IndexTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 12:23

Chân dung hay chân tướng nhà văn - Nhật Tuấn by Trà Mi Yesterday at 14:25

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Yesterday at 14:23

Chân dung nhà văn - Xuân Sách by Trà Mi Yesterday at 14:14

NHÀ VĂN NHẬT TIẾN :"Nắng Sài Gòn . . . ai đi còn thấy mát ?" by Trà Mi Yesterday at 09:18

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Yesterday at 01:20

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn toàn tập by thanhtracnguyenvan Tue 25 Jul 2017, 16:44

SỨc sống cuối đời by buixuanphuong09 Tue 25 Jul 2017, 15:50

TẬP VỊNH SỬ by buixuanphuong09 Tue 25 Jul 2017, 15:46

Thơ Tùng Văn by Tung Van Tue 25 Jul 2017, 15:43

Người Em Gái Da Vàng by Viễn Phương Tue 25 Jul 2017, 10:28

Thân chào quý huynh tỷ . lâu không gặp hì hì .... by vancali96 Tue 25 Jul 2017, 07:34

Câu đối NGỰA by HanSiNguyen Mon 24 Jul 2017, 10:19

HSN : CHIỀU by HanSiNguyen Mon 24 Jul 2017, 10:15

ROCK-TWIST-CHACHA-PASODOBLE... by HanSiNguyen Mon 24 Jul 2017, 10:11

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Sun 23 Jul 2017, 21:56

Ghi danh tham gia lớp thơ Đường Luật by Cẩn Vũ Sat 22 Jul 2017, 12:20

Trang thơ Tú_Yên (P2) by Tú_Yên tv Fri 21 Jul 2017, 10:57

THI PHÁP THƠ ĐƯỜNG LUẬT HAY LUẬT THI (cận thể) VÀ CỔ PHONG (cổ thể) - Khải Chính Phạm Kim Thư by Trà Mi Fri 21 Jul 2017, 08:32

Cá hồi nướng đào by Shiroi Fri 21 Jul 2017, 04:26

Nhờ Admin và kỹ thuật giúp đỡ by Y Nhi Fri 21 Jul 2017, 02:37

THƠ VUI CẨN VŨ. by Cẩn Vũ Tue 18 Jul 2017, 20:10

MONG NGÀY HẠNH PHÚC (MT-142-143) by Ntd Mon 17 Jul 2017, 15:25

Họa Thơ Gió Bụi : Ừ by Gió Bụi Sun 16 Jul 2017, 23:14

NGHĨA MẸ ƠN THẦY (MT-140-141) by Ntd Fri 14 Jul 2017, 16:27

MÌNH BẤT LỰC by Ma Nu Fri 14 Jul 2017, 01:11

BUỒN TÀN THU by HanSiNguyen Thu 13 Jul 2017, 16:12

Hơn 3.000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu by phambachieu Thu 13 Jul 2017, 12:41

Thơ Tú_Yên - Quê Hương by Tú_Yên tv Thu 13 Jul 2017, 12:41

Thơ Tú_Yên by Tú_Yên tv Thu 13 Jul 2017, 12:38

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Share | 
 

 CHẾT MỘT HỒN THƠ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Phương Nguyên

avatar

Tổng số bài gửi : 1067
Registration date : 23/03/2013

Bài gửiTiêu đề: CHẾT MỘT HỒN THƠ   Fri 06 Jan 2017, 14:29

Chết Một Hồn Thơ

Nắng thả cụm vàng mơ
Nhà ai cửa khép hờ
Đầu hiên ong kết tổ
Áp mái nhện cài tơ
Giận kẻ lười chân lại
Thương em mỏi mắt chờ
Sầu cao hơn đỉnh núi
Giết chết một hồn thơ

Phương Nguyên
06/01/2017
Về Đầu Trang Go down
HanSiNguyen

avatar

Tổng số bài gửi : 2503
Registration date : 12/10/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: CHẾT MỘT HỒN THƠ   Fri 06 Jan 2017, 16:07

Phương Nguyên đã viết:
Chết Một Hồn Thơ

Nắng thả cụm vàng mơ
Nhà ai cửa khép hờ
Đầu hiên ong kết tổ
Áp mái nhện cài tơ
Giận kẻ lười chân lại
Thương em mỏi mắt chờ
Sầu cao hơn đỉnh núi
Giết chết một hồn thơ

