Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
KÍNH TẶNG THẦY by Phương Nguyên Today at 11:37

THỨ BẢY BUỒN! by Phương Nguyên Today at 11:33

12 CUNG HOÀNG ĐẠO by Phương Nguyên Today at 11:29

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Ai Hoa Today at 11:26

Nếu vua Quang Trung không mất sớm by Phương Nguyên Today at 11:22

Truyện xưa - Ái Hoa by Ai Hoa Today at 11:11

Người Em Gái Da Vàng by Viễn Phương Today at 10:59

BẬU À.. by Ai Hoa Today at 10:56

CHÚC MỪNG by vu manh hung Today at 10:56

Kính chúc Thầy, Tỷ. by Bảo Minh Trang Today at 10:42

Những Con Mắt Trần Gian - Hàn Lệ Nhân by Ai Hoa Today at 10:39

trang thơ Đường Luật VMH by vu manh hung Today at 09:46

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 09:41

Thế giới Tình yêu by nguoidienviyeunguoi Today at 09:38

TRI ÂN (20/11/2018) by buixuanphuong09 Today at 09:29

Hoa gieo tứ tuyệt 3 by buixuanphuong09 Today at 09:19

Nhớ Về Trại Tỵ Nạn Galang by Trà Mi Today at 08:49

Giáo dục miền Nam Việt Nam 1954-1975 trên con đường xây dựng và phát triển by Trà Mi Today at 07:44

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Yesterday at 21:14

LỀU THƠ NHẠC by Thiên Hùng Yesterday at 14:39

SỐ NGHÈO by Phương Nguyên Yesterday at 14:30

Bộ sưu tập côn trùng 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 12:44

Những Đoá Từ Tâm by Việt Đường Sat 17 Nov 2018, 18:51

Những Đoá Từ Tâm - Thơ Tình Yêu, Tình Nước by Việt Đường Sat 17 Nov 2018, 18:47

HOÀI NIỆM by buixuanphuong09 Sat 17 Nov 2018, 14:52

VỤ NHÂN VĂN GIAI PHẨM TỪ GÓC NHÌN CỦA ĐẠI TÁ CÔNG AN by Trà Mi Sat 17 Nov 2018, 12:50

BÊN NÀY - BÊN KIA . by Trăng Sat 17 Nov 2018, 10:32

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Sat 17 Nov 2018, 09:24

TÌNH BUỒN by lehong Fri 16 Nov 2018, 23:39

MỘT CHÚT TIẾU by lehong Fri 16 Nov 2018, 23:29

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Góp nhặt ....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4 ... 20 ... 37  Next
Tác giảThông điệp
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góp nhặt ....   Tue 03 Nov 2009, 04:16

hiiihii, câu chuyện của bát tỷ dễ thương thiệt, cũng nhiều cảm xúc, hồi hộp không biết được không ...
Tội nghiệp anh Tân mừng hụt, mà sao chị Trâm ở bên Tây lâu rồi vẫn còn tin những chuyện ... bói tướng vậy ?
Nói vậy chứ em vẫn coi lá số Tử Vi hoài à :tongue:

Mới có lần đầu bát tỷ đã ... ê rồi ? Hụt keo này bày keo khác á bát tỷ Very Happy
Về Đầu Trang Go down
MyLinh

avatar

Tổng số bài gửi : 549
Registration date : 21/06/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Góp nhặt ....   Mon 09 Nov 2009, 05:03

quehuong đã viết:
Cám ơn Shiroi ghé để vài dòng . Qh chẳng biết bơi, nên thấy nước là sợ ....
Vui vẻ nhen Shiroi ....

Có nguoi thấy nước là sợ giống mình kà ... ML bớt tủi thân á hihihi

Ái Linh nà ....
Về Đầu Trang Go down
quehuong



Tổng số bài gửi : 3106
Registration date : 24/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Góp nhặt ....   Mon 09 Nov 2009, 21:40

MyLinh đã viết:

Có nguoi thấy nước là sợ giống mình kà ... ML bớt tủi thân á hihihi

Ái Linh nà ....


