngó lơ chỗ khác.
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: 26. Tiết mục bất ngờ   Wed 01 Dec 2010, 03:07

Chương 8


Xuyến Chi không nhó lơ còn đỡ, nó vừa quay mặt sang bên trái, đã gặp ngay thằng Dưỡng.

Dưỡng cười hề hề:

- Xuyến Chi con! Bây giờ tới tiết mục gì nữa vậy? Xuyến Chi nghiêm mặt:

- Tôi không giỡn với bạn à nghen!

Dưỡng nhăn nhở:

- Cha cũng đâu có giỡn! Cha hỏi thật chớ bộ! Xuyến Chi nghiến răng:

- Bạn muốn gì đây?

Cuộc chiến tranh đang có nguy cơ bùng nổ giữa Dưỡng và Xuyến Chi thì may làm sao, nhỏ Hạnh đã kịp thời can thiệp:

- Thưa các thầy cô, thưa các bạn! Sau đây bạn Quý sẽ đọc cho chúng ta nghe một bài thơ

về lớp 8A4 thân thương...

Lời giới thiệu của nhỏ Hạnh khiến cả lớp đang ồn ào chợt im phắt. Đã hơn mười ngày nay, tụi bạn nghe "thi sĩ Bình Minh" tuyên bố sẽ viết một bài thơ về lớp 8A4 nhưng chẳng ai biết nó viết gì. Ngay cả tụi bạn cùng tổ, thậm chí thân thiết như Tiểu Long và nhỏ Hạnh, dò hỏi đến khản cổ, thi sĩ nhà ta vẫn không chịu hé răng.

Quý ròm khoan thai tiến lên bục, tay cầm tờ giấy, trịnh trọng hắng giọng:

- Kính thưa các thầy các cô, thưa các bạn, nhân dịp kết thúc năm học, em xin đọc một bài

thơ viết về lớp học của chúng ta...

Hải quắn vọt miệng:

- Bài "Lớp em ca hát thật là hay ho..." chứ gì?

- Đây là bài khác! - Quý ròm vẫn điềm tĩnh - Bài thơ này có thể không hay, nhưng dù sao cũng ghi dấu một kỷ niệm...

Tiểu Long quay sang nhỏ Hạnh:

- Này, thằng ròm mắc cái tật dài dòng tự bao giờ thế nhỉ?

Đỗ Lễ nói lớn:

- Thôi, giới thiệu thế đủ rồi! Đề nghị thi sĩ Bình Minh đọc thơ đi!

Nhiều cái miệng nhao nhao hùa theo:

- Đúng rồi đó! Đọc thơ đi!

Quý ròm đưa tờ giấy lên sát mắt, từ tốn:

- Bài thơ này có tên là Chị Hằng.

- A ha! - Quới Lương bô bô - Thi sĩ Bình Minh làm thơ tặng người đẹp Lệ Hằng mà dám bảo là viết về lớp mình hả!

Lệ Hằng đỏ mặt quay ra sau:

- Bạn Quới Lương có biết giữ mồm giữ miệng là gì không vậy?

Lời bình luận của Quới Lương khiến Quý ròm thoáng lúng túng. Nó khẽ hắng giọng hai ba cái rồi không dám kéo dài thời gian, sợ tụi "tứ quậy" ăn nói vung vít, nó lập tức lấy hơi đọc:

- Anh Em Khuyên Hạnh Quý Long Vương - Dung Ngọc Như Hoa Lâm Mỹ Lương...

Quý ròm mới đọc có hai câu, tụi bạn đã nghệt mặt. Quỳnh Như liếc Lan Kiều:

- Thơ gì kỳ vậy hở Lan Kiều? Lan Kiều khẽ lắc đầu:

- Mình cũng không rõ! Đợi Quý đọc hết cả bài xem sao!

