Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
KHÚC TÌNH SỬ - Hansy by Hansy Today at 21:12

THƠ TÌNH - Hansy by Hansy Today at 21:11

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 19:59

Thơ THỬ NGHIỆM - Hansy by Hansy Today at 17:34

Thơ BÓNG ĐÁ - Hansy by Hansy Today at 17:33

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Ai Hoa Today at 10:40

Thân chào quý huynh tỷ . lâu không gặp hì hì .... by vancali96 Today at 09:18

Sự thật khoa học đằng sau những “thành ngữ” thời hiện đại by Trà Mi Today at 08:43

Góc sưu tầm trai đẹp by Trà Mi Today at 08:31

7 câu thành ngữ tục ngữ ai cũng quen dùng nhưng toàn bị sai by Trà Mi Today at 08:20

Sau 50 Năm Đọc Lại Quốc Văn Giáo Khoa Thư (GS Trần Văn Chi) by Trà Mi Today at 07:54

Quốc Văn Giáo Khoa Thư by Trà Mi Today at 07:45

Trung Quốc đã bẫy và ép Sri Lanka "hai tay dâng cảng chiến lược" như thế nào? by Trà Mi Today at 07:20

" RAU RĂM NGẮT NGỌN LẠI TRỒNG " by Trà Mi Today at 06:20

BÌNH THƠ - Hansy by Hansy Today at 04:53

HÀO HÙNG SỬ VIỆT by Hansy Today at 04:53

LỀU THƠ NHẠC by Trăng Yesterday at 22:40

Sống … Chết … ( Thân mời các thi hữu cùng nhau cảm tác chủ đề ) by Trăng Yesterday at 22:13

TÌNH BUỒN by lehong Yesterday at 21:24

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Yesterday at 21:10

MỘT CHÚT TIẾU by lehong Yesterday at 21:07

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Yesterday at 20:58

SONG TỬ LẠC LOÀI . by Trăng Yesterday at 13:38

Chợ Cầu Muối của tôi by Trăng Yesterday at 12:42

Cổ học tinh ma : Sự tích về một nửa by Trà Mi Yesterday at 07:59

HOA GIEO TỨ TUYỆT 2 by buixuanphuong09 Yesterday at 04:06

Bộ sưu tập Côn trùng by buixuanphuong09 Yesterday at 03:31

KHƠ RÚT SỐP VÀ VĂN NGHỆ SĨ by Trà Mi Sun 16 Sep 2018, 14:40

VỤ NHÂN VĂN GIAI PHẨM TỪ GÓC NHÌN CỦA ĐẠI TÁ CÔNG AN by Trà Mi Sun 16 Sep 2018, 14:22

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Sun 16 Sep 2018, 14:07

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 SONG TỬ LẠC LOÀI .

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Tác giảThông điệp
Trăng

avatar

Tổng số bài gửi : 557
Registration date : 23/04/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: SONG TỬ LẠC LOÀI .   Wed 05 Sep 2018, 11:31

' Thùng...thùng..trống đánh ngũ liên
Chân bước xuống thuyền, nứơc mắt như mưa "
( 2 câu này của ai, cũng hông nhớ, nhưng chắc chắn hông phải của mình Very Happy Very Happy Very Happy , thấy sếp oánh trống mà nước mắt như mưa , thương đứt ruột)





Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
 

Về Đầu Trang Go down
Ai Hoa

avatar

Tổng số bài gửi : 7769
Registration date : 23/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: SONG TỬ LẠC LOÀI .   Fri 07 Sep 2018, 09:47

Trăng đã viết:
' Thùng...thùng..trống đánh ngũ liên
Chân bước xuống thuyền, nứơc mắt như mưa "
( 2 câu này của ai, cũng hông nhớ, nhưng chắc chắn hông phải của mình Very Happy Very Happy Very Happy , thấy sếp oánh trống mà nước mắt như mưa , thương đứt ruột)

Nhớ được mới là lạ! :bquite:

_________________________


Sông rồi cạn, núi rồi mòn
Thân về cát bụi, tình còn hư không
Về Đầu Trang Go down
Trăng

avatar

Tổng số bài gửi : 557
Registration date : 23/04/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: SONG TỬ LẠC LOÀI .   Fri 07 Sep 2018, 13:33