Mỹ Linh,
Mỹ Linh đã hết bận chưa ? Ủa ..bộ Mỹ Linh hổng biết bơi hở ... sao lặn lâu dzữ vậy ....hihih ghẹo ML tí nhen .
Ừa ...hổng biết bơi, chui xuống hồ tủi tủi gì sao á ... , tập quá chời ...mà cốt khỉ ...vẫn hoàn cốt khỉ ...
Về Đầu Trang Go down
quehuong



Tổng số bài gửi : 3106
Registration date : 24/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Góp nhặt ....   Mon 09 Nov 2009, 21:48

Shiroi đã viết:
hiiihii, câu chuyện của bát tỷ dễ thương thiệt, cũng nhiều cảm xúc, hồi hộp không biết được không ...
Tội nghiệp anh Tân mừng hụt, mà sao chị Trâm ở bên Tây lâu rồi vẫn còn tin những chuyện ... bói tướng vậy ?
Nói vậy chứ em vẫn coi lá số Tử Vi hoài à :tongue:

Mới có lần đầu bát tỷ đã ... ê rồi ? Hụt keo này bày keo khác á bát tỷ Very Happy

hihi ... làm mai không được cũng là điều hay á Shiroi !
Người ta nói ĐỨC thắng SỐ á Shiroi , nên qh ít tin vào bói tướng . Nhưng ....chắc tại qh không biết coi bói với chấm lá số Tử Vi ...nên không chú tâm . Biết đâu chừng, khi bước vô rồi ...lại mê say ... chấm gạch khoanh nối .. bỏ ăn bỏ ngủ ôm cái bát quái đi vòng vòng hihihi .....
Về Đầu Trang Go down
quehuong



Tổng số bài gửi : 3106
Registration date : 24/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Góp nhặt ....   Sat 26 Dec 2009, 07:06

Đêm Noel đến rồi đi ...cũng như bao đêm khác . Có gì đặc biệt đâu mà người người vui vẻ chúc tụng cho nhau, bắt ta phải nôn nao chờ đón nó, và rồi ...thờ ơ nhìn nó lặng lẽ ra đi .

Ta ... vô tình hay đêm Noel lạnh cảm, cái ý vị đã thất thoát từ rất lâu . Quay trở lại nhìn thấy mình, ta bắt được cái bóng mình thật trơ trẽn . Tiếng cười ta thốt nhiên bật lên, nó giẫy nẫy không chịu hòa tan vào men rượu, mà cứ ngông nghênh chạy vòng vòng trên miệng ly . Nó như đang thách thức, thách thức cái buồn buồn lúc nào cũng như sẳn sàng chồm dậy . Cái vọng động của linh hồn đang inh ỏi la hét cấu xé, chúng muốn đập tan những gì có thể ....

Nhưng ...sau cánh cửa sắt của thế gian, ta thấy mình nằm ngủ thật hiền ngoan ....

Ta lại về tìm ta trong biển sóng
Nghe nhấp nhô chìm nổi một con thuyền
Giữa bão tố phong ba lời gió vọng
Hãy nhẹ nhàng hòa nhập giấc du miên


Về Đầu Trang Go down
Gai Mắc Cỡ

avatar

Tổng số bài gửi : 771
Registration date : 21/06/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Góp nhặt ....   Sun 27 Dec 2009, 22:07

Góp nhặt Noel của 8 tỷ nghe bùn quá ờ, Noel của muội cũng như những ngày bình thường í, không có gì là đặt biệt cả.
Về Đầu Trang Go down
quehuong



Tổng số bài gửi : 3106
Registration date : 24/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Góp nhặt ....   Tue 29 Dec 2009, 23:08

Được như là ngày thường cũng ok lắm mà Gai há
Về Đầu Trang Go down
quehuong



Tổng số bài gửi : 3106
Registration date : 24/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Góp nhặt ....   Thu 07 Jan 2010, 02:17


Dì Khanh...


Dì Khanh trở về sống với Ngoại tôi sau khi đã chia tay với cuộc tình đầu . Dì mang theo
chị Nguyệt lúc đó chưa tròn ba tháng tuổi, bởi Dì không chấp nhận chuyện một kiểng
hai quê, nên đã âm thầm ra đi khi biết được dượng tôi đã có gia đình riêng .


Nhà ông bà Ngoại tôi ở gần ngã ba chợ dưới miệt Cần Đước ( Long An). Ông Ngoại là một
tay thợ bạc khá giỏi, nhưng không gặp thời thế, gia đình sa sút khi các dì cậu
lần lượt ra đời . Người sanh đặng tất cả là 13 người con, nhưng chết vì bệnh hoạn
trong tuổi ấu nhi, phần thì tử tuất trong chiến tranh, nên tôi chỉ biết mặt được
có 7 người .


