Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
BẮT CHUỒN CHUỒN by ngtrkn Today at 20:55

Thơ họa ở ngoài mang về góp vui by buixuanphuong09 Today at 20:09

Sưu tập Bộ cánh vẩy 2 by buixuanphuong09 Today at 15:11

Thói Đời - Minh Phụng, Mỹ Châu (Xưa lắm rồi mn ạ) by ngovanhinh Today at 12:08

Mộ Chồng Ngọn Cỏ Còn Xanh - Minh Phụng, Mỹ Châu, Tấn Tài by ngovanhinh Today at 11:50

MẤT NHAU RỒI by Phương Nguyên Today at 11:33

cây đa bụi chuối by Phương Nguyên Today at 11:27

"THIÊN NHAI CỘNG MINH NGUYỆT "- MẠNH GIAO by Trăng Today at 10:59

ĐIỂM BÁO 20/9 by Trăng Today at 10:56

Thơ hoạ by Trà Mi Today at 09:48

Tô cơm cháy by mytutru Today at 04:32

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 22:00

ĐỪNG KHÓC GIỮA SAIGON by Trăng Yesterday at 20:05

9 cách chống say xe hiệu quả mà không cần phải uống thuốc by Trăng Yesterday at 19:51

CHUYỆN VỤN (Phương Nguyên) by Phương Nguyên Yesterday at 17:46

Cách tăng vòng ngực bằng dứa siêu hiệu quả by Trà Mi Yesterday at 13:02

ÔN LẠI SỬ NHÀ by Trăng Yesterday at 12:14

Nhật ký Trương Chi by Trăng Yesterday at 12:12

Truyện ngụ ngôn La Fontaine tròn 350 tuổi by Trà Mi Yesterday at 11:48

Nhân Văn Giai Phẩm - Thuỵ Khuê by Trà Mi Yesterday at 09:49

Triệu Phi Loạn Yên Bang (Trích đoạn) - Vũ Linh by ngovanhinh Yesterday at 06:27

Em Về Kẻo Mưa - Châu Thanh, Thanh Hằng by ngovanhinh Yesterday at 05:45

Tìm Lại Chính Mình by BachVan Yesterday at 04:20

Phân biệt thành ngữ và tục ngữ by Phương Nguyên Wed 18 Sep 2019, 11:48

Biết Đến Bao Giờ - Ngọc Huyền (ngọt ngào quá) by ngovanhinh Wed 18 Sep 2019, 10:09

Còn quậy chưa "về" by buixuanphuong09 Wed 18 Sep 2019, 09:57

Đỗ Nương Nương báo oán - Hồ Biểu Chánh by Trà Mi Wed 18 Sep 2019, 09:17

NHỮNG LOÀI HOA ĐẸP TRONG THƠ CA by Phương Nguyên Tue 17 Sep 2019, 23:17

Tha La Xóm Đạo - Phương Dung by ngovanhinh Tue 17 Sep 2019, 15:52

Chút tâm tư by Thiên Hùng Mon 16 Sep 2019, 23:56

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Thằng người gỗ - Carlo Collodi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5  Next
Tác giảThông điệp
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3737
Registration date : 01/04/2011

Thằng người gỗ - Carlo Collodi  Empty
Bài gửiTiêu đề: Thằng người gỗ - Carlo Collodi    Thằng người gỗ - Carlo Collodi  I_icon13Tue 28 May 2019, 08:16

Thằng người gỗ (Những cuộc phiêu lưu của Pinocchio) - Carlo Collodi

Thằng Người Gỗ

Tác giả: Carlo Collodi

Dịch giả: Bửu Kế



People of all ages in many lands
Have been captivated by these joyful
Sorrowful, and amazing adventures


Mọi người trên các nước, bất cứ vào tuổi nào,
cũng phải say mê những chuyện phiêu lưu
ly kỳ lý thú vui buồn lẫn lộn này.


Bức thư thay lời tựa

Huế, ngày ….

Em Bích nô cô.

Lúc bố Gia Bích dùng mảnh gỗ để chạm trổ thân hình em, bố có ý định sẽ đem em đi khắp các nước trên thế giới, biểu diễn lấy tiền nuôi thân và mua rượu uống. Truyện "Thằng Người Gỗ (Les Aventures De Pinocchio) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Cái ý định ấy đã theo thời gian biến thành sự thật. Em từng chu du khắp khắp các nơi, nói được nhiều thứ tiếng, và ngày nay em nói thêm một thứ tiếng Việt Nam.

Tuy sinh trưởng đất Ý, nhưng em đã vượt qua không biết bao nhiên biên cương để trở thành một trẻ em quốc tế.

Ta gặp em trong tủ kính một nhà hàng sách, một buổi chiều tà. Hai tai nhỏ xíu, cái mũi dài thòng, cái điệu bộ ngây ngô của em, khiến ta buồn cười. Truyện "Thằng Người Gỗ (Les Aventures De Pinocchio) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Tối hôm ấy, ta say mê với cuộc đời phiêu lưu của em, mãi đến gà gáy sáng mới đi ngủ.

Ta hồi hộp khi em bị bọn cướp đuổi bắt, ta đau đớn khi em bị treo lên cành cây, ta tức giận và thương tâm lúc em trốn nhà đi theo thằng Bạch Lạp để đến nỗi phải mang nặng kiếp lừa. Cuối cùng, ta sung sướng và cảm động đến rơi nước mắt khi em không quản khó nhọc, hết sức làm việc để nuôi bố và bà Tiên tóc xanh, thoát khỏi kiếp “người gỗ” để trở thành một đứa bé ngoan ngoãn dễ thương.

Một điều mà ta vững lòng tin tưởng ở em là lương tâm của em bao giờ cũng vẫn tốt. Như Bà Tiên tóc xanh đã nói: “Những đứa bé có lương tâm, thì dù đôi khi chúng nó quen thói làm bậy đi nữa, nhưng bao giờ cũng vẫn hy vọng đưa vào con đường ngay thẳng”.

Chép lại cuộc đời phiêu lưu của em, ta ước ao những trẻ em nước Việt thân mến của ta sẽ bắt chước những đức tính tốt, đề phòng những điều lầm lỗi của em, nghe theo những lời khuyên nhủ khôn ngoan của Dế Mèn, những lời dạy bảo của bà Tiên tóc xanh; xa lánh chú Chồn, chú Mèo điêu xảo và thằng Bạch Lạp biếng lười.

Được như thế, ta cũng đã mãn nguyện lắm rồi, không còn dám trông mong gì hơn nữa.

BỬU KẾ
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3737
Registration date : 01/04/2011

Thằng người gỗ - Carlo Collodi  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thằng người gỗ - Carlo Collodi    Thằng người gỗ - Carlo Collodi  I_icon13Tue 28 May 2019, 08:23

Vài lời về tác giả

Carlo Lorenzini, biệt hiệu COLLODI, người nước Ý (tỉnh Florence), sinh năm 1826 và mất năm 1890.

