Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 10:35

Trang thơ Tú_Yên (P2) by Tú_Yên tv Today at 09:54

KHÚC TÌNH THƠ – TNBC. by NGUYÊNHOANG Today at 09:06

CÒN NHỚ..CHƯA QUÊN - THƠ NGUYÊNHOANG. by NGUYÊNHOANG Today at 08:55

BÀI THƠ VỀ CÁC ĐỊA DANH QUÊ HƯƠNG TÔI by mayngan2 Yesterday at 22:20

Các bước thực hiện bói bài tình yêu theo bộ bài Tây 52 lá by Min Đặng Yesterday at 15:49

Đi tìm cái tôi đã mất - Nguyễn Khải by Trà Mi Yesterday at 07:51

Hồi ký 'Một Cơn Gió Bụi' của Trần Trọng Kim by Trà Mi Yesterday at 07:28

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 07:08

Thơ PHẠM KHANG by VẾT CHÂN CỦA NGÀY Thu 23 Nov 2017, 23:41

Thầy... by NGUYÊNHOANG Thu 23 Nov 2017, 21:41

HOA GIEO TỨ TUYỆT by buixuanphuong09 Thu 23 Nov 2017, 15:22

THẦY ÁI HOA by Trà Mi Thu 23 Nov 2017, 15:11

XƯỚNG - HỌA Cẩn Vũ by Cẩn Vũ Thu 23 Nov 2017, 08:26

SỨc sống cuối đời by buixuanphuong09 Wed 22 Nov 2017, 20:42

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Wed 22 Nov 2017, 19:36

Những điều bạn chưa biết về giấc mơ thấy người thân by Min Đặng Wed 22 Nov 2017, 14:11

MỘT CHUYẾN ĐÒ by THƠ THƠ Wed 22 Nov 2017, 09:38

ĐẦU CHIM TÌM CÁNH BƯỚM by Ma Nu Wed 22 Nov 2017, 03:03

QUA ĐÈO NGANG - Bà Huyện Thanh Quan by NGUYÊNHOANG Tue 21 Nov 2017, 19:53

Kĩ Niệm Ngày Nhà Giáo 20.11 by buixuanphuong09 Tue 21 Nov 2017, 07:24

KÍNH TẶNG THẦY by buixuanphuong09 Mon 20 Nov 2017, 19:16

KÍNH TẶNG THẦY by Ai Hoa Mon 20 Nov 2017, 14:14

Truyện cười ngày 8/3 (sưu tầm) by Ma Nu Mon 20 Nov 2017, 13:51

TẬP THƠ : RU MỘNG TÌNH XA by nguoitruongphu Mon 20 Nov 2017, 13:01

TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU ! by nguoitruongphu Mon 20 Nov 2017, 13:00

Kính chúc Thầy và Tỷ Shiroi by tâm an Mon 20 Nov 2017, 10:45

RIÊNG TỨ TUYỆT by buixuanphuong09 Sun 19 Nov 2017, 20:27

DẤU CHÂN TRẦN THẾ by BachVanNhi Sun 19 Nov 2017, 05:54

NHÀ CÓ CHUỘT by NGUYÊNHOANG Sun 19 Nov 2017, 03:11

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Khánh Minh: Mắc nghẹn vì “Trăng Nghẹn”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Việt Đường



Tổng số bài gửi : 1638
Registration date : 21/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Khánh Minh: Mắc nghẹn vì “Trăng Nghẹn”   Tue 16 Mar 2010, 13:39

Khánh Minh: Mắc nghẹn vì “Trăng Nghẹn”

Được giải thưởng ở các cuộc thi thơ, văn trong nước có vui không? Có lẽ với một số người là niềm vinh hạnh. Nhưng tôi tin có người xem đó là tai họa. Nhà thơ Hoài Tường Phong là một “điển hình” rất mới.

Bài thơ “Trăng nghẹn” của Hoài Tường Phong vừa mới được công bố: đoạt giải Nhất cuộc thi thơ đồng bằng sông Cửu Long do các Hội Văn học Nghệ thuật trong khu vực này liên kết tổ chức, tỉnh Cần Thơ đăng cai, nhà thơ chưa nhận được giải thưởng thì tai họa thình lình giáng xuống. Có “Bàn tay lông lá” của một số cơ quan nào đó tự cho là “có thẩm quyền” thò vào giải thưởng, yêu cầu (hay ra lệnh) ban giám khảo “chọn lại bài khác để trao giải Nhất vì bài thơ Trăng Nghẹn u ám quá! Lý do: “Trăng thì phải sáng, thậm chí rất trong sáng, chớ không thể nào nghẹn được!?”