Nhưng ngay cả khi "thi sĩ Bình Minh" đọc nốt hai câu cuối:

- Bá Đạo Linh Hà Cung Lễ Hải - Tần Kiều Ân Dưỡng Phước Hòa Quang

Nhỏ Lan Kiều vẫn ngơ ngác lẩm bẩm:

- Thơ của Quý khó hiểu ghê!

Đỗ Lễ không lẩm bẩm như Lan Kiều. Nó đứng bật dậy, oang oang chất vấn:

- Thơ gì mà "dung ngọc như hoa", "bá đạo linh hà", tụi này chả hiểu gì cả! Lại có gì gì "Lâm Mỹ Lương" nữa! Nếu là "Lê Mã Lương", tụi này còn biết là ai, chứ "Lâm Mỹ Lương" thì chịu!

Nhỏ Vành Khuyên chớp mắt hỏi:

- Hình như bạn Quý làm thơ bằng chữ Hán phải không? Nếu vậy thì bạn phải dịch sang tiếng Việt cho bạn bè hiểu chứ!

- Đây không phải là thơ chữ Hán! - Quý ròm chưa kịp đáp, tiếng thằng Lâm đã vang lên - Nếu là thơ chữ Hán chắc chắn sẽ không có câu "Anh em khuyên Hạnh quý Long Vương". Chỉ có điều câu thơ này hình như không chính xác!

Nhỏ Vành Khuyên nhíu mày:

- Không chính xác là sao?

- Nếu câu thơ viết "Anh em khuyên Hạnh quý Minh Vương" thì còn có ý nghĩa, vì Minh Vương ở ngay đây, chứ khuyên Hạnh quý Long Vương thì Hạnh biết Long Vương ở đâu mà tìm!

Nói xong, Lâm nhe răng ra cười hì hì. Trong lớp, ba bốn đứa lập tức cười theo. Quới Lương còn khoái chí đến mức thò tay vào ngăn bàn gõ thùng thùng.

Minh Vương là tổ trưởng của Lâm, nhưng trước lối đùa cợt bặm trợn của thằng này, nó chỉ biết quay mặt nhìn đi chỗ khác, ra vẻ ta đây vừa rồi chả nghe thấy gì cả.

Ở trên sân khấu, nhỏ Hạnh vẫn thản nhiên. Nó đưa mắt nhìn khắp lớp và thủng thỉnh nói:

- Bài thơ của Quý chẳng phải là thơ chữ Hán, và thực ra cũng chẳng có một ý nghĩa nào cả...

Nhỏ Hạnh mới nói đến đó, Quốc Ân đã vọt miệng cắt ngang:

- Thơ chẳng có ý nghĩa thì đọc lên làm gì! Nhỏ Hạnh điềm tĩnh giải thích:

- Tuy chẳng câu thơ nào có ý nghĩa nhưng toàn bài thơ lại có một ý nghĩa rất lớn.

Dưỡng nhấp nhổm trên ghé:

- Đề nghị bạn nói rõ một tí đi! Nói thế có thánh họa may mới hiểu!

- Tôi sẽ nói rõ ngay đây!

Nhỏ Hạnh gật đầu và lại gần Quý ròm, cầm lấy tờ giấy trên tay bạn, rồi quay xuống dưới:

- Mỗi chữ trong bài thơ này là một tên người. Và toàn bộ bài thơ được ghép bằng tên của tất cả các bạn trong lớp...

Nhỏ Hạnh quả thông minh siêu đẳng. Mặc dù Quý ròm giữ bí mật đến phút chót, nhưng chỉ nghe thoáng qua là nó đã khám phá ngay ra ẩn ý của bài thơ.

Cả lớp lập tức "ồ" lên.

Nhỏ Tú Anh thích thú:

- À, thế ra chữ "Anh" trong câu thơ đầu tiên tức là Tú Anh đấy! Nhỏ Kim Em cũng tươi hơn hớn:

- Còn "Em" đích thị là tên mình rồi!

