Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
Thân chào quý huynh tỷ . lâu không gặp hì hì .... by lehong Today at 04:13

TÌNH BUỒN by lehong Today at 03:32

GÓC NHỎ LỆ HỒNG by lehong Today at 03:23

KHÚC TÌNH THƠ – TNBC. by NGUYÊNHOANG Yesterday at 22:15

CÒN NHỚ..CHƯA QUÊN - THƠ NGUYÊNHOANG. by NGUYÊNHOANG Yesterday at 22:11

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 19:49

Truyện dã sử võ hiệp kỳ tình - Ái Hoa by Ai Hoa Yesterday at 08:57

Cảm Cười...chơi by nguoidienviyeunguoi Yesterday at 07:57

Viết cho một người... by HPNguyenPhong Wed 23 May 2018, 13:42

Chữ Đức Hàm Chứa Thiên Cơ ... by mytutru Wed 23 May 2018, 09:31

Chưa “về” còn quậy by buixuanphuong09 Wed 23 May 2018, 07:00

Xướng Họa 2018 by lehong Tue 22 May 2018, 21:12

TẬP THƠ : TAN VỠ TÌNH ĐẦU ! by nguoitruongphu Tue 22 May 2018, 15:59

DẤU CHÂN TRẦN THẾ by BachVanNhi Sun 20 May 2018, 23:51

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Sun 20 May 2018, 14:56

HOA GIEO TỨ TUYỆT 2 by buixuanphuong09 Sun 20 May 2018, 11:46

Thơ Thiền Và (Ngọa Thiền) by mytutru Sun 20 May 2018, 01:02

Nhạc Cổ Truyền Việt Nam tại Paris by Việt Đường Sat 19 May 2018, 23:10

Trang thơ Quang Dự by quangdu Sat 19 May 2018, 19:28

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn toàn tập by thanhtracnguyenvan Sat 19 May 2018, 17:37

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Sat 19 May 2018, 08:15

KHÔNG THỂ TÍNH! by mytutru Fri 18 May 2018, 22:36

MỘT CHÚT TIẾU by vancali96 Fri 18 May 2018, 20:25

LƯỠNG ĐẦU XÀ by Cẩn Vũ Fri 18 May 2018, 11:52

Việt Nam Trung-Tâm Nông-Nghiệp Lúa Nước Và Công Nghiệp Đá Xưa Nhất Thế Giới by Trà Mi Fri 18 May 2018, 10:41

Chữ Khoa đẩu by Trà Mi Fri 18 May 2018, 10:34

Người Việt hợp tác với giặc Minh by Trà Mi Fri 18 May 2018, 07:26

BÀI TẬP NGOC LIEM LE by Trà Mi Fri 18 May 2018, 07:08

Ghi danh học lớp thơ lục bát by Trà Mi Thu 17 May 2018, 09:31

XƯỚNG - HỌA Cẩn Vũ by Trà Mi Thu 17 May 2018, 09:24

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Share | 
 

 Ánh Nắng Nhiệm Màu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1592
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Ánh Nắng Nhiệm Màu   Tue 07 Jun 2016, 18:04

Chương 11

NHƯ MỘT PHÉP LẠ



Giết người trong nháy mắt để một mình ẵm trọn gói số tiền khổng lồ vừa trộm được, Chí chắc mẩm không một ai hay biết. Tiếng thét vừa rồi nhọn như tiếng thét của trẻ con, lọt vào trong nhà qua một khe hở nhỏ, sao y nghe như một tiếng sét giáng xuống trúng ngay đầu.

Thế là trong khoảnh khắc, bí mật lớn của y bỗng tiêu tan. Vì có người đã trông thấy hết, đã nghe thấy hết…

Cuống cuồng. Phải tìm ngay cách đối phó. Phải bịt miệng… Y mở tung cửa, hầm hầm bước ra.

Nghe tiếng động, một bé gái – bé Thu – đang cắm cổ chạy đi vội quay đầu ngó lại. Thấy bộ dạng gã đàn ông quá dữ tợn, bé sợ hết vía, hét lên một tiếng như người bị ma nhát rồi lại cắm đầu chạy.

Chí chạy rảo theo mấy bước đã túm được, bế thốc bé lên như quạ sớt gà con. Bé thét lên, dẫy dụa. Tên kia mắm môi trừng mắt, một tay bịt miệng em bé, một tay ghì chặt đôi chân đang quẫy đạp lung tung.

