Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
HOA GIEO TỨ TUYỆT by buixuanphuong09 Yesterday at 21:54

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 17:28

TỰ NHỦ (MT-142) by Ntd Yesterday at 14:42

Phong thủy bàn thu ngân trong kinh doanh nên tránh by Min Đặng Yesterday at 14:15

XIN GIỮ LÒNG EM NHÉ… by Phạm Khang Yesterday at 14:01

EM À by Phạm Khang Yesterday at 13:55

Câu đối NGỰA by HanSiNguyen Yesterday at 11:52

Anh đứng trông theo by HanSiNguyen Yesterday at 11:35

<iframe width="560" height="315" src="https://www.youtube.com/embed/sI929ZX8R-Y" frameborder="0" all by vamcodonggiang Yesterday at 02:42

ÐÔI MẮT NGỌC by BachVanNhi Yesterday at 02:20

<iframe width="560" height="315" src="https://www.youtube.com/embed/sI929ZX8R-Y" frameborder="0" all by vamcodonggiang Yesterday at 01:12

DẤU CHÂN TRẦN THẾ by BachVanNhi Yesterday at 01:00

THI NHẠC GIAO DUYÊN by HanSiNguyen Mon 21 Aug 2017, 21:32

Tấm lòng cụ Trần Trọng Kim với đất nước by Trà Mi Mon 21 Aug 2017, 07:39

Người Việt hợp tác với giặc Minh by Trà Mi Mon 21 Aug 2017, 07:29

Mạc Đăng Dung và triều đại nhà Mạc (1527-1592) by Trà Mi Mon 21 Aug 2017, 07:20

NHÀ BIÊN KHẢO LÊ VĂN LÂN TRƯỚC KHI NHẮM MẮT ĐÃ BẢO TÔI by Ma Nu Mon 21 Aug 2017, 00:16

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn toàn tập by thanhtracnguyenvan Sun 20 Aug 2017, 17:03

Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Sat 19 Aug 2017, 16:54

Tranh thơ Tú_Yên by Tú_Yên tv Fri 18 Aug 2017, 14:14

Thơ Tú_Yên by Tú_Yên tv Fri 18 Aug 2017, 14:08

MẮT NÂU VỀ CHƯA by HanSiNguyen Thu 17 Aug 2017, 15:49

LẠI TẾU CHO VUI: THU MƠ <==> THƠ MU by Ma Nu Wed 16 Aug 2017, 23:13

SỢ... by HanSiNguyen Wed 16 Aug 2017, 22:33

Hơn 3.000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu by phambachieu Wed 16 Aug 2017, 17:40

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Tue 15 Aug 2017, 15:58

Hoàng Vũ Luân by Hoàng Vũ Luân Tue 15 Aug 2017, 11:16

Nhóm lại lửa Đường by buixuanphuong09 Mon 14 Aug 2017, 08:15

Họa thơ Cẩn Vũ by buixuanphuong09 Mon 14 Aug 2017, 06:57

THƠ VUI CẨN VŨ. by buixuanphuong09 Mon 14 Aug 2017, 06:55

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Share | 
 

 LAST WISHES

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
vancali96

avatar

Tổng số bài gửi : 2165
Registration date : 20/07/2009

Bài gửiTiêu đề: LAST WISHES   Tue 03 Nov 2009, 09:40

[size=21][size=25]LAST WISHES

Những ý nguyện cuối cùng của ngài
Alexander Đại Đế khi sắp chết. Ngài Alexander Đại Đế cho triệu tập các
quan trong triều đình đến để truyền đạt ba ý nguyện cuối cùng của mình.
Ngài phán rằng:

1 - Quan tài của ngài phải được khiêng đi bởi chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất của thời đó.

2 - Tất cả các báu vật của ngài (vàng, bạc, châu báu, ...) phải được rải dọc theo con đường dẫn đến ngôi mộ của ngài, và ...

3 - Đôi bàn tay của ngài phải được để lắc lư, đong đưa trên không, thò ra khỏi quan tài để cho mọi người đều thấy.
Một vị cận thần của ngài, rất đổi ngạc
nhiên về những điều yêu cầu kỳ lạ này, và đã hỏi ngài Alexander lý do
tại sao ngài lại muốn như thế.


Ngài Alexander đã giải thích như sau:

1 - Ta muốn chính các vị ngự y (bác sĩ)
giỏi nhất phải khiêng quan tài của ta để cho mọi người thấy rằng một
khi phải đối mặt với cái chết, thì chính họ (là những người tài giỏi
nhất) cũng không có tài nào để cứu chữa.


2 - Ta muốn châu báu của ta được vung vãi
trên mặt đất để cho mọi người thấy rằng của cải, tài sản mà ta gom góp
được ở trên thế gian này, sẽ mãi mãi ở lại trên thế gian này (một khi
ta nhắm mắt xuôi tay từ giả cỏi đời).