Ai Hoa đã viết:
Trăng đã viết:
' Thùng...thùng..trống đánh ngũ liên
Chân bước xuống thuyền, nứơc mắt như mưa "
( 2 câu này của ai, cũng hông nhớ, nhưng chắc chắn hông phải của mình Very Happy Very Happy Very Happy , thấy sếp oánh trống mà nước mắt như mưa , thương đứt ruột)

Nhớ được mới là lạ!  :bquite:
Vậy mà T nhớ rồi đó Thầy, nhờ đọc bài " Lính thú đời xưa' của tỉ TM đó Thầy applause
Về Đầu Trang Go down
Trăng

avatar

Tổng số bài gửi : 557
Registration date : 23/04/2014

Bài gửiTiêu đề: BIÊN GIỚI GIỮA LÒNG NGƯỜI   Fri 07 Sep 2018, 13:48

Nhớ ngày trước, đọc bài viết ở conggiao.com, đại khái là trái đất mênh mông là của chung muôn loài sinh vật, nhưng vì nhiều lý do, con người đã dựng rào chắn để sở hữu riêng tư, cho nên cùng loại cỏ xanh ấy, cùng đất đai ấy mà chỉ bước qua lằn ranh giới là đã có sự lệ thuộc khác rồi.
Trộm nghĩ,nào có phải chỉ cây cỏ, đất đai, mà cũng áng mây xanh ấy, cũng vòm trời ấy, cũng dòng nước biển xanh thẳm ấy, người ta cũng dựng lên biên giới vô hình gọi là không phận , hải phận .
Điển hình là cầu Cốc Lếu bắt qua sông Nậm Thi. Ngay chính tại đây, sông Nậm Thi đổ vào sông Hồng, tạo thành ngã 3 sông, cầu ngăn cách Lào Cai ( VN) và Hà Khẩu (Trung Quốc)
Có 1 bài hát về chiếc cầu biên giới này của nhạc sĩ Phạm Duy , hình như bài ' Bên cầu biên giới " , hông biết nhớ đúng hôn ( đầu óc mình như cái lẩu thập cẩm, gì cũng nạp dzô riết rồi gì cũng nhớ mang máng)
  " Người đi chưa hết hương sầu lữ thứ/ Hồn theo cánh gió quên tình xa xưa/ Tuổi xanh như lá thu rụng cuối mùa/ Mộng về đêm đêm khát vừng trán ngây thơ/ Em đến bên tôi một chiều khi nắng phai rồi/ Nắng (ư) ngừng bên chiếc cầu biên giới .."
Khởi đầu bài hát,người nghe cảm nhận được tâm trạng của người trai trẻ, dừng chân tại chiếc cầu biên giới rồi hoài niệm kéo về, hoài niệm về  làng quê tang thương vì chiến tranh, về “ dáng huyền’ của người con gái năm nào và cả ước mơ phiêu du khắp nơi  và tác giả lại ngậm ngùi vì thời gian trôi nhưng những ước mơ, hy vọng đều ở lại
Nguyên nhân từ đâu, có phải vì “ đời tôi sao vẫn còn biên giới ’,  chính biên giới ấy làm cho “ nắng ngừng  ”, ngậm ngùi quá, biên giới định hình làm ngay cả tia nắng vô tư mang sự ấm áp đến cho loài người phải e dè, lo lắng, chẳng biết phải bộc lộ, ban phát phía lề nào ..
Có những biên giới “bẩm sinh” như biên giới của tuổi thọ, của trí thông minh, bên cạnh đó, còn có biên giới “nhân tạo” như biên giới  giữa giàu và nghèo,giữa lòng tự trọng và vô liêm sỉ, biên giới giữa thắng cuộc và thua cuộc…. Để rồi người không đến được với nhau, vì giữa người này với người khác đã có những cách ngăn của biên giới. Dựng biên giới trên đất liền, trên không trung, ngoài biển khơi, và dựng biên giới trong lòng người, giữa người với người, hai hành động ấy cũng đâu có khác gì nhau
Biên giới ấy, có thể hữu hình như vòng kẽm gai, chốt biên phòng, có thể vô định hình nhưng đều mang ý nghĩa phân chia, cách biệt, “lim” – giới hạn trong toán học - ko thể nào phá bỏ khi người cố tình dựng lên, để muôn đời người phải đau xót mà chấp nhận  “ chỉ là thương nhớ/ Mộng bền năm xưa/ Chỉ là mơ qua “
Buồn kinh khủng
Có ai đó hôn,  " kí " mình cái nhè nhẹ cho tỉnh đi .