Y chưa kịp xốc em bé vào nhà đã thấy có tiếng người chạy vội trong sân. Và y sợ hết hồn khi có tiếng quát dõng dạc vang lên:

- Tên kia! Buông ngay em bé xuống!

Quay phắt lại, y ngạc nhiên thấy một thiếu niên, mặt búng ra sữa, đang nghiêm khắc nhìn mình.

Đó là anh chàng Bằng – các bạn y vẫn ngạo y là Bằng sữa – mà chúng ta vừa thấy đi ăn sáng với Nguyên. Điểm tâm xong, cậu ta theo bạn về nhà coi lối vào nhà bạn ra sao. Rồi cứ lần quẩn ở ngoài hàng rào, tuy chân đi đi lại lại nhưng mắt không lúc nào dời khỏi căn nhà cây ở cuối vườn. Tịnh không thấy bóng dáng một ai ra vào ngoại trừ một em bé từ đâu chạy tới nấp sau căn nhà. Chắc là chơi trò “đi trốn đi tìm” đây. Các bạn của em cùng trạc tuổi ở khu vườn kế bên có lách hàng rào bước qua, nhưng chúng kiếm quanh quẩn mấy gốc cây không thấy lại kéo nhau về không kiếm nữa.

Rồi bỗng dưng thấy em bé thét lên, một gã cao lớn mặt mày hung dữ mở cửa xông ra đuổi, em bé té và dẫy dụa trong tay gã.

Không cần suy nghĩ thiệt hơn, Bằng thấy phải ra tay tiếp cứu. Bèn phóng mình vào, quát : Buông ngay em bé xuống! Và đứng thủ thế chứ không thèm đánh lén.

Chí biết nguy cơ. Nếu không thanh toán gấp mấy đứa nhỏ này thì chưa chắc rút lui nổi cùng với va ly đầy nhóc bạc.

Chẳng nói chẳng rằng, y buông bé Thu xuống và xông vào tấn công Bằng tới tấp. Y vạm vỡ, khỏe như voi nhưng Bằng trẻ hơn và cũng lanh lẹ hơn nên hạ được Bằng chóng vánh không phải là chuyện dễ.

Mãi mới lừa được một thế, y đấm vào quai hàm Bằng một cú mạnh thật lực. Bằng ngã lăn quay, y mừng rỡ chuyển mình chạy theo bé Thu, bế thốc lên và hấp tấp chạy vào trong nhà. Nhưng chưa tới cửa đã thấy Bằng trổi dậy và xông tới, hăng như trước. Đành phải đặt bé Thu xuống. Và một cuộc đấu sức chênh lệch lại tiếp tục diễn ra.

Bằng nhỏ con và yếu hơn, nhưng khôn ngoan vừa đánh vừa la mong có người tiếp cứu. Bé Thu sợ, vừa sợ cho mình, vừa sợ cho cái anh tử tế ở đâu tới cứu mình, cũng la hét ầm lên.

Lũ trẻ đang chơi bên kia vườn nghe thấy tiếng la và tiếng đấm đá huỳnh huỵch rủ nhau chạy sang. Ngó thấy có bé Thu, một đứa lanh trí chạy về gọi:

- Anh Thuận! Mau mau, có người bắt cóc bé Thu kìa!

Thuận đang ngồi loay hoay làm toán, nghe kêu hoảng hồn, chân không kịp xỏ vào dép, chạy bay ra, tay vẫn cầm cây bút. Thuận đến đúng lúc Bằng vừa ngã quỵ và bé Thu đang dẫy đành đạch trong vòng tay to lớn của người lạ mặt.

Thuận phóng tới đánh xuống gáy y một đòn thật mạnh. Y choáng váng buông bé Thu xuống, lòng thầm lo phen này phải đương đầu với một địch thủ lớn mạnh. Y quay lại và mừng rơn thấy đối phương chỉ là một chú bé con còn nhỏ tuổi hơn cả cậu vừa rồi nữa. Nhưng y không ngờ thằng nhỏ này đã có sức lại còn có võ. Bao nhiêu ngón nghề ông chú truyền cho, thằng nhỏ đem ra ứng dụng cho bằng hết, khoan khoái vì có dịp được đấm đá hết sức mình.

