Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Today at 00:19

Truyện xưa - Ái Hoa by Trà Mi Yesterday at 22:28

TÌNH BUỒN by lehong Yesterday at 22:10

MỘT CHÚT TIẾU by lehong Yesterday at 22:01

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Trà Mi Yesterday at 21:56

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Yesterday at 21:50

KIM DUNG GIỮA ĐỜI TÔI - VŨ ĐỨC SAO BIỂN by Trà Mi Yesterday at 21:44

Thế giới Tình yêu by nguoidienviyeunguoi Yesterday at 21:18

Sau 50 Năm Đọc Lại Quốc Văn Giáo Khoa Thư (GS Trần Văn Chi) by Trà Mi Yesterday at 21:14

Quốc Văn Giáo Khoa Thư by Trà Mi Yesterday at 21:02

So Sánh Hà Nội-Sài Gòn by Trà Mi Yesterday at 20:52

Tứ đại mỹ nhân Saigon by Trà Mi Yesterday at 20:28

Tìm hiểu về Tử thần - Sứ giả của cái chết by Ai Hoa Yesterday at 10:27

Saigon thuở đầu đi khai hoang by Trà Mi Yesterday at 09:57

SỰ GiÁO DỤC VÀ THI CỬ QUA CÁC THỜI ĐẠI Ở VIỆT NAM by Trà Mi Yesterday at 09:44

CHUYỆN NGHỀ .. by Trà Mi Yesterday at 09:32

Tù nhân lương tâm Nguyễn Ngọc Như Huỳnh (blogger Mẹ Nấm) được trả tự do. by tvqm Yesterday at 09:05

Miền Nam Mến Yêu by Trà Mi Yesterday at 08:43

Trí thức miền Nam sau 75 by Trà Mi Yesterday at 08:25

Sài Gòn & Những tên đường by Trà Mi Yesterday at 08:22

Hoa gieo tứ tuyệt 3 by buixuanphuong09 Yesterday at 05:42

Bộ sưu tập Côn trùng by buixuanphuong09 Yesterday at 05:14

Thơ Hoàng Liên Sơn by Hoàng Liên Sơn Thu 18 Oct 2018, 22:37

Đường từ mía lau by thanhsingle Thu 18 Oct 2018, 21:26

HOẢNG CHƯA NÊN BÚNG GIẬU by Ma Nu Thu 18 Oct 2018, 20:33

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Wed 17 Oct 2018, 16:37

Đức Phật Nói Nhân Quả by mytutru Wed 17 Oct 2018, 13:56

Cảm Cười...chơi by nguoidienviyeunguoi Wed 17 Oct 2018, 13:24

THÁNH GIÓNG DẸP GIẶC ÂN by Ma Nu Wed 17 Oct 2018, 10:19

TẾU VUI : XIN LỬA by Ma Nu Wed 17 Oct 2018, 10:06

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Đồng Tiền Giả

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1602
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồng Tiền Giả   Thu 09 Jun 2016, 10:15

Chương 11



Gần 9 giờ, tôi đã có mặt tại "Tổng Hành Dinh". Vào phòng thí nghiệm tôi thấy Trí dang đi lò cò 1 chân . Nhìn xuống, anh chí còn mang có mỗi 1 chiếc giày . Tôi thở không ra hơi:
- Cái gì lạ vậy ?
- Tới xem này, tới đây, Chiêm!
Anh kéo tôi tới 1 cái bục gỗ, bên trên đặt ống kính hiển vi, ống kính anh đã dùng để soi đồng tiền giả hôm trước . 1 chiếc giày của anh nằm úp sấp trên mặt gương phẳng ngay đầu ống kính.
- Ngó vào đó coi đi, Chiêm! Và nói cho mình biết là Chiêm thấy cái gì lạ!
Theo lời, tôi ngó qua ống kính thì chỉ thấy 1 góc đế giày . Đế giày bằng cao su như trăm ngàn cái đế cao su khác . Á, á... có, có! Tôi đã thấy 1, á, nhiều cái gì là lạ:
- Thấy, thấy! Mình thấy nhiều mảnh kim khí vụn...
- Đúng, đúng là những mảnh thép vụn . Đúng là thép vụn nạo ra từ những... cái lỗ đồ khuôn đúc đồng tiền cổ đó!
Tôi gần như hét lên:
- Trí! Trí! Nhưng mà...
- Đúng đó, Chiêm ơi! Mình đã đạp dính những mảnh thép vụn này tại gian hàng phía sau nhà lão Sáu Goòng đấy . Như vậy nghĩa là khi ngó qua cửa sổ, chúng mình trông thấy lão đúng là lúc lão đang gọt đẽo cái khuôn đúc tiền giả đó . Hà! Tụi mình dò đường đúng rồi đó nghe!
Tôi hứng trí:
- Và trước khi ra đi lão đã cẩn thận cất dấu bộ khuôn đó đi và chỉ bầy biện cái đồng hồ cà khổ đó ra, làm bộ như đang dở sửa chữa cái đồng hồ chỉ đáng vất đi đó . Ha! Lão này cũng quá xá thiệt tình, heng!... Vậy bây giờ tụi mình định tính sao đây ?
- Còn phải tính gì nữa! Chỉ có việc làm lại, lục lọi 1 phen nữa cho thật kỹ lưỡng, chứ không lơ mơ như lần trước đâu!
Bất giác tôi vỗ tay reo:
- À! Ông Đặng Lân! Phải báo cho ông biết tin này mới được . Và chắc chắn ông sẽ giúp cho tụi mình được 1 tay thật ngon lành!
Trí đồng ý:
- Đúng rồi! Sáng mai chúng mình sẽ tìm tới ông Đăng Lân! 9 giờ! 9 giờ sáng mai CT3 phải có mặt tại đây! Chúng mình sẽ lục tìm trong số điện thoại cái danh hiệu "Đặng Lân", mua bán nhà cửa, vườn tược, đất đai là thế nào cũng có.
Chết thật! Bây giờ tôi mới chợt nhớ ra là ông Đặng Lân đã quên không cho tụi tôi địa chỉ! Nhưng Trí, Trí không để sót 1 chi tiếc nào.
Sáng hôm sau, gần 10 giờ, 2 anh em đã tới Thủ Đức . Trí rỉ tai tôi bảo đạp xe né tránh con đường qua nhà bé Thơ . Tôi ngẫm nghĩ muốn bật cười cho cái "tật" quá cẩn thận của anh . Nhưng chỉ mấy phút sau tôi đã thấy rằng cái tật ấy lại là 1 đức tính tốt quá . Đúng lúc chúng tôi lái xe đạp vào con đường tới hãng của ông Đặng Lân thì đột nhiên, Trí tóm chặt lấy cánh tay tôi làm tôi suýt ngã lộn mèo xuống . Tôi bực quá, la lên:
- Ô kìa! Làm gì vậy Trí ? Điên hả ?
Không thèm trả lời 1 tiếng, Trí nhảy mạnh xuống đất, nhướng mắt ra hiệu bảo tôi làm theo anh . 2 đứa chúng tôi dắt xe chạy lại dựng vào góc tường 1 căn nhà cửa đóng . Ngơ ngác tôi chẳng hiểu "sếp" tôi có ý định gì . Nhưng vì tuân hành lệnh của "sếp" đã quen tôi chỉ lặng lẽ làm theo . Trí chạy vút ra 1 con phố nhỏ chạy ngang gần đó, nép sát dãy nhà bên lề và đưa nhanh mắt liếc về phía đầu đường . Tôi tưởng anh bắt gặp bé Thơ và đang cố tránh mặt nó . Nhưng anh đã chỉ tay ra dấu cho tôi nhìn về phía anh vừa ngó . Vừa nhô đầu ra nhìn về phía Trí chỉ, tôi đã lật đật thụt vào thật nhanh, trống ngực dập thình thình: Tôi vừa trông thấy lão Sáu Goòng!
Lão từ đầu phố đi lại, bước chân chậm rãi đặt đều đều trên vỉa hè đối diện, quay đầu ngó vào cửa kính các cửa hàng như quan sát đồ bày trong tủ, kỳ thật lão liếc mắt thật nhanh về phía sau nhu có ý coi xem có người theo dõi không . Tới gần 1 khuôn cửa hẹp, lão chậm bước lại, đảo mắt ngó quanh quất 1 vòng rồi đưa tay xoay quả đấm . Cửa hé mở, lão lẻn vào thật nhanh, biến mất trong căn nhà.
Tôi nhướng đôi mắt ngó Trí:
- Anh nhận thấy lão Sáu có vẻ khả nghi chưa ? Rõ rệt là lão ngại có người biết được lão tới đây đó!
Trí hỏi khẽ:
- Chiêm có đoán được là lão đi đâu đó không ?
- Không!
- CT3! Thử ngó kỹ lại cái coi! Và thử đem hết khả năng quan sát ra xử dụng 1 lần xem sao nào!
Nghe giọng "sếp" đầy vẻ nghiêm trọng, tôi lập tức nhô đầu nhìn kỹ: phía trên cánh cửa lão Sáu vừa mở để lách vào, in rành rành hàng số và chữ: "5278 - đường Bích Câu Thủ Đức". Địa chỉ của hãng mua bán bất động sản Đặng Lân!
Tôi băn khoăn tự hỏi:
- Quái! Lão Sáu Goòng tới hãng Đặng Lân này làm gì nhỉ ? Hay lão đến để trả tiền nhà ?
Trí cau mặt cười khẩy:
- Không có lẽ! Hôm nay mới là ngày 25 tháng Tư dương lịch! Còn quá sớm để trả tiền thuê nhà về tháng Năm, mà quá muộn nếu là tiền thuê về tháng Tư ?
- Á, à! Có lẽ ông Đặng Lân cho gọi lão Sáu đến bảo lão rút đơn khiếu nại ông Danh Điềm ra đó mà! Ông ấy đã chẳng hứa với bé Thơ rồi đó sao ?
Trí lẩm bẩm:
- Ờ! Có thể như thế!... A! Nhưng tại sao lão Sáu lại phải lén lén lút lút như vậy chứ ? Rõ rệt là lão có ý đề phòng sợ người theo dõi mà!
Vừa nói, Trí vừa ngóng cổ nhìn chăm chú căn nhà của ông Đặng Lân . Bỗng anh nói nhanh:
- Ê, Chiêm! Chiêm! Coi kìa! Ngó kỹ giùm cái đi kìa! Lẹ lên!
Tôi cũng nghiêng người ngó theo anh: rõ ràng trên ô cửa sổ tầng lầu, ông Đặng Lân đang kéo kín riđô và thò tay nới sợi dây thả bức mành xuống che kín cái cửa sổ . Trí lẩm bẩm:
- Lạ thật! Sao lại phải hạ mành mành xuống làm gì kìa ? Hướng cửa sổ này làm gì có nắng chiếu vào! Có lẽ ông Đặng Lân này có cái gì không muốn cho người ngoài biết . Nói rõ hơn, ông chủ hãng bất động sản Đặng Lân muốn dấu kín sự hiện diện của Sáu Goòng trong căn phòng ông.
Tôi thì thầm bên tai Trí:
- Chúng mình theo đúng đường con mồi rồi đó, "sếp"!
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1602
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồng Tiền Giả   Thu 09 Jun 2016, 10:16

