Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
KHÚC TÌNH SỬ - Hansy by Hansy Today at 21:12

THƠ TÌNH - Hansy by Hansy Today at 21:11

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 19:59

Thơ THỬ NGHIỆM - Hansy by Hansy Today at 17:34

Thơ BÓNG ĐÁ - Hansy by Hansy Today at 17:33

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Ai Hoa Today at 10:40

Thân chào quý huynh tỷ . lâu không gặp hì hì .... by vancali96 Today at 09:18

Sự thật khoa học đằng sau những “thành ngữ” thời hiện đại by Trà Mi Today at 08:43

Góc sưu tầm trai đẹp by Trà Mi Today at 08:31

7 câu thành ngữ tục ngữ ai cũng quen dùng nhưng toàn bị sai by Trà Mi Today at 08:20

Sau 50 Năm Đọc Lại Quốc Văn Giáo Khoa Thư (GS Trần Văn Chi) by Trà Mi Today at 07:54

Quốc Văn Giáo Khoa Thư by Trà Mi Today at 07:45

Trung Quốc đã bẫy và ép Sri Lanka "hai tay dâng cảng chiến lược" như thế nào? by Trà Mi Today at 07:20

" RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG " by Trà Mi Today at 06:20

BÌNH THƠ - Hansy by Hansy Today at 04:53

HÀO HÙNG SỬ VIỆT by Hansy Today at 04:53

LỀU THƠ NHẠC by Trăng Yesterday at 22:40

Sống … Chết … ( Thân mời các thi hữu cùng nhau cảm tác chủ đề ) by Trăng Yesterday at 22:13

TÌNH BUỒN by lehong Yesterday at 21:24

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Yesterday at 21:10

MỘT CHÚT TIẾU by lehong Yesterday at 21:07

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Yesterday at 20:58

SONG TỬ LẠC LOÀI . by Trăng Yesterday at 13:38

Chợ Cầu Muối của tôi by Trăng Yesterday at 12:42

Cổ học tinh ma : Sự tích về một nửa by Trà Mi Yesterday at 07:59

HOA GIEO TỨ TUYỆT 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 04:06

Bộ sưu tập Côn trùng by buixuanphuong09 Yesterday at 03:31

KHƠ RÚT SỐP VÀ VĂN NGHỆ SĨ by Trà Mi Sun 16 Sep 2018, 14:40

VỤ NHÂN VĂN GIAI PHẨM TỪ GÓC NHÌN CỦA ĐẠI TÁ CÔNG AN by Trà Mi Sun 16 Sep 2018, 14:22

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Sun 16 Sep 2018, 14:07

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

  " RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG "

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Trăng

avatar

Tổng số bài gửi : 557
Registration date : 23/04/2014

Bài gửiTiêu đề: " RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG "   Fri 14 Sep 2018, 18:02