Chí to lớn dềnh dàng, đánh trúng đòn nào đau thấu trời đòn nấy, mà chật vật lắm mới lừa được thế vật ngã Thuận. Thuận cũng giở miếng vật lại như chơi. Hai người, một lớn, một nhỏ, vật lộn nhau tưng bừng. Chí đoạt được cây bút trong tay Thuận và thừa thế đâm tới tấp. Thuận nghiến răng ghìm chặt tay Chí không cho ngọn bút đâm xuống sâu hơn nữa.

Bé Thu thấy anh Thuận sắp thua, sợ quá, khóc ầm lên. May Bằng vừa hồi tỉnh. Y thấy Thuận cầm cự thật dũng mãnh nhưng tất bị lâm nguy nếu không có người khỏe hơn tiếp cứu. Sực nhớ có cây còi trong túi, y lấy ra rúc lên từng hồi vừa cướp tinh thần tên gian, vừa hy vọng được cảnh binh đi tuần nghe tiếng.

Trong khi đó, các em nhỏ bạn nô đùa của bé Thu không biết làm gì hơn là đi nhặt những hòn đá, đứng xa xa mà chọi vào người tên Chí. Một em nhớ ra nhà còn chú Hiệp ở trên lầu vội ba chân bốn cẳng chạy về gọi.

- Chú Hiệp ơi! Xuống mau cứu anh Thuận! Người ta sắp giết chết kia kìa!

Không kịp hỏi đầu đuôi, Hiệp theo tay em trỏ chạy tới như bay.

Giữa sân, cuộc đập lộn đã đến hồi gay cấn nhất. Gió thổi hiu hiu như phe phẩy quạt cho những người đang tháo mồ hôi để giành lấy sự sống. Những mảng nắng từ trên những ngọn cây cao rớt xuống, lúc đọng trên sân, lúc chập chờn xê dịch theo hơi gió. Thuận đã đè được lên mình tên Chí bỗng thấy đầu óc như sáng suốt hẳn ra. Như những tia nắng đã chiếu vào đến tận cùng khối óc u mê. Nhanh như những khúc phim chiếu vội, những gì nó đã học, những hàng chữ, những con số nổi lên trong bóng tối bằng những nét lân tinh. Nó mừng rỡ, dường như quên không còn quan tâm đến cuộc đấu sức chí tử. Chỉ hơi phân tâm một chút, nó đã bị đối phương lật ngược thế cờ. Chí lật mình, cả tấm thân bồ tượng của y đè nặng lên người Thuận. Hai tay y như hai gọng kìm sắt xiết cổ cậu bé như lúc nãy y đã xiết cổ thị Tâm. Bằng liều mạng xông tới cứu nguy.

Hiệp phóng mình chạy bay tới đúng lúc Bằng vừa bị một đá té nhào, còn Thuận thì đã kiệt sức, nằm sóng soài trên mặt đất không dậy nổi.

Đang đà chạy tới, Hiệp tung chân đánh phủ đầu bằng một ngọn song phi. Trúng một lúc hai đòn nặng vào mặt và vào ngực, Chí hự lên một tiếng xoải hai tay và gục xuống. Như say đòn, y cố gượng đứng lên, nghiến răng xông tới vừa vặn để lãnh một trái đấm thẳng vào cằm mạnh như búa bổ.

Y bị bắn lùi về đàng sau đến năm sáu bước, chưa kịp nhã xuống đã nghe có hai bàn tay cứng như sắt đỡ ở lưng, đồng thời một vật lành lạnh được quàng nhanh vào cổ tay y.

Hiệp sửng sốt một giây trước khi cười ha hả và nói bông lơn:

- Thành đó hả? Sao mà căn khéo thế?... Sướng nhé! Đợi người ta làm cỗ xong mới tới sực thật là vừa miệng!

- Bọn tôi thật đoảng – cò Thành đáp – Từ sáng đứng bo bo ở đàng cửa trước chả được việc gì. Vừa may, tôi sốt ruột đảo một vòng ra phía này, nghe tiếng còi cấp cứu của chú bằng mới biết đấy chứ.

Trong khi Cò Thành vỗ vai khen ngợi Bằng thì bé Thu lại nắm tay Hiệp, chỉ vào căn nhà gỗ, mách:

- Chú Hiệp ơi! Trong đó còn một người đàn bà bị ông kia bóp cổ chết rồi!

Nghe tiếng con nhỏ thỏ thẻ, Thành và Bằng lôi tên Chí vào trong nhà đúng lúc thị Tâm vừa hồi tỉnh.