Chương 12



Rồi lo lắng hỏi tiếp:
- Bây giờ tụi mình phải làm gì đây ?
- Chúng mình phải cố gắng tìm biết bằng được 2 người đó muốn che dấu cái gì . Có lẽ 2 đứa mình phải lao sang bên đó, ghé tai vào lỗ khóa cửa nghe trộm mới được, Chiêm à!
Tôi hoảng hồn:
- Trời! Đột nhập vào đó ? Lỡ bị tụi họ bắt gặp thì sao!
- Không lo! Mành mành và ri- đô cùng buông kín mít thế kia, mình không trông thấy họ, ngược lại, họ cũng không thể ngó thấy tụi mình được . Yên trí! Nào ta lao sang và lẻn vào nhà đó ngay đi, mau Chiêm!
Tôi chạy theo Trí . Anh đưa tay mở cánh cửa, 2 đứa lọt vào . Trí quài tay khép chặt cánh cửa . 2 đứa dừng lại tại chân 1 cầu thang chạy cuốn trôn ốc đưa lên các tầng lầu . Trên tầng lầu thứ nhất, đã trông thấy 1 tấm biển kẻ những hàng chữ lớn:
VĂN-PHÒNG ĐẶNG-LÂN
Cơ-sở Thương-Mãi Bất- Động-Sản.
Ngóng cổ nhìn lên, chúng tôi thấy 1 khuôn cửa lắp kính mở ngay dưới tấm bảng chữ . Nhất định đó là văn phòng của ông Đặng Lân vì có tiếng nói chuyện sầm sì từ bên trong lọt ra . Nghe tiếng người nói chuyện thôi, chớ không thể biết được họ nói gì.
Bên tai tôi vừa vẳng nghe 1 tiếng nói cộc lốc: "Lên" thì Trí đã lao người chạy thật nhanh lên cầu thang . May mắn sao, dọc theo bậc thang bằng gỗ bóng loáng có trải nệm đỏ dầy lắm, nên tiếng bước chân chạy không gây ra tiếng động nào cả.
Tôi lo quá . Bây giờ tụi họ bất thình lình mở cửa đi ra bắt gặp tụi tôi, thì không biết phải làm sao đây!
Trí tiến nhẹ lại trước cửa văn phòng Đặng Lân, ngồi xổm xuống ghé tai nghe ngóng . Tôi lo lắng đưa mắt quan sát chung quanh . Bên hàng ba đối diện cũng có 1 ô cửa lớn lắp kính mờ, bên trên treo 1 tấm bảng kẻ 4 chữ: "Văn phòng cho thuê" . Thật là may mắn cho chúng tôi quá! Không sợ có người từ nơi đó đi ra bất thình lình! Tôi nhón gót nhẩy đến ngồi cùng chỗ với Trí.
Tiếng nói của 2 người đàn ông tuy nghe qua làn cửa kính có khác đi đôi chút, nhưng 2 anh em đã phân biệt được tiếng nào của Sáu Goòng và tiếng nào của Đặng Lân . Hơn nữa, Đặng Lân lại nói rất lớn . Ông ta đang nổi cơn giận dữ vì sao đó, có lẽ thế!
Tôi và Trí lắng tai nghiêng vào lỗ khóa . Quả nhiên, dự đoán của tôi không sai . Đặng Lân đập tay xuống bàn, hầu như hét lên:
- Sáu Goòng! Anh điên thiệt mà! Tôi đã nhiều lần dặn đi dặn lại anh là phải hết sức dè dặt cẩn thận khi xử dụng những đồng tiền giả đó mà! Chỉ chút xíu nữa là cả 1 tổ chức bị tiêu tùng vì 2000 đồng bạc của thằng oắt con đó.
Tiếng Sáu Goòng cố làm lành:
- Thì nói khẽ 1 chút đi anh Đặng Lân, nói khẽ chứ! Quả tình tôi có sơ ý 1 chút!
Đặng Lân vẫn to tiếng:
- Thiếu chút nữa là cả tụi bị "chộp" hết! Hừ! Mà là do tại anh cả! Chưa hết đâu! Thế nào cũng còn nữa à!
- Thì anh không thấy là tôi đã hết sức cố gắng tìm cách đoạt lại đồng tiền giả ấy bằng được sao ? Mong anh nghĩ lại kỹ 1 chút thì anh sẽ thấy lỗi không hoàn toàn do tôi tất cả . Giả thử thằng khỉ con Bình kia không trả lộn cho thằng oắt Chiêm bán báo thì đâu đến nông nỗi . Rồi lúc phòng điện thoại kế bên nhà Ba Đốc, tôi đã chẳng, thiếu chút xíu là đã cướp đoạt được đó thôi!
- À! Sáu Goòng! Anh làm tôi phát bịnh lên mất thôi đó! Cứ động làm chuyện gì là y như hư chuyện đó! Mà tại sao anh lại phải lôi Danh Điềm vào vòng rắc rối là thế nào ?
Sáu Goòng! Hình như cũng có bực mình vì cứ bị Đặng Lân khiển trách mãi . Tiếng "Anh" thân mật lão dùng để kêu Đặng Lân, giây phút này đã được thay thế bằng danh từ "Ông Chủ" trang trọng:
- "Ông chủ" nên nhớ giùm cho là tôi cần phải có 1 đồng tiền cổ thật để làm khuôn mẫu chứ! Vậy thì kiếm ở đâu ra nếu không đến nhà tay chuyên môn buôn bán tiền cổ nổi tiếng như Danh Điềm ? Ông chủ cứ yên trí đi mà! Tôi đã lo đâu vào đó cả . Tôi đã hướng mọi mũi nhọn nghi ngờ vào Danh Điềm . Nói để ông chủ hiểu rõ hơn nữa: chính tôi đã đem 2 cái khuôn đúc tiền cổ giả tới nhà y và thu xếp cho thằng con nhà lão Bích Tâm, tên là gì đây này... à! À! Tên Chính hay Trí gì đó... phát giác ra . Bây giờ thì chúng ta có thể yên trí rồi, ông chủ!
Liếc nhanh mắt ngó Trí, tôi nhận thấy anh có vẻ uất hận ghê gớm vì bị mắc mưu 1 tên "không đáng gì" là Sáu Goòng . Và tên "không đáng gì" này, giờ đây đang khoe khoang thành tích với chủ, yên trí là thế nào cũng được ông chủ ban khen tán thưởng.
Sự thực lại trái ngược hẳn ! Khen đâu chẳng thấy mà chỉ thấy Đặng Lân gầm lên như sấm sét:
- Hả ? Anh tưởng thế! Còn lâu nghe! Còn lâu mới có thể yên trí được! Có ngu như con bò tót mới đi tin là đã có thể yên trí, như anh ấy! Nói có sách, mách có chứng! Đây, tôi dẫn chứng cho anh coi . 2 thằng nhỏ: tên Chiêm bán báo và tên Trí con lão Bích Tâm, tuy oắt tì mà còn khôn bằng vạn anh! Hôm mới rồi đây, tôi bắt gặp tụi nó cùng với con bé Thơ, con gái Danh Điềm đang rình rập quanh cửa tiệm của anh đó .Và chính tôi đã mở cửa cho chúng nó vào nơi anh ở đấy!
Sáu Goòng la lên:
- Ủa! Ông mở cửa cho tụi nó vào nhà tôi ? Kỳ không! Vậy thì cái người ông chủ bảo là ngu như bò tót ấy chắc không phải là tôi rồi!...
Đặng Lân chặn lời lão Sáu, giọng hắn ta đầy vẻ tự đắc:
- Đừng có nóng! Sáu Goòng! Tôi đâu có dại! Tôi mở cửa nhà anh cho chúng vào thật đấy... nhưng lại dành vào trước để xóa hết dấu vết . Đến lúc tụi nó vào thì chỉ phát giác được, trên cái bục thợ mộc của anh, 1 tang chứng rất quý báu: Cái đồng hồ cà cộ hình con chim kỳ quái của anh! Ha! Ha! Tôi đã bắt bồ với tụi nó và giả vờ phẫn nộ vì sự Oan ức của Danh Điềm . Tôi lại còn hứa với tụi nó là sẽ can thiệp để thuyết phục anh rút đơn khiếu nại ra . Tụi cá tép đã dính mồi và nuốt luôn cả lưỡi câu . Giờ đây chúng đã tin tôi hết mình và còn hứa là nếu có tin tức gì lạ sẽ tới cho tôi biết ngay nữa đó!
Tiếp theo câu nói là 1 chuỗi cười ha hả . Trí và tôi thẹn quá không dám nhìn nhau nữa . Nhưng tôi biết chắc là mặt anh cũng như mặt tôi, cả 2 đều đã đỏ như trái gấc chín.
Sáu Goòng khoái trí:
- Ông chủ quá xá thiệt! Đáng mặt xếp sòng!
Rõ rệt, tên Đặng Lân này cũng là 1 người thích được người khác "tưng" . Giọng nói của ông ta vui vẻ thân mật:
- Thôi được! Vậy là yên trí, yên trí rồi!... Thế nào ? Còn cú áp phe bự của tụi mình ra sao ?
Sáu Goòng:
- Tiến triển với đôi hia 7 dậm! Tôi đã hoàn tất gần xong cả 4 cái khuôn . 2 cái của đồng tiền cổ Hy Lạp và 2 cái của đồng cắc 20 bạc Việt Nam... chỉ còn chút xíu trở ngại...
Đặng Lân nôn nóng:
- Cái gì trở ngại ? Anh cho biết còn cái gi trở ngại!
Sáu Goòng vẫn bình tĩnh:
- Trở ngại kỹ thuật chút xíu thôi! Cái nét mặt cô con gái xách bó lúa trên đồng cắc 20 Việt Nam đó, tôi sửa mài, mà soi kính kỹ, sao nó vẫn có vẻ mặt đàn ông quá, hà!
Đặng Lân vỗ vào vai người đồng bọn bồm bộp, cười vui vẻ:
- Tôi biết là anh lại giở cái khó tính nhà chuyên viên của anh ra rồi! Bỏ đi ông ơi! Không ai có thì giờ mà xét kỹ cái mặt cô gái xách bó lúa trên mặt đồng bạc đâu... trừ ông Sáu Goòng!... Vậy là xong nghe! Chúng ta sẽ bắt đầu đúc ngay khi anh hoàn tất cả 4 cái khuôn! Tôi sẽ cho đúc 1 số ít đồng tiền cổ Hy Lạp thôi, còn thì bao nhiêu là đúc đồng 20 Việt Nam, hết! Tiền cổ hồi này tiêu thụ không chạy lắm . Tôi đã cho người đi đổi thật nhiều bạc cắc loại 1 đồng Việt Nam rồi . Cứ 3 đồng 1 thì đúc được 1 đồng 20 đấy . Các phái viên thu thập bạc cắc 1 đồng cứ gởi đều đều hàng về quan đương Bưu Điện, tới địa chỉ anh.
- Biết rồi! Hôm qua tôi đã nhận được 1 gói và đã đem tới "xưởng đúc" rồi!
Đặng Lân gật đâu:
- Vậy, tốt! Thôi bây giờ anh về, "sửa sang dung nhan" cô gái xách lúa của anh chút đi, đừng khó tính nữa nghe ông, để xong sớm giờ nào hay giờ đó đi, nghe!
Giơ lẹ 1 ngón tay, Trí ra hiệu cho tôi nhích ra xa cánh cửa . Tôi hiểu ngay là Sáu Goòng sắp sửa đi ra . Điều cần là chớ để lão thấy mặt tụi tôi . Nhưng cánh cửa dưới chân cầu thang đột nhiên kêu "clic" 1 tiếng . Tôi biết ngay là có 1 người nào đó đang sắp sửa đi lên . Vậy là chúng tôi bị kẹt rồi.
Đặng Lân và Sáu Goòng cũng đã nghe tiếng cửa đóng . Tiếng Đặng Lân:
- Có người nào đó! Biết đâu lại chẳng là 1 thằng lỏi rắt mắt đó ?
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1602
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồng Tiền Giả   Thu 09 Jun 2016, 10:16

Chương 13



Tôi sợ tái người, chân tay cứng ngắc . Cầu thang là lối đi duy nhất . Trí bước ra từ trước đang định lao người chạy xuống, đột nhiên tôi thấy anh quay chạy ngược lên, hướng vào cái "văn phòng cho thuê" . Tôi cũng chạy vút theo vào, không quên quài tay khép chặt cánh cửa lồng kính mờ . 2 anh em thở hổn hển không ra hơi . Tiếng chân người lạ bước lên cầu thang nghe thình thịch . Cánh cửa phòng Đặng Lân mở bét . Ông ta nói oang oang:
- A! Huỳnh Bân! Vào đây, Bân, Bân! Có tôi và Sáu Goòng thôi à! Sao ? Có gì lạ không ? Trụ sở bình an chứ ?
Chúng tôi cố lắng nghe mà không biết Huỳnh Bân trả lời ra sao . Rồi là tiếng nói xôn xao ồn lên nhưng không thể nghe rõ được lời đối thoại của 3 người . Đoạn, có tiếng chân cả bọn bước ra phía cầu thang Đặng Lân nói gneh thật rõ:
- Được rồi! Huỳnh Bân! Để tôi xẹt qua đằng đó coi lại coi! Còn Sáu Goòng, về coi lại ngay "cô gái xách lúa" của anh chút đi; nhưng theo tôi thì "tốt" rồi đó, tôi đã biết cái tật khó tính của anh quá mà! Tối nay cố gắng đến 1 chút nghe! Tôi cho chạy thử khuôn mẫu 12 cạnh của anh đấy (ý nói đồng bạc cắc 20 Việt Nam hình đa giác 12 cạnh)!
Sáu Goòng lẩm bẩm nói cái gì đó mà tôi cho rằng y nhận lời . Kế đó văng vẳng có nhiều tiếng bước chân: cả bọn đang xuống cầu thang . Tiếng Đặng Lân ra lệnh:
- Đừng có ra cả 3 người 1 lúc! Sáu Goòng ra trước đi! Khéo khéo 1 chút! Đừng để ai thấy nghe!
Tiếng cánh cửa phía cuối cầu thang mở ra rồi khép lại . Hé mắt dòm qua khe cửa sổ từ căn phòng trống, 2 đứa tôi thấy rõ tên Sáu Goòng nhìn ngược ngó xuôi 2 bên rồi rảo bước đi về hướng đường Gò Gốm . 2 người kia khựng lại 1 chút rồi mới bước ra . Gả có tên Huỳnh Bân vóc người nhỏ thó, ốm tong teo, chân bước nhẹ như không, y hệt bước chân mèo . Hắn bước lên chiếc xe hơi của Đặng Lân . Ông này ngồi ở ghế lái, mở máy và chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
Trí thở ra 1 hơi dài:
- Ôi cha... a... à!
Tôi cũng muốn thốt lên 1 tiếng "ối chà" khoan khoái như thế, nhưng Trí đã nói trước nên tôi đành chỉ lặng im mà thích thú ngấm ngầm . Rồi chẳng ai bảo ai, 2 đứa ù té chạy ra ngoài, cắm đầu cắm cổ lao tới chỗ cất xe đạp.
Nhẩy lên yên, 2 anh em đạp xe như các tay đua suốt quãng đường dài về đến tận "tổng hành dinh" . Dọc đường không ai nói với ai 1 tiếng nào . Lên đến "phòng thí nghiệm", Trí lôi từ ngăn kéo ra 1 tập hồ sơ, phía ngoài dán nhãn ghi rõ: "Vụ Ô . Danh Điềm".
Từ lúc đi công tác về, bây giờ mới là lần đầu tiên 2 anh em đối thoại . Trí mở miệng trước:
- Xin lỗi nhé, CT3! Tôi phải cấp tốc ghi trên giấy trắng mực đen cuộc đối thoại chúng mình mới được nghe cách đây nửa giờ . Phải ghi ngay, nếu không thì quên hết những chi tiết bổ ích.
Tuân hành lệnh sếp, tôi hết sức giữ im lặng cho tới khi anh viết xong . Và cứ tự hỏi không biết anh nghĩ gì về các việc vừa qua . May quá, "sếp" tôi đã hắng giọng:
- Ê, CT3! Vụ này quan trọng không thể tưởng tượng được nghe! Cả 1 tổ chức gian phi ghê gớm à, nghe!
Quả tình tôi cũng đồng ý nghĩ như Trí, và đột nhiên cất tiếng đề nghị với anh 1 điều chợt đến trong đầu óc mà tôi chắc anh không bao giờ chấp thuận:
- Vậy chúng ta chỉ còn 1 cách là đi báo cho cảnh sát ?
- Đâu được! Nhà chức trách sẽ không tin chúng ta vì tất cả mọi việc chúng ta đã làm được, hiện có gì làm bằng chứng đây ? 1 ít mảnh sắt vụn dính vào đế giầy, rồi là... hết!
- Nếu thế thì làm sao đây ?
- Chỉ còn 1 cách là dò ra bằng được cái trụ sở mà Đặng Lân đã nói, nghĩa là sào huyệt của bọn gian!
- Ối! Không! Không làm cái đó được đâu!
Trí không nghe tiếng tôi nói:
- Tôi chắc sào huyệt của họ cũng không xa lắm đâu . Chỉ trên con đường từ Thủ Đức đi Biên Hòa là cùng . Khó gì đâu! Muốn biết chắc thì chỉ việc mò đến tiệm lạc soong của Sáu Goòng 1 tua nữa là thế nào cũng có kết quả!
- Anh điên rồi hả Trí ? Không thể nào được nữa!
- Sao lại không thể là thế nào ? CT3 nên nhớ bữa này đã thứ ba rồi đây này, và hết ngày chủ nhật là hết nghỉ lễ rồi, thấy chưa! Thì giờ đâu có còn nhiều!
Tôi vẫn càu nhàu:
- Thật đúng là dẫn thân đến hang hùm động sói rồi còn gì!
Trí cương quyết:
- Tôi cam đoan với Chiêm là không sao đây này! Tụi gian không ngờ tụi mình lại trở lại đó vì họ tin rằng tay Đặng Lân đã khiến được chúng ta hết nghi ngờ rồi . Thêm nữa, tối nay thế nào Sáu Goòng cũng phải đi gặp Đặng Lân tại 1 nơi chốn nào đó, chưa biết! Vậy là thế nào cũng vắng nhà!
Đôi mắt anh sáng quắc lên:
- CT3, tối nay ta đi! Đúng 7 giờ 30 có mặt tại Tổng Hành Dinh!
Đoạn anh quay vào, để mặc tôi vò đầu bứt tai khiếu nại đủ thứ.
Rút cục, hồi 8 giờ 15 tối hôm đó, khi Trí bước nhanh nhẹn dọc theo con hẻm ngang gian nhà sau của Sáu Goòng, tôi đã bám sát cạnh anh như bóng theo hình.
Chỉ có mỗi 1 ngọn đèn mờ ở nơi đầu hẻm hắt ra chung quanh 1 vòng ánh sáng vàng vọt, cửa sổ gian nhà sau lão Sáu Goòng chìm trong bóng tối . Trí rỉ khẽ bên tai tôi:
- Đèn "pin" đâu ?
Tôi đưa vào tay anh chiếc đèn bấm . 1 luồng ánh sáng yếu ớt chiếu mờ mờ . Có tiếng Trí gắt khẽ:
- Trời ơi! Trước khi lên đường Chiêm chẳng chịu xem lại "pin" gì cả!
Tôi vừa định trả đủa lại anh 1 câu: "Thế sao trước khi ra đi anh không thử bấm 1 cái xem pin mới cũ ra sao ?" Nhưng cha kịp thì đã sợ tái người: dưới ánh đèn mờ mờ hiện ra 2 đốm lửa xanh lè rồi có cái gì mềm mềm ấm ấm cọ lướt vào chân . Giật nẩy người, tôi nhảy vọt 1 cái, suýt nữa thì rút lên 1 tiếng . Trí nghiến răng:
- Nỡm ở đâu á! Con mèo chứ cái gì đâu mà...
Rồi anh chiếu đèn lên cửa sổ . Tôi hí hửng bảo anh:
- Lần trước tụi mình đã chịu chết, đâu có mở được! - Và trong lòng ngầm hy vọng mong anh bỏ cuộc.
- Bên trong không có chốt sắt mà chỉ gài sơ sơ 1 cái then ngang thôi! Lần trước vào với tay Đặng Lân, tôi đã để ý thấy rồu!
"Sếp" tôi quả là 1 tên rắt mắt "can không nổi".
Anh ra lệnh:
- Chiêm ở đây canh kỹ 2 đầu hẻm để mình mở cửa sổ, nghe!
Rồi tiếng dao díp của anh rạch gỗ nghe rẹt rẹt . Chỉ độ 3 phút sau, bỗng nghe "cách" 1 tiếng, tôi biết Trí đã mở được rồi.
Tôi sáp lại gần: "Sếp" đã ngồi vắt vẻo trên thành, 1 chân thòng vào bên trong gian nhà tối đen như mực . Tối thì tối, còn khoái hơn là đứng canh ngoài con hẻm vắng hoe, trông phát ớn . Tôi leo qua thành cửa sổ vào trong nhà.
Tiếng Trí phào nhẹ bên tai:
- Bám sát lấy tôi! Nghe! - Và anh phăng phăng len qua lối đi hẹp giữa đám đồ tập tàng cũ rích đã thấy kỳ trước . 2 đứa cứ hướng theo ánh đèn pin lờ mờ . Rõ khổ!... Luồng ánh sáng đèn yếu, tối dần... rồi tắt ngúm.
Tôi hoảng quá run giọng hỏi khẽ:
- Trí! Trí! Anh đâu rồi ?
1 giọng nói thân mật khẽ vang ngay trước mặt:
- Đây, đây, "bố trẻ"! Bố bấu chặt áo blouson của người ta rồi mà còn kêu hoài!
Khẽ trước, người sau, 2 anh em thận trọng đặt từng bước . Bỗng nhiên 1 que diêm bật xòe lên . Trong vòng ánh sáng, Trí đang giơ tay châm 1 ngọn nến vẫn đặt trên cái bục thợ mộc của Sáu Goòng.
- Trời đất! Làm sao anh mò được cây nến đó ?
- Hôm trước tôi đã để ý thấy rồi! Thôi, ở đó mà ba hoa mãi! Lẹ chút đi!
Dứt lời, anh quay ra tuần tự lục mọi ngăn kéo, đủ các loại hộp dòm vào từng chiếc thùng lớn nhỏ . Tôi cũng làm phụ anh nhưng tia mắt luôn luôn liếc về phía cửa ra vào, thấp tha thấp thỏm, chỉ sợ Sáu Goòng bất ngờ xuất hiện, súng lục lăm lăm trong tay.
Bỗng Trí gọi hơn lớn tiếng:
- Chiêm! Chiêm! Đây rồi! Tóm được "nó" đây rồi!
Tôi quay người lại . Trí cầm trong tay 1 cái hộp gỗ, đặt lên tấm bục thợ mộc, sửa soạn mở nắp . Tôi chạy sáp tới . Nắp hộp bung ra Trí lượm lên 4 cục gì tròn tròn gói trong lớp giấy nhật trình cũ . Cởi bỏ lớp giấy bao: 2 khuôn đồng tiền cổ Hy Lạp và 2 khuôn đồng các 20 Việt Nam.
Tôi gần như rú lên, như người mới bắt được 4 viên kim cương:
- Thành công rồi, ha! ha! Tuyệt quá Trí ơi! Thôi, chỉ còn có việc đem tới cảnh sát là rồi đời Sáu Goòng!
Nhưng Trí lại nhè nhẹ lắc đầu:
- Đâu được! Nếu vậy thì đồng bọn lão thấy động, chúng sẽ chuồn êm hết, cảnh sát làm sao mà bắt được trọn ổ vì chưa biết được sào huyệt của chúng! Không, không, Chiêm à! Chỉ báo cho cảnh sát khi mà tụi mình đã làm xong tất cả . Lúc đó tụi chúng sẽ sa lưới không sót 1 móng.
- Nhưng ác cái là để lại 4 cái khuôn này thì còn đâu tang vật, mà đem đi thì Sáu Goòng sẽ biết ngay là bí mật của tụi y đã bị lộ, sẽ...
Trí điềm tĩnh:
- Yên trí! Yên trí đi Chiêm! Mình đã có cách!
Dứt lời, anh nghiêng cây nến cho nhỏ giọt vào 4 cái lỗ khuôn chưa đầy 1 phút sau, Trí đã có được 4 khuôn bằng nến rõ và đẹp vô cùng.
Tôi reo lên:
- Hoan hô "sếp"! Quả thực tôi không nghĩ tới cái kỹ thuật đó!
Giọng Trí trịnh trọng:
- CT3! 1 khi đã là thám tử thì phải biết tùy cơ ứng biến trong mọi trường hợp . Việc cần làm bây giờ là rút lui cho lẹ, chúng mình nấn ná ở đây đã gần tiếng đồng hồ rồi.
Dứt lời, anh thổi ngọn nến tắt phụt . Tôi lại nắm gấu áo blouson theo sát anh, mò ra phía cửa sổ . Đi trong bóng tối mà Trí đi thật hay... như mèo vậy.
Đúng lúc cả 2 đang trèo qua cửa sổ thì có tiếng kẹt cửa . Trí nói nhanh:
- Sáu Goòng đó! Nhảy xuống! Chạy mau!
Không để "sếp" phải nhắc tới 2 lần, nhẩy 1 bước đã ra tới giữa đường hẻm, 2, 3 bước nữa đã tới quá nửa đường ra lộ lớn . Đột nhiên, tôi có cảm giác thiêu thiếu 1 cái gì cần thiết lắm: Trí không còn ở bên cạnh tôi nữa! Đang lao đầu chạy, tôi dừng ngay lại . Hay "sếp" đã gặp sự gì không may ? Hay là anh bị thương ?
Nghĩ đến chuyện quay trở lại đâm vào bóng đêm đen kịt, tôi ngại quá . Nhưng không thể để anh sa cơ như thế được . Thu hết can đảm, tôi trở vào phía căn nhà Sáu Goòng.
Đột nhiên đang lao người, tôi suýt hét lớn lên 1 tiếng . 1 người nào đó đâm sầm tới làm tôi thiếu điều ngã ngữa . May quá: Trí . Tôi hổn hển nói chẳng ra hơi:
- Sao vậy! Anh bị thương hay sao mà lâu thế, hả ?
Vừa kéo tôi cùng chạy, Trí vừa nói nhanh:
- Còn phải đóng lại 2 cánh cửa sổ đã chứ!
Quả thật không 1 chi tiết nào anh không để ý đến, dù là chi tiết rất nhỏ nhặt . Như việc đóng lại 2 cánh cửa sổ . Việc nhỏ nhặt như vậy, nhưng hậu quả lại có thể tai hại gớm ghê . Quả có vậy! Nếu bắt gặp cửa sổ mở toang hoác như vậy, Sáu Goòng sẽ giật mình cũng sẽ leo qua phóng đuổi theo thì 2 đứa tôi hết chạy . Càng nghĩ lại càng thầm cám ơn Trí . Chạy khá xa, liếc nhanh mắt ngó về đằng sau, đã thấy gian phòng trong của nhà Sáu Goòng đèn bật sáng trưng . 2 đứa tôi lại càng gia tăng tốc độ . Tới chỗ để xe, may quá, 2 cái xe đạp vẫn y nguyên . Nhẩy vút lên, chúng tôi cắm cổ đạp 1 hơi . Nửa giờ sau về đến nhà . Không dừng xe, Trí ra lệnh ngay:
- Sáng mai nghe, Chiêm! Sau khi ăn sáng xong, nhớ đừng quên đó!
Đúng hẹn, sáng hôm sau, khi tới phòng thí nghiệm, tôi đã thấy Trí đang cắm đầu viết chăm chú . Tôi vào, anh cũng không ngửng lên, chỉ đưa tay ra hiệu cho tôi ngồi, rồi vẫn không ngừng bút, anh lên tiếng:
- Tôi phải viết bản phúc trình chi tiết cho thân chủ của hãng chúng mình! Chiêm đợi đó, xong Chiêm đích thân cầm đi đưa tận tay bé Thơ, nghe!
Tôi bất giác nhăn mặt, không phải vì ngại lên Thủ Đức nhưng chính là vì ngại 1 cô thân chủ rất rắc rối là bé Thơ . Trí cứ lờ đi làm như không trông thấy nét mặt kém vui của vị phụ tá . Anh lại còn giao thêm 1 công tác dò cho ra bằng được các kiện hàng gửi đường Bưu Điện cho Sáu Goòng, bên trong chứa đựng những gì.
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1602
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồng Tiền Giả   Thu 09 Jun 2016, 10:17