Ông vừa là nhà văn, nhà báo, vừa là một nhân viên cao cấp trong Chính phủ, đã từng được thưởng Quân công bội tinh.

C. Collodi sáng lập ra tờ báo trào phúng Le Lampion và tờ Scaramouche. Ông còn trợ bút cho nhiều tờ báo và tạp chí khác.

Ông đã xuất bản các sách : "Tiểu thuyết trên xe lửa", "Giannettino", "Mắt và Mũi", "Những truyện vui", "Bút ký lý thú" và nhất là quyển "Bích nô cô" truyện một thằng người gỗ, đã làm cho ông nổi tiếng. Truyện "Thằng Người Gỗ (Les Aventures De Pinocchio) " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc.

Quyển "Thằng người gỗ" đã được dịch ra rất nhiều thứ tiếng trên thế giới, được độc giả hết sức hoan nghênh và đã trở thành một quyển sách giáo khoa quốc tế (Universal classic).

Họa sĩ Walt Disney, đã dùng ngòi bút tài tình để đưa truyện "Thằng người gỗ" này lên màn ảnh, trong một phim hoạt họa rất giá trị.

(Diễn đàn Lê Quý Đôn)
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3737
Registration date : 01/04/2011

Thằng người gỗ - Carlo Collodi  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thằng người gỗ - Carlo Collodi    Thằng người gỗ - Carlo Collodi  I_icon13Tue 28 May 2019, 08:33

Chương 1
Trường hợp nào lão thợ mộc bố Anh Đào đã kiếm được mảnh gỗ vừa khóc vừa cười như một đứa trẻ.


Ngày xưa có ….

Một ông vua … Chắc các em sẽ đồng thanh la lên thế …

Các em lầm ! phải đâu ! Ngày xưa có một mảnh gỗ …

Không phải là một mảnh gỗ quý, mà là một mảnh gỗ thường, mảnh gỗ đến mùa đông bỏ vào lò đốt để sưởi ấm nhà.

Thật ra tôi cũng chẳng biết việc xảy ra thế nào nữa. Tự nhiên một hôm, người ta trông thấy một mảnh gỗ trong hàng của lão thợ mộc đã già. Tên lão là Ân Toan, nhưng mọi người thường gọi lão là bố Anh Đào, vì đầu chót mũi của lão đỏ như quả anh đào chín.

Trông thấy mảnh gỗ, bố Anh Đào trở nên vui vẻ. Bố thích quá, hai tay xoa vào nhau và bảo thầm :

- Mảnh gỗ rõ hợp thời ! Mình dùng để tiện một cái chân ghế chơi !

Nói sao thì làm vậy. Bố liền lấy một cái búa thật sắc định đẽo mảnh gỗ. Nhưng lúc bố sắp chặt xuống một lát, tay bố bỗng dừng lại vì bố vừa nghe một giọng nho nhỏ van lơn :

- Chao ôi ! Đừng chặt mạnh quá !

Các em thử tưởng tượng bố Anh Đào ngạc nhiên đến bực nào !

Bố nhìn khắp nhà xem tiếng nói ấy từ đâu mà ra. Nhưng nào bố có trông thấy gì !

Bố nhìn xuống dưới ghế. Chẳng có gì lạ.

Bố nhìn vào trong tủ. Tủ vẫn đóng và cũng chẳng có gì lạ!

Bố nhìn vào trong thùng đựng diêm báo và mạt cưa. Cũng chẳng có gì lạ!

Bố vừa gãi đầu vừa cười:

- Thôi lão hiểu rồi đấy! cái tiếng nho nhỏ ấy chỉ do trí tưởng tượng của lão mà ra. Thôi! việc lão, lão lo làm cho rồi.

Bố đưa cái búa lên, bổ mạnh vào mảnh gỗ một cái. Tiếng nói lại rền rĩ:

- Chao ôi! Bố làm tôi đau quá!

Lúc này bố Anh Đào sửng sốt … Hai con mắt nhu muốn rơi ra ngoài, mồm há hốc, lưỡi lè ra. Bố vừa run vừa nói:

- Cái tiếng ấy ở đâu thế nhỉ? Ai bảo “chao ôi” đó? Vì ở đây có ma nào đâu? Không lẽ một mảnh gỗ mà vừa khóc, vừa la như một đứa bé được! Vô lý! Đây! Mảnh gỗ đây! Nó chỉ là một thứ củi để đun vào bếp. Ai mà ẩn núp trong này được! Chao ôi! Nếu có ai ẩn núp cnũg mặc nó. Việc mình, mình làm.

Nói thế rồi hai tay bố Anh Đào cầm lấy mảnh gỗ quật mạnh xuống đất một cái, không chút xót thương. Đoạn bố lắng tai nghe thử cái tiếng ấy có còn rên rĩ nữa không?

Năm phút, mười phút, vẫn không nghe thấy gì cả.

Bố xủ tóc xuống, gượng cười và nói:

- Thôi, lão hiểu rồi đấy! Cái tiếng “chao ôi” ấy chính lão đã tưởng tượng ra!

Thôi hãy đi làm việc.

Thật ra bố cũng khiếp lắm, nên cố hát ngêu ngao cho bớt sợ. Bố cất búa đi, lấy một cái bào để bào cho trơn mảnh gỗ.

- Thôi đi! Bố làm tôi ngứa ngáy khắp cả mình mẩy.

Bố Anh Đào khiếp quá, ngã mẹp xuống. Khi hoàn hồn thì thấy mình đang ngồi dưới đất, mặt mày biến sắc, cái chót mũi của bố đỏ như thế, mà sợ quá đến hóa xanh.

Chú thích:

- Ân Toan = Nguyên văn tiếng Pháp: Antonio
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3737
Registration date : 01/04/2011

Thằng người gỗ - Carlo Collodi  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thằng người gỗ - Carlo Collodi    Thằng người gỗ - Carlo Collodi  I_icon13Wed 29 May 2019, 07:42

Chương 2
Bố Anh Đào biếu mảnh gỗ cho bạn là lão Gia Bích.

Trong lúc ấy bố Anh Đào nghe có tiếng gõ cửa. Bố đứng dậy không vững, ngồi giữa đất mà hỏi:

- Ai đấy? Mời vào.

Một ông già còn nhanh nhẹn, bước vào cửa hàng. Đó là lão Gia Bích. Bọn trẻ quanh vùng mỗi khi muốn chòng ghẹo lão, thường gọi là lão Râu Ngô vì món tóc giả trên đầu lão vàng như râu ngô vậy! tính lão hay nổi cáu, chỉ gọi hai tiếng “Râu Ngô” cũng đủ khiến lão lên cơn thịnh nộ rồi.

- Chào bác Anh Đào, bác làm gì mà ngồi dưới đất thế?

- Tôi đang dạy cho bầy kiến làm toán.

- Thế thì tốt lắm!

- Bác đến có việc gì?