Đỗ Lễ oang oang:

- Bây giờ tôi mới hiểu tại sao "Anh em khuyên Hạnh quý Long Vương". Thì ra đó là Quý ròm, Tiểu Long và Minh Vương! Hà hà!

Thấy tụi bạn nhao nhao tìm têm mình trong bài thơ, lại còn hăng hái giải thích giùm tác giả, Quý ròm cười tít mắt. Nhưng Quý ròm sung sướng nhất là khi nhìn xuống những dãy bàn đầu, nó thấy các thầy cô ai nấy đều gật gù vẻ tán thưởng.

Nhưng Quý ròm chưa rời sân khấu ngay được. Nó vừa dợm chân, ba bốn cái miệng đã tranh nhau đề nghị:

- "Thi sĩ Bình Minh" đọc lại bài thơ lần nữa đi!

- Ừ, đọc lại đi! - Hải quắn nhăn nhó - Tao chẳng thấy tên tao đâu cả!

Quý ròm đanh phải đọc lại bài thơ một lần nữa.

Hải quắn dỏng tai nghe. Khi Quý ròm đọc đến câu "Bá Đạo Linh Hà Cung Lễ Hải" thì nó toét miệng cười:

- Ờ, ờ, bây giờ thì thấy rồi!

Mấy đứa khi nãy chưa kịp nhận ra tên mình bây giờ cũng lần lượt reo lên:

- Ờ, tao cũng thấy rồi!

- Tao cũng thế! Tên tao ở tuốt sau đuôi nên lúc nãy tao nghe không ra!

Chỉ có Lệ Hằng và Xuyến Chi là ngơ ngác:

- Ơ , tên của Lệ Hằng đâu?

- Ừ, trong bài thơ cũng chẳng hề có tên Chi

Bài thơ của Quý ròm là loại thơ bốn câu, mỗi câu bảy chữ, tổng cộng hai mươi tám chữ, do đó chỉ ghép được hai mươi tám tên người. Nhưng khổ nỗi, lớp 8A4 của nó lại có tới ba mươi học sinh. Túng thế, thi sĩ nhà ta bèn giải quyết nạn "dư thừa dân số" bằng cách đưa tên Lệ Hằng và Xuyến Chi lên "tạm trú" ở nhan đề bài thơ.

Lệ Hằng không nhớ điều đó nhưng Quới Lương nhớ. Nó cười hề hề:

- Tên của bạn Lệ Hằng nằm chình ình trên đề bài, lại còn được tác giả kêu bằng chị, tụi này không khiếu nại thì thôi, bạn còn khiếu nại lôi thôi gì nữa!

Lệ Hằng lỏn lẻn:

- Ờ há! Thế mà Lệ Hằng quên mất!

- Nhưng còn tôi! - Thấy Lệ Hằng tìm được danh tính, còn mình thì chưa, nhỏ Xuyến Chi sốt ruột - Quý giấu tên tôi ở đâu thế?

Quý ròm gãi đầu:

- Tên bạn hở? Tên bạn thì... thì...

Xuyến Chi xịu mặt:

- Khi làm bài thơ này, bạn quên mất tôi chứ gì?

- Không phải! - Quý ròm rối rít thanh minh - Tên bạn vẫn có trong bài thơ đó chứ!

- Chỗ nào đâu? - Nhỏ Xuyến Chi ngẩn tò te - Sao tôi không thấy?

- Ở ngay trong đề bài ấy!

- Làm gì có! Đề bài chỉ có mỗi mội "chị Hằng" kia mà?

- "Chị" tức là "Chi" đấy! - Quý ròm lúng túng giải thích.

- "Chị" sao lại là "Chi" được! - Xuyến Chi vùng vằng - Tên bạn nào Quý cũng ghi đúng, riêng tên tôi Quý tự dưng thêm vào dấu nặng, tôi không chịu đâu! Quý ròm nhăn nhó.