Chương 14



Ở Thủ Đức về, tôi tới thẳng Tổng Hành Dinh . Trí đang làm việc . Trong phòng thí nghiệm có ánh đèn sáng chưng . Tuy nhiên khi tôi vừa bước lên, đột nhiên đèn tắt tối thui . Tôi lên tiếng gọi:

- Trí! Đâu rồi!
Trong bóng tối im lặng, đột nhiên nghe 1 tiếng "clic"; không đầy 1 phút sau, ánh sáng lại chan hòa . Anh mỉm cười vui vẻ:
- Đừng thắc mắc, nghe Chiêm! Mình đang làm nốt mấy "pô" chụp hình bằng ánh sáng đỏ!
Tôi nóng lòng báo cáo công tác nên không tò mò thắc mắc gì thêm về chuyện chụp mình bằng ánh sáng "tối" của anh.
Trí im lặng nghe tôi báo cáo công tác tường tận và đưa anh coi mấy đồng bạc cắc 1 đồng Việt Nam do chính tay tôi nhận được từ tay 1 nữ nhân viên Ty Bưu Điện . "Sếp" trừng mắt nhìn tôi:
- Chiêm làm cách nào lấy được mấy đồng này trong bưu kiện gởi cho Sáu Goòng ? Coi chừng việc làm này bất hợp pháp à, nghe!
Tôi "trấn an" Trí:
- Anh yên tâm! Đây là kết quả tài ngoại giao của bé Thơ! Nữ nhân viên vui tính của Ty Bưu Điện, sau khi nghe bé Thơ giới thiệu tôi là đặc phái viên của 1 nhật báo lớn tại thủ đôi, tờ Chuông Vàng, đã vui vẻ cho tụi tôi coi qua thành tích của Ban tiếp nhận và phân phát bưu kiện . Bà ta hy vọng sẽ được nêu tên và thành tích hoạt động phục vụ quần chúng lên trong báo lớn, nên đã cho tôi và bé Thơ chiêm ngưỡng mấy cái kệ lớn chất đầy bưu kiện . Trong số bưu kiện đó có 1 hộp các tông lớn để địa chỉ Sáu Goòng...
- Hộp các tông lớn cở nào ?
- Bằng cái thùng sữa! Nặng lắm! Bà nữ nhân viên cười hi hí cho biết rằng đã có lần Sáu Goòng đến nhận lãnh, lúc bê ra đáy thùng bị bục, há ra để lọt mấy chục đồng bạc các bò tung tóe . Bà ta phải giúp lão Sáu lượm lên, nhưng còn sót lại mấy đồng này trong khe quầy . Và bà này không hiểu sao lão Sáu Goòng mất công nhờ người đổi nhiều bạc các ở tận đâu về . Có hỏi thì lão cho biết đem về đổi cho các bạn hàng cần tiền lẻ để thối cho khách, cứ 100 đồng, lão lời được 5 đồng.
Trí cầm mấy đồng bạc các tiến lại phía bàn làm việc, cắm cúi đọc trong 1 quyển sách lớn . Dáng điệu anh chăm chú, và tôi tôn trọng triệt để giây phút im lặng của anh . Bỗng anh ngẩng mặt, tia mắt sáng ngời . Tôi biết là anh đã tìm được 1 cái gì lạ.
- Ê, CT3! Theo các tài liệu do cảnh sát sưu tầm về việc "đúc tiền giả", thì các tay chuyên viên phạm pháp này bao giờ cũng theo đúng kỹ thuật sau đây: Đun cho chảy lỏng đồng tiền nhỏ cùng 1 thứ kim loại với đồng chúng đã chọn làm "mục tiêu". Như vậy chúng không lo bị người khác nhận ra là đồng tiền giả bằng cách nhồi nhồi xuống sàn để nghe tiếng kêu . Còn hình vẽ trên 2 mặt thì được thực hiện nhờ khuôn đúc . Tụi Sáu Goòng cũng đã tính kỹ lắm . Cứ 3 đồng cắc 1 đồng, thì đúc được thành 1 đồng 20. Như vậy, ta thử làm 1 con tính . Thùng bưu kiện bằng cỡ thùng sữa kim cương chẳng hạn . Mà mỗi thùng sữa có 48 hộp . Má tôi hay để tiền cắc 1 đồng vào lon sữa bò . Hễ đầy thì bà lại đem ra đếm, được trên dưới 500 đồng . Vậy 48 hộp tức là được (Trí quơ tay lấy bút chì và tờ giấy trắng, hí hoáy làm tính nhân)... 24,000 đồng . Mà cứ 3 đồng thì đổ khuôn được 1 đồng 20. Vậy 24,000 đồng bạc các 1 sẽ thành 8,000 đồng bạc 20. Nhân 8,000 với 20, ta có 160,000 đồng . Chiêm đã thấy lợi hại ghê chưa ? 24,000 đồng đã thành 160,000 đồng . Mà theo lời nữ nhân viên Bưu Điện cho biết thì trung bình mỗi tháng Sáu Goòng nhận được 8 lần . Vậy tổng cộng số tiền giả tụi chúng cho ra thị trường tiêu thụ là 1 triệu 280 ngàn đồng!
Tôi bất giác huýt gió:
- Vậy, cứ 1 tháng thì tụi Sáu Goòng lại có 1 tay trở thành triệu phú!
Trí đáp:
- Đúng như vậy, chứ còn gì nữa!... Nhưng tôi, tôi nhất định cương quyết không để tụi nó là như vậy được! Chiêm thử tưởng tượng 1 số lớn các cụ già của chúng ta buôn thúng bán bưng, mỗi ngày lời lãi chừng trên dưới trăm bạc... mà trong số đó lại lẫn vào hai ba đồng 20 giả thì còn có gì nữa đâu! Quả là 1 tai họa cho đồng bào nghèo khổ!
- Chúng ta báo cho cảnh sát ?
- Không! Chưa phải lúc, Chiêm à! Phải lùng cho ra bằng được sào huyệt đúc tiền giả của chúng đã . Đó là việc cần làm trước nhất!
- Mà bằng cách nào ?
- Theo hút lão Sáu Goòng!
Tôi cứ đứng ngây như tượng gỗ vì 2 lý do: Lý luận của Trí thật đúng, thật sắc bén khiến tôi không cải được, và tinh thần mạo hiểm của anh làm tôi sởn da gà . Tôi thú thực với anh là việc theo hút lão Sáu có vẻ "nguy" quá . Nhưng 1 lần nữa, tôi thua anh về tranh luận, và quay về nhà, đi lủi thủi như 1 kẻ bại trận nhưng không còn thắc mắc gì và sẵn sàng tuân lệnh "hành quân" của anh.
Sáng hôm sau, ba má tôi và chị An đi thăm bác tôi trên Túc Trưng . Ở nhà còn mỗi mình tôi, tha hồ làm vương làm tướng . Má tôi gọi tôi tới dặn cách thức sửa soạn để nấu bữa cơm chiều đặng ở Túc Trưng về sẽ có cơm ăn ngay . Rồi 2 cụ cùng chị An lên xe đi hồi 9 giờ . 5 phút sau, Trí đã dựng xe đạp trước cửa nhà tôi . Trước ngực anh lủng lẳng 1 ống viễn kính lớn đựng trong bao da.
- Lên đường lập tức, CT3! Chúng mình phải có mặt tại địa điểm quan sát khi người phu trạm đem bưu kiện đến cho Sáu Goòng! Nào, ta dông!
Không biết chắc là Sáu Goòng có nhận được bưu kiện nội ngày hôm đó không, nhưng chúng tôi cứ liều . Biết đâu! Vậy mà 2 anh em tôi lại thắng cuộc! Quả nhiên người phu trạm đã dừng lại trước cửa tiệm Sáu Goòng . Lão này xuất hiện, nhận hàng . Mấy phút sau, y đã khệ nệ khiêng "thùng sữa" tới bên 1 chiếc xe hơi đậu gần đó.
Trí căn dặn tôi:
- Đừng theo sát quá, nghe Chiêm! Lão Sáu để ý ngó thấy là mệt ạ!
Việc theo hút 1 người lái xe hơi trong thành phố mà kẻ theo hút lại chỉ đạp xe đạp quả là 1 việc không mấy khó . Vì đường phố chật hẹp, đông xe cộ và đèn xanh đèn đỏ đủ thứ... Nhưng ra đến ngoại ô thì lại là chuyện khác . Đường tương đối trống vắng hơn, Sáu Goòng tăng gia tốc độ . 2 anh em cắm cổ đạp, nhưng khoảng cách cứ xa dần . Tới 1 con đường giốc khá cao, lại thêm gió ngược, 2 chiếc xe đạp chỉ còn rì rì như người đi bộ... Ngước mắt nhìn: Sáu Goòng và chiếc xe hơi đã mất hút.
Tôi càu nhàu lên tiếng, khi cả 2 đã leo hết quãng đường giốc:
- Quái! Đường trước mặt thẳng tắp và xa hun hút thế kia mà xe của lão biến đâu mất ?
Trí im lặng, đưa tay lên lấy ống nhòm quan sát chung quanh . Đột nhiên anh reo lên, và đưa tôi ống viễn kính:
- Chiêm! Coi này! Bãi ruộng thấp kia kìa, có cái nhà sau 1 lùm cây lớn rậm đó, thấy không ?
Quả thật, giữa tàn cây xanh đậm, nhô lên 1 mái nhà nhọn hoắt.
Giọng tôi đượm vẻ hoài nghi:
- Anh cho lão đã chạy xe vào nơi đó ?
- Còn gì nữa! Chung quanh đây còn có cái nhà nào nữa đâu ?
Nhưng dù sao chúng mình cũng phải lùng xét kỹ 1 tua.
2 anh em quay tìm 1 con lộ dẫn về hướng lùm cây rậm lá đó . Lại nhẩy lên yên, chúng tôi thả cho xe lăn bánh theo con đường đất rộng chừng hơn 2 thước, giốc xiên xiên . Tôi nói to át cả tiếng gió:
- Trời ơi! Anh định cứ lùng lững thế này đến gõ cửa cái nhà đó hả ?
Trí không trả lời . Anh im lặng xuống xe, dúi sâu con ngựa sắt vào trong bụi sim rừng rậm lá, và ngoắc tay bảo tôi dấu xe:
- Gần tới rồi! Khom người xuống mà tiến lại khu nhà đó nghe! Đừng gây tiếng động đó!
Đừng gây tiếng động quả thật là khó! Bãi gì mà đầy vỏ bia hộp, chai lọ vỡ, khẽ đụng là kêu lanh canh rộn lên . Khó thật! Đúng là 1 bãi đổ rác! Càng lom khom bò tới gần, tôi lại càng cảm thấy sống lưng lạnh buốt . Nếu dự đoán của Trí mà đúng thì thật quả là 2 đứa tôi đang bò vào... động sói.
Trước mắt, khu nhà hiện ra rõ rệt . Thì ra, đây chỉ là 1 căn nhà lớn, bỏ hoang phế từ lâu.
Trí rỉ khẽ bên tai tôi, mũi anh chạm sát đất:
- Ngó vào sâu coi, Chiêm!
Từ từ ngóc đầu lên, tôi thấy rõ cái thùng tróc sơn phía sau xe của Sáu Goòng . Trí bò 4 chân, tiến lên mấy thước nữa . Tôi cũng bám sát theo . Sân trước mặt đã hiện ra 1 khoảng lớn: 2 anh em lại bắt gặp 2 cái xe nữa, 1 cái màu đỏ của Đặng Lân, còn cái kia là 1 cái xe "cam nhông nết". Phía sau 2 chiếc xe là 1 gian nhà xe rộng, cửa làm bằng những thanh gỗ đóng thưa.
Từ trung tâm nhà cổ vẳng ra 1 loạt tiếng động gì nghe rầm rì đều đều như tiếng máy chạy . Tiếng Trí lọt vào tai tôi:
- Máy rập tiền giả đấy!
Nhưng chú ý lắng tai kỹ thì lại nghe có 1 thứ tiếng gì sình sịch như tiếng 1 cái động cơ . Trí đoán được ngay thắc mắc của tôi:
- Phải có hơi điện thì máy đúc tiền của chúng mới chạy được chứ! Tiếng sình sịch là động cơ phát điện đấy!
Hai ba phút sau, tôi đã nhận thấy 1 làn hơi phụt theo đám khói đang tỏa ra nơi đầu ống khói tại phía trên mái dãy nhà xe rộng.
Tôi khẽ lẩm bẩm:
- Đây chắc là lò nung chảy kim khí!
Giả thuyết của tôi được chứng nghiệm tức khắc . Vì ngay lúc đó Đặng Lân cùng với Sáu Goòng xuất hiện từ trong gian nhà rộng bước ra . Qua khung cửa mở, tôi trông thấy rõ ràng 1 người đàn ông ở trần trùng trục, 2 tay nắm 1 thanh tre thật lớn đặt trên 1 cái lò thật bự cháy bằng gaz . Gần đó, có mấy cái bình to, loại bình sắt đầy vẫn dùng để đựng dưỡng khí hoặc khí đá.
Nhưng tất cả tâm trí của 2 đứa tôi đều tập trung vào 2 nhân vật chính: Đặng Lân và Sáu Goòng.
2 người này bước qua sân rộng, đặt chân lên 1 con lộ nhỏ... tiến thẳng về phía chúng tôi . Chẳng ai phải bảo ai, Trí và tôi dắn sát hết cở thân mình, rúc sâu vào đám cỏ rậm . Tôi có cảm giác như có 1 mảnh lực mầu nhiệm vô hình nào đó đã sui khiến làm họ mờ mắt không bắt gặp chúng tôi . Chân bước, tia nhìn họ ghim xuống đất, cả 2 chìm đắm trong câu chuyện mãi mê . Tiếng Đặng Lân khen Sáu Goòng nghe như có hơi men hừng hực của 1 ly rượu mừng:
- Anh Sáu! 4 cái khuôn của anh quả đáng "mê" thật! Nhất là đôi khuôn 12 cạnh . Nguyên liệu rồi rào lắm rồi . Rập thử đồng mẫu 12 cạnh đó, như anh khó tính thế mà còn phải chịu là đẹp, huống hồ tụi tôi . Vậy chiều nay cho rập hết cả chỗ nguyên liệu thằng Phồn đang nung chẩy đó nghe!
Sáu Goòng đưa tay mở cửa chiếc xe của lão và ngồi vào ghế lái . Cả 2 tên gian đều xây lưng về phía Trí và tôi đang nấp . Lúc này chẳng chuồn thì còn đợi lúc nào ? Chúng tôi đã "nhìn" thấy nhiều cái "hay" quá rồi! 2 anh em vạch cỏ mà đi lom khom tìm đường ra cùng lúc với Sáu Goòng mở máy cho xe lăn bánh chạy trên con đường đất hẹp dẫn ra đường cái nhựa.
Tình hình có vẻ "an ninh" trăm phần trăm như vậy . Nhưng quái thật! Đột nhiên tôi thấy lạnh buốt nơi xương sống y hệt bữa ở nhà 1 mình bị bé Thơ rình rập . Nhưng cảm giác ớn lạnh nơi đây lại còn khủng khiếp hơn: Tôi linh cảm Sáu Goòng đã... nhìn thấy 2 thằng đang chạy băng qua đám cây rậm . Và tôi thấy sự đó vô lý quá sức . 2 tên gian đã quay lưng lại, cho xe chạy rồi, chúng tôi mới mò ra kia mà! Vô lý thì vô lý! Tiếng thét của lã Sáu tưởng chừng như đứng cách hàng cây số cũng còn nghe tiếng . 1 trái bom nổ trúng giữa căn nhà bí mật tưởng hậu quả ghê gớm cũng chỉ tới cỡ đó . Gần 1 chục người, trừ tên Phồn ở trần, tất cả đều mặc quần áo xanh, chạy túa ra.
Trí hét lên:
- Lấy xe đạp! Mau!
Tôi lao người chạy như bay, giầy gần như không đụng mặt đất . Nhưng không hiểu sao tôi lại còn ngoái đầu ngó về phía xe hơi lão Sáu . A! Lạ thiệt! Không hiểu tại sao lão Sáu Goòng tự nhiên lại quay đầu xe trở lại hướng khu nhà . Và 2 bánh sau xe loay hoay thế nào lại thụt xuống 1 cái hố bùn lớn ở trên mặt đường, chiếc xe quay ngang, chặn hết lối đi . Tên Đặng Lân ngồi bên đang gào hộc lên vì tức giận, giơ tay nắm thành quả đấm, dứ dứ vào mặt Sáu Goòng.
2 đứa tôi ngắm ghi đông xe đạp, phóng nhảy vút lên yên như những tên cao bồi chính hiệu, đầu óc mê muội đi không còn nhớ được cái gì nữa, ngoài vấn đề chúi đầu đạp xe như 2 người điên vậy . Tới mép đường cái nhựa, bỗng Trí bóp phanh nghe cái "két" . Anh hổn hển nói chẳng ra hơi:
- Kỳ quá! Mắc cỡ chết được! Thám tử gì mà lại sợ hãi đến như gần chết vậy không biết! Đạp xe muốn đứt hơi luôn.
Bực mình tôi phun 1 câu nói mát:
- Ờ há! Giá anh em mình cứ tà tà ở lại để chờ tụi nó ra mời "ngồi chơi sơi nước", thì hay hơn há!
Trí làm như không nghe câu nói móc của tôi, đưa ống viễn kính lên mắt, miệng lẩm bẩm:
- Để coi thử tại sao tụi nó không rượt theo tụi mình!
Anh im lặng quan sát có tới hai ba phút rồi đưa ống nhòm cho tôi: Qua ống kính, tôi thấy rõ chiếc xe của Sáu Goòng vẫn nằm ườn chắn ngang đường . Lão Đặng Lân đang cố gắng cho chiếc xe sơn đỏ của lão lách qua mà không được . Mấy tên quần áo xanh lố nhố đứng quanh chỉ chỉ chỏ chỏ giơ tay múa chân . Chắc chúng đang hò hét dữ lắm.
Tôi bảo nhanh Trí:
- Lợi dụng lúc này... vọt lẹ đi!
Suốt dọc đường hướng về Thủ Đức chân đạp xe, đôi mắt Trí không ngớt liếc từng lùm cây, cột trụ, gò đống 2 bên đường, miệng lẩm bẩm như học bài . Tôi biết là anh đang cố ghi và trí nhớ mọi đạc điểm địa hình, địa vật trên suốt quãng đường dài... để 1 ngày kia... còn trở lại . Tôi thấy lạnh buốt nơi sống lưng như người sắp lên cơn sốt .
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1602
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồng Tiền Giả   Thu 09 Jun 2016, 10:18