Sau dì Khanh là má tôi, hai chị em hơn nhau hai tuổi . Khi má tôi có gia đình riêng,
thì cũng đúng lúc dì Khanh trở về, nên mọi việc trong nhà lớn nhỏ đều do một tay
dì đảm đang . Dì tảo tần buôn bán để phụng dưỡng ông bà Ngoại lúc tuổi xế chiều
. Các cậu ăn học cũng do bàn tay dì nuôi nấng . Anh em con cháu trong nhà gặp
chuyện đều được bàn tay dì đùm bọc chở che mà không một lời than van . Có thể
nói dì Khanh là một mẫu mực cho chị em chúng tôi noi theo .


Khi ông Ngoại mất, dì vẫn một mình lo cho bà Ngoại và chị Nguyệt . Dù rằng dượng đã nhiều
lần đến tìm dì để mong được san xẻ gánh nặng, nhưng dì đều khéo léo từ chối, và
vẫn ở vậy để lo cho con . Chị Nguyệt càng lớn càng lộng lẩy xinh đẹp bao nhiêu,
thì dì Khanh lại héo hon gầy yếu bấy nhiêu . Dì nghèo, nhưng chị Nguyệt lại rất
cao sang . Không ai nghĩ ra được mẹ của chị lại là một người đàn bà tàn tạ về
thể xac lẫn tinh thần !!!


Và khi ba tôi đi xa, mấy chị em tôi nheo nhóc. Tài sản của ba để lại là một căn nhà
ngói đơn sơ và một số nhạc cụ một thời ba tôi rất trân quý. Gia đình nghèo khó,
hai bàn tay Má không đủ lớn để có thể gom đầy đủ miếng cơm manh áo, nên Má
không ngần ngại đem bán đi những lưu vật của ba để lại, hầu đổi lấy những ngày ấm
no cho các con .


Và một hôm dì Khanh quyết định rời bỏ cái chợ làng nhỏ bé thân quen, dì lên Saigon phụ
giúp Má một tay để lo cho chị em tôi . Một cái sạp be bé được hình thành trước
cửa nhà, Dì nấu xôi nấu chè luộc khoai nấu cháo bán cho khách qua lại. Chị em
tôi được bù đắp thêm một tình thương mới, tình thương của dì Khanh. Sạp hàng ăn
của dì Khanh rất được láng giềng chiếu cố, vì dì nấu rất ngon. Chúng tôi lúc
nào cũng được dì để phần riêng, nên luôn quanh quẩn bên chân dì. Vài tuần
lễ sau, dì xoay qua mở thêm cửa hàng tạp hóa . Những lần đi bổ hàng trong Chợ Lớn
hay đi thăm dò mấy chành gạo ở cầu Chà Và, dì đều dắt chị lớn theo lúc ấy chị
chỉ mới 13 tuổi . Dì dạy chị cách định giá mua và bán, cách xem xét mặt hàng
..v...v... . Nói chung, chị tôi bắt đầu theo dì Khanh bước vào con đường buôn
bán, mà sau này ... chúng tôi đều nhờ bàn tay và trí óc của chị để lớn khôn.


Gia đình bên Ngoại tôi đa số đều theo đạo Cao Đài, và Tây Ninh được xem như là một nơi
chốn cần phải đến ... Mùa hè năm 1968, sau khi biết mình vướng vào bệnh nan y,
dì Khanh quyết định về an dưỡng 1 tháng tại nhà dì Lan gần chợ Long Hoa (Tây
Ninh) . Dì dắt tôi theo, sau khi mùa bãi trường đã bắt đầu.


Chiếc xe lam thả dọc theo con đường Hàm Tử, chạy suốt đến bến xe Cholon. Tôi hít thở
trong bộ quần áo thơm mùi vải mới, lòng hân hoan vui mừng bởi chuyến đi xa. Nắm
chăt tay dì chen chân vào trong đoàn người nhốn nháo; họ giành giựt lôi kéo mời
mọc . Người thì kéo...kẻ lại trì...tiếng la ơi ới như cảnh đời xâu xé ra từng mảnh
nhỏ. Cái miếng ăn, cái miếng mặc...như ngốn ngáo in cái nét hằn hộc trên gương
mặt từng người. Dì Khanh một tay nắm chặt lấy tay tôi, còn một tay giằng co cái
giỏ xách với chú lơ xe. Hai chân tôi chạy lúp xúp theo dì, vô tình cả ba... xâu
dính vào nhau, nối dài thêm cho vòng đời quanh quẩn. Bước lên xe rồi, dì
cháu tôi thở ra nhẹ nhõm, trong lúc dưới đường, màn trì kéo...xâu dính...vẫn
còn tiếp diễn....