Từ thuở nhỏ, T đã thích đọc sách mà tác giả là nữ hay viết về phụ nữ ,từ Hồ Xuân Hương, Bà Huyện Thanh Quan đến Francoise Sagan , Pearl Puck và ..Kim Dung ( hồi nhỏ cứ nghĩ Kim Dung là nữ , hic..)
Từ đó, phát hiện ra điều mà theo các nhà xã hội học là đáng phê bình, đó là bên cạnh những gương phụ nữ chuẩn mực, đoan trang , còn có những người sống thật với bản năng , dám nghĩ và dám nói ra điều mình suy nghĩ
Người phụ nữ ấy, sau khi hợp thức hóa bằng 1 lễ cưới để được đồng sàng cùng người yêu , rồi sinh con , rồi phát hiện ra rằng :
Lấy chồng em rất lãi / Ai cũng bảo đô con / Thêm cặp mướp héo hon/ Biết khi nào sẽ rụng?/ Lãi nhất là mỡ bụng/ Cho không chẳng ai them / Da chằng chịt mũi tên/ Chẳng tốn tiền trang trí / Em lãi hơn mười kí / So với thuở chưa chồng / Gương lược để chơi không / Chẳng mấy khi dùng đến / Lãi nhiều không kịp đếm / Là những giọt lệ tuôn / Nhiều đêm em tự hỏi / Chẳng lỗ sao vẫn buồn?
(đọc trên mạng)
Ngoại hình thay đổi, cơm áo gạo tiền càng khiến cho 2 người lâm vào cảnh đồng sàng dị mộng, từ đó vu vơ mơ tưởng,dẫn đến ngoài chồng ngoài vợ vớI 1 hình bóng khác :
Hai tay cầm hai quả hồng
Quả chát phần chồng, quả ngọt phần trai.
Đêm nằm vuốt bụng thở dài,
Thương chồng thì ít thương trai thì nhiều
( Ca dao )
Thậm chí còn cam chịu 1 sự thua thiệt :
Rau răm ngắt ngọn lại trồng
Em thương anh lắm sợ lòng chị ghen.
Anh về bảo chị đừng ghen,
Để em thấp thoáng ánh đèn cho vui.
( ca dao luôn )
Đọc mà thương đên đứt ruột ! Chấp nhận chỉ là “thấp thoáng” bên lề hạnh phúc người khác, nhưng ai cấm người phụ nữ ấy ước mơ :
Vùi vào tóc anh
Chạm rong rêu đại dương , ẩm mục rừng già
ngai ngái phù sa cánh đồng rơm rạ
Chạm sợi đa đoan , nhuộm màu dâu bể
Chạm sợi muộn phiền
ẩn mình lặng lẽ
Vùi vào môi anh
Chạm thềm mê man, chạm bờ mộng mị
Chạm lời chối bỏ trong lời thầm thì
Dâng bời bời nhớ
Chạm bời bời quên
( Chạm của Đậu Thị Thương )
Sự khao khát tìm người đồng cảm, tìm tri kỷ đã khiến người phụ nữ “ cởi bỏ” chiếc áo bào giá trị để mà rao bán trái tim mình:
Một ngày
Mõi mòn trong ảo vọng
Em sẽ đem bán đi trái tim mình
Không cần chọn lựa người mua
Không cần sòng phẳng!
Chỉ để mong nhận lại một chút tình
Một chút tình
Dẫu là thương hại!
Một chút tình
Cho bớt chông chênh...
( Trái tim rao bán của Đinh Thị Thu Vân)
Và họ làm ta ngơ ngác hơn, chấp nhận cả tình cảm ko định hình với người từ hành tinh khác
Sau ba năm chung thủy
Với người chồng đi xa
Chị đã thất tiết một cách lạ kỳ
Với người đàn ông xấu xí ,Già hơn chị rất nhiều
Trong một buổi chiều bão tố
Khi chúng tôi đến đó
Người đàn ông đã đi rồi
Chỉ còn lại trên đồng lúa
Vết xước của dĩa bay mà thôi
( đọc trên mạng )
Và thay vì khí khái như nam giới
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo
Thì họ chỉ cần :
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cái yếm dãi buộc người em thương
Qua những câu ca dao xưa và văn thơ nay, ta thấy 1 khía cạnh mới ở 1 số phụ nữ, được cho là phái yếu ,  nhưng họ ko hề yếu nhất là về phương diện dám cởi bỏ xiếng xích lễ giáo để được là chính mình .Họ là những người bản lĩnh,khi dám nói và dám viết ra mà đã bản lĩnh như vậy, chắc chắn rằng họ ko vì cô đơn mà dễ dãi nắm vội bất kỳ bàn tay nào chìa ra , họ đủ bản lĩnh để nói “không ‘ trong những trường hợp cần phải nói .
p/s : Viết vu vơ cho đỡ buồn thôi ạ chứ hông phải cổ súy chiện phụ nữ đòi làm " rau răm" hay làm " ngọn đèn " mà vì vô tình đọc được những câu này nên T gom lại thôi á

Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

avatar

Tổng số bài gửi : 1678
Registration date : 01/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: " RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG "   Sun 16 Sep 2018, 13:50

Lang thang trên mạng mót được bài này nè Trăng:

HAI QUẢ HỒNG
 
Hai tay cầm hai quả hồng
Quả chát phần chồng, quả ngọt phần trai
Đêm nằm vuốt bụng thở dài
Thương chồng thì ít, thương trai thì nhiều

Lời bình của Vũ Nho

NGƯỜI GÌ MÀ QUÁI LẠ NHƯ VẬY? CA DAO ĐÃ TỪNG NÓI ĐẾN CHUYỆN CÓ VẺ LẠ LÙNG: "GIÓ SAO GIÓ MÁT SAU LƯNG. DẠ SAO DẠ NHỚ NGƯỜI DƯNG THẾ NÀY?”. HOẶC QÚA HƠN CHÚT NỮA: "LẤY CHỒNG CHẲNG BIẾT MẶT CHỒNG. ĐÊM NẰM TƠ TƯỞNG NGHĨ ÔNG LÁNG GIỀNG”.