Cò Thành hớn hở bước ra khoe:

- Nhờ anh Hiệp và chú Bằng, đôi chim này mới không bay thoát. Nếu không, chắc tôi cũng còn mệt với chúng nó.

- Nhờ con nhỏ xí xọn này nè – Hiệp xoa đầu bé Thu nói – Con gái út ông Đặng văn Thụ đấy. Bé Thu nghịch tinh xé rào qua vườn hàng xóm chơi, tình cờ nghe và trông thấy cặp kia nên chuyện mới vỡ lở ra mau như anh thấy đó.

- Vậy hả? Bé Thu giỏi quá! – Cò Thành xoa má em khen – Mà cũng xinh quá đi thôi. Cho chú thơm cái nào, bé Thu!


***


Gió mát vẫn hiu hiu. Nắng vẫn xuyên qua kẽ lá, nhẩy múa trên sân. Và trong đầu óc Thuận vẫn thấy ngời lên những nét lân tinh mặc dầu thân xác nó rã rời mệt mỏi.

Thành và Bằng lo áp giải Chí cóp pho và thị tâm về Ty cùng với va ly bạc. Hiệp bồng bé Thu và dắt Thuận về nhà.

Chàng bảo lũ trẻ trong xóm:

- Các cháu về nhà đi, lúc khác hãy sang chơi với Thuận. Bây giờ anh Thuận mệt, để cho anh Thuận nghỉ nhé.

Về đến nhà, Thuận mới thấy thấm mệt. Quần áo rách tả tơi, thương tích cùng mình.

Bà nội lo đốt lưỡi dao bổ cau, xát tí muối vào và day lên trên các chỗ bầm. Mẹ nó muốn sai người tới nhà thương kêu bác sĩ Hòa về lo cho con nhưng ông nội và chú nó gạt đi.

- Không sao đâu chị – Hiệp nói – Sây sát chút đỉnh thôi, không có vết nào nặng cả. Để em lo cho cháu được rồi. Thuần lấy cồn 90 và pha thau thuốc tím cho chú là đủ.

- Má cho con ly nước cam – Thuận nhõng nhẽo với mẹ – Hay nước chanh cũng được. Con khát khô cả cổ.

Uống xong, nó nằm nhắm mắt thiếp đi, mặc cho chú nó và chị nó rửa sạch các vết thương.

Bỗng dưng, nó mở mắt ra, nhoẻn miệng cười bảo Thuần:

- Em nhớ ra rồi. Hôm nọ, chị bảo chị Hương rằng hai câu thơ:

Và trời gặp hội mây năm vẻ
Lấp bể ra công đất một hòn.

Là của cụ Phan Bội Châu. Không phải đâu chị. Trong một bài thơ của ông Tú Xương làm gửi thăm cụ Phan đó.

- Đúng rồi! – Thuần đáp – Chị cũng đã thấy chỗ lầm ấy. Mà sao em biết?

- Em vẫn thường khoe, những gì em học cũng như những gì em nghe thấy chị đọc hay trông thấy chị viết, em nhớ như in vào trong óc, nhưng chỉ được một lúc thôi, rồi tất cả bị xóa nhòa cho nên em cứ học đâu quên đó. Vừa rồi, nằm nghỉ, em nghĩ đến đâu là thấy ngay những chữ cần nhớ nổi lên như in bằng những nét ánh sáng trong óc em. Thế có lạ không chứ!

Nằm dưỡng thần một lúc nữa, nó mở mắt ra nói tiếp:

- Chị Thuần này. Bài toán chị làm tối qua trên bảng trật. Vì sao chị biết không? Chị quên không lấy căn của ab đó.

- Trời ơi! Thằng nhỏ này hay quá, chú Hiệp ơi! Nói trúng ngay boong. Hay là chú bảo nó để nó trộ cháu đó?

- Không. Chú có bảo gì đâu.

Rồi Hiệp trầm ngâm tiếp:

- Chú thấy rồi! Chú hiểu rồi!

Chàng chú ý xem xét từ trên xuống dưới tất cả các vết thương, nhất là những vết không bầm và không chẩy máu. Chàng bảo Thuận cố nhớ xem khi bị những vết ấy, trong người có thấy gì khác không.

Thuận ngẫm nghĩ và chỉ nhớ mài mại rằng khi bị ngọn bút đâm vào đầu và ống chân, nó có thấy quanh vùng bị đâm nóng rần rật lên một lúc. Cả khi bàn chân dẫm phải một viên đá nhọn, nó không thấy đau mà chỉ thấy tê tê, một cái tê tê có thể nói là rất dễ chịu.