Xe chưa đầy khách, nhưng bắt buộc phải rời bến. Tiếng máy xe xình xình, rồi bánh xe
chuyển động, tiếng chú lơ đập cửa rầm rầm la hét dọn đường cho xe chạy. Tôi ngồi
nép sát vào dì, ánh nắng sớm nghiêng nghiêng xòe váy thay lời chào buổi sáng
ban mai. Tôi dán mắt vào cửa xe nhìn cảnh vật rượt đuổi hai bên đường , cái mộng
về quê như đã thành sự thật, cái nôn nóng với một chút hồi hộp về điểm đến đang
nhen nhúm trong lòng. Gương mặt của Má tôi, của mấy đứa em, của mấy chị như
đang mờ dần cùng với sự náo nhiệt ồn ào của thủ đô.


Xe chạy vừa qua khỏi Trảng Bàng...bỗng nghe một tiếng nổ thật lớn, một tiếng...hai tiếng...rồi
từng tràng ... tạch ...tạch ... vang khắp mọi nơi . Tiếng hành khách hốt hoảng,
tiếng hét la, tiếng người đòi xông xuống bãi ruộng tìm chổ ẩn nấp vang inh ỏi.
Bác tài xế phải la lớn "bà con bình tĩnh, không sao đâu, trận đụng độ không
lớn lắm đâu". Xe vừa dừng, mọi người đã đổ xô băng xuống ruộng, mạnh ai nấy
tìm chổ ẩn náu. Dì Khanh kéo tôi nằm thụp xuống ven bờ, hơi thở như chừng đứt
quãng...dì gập người xuống ho rũ rượi. Tôi biết cơn bệnh của dì đang hành hạ
thân xác gầy còm. Khi tiếng súng thưa dần, mặt trời bắt đầu lên cao, cái nắng
giữa đồng trống đang phùng mang trợn mắt dọa nạt cỏ cây, mọi người đều thấy
mệt nhoài , họ lệt bệt trèo lên xe tìm thức ăn nước uống. Dì Khanh và tôi tìm lại
chỗ ngồi của mình, dì trao cho tôi gói bánh và ngả người ra sau dưỡng.thần.


Sau khi hỏi chuyện một vài chiếc xe đi ngược chiều về Sài Gòn, bác tài xế cho biết tuyến
đường sẽ thay đổi . Nghe đâu đoạn đường lên Gò Dầu đã bị cô lập bởi vì tình
hình ở đó không được ổn định, cho nên xe phải đổi hướng đi, và điểm sắp đến sẽ
là ngã ba Giang Tân. Nghe vậy, có vài người xin bác tài xuống hành lý, và tự
tìm mọi cách để về nhà. Xe lại lăn bánh, con quốc lộ như ủ rũ chẳng muốn làm việc
thêm . Đường càng lúc càng vắng vẻ, cho đến một khúc quanh, xe quẹo vào con
đường toàn đất đỏ và lồi lỏm ổ gà. Chiếc xe chòng chành như đang cưỡi sóng . Mọi
người lại hốt hoảng thêm lần nữa , chú lơ xe phải trấn an "bà con yên tâm
đi, chiếc xe đò Thuận An sẽ bảo đảm đưa bà con an toàn về đến thị xã Tây Ninh
chiều nay". Lời trấn an của chú lơ xe không làm mọi người đỡ sợ sệt, nhưng
có lẽ tất cả đã ý thức được sự gian nan trước mắt, nên cùng nhau cầu nguyện để
chuyến đi được bình an . Mỗi một sự im lặng là cánh tay giúp bác tài cầm lái, mỗi
một cái nín hơi là một luồng sức mạnh giúp bác tài vững trí trên lộ trình .


Trong lúc tôi thật hồn nhiên với những gì xảy ra xung quanh mình, thì dì Khanh lo sợ,
dì lo sợ chuyện bất trắc xảy ra cho tôi. Bàn tay dì xiết chặt tay tôi, như muốn
phát ban cho tôi thêm sự may mắn . Nhờ Trời, nhờ sự khéo léo của bác tài, chúng
tôi đã đến điểm định. Chiếc xe đò Thuận An giống như tên gọi của nó đã đưa dì
cháu tôi an toàn về đến chợ Long Hoa. Cửa chợ hiền lành hiện ra trước mắt .