Chương 15



Còn chừng non 1 cây số nữa thì tới Thủ Đức, đột nhiên 2 đúa tôi nghe tiếng động cơ xe hơi, liền quẹo xe đạp vào hẻm ngang . May mắn thật! Chiếc xe sơn đỏ của Đặng Lân lao vút qua như 1 mũi tên . Lão này lái xe, còn tên ngồi bên cạnh là... Huỳnh Bân . Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau . Tôi bảo Trí:
- Không hiểu lão Sáu Goòng có nhận ra chúng mình không ?
- Tụi mình phải tìm con đường khác mà đạp về cho chắc ăn hơn!
Câu nói vừa dứt, bỗng 1 chiếc xe hơi từ phía Sài Gòn lao vun vút đến rồi lướt qua mặt 2 đứa như 1 chiếc hỏa tiễn . Chiếc xe của Sáu Goòng! Và chính lão ta cầm lái . Không biết lào có thấy tụi tôi không mà chỉ biết là đầu và mặt lão cúi sát trên tay bánh.
Trí hất hàm ra ý bảo tôi phải thận trọng:
- Vậy là Chiêm hiểu rồi, heng!
Tôi cười trừ:
- Cũng tàm tạm! Nhưng đã ra tới đây rồi là bất chấp!
Về đến trước cửa nhà tôi, 2 anh em tạm chia tay.
Tôi bảo Trí:
- Tôi phải về tắm, thay quần áo rồi làm 1 tua chạy báo xong, về lại phải sửa soạn bữa cơm chiều ba má và chị An về ăn đây!
- Rồi, bồ! Tôi sẽ gọi cho bồ sau! Chúng mình cần phải bàn soạn kỹ lưỡng 1 chầu để đặt kế hoạch mới được! Có lẽ sau bữa cơm chiều! Thôi, dông! Tắm 1 cái đi nghe, CT3! Trông như ở dưới lỗ móc lên vậy đó!
Trí nói đúng . Nhưng tôi lại khoái trí vì nhận thấy anh cũng chẳng sạch sẽ gì hơn tôi.
Tia nước mát từ bông sen trong phòng tắm, gột rửa sạch hết cát bụi đường trường . Thân xác mát mẻ, và tôi thấy tinh thần sảng khoái vô cùng . Chuyến "hành quân" vừa rồi quả là thập tử nhất sinh, nhưng 2 đứa đã lọt thoát.
Tắm rửa, thay quần áo xong xuôi, tôi làm 1 tua thám sát bên trong tủ tại phòng ăn, để sửa soạn bữa cơm tối đặng ba má, chị An về ăn . Vừa mới ngoạm 1 miếng bánh mì ngọt, đang nhai nuốt ngon lành thì chị Trâm cho biết chuông điện thoại đang reo vang.
Tôi bực bội rủa thầm:
- Thằng cu Trí quỷ này! Hắn ta không thấy đói và không cần ăn, chắc!...
Và tôi nhấc ống nghe:
- Allo ?... Cậu Chiêm! Cậu Trần Đình Chiêm đó hả ?
Tôi giật thót mình . Tóc gáy dựng đứng cả lên . Không phải tiếng nói của Trí, mà là giọng ồ ồ của 1 người đàn ông lớn tuổi, như thể nghẹt mũi, hình như có ý làm cho tiếng nói đổi khác đi bằng cách bít đầu ống nói bằng 1 chiếc mùi soa.
- Vâng! Chiêm đây ạ! Xin lỗi, ông là ai thế ạ ?
- 1 người bạn đây!...
Tiếng nói nghe quen lắm, nhưng không thể nhận ra là ai, lại tiếp tục:
- Cậu là 1 cậu nhỏ rất ngoan, tôi biết lắm! Nhưng hiện cậu đang mua rắc rối vào mình đó! Khuyên cậu 1 điều là chớ có dại dột dính dáng vào cái vụ tiền giả tiền thật vừa rồi đó, nghe! Nếu không thì là... mệt lắm đó . Và nhất là chớ có liều mạng mò tới khu nhà lúc sáng các cậu đã tới nữa nghe! Cho cậu biết: Đây là lời khuyến cáo đầu tiên mà cũng là lời cuối cùng nghe! Nếu còn tái diễn thì sửa soạn mà và nhà thương đi... nghe!...
Rồi 1 tiếng "clic", tôi biết là người đối thoại đã gác máy.
Đôi mắt trợn tròn ngó trừng trừng ống điện thoại, tôi tưởng chừng như nó mới biến thành 1 con rắn hổ mang khủng khiếp . Đột nhiên tôi lại thấy sống lưng ớn lạnh . Chạy về, căn nhà sao mà trống vắng im lặng quá chừng . Chỉ thầm mong ba má tôi hoặc chị An bỏ dở cuộc đi Túc Trưng mà quay về lập tức . Bất giác đôi môi run run, tôi bật lên 1 tiếng: "Trí".
Và tôi lại qua bên bác cả quay số gọi anh . Trí đã ở đầu giây . Tôi nói nhanh:
- Trí! Tôi vừa nhận được 1 cú điện thoại ghê quá, Trí!
Trí cắt ngang:
- Biết rồi! Biết rồi! Tôi cũng vậy! Cứ bình tĩnh nghe, Chiêm! Tôi đến ngay bây giờ!
Lời nói anh có vẻ vẫn thản nhiên, nhưng nghe kỹ, giọng Trí có âm điệu run run khác hẳn ngày thường . Chưa đầy 5 phút sau, "sếp" tôi đã dắt xe đạp vào trong vườn . Tôi vội nói:
- Trí! Phải nói cho ba má tụi mình biết chứ! Nguy quá!
- Nói sao kịp được! Ba má Chiêm và ba má tôi đều đi vắng cả, làm sao mà báo cho kịp! Đừng sợ, không sao đâu, Chiêm à! Tụi nó chỉ muốn dọa cho anh em mình sợ đó thôi . Tôi chắc rằng tụi nó cũng chưa biết anh em mình đã phát giác được cái gì . Và giờ đây chúng lại càng yên trí là tụi mình đã sợ rúm người lại rồi, nên sẽ không dám hành động gì nữa . Do đó, tụi gian sẽ không thi hành điều nó đã hăm dọa mình đâu, nghe! Nhưng mình vẫn phải đề phòng, như vậy chắc ăn hơn . Chúng mình sẽ ở sát cánh nhau suốt ngày hôm nay, chờ ba má chúng ta về tới nhà đã, nghe!
Thái độ và cử chỉ của "sếp" coi bộ thản nhiên, nhưng tôi biết rõ, trong thâm tâm, anh cũng run như tôi vậy . Và, không hiểu sao, thấy tình hình như vậy, tôi lại đâm ra không sợ mấy nữa.
Trí ở lại bên tôi suốt buổi chiều . Hồi 4 giờ, anh "hộ vệ" tôi làm 1 tua đi đưa báo... , lên cả Thủ Đức, dĩ nhiên, cứ mỗi lần gặp 1 chiếc xe hơi, trống ngực tôi lại đập thình thịch: tụi gian mà bắt gặp, chúng nó dám lao xe nghiến nát 2 đứa lắm, để... diệt khẩu! Nhưng may sao, chuyến chạy hàng đã được trót lọt . Trí kèm sát bên tôi về đến tận nhà . Anh đề nghị cùng vào để cho tôi đỡa sợ . Nhưng tôi cám ơn Trí vì anh đã hy sinh nhiều thì giờ ở bên tôi rồi . Không dám làm phiền anh thêm nữa . Vả lại, 2 tiếng đồng hồ vừa rồi đi đưa báo, thấy tình hình có vẻ êm ru, và ba má, chị An cũng sắp về tới nơi . Có thể yên trí được!
Tôi quay ra gọt mấy củ khoai tây, chẻ rau muống để sửa soạn bữa cơm chiều . Vừa chẻ rau, tôi vừa cố nhớ lại những lời má tôi dặn cách thức ninh khoai tây với sườn heo thế nào . Chợt ngẩng nhìn đồng hồ treo trên tường, tôi giật thót mình: Ủa! Sao giờ này mà ba má tôi với chị An chưa về tới kìa . Lạ quá! Không khí im lặng nặng nề đè trĩu tâm hồn, da thịt tôi sởn gai ốc khi tưởng chừng như có người nào đó đang trừng mắt nhìn và nhe răng cười thầm trong bóng tối . Bỗng nhiên... có tiếng bác cả gái gọi bảo điện thoại reo kêu khiến tôi giật nẩy mình buông rớt cả dao chẻ ra, các cộng rau xanh vung vãi tung tóe . Tôi bỗng, vì sợ quá, hóa giận sôi lên, chạy sang chộp lấy ống nghe! Được rồi, bất chấp tên gian, nó có làm gì tôi cũng không sợ! Nó mà mò mẫm đến đây, tôi sẽ ăn thua đủ!
Tiếng reng reng vẫn vang như muốn xé rách màng tai . Tôi chồm lên nói như quát:
- Cái gì! Ông bạn "không quen biết" muốn gì nữa đây ? Hả ? Ông tưởng làm thế chúng tôi sợ lắm đấy hả ?
1 giọng nói trầm ấm quen thuộc vẳng bên tai:
- Ủa! Chiêm! Chiêm đó hả ?
Tôi đã nhận ra tiếng nói của ai rồi:
- Ba!
- Ờ! Ba đây! Có gì đó con! Chiêm! Sao con hoảng hốt hét ầm lên thế, hả ?
- Ba ơi!... Có người gọi điện thoại a... a...
Ba tôi cắt ngay:
- Biết rồi! Ba biết rồi! Cái anh chàng nào đó gọi đến nhờ ba mua dùm cho mấy cuốn sách gì đó mà! Bảo anh ta là ba đi vắng rồi, nghe! Này Chiêm à, ba má và chị An con hiện còn ở cách Saigon 50 cây số nữa thì xe "pan"...
- Á... á... nghĩa là tối nay ba chưa về được... ?
- Đúng thế đó con! Ba má và chị An con đành phải ăn và ngủ tại khách sạn trên dọc đường . Mai về sớm cho mát.
Chết rồi, vậy là tôi phải ngủ ở nhà 1 mình ? Nguy quá! Chắc tôi không kham nổi mất rồi!
- Ba ơi! Nghe con nói này, ba!
Khổ quá, ba tôi vẫn hồn nhiên như không:
- Chiêm! Má con, mới xa con 1 ngày mà đã thấy nhớ con rồi! Con nói chuyện với má chút nghe!
Rồi là tiếng má tôi:
- Chiêm, có gì lạ không con ? Nhớ má không ? Nấu cơm, ninh khoai tây mà ăn cơm đi con nghe! Bánh bông lan má phần con ở trong trạn đó . Ăn xong tráng miệng... rồi đi ngủ sớm cho khỏe nghe con! Đừng loa gì cho ba má và chị An con hết á, nghe! Sáng mai má về sớm! Chị khó ngủ 1 mình, 1 đêm, đừng sợ nghe con!
"Đừng sợ"! Hà! Tôi còn biết nói sao với má tôi đây ?
Rồi là tiếng má tôi gác máy . Đưa tia mắt ngó qua cửa sổ: bóng tối đã bao trùm cảnh vật . Tụi gian phi mà biết tối nay tôi ở nhà có 1 mình, chắc chúng sẽ mò tới, trói tôi lại mà tra khảo xem tụi tôi đã biết được những gì về công việc ám muội của chúng.
Tôi lại sang bên bác, chộp ống điện thoại, quay gọi Trí . Tiếng ông Bích Tâm ở đầu giây . Ông bảo đợi ông đi gọi Trí cho . Tôi nói rõ tình hình cho "sếp" biết:
- Tôi không dám ngủ nhà 1 mình đâu, Trí à! Trí xin phép ba má cho tôi lại đằng anh ngủ nghe, được không ?
Sau chừng nữa phút im lặng, tiếng "sếp" reo vui:
- Được, được chứ, Chiêm! Tôi nói với ba má tôi liền bây giờ đây . Chắc chắn ba má tôi đồng ý . Chờ đó!
Tôi nghe rõ tiếng anh đặt ống nghe lên bàn, rồi là tiếng anh gọi: "Má má! Má ơi! Bên Chiêm cả nhà đi vắng hết, có mỗi mình nó ở nhà, má cho con qua ngủ với Chiêm cho nó đỡ sợ, nghe má!"
Tóc tôi lại dựng đứng trên đỉnh đầu . Và tôi hét lên:
- Trí! Trí! Tôi có bảo Trí qua bên tôi ngủ đâu! Tôi sang bên ấy kia mà! Trời ơi! Sao kỳ vậy! Trí ?
Giọng Trí vẫn thản nhiên:
- Vậy là yên trí rồi, nghe, Chiêm! Má tôi bằng lòng rồi! Tôi qua liền bây giờ đó!
Đoạn để mặc tôi nói khan cả cổ, Trí gác máy . Chừng 15 phút sau anh đã đạp xe tới, na theo 1 túi thật bự.
Tôi bĩu môi:
- Anh dọn nhà đấy hả ?
Trí lạnh lùng trả miếng ngay:
- Đồ cần dùng tối thiểu! Dọn nhà gì ?
Không nhịn nổi nữa, tôi nói lớn:
- Nhưng anh đã lầm, quá xá lầm! Tôi, tôi này! Chính tôi muốn sang ngủ bên đó với anh, chứ có bảo anh sang đây ngủ với tôi đâu!
- Biết! Biết rồi! Nói hoài! Nhưng tôi, nhân danh giám đốc hãng CT2, tôi lại quyết định khác . Như thế này: 1 căn nhà vắng người lớn là hậu cứ lý tưởng cho 1 cuộc hành quân ban đêm . Chiêm phải nhớ kỹ điều đó!
Tôi chợt giật mình, trợn tròn mắt:
- Thế là thế nào ?
Giọng Trí tinh quái:
- CT3! Tôi quyết định là tới sào huyệt của bọn đúc tiền giả... ngay đêm nay . Tôi muốn chúng ta sửa soạn... lên đường tức khắc!
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1602
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồng Tiền Giả   Thu 09 Jun 2016, 10:19