Hiệp gật gù có vẻ thích thú, lên lầu lấy mấy cây kim dùng trong khoa châm cứu, vuốt cồn 90 cho sạch rồi thận trọng châm vào một huyệt trên đỉnh đầu, hai huyệt ở phía trên gan bàn chân và hai huyệt ở bắp chân, mé trong.

Thuận nhận thấy khi những huyệt này được châm, nó cũng thấy tê tê và nóng ran cả người, cảm giác này còn rõ ràng và khoan khoái hơn khi nãy gấp bội.

Một lát sau, nó mừng rỡ ngồi dậy ôm lấy Hiệp.

- Chú ơi! – nó reo lên – có lẽ cháu khỏi bệnh rồi, khỏi hết bệnh ngu tối rồi. Y như một phép lạ, chú ơi! Những gì cháu tưởng quên đi, giờ hiện về rõ ràng trong óc bằng những nét chữ sáng vô cùng.

Chị nó đi ngang qua, nó giữ lại và khoe:

- Chị Thuần ơi! Em khỏi rồi. Giờ em có thể theo học chương trình trung học bằng những đứa cùng tuổi em rồi.

- Thế à! Thuận thấy thế nào, nói chị nghe đi.

- Em thấy trong tận cùng óc của em có những tia ánh sáng tuyệt vời rọi tới khiến cho em nhớ lại được những gì em đã học nhưng đã chót quên mất trong lúc tối tăm.

- Trời ơi! – Thuần reo lên – Sung sướng quá! Thằng Thuận hết ngu rồi, má ơi! Thật là một phép lạ!...

Về Đầu Trang Go down
nhanbkvn



Tổng số bài gửi : 1592
Registration date : 16/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Ánh Nắng Nhiệm Màu   Tue 07 Jun 2016, 18:05

Chương 12 (hết)

MỘT VÀI SUY DIỄN



Quá trưa, bác sĩ Hòa từ nhà thương về thấy trong nhà nhộn nhịp khác thường. Chưa kịp hỏi đã thấy bà Hòa chạy ra nắm lấy tay và nói bằng một giọng rung rung vì xúc động:

- Phúc đức quá, anh ơi! Thằng Thuận nhà ta khỏi rồi!

- Con đâu?

- Con nó còn nằm trong kia. Chú ba vừa châm cho con xong. Thật là tuyệt diệu. Con nó đã sáng láng không thua gì chị nó…

Cơm nước xong, anh em ngồi hầu trà ông cụ.

Hiệp thưa chuyện vừa qua cho cha và anh nghe:

- Thưa thầy, con vẫn ngờ trong người thằng Thuận có một cái gì không ổn nên mới tối tăm như vậy. Lạ một điều là chỉ tối tăm về việc học chữ, chứ về mọi phương diện khác vẫn bình thường. Con có nghi ngờ về một số huyệt không được khai thông, nhưng chưa dám quyết đoán. Hôm nay, sự tình cờ đã giúp con định được những huyệt cần châm cũng như cách đây mấy ngàn năm sự tình cờ đã giúp cổ nhân phát minh ra khoa châm cứu.

Thằng Thuận bị người ta đâm nhiều vết trong đó có một số chẳng những không chẩy máu mà còn làm cho nó thấy tê tê ở chỗ bị đâm và nóng rần rật ở khắp chung quanh. Đó là dấu hiệu châm đúng huyệt.

Các vết thương được lau xong, cháu bỗng nhớ ra những bài học cũ, cả những bài mà nó nghe lỏm chị nó học nữa, phân biệt được cả những chỗ đúng chỗ sai, dường như khối óc tối tăm của nó vừa được những tia nắng nhiệm mầu chiếu vào. Và những gì đã học qua dường như được in rõ trên nền óc bằng những nét sáng…

Con mừng quá, hỏi kỹ cháu từng điểm rồi châm cho cháu huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu, huyệt Dũng Tuyền ở phía trên gan bàn chân và huyệt Tam âm giao ở mặt trong bắp chân. Đó là những huyệt quan trọng vốn trị được nhiều bệnh nhưng con không ngờ lại kỳ diệu đến mức ấy đối với căn bệnh lạ của cháu.