- Không giấu gì bác, định đến nhờ bác chút việc …

Bố Anh Đào vừa chống gối đứng dậy vừa nói:

- Tôi sẵn sàng giúp bác.

- Sáng mai này, tôi bỗng nẩy ra một ý …

- Bác cứ nói tiếp đi …

- Tôi có một ý tưởng rằng tự tay tôi, tôi sẽ làm lấy một thằng người gỗ, một thằng người gỗ kỳ diệu, biết nhảy, biết đấu kiếm, biết nhào lộn. Sẵn con người gỗ ấy, tôi có thể đi khắp hoàn cầu làm trò để kiếm ăn và lấy tiền mua rượu uống chơi. Ý bác nghĩ sao?

Một tiếng bí mật bỗng đưa ra:

- Hoan hô lão Râu Ngô!

Nghe hai tiếng “Râu Ngô”, Gia Bích nổi giận, mặt đỏ bừng lên như quả ớt chín, xây lại phía ông bạn già, nói một giọng tức tối:

- Sao bác lại nhục mạ tôi?

- Ai nhục mạ bác?

- Thế sao bác lại gọi tôi là “Râu Ngô”?

- Phải tôi đâu?

- Không bác thì ai? Chính bác!

- Không!

- Chính bác!

Cuộc đấu khẩu mỗi lúc một hăng, trước còn lời qua tiếng lại, sau hai ông bạn già thoi nhau, cào cấu nhau, cắn nhau, nguyền rủa nhau.

Khi ấu đả xong, thì trong tay của Ân Toan còn nắm chặt chùm tóc giả màu vàng của Gia Bích, còn trong miệng Gia Bích thì đang ngậm món tóc giả màu xám của Ân Toan.

Bố Anh Đào hét lớn:

- Trả mớ tóc lại đây!

- Thì bác hãy trả tóc của tôi đi đã. Rồi chúng ta hãy hòa thuận với nhau.

Hai ông bạn già, sau khi trao dổi hai món tóc giả, nắm chặt tay nhau và thề giữ mối tình bằng hữu cho đến trọn đời.

- Này bác gia Bích! Thế bây giờ bác muốn tôi giúp bác việc gì?

- Tôi cần một ít gỗ để đẽo một thằng người gỗ. Sao, bác có thuận không?

Ân Toan nghe nói mừng rỡ, vội chạy đến bàn lấy mảnh gỗ nãy giờ đã làm bố run sợ.

Trong lúc Ân Toan sắp trao mảnh gỗ cho bạn, bỗng mảnh gỗ nẩy một cái, văng vào chân Gia Bích.

- Bác Ân Toan, bác biếu tôi cái kiểu lạ lùng như thế đấy à?

- Tôi xin thề với bác không phải tại tôi.

- Thế thì tại tôi à?

- Lỗi tại mảnh gỗ này mà ra cả ?

- Lẽ cố nhiên, nhưng chính vì bác đã cầm nó để ném vào chân tôi.

- Tôi có ném đâu !

- Láo !

- Này bác Gia Bích, nếu bác mắng nhiếc tôi, thì tôi gọi bác là " Râu Ngô " đấy.

- Đồ bò tót !

- Đồ chó !

- Râu Ngô.

- Đồ khỉ !

- Râu Ngô.

Cứ nghe gọi mãi là " Râu Ngô ", Gia Bích giận quá hóa mất khôn, chạy đến đánh Ân Toan túi bụi. Thế là hai người lại ấu đả nhau một trận nữa.

Kết quả Ân Toan chợt thêm một vệt ở mũi, Gia Bích mất hai cúc áo.

Hai ông bạn già lại làm lành với nhau và thề từ nay cho đến trọn đời giữ mãi mãi tình bằng hữu.

Chú thích :

- Nguyên văn tiếng Pháp Gia Bích = Geppetto
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2380
Registration date : 23/03/2013

Thằng người gỗ - Carlo Collodi  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thằng người gỗ - Carlo Collodi    Thằng người gỗ - Carlo Collodi  I_icon13Wed 29 May 2019, 13:19

Trà Mi đã viết:
Chương 2
Bố Anh Đào biếu mảnh gỗ cho bạn là lão Gia Bích.

Trong lúc ấy bố Anh Đào nghe có tiếng gõ cửa. Bố đứng dậy không vững, ngồi giữa đất mà hỏi:

- Ai đấy? Mời vào.

Một ông già còn nhanh nhẹn, bước vào cửa hàng. Đó là lão Gia Bích. Bọn trẻ quanh vùng mỗi khi muốn chòng ghẹo lão, thường gọi là lão Râu Ngô vì món tóc giả trên đầu lão vàng như râu ngô vậy! tính lão hay nổi cáu, chỉ gọi hai tiếng “Râu Ngô” cũng đủ khiến lão lên cơn thịnh nộ rồi.

- Chào bác Anh Đào, bác làm gì mà ngồi dưới đất thế?

- Tôi đang dạy cho bầy kiến làm toán.

- Thế thì tốt lắm!

- Bác đến có việc gì?

- Không giấu gì bác, định đến nhờ bác chút việc …

Bố Anh Đào vừa chống gối đứng dậy vừa nói:

- Tôi sẵn sàng giúp bác.

- Sáng mai này, tôi bỗng nẩy ra một ý …

- Bác cứ nói tiếp đi …

- Tôi có một ý tưởng rằng tự tay tôi, tôi sẽ làm lấy một thằng người gỗ, một thằng người gỗ kỳ diệu, biết nhảy, biết đấu kiếm, biết nhào lộn. Sẵn con người gỗ ấy, tôi có thể đi khắp hoàn cầu làm trò để kiếm ăn và lấy tiền mua rượu uống chơi. Ý bác nghĩ sao?

Một tiếng bí mật bỗng đưa ra:

- Hoan hô lão Râu Ngô!

Nghe hai tiếng “Râu Ngô”, Gia Bích nổi giận, mặt đỏ bừng lên như quả ớt chín, xây lại phía ông bạn già, nói một giọng tức tối:

- Sao bác lại nhục mạ tôi?

- Ai nhục mạ bác?

- Thế sao bác lại gọi tôi là “Râu Ngô”?

- Phải tôi đâu?

- Không bác thì ai? Chính bác!

- Không!

- Chính bác!

Cuộc đấu khẩu mỗi lúc một hăng, trước còn lời qua tiếng lại, sau hai ông bạn già thoi nhau, cào cấu nhau, cắn nhau, nguyền rủa nhau.

Khi ấu đả xong, thì trong tay của Ân Toan còn nắm chặt chùm tóc giả màu vàng của Gia Bích, còn trong miệng Gia Bích thì đang ngậm món tóc giả màu xám của Ân Toan.

Bố Anh Đào hét lớn:

- Trả mớ tóc lại đây!

- Thì bác hãy trả tóc của tôi đi đã. Rồi chúng ta hãy hòa thuận với nhau.

Hai ông bạn già, sau khi trao dổi hai món tóc giả, nắm chặt tay nhau và thề giữ mối tình bằng hữu cho đến trọn đời.