Chương 16



Sau khi phát ngông câu tuyên bố nẩy lửa như vậy, Trí giốc ngược chiếc túi lên bàn sa lông . Anh lôi ra 2 bộ "piđa-ma" mà chúng tôi vẫn gọi là đồ ngụy trang và 1 cái thắt lưng da đeo dính 1 chiếc bao da trong đó có cái máy chụp hình và kèm theo cả đèn chớp.
Anh vỗ vỗ vào cái máy ảnh:
- Cái món này quan trọng nhất đây! Chúng mình sẽ chụp trộm tất cả công việc của bọn làm bạc giả trong sào huyệt của chúng!
Giọng tôi châm biếm:
- Khá lắm! Chúng ta sẽ chụp được có tới "một" pô hình chứ không ít, và rồi ánh đèn chớp sẽ lôi cuốn cả 1 tiểu đoàn địch quân kéo tới há!
Tiếng Trí nghe chắc nịch:
- Yên trí đi, Chiêm! Cái bóng đèn này lóe lên 1 luồng ánh sáng đỏ, mắt người thường không thấy được! Thử ngó cái hình này xem, ai đó, Chiêm ?
Trong tấm ảnh, rõ ràng là hình tôi lúc đang bước vào "Phòng thí nghiệm", đôi mắt mở lớn như đang cố trông tìm 1 cái gì trong bóng tối.
Ngạc nhiên, tôi hỏi Trí:
- Anh chụp bao giờ thế này ?
- Ha, ha! Chỉ 1 câu hỏi đó là đủ chứng tỏ cái giá trị tuyệt vời của ánh sáng hồng ngoại tuyến rồi! Mình chụp hôm nọ, lúc Chiêm mò vào "Tổng Hành Dinh" đó, nhớ không ? Bữa mà Chiêm sững sờ ngạc nhiên khi bước vào thấy mình làm việc trong bóng tối đó!
Chợt nhớ ra, tôi lẩm bẩm:
- Ừ, nhớ rồi! Nhớ ra rồi! Tuyệt quá hả!
Trí liền giảng rõ cho tôi tính chất đặt biệt của cái máy chụp hình này . Cũng không có gì khác lạ lắm so với các máy ảnh khác, duy cái ống ngắm thì tinh vi hơn và mặt lăng kính thì lại có 1 tấm màng mỏng màu đen bao kín.
- Chiêm chỉ việc nhấc tấm màng đen này ra bấm chụp, đoạn thay bóng đèn này, có vậy thôi hà!
- Bất hủ thật! Vậy thì chúng mình cứ việc chụp lia lịa mà tụi nó không phát giác được sự hiện diện của chúng mình, há! Và để làm tang chứng thì... tuyệt cú mèo... heng!
Đang cao hứng, đột nhiên tôi im bặt trợn mắt nhìn Trí . Anh đang ngoác miệng đến tận mang tai mà nghe răng cười khoái trí . Thì ra cá đã cắn câu: nói cho rõ ra là tôi đã vô tình "ô kê" với anh trong việc... hành quân trinh sát địch ngay trong đêm nay.
15 phút sau, Trí và tôi đã đạp xe song song bên nhau qua những con đường chìm ngập trong bóng tối . Mãi mê suy nghĩ, tôi cũng quên không nhắc Trí có cần né tránh con đường đi ngang nhà bé Thơ không . 2 đứa chưa kịp đề phòng thì đã nghe tiếng gọi nheo nhéo sau lưng:
- Ê hê! Chiêm, Trí, chờ tôi đi với, Chiêm Trí!
Tôi hét lên:
- Không được, bé Thơ! Con gái con đứa làm sao mà đi... lột mặt nạ cả 1 bọn... a... a...
Chưa nói dứt câu, cùi chỏ của Trí đã thúc vào hông bảo tôi im ngay đi.
Nhưng tiếng nói chua như chanh của bé Thơ đã lại lanh lảnh như còi xe lửa:
- 1 bọn kia lận, hí, hí! Vậy chờ tôi, chờ tôi đi với, nghe!
Trí gắt lên:
- Đã bảo không mà! - Rồi anh nhấn cẳng đạp mạnh và mau hơn.
Tôi mím môi đạp nhấn theo anh . Cả 2 bỏ cách bé thơ thật dễ dàng . Nghĩ cũng thương hại bé Thơ nhưng thiệt tình không thể cho bé đi theo được.
Chẳng mấy chốc, 2 đứa tôi đã ra khỏi địa phận Thủ Đức . Bóng tối đen đặc bao phủ tứ bề . Nhưng "sếp" tỏ ra bình tĩnh lạ lùng . Thì ra anh đã thuộc đường! Đôi lần tôi thấy anh đột ngột ngoái đầu nhìn lại phía sau lưng . Cho xe sát gần tôi, anh khẽ nói:
- Ê Chiêm! Mình có cảm giác là lạ! Hình như có người theo dõi tụi mình thì phải!
Giật thót mình, tôi cũng quay đầu ngó lại, không thấy gì lạ.
1 lúc sau, chúng tôi đã tới con đường dốc bữa hôm trước, rồi là lùm cây rậm đen nơi bãi thấp phía xa xa . 2 anh em xuống dắt xe đi vào đường đất dẫn tới khu nhà "sào huyệt" của bọn "bạc giả" . Bỗng Trí giẫm phải 1 hòn cuội lớn khiến nó lăn lông lốc gây ra tiếng lộc cộc vang lên mãi không ngớt . 2 anh em nín thở ngồi thụp ngay xuống . Nếu lão Đặng Lân khôn ngoan kia mà đặt sẵn 1 người gác "chìm" tại đây thì thật 2 anh em đã sa vào bẫy tức thì . May sao, bốn bề vẫn im lặng . 2 anh em bấm nhau từ từ nhô lên rồi dắt xe dè dặt tiến đến 1 cái cột xi măng mang tấm biển kẻ 2 chữ: "đất bán". Chúng tôi dựng xe đạp dựa vào cây cột . Trí thì thầm:
- Tấm biển này quả là điểm mốc dễ nhận nhất trong trường hợp cấp kỳ!
Tôi rợn người:
- Cấp kỳ! Cái gì mà "cấp kỳ" ?
"Sếp" không trả lời . Anh lấy bộ "piđa-ma" ngụy trang ra mặc vào . Tôi cũng lập tức làm theo . Xong, anh xoa lên mặt bằng 1 miếng giẻ cháy dở, than bụi đen thui, đoạn đưa cho tôi bảo "hóa trang" lẹ đi.
Phút sau, 2 đứa đã sẵn sàng "tác chiến".
Nằm rạp xuống đất, Trí và tôi, hướng về phía khu nhà bí mật, trườn tới . Mặt trăng lúc mờ, khi tỏ, khiến chúng tôi không thể nhìn rõ vật gì trước mắt, dù chỉ cách độ 1 thước, lúc lại phải nằm im như giả chết vì mặt trăng chợt nhô khỏi cụm mây tỏa ánh sáng chói chang như hỏa châu vậy . Cũng may mà đường tiến quân lại lọt vào đúng 1 cái đường mương ăn thẳng vào khu nhà hoang phế . Căn phòng chính giữa có ánh sáng le lói chiếu hắt ra: đồng bọn của Đặng Lân chắc đang lúi húi làm việc . Trí bóp khẽ cánh tay và rỉ tai tôi cứ nằm phục tại chỗ . Nhẩy đánh vút 1 cái, anh đã băng qua con đường đất đỏ, sáp lại ô cửa sổ đang rộng mở . Chưa đầy 1 phút sau, anh đã quay trở lại . Kề môi sát tai tôi:
- Chiêm phải tiến thật sát ô cửa sổ . Nếu không, khoảng cách xa quá ảnh sẽ mờ, hỏng hết đó, nghe!
Hồi hộp quá, tôi đâm ra cáu sườn, nghiến răng hỏi móc "sếp":
- Anh có cần tôi vào bảo tụi gian ngồi thật điệu để tôi bấm máy "pô" cho đẹp không ?
Nhưng khi Trí quay ra tiến về phía cửa sổ, tôi cũng theo anh bén gót . Đặt nhẹ đầu ngón như bước chân mèo, tôi kiễng lên dòm qua ô kính: Đặng Lân đang đứng bên 1 người áo xanh điều khiển 1 cái máy rập . Tên thợ đút từng thanh "sắt" dài bẹt, 1 thanh kim loại gì đó chớ chắc không phải sắt, vào ổ máy, rồi đưa tay đón những miếng tròn tròn, nối đuôi nhau rớt ra . Chốc chốc, Đặng Lân lại nhón lấy một, hai cái đồng tròn xinh xinh đó, ngắm nghía, suýt xoa, đoạn để vào trong 1 cái khay cùng với các đồng khác.
Trí hạ thấp giọng:
- Bấm 1 "pô" hình Đặng Lân đang ngắm nghía đồng tiền giả của hắn đi, lẹ lên!
Tôi tuân hành, làm ngay . Luồng sáng đỏ lóe lên, nhưng mắt thường không ai trông thấy được . Cứ mỗi lần thay bóng đèn, tôi lại cảm thấy ngón tay nóng như bị bỏng, và tôi yên trí rằng máy đã chụp ngon lành . Cho máy qua ô cửa sổ, tôi bấm liền 2 "pô" nữa trước khi tiến qua cửa sổ thứ 2 kế cận đó . Tại căn phòng này, Sáu Goòng cùng 2 tên nữa đang gọt rũa lại từng đồng tiền giả 1 để cho hết những miếng vẩy thừa, 1 người thợ nữa đang bưng cả khay tiền nhúng vào 1 cái chậu lớn đựng chất lỏng gì đó.
Trí khẽ giải thích:
- Sáu Goòng đang chải chuốt vuốt ve cho những đồng tiền giả đó . Nó cho nhúng khay tiền vào chậu đựng ốc-xít pha loãng để đồng nào đồng nấy bớt đi cái vẻ mới sáng loáng quá, trông dại mặt, khiến người ta dễ nghi ngờ . Chiêm hiểu chưa ?
Trong giây phút thập phần nguy hiểm như vậy, thế mà tôi suýt bật phì cười với ý nghĩ: "Trí rành về cái món này như vậy, giá hùn hạp với Sáu Goòng, Đặng Lân thì hay quá... ".
Tôi bấm liền 2 "pô" nữa, thì chợt thấy 2 tổ này đặt bước tiến ra phía cửa . Tôi liền theo bén gót Trí vòng qua sân phía sau . Đúng lúc 2 anh em vừa nhô khỏi đằng đầu hồi nhà thì chợt thấy Sáu Goòng và Đặng Lân băng qua cái sân rộng tiến vào nhà xe rộng lớn . Tiếng Đặng Lân nghe rõ mồm một:
- Chà! Mấy đồng các 20 bạc Việt Nam đẹp ác à nghe!
Giọng Sáu Goòng đúng là giọng kể công:
- Thì đó, cái khó tính chuyên viên đục trạm của tôi bây giờ mới thấy là có lý, phải không ? À, này anh Đặng Lân ngoài cổ phần ra không kể, còn cái món tiền thưởng thì tính sao, mong anh liệu tính sớm giùm cho! Chờ đợi là 1 điều tôi ghét nhất đấy!... À, nếu vậy thì tính ra có thể đúc được mỗi tháng ít nhất là hơn 1 triệu bạc, heng! Vậy thì anh khỏi cần phải kể chuyện cà kê dê ngỗng gì hết vì tôi sẽ... không tin đâu! Chỉ xin anh trả lời cho 2 điểm là: bao giờ, mấy bữa nữa, anh cho tôi lãnh tiền thưởng và tiền thưởng đó là bao nhiêu ? Có vậy thôi!
Không nghe Đặng Lân trả lời sao, vì lúc đó 2 người đã tiến đến cửa nhà để xe và đang lạch xạch mở 2 cánh cửa . Núp sau 1 chiếc xe đậu gần đấy, tôi giơ máy chụp hình, hướng về phía đó bấm liền mấy "pô" nữa . Đoạn, Trí ra hiệu cho tôi: đã đến lúc rút lui.
Mặt trăng lúc đó đã lẩn kín vào trong mây . Bóng tối thật đen và thật dầy tưởng chừng như lấy dao mà sắt ra được . Nhưng, nhờ ở chỗ nẻo đường tiến quân cũng như lối rút quân, duy nhân chỉ là con mương đào, nên 2 đứa tôi mò ra chỗ lấy xe đạp không mấy khó.
2 anh em chăm chú bò hết con mương . Được khoảng nửa đường, đột nhiên Trí húc nhằm 1 người nào đó trong bóng tối; tôi bò sát ngay phía sau nên cũng ngã chồm lên người anh . Cả 3 nằm ngổn ngang trên mặt đất, chân tay vướng khoặc vào nhau . Trí đứng phắt dậy, la khẽ:
- Người của Đặng Lân! Chạy mau, Chiêm!
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1602
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồng Tiền Giả   Thu 09 Jun 2016, 10:19