Phương Nguyên
06/01/2017
 
 
 
:bong: rose :hoa:

CHẾT MỘT HỒN THƠ

Thơ Phương Nguyên
Nhạc Hàn Sĩ Nguyên

Diễn tấu SHANIA




CA TỪ

CHẾT MỘT HỒN THƠ
GM 80 - Shania

Nắng thả cụm vàng mơ
Nhà ai cửa khép hờ
Đầu hiên ong kết tổ
Áp mái nhện cài tơ
Giận kẻ lười chân lại
Thương em mỏi mắt chờ
Sầu cao hơn đỉnh núi
Giết chết một hồn thơ

Giết chết một hồn thơ
Thương em mỏi mắt chờ
Sầu cao hơn đỉnh núi
Ngõ vắng buồn hoang sơ
Áp mái nhện cài tơ
Nhà ai cửa khép hờ
Đầu hiên ong kết tổ
Nắng thả cụm vàng mơ

Nắng thả cụm vàng mơ
Nhà ai cửa khép hờ
Đầu hiên ong kết tổ
Áp mái nhện cài tơ
Giận kẻ lười chân lại
Thương em mỏi mắt chờ
Sầu cao hơn đỉnh núi
Giết chết một hồn thơ


Phương Nguyên
HSN-46-1353
06/01/2017


:bong: rose :hoa:
Về Đầu Trang Go down
http://www.youtube.com/hsn2k3
Phương Nguyên

avatar

Tổng số bài gửi : 1067
Registration date : 23/03/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: CHẾT MỘT HỒN THƠ   Sat 07 Jan 2017, 08:51

HanSiNguyen đã viết:
Phương Nguyên đã viết:
Chết Một Hồn Thơ

Nắng thả cụm vàng mơ
Nhà ai cửa khép hờ
Đầu hiên ong kết tổ
Áp mái nhện cài tơ
Giận kẻ lười chân lại
Thương em mỏi mắt chờ
Sầu cao hơn đỉnh núi
Giết chết một hồn thơ

Phương Nguyên
06/01/2017
  
 
 
:bong: rose :hoa:

CHẾT MỘT HỒN THƠ

Thơ Phương Nguyên
Nhạc Hàn Sĩ Nguyên

Diễn tấu SHANIA




CA TỪ

CHẾT MỘT HỒN THƠ
GM 80 - Shania

Nắng thả cụm vàng mơ
Nhà ai cửa khép hờ
Đầu hiên ong kết tổ
Áp mái nhện cài tơ
Giận kẻ lười chân lại
Thương em mỏi mắt chờ
Sầu cao hơn đỉnh núi
Giết chết một hồn thơ

Giết chết một hồn thơ
Thương em mỏi mắt chờ
Sầu cao hơn đỉnh núi
Ngõ vắng buồn hoang sơ
Áp mái nhện cài tơ
Nhà ai cửa khép hờ
Đầu hiên ong kết tổ
Nắng thả cụm vàng mơ

Nắng thả cụm vàng mơ
Nhà ai cửa khép hờ
Đầu hiên ong kết tổ
Áp mái nhện cài tơ
Giận kẻ lười chân lại
Thương em mỏi mắt chờ
Sầu cao hơn đỉnh núi
Giết chết một hồn thơ


Phương Nguyên
HSN-46-1353
06/01/2017


:bong: rose :hoa:

PN cảm ơn anh HSN nhiều. Chúc anh luôn vui, mạnh!
Về Đầu Trang Go down
Phương Nguyên

avatar

Tổng số bài gửi : 1067
Registration date : 23/03/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: CHẾT MỘT HỒN THƠ   Sun 08 Jan 2017, 09:17

Chết Một Hồn Thơ

Tác giả: Phương Nguyên

Nắng thả cụm vàng mơ
Nhà ai cửa khép hờ
Đầu hiên ong kết tổ
Áp mái nhện cài tơ
Giận kẻ lười chân lại
Thương em mỏi mắt chờ
Sầu cao hơn đỉnh núi
Giết chết một hồn thơ.