Nhưng người đời rồi cũng chấp nhận. Còn người đàn bà này cư xử với chồng như thế thì không thể nào…thương được. Rành rành đây là cách ăn ở của một người và cũng là một loại người thiếu chính chuyên được đem ra chê bai, giễu cợt, làm gương cho khách hồng quần. Bao nhiêu năm nay, người viết vẫn yên tâm với cách hiểu như vậy. Nhưng gần đây ngẫm lại, chợt nhận thấy có lẽ hình như mình khắt khe và thiếu công bằng.

Người con gái này không yêu chồng, hoặc yêu chồng ít hơn yêu trai thì đã hẳn. Nhưng chúng ta đừng vội đem ngay luân lí đạo đức ra mà kết án cô, tội nghiệp. Trên đời này, người phụ nữ nào lại không muốn yêu thương chồng con. Nhưng chẳng may lấy phải người chồng mình chẳng bao giờ yêu mến thì làm sao mà yêu cho được? Cái thời của những câu ca dao là cái thời cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy thì những chuyện trái duyên không phải là hiếm hoi. Có bao nhiêu cảnh cọc cạch chồng thấp vợ cao. Như đôi đũa lệch  so sao cho bằng. Có bao nhiêu trường hợp chồng chỉ là một "ông lão móm” cô gái lấy cho qua lần thì thôi. Hay đây nữa một anh chồng:

Chồng em vừa xấu vừa đen
Vừa kém con mắt vừa hèn chân đi
Chồng em rỗ sứt rỗ sì
Chân đi chữ bát mắt thì ngưỡng thiên

Người chồng bị ép gả như thế, làm sao cô gái có thể yêu cho được? Ông chồng, đó chỉ là người được ràng buộc vào cuộc đời người con gái bằng tập tục, lễ giáo mà thôi. Chồng của cô gái này chắc cũng là một người như thế. Còn người được gọi là trai kia đối lập với ông chồng ấy là ai? Dĩ nhiên, đó là người không lấy được cô, là người không được thừa nhận trên giấy tờ là chồng. Nhưng có thể anh chính là người bạn biết nhau từ thuở buông thừng. Chính anh là người trai làng mà cô đã hò hẹn, thề nguyền. Chỉ vì tại bác mẹ, tại mối manh, tại bao nhiêu trắc trở mà cô đã không lấy được anh. Nhưng tình xưa vẫn còn nguyên đó. Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng. Làm sao có thể ngăn được lòng cô vẫn hướng về anh? So ra, người bạn của cô còn quyết liệt hơn cô nhiều:

   Ví dù thầy mẹ có đan rọ thả trôi
   Thả trôi thì thả, lòng tôi vẫn thương chàng

Cô không dám cưỡng lại tập tục. Cô đi lấy người chồng mà mình không yêu. Vậy nên cô mới cư xử với trai hậu hơn với chồng, dành phần hơn cho cái người không phải là chồng về danh nghĩa pháp lí nhưng là người chồng trong tình cảm, trong tâm trí của cô.

Một điều đáng nói ở đây là đức hi sinh của cô gái này và sự nhân hậu vốn như là bản tính tự nhiên trong tấm lòng phụ nữ. Anh chồng, cô không yêu, nhưng cô vẫn dành cho anh ta một trái, dù là trái hồng chát. Và dù cô không yêu, nhưng cô vẫn dành cho anh ta một phần tình thương chứ không phải tuyệt đối không có một mảy may tình cảm. Duy chỉ có bản thân mình thì cô chẳng dành cho mình một chút gì hết. Hai quả hồng, cô đem cho cả hai. Tình thương cô cũng dành cho hai người tất cả. Cô chẳng giữ lại một chút gì cho mình. Cô chẳng hề nghĩ về mình. Mặc dù hoàn cảnh của cô, chắc chắn là hết sức đáng ái ngại, đáng thương. Cô đáng được cảm thông và đánh giá bằng cái nhìn độ lượng.