Có lẽ quí ông ở mấy cơ quan “có thẩm quyền” chưa bao giờ mắc nghẹn khi ăn khi uống, nên tâm hồn trong sáng vằng vặc của họ không bao giờ hiểu nổi thế nào là trăng nghẹn.

Ban giám khảo (trưởng ban là nhà thơ Phạm Sỹ Sáu) quyết định giữ vững lập trường, không chấm lại giải. Tức thì “Bàn tay lông lá” bèn quay hướng thò sang tác giả, yêu cầu (hay ép buộc) nhà thơ phải tự làm đơn từ chối giải thưởng với lý do “tôi không có gửi thơ tham dự cuộc thi”. Hoài Tường Phong giữ vững lập trường, khẳng định: “Tôi đã gởi dự thi.” Sau đó chủ tịch Hội Văn nghệ Cần Thơ lại yêu cầu ông làm đơn xin từ chối giải thưởng với lý do: “Thơ tôi có nhiều câu chữ không phù hợp với tiêu chí cuộc thi.” Khác nào ức hiếp nhà thơ phải tự trảm bài thơ mình. Hoài Tường Phong vẫn đứng vững: “Đó là việc thẩm định của Ban giám khảo.”

Chiều ngày 3.3.2010, bất chấp sự phản đối của giới văn học trong nước, ban thường vụ Liên hiệp Hội văn học nghệ thuật thành phố Cần Thơ đã họp và chính thức quyết định loại bỏ giải nhất của bài thơ “Trăng nghẹn” của Hoài Tường Phong.


Cần chú ý đây là giải thưởng của khu vực Đồng bằng sông Cửu Long, vậy mà một Hội văn nghệ địa phương đã lộng quyền áp chế cả khu vực.

Thật đáng ghê sợ cho sức mạnh và ghê tởm cho sự thô bỉ của “Bàn tay lông lá”!

Có thể nhà thơ Hoài Tường Phong đang buồn, có thể ban giám khảo cuộc thi đang thất vọng, riêng tôi đang mừng! Vì “Trăng nghẹn” đã làm giới chức có thẩm quyền “mắc nghẹn”, dám cả tuần nay họ còn mất ăn mất ngủ nữa là khác (sợ mất ghế mà). Họ mắc nghẹn vì sao, vì “Trăng nghẹn” đã phơi bày ra sự thật quá đỗi đau đớn, quá sức xót xa của một vùng quê từng vang bóng là vựa lúa của cả nước, hãy đọc hai đoạn thơ của “Trăng nghẹn”:

Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.

Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

Tại sao giới chức có thẩm quyền lại không dám nhìn thẳng vào vầng trăng u ám đó, vào chính cái nghèo đói tả tơi của cả vùng đồng bằng đang đẩy con người rời bỏ quê hương?

Phải chăng căn bệnh dối trá đã thấm vào máu, cấp dưới đưa lên trung ương những thành tích giả, báo cáo láo, cấp trên phủ dụ cấp dưới bằng những lời hứa ảo, mọi người xoa tay hỉ hả với con số tỉ lệ tăng trưởng thần tốc, với giấc mơ phù phiếm biến đất nước thành con rồng nhỏ ở Đông Nam Á!

Còn sự thật: dân ở nhiều xã bị đói rã họng phải ăn cháo thay cơm, thanh niên vay nợ đi làm đầy tớ nước người, các em gái bị ép buộc làm nô lệ tình dục ở các động bên Kampuchia, phụ nữ rời bỏ quê nhà đi làm vợ, làm điếm khắp các nước, bệnh HIV lan rộng, thì họ vẫn trơ tráo che đậy, không cho ai nói lên sự thật. Mà che đậy làm gì, thế giới chẳng lạ lùng gì, còn làm bộ làm tịch, nhảm!

Sự cố bài thơ “Trăng nghẹn” của Hoài Tường Phong năm nay sao giống chuyện xảy ra năm 2006 với “Cánh đồng bất tận” của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Không lẽ bánh xe lịch sử quay đi quay lại hoài vẫn y chang như vậy.