Chương 17



Không phải giục tới lần thứ hai, tôi theo Trí, lao đi như gió cuốn . Đột nhiên phía sau có tiếng ré lên:
- Chờ tôi với! Chờ tôi với!
Và tiếng đó, khổ thật, đúng là tiếng bé Thơ . Trong giây phút nguy tai đó, tôi còn biết làm gì hơn là chìa tay ra cho nó nắm, rồi cả 3 lao đầu chạy bán sống bán chết ra phía con lộ đất đỏ.
Trong khu nhà đã nghe tiếng rục rịch: tiếng mở cửa, tiếng người chạy túa ra khoảng sân rộng, và... ánh đèn "pin" chiếu loang loáng.
Có tiếng nói lớn:
- Có thấy gì đâu nào! Chắc anh thần hồn nhát thần tính rồi, anh Lân ơi! Có gì đâu nào! Yên tĩnh như thường hà!
Tiếng Đặng Lân:
- Biết đâu đấy! Rõ ràng tôi nghe tiếng nói nheo nhéo mà! Xục vào các bờ bụi coi! Đó! Cái bụi cỏ cao đó! Tụi oắt con đã giấu xe đạp trong đó hôm qua đấy!
Rúc trong đám cỏ rậm, 3 đứa chúng tôi thở không ra hơi, hoảng sợ xanh xám cả người đi . Cây cột xi măng, chỗ dựng xe đạp chỉ còn cách khôn gbao xa, mà không đứa nào dám nhúc nhích . Liếc mắt nhìn kỹ, tôi giật bắn người khi nhận ra... có thêm 1 chiếc xe đạp nữa... cũng dựa nghiêng vào cây cột.
Tiếng bé Thơ phào phào bên tai:
- Xe của tôi đó! Để đó không sợ lạc chỗ, heng!
Tôi nghiến răng kèn kẹt:
- Ừa, ừa! Để xe đó dễ thấy lắm! Tụi Đặng Lân mà tiến lại thêm chút nữa, chắc bắt gặp mấy cái xe đạp cũng không khó, heng!
Vừa nói, tôi vừa tức giận tưởng phát điên lên vì cái con bé "tiểu nữ tặc", nhưng không lẽ lại... hét rầm lên.
Trí nhẹ chỉ bàn tay về phía bên trái!
- Chúng ta bò vòng qua phía bên này . Tụi nó đã tràn lên con lộ đất và chặn đường rút lui của tụi mình rồi . Cẩn thận, nghe, nào... tiến!
Sau hơn 1 phút bò 4 chân, chúng tôi đã vớ được xe đạp, nhẩy phóc lên, đạp bạt mạng, ngược với hướng đi ra đường cái nhựa . Có tới 10 phút sau, Trí mới là người đầu tiên cất tiếng . Anh hét lên:
- Trời đất ạ! Bé Thơ kỳ quá! Đã bảo đừng đi theo, không nghe . Chút xíu nữa làm tụi này bị chộp hết à!
Con bé chấu mỏ:
- Thì đã bị bắt đâu nào ? Nói hoài!... Tôi cũng có quyền đi theo để xem cuộc điều tra đã tới đâu rồi! Tôi cũng là khách hàng của hãng các anh, chớ bộ!
Ối! Cãi lý với bé Thơ "đầu bò" thiệt là mệt! Nó luôn luôn giành phần phải về mình . 1 lúc sau, Trí thắng xe lại:
- Chà! Chúng mình đạp xe chạy lung tung hết rồi! Làm sao tìm đường về đây ? Lạc đường nguy quá!
Bé Thơ bĩu dài môi:
- Lạc đường! Các anh lạc thì có, chớ tôi thì còn lâu . Tôi biết mà! Tôi biết rõ là hiện thời tụi mình đang ở đâu cơ!
Cô bé lên giọng rất hách:
- Ê! 2 anh cứ việc theo tôi mau! Không có tôi là đố các anh có làm được cái trò trống gì! Đi!
Tuy bực mình ghê lắm, tôi vẫn phải công nhận lần này quả thật bé Thơ lợi hại vô cùng . Cô bé thuộc đường ở vùng đồng ruộng này quá xá và hướng dẫn chúng tôi lần về tới Thủ Đức không mấy khó khăn.
Tới nhà, cô bé đứng trên ngưỡng của, giơ cao tay, giọng tinh nghịch:
- Về ngủ ngon, nghe, các bồ! Các anh may mắn gặp được tôi đó, nghe!
Tiếng Trí:
- Ngủ ngon! Bé Thơ! Cám ơn nhiều lắm, nghe bé!
Cô bé rắn mắt còn cố gài thêm 1 câu:
- Thôi mà! Chút đỉnh mà ăn thua gì!
Bé Thơ chưa nhận ra tính chất châm biếm trong giọng nói của "sếp" tôi . Ánh mắt anh liếc nhìn tôi đã nói lên điều đó . Nhưng đột nhiên 1 chuỗi cười khanh khách làm 2 đứa giật nẩy người:
- Và này! Về nhớ tắm rửa, lau sạch mặt lem mũi lọ đi nghe! Hí, hí! - Rồi tiếng cánh cửa đóng nghe cái "sầm".
Lúc đó chúng tôi mới trợn mắt nhìn nhau: trên người 2 đứa vẫn đeo 2 bộ"piđa-ma" ngụy trang và mặt bôi lọ than đen như 2 anh chàng Hynos . 2 anh em lập tức chạy vào 1 góc hè kín đáo, trút bỏ 2 bộ rằn ri và rút mùi xoa lau sạch mặt mũi . Rồi lên xe thong thả đạp về nhà.
Đến trước cửa nhà tôi, Trí ngập ngừng:
- Mới 9 giờ 30, Chiêm à! Hay là tụi mình về đem cuốn phim rửa mấy cái ảnh quý giá đó coi đi!
Tôi cũng không ngờ là trời vẫn còn sớm đến thế, nên vui vẻ tuân lệnh "sếp" ngay.
2 anh em lặng lẽ tiến vào gian kho nhà Trí . Anh nhẹ nhàng ấn nút mở cửa bí mật . Vào đến trong "phòng thí nghiệm", anh bật đèn sáng trưng, rồi bắt tay ngay vào việc . Để tráng phim, rửa ảnh, Trí đã sáng chế sẵn 1 bộ đồ nghề trông thật lạ mắt, rất xinh . Anh vặn nút điều chỉnh 1 lúc lâu, đoạn đặt phim vào cái hộc nho nhỏ, rồi pha phách thuốc nước tráng phim ảnh . Ngâm phim trong đó, và trong khi chờ đợi, anh tiến lại ngồi bên tôi.
- Máy tráng phim và rửa hình này tự động!... Chúng ta chỉ việc buông tay ngồi chờ chừng nửa tiếng đồng hồ.
Thật, từ xưa tới nay, chưa bao giờ tôi lại thấy cái nửa giờ nào mà lại kéo dài lâu đến như thế . Và tới khi cái máy tự đọng reo lên 1 hồi chuông báo là việc rửa ảnh đã xong, tôi cảm thấy thể xác mệt mỏi rã rời tưởng chừng như mới đứng gác 1 lèo liền tù tì trong 8 tiếng đồng hồ.
Trí tiến tới bên máy, kéo 1 ô hộc thứ hai ở phía bên kia, lôi ra 1 băng giấy ướp lạnh, ẩm ướt . Giọng nói của anh nghiêm trọng:
- Đây ảnh của CT3 chụp tụi gian phi đây! - Và anh tiến lại sát ngọn đèn điện.
Vô cùng hồi hộp, tôi cũng sáp lại bên anh, dòm qua vai, chiêm ngưỡng tác phẩm . Trí thận trọng giở dài cuộn giấy ướt . Và tôi có cảm giác như cả cái trần nhà trên đầu đang sập xuống: cuốn giấy hình... trắng xóa!
Giọng nói tôi run bắn lên:
- Ủa! Trí! Hư hết rồi hả ?
- Ừa! Hư cả! Trắng lốp hết!
Dứt lời, anh quay trở lại bên chiếc máy rửa hình, lôi cuộn phim ra: cũng trắng xóa nốt!
"Sếp" tôi thần mặt, lẩm bẩm:
- Lạ! Thật tình tôi không hiểu sao lại kỳ vậy! Mình đã thử đi thử lại tới hơn 1 chục lần rồi kia mà! Vô lý hết sức! Hừ! Sao lại có thể thế này được nhỉ ?
Bực mình quá, tôi cũng nổi sùng không kém.
- Hừ! Trí cứ làm như mình là nhà bác học Einstein ấy! Bây giờ đã ngã ngửa người ra chưa ?
Tôi hét vào mặt anh:
- Này! Thôi anh lại còn kêu ca gì nữa ? Chính anh đã muốn thế thì sự việc nó xảy ra như thế! Còn gì nữa mà kêu! Anh đã muốn có những bức hình chụp không cần phải có ánh sáng, tức là ánh sáng vô hình, thì đó... anh đã được những bức ảnh vô hình đấy, còn đòi gì nữa, "ông" ? Hợp lý quá rồi còn gì ?
Trí cắn môi:
- Thôi!... nói hoài, mệt quá!
Tôi vẫn chưa chịu thôi:
- Nói hoài! Anh còn bảo tôi "nói hoài"! Tôi nói đúng quá mà, làm sao nhịn được chứ! Phải vào sinh ra tử mới chụp được mấy "pô" hình đó! Đặng Lân và đồng bọn có thể giết chúng mình như chơi vậy đó! Tôi chỉ yêu cầu anh 1 điều rằng, trước khi đem cái "bảo bối" gì của anh ra dùng... thì cần phải soát xét lại cẩn thận trước đã!
Được dịp "xài xể" sếp, tôi khoái chí tử, nhưng Trí tỏ ra không mấy quan tâm mấy đến những lời mỉa mai của tôi . Anh chăm chú kiểm soát lại các bộ phận trong chiếc máy ảnh, ấn cái nút này vặn cái chốt kia, rút tung mấy cái ngăn hộc nhỏ xinh xinh ra, dốc ngược một hai cái ve nước hóa học gì đó đưa lên mũi ngửi ngửi.
Bực bội quá chừng, tôi xây lưng lại phía anh, khoanh tay đi đi lại lại trong "phòng thí nghiệm" nghiến răng kèn kẹt như muốn nhai nát cái thất vọng đắng cay.
1 lúc sau, anh khẽ cất tiếng gọi tôi:
- CT3 lại đây coi chút đi!
Tôi bước tới, tự hỏi thầm chẳng hiểu anh còn định viện dẫn lý do "tại", "bị" gì nữa đây... để cải xóa khuyết điểm tai hại của anh.
Tiếng Trí buông gọn:
- Quan sát lại máy ảnh đi, CT3!
Tôi nhắc chiếc máy lên . Chiếc máy tôi đã dùng để chụp những "pô" hình gay cấn nhất . Bất giác tôi lẩm bẩm:
- Quái! Máy chụp đâu có cái gì trục trặc nhỉ ?
Tiếng nói của Trí chậm rãi như đến từng chữ một:
- Ống kính thu hình! Coi kỹ cái ống kính thu hình đi!
Giọng tôi gay gắt:
- Ừ, sao ? Ống kính thu hình thì sao mới được chứ ? Vẫn ngon lành như thường, có trục trặc gì đâu mà... á... á...
Tôi bỗng há hốc miệng nói không ra tiếng, suốt người như bị xối 1 gáo nước lạnh buốt! Chết tôi rồi! Cái màng mỏng màu đen... vẫn úp chụp bao kín bên ngoài ống kính thu hình . Khi bấm chụp, tôi đã quên bẵng đi không nhất cái nắp đậy màu đen đó ra . Hèn gì mà... phim lại chẳng bị trắng xóa hết.
Tôi run giọng nói với Trí:
- Trời ơi! Lỗi tại tôi rồi, Trí ơi!... Làm sao bây giờ đây ?
Quả có thế! Ăn làm sao, nói làm sao bây giờ đây ? Tôi chỉ còn biết đứng ngây ra như phỗng đá, cổ họng khô bỏng, nuốt nước miếng thấy khó khăn như nuốt hòn sỏi.
Trí đưa những ngón tay run run lùa vào mái tóc rối . Da mặt anh xanh rờn, vô cùng mệt mỏi.
Tôi luôn miệng:
- Trời ơi! Làm sao bây giờ đây ? Trời ơi!
- Mình cũng xin chịu! Chiêm à! Thiệt tình mình cũng không còn biết làm sao nữa đây chứ!
Đang lúc 2 anh em y hệt 2 trái banh sì hết hơi như vậy, thì lại nghe tiếng... báo động . Trước khi chiều xuống, hôm nào cũng vậy, bao giờ Trí cũng vứt rải rác 1 vài mẫu gỗ hoặc đá cuội trên mặt sàn nhà kho, người vô ý bước vào thế nào cũng đá hất trúng những cái món bừa bãi đó . Sỏi, đá, mẫu gỗ nhỏ sẽ đụng vào 1 hệ thống đường giây thép nhỏ nối liền với 1 dãy lon sữa treo dấu trong "phòng thí nghiệm" . Và giờ đây "chuông báo động" đó kêu lanh canh!
Trí thấp giọng:
- Có biến rồi! Tắt đèn đi, Chiêm! Và vớ lấy 1 cái gì đó làm võ khí, mau lên!
Tôi làm theo lời Trí, trống ngực đập thình thình . Nhất định là tụi Đặng Lân đã theo hút tụi tôi về đến đây rồi!
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1602
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồng Tiền Giả   Thu 09 Jun 2016, 10:20