Về Đầu Trang Go down
Trà Mi

avatar

Tổng số bài gửi : 1678
Registration date : 01/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: SONG TỬ LẠC LOÀI .   Sun 09 Sep 2018, 09:10

Trăng đã viết:
Nhớ ngày trước, đọc bài viết ở conggiao.com, đại khái là trái đất mênh mông là của chung muôn loài sinh vật, nhưng vì nhiều lý do, con người đã dựng rào chắn để sở hữu riêng tư, cho nên cùng loại cỏ xanh ấy, cùng đất đai ấy mà chỉ bước qua lằn ranh giới là đã có sự lệ thuộc khác rồi.
Trộm nghĩ,nào có phải chỉ cây cỏ, đất đai, mà cũng áng mây xanh ấy, cũng vòm trời ấy, cũng dòng nước biển xanh thẳm ấy, người ta cũng dựng lên biên giới vô hình gọi là không phận , hải phận .
Điển hình là cầu Cốc Lếu bắt qua sông Nậm Thi. Ngay chính tại đây, sông Nậm Thi đổ vào sông Hồng, tạo thành ngã 3 sông, cầu ngăn cách Lào Cai ( VN) và Hà Khẩu (Trung Quốc)
Có 1 bài hát về chiếc cầu biên giới này của nhạc sĩ Phạm Duy , hình như bài ' Bên cầu biên giới " , hông biết nhớ đúng hôn ( đầu óc mình như cái lẩu thập cẩm, gì cũng nạp dzô riết rồi gì cũng nhớ mang máng)
  " Người đi chưa hết hương sầu lữ thứ/ Hồn theo cánh gió quên tình xa xưa/ Tuổi xanh như lá thu rụng cuối mùa/ Mộng về đêm đêm khát vừng trán ngây thơ/ Em đến bên tôi một chiều khi nắng phai rồi/ Nắng (ư) ngừng bên chiếc cầu biên giới .."
Khởi đầu bài hát,người nghe cảm nhận được tâm trạng của người trai trẻ, dừng chân tại chiếc cầu biên giới rồi hoài niệm kéo về, hoài niệm về  làng quê tang thương vì chiến tranh, về “ dáng huyền’ của người con gái năm nào và cả ước mơ phiêu du khắp nơi  và tác giả lại ngậm ngùi vì thời gian trôi nhưng những ước mơ, hy vọng đều ở lại
Nguyên nhân từ đâu, có phải vì “ đời tôi sao vẫn còn biên giới ’,  chính biên giới ấy làm cho “ nắng ngừng  ”, ngậm ngùi quá, biên giới định hình làm ngay cả tia nắng vô tư mang sự ấm áp đến cho loài người phải e dè, lo lắng, chẳng biết phải bộc lộ, ban phát phía lề nào ..
Có những biên giới “bẩm sinh” như biên giới của tuổi thọ, của trí thông minh, bên cạnh đó, còn có biên giới “nhân tạo” như biên giới  giữa giàu và nghèo,giữa lòng tự trọng và vô liêm sỉ, biên giới giữa thắng cuộc và thua cuộc…. Để rồi người không đến được với nhau, vì giữa người này với người khác đã có những cách ngăn của biên giới. Dựng biên giới trên đất liền, trên không trung, ngoài biển khơi, và dựng biên giới trong lòng người, giữa người với người, hai hành động ấy cũng đâu có khác gì nhau
Biên giới ấy, có thể hữu hình như vòng kẽm gai, chốt biên phòng, có thể vô định hình nhưng đều mang ý nghĩa phân chia, cách biệt, “lim” – giới hạn trong toán học - ko thể nào phá bỏ khi người cố tình dựng lên, để muôn đời người phải đau xót mà chấp nhận  “ chỉ là thương nhớ/ Mộng bền năm xưa/ Chỉ là mơ qua “
Buồn kinh khủng
Có ai đó hôn,  " kí " mình cái nhè nhẹ cho tỉnh đi .


vô lớp thầy   bash   cho vài cái tỉnh liền Trăng ui   lol2
Về Đầu Trang Go down
Trăng

avatar

Tổng số bài gửi : 557
Registration date : 23/04/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: SONG TỬ LẠC LOÀI .   Sun 09 Sep 2018, 16:02