Cảm nhận: Phạm Tuyến

Bài thơ ngũ ngôn rất nhẹ nhàng nhưng lại chứa đầy tâm trạng. Chính vận được gieo vần “ơ”, nó khiến những dòng thơ đầy ắp tâm trạng ấy không hề nặng nề nhưng nỗi lòng của tác giả được thể hiện thật sâu sắc, thật diễn cảm, thật lay động lòng người, đó là một nỗi buồn, một nỗi buồn mà rất thơ, nó như níu ta lại để ta cùng đồng cảm, muốn cùng sẻ chia, tâm sự…
4 câu thơ đầu cảnh vật được hiện nên thật mộc mạc, yên bình:

“Nắng thả cụm vàng mơ
Nhà ai cửa khép hờ
Đầu hiên ong kết tổ
Áp mái nhện cài tơ”

Đó là những gì vẫn xảy ra thường ngày nhưng khi đi qua cái nhìn của tác giả nó bỗng trở nên thật đẹp, thật nhẹ nhàng, thật mượt mà. “Nắng thả cụm vàng mơ”, câu đầu tiên mở ra một không gian rộng với màu vàng mơ của nắng, nắng không chói lọi, cũng không rực rỡ, mà là nắng vàng mơ, câu thơ không đặc tả màu sắc nhưng cái màu của cảnh lại như hiện lên thật rõ ràng, một câu thơ thật đẹp, cái đẹp của cảnh cũng là cái đẹp của hồn người, một cái nhìn rất nghệ sĩ. Từ không gian rộng ấy, nó đã thu dần lại trong khung cửa nhà ai “nhà ai cửa khép hờ” cửa khép hờ phải chăng là sự chờ đợi, ngóng trông một điều gì đó, hay một sự mong mỏi, mà lòng người vẫn chưa muốn nói ra. Nó cũng làm ta nhớ đến khung cảnh của làng quê Bắc bộ yên bình mỗi buổi trưa, khi mọi người đang còn nghỉ ngơi, cửa khép hờ… Trên cái nền cảnh vàng mơ của bức tranh, có “đầu hiên”, có “áp mái” đó là những góc nhỏ của ngôi nhà mà nếu không dừng lại để quan sát, để để ý thì khung cảnh ấy hiếm khi lọt vào tầm mắt của mỗi người, những hoạt động diễn ra không hề ồn ào, rộn rã, đã hiện lên qua con mắt quan sát tinh tế: “ong kết tổ” và “nhện cài tơ”. Giữa cái cuộc sống ồn ào và hối hả kia, nếu lòng người không chất chứa những tâm trạng thì liệu cảnh có đi vào hồn người nên thơ được như vậy, hay nói cách khác, chính khung cảnh ấy đã làm nền cho một bức tranh đầy ắp nỗi lòng của 4 dòng thơ sau:

“Giận kẻ lười chân lại
Thương em mỏi mắt chờ
Sầu cao hơn đỉnh núi
Giết chết một hồn thơ”

Ta thắc mắc, tác giả Phương Nguyên lúc này đang đứng ở đâu trong bức tranh rất đẹp, rất thơ mà nhuốm màu tâm trạng kia? Có lẽ là khung cửa sổ, vào một buổi trưa của mùa đông không lạnh, hướng ánh mắt mong mỏi, đợi chờ của mình ra ngoài ngõ…thấp thỏm đi ra rồi lại vào nhà…cửa vẫn khép hờ… chờ đợi…ta cũng thấy thật đắt khi nhà thơ sử dụng hình ảnh “nhện cài tơ”, để ta bất giác nhớ đến câu thơ trong bài ca dao: “buồn trông con nhện chăng tơ, nhện ơi nhện hỡi nhện chờ mối ai” và chợt nhận ra những dòng tâm trạng đang len lỏi trong mạch thơ kia...chúng đã được âm thầm thổ lộ, hé mở… ngòi bút tả cảnh mà gợi tình, nỗi lòng hư mà thực…để đọc xong 4 câu đầu, ta mới chỉ dám nghi vấn...nhưng nghi vấn ấy không hề chệch hướng, nó đã được khẳng định trong 4 câu thơ cuối bài. Tâm trạng đã hiện lên thật rõ ràng…bức tranh của cảnh vật đã nhường chỗ cho bức tranh tâm trạng

“Giận kẻ lười chân lại
Thương em mỏi mắt chờ”