Vừa bước xuống xe, lại va chạm những tiếng mời gọi, nhưng không trì kéo như sáng này.
Anh xe lôi đạp độ tuổi đôi mươi, ngã lời mời dì cháu tôi lên xe. Khi đã an vị,
anh hỏi nhỏ :


- Dì muốn đến chổ nào?

Dì Khanh đưa tay chỉ trỏ :

- Ở gần đây thôi, cái nhà có trồng hai cây mít phía sân trước!

Anh xe lôi gãi gãi đầu

- Nhà nào cũng trồng mít hết dì ơi , làm sao biết được

- Vậy thì cậu em chở qua tới nhà của thằng Đực với con Sáu Nhỏ

- Trời ơi, anh Đực là ai, chị Sáu Nhỏ là ai, đâu biết được dì ơi !

Dì Khanh ngẫm nghĩ một chút rồi bảo :

-Không sao , qua biết đường, em cứ chạy theo qua chỉ

- Dạ

Anh bắt đầu đẩy xe đạp lấy trớn, xong nhảy phóc lên...ra sức đạp thật nhẹ nhàng. Nắng
chiều Long Hoa hắt hiu vàng rực, con lộ đất buồn bã tuổi già nua , những mái lá
xập xệ co cụm dáng mong manh đang trố mắt nhìn dì cháu tôi, có lẽ nó đang tự hỏi
không biết người khách lạ ngoài kia có chân tình gì mà lại ghé qua đây !


-Em quẹo trái, quẹo phải...chạy thẳng...rồi quẹo phải..., con đường này sao qua thấy
quen quá...


Tiếng dì Khanh không ngớt vang bên tai , bỗng anh xe lôi ngừng lại hỗn hễn lên tiếng

- Dì ơi...trở lại con đường cũ rồi ...

- Không sao, em cứ chạy đi...bây giờ em thử quẹo phải...rồi quẹo trái...rồi lại quẹo nữa
xem sao....


Sau một giờ tìm kiếm, anh xe lôi đã bắt đầu thấm mệt, anh ngồi phệt xuống gốc cây, kéo
mũ xuống quạt lấy quạt để, mồ hôi tươm ra đầy áo..


- Dì ơi, đi hết nổi rồi, căn nhà đó số mấy, dì ráng nhớ lại xem

Chợt như nhớ ra, tôi kéo tay dì

- Con Sáu Nhỏ nó tên là Phượng, lúc trước nó nói với con vậy đó

Dì Khanh vớt vát chút hy vọng

- Nhà con Phượng em biết không, ba nó có trại mộc gần đây, nó có thằng anh lớn khoảng
tuổi em vậy đó...


Anh xe lôi mừng rỡ

-Phải nhà Hai Danh không, ba anh có trại mộc Tân Hiệp. Trời ơi! Phải dì nói trước thì
đâu có khổ như thế này, nhà anh ấy gần đây thôi...


Đến trước căn nhà, anh gọi to lên :

- Anh Hai Danh ...có bà con lên thăm !

Bên trong dì Lan tôi chân đất chạy ào ra sân chào đón, lúc đó anh mới nhận tiền và
thong thả đạp xe đi, chiếc xe từ từ khuất dần sau hàng cây . Dì Lan lăng xăng
trò chuyện với dì Khanh, hai chị em đã lâu không gặp mặt nhau, có biết bao
nhiêu điều muốn kể lể . Tôi thì như cánh bướm tíu tít chạy đi kiếm Sáu Nhỏ, bắt
nó phải đãi tôi một bữa trái cây, vì tôi thấy lúc nhúc trên cành, mấy trái mảng
cầu ta đang vòng tay chào đón, và thấp thoáng giữa vườn, trái đỏ trái vàng chen
chúc nhau treo mình trên cây điều . Miam ...miam ...