Hà Nội, tháng 4.1989
Vũ Nho Ninh Bình
Về Đầu Trang Go down
Trăng

avatar

Tổng số bài gửi : 557
Registration date : 23/04/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: " RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG "   Yesterday at 00:41

Trà Mi đã viết:
Lang thang trên mạng mót được bài này nè Trăng:

HAI QUẢ HỒNG
 
Hai tay cầm hai quả hồng
Quả chát phần chồng, quả ngọt phần trai
Đêm nằm vuốt bụng thở dài
Thương chồng thì ít, thương trai thì nhiều

Lời bình của Vũ Nho

NGƯỜI GÌ MÀ QUÁI LẠ NHƯ VẬY? CA DAO ĐÃ TỪNG NÓI ĐẾN CHUYỆN CÓ VẺ LẠ LÙNG: "GIÓ SAO GIÓ MÁT SAU LƯNG. DẠ SAO DẠ NHỚ NGƯỜI DƯNG THẾ NÀY?”. HOẶC QÚA HƠN CHÚT NỮA: "LẤY CHỒNG CHẲNG BIẾT MẶT CHỒNG. ĐÊM NẰM TƠ TƯỞNG NGHĨ ÔNG LÁNG GIỀNG”.

Nhưng người đời rồi cũng chấp nhận. Còn người đàn bà này cư xử với chồng như thế thì không thể nào…thương được. Rành rành đây là cách ăn ở của một người và cũng là một loại người thiếu chính chuyên được đem ra chê bai, giễu cợt, làm gương cho khách hồng quần. Bao nhiêu năm nay, người viết vẫn yên tâm với cách hiểu như vậy. Nhưng gần đây ngẫm lại, chợt nhận thấy có lẽ hình như mình khắt khe và thiếu công bằng.

Người con gái này không yêu chồng, hoặc yêu chồng ít hơn yêu trai thì đã hẳn. Nhưng chúng ta đừng vội đem ngay luân lí đạo đức ra mà kết án cô, tội nghiệp. Trên đời này, người phụ nữ nào lại không muốn yêu thương chồng con. Nhưng chẳng may lấy phải người chồng mình chẳng bao giờ yêu mến thì làm sao mà yêu cho được? Cái thời của những câu ca dao là cái thời cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy thì những chuyện trái duyên không phải là hiếm hoi. Có bao nhiêu cảnh cọc cạch chồng thấp vợ cao. Như đôi đũa lệch  so sao cho bằng. Có bao nhiêu trường hợp chồng chỉ là một "ông lão móm” cô gái lấy cho qua lần thì thôi. Hay đây nữa một anh chồng:

Chồng em vừa xấu vừa đen
Vừa kém con mắt vừa hèn chân đi
Chồng em rỗ sứt rỗ sì
Chân đi chữ bát mắt thì ngưỡng thiên

Người chồng bị ép gả như thế, làm sao cô gái có thể yêu cho được? Ông chồng, đó chỉ là người được ràng buộc vào cuộc đời người con gái bằng tập tục, lễ giáo mà thôi. Chồng của cô gái này chắc cũng là một người như thế. Còn người được gọi là trai kia đối lập với ông chồng ấy là ai? Dĩ nhiên, đó là người không lấy được cô, là người không được thừa nhận trên giấy tờ là chồng. Nhưng có thể anh chính là người bạn biết nhau từ thuở buông thừng. Chính anh là người trai làng mà cô đã hò hẹn, thề nguyền. Chỉ vì tại bác mẹ, tại mối manh, tại bao nhiêu trắc trở mà cô đã không lấy được anh. Nhưng tình xưa vẫn còn nguyên đó. Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng. Làm sao có thể ngăn được lòng cô vẫn hướng về anh? So ra, người bạn của cô còn quyết liệt hơn cô nhiều:

   Ví dù thầy mẹ có đan rọ thả trôi
   Thả trôi thì thả, lòng tôi vẫn thương chàng

Cô không dám cưỡng lại tập tục. Cô đi lấy người chồng mà mình không yêu. Vậy nên cô mới cư xử với trai hậu hơn với chồng, dành phần hơn cho cái người không phải là chồng về danh nghĩa pháp lí nhưng là người chồng trong tình cảm, trong tâm trí của cô.