“Giận kẻ lười chân lại”, có phải là người mà tác giả đã ngóng trông, chờ đơi, đã đi ra rồi lại đi vào, thấp thỏm…còn “thương em mỏi mắt chờ” có phải là thương mình đã chờ đợi mỏi mắt…trong cái giận, cái thương ấy nó cũng dịu dàng, nó cũng tế nhị, mang đậm tâm hồn của người phụ nữ Á Đông truyền thống…nó cũng nhẹ nhàng như bức tranh êm đềm đã hiện ra ở những câu thơ trước vậy…rồi ta liên tưởng đến hình ảnh cửa khép hờ ở câu hai… có phải chăng là cánh cửa thực hay cũng đồng thời là cánh cửa của tâm hồn, của cảm xúc…đã luôn chờ đợi, mong ngóng…một điều gì đó. “mỏi mắt chờ” và “cửa khép hờ” là hai ý thơ vô cùng ăn khớp…mà có lẽ tác giả đã thật khéo léo khi sắp đặt cùng nhau. Thơ đường luật vốn rất chặt chẽ về vần, về luật, mà ý thơ lại rất liền mạch và logic, quả không phải chuyện dễ dàng. Hai từ mỏi mắt nó đã diễn tả một sự chờ đợi, sự ngóng trông mòn mỏi…ánh mắt không ngừng dõi theo về một hướng, mong mỏi, chất chứa những nỗi lòng. Để rồi đến hai câu cuối bài thì những nỗi lòng ấy dâng lên chất ngất:

“Sầu cao hơn đỉnh núi
Giết chết một hồn thơ”

Thì ra là một nỗi buồn, nỗi sầu vẫn luôn cất giấu trong lòng, mà chính ta cũng chỉ biết được nó lớn cỡ nào khi đọc đến 2 câu cuối…Nỗi sầu dồn nén, chất chứa bấy lâu mà tác giả không dãi bày, để trút bỏ…Cái giận cái thương ở những câu trên không còn là vô cớ…không còn là “giận thì giận mà thương thì thương” như trong Hò ví dặm nữa mà nó vừa là nguyên nhân, vừa là hệ quả của cái sầu… Nếu những câu trên nỗi sầu vẫn còn chưa thực rõ ràng, nó chỉ xuất hiện mờ ảo…thì đến hai câu kết như cô đọng lại, vỡ òa,…“ giết chết một hồn thơ” ta đã thấy được là tâm trạng tác giả đang rất buồn… rất buồn… mà theo quan điểm chủ quan của tác giả Phương Nguyên thì nó đã “giết chết một hồn thơ”. Đó là cảm xúc của tác giả còn trong mắt người đọc, trong lòng người đọc thì hồn thơ ấy không những đang tồn tại mà nó còn chuyên chở rất thành công cái cảm xúc hiện hữu ngay lúc này, để người đọc không khỏi ngỡ ngàng, bàng hoàng. Tại sao? Hồn thơ của tác giả Phương Nguyên luôn rất dí dỏm, hài hước và vô cùng sâu sắc, hiếm khi lại thấm đẫm tâm trạng như vậy? Vì thơ vốn là phương tiện để truyền tải nỗi lòng một cách chân thực nhất…nên ta thắc mắc có điều gì làm cho tác giả lại buồn, lại sầu…cao hơn “đỉnh núi” được? Để ta đồng cảm, để ta muốn sẻ chia, muốn động viên, khích lệ…
Một bài thơ ngũ ngôn bát cú rất ngắn gọn nhưng nó lại truyền tải thật thành công tâm trạng của tác giả Phương Nguyên. Nó cũng là minh chứng cho ngòi bút đầy cuốn hút và một tâm hồn thật đẹp, thật tinh tế. Có lẽ vậy mà những độc giả yêu quý tác giả Phương Nguyên khi đọc được bài thơ lại muốn dừng lại, comment, inbox hay nhấc máy lên gọi điện để hỏi một câu “cô Phương Nguyên ơi, cô vẫn ổn chứ?” Và cũng càng thêm yêu quý tác giả Phương Nguyên hơn bao giờ hết…để lại tiếp tục dõi theo, tiếp tục chờ đợi những tiếng lòng vô cùng chân thành và sâu sắc của cô.

Phạm Tuyến
Hà Nội, ngày 07/01/2017
Về Đầu Trang Go down
 
CHẾT MỘT HỒN THƠ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN THƠ :: THƠ ĐƯỜNG LUẬT VÀ BIẾN THỂ ::  Lều cỏ :: Phương Nguyên-