- Nhưng nếu đặt tên bài thơ là "Chi Hằng" thì không có nghĩa gì cả! - Rồi thấy Xuyến Chi vẫn chưa nguôi giận dỗi, Quý ròm hạ giọng năn nỉ - Thôi, bạn chịu khó một chút đi mà! Bạn là lớp trưởng phải biết... hy sinh cho tập thể chứ!

Điệu bộ cầu khẩn của thi sĩ nom đến tội, nếu không có các thầy cô ngồi trước mặt, chắc nó đã chắp tay lạy Xuyến Chi rồi.

- Thôi, bạn Xuyến Chi đừng thắc mắc làm gì cho mệt! - Giọng thằng Lâm đột ngột vang lên - Phong cách của "thi sĩ Bình Minh" xưa nay vậy! Lúc làm bài thơ về cách tìm tỉ số lượng giác của góc nhọn, thi sĩ dám viết "chia đối" thành "chia đôi", rồi giảng "đôi" tức là "đối", thì nay thi sĩ viết "Chi " thành "Chị" rồi bắt người đọc phải hiểu "Chị" là "Chi", điều đó có gì lạ đâu!

"Thi sĩ Hoàng Hôn" khuyên giải Xuyến Chi nhưng rõ ràng là nhằm chế giễu "tài năng thơ" của "thi sĩ Bình Minh". Quý ròm biết thừa điều đó nên mặc dù cuối cùng Xuyến Chi đã chịu rút lại lời khiếu nại và hậm hực ngồi xuống, nó vẫn chẳng thấy khoái trá tẹo nào. May mà cô Trinh đã kịp đứng lên. Cô đứng lên, đưa mắt nhìn khắp lớp và chậm rãi nói:

- Theo cô thì bài thơ vừa rồi của Quý rất có ý nghĩa. Đó là một bài thơ độc đáo. Cô nghĩ các em nên chép bài thơ này vào tập và học thuộc. Mai này lớn lên, dù mỗi người tản mác một phương, khi đọc bài thơ này lên, các em sẽ hình dung ra được từng khuôn mặt bạn bè của lớp 8A4 thân thương...

Lúc khám phá ra sự đặc biệt trong bài thơ của Quý ròm, tụi bạn chỉ thấy là lạ, và khoai khoái vì thấy có tên mình trong đó. Bây giờ nghe cô chủ nhiệm giảng giải, tụi nó mới cảm nhận hết giá trị của bài thơ. Vì vậy, cô vừa nói xong, cả lớp liền vỗ tay rần rần:

- Đúng rồi đó! Quý đọc lại lần nữa cho bọn mình chép đi!

- Đọc đi, "thi sĩ Bình Minh"!

- Đọc chầm chậm thôi nhé!

Quý ròm sướng rơn. Nó không ngờ cô Trinh đánh giá bài thơ của nó cao vòi vọi như thế. Cái tầm cao đó, thú thật là nó cũng không hề nghĩ tới khi sáng tác bài thơ "lắp ghép" này.

Mặt mày hí hửng, Quý ròm định làm theo yêu cầu của tụi bạn. Nhưng nhỏ Hạnh đã kịp cắt ngang:

- Bài thơ này, lát nữa Quý sẽ đọc cho các bạn chép. Bây giờ để chương trình văn nghệ không bị ngắt quãng quá lâu, đề nghị các bạn giữ trật tự để thưởng thức một hoạt cảnh vô cùng vui nhộn do tổ 2 và tổ 5 biểu diễn...
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: 26. Tiết mục bất ngờ   Wed 01 Dec 2010, 03:15

Chương 9


Trừ mấy đứa trong ban cán sự lớp, các tổ còn lại chưa hình dung được cái hoạt cảnh nói về thầy cô mà tổ 2 và tổ 5 bí mật tập dượt mấy bữa nay là hoạt cảnh như thế nào.