- Này bác gia Bích! Thế bây giờ bác muốn tôi giúp bác việc gì?

- Tôi cần một ít gỗ để đẽo một thằng người gỗ. Sao, bác có thuận không?

Ân Toan nghe nói mừng rỡ, vội chạy đến bàn lấy mảnh gỗ nãy giờ đã làm bố run sợ.

Trong lúc Ân Toan sắp trao mảnh gỗ cho bạn, bỗng mảnh gỗ nẩy một cái, văng vào chân Gia Bích.

- Bác Ân Toan, bác biếu tôi cái kiểu lạ lùng như thế đấy à?

- Tôi xin thề với bác không phải tại tôi.

- Thế thì tại tôi à?

- Lỗi tại mảnh gỗ này mà ra cả ?

- Lẽ cố nhiên, nhưng chính vì bác đã cầm nó để ném vào chân tôi.

- Tôi có ném đâu !

- Láo !

- Này bác Gia Bích, nếu bác mắng nhiếc tôi, thì tôi gọi bác là " Râu Ngô " đấy.

- Đồ bò tót !

- Đồ chó !

- Râu Ngô.

- Đồ khỉ !

- Râu Ngô.

Cứ nghe gọi mãi là " Râu Ngô ", Gia Bích giận quá hóa mất khôn, chạy đến đánh Ân Toan túi bụi. Thế là hai người lại ấu đả nhau một trận nữa.

Kết quả Ân Toan chợt thêm một vệt ở mũi, Gia Bích mất hai cúc áo.

Hai ông bạn già lại làm lành với nhau và thề từ nay cho đến trọn đời giữ mãi mãi tình bằng hữu.

Chú thích :

- Nguyên văn tiếng Pháp Gia Bích = Geppetto

Hai ông già này ngộ quá hén. Cứ cãi rùi lại làm lành hoài. Mà nguyên do cũng là từ  mảnh gỗ kia mà thôi :potay:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3737
Registration date : 01/04/2011

Thằng người gỗ - Carlo Collodi  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thằng người gỗ - Carlo Collodi    Thằng người gỗ - Carlo Collodi  I_icon13Wed 29 May 2019, 13:29

Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Chương 2
Bố Anh Đào biếu mảnh gỗ cho bạn là lão Gia Bích.

Trong lúc ấy bố Anh Đào nghe có tiếng gõ cửa. Bố đứng dậy không vững, ngồi giữa đất mà hỏi:

- Ai đấy? Mời vào.

Một ông già còn nhanh nhẹn, bước vào cửa hàng. Đó là lão Gia Bích. Bọn trẻ quanh vùng mỗi khi muốn chòng ghẹo lão, thường gọi là lão Râu Ngô vì món tóc giả trên đầu lão vàng như râu ngô vậy! tính lão hay nổi cáu, chỉ gọi hai tiếng “Râu Ngô” cũng đủ khiến lão lên cơn thịnh nộ rồi.

- Chào bác Anh Đào, bác làm gì mà ngồi dưới đất thế?

- Tôi đang dạy cho bầy kiến làm toán.

- Thế thì tốt lắm!

- Bác đến có việc gì?

- Không giấu gì bác, định đến nhờ bác chút việc …

Bố Anh Đào vừa chống gối đứng dậy vừa nói:

- Tôi sẵn sàng giúp bác.

- Sáng mai này, tôi bỗng nẩy ra một ý …

- Bác cứ nói tiếp đi …

- Tôi có một ý tưởng rằng tự tay tôi, tôi sẽ làm lấy một thằng người gỗ, một thằng người gỗ kỳ diệu, biết nhảy, biết đấu kiếm, biết nhào lộn. Sẵn con người gỗ ấy, tôi có thể đi khắp hoàn cầu làm trò để kiếm ăn và lấy tiền mua rượu uống chơi. Ý bác nghĩ sao?

Một tiếng bí mật bỗng đưa ra:

- Hoan hô lão Râu Ngô!

Nghe hai tiếng “Râu Ngô”, Gia Bích nổi giận, mặt đỏ bừng lên như quả ớt chín, xây lại phía ông bạn già, nói một giọng tức tối:

- Sao bác lại nhục mạ tôi?

- Ai nhục mạ bác?

- Thế sao bác lại gọi tôi là “Râu Ngô”?

- Phải tôi đâu?

- Không bác thì ai? Chính bác!

- Không!

- Chính bác!

Cuộc đấu khẩu mỗi lúc một hăng, trước còn lời qua tiếng lại, sau hai ông bạn già thoi nhau, cào cấu nhau, cắn nhau, nguyền rủa nhau.

Khi ấu đả xong, thì trong tay của Ân Toan còn nắm chặt chùm tóc giả màu vàng của Gia Bích, còn trong miệng Gia Bích thì đang ngậm món tóc giả màu xám của Ân Toan.

Bố Anh Đào hét lớn:

- Trả mớ tóc lại đây!

- Thì bác hãy trả tóc của tôi đi đã. Rồi chúng ta hãy hòa thuận với nhau.

Hai ông bạn già, sau khi trao dổi hai món tóc giả, nắm chặt tay nhau và thề giữ mối tình bằng hữu cho đến trọn đời.

- Này bác gia Bích! Thế bây giờ bác muốn tôi giúp bác việc gì?

- Tôi cần một ít gỗ để đẽo một thằng người gỗ. Sao, bác có thuận không?

Ân Toan nghe nói mừng rỡ, vội chạy đến bàn lấy mảnh gỗ nãy giờ đã làm bố run sợ.

Trong lúc Ân Toan sắp trao mảnh gỗ cho bạn, bỗng mảnh gỗ nẩy một cái, văng vào chân Gia Bích.

- Bác Ân Toan, bác biếu tôi cái kiểu lạ lùng như thế đấy à?

- Tôi xin thề với bác không phải tại tôi.

- Thế thì tại tôi à?

- Lỗi tại mảnh gỗ này mà ra cả ?

- Lẽ cố nhiên, nhưng chính vì bác đã cầm nó để ném vào chân tôi.

- Tôi có ném đâu !

- Láo !

- Này bác Gia Bích, nếu bác mắng nhiếc tôi, thì tôi gọi bác là " Râu Ngô " đấy.

- Đồ bò tót !

- Đồ chó !

- Râu Ngô.

- Đồ khỉ !

- Râu Ngô.

Cứ nghe gọi mãi là " Râu Ngô ", Gia Bích giận quá hóa mất khôn, chạy đến đánh Ân Toan túi bụi. Thế là hai người lại ấu đả nhau một trận nữa.

Kết quả Ân Toan chợt thêm một vệt ở mũi, Gia Bích mất hai cúc áo.

Hai ông bạn già lại làm lành với nhau và thề từ nay cho đến trọn đời giữ mãi mãi tình bằng hữu.