Trà Mi đã viết:
Trăng đã viết:
Nhớ ngày trước, đọc bài viết ở conggiao.com, đại khái là trái đất mênh mông là của chung muôn loài sinh vật, nhưng vì nhiều lý do, con người đã dựng rào chắn để sở hữu riêng tư, cho nên cùng loại cỏ xanh ấy, cùng đất đai ấy mà chỉ bước qua lằn ranh giới là đã có sự lệ thuộc khác rồi.
Trộm nghĩ,nào có phải chỉ cây cỏ, đất đai, mà cũng áng mây xanh ấy, cũng vòm trời ấy, cũng dòng nước biển xanh thẳm ấy, người ta cũng dựng lên biên giới vô hình gọi là không phận , hải phận .
Điển hình là cầu Cốc Lếu bắt qua sông Nậm Thi. Ngay chính tại đây, sông Nậm Thi đổ vào sông Hồng, tạo thành ngã 3 sông, cầu ngăn cách Lào Cai ( VN) và Hà Khẩu (Trung Quốc)
Có 1 bài hát về chiếc cầu biên giới này của nhạc sĩ Phạm Duy , hình như bài ' Bên cầu biên giới " , hông biết nhớ đúng hôn ( đầu óc mình như cái lẩu thập cẩm, gì cũng nạp dzô riết rồi gì cũng nhớ mang máng)
  " Người đi chưa hết hương sầu lữ thứ/ Hồn theo cánh gió quên tình xa xưa/ Tuổi xanh như lá thu rụng cuối mùa/ Mộng về đêm đêm khát vừng trán ngây thơ/ Em đến bên tôi một chiều khi nắng phai rồi/ Nắng (ư) ngừng bên chiếc cầu biên giới .."
Khởi đầu bài hát,người nghe cảm nhận được tâm trạng của người trai trẻ, dừng chân tại chiếc cầu biên giới rồi hoài niệm kéo về, hoài niệm về  làng quê tang thương vì chiến tranh, về “ dáng huyền’ của người con gái năm nào và cả ước mơ phiêu du khắp nơi  và tác giả lại ngậm ngùi vì thời gian trôi nhưng những ước mơ, hy vọng đều ở lại
Nguyên nhân từ đâu, có phải vì “ đời tôi sao vẫn còn biên giới ’,  chính biên giới ấy làm cho “ nắng ngừng  ”, ngậm ngùi quá, biên giới định hình làm ngay cả tia nắng vô tư mang sự ấm áp đến cho loài người phải e dè, lo lắng, chẳng biết phải bộc lộ, ban phát phía lề nào ..
Có những biên giới “bẩm sinh” như biên giới của tuổi thọ, của trí thông minh, bên cạnh đó, còn có biên giới “nhân tạo” như biên giới  giữa giàu và nghèo,giữa lòng tự trọng và vô liêm sỉ, biên giới giữa thắng cuộc và thua cuộc…. Để rồi người không đến được với nhau, vì giữa người này với người khác đã có những cách ngăn của biên giới. Dựng biên giới trên đất liền, trên không trung, ngoài biển khơi, và dựng biên giới trong lòng người, giữa người với người, hai hành động ấy cũng đâu có khác gì nhau
Biên giới ấy, có thể hữu hình như vòng kẽm gai, chốt biên phòng, có thể vô định hình nhưng đều mang ý nghĩa phân chia, cách biệt, “lim” – giới hạn trong toán học - ko thể nào phá bỏ khi người cố tình dựng lên, để muôn đời người phải đau xót mà chấp nhận  “ chỉ là thương nhớ/ Mộng bền năm xưa/ Chỉ là mơ qua “
Buồn kinh khủng
Có ai đó hôn,  " kí " mình cái nhè nhẹ cho tỉnh đi .


vô lớp thầy   bash   cho vài cái tỉnh liền Trăng ui   lol2
Thầy " kí" là hết tỉnh luôn á tỉ
Về Đầu Trang Go down
Trăng

avatar

Tổng số bài gửi : 557
Registration date : 23/04/2014

Bài gửiTiêu đề: VÙNG ĐẤT KHÔNG BAO GIỜ NÓI TIẾNG " YÊU ".   Thu 13 Sep 2018, 11:12