Vì vậy khi Minh Vương và Lan Kiều dẫn hai tổ bước ra, lại khệ nệ khiêng theo cả bàn ghế

lên sân khấu thì đám khán giả đang yên lặng theo dõi kia bỗng nhốn nháo hẳn lên.

Dưỡng quay sang Tần:

- Tụi nó định làm gì vậy hở mày?

- Tao cũng chẳng rõ!

Ở dãy bên phải, Kim Em khều Hiển Hoa:

- Các bạn ấy làm gì mà khiêng bàn ghế lên tuốt trên đó vậy hở Hiển Hoa? Nhỏ Hiển Hoa chớp mắt:

- Chắc các bạn ấy định dựng cảnh một lớp học.

- Dựng một lớp học? - Nhỏ Kim Em ngạc nhiên - Làm thế để làm gì?

- Hôm trước bạn Hải bảo tổ 2 và tổ 5 sẽ dựng một hoạt cảnh về thầy cô. Có thầy cô, dĩ nhiên phải có lớp học rồi!

Hiển Hoa không phải là con nhỏ giỏi suy luận. Nhưng lần này nó đoán trúng phóc.

Ở trên sân khấu, sau khi kê bàn kê ghế đâu đó xong xuôi, mười một đứa xúm lại vừa chen chúc giành chỗ vừa cãi nhau chí chớ. Ở phía dưới, thằng Cung bĩu môi:

- Mấy đứa này chả có trật tự kỷ luật tí ti ông cụ nào cả! Đến lúc diễn rồi mà còn giành giật, cãi cọ ầm ĩ, thật chả ra làm sao!

Cung không biết tụi bạn nó đang đóng giả một lớp học mất trật tự. Nó tưởng mấy đứa kia cãi nhau thật. Nó tưởng hoạt cảnh chưa bắt đầu.

Chỉ đến khi đứa thứ mười hai là nhỏ Hải Ngọc nãy giờ vẫn đứng tách riêng ra, vô hai tay vào nhau, cao giọng:

- Các em yên lặng nào! Ồn ào như thế làm sao cô giảng bài được!

Thì Cung mới biết là mình trách nhầm. Không chỉ Cung, nhiều đứa trong lớp đến lúc này mới biết Hải Ngọc đang đóng vai cô giáo. Cả bọn lập tức nín thở, nghếch mắt theo dõi.

Nhưng mặc cho cô giáo la rầy, mười một đắ kia vẫn chen huých la ó, huyên náo không thể tả. Nhỏ Hải Ngọc cau mày, và lại đập hai tay vào nhau:

- Các em có nghe cô nói không?

Tất nhiên là tụi Đỗ Lễ "chẳng nghe cô nói", bằng chứng là tụi nó vẫn hăng hái gây gổ bất chấp cô giáo cứ nhắc chằm chặp.

Nhỏ Hải Ngọc dường như bất lực. La một hồi, nó đưa tay chặn ngực, húng hắng ho. Tiếng ho của Hải Ngọc khiến thằng Quang buột miệng reo:

- A ha, tao biết rồi! Hải Ngọc đang đóng vai cô Trinh!

Như để chứng minh tài nhận xét nhanh nhạy của Quang, nhỏ Hải Ngọc hắng giọng:

- Này, các em im lặng nghe cô đố này! Em nào cho cô biết con công trang sức bằng cái gì?

Đang ồn ào, nghe cô đố, tụi Đỗ Lễ lập tức ngưng bặt và ngước nhìn "cô giáo":

- Con công hở cô?

"Cô giáo" mỉm cười:

- Ừ, cô đố các em con công trang sức bằng cái gì?

Lần này nghe rõ câu hỏi, mười một cái miệng đồng thanh đáp:

- Thưa cô, con công trang sức bằng bộ lông ạ! Hải quắn ngứa miệng nói thêm:

- Cô còn câu đố nào kho khó hơn không hở cô? Câu này dễ quá cô ơi!