Năm đó ban Tuyên giáo tỉnh ủy Cà Mau cũng bị mắc nghẹn vì cái truyện vừa “Cánh đồng bất tận”, đã đề nghị “kiểm điểm, phê phán một cách nghiêm khắc” với Nguyễn ngọc Tư. Ông Dương Việt Thắng, Trưởng Ban Tuyên giáo nhấn mạnh nhiệm vụ của Hội văn học nghệ thuật tỉnh Cà Mau là phải: “Thường xuyên có định hướng cho người viết, tạo điều kiện cho hội viên (có Nguyễn ngọc Tư) học tập lý luận chính trị, trau dồi đạo đức, nâng cao ý thức trách nhiệm của người cầm bút, nâng cao nghiệp vụ chuyên môn.” (theo báo Tuổi Trẻ)

Rất may, Nguyễn ngọc Tư đã viết “Cánh đồng bất tận” trước khi bị định hướng, nên nhà văn đã rút hết ruột gan mà tả cảnh làng quê miền nam ngày nay, không có “trăng sáng soi liếp dừa” mà là “đĩ dập dìu trên đê, lượn lờ quanh lều của thợ gặt” khi đến mùa gặt lúa.

“Cánh đồng bất tận” đã được giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam dù bị sức ép rất mạnh từ các Bàn tay lông lá.

Cả hai, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư và nhà thơ Hoài Tường Phong đã phải lãnh đủ vì dám viết lên sự thật. Dù sao tôi vẫn khoái chí, và hy vọng Hoài Tường Phong sẽ đổi buồn thay vui vì “Trăng Nghẹn” bây giờ đã tỏa sáng khắp nước, lan ra nước ngoài. Biết đâu, nó sẽ cùng chung số mệnh với “Cánh đồng bất tận”, được giới văn học khu vực Đông nam Á chú ý, được biên soạn thành kịch, thành phim!?

Vậy, hãy cám ơn Bàn tay lông lá!

©️ 2010 Khánh Minh
©️ 2010 talawas


Được sửa bởi Việt Đường ngày Tue 16 Mar 2010, 13:45; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Việt Đường



Tổng số bài gửi : 1638
Registration date : 21/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Trăng Nghẹn   Tue 16 Mar 2010, 13:42

Trăng Nghẹn

Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.


Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,
Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.


Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,
Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.
Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,
Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.


Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,
Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.
Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,
Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.


Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.
Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
Ðôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.


Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.


Ðồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
Ðầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.


Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,
Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.
Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,
Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.


Hoài Tường Phong
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Khánh Minh: Mắc nghẹn vì “Trăng Nghẹn”   Wed 17 Mar 2010, 05:43

Thank anh VĐ nhiều, bài thơ thật cảm động sâu sắc lắm.
Về Đầu Trang Go down
vongnguyet



Tổng số bài gửi : 1
Registration date : 09/04/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Khánh Minh: Mắc nghẹn vì “Trăng Nghẹn”   Fri 09 Apr 2010, 09:54

KIM SA: TRĂNG NGHẸN HAY CÁI TÔI NHÀ THƠ BỊ
NGHẸN?


BGK Cuộc thi thơ ĐBSCL lần thứ tư, năm 2009 đã chấm điểm cao nhất cho
bài Trăng nghẹn của Hoài Tường Phong. Nhưng sau khi xem xét nội dung tư tưởng
bài thơ, đối chiếu với yêu cầu chủ đề , nội dung cuộc thi, BTC đã loại bài thơ
trên ra khỏi giải. Trước đó, kết quả chưa chính thức của cuộc thi đã bị lộ ra
(?!) Có nhiều ý kiến khen chê, ủng hộ, phê phán bài thơ và BTC. Đọc bài thơ và
những ý kiến nhận xét, tôi xin được có vài ý kiến.

Theo tôi, Trăng nghẹn chỉ là một bài thơ bình thường. Nếu không có sự cố
trên, có lẽ chẳng ai quan tâm đến nó như vậy. Bài thơ chỉ là tiếng lòng áo não
của một hồn thơ bi quan, bất đắc chi; một cái nhìn chủ quan, sai sự thực đối với
hiện thực ĐBSCL.

Là một người mới sinh ra đã "lỡ
hẹn cùng vầng trăng viên mãn",
chuyển ra thành từ một miền quê xơ xác,
những tưởng kiếp "ngài" đã lột xác thành “bướm” nhưng chẳng đạt được
mộng ước, lại trở về quê với số kiếp của "ngài" nên tác giả tỏ ra bi
quan, có cái nhìn tiêu cực đối với quê hương.

Chủ quan: Nhìn "cô bạn xưa"
nách con đi mua rượu, tác giả "biết" ngay là cô ta đi "mua chịu rượu". Thiếu thông
tin về sự đầu tư cho văn hoá, xã hội ở các vùng miền, tác giả lại nói rằng đầu
tư cho văn hoá ở ĐBSCL là "thấp
nhất"
; rằng ĐBSCL là vùng đất "nghèo
nhất"
nước!