Một điều đáng nói ở đây là đức hi sinh của cô gái này và sự nhân hậu vốn như là bản tính tự nhiên trong tấm lòng phụ nữ. Anh chồng, cô không yêu, nhưng cô vẫn dành cho anh ta một trái, dù là trái hồng chát. Và dù cô không yêu, nhưng cô vẫn dành cho anh ta một phần tình thương chứ không phải tuyệt đối không có một mảy may tình cảm. Duy chỉ có bản thân mình thì cô chẳng dành cho mình một chút gì hết. Hai quả hồng, cô đem cho cả hai. Tình thương cô cũng dành cho hai người tất cả. Cô chẳng giữ lại một chút gì cho mình. Cô chẳng hề nghĩ về mình. Mặc dù hoàn cảnh của cô, chắc chắn là hết sức đáng ái ngại, đáng thương. Cô đáng được cảm thông và đánh giá bằng cái nhìn độ lượng.

Hà Nội, tháng 4.1989
Vũ Nho Ninh Bình
Tỉ à, hay qúa, tác giả cho biết thêm nhiều điều về việc ' cầm 2 qủa hồng" nhưng T nghĩ đôi khi chỉ là " say nắng", chỉ vì ko còn " tương kính như tân" hay vì lý do nào đó nhưng dù sao đi nữa, chính chuẩn mực đạo đức cùng danh dự cá nhân sẽ giup người ta ko đi lệch, tỉ hén
hearts Tỉ nhiều..
Về Đầu Trang Go down
Thiên Hùng

avatar

Tổng số bài gửi : 1877
Registration date : 19/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: " RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG "   Yesterday at 02:11

Trăng đã viết:
... ...

p/s : Viết vu vơ cho đỡ buồn thôi ạ chứ hông phải cổ súy chiện phụ nữ đòi làm " rau răm" hay làm " ngọn đèn " mà vì vô tình đọc được những câu này nên T gom lại thôi á

... khi "gom lại" phải chăng ... Trăng ...
...  ẩn mình trong đó
Đợi chờ ngày buông bỏ trói buộc nầy
Phương Đông ơi ... nghỉ chơi nhé từ đây ...

... và Trăng với Trà Mi thử nghe tiếng nói từ bên đối diên nha ... Razz


Anh Nào Đâu …


Anh nào đâu,
muốn đọc trộm thư em
Chỉ là vô tình bất chợt
Tên người gởi lung linh màu xanh nhạt
Hiện trên comp như thách thức... ngạo cười

Đọc thư người, lý trí nói ... xấu ơi...!
Nhưng không đọc, con tim hờn ... thao thức...!
Và lý trí cuối cùng đành khuất phục
Nên bây giờ ... anh hiểu được em hơn

Em,
Chúng ta đều có quá khứ để buồn
Để ưu tư giữa dòng đời trùng lập
Để thêm hương cho đóa hoa hạnh phúc
Để lâu lâu ... lén cười mĩm một mình

Nhưng,
Không thể nào để sống lại bóng hình
Càng không thể nối nhịp cầu liên lạc
Hôm nay... chút chờ mong … dù mờ nhạt
Nhưng ngày mai... ai biết sẽ ra sao

Đời sống vợ chồng êm ấm mãi đâu
Cũng có lúc không cơm lành canh ngọt
Trong mắt em lúc đó
Người chồng... nghĩa đồng tên vua bạo ngược
Còn ai kia... là hoàng tử kiêu hùng

Khoảng cách lớn dần theo những bước chân
Hờn giận
Và anh chồng khờ hết lòng thương vợ
Sẽ buồn hiu ngồi đối bóng thở dài

Em thương ơi,
Vẫn biết men tình muôn thuở men cay
Tình yêu là đuổi bắt
Mà sao anh nghe,
có cái gì vừa mất... !!!


 

Thiên Hùng  Razz


Được sửa bởi Thiên Hùng ngày Mon 17 Sep 2018, 12:43; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

avatar

Tổng số bài gửi : 1678
Registration date : 01/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: " RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG "   Yesterday at 07:51

Thiên Hùng đã viết:
Trăng đã viết:
... ...

p/s : Viết vu vơ cho đỡ buồn thôi ạ chứ hông phải cổ súy chiện phụ nữ đòi làm " rau răm" hay làm " ngọn đèn " mà vì vô tình đọc được những câu này nên T gom lại thôi á

... khi "gom lại" phải chăng ... Trăng ...
...  ẩn mình trong đó
Đợi chờ ngày buông bỏ trói buộc nầy
Phương Đông ơi ... nghỉ chơi nhé từ đây ...