Nhỏ Hải Ngọc gật gù chưa kịp đáp, thằng Quang ngồi dưới đã láu táu:

- Thế còn con người khác con công ở chỗ nào? Con người trang sức... Đang bô bô, bắt gặp cái trừng mắt của nhỏ Hạnh, Quang liền im thít.

Nhỏ Hải Ngọc phớt lờ thằng Quang lẻo mép, thản nhiên hỏi các "học trò":

- Con công trang sức bằng bộ lông, thế con người trang sức bằng cái gì hở các em?

Cũng như đầu năm học, nghe "cô giáo" hỏi "dễ" quá, tụi tổ 2 và tổ 5 thi nhau trả lời loạn cào cào. Tụi con gái trưng ra các thứ thời trang, bọn con trai dẫn ra các tiện nghi hiện đại. Hai bên không ai chịu ai, cự cãi ì xèo khiến đám bạn ngồi dưới cười ngặt nghẽo.

Ngay cả cô Trinh cũng không nhịn được cười. Cô không ngờ đứa học trò ngày thường rụt rè và ít nói là Hải Ngọc lại đóng giả cô giống quá thể. Nó ho húng hắng giống hệt cô. Và các cách hỏi đố vừa nghiêm nghị vừa muốn phá ra cười kia càng giống ơi là giống. Cô cũng không ngờ học trò lại dựng hoạt cảnh về thầy cô theo cái kiểu ngộ nghĩnh như thế, lại còn nhớ như in cái câu hỏi đố của cô, câu đố cô vẫn "áp dụng" những khi lớp học ồn ào khiến cô không tài nào giảng bài được.

Cô Trinh cười, và trong lúc cười cô vẫn cảm thấy trái tim mình bồi hồi kỳ lạ, thậm chí cô phải chớp chớp mắt để che giấu sự xúc động đang khiến mặt cô nóng ra.

Ở trên sân khấu, lớp trưởng Xuyến Chi, lớp phó văn thể mỹ Vành Khuyên và hai tổ trưởng Minh Vương, Lan Kiều vừa diễn xuất vừa liếc chừng về phía các vị khán giả đặc biệt để thăm dò phản ứng. Đến khi thấy các thầy cô ai nấy đều bật cười vui vẻ, tụi nó mới thở phào và yên tâm diễn tiếp.

Quỳnh Như trông rõ nụ cười trên môi cô chủ nhiệm. Nụ cười giúp nó thêm tự tin khi tiếp tục

chương trình trong vai cô Nga dạy sử.

Khi "cô Nga" bước ra, "lớp học" vừa mới lắng xuống bỗng ồn lên khủng khiếp. "Cô Nga" lại phải tìm cách "dẹp loạn".

Dĩ nhiên phương pháp của cô Nga khác hẳn cô Trinh. Cô Trinh dựa vào câu châm ngôn "con công trang sức bằng bộ lông, con người trang sức bằng học vấn", còn cô Nga dựa vào... chai dầu gió.

Không rõ con nhỏ Quỳnh Như có thường xuyên trúng gió hay không mà nó diễn vai cô Nga cực kỳ xuất sắc. Sau khi hò hét khản cổ vẫn không ăn thua, tụi Đỗ Lễ ồn vẫn cứ ồn, nhỏ Quỳnh Như đưa tay ôm đầu, giọng thảm não:

- Ôi, cô nhức đầu quá! Em nào có mang theo chai dầu gió, cho cô mượn xem nào!

Lời than vãn của "cô Nga" khiến bọn học trò bên dưới vỗ tay rào rào và đồng thanh hét inh:

- Cô Nga! Cô Nga!

Còn các thầy cô thì che miệng cười khúc khích.

Thầy Đoàn dạy thể dục ngồi kế cô Nga, quay qua tủm tỉm trêu:

- Cách của cô hay thật đấy, hôm nào tôi phải bắt chước mới được!

Cô Nga cười cười:

- Môn của thầy dạy ngoài trời, chỉ sợ thầy trúng gió thật thôi!