Ăn cơm xong, tôi theo chị em Sáu Nhỏ đi cúng Dậu thời, tiếng kinh trầm buồn quen thuộc
đã làm tôi tạm thời quên mọi người thân. Nhưng khi ánh đèn dầu leo lét, tôi bắt
đầu nhớ ngọn đèn néon ở nhà mình . Tiếng ve kêu rã rích làm tôi nhớ đến Má, nhớ
đến các chị các em, tôi nhớ đến từng vách tường góc bếp, nhớ da diết cái mái ấm
thật sự có các người thân yêu . Tôi muốn khóc, nhưng lại sợ dì Lan, sợ con Sáu
Nhỏ cười chế giễu. Cho đến lúc nằm im trên bộ ván, tôi trằn trọc mãi, trong khi
bên cạnh tôi Sáu Nhỏ thật dễ dàng chìm sâu vào giấc ngủ . Cùng lúc ở trên cao,
tiếng máy bay rù rì trong canh khuya, làm tôi nhớ Má quá đỗi. Không thể kềm chế
được nữa, tôi cuộn mình trong chăn khóc nức nở. Tiếng dép dì Lan lạch xạch tới
gần, dì cầm ngọn đèn dầu soi vào mùng và hỏi nhỏ :


-Đứa nào khóc vậy bây !?

Tôi cố nằm im không cử động, giả đò như đang ngủ say. Nhưng khi dì Lan quay lưng, tôi lại
vò chăn khóc tiếp.


Tiếng gà gáy xa xa, báo hiệu một ngày mới bắt đầu . Bình minh luôn mang đến cho ta niềm
vui và hy vọng, nhưng với trí óc thơ ngây của tôi, một ngày mới cũng mang theo
sự thay đổi so với ngay hôm qua . Tôi níu áo dì Khanh, và một hai đòi trở về
Saigon, tôi nhớ Má, tôi nhớ căn nhà yêu quý của mình. Dì Lan bảo Sáu Nhỏ đưa
tôi đi vòng vòng lối xóm cho tôi quen thêm bạn, nhưng tôi không thể chịu đựng
được . Tôi lo sợ khi ánh nắng kia dần lịm tắt, tôi lại bơ vơ bầu bạn cùng bóng
đêm . Và rồi tôi khóc, tôi giãy nãy, tôi ôm cái giỏ quần áo vào lòng và cự tuyệt
mọi lời mời mọc của Sáu Nhỏ.


Dì Khanh thở dài, và đành phải dắt tôi trở về Saigon, dì không la rầy tôi câu nào, vì
tình thương của dì cho chị em chúng tôi lúc nào cũng tràn trề . Thời gian chỉ
hai năm có dì sống chung, trong nhà luôn tràn ngập tiếng cười . Dì hay làm nhiều
loại bánh và kể chuyện tuồng tích cho chị em chúng tôi nghe. Có lúc, tôi co rúc
vào dì để tìm lấy sự chở che mỗi khi làm lỗi, Má tôi, tính tình nghiêm khắc, đứa
nào làm lỗi đều phải bị ăn đòn, cái mông của tôi và thằng em kế là bị hứng roi
nhiều nhất.. Nhưng những khi có mặt dì ở nha, cái gối êm ái lại được lót trên
mông, và những ngọn roi của Má tôi quất xuống vỗ bich.bịch cho có lệ....


Vậy mà cũng có lúc tôi thấy dì khóc khi chị Nguyệt quay lưng. Cái nhu cầu đòi hỏi của
một cô gái mới lớn có lẽ đã quá sức chiu.đựng của dì, càng ngày dì càng gầy còm
mòn mỏi hơn. Cho đến một đêm, đang ngủ say, tôi nghe tiếng Má tôi lay goi chị
em tôi "Dậy, dậy mau lên, đọc kinh cho Dì Khanh...mau lên" . Tôi
phóng vội xuống giường, bên tai còn nghe tiếng khóc của bà Ngoại, Má tôi đang bợ
đầu dì lên cao, miệng hối thúc chị tôi đón xe đưa dì vào bệnh viện. Cánh tay yếu
ớt của dì giơ lên phẫy nhẹ rồi lại hạ xuống, dì giương đôi mắt thất thần nhìn
Ngoại tôi, rồi nhũn người tắt thở trong vòng tay của Má. Linh cảm chồm đến, tôi
quơ vội quyển kinh trên đầu giường, tôi chọn bài kinh tiễn đưa đọc vội cho dì lần
cuối.


Hôm đưa dì ra nghĩa trang, mưa tầm tã. Ai ai cũng thương tiếc đến dì. Bà ngoại tôi khóc
thét, lao theo dì xuống huyệt, Má tôi và các mợ phải ôm chặt năn nỉ bà . Và khi
quan taì của dì đã được một lớp đất phủ lên, Ngoại tôi xỉu ngay tại chổ .