... và Trăng với Trà Mi thử nghe tiếng nói từ bên đối diên nha ... Razz


Anh Nào Đâu …


Anh nào đâu,
muốn đọc trộm thư em
Chỉ là vô tình bất chợt
Tên người gởi lung linh màu xanh nhạt
Hiện trên comp như thách thức... ngạo cười

Đọc thư người, lý trí nói ... xấu ơi...!
Nhưng không đọc, con tim hờn ... thao thức...!
Và lý trí cuối cùng đành khuất phục
Nên bây giờ ... anh hiểu được em hơn

Em,
Chúng ta đều có quá khứ để buồn
Để ưu tư giữa dòng đời trùng lập
Để thêm hương cho đóa hoa hạnh phúc
Để lâu lâu ... lén cười mĩm một mình

Nhưng,
Không thể nào để sống lại bóng hình
Càng không thể nối nhịp cầu liên lạc
Hôm nay... chút chờ mong … dù mờ nhạt
Nhưng ngày mai... ai biết sẽ ra sao

Đời sống vợ chồng êm ấm mãi đâu
Cũng có lúc không cơm lành canh ngọt
Trong mắt em lúc đó
Người chồng... nghĩa đồng tên vua bạo ngược
Còn ai kia... là hoàng tử kiêu hùng

Khoảng cách lớn dần theo những bước chân
Hờn giận
Và anh chồng khờ hết lòng thương vợ
Sẽ buồn hiu ngồi đối bóng thở dài

Em thương ơi,
Vẫn biết men tình muôn thuở men cay
Tình yêu là đuổi bắt
Mà sao anh nghe,
có cái gì vừa mất... !!!


 

Thiên Hùng  Razz

Cám ơn bài thơ của huynh TH   applause
vu vơ vài câu với huynh cho vui, đừng tin TM nhen   :tongue:

Người ta chắc chẳng gì hơn anh cả
Nhưng lý lẽ con tim khó diễn tả thành lời
Phụ nữ nào không thèm muốn một bờ vai
Để tựa gối trong đêm dài vô vọng

Anh nói thương em mà sao anh để bụng
Chẳng nhìn trong mắt ai vỡ vụn mảnh u sầu
Xe bạc lầu vàng em nào có màng đâu
Ngọn lửa ấm nồng buổi đầu sao vội tắt?  

hổng có chồng cũng hổng có trai hic   huhu
Về Đầu Trang Go down
Trăng

avatar

Tổng số bài gửi : 557
Registration date : 23/04/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: " RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG "   Yesterday at 12:45

Trà Mi đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
Trăng đã viết:
... ...

p/s : Viết vu vơ cho đỡ buồn thôi ạ chứ hông phải cổ súy chiện phụ nữ đòi làm " rau răm" hay làm " ngọn đèn " mà vì vô tình đọc được những câu này nên T gom lại thôi á

... khi "gom lại" phải chăng ... Trăng ...
...  ẩn mình trong đó
Đợi chờ ngày buông bỏ trói buộc nầy
Phương Đông ơi ... nghỉ chơi nhé từ đây ...

... và Trăng với Trà Mi thử nghe tiếng nói từ bên đối diên nha ... Razz


Anh Nào Đâu …


Anh nào đâu,
muốn đọc trộm thư em
Chỉ là vô tình bất chợt
Tên người gởi lung linh màu xanh nhạt
Hiện trên comp như thách thức... ngạo cười

Đọc thư người, lý trí nói ... xấu ơi...!
Nhưng không đọc, con tim hờn ... thao thức...!
Và lý trí cuối cùng đành khuất phục
Nên bây giờ ... anh hiểu được em hơn

Em,
Chúng ta đều có quá khứ để buồn
Để ưu tư giữa dòng đời trùng lập
Để thêm hương cho đóa hoa hạnh phúc
Để lâu lâu ... lén cười mĩm một mình