Chú thích :

- Nguyên văn tiếng Pháp Gia Bích = Geppetto

Hai ông già này ngộ quá hén. Cứ cãi rùi lại làm lành hoài. Mà nguyên do cũng là từ  mảnh gỗ kia mà thôi :potay:

giống 2 vợ chồng trong bài VỢ CHỒNG CÃI LỘN của tỷ á  :laughing:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3737
Registration date : 01/04/2011

Thằng người gỗ - Carlo Collodi  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thằng người gỗ - Carlo Collodi    Thằng người gỗ - Carlo Collodi  I_icon13Thu 30 May 2019, 08:22

Chương 3
Những việc lừa đảo đầu tiên của Bích Nô Cô

Nhà của Gia Bích chỉ võn vẹn có một gian phòng nhỏ. Ánh mặt trời chiếu qua một cái cửa sổ trổ trên mái nhà. Đồ vật trong nhà không thể nào ít hơn được nữa. Một cái ghế thảm hại, một cái giường xiêu vẹo, một cái bàn mục nát.

Trong cùng, thấy lửa đỏ như đang nấu gì. Nhưng kỳ thật, ngọn lửa này vẽ vào tường chứ không phải lửa thật. Cạnh ngọn lửa có vẽ một cái nồi, hơi bốc lên nghi ngút để cho người ta lầm tưởng là thật.

Vừa mới về đến nhà. Gia Bích đã vội lấy đồ nghề ra để đẽo mảnh gỗ thành thằng người gỗ.

Lão tự hỏi:

- Bây giờ ta nên đặt tên cho nó là gì nhỉ? Thôi, đặt tên là Bích nô cô vậy. Cái tên này chắc rồi sẽ đem lại hạnh phúc cho nó chứ chẳng chơi! Mình có biết một gia đình Bích nô cô. Bích nô cô cha, Bích nô cô mẹ, Bích nô cô con. Người nào người nấy đều sống một cuộc đời êm đềm cả. Đứa giàu có nhất làm nghề hành khất.

Khi đã kiếm được tên để đặt cho thằng người gỗ rồi, lão mới bắt đầu chạm trổ mảnh gỗ. Này đầu tóc, này cái trán, này cặp mắt ….

Đục xong cặp mắt, Gia Bích ngạc nhiên biết bao khi trông thấy cặp mắt gỗ nhìn mình trừng trừng. Lão Gia Bích lấy làm khó chịu. Lão nói một giọng nghiêm nghị:

- Mắt gỗ sao mày lại nhìn tao hung tợn như vậy?

Hết mắt, đến mũi, vừa mới trổ xong, cái mũi đã bắt đầu dài thượt ra. Nó dài mãi, dài mãi. Chỉ trong mấy phút đồng hồ cái mũi đã dài thòng. Gia Bích càng đẽo, cái mũi càng dài ra.

Mũi xong, đến miệng. Chửa trổ xong, miệng đã cười và hát.

Gia Bích nói:
- Sao, mày cười đã chán chưa?

Nó vẫn trơ trơ như gỗ. Lão Gia Bích phải nói một giọng dọa nạt:

- Tao hỏi mày, mày còn cười nữa thôi hử?

Miệng nghỉ cười, lưỡi lại lè ra, dài chao ôi là dài!

Muốn khỏi bỏ dở công việc, Gia Bích làm như không hay biết gì cả, cứ tiếp tục chạm trổ.

Mũi xong xuống đến càm, đến cổ, đến vai, ngực, cánh tay và bàn tay.

Vừa đẽo xong hai tay, lão Gia Bích bỗng thấy mớ tóc giả trên đầu bị chộp mất.

- Bích nô cô! Trả tóc lại cho tao!

Bích cô nô đã không giao trả lại thì chớ, còn lấy để chụp lên đầu nó. Cử chỉ ấy khiến lão Gia Bích buồn rầu. Xưa nay có bao giờ lão buồn như thế đâu!

- Đồ con vô lại! Thân hình của mày tao chưa trổ xong mà mày đã vội bất kính đối với tao như vậy! Thôi hỏng rồi con ơi! Thế là hỏng rồi!

Lão đưa tay chùi nước mắt.

Giờ chỉ còn hai chân và bàn chân.

Gia Bích vừa trổ xong liền bị ngay một đá vào chóp mũi. Lão nghĩ thầm:

- Thôi! Mình làm mình chịu. Đáng lẽ ta phải đề phòng từ trước, nhưng bây giờ thì đã muộn mất rồi.

Gia Bích cầm tay thằng người gỗ, đặt nó giữa sàn nhà và tập cho nó đi.

Chân Bích nô cô đang còn cóng, lại chưa biết cử động, nên lão phải cầm tay nó để dắt từng bước một.

Khi chân đã hết cóng và đã tự đi lại một mình được, nó liền chạy thẳng ra đường và cút mắt.

Lão Gia Bích đuổi theo, nhưng không sao tóm được. Bích nô cô nhảy lóc cóc như con dê con, lại còn ồn hơn tiếng của vài mươi người kéo guốc nữa.

Gia Bích vừa chạy vừa la:

- Bắt lấy nó! Bắt lấy nó!

Những khách qua đường, trông thấy một thằng người gỗ đang phi như ngựa đua, thì đứng lại nhìn theo, cười lăn nghiêng, lăn ngửa.

May nhờ trong lúc ấy, có một ông đội cảnh sát đi ngang qua. Nghe tiếng ồn, ông đoán là có một con ngựa nào vừa mới sổng. Muốn tránh tai nạn khỏi xảy ra, ông ta đã can đảm đứng ngay ở giữa đường để chắn con vật lại.

Ngay từ đàng xa, Bích nô cô đã trông thấy ông đội cảnh sát, nhưng nó định bất thần, chui qua dưới hai chân ta để thoát. Nhưng nó không đạt được mục đích.

Ông đội cảnh sát không mảy may hoảng hốt, chụp ngay lấy mũi Bích nô cô. (Cái mũi to lớn dị thưòng này như tuồng làm ra để cho các ông cảnh sát nắm thì phải!). Ông giao trả nó tận tay Gia Bích. Muốn trừng phạt Bích nô cô, Gia Bích liền béo tai nó. Nhưng lão hết sức ngạc nhiên là tìm mãi mà không thấy tai đâu cả.

Các em có biết vì sao không?

Chỉ vì trong một lúc cao hứng, lão quên hẳn việc trổ hai tai.

Gia Bích mới cầm lấy cổ Bích nô cô để lôi đi, vừa đi vừa nói:

- Mau lên con! Về nhà rồi sẽ hay!

Nghe hăm dọa như thế, Bích nô cô ngồi bệt xuống đất, không chịu đi nữa. Những kẻ hiếu kỳ, những đứa ăn không ngồi rồi, vây lại để xem. Có mấy đứa nói:

- Rõ khổ chưa! Nó không chịu trở về nhà cũng phải. Vì rồi đây tha hồ lão Gia Bích đánh đập nó.