Đọc bài thơ này, hẳn nhân dân nhiều vùng trong nước, nhất là nhân dân miền
núi Tây Bắc, Tây Nguyên chắc được an ủi rất nhiều, vì thấy mình còn..."có
lý" hơn bà con ở vựa lúa, vựa cá tôm lớn nhất của cả nước. Và những triệu
phú chân đất miệt vườn ĐBSCL chắc không khỏi không bực mình khi họ đọc thấy có
bài thơ cho rằng "vài căn nhà
xây"
được của người dân ở đây là nhờ "những đồng
tiền báo hiếu”
của những “cô gái lấy chồng
xa"
tạo nên. Biết bao ngôi nhà tường, nhà lầu khang trang do những
người nông dân sản xuất giỏi xây được, sao tác giả không nói tới?

Do chủ quan nên tác giả không nhìn thấy sự phát triển của quê hương,
nhất là sau những năm đổi mới, đời sống của nhân ĐBSCL đã thay đổi nhanh chóng.
Điện, đường, trường, trạm, trại...ở ĐBSCL giờ đã phát triển hơn những năm trước
giải phóng rất nhiều. Ngồi ở xã, người dân có thể điện thoại thăm hỏi người
thân đang ở trời Tây; nông dân có thể lên mạng internet để nắm bắt giá cả thị
trường, học hỏi kỹ thuật canh tác mới. Tối đến, chỉ cần nhấn nút một cái là có
điện, có TV xem mọi thứ trên đời. Rất nhiều xã ở Cần Thơ, có đến 80-90% hộ dân
có phương tiện nghe nhìn và có xe gắn máy.

Những thành tựu về kinh tế, văn hoá, xã hội của ĐBSCL hơn 35 năm qua, nếu
khách quan một chút, ta có thể nhìn thấy ở mọi nơi. Tiếc thay,"Ai cũng
biết, chỉ có một người không biết". Vô tình, bài thơ đã gián tiếp phủ định
những thành quả mà Đảng, Nhà nước và nhân dân ĐBSCL đã khổ công xây dựng hằng
chục năm qua. Thế mà, vẫn có người, thậm chí là cán bộ công chức còn khen rằng
"bài thơ nói đúng!". Nói như vậy, chẳng khác nào họ - những người có ít
nhiều công sức góp phần xây dựng quê hương ĐSCL này ngày càng trở nên giàu đẹp
hơn - đã tự phủ định mình.

Tư duy lạc điệu: Có lẽ do thất bại trên đường mưu sinh nên tác giả có cái nhìn đời rất ư
là tiêu cực, khi viết:

"Không biết bải buôi
để mua lòng người khác


Nên thua thiệt cả đời vì
không thể dối lừa ai
"

Dưới con mắt của tác giả, xã hội không có người đàng hoàng, chân chính.
Phàm hễ ai muốn thành đạt, không để bị thua thiệt thì phải biết "bải buôi”, “dối lừa”, “mua lòng người
khác".
Vậy, tất cả những người thành đạt trên đời đều do bải buôi, dối
lừa, mua lòng người khác cả hay sao? Phải do tài năng, đức độ của mình chứ! Ít
nhất cũng là như vậy. Biết rằng, tác giả đang nói về sự lận đận của mình trên
đường đời, nhưng đó là lối tư duy lạc điệu, sai trái. “Chân lý” ấy của tác giả
mà đem phổ biến ra, có thể sẽ làm hư hỏng cả một lớp người.

Lạ nhất là khi nói về những “cái
nhất ngậm ngùi”
của quê hương. Những mặt tích cực của ĐBSCL cũng đwợc tác
giả liệt kê vào phần tiêu cực.

“Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:

Sản lượng lúa nhiều, vùngn cá ba sa lớn nhất”

Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất sao lại làm cho tác giả ngậm
ngùi nhỉ?

Phi hiện thực: Dẫu biết rằng, đời sống của một bộ phận nhân dân ĐBSCL còn nghèo khó,
một số ít cô gái "lấy chồng xa"
đã góp phần làm thay đổi cuộc sống một số gia đình; dù đầu tư cho văn hoá ở DDBSCL
chưa đáp ứng được yêu cầu của quá trình phát triển...nhưng không vì thế mà tả
ĐBSCL quá u ám, không có sự phát triển. Lấy cái cục bộ úp chụp cho cái toàn bộ,
biến cái riêng thành cái chung, nhìn vầng trăng tác giả chỉ thấy nó "nghẹn hoài, chưa toả sáng một vùng
quê"
là một phương pháp tư duy
thiếu biện chứng, chỉ nhìn sự vật trong trạng thái đứng yên, không lối thoát.