Ông cụ khen:

- Ừ, thầy cũng không ngờ khoa châm cứu của Đông phương mình lại hay đến thế. Cũng là phúc cho nhà mình gặp được cái may trong cái rủi.

Bác sĩ Hòa thưa:

- Chuyến này con phải nghiên cứu tường tận khoa châm cứu để bổ túc cho khoa học Tây phương mới được. Nghe nói khoa châm cứu chữa được nhiều bệnh mà Tây y chịu bó tay. Sự thực có phải vậy không chú?

- Thưa anh, nói bó tay e có hơi quá – Hiệp đáp – Đúng ra thì phải nói có một số bệnh khoa châm cứu trị mau lẹ và chắc chắn hơn Tây y, và dĩ nhiên là cũng đỡ tốn kém hơn.

- Thí dụ?

- Thưa, như các chứng phong thấp, nhức mỏi, tê bại.


***


Buổi chiều, tan sở, ông Đặng văn Thụ không về ngay nhà mà lại cho xe phóng thẳng đến nhà thằng Thuận đón hai con, thằng Lộc và con Thu, đang chơi ở đấy.

Lòng ông vui như mở hội. Là vì ông Cò Thành vừa có nhã ý gọi dây nói báo tin cho ông mừng : các thủ phạm và tòng phạm vụ trộm lớn lao ở nhà ông Vân đã bị câu lưu và đã thú hết tội, ông không còn sợ bị liên lụy bất cứ về phương diện nào nữa.

Bước vào nhà Thuận, ông cũng thấy nhà này vui như Tết. Bé Thu ôm chân cha, giới thiệu:

- Chú Hiệp ơi! Ba bé Thu đây nè!

Chào hỏi xong, ông Thụ trịnh trọng nói mấy lời cảm ơn Hiệp đã can thiệp giúp khiến cho bản thân ông được đối xử tử tế và vụ án được tra xét nhanh chóng.

Hiệp cười nói:

- Không phải như vậy đâu, ông anh. Xin ông anh đừng dậy thế. Là vì khi vụ trộm xẩy ra, chú cháu tôi còn đang ở Vũng tàu thì làm sao can thiệp cho ông anh được. Có điều ông Cò Thành cũng như các cán bộ khác trong ngành được huấn luyện đầy đủ về chuyên môn cũng như về đạo đức, đã sáng suốt nhận định để nền an ninh của tập thể được tôn trọng trong khi phẩm cách của cá nhân không hề bị xem thường.

- Thế nghĩa là… – Thụ ngập ngừng muốn hỏi kỹ.

- Dạ, thế nghĩa là chỉ thoáng nhìn, Cò Thành đã biết ngay rằng ông oan. Nói cách khác, ông có một cái a-li-bi rất vững chắc.

- A-li-bi là cái gì hả chú? – Lộc tò mò hỏi.

Thụ trừng mắt nhìn con, rầy:

- Chú đang nói, sao con nói leo vậy? Hỗn hào quá!

- Không sao đâu, ông anh – Hiệp nói đỡ – Tiện dịp, tôi giải thích luôn cho mấy cháu nghe danh từ chuyên môn ấy, cũng là một cái hay.

Rồi Hiệp tươi cười giảng rành rọt cho Lộc, Thuận:

- Mấy cháu à, “a-li-bi” là một ngoại ngữ có nghĩa là sự vắng mặt ở một nơi được minh chứng bởi sự có mặt ở một nơi khác. Nếu xổ nho thì đó là một “phạm tội trường ngoại”. Nói nôm na cho dễ hiểu thì như thế này : Nếu một người chứng minh được rằng mình đang ở Lái Thiêu lúc 12 giờ trưa thì người ấy không thể bị tố cáo phạm tội ở Biên Hòa cũng đúng lúc 12 giờ trưa hôm ấy.

Quay sang Thụ, Hiệp tiếp:

- Ông anh gặp được một trường hợp may mắn lạ thường. Người ngay được trời tựa là vậy. Cho nên vụ trộm xẩy ra lúc 10 giờ sáng trong khi ông anh bận thuyết trình ở sở từ 9 giờ đến 11 giờ hơn, cả sở đều biết và đều có thể làm chứng giùm. Khi điều tra, người phụ trách chẳng cần sáng suốt lắm cũng thấy ngay rằng ông anh không thể cùng một lúc có mặt ở sở và ở nhà ông Vân được. Do đó, Cò Thành để ông anh ra ngoài vụ này là lẽ đương nhiên.