Vùng đất ấy hầu như không ngủ, lúc nào cũng ồn ào, sôi động
Vùng đất ấy là nơi “ đất lành chim đậu" không mang tính kỳ thị, là nơi tiếp nhận, chắt lọc, hấp thụ tinh hoa văn hoá nhân loại từ Đông sang Tây, từ khối các nước xã hội chủ nghĩa cho đến khối các nước tư bản chủ nghĩa .
Tóm lại, đó là vùng đất sinh động và giàu sức sống
Cư dân của vùng đất ấy hào hiệp, rộng lòng, ngay thẳng, sòng phẳng và tình nghĩa , phần lớn ham làm giàu nhưng không khinh người nghèo, không thờ người giàu và quyền lực. Họ sống rất thoáng nhưng không dễ dãi, khi chưa hiểu nhiều về người nào đó, họ lạnh lung, khép kín, mặc kệ, nhưng khi hiểu rồi, họ mở lòng, nhiệt tình hết mức
Cư dân ở vùng dất ấy không bao giờ nói được tiếng “ yêu”, họ chỉ biết “ thương” mà thôi.
Bởi vì theo lời của 1 cư dân thì “Yêu là Cảm Xúc và Thương là Cảm Nhận. Cảm Xúc có thể lúc này lúc khác. Cảm Nhận thì định vị lâu dài.
Yêu là muốn Đi theo. Thương là muốn Đi Cùng. Đi Theo rồi cũng mỏi gối chùn chân. Đi Cùng thì sẽ đồng hành đồng điệu.
Yêu là Khát khao. Thương là Chờ đợi. Khát khao có thể tiếp cho ta năng lượng nhưng mong manh, còn Chờ Đợi lại khiến ta vững tâm."
Đơn giản mà lai phức tạp, đơn giản như vùng đất chỉ 2 mùa : mưa, nắng nhưng phức tạp vì bao điều có thể xảy ra chỉ với 2 mùa này
Tất cả đủ để khi xa vùng đất thân yêu ấy, người ta chỉ biết nhớ và mong về quá, Saigon ơi..
Về Đầu Trang Go down
Trăng

avatar

Tổng số bài gửi : 557
Registration date : 23/04/2014

Bài gửiTiêu đề: NÕI CÔ ĐƠN CỦA SỐ NGUYÊN TỐ.   Yesterday at 13:38

Đó là tựa đề cuốn sách đọc sáng nay .

https://truyenfull.vn/noi-co-don-cua-cac-so-nguyen-to/

Nội dung hay bình thường nhưng tựa đề hay lạ .
Thế nào là số nguyên tố nhỉ ?
Theo toán học, số nguyên tố là số tự nhiên lớn hơn 1 , chỉ chia hết cho 1 và cho chính nó, những số còn lại là hợp số
Ví du :
N = 0,1,2,3,4,5,6,7,8,9...
Trong đó 2,3,5,7..là số nguyên tố
Tại sao số nguyên tố lại cô đơn ?
Nhớ hồi còn đi học, Thầy Vịnh đã hỏi cả lớp " Cô đơn và cô độc khác nhau ra sao ?' , chỉ có mỗi nhỏ Hạnh trả lời đúng ý thầy " Cô độc là nơi ta ở ko có ai , còn cô đơn là quanh ta có rất nhiều người nhưng ta luôn cảm thấy cô độc "
Số nguyên tố ko cô độc, vì ở trong tập hợp N số tự nhiên, có rất nhiều hợp số và các số nguyên tố khác vây quanh
Nhưng số nguyên tố chắc chắn cô đơn vì mọi việc chỉ có thể chia sẻ, dựa dẫm cho 1 và chính bản thân nó, mà số 1 đang ghét ấy luôn hờ hững, kiêu ngạo , ko bao giờ chia sẻ được gì với nó , và lại số 1 còn bận phải tròn nhiệm vụ cho số khác chia sẻ
Có ý kiến cho rằng vậy tại sao 2 số nguyên tố ko tìm đến nhau, 2 nỗi cô đơn sẽ hòa loãng, cân bằng ?
Khó lắm ạ, vì  giữa 2 số nguyên tố luôn luôn có hợp số xen giữa, hợp số ấy là hiện thân của định kiến, của tập tục lề thói bao đời và cũng có thể là hiện thân của sự rụt rè cố hữu của số nguyên tố
Vì vậy, số nguyên tố muôn đời cô đơn , cũng đáng !
Về Đầu Trang Go down
 
SONG TỬ LẠC LOÀI .
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Tùy bút, nhật ký, truyện ngắn-