Mấy đứa khác lại phụ họa thêm:

- Tuy bộ tịch lão thế, nhưng biết đâu lão không phải là một lão ba bị đối với trẻ con! Nếu giao hẳn thằng người gỗ cho lão, thì lão cũng đến làm cho nó tan xác pháo!

Mỗi người một điều, khiến ông đội cảnh sát phải tha Bích nô cô và bắt lão Gia Bích đem về bót. Lão không biết thế nào mà biện bạch nữa. Và khi nghĩ đến việc mình sắp bị đem giam, thì lão vừa khóc vừa lẩm bẩm:

- Con với cái! Rõ đồ kẻ cướp! Mình tốn bao công phu để làm ra nó, lẽ ra mình phải đề phòng từ trước mới phải.

Chú thích:

Bích nô cô: Nguyên tác tiếng Pháp: Pinocchio
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

Phương Nguyên

Tổng số bài gửi : 2380
Registration date : 23/03/2013

Thằng người gỗ - Carlo Collodi  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thằng người gỗ - Carlo Collodi    Thằng người gỗ - Carlo Collodi  I_icon13Thu 30 May 2019, 08:39

Trà Mi đã viết:
Chương 3
Những việc lừa đảo đầu tiên của Bích Nô Cô

Nhà của Gia Bích chỉ võn vẹn có một gian phòng nhỏ. Ánh mặt trời chiếu qua một cái cửa sổ trổ trên mái nhà. Đồ vật trong nhà không thể nào ít hơn được nữa. Một cái ghế thảm hại, một cái giường xiêu vẹo, một cái bàn mục nát.

Trong cùng, thấy lửa đỏ như đang nấu gì. Nhưng kỳ thật, ngọn lửa này vẽ vào tường chứ không phải lửa thật. Cạnh ngọn lửa có vẽ một cái nồi, hơi bốc lên nghi ngút để cho người ta lầm tưởng là thật.

Vừa mới về đến nhà. Gia Bích đã vội lấy đồ nghề ra để đẽo mảnh gỗ thành thằng người gỗ.

Lão tự hỏi:

- Bây giờ ta nên đặt tên cho nó là gì nhỉ? Thôi, đặt tên là Bích nô cô vậy. Cái tên này chắc rồi sẽ đem lại hạnh phúc cho nó chứ chẳng chơi! Mình có biết một gia đình Bích nô cô. Bích nô cô cha, Bích nô cô mẹ, Bích nô cô con. Người nào người nấy đều sống một cuộc đời êm đềm cả. Đứa giàu có nhất làm nghề hành khất.

Khi đã kiếm được tên để đặt cho thằng người gỗ rồi, lão mới bắt đầu chạm trổ mảnh gỗ. Này đầu tóc, này cái trán, này cặp mắt ….

Đục xong cặp mắt, Gia Bích ngạc nhiên biết bao khi trông thấy cặp mắt gỗ nhìn mình trừng trừng. Lão Gia Bích lấy làm khó chịu. Lão nói một giọng nghiêm nghị:

- Mắt gỗ sao mày lại nhìn tao hung tợn như vậy?

Hết mắt, đến mũi, vừa mới trổ xong, cái mũi đã bắt đầu dài thượt ra. Nó dài mãi, dài mãi. Chỉ trong mấy phút đồng hồ cái mũi  đã dài thòng. Gia Bích càng đẽo, cái mũi càng dài ra.

Mũi xong, đến miệng. Chửa trổ xong, miệng đã cười và hát.

Gia Bích nói:
- Sao, mày cười đã chán chưa?

Nó vẫn trơ trơ như gỗ. Lão Gia Bích phải nói một giọng dọa nạt:

- Tao hỏi mày, mày còn cười nữa thôi hử?

Miệng nghỉ cười, lưỡi lại lè ra, dài chao ôi là dài!

Muốn khỏi bỏ dở công việc, Gia Bích làm như không hay biết gì cả, cứ tiếp tục chạm trổ.

Mũi xong xuống đến càm, đến cổ, đến vai, ngực, cánh tay và bàn tay.

Vừa đẽo xong hai tay, lão Gia Bích bỗng thấy mớ tóc giả trên đầu bị chộp mất.

- Bích nô cô! Trả tóc lại cho tao!

Bích cô nô đã không giao trả lại thì chớ, còn lấy để chụp lên đầu nó. Cử chỉ ấy khiến lão Gia Bích buồn rầu. Xưa nay có bao giờ lão buồn như thế đâu!

- Đồ con vô lại! Thân hình của mày tao chưa trổ xong mà mày đã vội bất kính đối với tao như vậy! Thôi hỏng rồi con ơi! Thế là hỏng rồi!

Lão đưa tay chùi nước mắt.

Giờ chỉ còn hai chân và bàn chân.

Gia Bích vừa trổ xong liền bị ngay một đá vào chóp mũi. Lão nghĩ thầm:

- Thôi! Mình làm mình chịu. Đáng lẽ ta phải đề phòng từ trước, nhưng bây giờ thì đã muộn mất rồi.

Gia Bích cầm tay thằng người gỗ, đặt nó giữa sàn nhà và tập cho nó đi.

Chân Bích nô cô đang còn cóng, lại chưa biết cử động, nên lão phải cầm tay nó để dắt từng bước một.

Khi chân đã hết cóng và đã tự đi lại một mình được, nó liền chạy thẳng ra đường và cút mắt.

Lão Gia Bích đuổi theo, nhưng không sao tóm được. Bích nô cô nhảy lóc cóc như con dê con, lại còn ồn hơn tiếng của vài mươi người kéo guốc nữa.

Gia Bích vừa chạy vừa la:

- Bắt lấy nó! Bắt lấy nó!

Những khách qua đường, trông thấy một thằng người gỗ đang phi như ngựa đua, thì đứng lại nhìn theo, cười lăn nghiêng, lăn ngửa.

May nhờ trong lúc ấy, có một ông đội cảnh sát đi ngang qua. Nghe tiếng ồn, ông đoán là có một con ngựa nào vừa mới sổng. Muốn tránh tai nạn khỏi xảy ra, ông ta đã can đảm đứng ngay ở giữa đường để chắn con vật lại.

Ngay từ đàng xa, Bích nô cô đã trông thấy ông đội cảnh sát, nhưng nó định bất thần, chui qua dưới hai chân ta để thoát. Nhưng nó không đạt được mục đích.

Ông đội cảnh sát không mảy may hoảng hốt, chụp ngay lấy mũi Bích nô cô. (Cái mũi to lớn dị thưòng này như tuồng làm ra để cho các ông cảnh sát nắm thì phải!). Ông giao trả nó tận tay Gia Bích.   Muốn trừng phạt Bích nô cô, Gia Bích liền béo tai nó. Nhưng lão hết sức ngạc nhiên là tìm mãi mà không thấy tai đâu cả.

Các em có biết vì sao không?

Chỉ vì trong một lúc cao hứng, lão quên hẳn việc trổ hai tai.