Khi thầy Đoàn trêu cô Nga, thầy không ngờ chỉ vài phút sau cô Nga đã có dịp trêu lại thầy. Bởi vì khi nhỏ Quỳnh Như vừa lui vào thì Quốc Ân đã bước ra. Nhìn sáng đi mạnh mẽ của nó, người vô tâm đến mấy cũng biết ngay nó là "thầy Đoàn" dạy thể dục chứ không ai!

"Thầy Đoàn" vừa bước ra chính giữa "lớp" đã giơ tay dõng dạc:

- Thầy nói cho các em biết, thể dục không phải là môn học phụ, các em không được lơ là!

- Rồi để cho thuyết phục hơn nữa, "thầy" nhấn mạnh - Các em đừng quên một trí óc minh mẫn chỉ có thể có trong một thân thể tráng kiện! Xưa nay vậy!

Quốc Ân đang hùng hồn thì thằng Lâm đã giơ tay đứng dậy:

- Thưa thầy...

- Gì đó em? Lâm gãi đầu:

- Ngày xưa thì em không biết nhưng ngày nay em thấy bạn Quý ròm có tráng kiện tí ti nào

đâu mà sao bạn ấy vẫn học giỏi hơn em gấp nhiều lần đấy ạ!

Thằng Lâm đột nhiên hỏi một câu cắc cớ khiến "thầy Đoàn" chợt khựng lại:

- Ờ, ờ... Em Quý hở? Trường hợp em Quý là trường hợp ngoại lệ em à!

Câu trả lời ấp a ấp úng của Quốc Ân làm "lớp học" bên trên lẫn lớp học bên dưới cười ầm.

Riêng cô Trinh không cười. Bụng giật thon thót, cô khẽ liếc sang phía thầy Đoàn xem thầy có nổi giận về màn trình diễn vừa rồi của học trò cô không. Cô Trinh không ngọ ngoạy còn đỡ, vừa quay sang, cô càng thêm điếng hồn khi nghe cô Nga đang chọc thầy Đoàn:

- Cách trả lời của thầy cũng hay thật đấy, hôm nào tôi phải bắt chước mới được!

Nhưng thầy Đoàn chẳng tỏ vẻ gì phật ý. Thầy nhìn lên sân khấu, nói lớn:

- Này, hôm đó thầy còn nói thêm một câu nữa mà các em!

Lời khiếu nại của thầy làm mọi người cười ồ. Ở bên trên, như để xác nhận lời thầy, Quốc Ân nghiêm nghị nói với "học trò":

- Tuy vậy, trong trường hợp phải đối diện với những đề toán hóc búa buộc phải vắt óc suy nghĩ hay gặp phải những cuộc thi căng thẳng, sức chịu đựng của em Quý không thể nào bền bỉ được. Mà một khi sức khỏe sút giảm, trí óc chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng...

Cô Nga lại quay qua thầy Đoàn:

- Ôi, lần này thì thầy giải thích mới khoa học làm sao! Thầy Đoàn cười:

- Cô đừng khen tôi nhiều quá, kẻo tôi lại phải tìm một chai dầu gió bây giờ!

Tiếp sau "thầy Đoàn" là "cô Kim Anh". Nếu căn cứ vào kịch bản đã chuẩn bị sẵn thì sau mỗi lần các nhân vật xuất hiện "speaker" Hạnh phải đứng ra hỏi:

- Các bạn có biết nhân vật vừa rồi là thầy cô nào không?

Nhưng nhỏ Hạnh đã không có dịp hỏi những câu như vậy. Hải Ngọc, Quỳnh Như và Quốc Ân mới bước ra nói một vài câu, tụi bạn đã thi nhau reo tên các thầy cô mà bọn trẻ thủ vai rồi.

Lần này cũng vậy, nhỏ Lan Kiều vừa mở miệng hỏi:

- Phân u-rê, thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ dại do ai chế tạo ra hở các em?