Tuy dì không còn đó, nhưng sinh hoạt của gia đình vẫn không thay đổi. Dì đã sắp đặt tất
cả trước khi ra đi. Chị tôi nối nghiệp dì trên con đường buôn bán, Má tôi cảm thấy
có trách nhiệm phải lo cho chị Nguyệt, dù rằng lúc ấy chị đã 20 tuổi . Chị lập
gia đình sinh con đẻ cái, nhưng bản tánh se sua đua đòi vẫn không thay đổi. Tôi
không hiểu, lúc bấy giờ chị có cảm nhận gì, khi hai hố mắt của dì Khanh sâu hoắm
và đã cạn khô vì chị .


Hôm nay nhớ dì thật nhiều, thấp thoáng trong trí tôi vẫn còn in đậm hình bóng của dì
cùng với vỡ tuồng "Lữ Bố hí Điêu Thuyền", mà cái đêm cuối cùng dì đã
cùng cả nhà ngồi xem . Bốn mươi hai tuổi, dì Khanh rời xa dương thế. Dì chọn sự
hy sinh để làm kim chỉ nam cho đời mình. Trái tim dì luôn mở rông, tâm hồn
dì lúc nào cũng vị tha và đó...ắt hẵn chính là niềm vui và sứ mạng thật sự của
dì khi buông mình trôi dạt đến thế gian .


Paris, 01/01/2010

Ái Linh
Về Đầu Trang Go down
Shiroi

avatar

Tổng số bài gửi : 19887
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Góp nhặt ....   Thu 07 Jan 2010, 02:56

quehuong đã viết:

Dì Khanh...

....

Gia đình bên Ngoại tôi đa số đều theo đạo Cao Đài, và Tây Ninh được xem như là một nơi
chốn cần phải đến ... Mùa hè năm 1968, sau khi biết mình vướng vào bệnh nan y,
dì Khanh quyết định về an dưỡng 1 tháng tại nhà dì Lan gần chợ Long Hoa (Tây
Ninh) . Dì dắt tôi theo, sau khi mùa bãi trường đã bắt đầu.


....

Hôm nay nhớ dì thật nhiều, thấp thoáng trong trí tôi vẫn còn in đậm hình bóng của dì
cùng với vỡ tuồng "Lữ Bố hí Điêu Thuyền", mà cái đêm cuối cùng dì đã
cùng cả nhà ngồi xem . Bốn mươi hai tuổi, dì Khanh rời xa dương thế. Dì chọn sự
hy sinh để làm kim chỉ nam cho đời mình. Trái tim dì luôn mở rông, tâm hồn
dì lúc nào cũng vị tha và đó...ắt hẵn chính là niềm vui và sứ mạng thật sự của
dì khi buông mình trôi dạt đến thế gian .


Paris, 01/01/2010

Ái Linh

Em nói thật em đọc mà nước mắt cứ trào tuôn. Dì Khanh thật là một người phụ nữ đáng kính.

Nguyện cầu Thầy Mẹ đã đưa linh hồn Dì siêu thoát.
Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát



Bên ngoại em vốn Đạo Cao Đài, chi nhánh Cần Thơ, ông ngoại đã tận mắt chứng kiến sự hiển linh của Thầy sau nhiều lần Hầu Cơ, nên đã theo Đạo và chay trường cho đến lúc lìa đời, suốt mấy chục năm trời.

Đến em là ba đời Đạo dòng.
Em vẫn biết Bát Tỷ có liên quan đến Đạo Cao Đài nhưng không dám hỏi.
Về Đầu Trang Go down
Gai Mắc Cỡ

avatar

Tổng số bài gửi : 771
Registration date : 21/06/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Góp nhặt ....   Thu 07 Jan 2010, 11:11

Đọc tới khúc "Và khi quan taì của dì đã được một lớp đất phủ lên, Ngoại tôi xỉu ngay tại chổ" mà muội ứa nước mắt, muội ít khi khóc từ nhỏ. Năm nội chết, muội cũng 9 tuổi rồi mà không rơi 1 giọt nước mắt (có lẽ muội sống bên ngoại từ nhỏ, nên không có tình cảm chăng?).
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Góp nhặt ....   

Về Đầu Trang Go down
 
Góp nhặt ....
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 37 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4 ... 20 ... 37  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Tùy bút, nhật ký, truyện ngắn-