Gia Bích mới cầm lấy cổ Bích nô cô để lôi đi, vừa đi vừa nói:

- Mau lên con! Về nhà rồi sẽ hay!

Nghe hăm dọa như thế, Bích nô cô ngồi bệt xuống đất, không chịu đi nữa. Những kẻ hiếu kỳ, những đứa ăn không ngồi rồi, vây lại để xem. Có mấy đứa nói:

- Rõ khổ chưa! Nó không chịu trở về nhà cũng phải. Vì rồi đây tha hồ lão Gia Bích đánh đập nó.

Mấy đứa khác lại phụ họa thêm:

- Tuy bộ tịch lão thế, nhưng biết đâu lão không phải là một lão ba bị đối với trẻ con! Nếu giao hẳn thằng người gỗ cho lão, thì lão cũng đến làm cho nó tan xác pháo!

Mỗi người một điều, khiến ông đội cảnh sát phải tha Bích nô cô và bắt lão Gia Bích đem về bót. Lão không biết thế nào mà biện bạch nữa. Và khi nghĩ đến việc mình sắp bị đem giam, thì lão vừa khóc vừa lẩm bẩm:

- Con với cái! Rõ đồ kẻ cướp! Mình tốn bao công phu để làm ra nó, lẽ ra mình phải đề phòng từ trước mới phải.

Chú thích:

Bích nô cô: Nguyên tác tiếng Pháp: Pinocchio

Hắn chưa có tai nên làm sao nghe lão Gia Bích nói gì, cũng đâu có nghe mọi người nói gì Basketball
Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

Ai Hoa

Tổng số bài gửi : 8952
Registration date : 23/11/2007

Thằng người gỗ - Carlo Collodi  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thằng người gỗ - Carlo Collodi    Thằng người gỗ - Carlo Collodi  I_icon13Thu 30 May 2019, 09:41

Phương Nguyên đã viết:
Trà Mi đã viết:
Chương 3
Những việc lừa đảo đầu tiên của Bích Nô Cô

Nhà của Gia Bích chỉ võn vẹn có một gian phòng nhỏ. Ánh mặt trời chiếu qua một cái cửa sổ trổ trên mái nhà. Đồ vật trong nhà không thể nào ít hơn được nữa. Một cái ghế thảm hại, một cái giường xiêu vẹo, một cái bàn mục nát.

Trong cùng, thấy lửa đỏ như đang nấu gì. Nhưng kỳ thật, ngọn lửa này vẽ vào tường chứ không phải lửa thật. Cạnh ngọn lửa có vẽ một cái nồi, hơi bốc lên nghi ngút để cho người ta lầm tưởng là thật.

Vừa mới về đến nhà. Gia Bích đã vội lấy đồ nghề ra để đẽo mảnh gỗ thành thằng người gỗ.

Lão tự hỏi:

- Bây giờ ta nên đặt tên cho nó là gì nhỉ? Thôi, đặt tên là Bích nô cô vậy. Cái tên này chắc rồi sẽ đem lại hạnh phúc cho nó chứ chẳng chơi! Mình có biết một gia đình Bích nô cô. Bích nô cô cha, Bích nô cô mẹ, Bích nô cô con. Người nào người nấy đều sống một cuộc đời êm đềm cả. Đứa giàu có nhất làm nghề hành khất.

Khi đã kiếm được tên để đặt cho thằng người gỗ rồi, lão mới bắt đầu chạm trổ mảnh gỗ. Này đầu tóc, này cái trán, này cặp mắt ….

Đục xong cặp mắt, Gia Bích ngạc nhiên biết bao khi trông thấy cặp mắt gỗ nhìn mình trừng trừng. Lão Gia Bích lấy làm khó chịu. Lão nói một giọng nghiêm nghị:

- Mắt gỗ sao mày lại nhìn tao hung tợn như vậy?

Hết mắt, đến mũi, vừa mới trổ xong, cái mũi đã bắt đầu dài thượt ra. Nó dài mãi, dài mãi. Chỉ trong mấy phút đồng hồ cái mũi  đã dài thòng. Gia Bích càng đẽo, cái mũi càng dài ra.

Mũi xong, đến miệng. Chửa trổ xong, miệng đã cười và hát.

Gia Bích nói:
- Sao, mày cười đã chán chưa?

Nó vẫn trơ trơ như gỗ. Lão Gia Bích phải nói một giọng dọa nạt:

- Tao hỏi mày, mày còn cười nữa thôi hử?

Miệng nghỉ cười, lưỡi lại lè ra, dài chao ôi là dài!

Muốn khỏi bỏ dở công việc, Gia Bích làm như không hay biết gì cả, cứ tiếp tục chạm trổ.

Mũi xong xuống đến càm, đến cổ, đến vai, ngực, cánh tay và bàn tay.

Vừa đẽo xong hai tay, lão Gia Bích bỗng thấy mớ tóc giả trên đầu bị chộp mất.

- Bích nô cô! Trả tóc lại cho tao!

Bích cô nô đã không giao trả lại thì chớ, còn lấy để chụp lên đầu nó. Cử chỉ ấy khiến lão Gia Bích buồn rầu. Xưa nay có bao giờ lão buồn như thế đâu!

- Đồ con vô lại! Thân hình của mày tao chưa trổ xong mà mày đã vội bất kính đối với tao như vậy! Thôi hỏng rồi con ơi! Thế là hỏng rồi!

Lão đưa tay chùi nước mắt.

Giờ chỉ còn hai chân và bàn chân.

Gia Bích vừa trổ xong liền bị ngay một đá vào chóp mũi. Lão nghĩ thầm:

- Thôi! Mình làm mình chịu. Đáng lẽ ta phải đề phòng từ trước, nhưng bây giờ thì đã muộn mất rồi.

Gia Bích cầm tay thằng người gỗ, đặt nó giữa sàn nhà và tập cho nó đi.

Chân Bích nô cô đang còn cóng, lại chưa biết cử động, nên lão phải cầm tay nó để dắt từng bước một.

Khi chân đã hết cóng và đã tự đi lại một mình được, nó liền chạy thẳng ra đường và cút mắt.

Lão Gia Bích đuổi theo, nhưng không sao tóm được. Bích nô cô nhảy lóc cóc như con dê con, lại còn ồn hơn tiếng của vài mươi người kéo guốc nữa.

Gia Bích vừa chạy vừa la:

- Bắt lấy nó! Bắt lấy nó!

Những khách qua đường, trông thấy một thằng người gỗ đang phi như ngựa đua, thì đứng lại nhìn theo, cười lăn nghiêng, lăn ngửa.

May nhờ trong lúc ấy, có một ông đội cảnh sát đi ngang qua. Nghe tiếng ồn, ông đoán là có một con ngựa nào vừa mới sổng. Muốn tránh tai nạn khỏi xảy ra, ông ta đã can đảm đứng ngay ở giữa đường để chắn con vật lại.