Về mặt nghệ thuật: Trăng nghẹn chỉ là bài thơ bình thường. Ngôn từ thơ
thiếu chất văn chương. Một số câu diễn đạt còn “vụng vê” (Chim Trắng), giống như ngôn ngữ nói.
Biện pháp tu từ không đặc sắc.

Dù bài thơ có cảm xúc khá dồi dào; mạch cảm xúc trào dâng của tác giả
được diễn đạt bởi một thứ ngôn ngữ mộc mạc, dân dả, nói lên được tình ý tác giả
muốn gửi gắm. Song, như thế cũng không làm bài thơ trở thành bài hay nhất được.
Bởi nội dung bài thơ chẳng có giá trị tư tưởng gì; nó chẳng có ý nghĩa gì cho
nhân sinh. Có chăng, nó chỉ có ý nghĩa đối với riêng tác giả, những người giống
như tác giả và những người có ý đồ riêng.

BTC rút lại gỉải là đúng: Mỗi cuôc thi thơ đều có quy chế của nó. Cuộc thi
thơ ĐBSCL cũng vậy. Theo Kế hoạch của BTC, cuộc thi thơ ĐBSCL lần thứ tư, 2009,
bài thơ dự thi phải đáp ứng được yêu cầu nội dung, chủ đề của cuộc thi. Theo đó,
bài thơ đạt giải phải là bài ca ngợi sự phát triển, đổi mới của đồng bằng. Như
vậy, Trăng nghẹn là một bài thơ lạc đề. Giả định đó là bài thơ hay cũng không thể
trao giải được, vì nó không gắn với chủ đề của cuộc thi. Huống chi, bài thơ
không có tính tư tưởng tốt, nghệ thuật không cao, sao có thể trao giải được?

Có người đề nghị tác giả sửa câu cuối bài thơ ở chỗ "chưa toả sáng" thành "sẽ
toả sáng" một vùng quê"
để mà trao giải! Thật là khiên cưỡng. Bài
thơ đang tả con trâu, đâu thể sửa cái đuôi trâu cho giống cái đuôi bò thì con
trâu "sẽ hoá bò" được! Nội dung tổng thể của bài thơ là ảm đạm, tắt
tị. Sự ảm đạm này nhất quán trong toàn bài thơ. Đâu dễ sửa một hai chữ là nó sẽ
trở nên lạc quan được. Mà không ai có thể bắt tác giả phải biến nỗi buồn của
mình thành niềm vui. Không ai có quyền ngăn cản tác giả phê phán những điều
chưa tốt của quê hương mình. Vấn đề là phải nói cho đúng. Chỉ phản ánh chân
thực, khách quan hiện thực của cuộc sống, tác phẩm văn học mới có giá trị.

Nên đưa Trăng nghẹn ra khỏi giải thơ ĐBSCL lần này. Chấm giải cho nó,
cho thấy trình độ làm thơ của người đồng bằng sao yếu quá!
Tóm lại, Trăng nghẹn là
tiếng thơ chủ quan, lạc điệu của tác giả, phản ánh không đúng hiện thực về
ĐBSCL, không có giá trị tư tưởng, nghệ thuật tốt. Đó chỉ là vầng trăng nghẹn
của cái tôi trữ tình của bản thân tác giả. Không nên đem treo nó trên bầu trời
ĐBSCL vốn đang đổi mới và phát triển từng ngày.
Về Đầu Trang Go down
Việt Đường



Tổng số bài gửi : 1638
Registration date : 21/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Khánh Minh: Mắc nghẹn vì “Trăng Nghẹn”   Sat 10 Apr 2010, 21:56

Giọng Điệu Y Bồi Bút

Cám ơn Vọng Nguyệt đã đăng bài
Mổ xẻ cho dù khó lọt tai
Khúc vét bao che đầy lố bịch
Phần tung đả kích thật khôi hài
Coi thường độc giả xem là rõ
Bênh bậy ngu quyền nghĩ chẳng sai
Bồi bút mài nghiên luồn cúi Đảng
"Trăng đâu có "nghẹn" phải không ngài ?"


Việt Đường
(10/04/2010)


Việt Đường thấy sao thì viết vậy chớ không có ý đôi co, tranh hơn kém, Shiroi thấy không nên thì cứ tự nhiên xoá nha.
Về Đầu Trang Go down
 
Khánh Minh: Mắc nghẹn vì “Trăng Nghẹn”
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN THƠ :: THƠ SƯU TẦM-