Đám học trò ngồi dưới đã hét ầm:

- Cô Kim Anh! Cô Kim Anh!

Đám học trò trên sân khấu cũng nhanh nhẩu không kém:

- Chính các nhà hóa học đã chế tạo ra những thứ đó, thưa cô!

Nhỏ Lan Kiều gật gù:

- Thế vải lụa, len, dạ nhân tạo, nói tóm lại là những chất không có trong tự nhiên, do ai chế tạo ra?

Tụi Đỗ Lễ lại đồng thanh:

- Thưa cô, tất cả những thứ đó cũng do chính các nhà hóa học tạo ra ạ! Cô Kim Anh vui vẻ ngó cô Trinh:

- Học trò của cô nhớ dai thật đấy! Cô Trinh mỉm cười:

- Học trò của cô nữa chứ!

Nhưng Lan Kiều đóng vai cô Kim Anh không buồn cười bằng nhỏ Bội Linh đóng vai cô Diệu Lý.

Cô Diệu Lý dạy môn vật lý nên vừa bước ra chính giữa "lớp", nhỏ Bội Linh đã hăm hở "quảng cáo" các thành tựu của công nghệ hiện đại, từ chiếc điện thoại di động có thể gọi xuyên lục địa đến chiếc máy vi tính có thể dùng xem phim hay hát karaoke tùy thích, từ trạm không gian của Nga đến đường hầm xuyên eo biển Manche nối liền Anh và Pháp...

Nhỏ Bội Linh nói một thôi một hồi rồi phấn khởi kết luận:

- Với đà tiến đến chóng mặt của khoa học kỹ thuật, hiện nay trong mỗi gia đình, các phương tiện hiện đại, các loại máy móc tối tân không ngừng được trang bị...

Rồi đột ngột chỉ tay vào Quới Lương, nó hào hứng hỏi:

- Em Quới Lương, em hãy nói cho cô biết nhà em vừa sắm loại máy móc nào mới nhất? Quới Lương rụt rè đứng dậy:

- Thưa cô, đó là... cái đồng hồ nước ạ!

Câu trả lời bất ngờ của Quới Lương làm "cô Diệu Lý" đứng sững. Còn thằng Hải quắn ngồi cạnh bĩu môi "xì" một iếng rõ to:

- Tưởng gì! Cái đồng hồ nước xưa rích mà kể ra làm chi! Quới Lương vặc lại:

- Nhưng cô hỏi loại máy móc nào mới nhất trong nhà cơ mà! Mẹ tao làm đơn xin cấp đồng hồ nước cả tám tháng nay, chiều hôm qua người ta mới chịu mang tới!

Lời giải thích thật thà của Quới Lương khiến mọi người cười đau cả bụng. Quả thật, việc xin cấp đồng hồ nước hiện nay ở thành phố đúng là chuyện nhức đầu cho lắm gia đình. Nhưng nếu vì vậy mà cho đó là loại thiết bị gia dụng mới nhất của khoa học kỹ thuật thì quả là bôi bác các nhà sáng chế quá xá cỡ.

Cô Diệu Lý dường như đã quên mất cuộc đối đáp giữa mình và Quới Lương hồi đầu năm học. Nay thấy học trò tái hiện lại câu chuyện oái oăm này ngay trước mắt, cô cười rung cả người.

Cô nhìn cô Trinh, vừa quệt nước mắt vừa nói:

- Cái lớp 8A4 này thật tinh nghịch quá cô à!

Cô bảo "nghịch" nhưng giọng cô lại ra chiều âu yếm. Cô Trinh biết vậy nhưng vẫn vờ đáp:

- Ừ, nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò mà!
Về Đầu Trang Go down
 
KÍNH VẠN HOA toàn tập - Nguyễn Nhật Ánh
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 26 trong tổng số 27 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 14 ... 25, 26, 27  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Tiểu thuyết-