Nhưng,
Không thể nào để sống lại bóng hình
Càng không thể nối nhịp cầu liên lạc
Hôm nay... chút chờ mong … dù mờ nhạt
Nhưng ngày mai... ai biết sẽ ra sao

Đời sống vợ chồng êm ấm mãi đâu
Cũng có lúc không cơm lành canh ngọt
Trong mắt em lúc đó
Người chồng... nghĩa đồng tên vua bạo ngược
Còn ai kia... là hoàng tử kiêu hùng

Khoảng cách lớn dần theo những bước chân
Hờn giận
Và anh chồng khờ hết lòng thương vợ
Sẽ buồn hiu ngồi đối bóng thở dài

Em thương ơi,
Vẫn biết men tình muôn thuở men cay
Tình yêu là đuổi bắt
Mà sao anh nghe,
có cái gì vừa mất... !!!


 

Thiên Hùng  Razz

Cám ơn bài thơ của huynh TH   applause
vu vơ vài câu với huynh cho vui, đừng tin TM nhen   :tongue:

Người ta chắc chẳng gì hơn anh cả
Nhưng lý lẽ con tim khó diễn tả thành lời
Phụ nữ nào không thèm muốn một bờ vai
Để tựa gối trong đêm dài vô vọng

Anh nói thương em mà sao anh để bụng
Chẳng nhìn trong mắt ai vỡ vụn mảnh u sầu
Xe bạc lầu vàng em nào có màng đâu
Ngọn lửa ấm nồng buổi đầu sao vội tắt?  

hổng có chồng cũng hổng có trai hic   huhu
Huynh Thiên Hùng : bài thơ của huynh thiệt hay, thấu đáo tâm lý người .

Tỉ TM : tỉ làm T phải suýt soa sau khi đọc thơ đó, nhất là 2 câu cuối
Về Đầu Trang Go down
chuoigia



Tổng số bài gửi : 259
Registration date : 18/06/2017

Bài gửiTiêu đề: Re: " RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG "   Today at 01:49

Trà Mi đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
Trăng đã viết:
... ...

p/s : Viết vu vơ cho đỡ buồn thôi ạ chứ hông phải cổ súy chiện phụ nữ đòi làm " rau răm" hay làm " ngọn đèn " mà vì vô tình đọc được những câu này nên T gom lại thôi á

... khi "gom lại" phải chăng ... Trăng ...
...  ẩn mình trong đó
Đợi chờ ngày buông bỏ trói buộc nầy
Phương Đông ơi ... nghỉ chơi nhé từ đây ...

... và Trăng với Trà Mi thử nghe tiếng nói từ bên đối diên nha ... Razz


Anh Nào Đâu …


Anh nào đâu,
muốn đọc trộm thư em
Chỉ là vô tình bất chợt
Tên người gởi lung linh màu xanh nhạt
Hiện trên comp như thách thức... ngạo cười

Đọc thư người, lý trí nói ... xấu ơi...!
Nhưng không đọc, con tim hờn ... thao thức...!
Và lý trí cuối cùng đành khuất phục
Nên bây giờ ... anh hiểu được em hơn

Em,
Chúng ta đều có quá khứ để buồn
Để ưu tư giữa dòng đời trùng lập
Để thêm hương cho đóa hoa hạnh phúc
Để lâu lâu ... lén cười mĩm một mình

Nhưng,
Không thể nào để sống lại bóng hình
Càng không thể nối nhịp cầu liên lạc
Hôm nay... chút chờ mong … dù mờ nhạt
Nhưng ngày mai... ai biết sẽ ra sao

Đời sống vợ chồng êm ấm mãi đâu
Cũng có lúc không cơm lành canh ngọt
Trong mắt em lúc đó
Người chồng... nghĩa đồng tên vua bạo ngược
Còn ai kia... là hoàng tử kiêu hùng

Khoảng cách lớn dần theo những bước chân
Hờn giận
Và anh chồng khờ hết lòng thương vợ
Sẽ buồn hiu ngồi đối bóng thở dài

Em thương ơi,
Vẫn biết men tình muôn thuở men cay
Tình yêu là đuổi bắt
Mà sao anh nghe,
có cái gì vừa mất... !!!