Ngay từ đàng xa, Bích nô cô đã trông thấy ông đội cảnh sát, nhưng nó định bất thần, chui qua dưới hai chân ta để thoát. Nhưng nó không đạt được mục đích.

Ông đội cảnh sát không mảy may hoảng hốt, chụp ngay lấy mũi Bích nô cô. (Cái mũi to lớn dị thưòng này như tuồng làm ra để cho các ông cảnh sát nắm thì phải!). Ông giao trả nó tận tay Gia Bích.   Muốn trừng phạt Bích nô cô, Gia Bích liền béo tai nó. Nhưng lão hết sức ngạc nhiên là tìm mãi mà không thấy tai đâu cả.

Các em có biết vì sao không?

Chỉ vì trong một lúc cao hứng, lão quên hẳn việc trổ hai tai.

Gia Bích mới cầm lấy cổ Bích nô cô để lôi đi, vừa đi vừa nói:

- Mau lên con! Về nhà rồi sẽ hay!

Nghe hăm dọa như thế, Bích nô cô ngồi bệt xuống đất, không chịu đi nữa. Những kẻ hiếu kỳ, những đứa ăn không ngồi rồi, vây lại để xem. Có mấy đứa nói:

- Rõ khổ chưa! Nó không chịu trở về nhà cũng phải. Vì rồi đây tha hồ lão Gia Bích đánh đập nó.

Mấy đứa khác lại phụ họa thêm:

- Tuy bộ tịch lão thế, nhưng biết đâu lão không phải là một lão ba bị đối với trẻ con! Nếu giao hẳn thằng người gỗ cho lão, thì lão cũng đến làm cho nó tan xác pháo!

Mỗi người một điều, khiến ông đội cảnh sát phải tha Bích nô cô và bắt lão Gia Bích đem về bót. Lão không biết thế nào mà biện bạch nữa. Và khi nghĩ đến việc mình sắp bị đem giam, thì lão vừa khóc vừa lẩm bẩm:

- Con với cái! Rõ đồ kẻ cướp! Mình tốn bao công phu để làm ra nó, lẽ ra mình phải đề phòng từ trước mới phải.

Chú thích:

Bích nô cô: Nguyên tác tiếng Pháp: Pinocchio

Hắn chưa có tai nên làm sao nghe lão Gia Bích nói gì, cũng đâu có nghe mọi người nói gì Basketball


Lúc còn là mảnh gỗ nó đã biết nói và nghe rùi!  :thinking:

_________________________
Thằng người gỗ - Carlo Collodi  Love10

Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

Trà Mi

Tổng số bài gửi : 3737
Registration date : 01/04/2011

Thằng người gỗ - Carlo Collodi  Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thằng người gỗ - Carlo Collodi    Thằng người gỗ - Carlo Collodi  I_icon13Fri 31 May 2019, 10:57

Chương 4

Bích nô cô và Dế Mèn biết nói

Trong lúc Gia Bích bị đưa đến nhà giam một cách oan ức thì thằng oắt con Bích nô cô  thoát khỏi tay ông đội cảnh sát, chạy băng qua các cánh đồng để về nhà cho chóng.

Nó chạy như bay, như biến, vượt qua hàng rào, qua ao, qua hồ như những con dê, con thỏ lúc bị các nhà thiện xạ đuổi bắt.

Đến nhà, Bích nô cô trông thấy cửa hé mở, nó đẩy để vào và sau khi cài then lại, nó thở một hơi khoan khoái.

Bỗng nó nghe ở trong phòng có tiếng kêu:

Ca ri … ca ri … ca ri ….

- Ai gọi tao đấy?

- Ta đây.

Bích nô cô ngoảnh lại, thì thấy một con Dế mèn to tướng đang bò lần lên tường.

- Ta là Dế Mèn biết nói đây! ta ở phòng này đã được ngoài trăm năm nay.

Thằng người gỗ nói:

- Nhưng hôm nay phòng này đã thuộc về tao rồi. Tao muốn mày hãy đi ngay nơi khác và đừng bao giờ trở lại nữa.

Dế Mèn đáp:

- Nhưng trước khi đi, ta muốn nói với ngươi đôi lời hơn thiệt.

- Đi cho rảnh! Cút mau!

- Những đứa trẻ nào ngỗ nghịch với cha mẹ và tự ý bỏ nhà mà đi thì không bao giờ được sung sướng, và chẳng chóng thì chầy thế nào cũng gặp phải những điều hối hận chua cay.

- Dế Mèn ơi! Mày muốn nói gì thì nói, nhưng đến ngày mai, lúc mặt trời hé mọc, thì tao đã bỏ nơi này để ra đi rồi. Nếu tao ở lại, chắc thế nào cũng bị bắt đi học như bao nhiêu đứa trẻ khác, dù thích hay dù không cũng mặc. Tao không dấu gì mày, tao không thích làm việc chút nào cả. tao chỉ thích săn bướm, hay leo cây để lấy tổ chim.

-  Rõ dại dột! nếu người có những ý tưởng như thế, thì lớn lên ngươi sẽ ngu như lừa và bị thiên hạ cười chê đó!

Bích cô nô hét:

- Im mồm đi Dế Mèn kia! Mày thật là đồ xúi quẩy.

Dế Mèn vẫn không lộ vẻ khó chịu, kiên nhẫn nói một giọng kẻ cả:

- Nếu ngươi không thích đi học, thế sao lại không kiếm lấy một nghề gì để nuôi sống lấy thân nhỉ?

Bích nô cô đã thấy nổi xung:

- Tất cả các nghề trên cõi đời này chỉ có một nghề là thích hợp với tao thôi.

- Nghề gì thế?

- Nghề ăn, uống, chơi, đi lang thang suốt ngày từ mai đến tối.

Dế Mèn biết nói, vẫn một giọng bình tĩnh:

- Những đứa nào theo nghề ấy, chỉ có cách là vào nhà thương điên hay vào nhà tù.

- Liệu hồn đấy! Mày hãy coi chừng! Nếu mày còn làm cho tao tức giận nữa thì chỉ thiệt thân cho mày đó mà thôi!

- Bích nô cô ơi! Ta thương hại cho ngươi quá!

- Sao mày lại thương hại tao?

- Vì ngươi là một thằng người gỗ. Nhưng tai hại hơn nữa, là đầu của ngươi lại bằng gỗ.

Nghe nói thế, Bích nô cô nổi tam bành lên, chụp lấy cái búa gỗ trên bàn ném mạnh vào Dế Mèn biết nói.

Bản tâm nó quả không muốn giết con Dế Mèn làm gì, nhưng rủi thay cái búa lại trúng ngay vào đầu Dế. Dế chỉ kịp kêu mấy tiếng ca ri … ca ri … ca ri …rồi thì bẹp dí vào tường.

Chú thích:

- Dế mèn biết nói: Grillon qui parle (Nguyên tác tiếng Pháp)
Về Đầu Trang Go down
 
Thằng người gỗ - Carlo Collodi
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 5 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Truyện cổ tích-