3 - Ta muốn bàn tay của ta đong đưa trên
không, để cho mọi người thấy rằng chúng ta đến với thế giới này với hai
bàn tay trắng và khi rời khỏi thế giới này chúng ta cũng chỉ có hai bàn
tay trắng. Đến cuối cuộc đời, chúng ta sẽ nghiệm ra rằng, kho tàng quý
giá nhất trên cuộc đời này là: thời gian.

[/size]
[/size]









Les dernières volontés d'Alexandre Le Grand Sur le point de mourir, Alexandre Le Grand
convoqua ses généraux et leur communiqua ses dernières volontés, ses trois ultimes exigences:

1 - Que son cercueil soit transporté à bras d'homme par les meilleurs médecins de l'époque.

2 - Que les trésors qu'il avait acquis (argent, or, pierres précieuses... ), soient dispersés tout le long du chemin
jusqu'à sa tombe, et...

3 - Que ses mains restent à l'air libre se balançant en dehors du cercueil à la vue de tous.

L'un de ses généraux, étonné de ces requêtes insolites, demanda à Alexandre quelles en étaient les raisons.

Alexandre lui expliqua alors ce qui suit :

1 - Je veux que les médecins les plus éminents transportent eux-mêmes mon cercueil pour démontrer ainsi que face à la mort,
ils n'ont pas le pouvoir de guérir.

2 - Je veux que le sol soit recouvert de mes trésors pour que tous
puissent voir que les biens matériels ici acquis, restent ici-bas.

3 - Je veux que mes mains se balancent au vent, pour que les gens
puissent voir que les mains vides nous arrivons dans ce monde et les
mains vides nous en repartons quand s'épuise pour nous le trésor le
plus précieux de tous: le temps.










The last wishes of Alexander the Great on the verge of dying. Alexander the Great summoned his generals to carry out his last wishes, his three ultimate wishes:


1 - That his coffin must be carried by the best physicians of the time.
2 - That the treasures
that he had obtained/collected (money, gold, silver, jewelries,
precious rocks/gems. ..), are dispersed all alongside on the way to his
grave, and...

3 - That his hands remain dangling in the air outside the coffin so everybody can see them.
One of his generals, astonished of these strange wishes, asked Alexander what were the reasons.
Alexander explained to him as following:
1 - I want that the
best physicians to carry themselves my coffin to show that when facing
the death, no one can be saved (even in the hands of best physicians).

2 - I want that the ground
is covered with my treasures for all can see that the possessions we
acquire on this earth, remain here on this earth.

3 - I want that my
hands dangle in the air, for people can see that we arrive in this
world with empty hands and so with the empty hands we leave this world.
And in the end, we would realize that the most precious treasure of all
is: time.

============ ========= ========= ========
Về Đầu Trang Go down
vancali96

avatar

Tổng số bài gửi : 2165
Registration date : 20/07/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: LAST WISHES   Mon 09 Nov 2009, 07:36

[size=9]NHÂN NÀO QUẢ NẤY



Tôn Thất Bàng





Một hôm một người
đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị ‘pan’ (hư) đậu bên đường.
Tuy trời đã sẩm tối anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh
lái xe tấp vào lề đậu phía trước chiếc xe Mercedes của bà rồi bước
xuống xe. Chiếc xe Pontiac củ kỉ của anh vẫn nổ máy khi anh tiến đến
trước mặt bà. Dù anh tươi cười nhưng bà lão vẫn tỏ vẻ lo ngại. Trước đó
khoảng một tiếng đồng hồ không một ai dừng xe lại để giúp bà. Người đàn
ông này liệu có thể hãm hại bà không? Trông ông không an toàn cho bà vì
ông nhìn có vẻ nghèo và đói.



Người đàn ông đã
có thể nhận ra nỗi sợ hãi của bà cụ đang đứng bên ngoài chiếc xe giữa
trời lạnh. Anh biết cảm giác lo sợ của bà như thế nào rồi. Cái run đó,
nỗi lo sợ trong lòng đó mới là lý do tự nó thành hình trong ta.



Anh nói: “Tôi đến
đây là để giúp bà thôi. Bà nên vào trong xe ngồi chờ cho ấm áp? Luôn
tiện, tôi tự giới thiệu tôi tên là Bryan Anderson.”



Thật ra thì xe
của bà chỉ có mỗi vấn đề là một bánh bị xẹp thôi nhưng đối với một bà
già thì nó cũng đủ gây phiền não rồi. Bryan bò xuống phía dưới gầm xe
tìm một chỗ để con đội vào và lại bị trầy da chổ khớp xương bàn tay một
hai lần gì đó.
Chẳng bao lâu anh đã thay được bánh xe. Nhưng anh bị dơ bẩn và hai bàn tay bị đau xát.