Chương 18



Trí bước êm như mèo đi, sáp lại nhòm qua kẽ sàn gỗ xuống dưới nhà . Tôi lăm lăm cầm 1 thanh cây gỗ chặn cửa, giơ cao, chờ Trí mở cửa trần nhà la lên 1 tiếng là choảng luôn... cho chắc ăn.
Đột nhiên tôi thấy miếng gỗ đậy nắp trần bật mở rồi tiếng... cười phá lên của Trí . 2 anh em theo bậc thang tụt xuống và chạm trán ngay với... bà Bích Tâm.
- Chính! Chiêm! - Bà cất tiếng gọi lớn - 2 anh em lúi húi làm cái gì vậy ? Má tưởng 2 anh em ngủ cả bên nhà Chiêm kia chứ ?
- Đúng thế đấy, má ơi! Nhưng chúng con chợt nhớ ra là có 1 cuộc thí nghiệm quan trọng quá chưa làm xong, má à!
- Vậy hả ? Thế thì làm nốt đi! Khi nào xong, thì liệu mà đi ngủ đi, nghe! Khuya rồi! Đừng mất công lặn lội qua nhà Chiêm nữa! 2 anh em ngủ lại luôn đây đi! Chính nhớ lấy bộ "piđa-ma" của con cho Chiêm mượn, nghe!
Tôi lầm lũi bước theo Trí về phòng ngủ của anh . Đến nơi, tôi giật mình ngó xuống tay . Trời đất! Cái máy chụp hình của Trí tôi vẫn nắm chắc từ lúc nào không hay! Thì ra... lúc "báo động" tôi đã quýnh quáng quơ lấy máy chụp hình, yên trí là 1 thanh gỗ sẵn sàng quất vào đầu quân địch . Rồi mọi việc xảy ra dồn dập khiến tôi quên bẵng mất không để trả lại tại "phòng thí nghiệm". Tôi có cảm giác mấy đầu ngón tay như bị nóng bỏng liền đặt chiếc máy lên kệ gần cửa sổ . Trí lặng lẽ đưa tôi 1 bộ "piđa-ma", không nói 1 tiếng.
Tôi gượng cười buồn bảo Trí:
- Tóm lại, tôi đã phạm 1 lỗi lầm tai hại quá chừng! Trí à! Nhưng ai cũng có thể bị lỗi lầm được chứ phải không ? Vậy thì anh cũng chẳng nên bực bội, buồn phiền vì tôi nữa, nghe!
Trí nhè nhẹ lắc đầu:
- Cũng không hoàn toàn lỗi tại Chiêm cả đâu! Chúng ta đã cùng đồng lao cộng khổ . Thắng, chúng ta cùng vui, mà bại thì chúng ta cùng buồn rầu chia sớt với nhau . Có vậy thôi! Sao mình lại có thể phiền Chiêm được!
Tôi nhìn Trí, ngấm ngầm cảm động, thầm cám ơn anh . Và miệng tôi không ngớt lẩm bẩm:
- Không biết xoay sở cách nào đây ?
Trí đã nằm xuống giường . Anh kéo chăn lên đến cổ và nhắm mắt lại . Tôi còn ngồi sừng sững trên giường kế bên, đưa đôi mắt buồn bã nhìn anh . Trí mấy máy đôi môi:
- Mình cũng chưa biết phải xoay sở cách nào đây nữa! Thôi ngủ đi Chiêm, mau sẽ hay!
1 lúc sau, nhịp thở anh đều đều cho tôi biết là anh đã ngủ say . Còn tôi thì không thể nào đặt mình nằm xuống nổi, đôi mắt cứ thao láo đăm đăm nhìn vào bóng đêm . Trong lòng tôi buồn khổ không bút nào tả xiết . Lỗi tại tôi tất cả, thật rõ ràng quá rồi . Trí khổ công lo làm đủ thứ, gần đi đến kết quả, mà chỉ vì tôi sơ ý 1 chút làm cho hư tất cả... Hà! Sai 1 ly, đi 1 dậm là thế này đây!
Trăng lên từ lúc nào, chiếu qua song cửa sáng trưng . Trên mặt bàn kê sát cửa sổ, chiếc máy hình tôi tiện tay để từ hồi nãy, nằm lù lù như hiện thân của số mệnh . Tôi biết chắc trong máy có 2 cuộn phim . Mỗi cuộn gồm 6 "pô" kèm theo 6 bóng đèn . Tôi nhớ rõ là đã dùng hết 8 bóng, như vậy còn lại 4 "pô" và 4 bóng nữa.
Như bị 1 mãnh lực vô hình nào sai khiến, tôi nhẹ nhàng đứng xuống sàn, mặc quần áo, tiến lại bên cửa sổ . Qươ tay vớ chiếc dây da của túi máy hình, tôi quàng vao vai rồi quay ra mở nắp 1 cái thùng, trong đó, tôi biết là Trí để 1 cuộn thang giây anh vẫn thường dùng để trèo xuống sân mà không muốn để ai biết.
Sửa soạn ngồi lên thành cửa sổ, tôi còn đưa mắt ngó Trí 1 lần nữa . Anh vẫn thở đều đều, chìm trong giấc ngủ say . Tôi chợt có ý định để lại cho anh mấy chữ . Nhưng ngại mất thì giờ, vả lại tôi sẽ cố gắng trở về trước 12 giờ đêm, nên xét ra việc báo cho anh biết cũng không cần thiết lắm.
Đường phố, nhất là khi chiếc xe đạp bon bon ra tới ngoại ô, như đen tối hơn nhiều so với lúc cùng đi với Trí mấy tiếng đồng hồ trước đây . Mặc! Tôi nghiến răng, mắm môi mắm lợi cắm đầu ra sức đạp . Chẳng mấy chốc, khu nhà bí mật, sào huyệt của tụi Đặng Lân đã hiện ra thấp thoáng.
Tôi đưa mắt tìm ra cây cột si măng không 1 chút khó khăn và dúi sâu chiếc xe đạp vào trong đám cỏ rậm gần bên chân cột . Rồi, cúi xuống thật thấp, tôi bò vào đường mương . Bò trong lòng mương hẹp cùng với Trí, tôi đã thấy khó; giờ đây bò trườn 1 mình, tôi lại thấy còn... khó hơn nữa . Nhưng, dù run thì run, tôi vẫn nghiến răng... thẳng tiến, bất chấp mọi nguy hiểm . Tôi nhất quyết chụp lại bằng được những tấm hình mà vì 1 giây sơ ý tôi đã chụp hư, làm hỏng tất cả mọi việc, làm khổ cho "sếp" tôi không ít . Càng bò gần đến khu nhà, tiếng máy chạy sầm sầm nghe càng rõ: Đặng Lân và đồng bọn vẫn còn đang làm việc.
Không cần phải nhắc, tôi cũng đưa tay gỡ cái màng "voan" đen che ống kính thu hình . Rồi, 2 hàm răng nghiến chặt đến nỗi xương quai hàm bạm bên, tôi tiến sát tới bên ô cửa sổ, thi hành sứ mạng tự tôi vạch ra để lập công chuộc tội.
Thế rồi... cuộc đụng độ hãi hùng đã xảy ra như thế nào, tôi mê mụ cả người đi, không còn nhớ được chút gì nữa . Chỉ biết rằng, ngay lúc đó, thoáng nghe tiếng sỏi lạo sạo phía sau lưng, rồi không đầy 1 giây đồng hồ, 1 bàn tay to lớn áp chặt vào miệng tôi muốn kêu lên cũng không còn được nữa . Chân tay tôi đấm vung vít như 1 con chó sói bị sa lưới, quẫy đạp lung tung; vô ích: tôi đã bị bắt!
Gã đàn ông chộp giữ tôi la lớn:
- Huỳnh Bân! Tới đây, mau lên! Bân!
Trời đất! Đúng tiếng nói của Đặng Lân!
Dứt lời, hắn kéo tôi sềnh sệch vào trong nhà, đèn đuốc sáng trưng, đẩy mạnh tôi tới trước mấy người thợ đang trợn tròn mắt lên nhìn, mặt ngây ra vì kinh ngạc . Trong đám thợ đó tôi nhận thấy có cả Huỳnh Bân!
Tên Đặng Lân gầm lên:
- Các anh mở lớn mắt ra mà ngó cho rõ đi! Hừ! Các anh chưa tin tôi mà! Tôi đã bảo là rõ ràng tôi nghe tiếng người léo nhéo mà các anh còn cười khẩy bảo tôi là sợ hão kia mà! Và tôi đã tuyên bố trắng với anh em là thế nào chúng nó cũng còn trở lại nữa . Không cả 2 thì cũng 1 thằng! Đúng hay sai! Hả ?
Không 1 người nào trong bọn thợ lên tiếng . Nhưng riêng tôi, tôi phải tự nhủ thầm: "quả hắn đoán không sai!".
Tên Huỳnh Bân đưa tay gỡ chiếc máy ảnh từ tay tôi ra, giơ lên xem xét trước khi rút cuộn phim:
- Ha! Thằng ranh con này gớm thật! Nó chụp ảnh bằng tia sáng hồng ngoại tuyến, hừ!
Đặng Lân túm chặt cổ áo sơ mi, dúi mạnh tôi vào tường, gầm lên:
- Thằng ôn con khốn kiếp này! Tao đã bảo mày đừng có dính dáng vào chuyện này kia mà! Tại sao mày không nghe! Hả ? Đừng có hối nghe chưa!
Tôi sợ quá muốn ngất xỉu đi được . Nhưng sợ quá hóa liều, 1 cơn giận ở đâu bỗng như 1 lượng sóng loạn cuồng lấn tới tràn ngập toàn thân khiến tôi thu hết can đảm . Ngửng phắt đầu lên, tôi ngó thẳng vào mắt Đặng Lân, dõng dạc dằn từng tiếng như những cú roi da quất vụt:
- Được! Được! Các ông đã bắt được tôi rồi! Muốn làm gì thì xin cứ việc! Nhưng xét ra thì cũng chẳng đi đến đâu! Các b.an tôi đã nắm được đầy đủ bằng chứng để đưa các ông vào khám Chí Hòa rồi! Ông... và cả băng tụi gian phi của ông!
Tên Đặng Lân sáp lại:
- Cái gì ? Mày nói sao ? "Chúng tôi" ? Mày nói "chúng tôi"! À, thì ra cái thằng nhỏ ốm cao lênh khênh bữa nọ đi với mày cũng "rắc rối" vào vụ này nữa hả ? À, khá lắm! Tốt!... Vậy thì mày muốn sống muốn tốt phải khai thật cho tao biết: hiện thời nó ở đâu! Nói mau!
Tên trùm chúa kề kề sát mặt nó vào mặt tôi, hơi rượu bay nồng nặc, tia máu đỏ trong đôi mắt tròng mắt trắng đã hằn lên non thật rõ.
- Người bạn tôi đó hả ? À... à... anh ấy đang bận tráng phim rửa mấy bức hình tụi tôi đã chụp tại đây để dùng có việc cần . Ông nhớ giùm cho rằng, tụi tôi đã biết hết mọi hoạt động của các ông tại đây, cũng như việc làm ám muội của Sáu Goòng tại cửa tiệm lạc soong của y . Chúng tôi lại có cả bản rập cái khuôn mẫu đồng tiền cổ Hy Lạp cũng như khuôn mẫu đồng cắc 20 bạc Việt Nam, mà các ông làm giả và đang sản xuất lén lút tại đây nữa . Người bạn tôi sẽ đến nói chuyện với cảnh sát về vụ này!
- Hả! Chưa đâu, mày! Thằng khốn kiếp! Nó chưa kịp trình báo gì hết đâu! Câm miệng mày lại! Yên trí đi! Chúng tao còn dư thì giờ mà!
Huỳnh Bân nôn nả:
-... Dư thì giờ... là sao ? Anh Lân ?
- Dư thì giờ để "nhổ neo" chứ gì nữa! Chúng ta đã có 1 số vốn kha khá, dụng cụ, đồ trang bị đầy đủ cả rồi... Chỉ nội 2 tiếng đồng hồ là đã chất hết được tất cả lên xe cam nhông và... khi tụi cớm có tới thì anh em mình đã xa chạy cao bay rồi, hà!
Huỳnh Bân tán thành:
- Có lý! Có lý!
Rồi y quay ra phân phối mỗi người mỗi việc, sửa soạn... rút lui.
Đặng Lân thì giơ chân múa tay, luôn miệng hò hét mọi người chuẩn bị . Gã hét bảo Huỳnh Bân:
- Bân! Mày nhảy lên xe chạy đi báo cho thằng Sáu Goòng gấp, nghe chưa! Bảo nó thu dọn chiến trường lẹ lên, gói tất cả bộ khuôn mẫu tiền của nó lại, rồi đến đây cho tháo máy ngay bây giờ . Đi, đi!
1 tay thợ chỉ vào tôi:
- Còn thằng oắt con này, tính sao đây "sếp"?
Đặng Lân không thèm quay lại nhìn:
- Quẳng nó vào hầm tối cho tao! Tao sẽ tính đến nó sau!
2 người quần áo xanh xáp tới, lấy dây da trói 2 chân, 2 tay tôi lại, đoạn lôi sềnh sệch, đẩy vào 1 cái hầm tối hù dưới chân cầu thang tại phòng kế bên . 2 tên thợ này đẩy mạnh tôi vào trong hốc cầu thang, sập cửa, khóa trái lại . Trán đập mạnh vào tường đau điếng... và tôi ngất xỉu luôn.
1 lúc sau lâu lắm, khi tỉnh lại, cái mà tôi trông thấy trước nhất là 1 ô cửa sổ nhỏ ở tít trên cao . Trời chưa sáng nên tôi biết được rằng thời gian bị ngất xỉu đi không lâu . Nhưng không mong gì trốn thoát được vì chân tay tôi đã bị cột chặt . 2 tay lại còn bị trói quặt ra đằng sau nữa.
Lắng tai nghe, qua lần cửa sổ dầy, văng vẳng tiếng la hét của Đặng Lân hối thúc thuộc hạ thu dọn đồ nghề, máy móc . Có cả tiếng Sáu Goòng . Y đã được Huỳnh Bân cấp báo và chạy tới kịp thời.
Lòng buồn vô hạn, tôi âm thầm tự trách là chỉ tại mình mà đến nỗi bao công lao của Trí, trong phút chốc đã như công dã tràng xe cát . Tôi đã làm động ổ, chỉ nội sáng mai đây là tụi gian phi đã ngon lành cao bay xa chạy . Còn riêng thân phận tôi thì... hừ!
Như đáp lại mọi ray rứt thầm kín trong đầu óc tôi, tiếng lão Huỳnh Bân lanh lảnh vang lên hỏi tên sếp sòng:
- Chuẩn bị nhổ neo gần xong rồi, ông chủ! Trời sáng đến nơi rồi! Thằng nhỏ, ông chủ liệu tính sao đây ?
- Được! Cứ yên trí đi Huỳnh Bân! Tôi sẽ lo chuyện đó . Trước khi xe lăn bánh là xong xuôi hết . Anh để mấy khuôn mẫu đồng tiền vào xe tôi ngay đi!
Tôi run lên như phát sốt . Thế là hết! Bao nhiêu công lao khó nhọc coi như đổ xuống sông xuống biển hết hảy.
Đột nhiên 1 giọng nói lanh lảnh cất lên, át tất cả các tiếng nói khác, từ phía ngoài vọng vào chứ không phải từ trong nhà đưa ra . Tôi giật mình lắng tai nghe: Quái lạ! Sao âm điệu lại vẳng vẳng như 1 tiếng vang, từ phía sau khu nhà vọng lại:
"Chú ý! Chú ý! Đặng Lân và đồng bọn! Các anh sa lưới rồi! Không thể trốn thoát được đâu!"
Trời đất! Giọng nói đó... tôi đã biết là của ai rồi . Hà! Tuy âm điệu nghe có khác đi đôi chút thiệt, nhưng tôi vẫn nhận ra tiếng nói của ai: Trí! Trí! Hà! Trí đã có mặt tại đây!...
Giọng nói lanh lảnh vẫn tiếp tục:
"Coi chừng đó, Đặng Lân! Bọn ta đã thâu thập đủ bằng cớ rõ rệt để buộc tội các anh! Các anh không thể nào tránh khỏi hình phạt đang chờ đợi các anh đâu!"
Bên phòng phía ngoài, sát với cái hốc cầu thang nơi tôi bị giam cầm, đột nhiên im lặng 1 cách lạ thường . Bỗng có tiếng Đặng Lân nói khẽ, hỏi Huỳnh Bân:
- Cái gì vậy, Bân ?
Tiếng Huỳnh Bân trả lời:
- Có đứa nào nấp ở đám cây rậm ở phía sau nhà đó! Nó gọi loa thì phải!
Đặng Lân nghiến răng:
- Ê! Tất cả ùa ra, lùng bắt cho bằng được, bất chấp nó ba đầu sáu tay! Hừ! 10 người đánh 1 chẳng chột cũng què! Mau đi! Ra!
Từ trong hầm tối, tôi nghe rõ bước chân bọn người rầm rập chạy túa ra sân.
Tiếng nói của Trí lại vang vang:
"Thả chú nhỏ bị tụi các anh vừa bắt ra ngay lập tức! Nếu không anh sẽ bị bắn hạ liền . Đừng tính chuyện tẩu thoát, vô ích! Các anh bị vây chặt rồi!
Ôi! Trí! Anh đã liều mạng để cứu tôi! Anh xả thân để cứu mạng 1 kẻ đã làm hư hỏng mọi chuyện.
Đột nhiên nơi phòng ngoài đang im lặng, bỗng nghe có tiếng động lạ . Hình như tiếng chân người bước thật nhẹ, rồi 1 tiếng thì thào: "Chiêm! Chiêm! Chiêm bị giam ở chỗ nào đó, Chiêm, Chiêm ?"
Tôi nhảy dựng người, gào lên:
- Trí! Trí! Chiêm đây! Chiêm đây này! Ở gầm cầu đây này!
Trong nháy mắt, cánh cửa bật tung, Trí nhảy vào, quỳ xuống bên tôi đang nằm co quắp, rút dao díp cắt đứt dây trói . Trong lúc đó, tiếng nói của anh từ đằng xa vẫn vọng lại:
"Coi chừng đó! Đặng Lân! Sửa soạn mà đền tội đi nghe! Có vay thì phải có trả, nghe! Sửa soạn mà trả nợ đi!"
Tôi nói không ra hơi:
- Trí! Sao kỳ vậy! Sao anh lại có thể vừa ở đây, vừa ở đằng xa đó cùng 1 lúc là thế nào ?
Trí nói nhanh:
- Sẽ giải thích Chiêm hiểu sau! Bây giờ phải chuồn đi cho lẹ đã, mau lên!
Dứt lời anh xốc nách đỡ tôi đứng dậy . Cổ chân cổ tay bị trói máu huyết tắc nghẹn làm 2 bàn chân tôi gần như tê liệt không cất nổi bước . Tiếng nói của Trí vẫn lồng lộng từ phía đằng sau khu nhà:
"Sửa soạn mà chịu tội đi, nghe! Đặng Lân... "
Tiếng nói đột nhiên im bặt với 1 tiếng oe oe tắt nghẹn nghe rất kỳ cục . Tôi hoảng hồn đưa mắt nhìn Trí . Không nói không rằng, anh lao người chạy vút ra ngoài . Tôi bám sát lưng.
2 anh em vừa ra tới ngoài sân thì... Sáu Goòng, Huỳnh Bân và 4 tên nữa từ trong bụi rậm nhô ra . Trong tay Sáu Goòng là 1 chiếc... máy thâu băng . Bắt gặp 2 anh em, lão nhếch miệng nở 1 nụ cười trông mà phát sởn gai óc . Nguy rồi! Lại sa vào tay bọn gian lần nữa . Và lần này chắc... hết trốn thoát . Lão Sáu Goòng giơ cao chiếc máy ghi và phát âm:
- Hà! Hà! Thằng oắt con này (lão giơ tay chỉ Trí) dám lừa chúng mình bằng cái này đây! Gớm thật! Nó mở băng cho phát thanh để nhử cho tụi mình chạy ra ngoài hết đặng lẻn vào đánh tháo cho đồng bọn . Khá lắm! Hà, hà!
Dứt lời lão Sáu thả tay cho cái máy rớt đánh "bộp" xuống bờ hè xi măng, rồi nghiến chặt 2 hàm răng lại:
- Nhưng thất bại rồi các "cháu" ơi! Tụi ông đã tóm được cổ 2 cháu bỏ rọ, hết đường rồi nghe các "cháu"!
Trí quắc mắt:
- Này! Ông Sáu! Ông làm gì mà phải quăng quật cái máy của tôi dữ vậy ?
Lão Sáu lừ lừ tiến sát mặt 2 anh em . Đôi mắt tôi trừng trừng dán chặt vào 2 bàn tay to tướng đang ve vẩy của lão.
Sáu Goòng liếc mắt cho toán người rít lên:
- Mần 2 đứa nó đi, tụi bây! Thanh toán 2 vị thần đồng đi cho rồi! Nào!
Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1602
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồng Tiền Giả   Thu 09 Jun 2016, 10:21

Chương 19(hết)



Bọn gian vừa nhúc nhích thì đột nhiên có tiếng quát giật giọng.