 

Thiên Hùng  Razz

Cám ơn bài thơ của huynh TH   applause
vu vơ vài câu với huynh cho vui, đừng tin TM nhen   :tongue:

Người ta chắc chẳng gì hơn anh cả
Nhưng lý lẽ con tim khó diễn tả thành lời
Phụ nữ nào không thèm muốn một bờ vai
Để tựa gối trong đêm dài vô vọng

Anh nói thương em mà sao anh để bụng
Chẳng nhìn trong mắt ai vỡ vụn mảnh u sầu
Xe bạc lầu vàng em nào có màng đâu
Ngọn lửa ấm nồng buổi đầu sao vội tắt?  

hổng có chồng cũng hổng có trai hic   huhu

“Anh nào quá rảnh ưa hầu hạ
Tài sản vòng vàng một sớ ghi“

chuối rinh về hai câu trên, tỷ TM có biết của ai viết không hỉ? :tongue:
Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

avatar

Tổng số bài gửi : 1678
Registration date : 01/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: " RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG "   Today at 06:20

chuoigia đã viết:
Trà Mi đã viết:
Thiên Hùng đã viết:
Trăng đã viết:
... ...

p/s : Viết vu vơ cho đỡ buồn thôi ạ chứ hông phải cổ súy chiện phụ nữ đòi làm " rau răm" hay làm " ngọn đèn " mà vì vô tình đọc được những câu này nên T gom lại thôi á

... khi "gom lại" phải chăng ... Trăng ...
...  ẩn mình trong đó
Đợi chờ ngày buông bỏ trói buộc nầy
Phương Đông ơi ... nghỉ chơi nhé từ đây ...

... và Trăng với Trà Mi thử nghe tiếng nói từ bên đối diên nha ... Razz


Anh Nào Đâu …


Anh nào đâu,
muốn đọc trộm thư em
Chỉ là vô tình bất chợt
Tên người gởi lung linh màu xanh nhạt
Hiện trên comp như thách thức... ngạo cười

Đọc thư người, lý trí nói ... xấu ơi...!
Nhưng không đọc, con tim hờn ... thao thức...!
Và lý trí cuối cùng đành khuất phục
Nên bây giờ ... anh hiểu được em hơn

Em,
Chúng ta đều có quá khứ để buồn
Để ưu tư giữa dòng đời trùng lập
Để thêm hương cho đóa hoa hạnh phúc
Để lâu lâu ... lén cười mĩm một mình

Nhưng,
Không thể nào để sống lại bóng hình
Càng không thể nối nhịp cầu liên lạc
Hôm nay... chút chờ mong … dù mờ nhạt
Nhưng ngày mai... ai biết sẽ ra sao

Đời sống vợ chồng êm ấm mãi đâu
Cũng có lúc không cơm lành canh ngọt
Trong mắt em lúc đó
Người chồng... nghĩa đồng tên vua bạo ngược
Còn ai kia... là hoàng tử kiêu hùng

Khoảng cách lớn dần theo những bước chân
Hờn giận
Và anh chồng khờ hết lòng thương vợ
Sẽ buồn hiu ngồi đối bóng thở dài

Em thương ơi,
Vẫn biết men tình muôn thuở men cay
Tình yêu là đuổi bắt
Mà sao anh nghe,
có cái gì vừa mất... !!!


 

Thiên Hùng  Razz

Cám ơn bài thơ của huynh TH   applause
vu vơ vài câu với huynh cho vui, đừng tin TM nhen   :tongue:

Người ta chắc chẳng gì hơn anh cả
Nhưng lý lẽ con tim khó diễn tả thành lời
Phụ nữ nào không thèm muốn một bờ vai
Để tựa gối trong đêm dài vô vọng

Anh nói thương em mà sao anh để bụng
Chẳng nhìn trong mắt ai vỡ vụn mảnh u sầu
Xe bạc lầu vàng em nào có màng đâu
Ngọn lửa ấm nồng buổi đầu sao vội tắt?  

hổng có chồng cũng hổng có trai hic   huhu

“Anh nào quá rảnh ưa hầu hạ
Tài sản vòng vàng một sớ ghi“

chuối rinh về hai câu trên, tỷ TM có biết của ai viết không hỉ? :tongue:

cái nì là ... thử lòng thui, chuối ui  :qq: chả lẽ lại nói em theo không thì mất giá quá  Embarassed
Về Đầu Trang Go down
 
" RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG "
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: BIÊN KHẢO, BÌNH LUẬN THƠ VĂN-