Trong khi anh
đang siết chặt ốc bánh xe, bà cụ xuống cửa kiếng và bắt đầu nói chuyện
với anh. Bà cho anh biết bà từ St. Louis đến và chỉ mới đi được một
đoạn đường. Bà không thể cám ơn đầy đủ về việc anh đến giúp đỡ cho bà.
Bryan chỉ mỉm cười trong lúc anh đóng nắp
thùng
xe của bà lại. Bà cụ hỏi bà phải trả cho anh bao nhiêu tiền. Bryan chưa
hề nghĩ đến hai lần là sẽ được trả tiền, đây không phải là nghề của
anh. Anh chỉ là giúp người đang cần được giúp đỡ và Chúa, Phật biết đã
có rất nhiều người trong quá khứ ra tay giúp anh. Anh đã sống cả đời
mình như thế đó, và chưa bao giờ anh nghĩ sẽ làm chuyện ngược lại.



Anh nói với bà cụ
nếu bà thật sự muốn trả ơn cho anh thì lần khác khi bà biết ai cần được
giúp đỡ thì bà có thể cho người ấy sự giúp đỡ của bà, và Bryan nói
thêm: “Và hãy nghĩ đến tôi…”



Anh chờ cho bà cụ
nổ máy và lái xe đi thì anh mới bắt đầu đi về. Hôm ấy là một ngày ảm
đạm và lạnh lẽo nhưng anh lại cảm thấy thoải mái khi lái xe về nhà và
biến mất trong hoàng hôn.



Chạy được vài dặm
trên con lộ bà cụ trông thấy một tiệm ăn nhỏ. Bà ghé lại để tìm cái gì
để ăn và để đỡ lạnh phần nào trước khi bà đi đoạn đường chót để về nhà.
Đó là một nhà hàng ăn trông có vẻ không được thanh lịch. Bên ngoài là
hai bơm xăng cũ kỹ. Cảnh vật rất xa lạ với bà. Chị hầu bàn bước qua chỗ
bà ngồi mang theo một khăn sạch để bà lau tóc ướt. Chị mỉm cười vui vẻ
với bà dù phải đứng suốt ngày để tiếp khách. Bà cụ để ý thấy chị hầu
bàn này đang mang thai khoảng tám tháng gì đó nhưng dưới cái nhìn của
bà, bà thấy chị không bao giờ lộ sự căng thẳng hay đau nhức mà làm chị
thay đổi thái độ.
Bà cụ thắc mắc không hiểu tại sao khi cho một người dù có ít lại cho
một người lạ mặt rất nhiều. Rồi bà lại chợt nhớ đến anh chàng tên Bryan
hồi nãy.



Sau khi bà ăn
xong, bà trả bằng tờ giấy bạc một trăm đô-la. Chị hầu bàn mau mắn đi
lấy tiền để thối lại tờ bạc một trăm của bà cụ nhưng bà cụ đã cố ý
nhanh chân bước ra khỏi cửa rồi. Lúc chị hầu bàn quay trở lại thì bà cụ
đã đi mất . Chị hầu bàn thắc mắc không biết bà cụ kia có thể đi đâu.
Khi để ý trên bàn chị thấy có dòng chữ viết lên chiếc khăn giấy lau
miệng.



Nước mắt vòng quanh
khi chị đọc dòng chữ mà bà cụ viết: “Cô sẽ không nợ tôi gì cả. Tôi cũng
đã ở vào tình cảnh thiếu thốn giống như cô. Có ai đó đã một lần giúp
tôi giống như bây giờ tôi đang giúp cô. Nếu cô thực sự nghĩ rằng muốn
trả ơn lại cho tôi thì đây là điều cô nên làm: Đừng để cho chuỗi tình
thương này kết
thúc ở nơi cô.”


Bên dưới tấm khăn giấy lau miệng bà cụ còn lót tặng thêm bốn tờ giấy bạc 100 đô-la.


Thật ra, có những
bàn ăn cần lau dọn, những hủ đường cần đổ đầy, và những khách hàng để
phục vụ nhưng chị hầu bàn đã hoàn tất việc ấy để sửa soạn cho qua ngày
mai. Tối hôm đó khi chị đi làm về và leo lên giường nằm thì chị vẫn còn
nghĩ về số tiền và những gì bà cụ đã viết cho. Làm thế nào bà cụ đã
biết chị và chồng của chị cần số tiền ấy? Với sự sanh nở đứa bé vào
tháng tới, điều ấy sẽ là khó khăn….



Chị biết chồng chị
lo lắng đến mức nào, và trong lúc anh ta nằm ngủ cạnh chị, chị cho anh
một cái hôn nhẹ và thì thào bên tai anh, ‘Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả. Em
thương anh, Bryan Anderson, ạ.’




một cổ ngữ “NHÂN NÀO QUẢ NẤY” Hôm nay tôi gửi bạn câu chuyện này, và
tôi yêu cầu bạn chuyển tiếp nó. Hãy để cho ngọn đèn này chiếu sáng.
Đừng xóa nó, đừng gửi nó trở lại. Chỉ việc chuyển câu chuyện này đến
một người bạn. Những người bạn tốt, giống như những vì sao….Bạn không
luôn luôn trông thấy họ, bạn biết họ luôn luôn có mặt ở đó.



(Việt dịch ngày 11 tháng 9 năm 2009: TTB)
[/size]
Về Đầu Trang Go down
 
LAST WISHES
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: GIẢI TRÍ :: Truyện vui, Hình Clip Vui-