- Sáu Goòng! Anh và đồng bọn mà động tới chéo áo của 2 thằng nhỏ đó là các anh hết sống, nghe!

Bất giác tôi quay ngoắt lại, ngạc nhiên hầu như nghẹn cả thở, khi chợt thấy Thẩm Sát Viên Báu từ nơi đầu góc nhà, xuất hiện.
Lão Sáu Goòng rụng rời chân tay, run giọng:
- Thôi chết rồi! Cảnh sát.
Và lão quay người dợm chân chạy nhanh như gió.
Người nhân viên công lực cười khẩy, nói to:
- Đừng chạy trốn vô ích, Sáu Goòng! Cả khu nhà này bị vây kín rồi! Nhân viên của tôi có lệnh nổ súng vào bất cứ người nào chạy trốn đấy! Liệu hồn!
Nhưng lão Sáu gan to mật lớn, cứ lao người, vắt giò lên cổ mà chạy . Liếc nhanh mắt ngó nét mặt ngơ ngác của Trí và tôi, thẩm sát viên Báu mỉm cười thật tươi:
- Các em yên trí! Nhân viên của tôi đã nấp sẵn tại chỗ đó rồi!
Quả nhiên, chưa đầy 2 phút, Sáu Goòng đã lầm lũi quay trở lại, 2 nhân viên cảnh sát đi kèm 2 bên . Bộ mặt lão Sáu hết hẳn vẻ nhâng nháo kiêu căng hồi nãy.
Ông thẩm sát viên Báu quay lại ngó Trí và tôi:
- Trong 2 em đây, ai tên là Trí ?
"Sếp" tôi tiến lên 1 bước:
- Thưa ông thẩm sát viên! Dạ, tôi ạ! Thưa ông, xin nói để ông biết là hiện ở trong chiếc "cam nhông nết" kia có nhiều tang vật chứng tỏ việc làm ám muội của tụi gian phi ? Những tang vật mà hồi nãy tôi đã tả rõ khi gọi điện thoại cho ông đó ạ! Thưa, tôi xin trình thêm để ông rõ là... tên trùm đảng chưa bị bắt đâu, ông ạ! Cho nên...
Đang nói đột nhiên Trí ngưng bặt vì... Đặng Lân xuất hiện... cùng với 2 nhân viên cảnh sát, mỗi người đi kèm 1 bên . 1 người nói với thẩm sát viên Báu!
- Thưa "Sếp"! Tôi bắt được người này đang bò trườn trốn lủi dưới đường mương ăn thông ra đám cỏ rậm đằng kia kìa, Sếp!
Gã Đặng Lân miệng lưỡi liến thoắng:
- Thưa "Sếp"! Tất cả chỉ là 1 sự lầm lẫn, 1 sự lầm lẫn tai hại vô cùng, chớ không phải chuyện giỡn đâu, sếp! Không biết mấy thằng nhỏ này nói tầm bậy cái gì với sếp, chớ riêng tôi, tôi xin thề với sếp là tôi không dính dáng với bất cứ ai, với bất cứ 1 việc cỏn con nào trong cái nhà này hết... tôi không gì hết á... và...
Trí cắt lời tên gian:
- Thôi đừng thuyết bậy nữa đi, ông Đặng Lân! - Vừa nói Trí vừa rút trong túi ra 1 cuộn giấy hình - đây tôi vừa mới rửa thử "8" pô hình chúng tôi chụp bằng ho6`ng ngoại tuyến đây! Trong bức hình nào ông cũng đứng vào vị trí 1 tay sếp sòng mà còn nói là không dính dáng vào 1 việc cỏn con nào thì ai mà tin được!
Biết rằng không còn chối cãi nổi, tên trùm gian phi sịu mặt, 2 bờ vai suội xuống, lắc đầu, chép miệng:
- À! Thôi sự thể đã vậy thì thôi, cũng đành! Thôi được! Tôi xin chịu thua! Các ông đưa giấy tờ đây để tôi làm tờ tự cung!
Lão Sáu Goòng đứng ngay phía sau đàn anh, la lên, bằng lòng ra mặt:
- Có thế chứ! Hà hà! Được cùng ăn, thua cùng chịu chứ, hả! Tôi cứ lo phải xộ khám 1 mình thì buồn chết ha, ha!
Đồng bọn của 2 tên lục tục đi tới, có tới 4 nhân viên cảnh sát kèm sát . Thẩm sát viên Báu reo lên:
- Xong rồi, anh em! 2 chú bé này nữa, đi với anh, mau lên! Ông biện lý Nguyễn Bảo Kỳ đang nóng lòng chờ đợi anh em mình đem tin lạ về lắm đó! Chúng ta dông! Đi!
Nhưng không đầy phút sau, ông ta đã quay lại nhìn chúng tôi, ánh mắt thân ái:
- À! Tôi quên! 2 chú em đi xe đạp hả ? Vậy thì các em về ngựa sắt nhé! Mai đến trình diện ông Biện Lý nghe! Ông sẽ hỏi han các em nhiều điều! Nghe!
Thế là Trí và tôi quay ra nhảy lên xe đạp, đạp băng băng . Ngồi trên xe, gió đồng nội thơm ngát, mùi lúa chín, 2 bánh xe bơm căng êm êm bon đi làm chúng tôi có cảm tưởng như bay bổng trên tầng mây cao tít . Ra tới đường cái nhựa, 2 anh em nhắm hướng Thủ Đức thong thả đạp đều đều, Trí bắt đầu kể tôi nghe rành rọt mọi sự việc:
Cái thang bằng dây thừng có cột kèm những gióng tre ngang bị gió dập vào tường trên tầng lầu cao nhà Trí, kêu lạch cạch đã đánh thức anh trỗi dậy vào lúc trời hãy còn sớm lắm . Nhô đầu ra cửa sổ, anh biết ngay là tôi đã bỏ đi . Các máy chụp hình cũng biệt tăm cho anh hay nơi chốn mà tôi mò đến . Và chiếc đồng hồ báo thức trên bàn báo cho anh là tôi ra đi đã được bao lâu rồi.
- Và tôi nghi rằng tụi gian đã bắt được Chiêm, nên mới tìm cách bố trí đặt 1 cái máy chạy băng kèm 2 ống loa khuếch đại thanh, ấn nút cho phát thanh để điệu hổ ly sơn, đặng mới lẻn vào phá ngục cứu Chiêm ra được chứ!
Tôi bất giác reo lên:
- Anh quá xá thiệt!... Và nay sao mà cảnh sát lại cũng tình cờ ập tới hợp lúc quá chứ, heng!
Trí mỉm cười . Nụ cười của anh ngoác rộng đến tận mang tai:
- Tình cờ may mắn hả ? Đâu có cái chuyện tình cờ may mắn lạ thế . Chiêm! Nguyên là khi thấy Chiêm tự động vác máy ảnh ra đi, mình lo quá, hoảng hốt vác xe đạp đi ngay . Cắm đầu cắm cổ đạp, khi ra đến ngoại ô, gió đêm lành lạnh, tỉnh trí lại, mình mới biết rằng là dại . Không phải là sợ hay ngại gì đâu . Mình nghĩ là đã dại dột ra đi mà không báo cho ai biết; - ánh mắt anh ngó tôi như thầm bảo: "ra đi ẩu" như Chiêm vậy đó ? - Liền rẽ vào 1 cái phòng điện thoại công cộng gọi báo tin cho cảnh sát . May mắn sao lại gặp trúng ngay thẩm sát viên Báu . Rồi là diễn tiến ra sao thì Chiêm đã biết.
- À, ra thế!
Trí tiếp:
- Gọi điện thoại xong mình yên trí đạp thẳng đến khu nhà bí mật bố trí đặt máy phóng thanh cho băng chạy, mở lớn hết cỡ...
Tôi lặng người đi, suy nghĩ có tới 2, 3 phút sau mới cất tiếng hỏi anh:
- Nhưng rồi lúc cuối cùng anh giở cuộn giấy hình ra trước mặt các ông cảnh sát và bọn gian! Sao anh liều khiếp thế ? Anh cũng dư biết là cuốn giấy ảnh đó tôi chụp hư... trắng xóa hết kia mà!
Trí cười thích thú:
- Ai chẳng biết thế! Nhưng Đặng Lân "có tật giật mình", và chắc y cũng đã bị Chiêm "hù" từ trước rồi nên chưa kịp xem, đã vội vàng "lậy ông tôi ở bụi này" . Và y yêu cầu xin cho được viết bản tự cung khai thú tội . Chúng ta còn muốn gì hơn nữa chứ ?
Trí nói đúng! Chúng tôi đã thành công mỹ mãn như vậy, hỏi còn muốn gì nữa chứ ? Hân hoan ngập tràn trong lòng, đến muốn nói thêm cũng chẳng còn biết nói gì nữa . Tôi chỉ biết đưa mắt nhìn Trí, nhìn thật lâu người bạn đã làm hết mọi cách có thể làm được để cứu mạng mình . Đôi môi tôi mấp máy mãi câu nói nghe thật ngớ ngẩn:
- Cám ơn Trí nhiều, nghe Trí!
Viền môi tươi của anh lại nở nụ cười sung sướng . Nụ cười thật rộng hầu như làm lộ hết cả 2 hàm răng trắng bong.
Khi 2 anh em đạp xe ngang nhà bé Thơ liền ghé lại báo cho bé và ông Danh Điềm tin vui . Gặp 2 cha con bé Thơ, chúng tôi mới biết là thẩm sát viên Báu cũng đã ghé đây rồi.
Ông Danh Điềm, 1 con người làm ăn lương thiện nổi tiếng xưa nay, 1 người cha rất thương con không hề nghĩ đến hạnh phúc của riêng mình, từ ngày vợ mất, vẫn ở vậy nuôi con . Người đàn ông hiền lành ốm yếu ấy đã run lên cảm động khi được nghe tin vui do Trí và tôi nói lại cho ông biết với đầy đủ chi tiết.
Muốn nói mấy câu cám ơn tha thiết mà ông nói chẳng nên lời.
Phần bé Thơ, cô gái ranh mãnh này thì lại thích thú vô cùng . Cái miệng xinh xinh liến thoắng:
- Trời ơi! Vậy mà các anh không đến rủ tôi cùng đi với, xem mặt mũi và bộ dạng tụi gian lúc bị bắt ra sao, có phải khoái biết mấy không! Và rồi có gì thì tôi cũng giúp được các anh 1 tay... chớ bộ... đồ bỏ sao ?
Trời đất! 2 đứa tôi đã suýt chết vì cô bé tinh quái này rồi mà cô vẫn còn cho là chưa đủ sao chớ!
Trên đường về, Trí và tôi đạp xe mà đầu lâng lâng tưởng chừng như có 2 vùng hào quang chiếu rọi trên mái tóc . Nhưng 2 anh em không dè là khi về tới nhà Trí thì có việc lạ xảy ra: 2 đứa vừa xuống xe thì bà Bích Tâm, má Trí, chạy lao ra, ôm chặt lấy anh, trên nét mặt vẫn đầy vẻ hoảng hốt.
Thì ra, cả nhà không ai biết là 2 đứa đột nhiên bỏ đi đâu mất tăm, mất hút . Không khí nghiêm trọng âu lo, lập tức tan biến khi ba má Trí được nghe anh thuật lại tình tiết cái thành quả tốt đẹp trong việc 2 anh em giúp nhà chức trách khám phá và bắt trọn ổ bọn đúc bạc giả.
Trời đã sáng rõ lắm, Trí và tôi mệt nhoài, liền tuân lời bà Bích Tâm lên lầu ngủ 1 giấc để phục hồi sức khỏe . Sau đó, chúng tôi đã tới trình diện ông biện lý Nguyễn Bảo Kỳ . Rồi các nhiếp ảnh viên chụp hình, phóng viên các nhật báo tại thủ đô phỏng vấn, hỏi han đủ chuyện.
Sau đó, 1 cú điện thoại gọi tôi cho biết là ba má và chị An tôi đã về tới nhà . Tôi tức tốc tên xe đạp về . Ra- đi- Ô cũng đã loan tin tức vụ bạc giả 1 cách khá đầy đủ . Và cả nhà nóng ruột chờ đợi tôi về, nhất là người mẹ thương yêu của tôi chỉ thích nghe câu chuyện phiêu lưu mạo hiểm do chính miệng vị tiểu anh hùng tham chiến, đứa con trai yêu quý của bà thuật lại.
Phải công nhận buổi sáng hôm đó đúng là 1 ngày vinh quang nhất đời tôi . Khi chiều xuống, cơm nước xong, tôi sửa soạn và chắc mẩm phải ngủ 1 đêm thật ngon lành để đền bù lại những giây phút khó nhọc vất vả, thoát khỏi bàn tay tử thần trong đường tơ kẻ tóc.
Vừa mới thay bộ "piđa-ma" thì chị An từ nhà ngoài đi vào, tay cầm 1 chiếc phong bì đỏ:
- Ba! Con lượm được cái thơ kỳ dị này ở phòng ngoài, Ba! Có lẽ ai đã nhét qua khe cửa, liệng vào đó à, ba! Không đề tên người nhận gì hết trọi!
Ba tôi mở chiếc phong bì màu đỏ, lôi ra 1 mảnh giấy trắng nhỏ xíu . Ông giương mắt chăm chú đọc, nét mặt sửg sốt:
- Quái thật! Chắc đứa nhỏ nào tinh nghịch liệng vào trêu chọc người ta đây mà! Hừ! Phong bì đỏ, giấy trắng, viết bằng mực xanh!... Cái gì lạ: "Phi thuyền không gian CT2 đã bay vào quỹ đạo!" Trời đất! Thế là cái quái gì ? Ối chao! Con nít bây giờ sao có lắm trò chơi thiệt kỳ cục quá sức!
Rồi, ba tôi vò viên cả phong thơ, liệng vào sọt giấy, coi như 1 mảnh giấy vô giá trị của 1 chú nhỏ rắn mắt nào đó.
Riêng tôi, tôi biết là "Sếp" CT1 quái quỷ của tôi lại sắp sửa có 1 cái gì đây!
Chui vào trong chăn định dỗ giấc ngủ . Những hình ảnh gay cấn vừa qua, rồi sự hiện diện của chiếc phong bì đỏ như báo trước những ngày gian lao sắp tới . Cái khổ tâm của nghề thám tử là như vậy . Mà hiện tại thì tôi cần ngủ 1 giấc thật ngon.
Muốn cho đầu óc trống trơn, tâm trí thảnh thơi để dễ ngủ, chỉ còn 1 cách: để tâm hồn bay bổng tới vườn trẻ của Tòa Soạn Tuổi Hoa, nơi có những thảm cỏ mịn mướt, cây lá xanh êm với hoa đỏ, bướm trắng, tím, vàng.
Rồi, nhẹ như cánh bướm, hồn tôi bay theo gió cùng đậu trên từng cánh thược dược đỏ tươi, nhụy hoa ngọt lịm, tung tăng trên đám cỏ nhung êm, nhẩy múa theo giòng nước trong đang nô giỡn trên nền cuội trắng.
Trong khi đó, thân xác tôi thoải mái nằm trên nệm êm, đắp chăn ấm... chìm sâu, thật sâu vào giấc mộng của... Tuổi Hoa...


NAM QUÂN
Về Đầu Trang Go down
 
Đồng Tiền Giả
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Tủ sách Tuổi Hoa :: Hoa đỏ-