- Thành thử – Thụ cười hỏi – chiếc bật lửa và phong thuốc lá chả dùng được vào việc gì?

- Chẳng những thế, chúng còn báo hại nữa là đàng khác. Thật là khéo quá hóa vụng. Vì chính chúng dẫn đường cho ông Thành truy ra thị Tâm là đầu não vụ này.

- Vậy sao?

- Vâng. Ông ấy lấy lời khai của ông anh và của ông bà Vân, đem so với lý lịch của chị Tám với lý lịch của Lù thị Tâm thì thấy ngay Tám với Tâm chỉ là một người. Và cũng luận ngay ra rằng y thị lập chước lấy cắp mấy vật kia để trút tội vào ông anh.

- Dạ, tôi hiểu, ông Cò Thành nắm được mấu chốt là thị Tâm. Nhưng làm thế nào bắt được y thị và làm thế nào truy ra kẻ gian mở tủ sắt?

- Tìm hiểu xem ai mở tủ sắt là một điều không mấy khó. Vì mở một tủ sắt có khóa chữ tối tân trong vòng 15, 20 phút đâu có phải là chuyện kẻ gian nào cũng làm được. Trong số những tên cừ khôi có tiền án, chỉ vẻn vẹn có ba tên làm nổi. Một tên hiện đang đền tội ở Chí Hòa. Vậy chỉ còn hai tên : Chí cóp pho và Hồ tay nhám. Lùng hai tên đó là ra. Duy hơi mất thì giờ một chút, nhất là không biết địa chỉ hiện tại của chúng cũng như của thị Tâm.

Thụ cười sung sướng nói:

- Vậy mà tìm ra được cả, kể cũng hay thật. mà trong vòng có 24 tiếng đồng hồ!

Lộc không đừng được nói xen vào:

- Thưa ba, đó là nhờ chú Hiệp. Chú ngồi hóng mát ở Vũng tàu với chúng con mà biết được trước cả vụ trộm và tên của thủ phạm, ba xem có chúa không?

Hiệp cười khiêm tốn:

- Tất cả chỉ là nhờ tình cờ. Sự tình cờ thường giúp rất nhiều cho người làm thuốc cũng như cho người lùng bắt quân gian.

Đầu đuôi thế này, xin kể ông anh rõ. Sáng hôm qua, tôi đang ngồi hóng mát ngoài bãi biển thì hai cháu, Lộc và Thuận, chạy lại khoe rằng chúng vừa chứng kiến một tai nạn xe hơi suýt chết người. Thằng thuận bảo nghe rõ tên người lái xe là Lý Quý ý Chí. Nó nhớ đích xác vì tên có bốn chữ mà chữ nào cũng tận cùng bằng “ý” cả. Thằng Lộc cãi không phải vì nó biết mặt người lái xe có tiệm sửa xe ở Saigon và nhất quyết y tên là Ba Hoạt. Nó còn nhớ rõ ba Hoạt có một cái thẹo khá lớn ở thái dương bên mặt.

Chúng nó lại còn để ý thấy người lái xe cho xe chạy thong thả trong thị xã rất lâu trước khi phóng nhanh để gây ra tai nạn. Y còn coi đồng hồ trước khi phóng nữa.

Tôi vốn là người trông nom Sở Văn Khố của Tổng Nha nên nghề nghiệp bắt buộc phải thuộc tên họ, tướng mạo và thành tích đặc biệt của những tay anh chị cừ khôi có nhiều tiền án. Bởi vậy chỉ chịu khó suy diễn một chút là thấy ngay rằng tên Lý Quý Ý Chí định làm một mẻ lớn vào lúc 10 giờ. Ở Saigon hay ở đâu thì chưa rõ. Y sợ bại lộ nên nhờ một tên có hình dáng hao hao giống y cầm thẻ căn cước và thẻ chủ quyền xe của y, lái xe đi Vũng tàu và tạo ra một tai nạn xe hơi tuy không chết người nhưng khá nghiêm trọng để Cảnh sát phải làm biên bản. Một khi có biên bản ấy rồi, y sẽ yên trí có một a-li-bi vững chắc. Cảnh sát làm chứng cho y thì suya quá rồi còn gì nữa! Thật không may cho chúng, mưu mẹo cao siêu vậy mà bị hai thằng nhóc này vô tình phá vỡ.

- Sau đó chú ra Bưu Điện và Ty Cảnh sát làm gì hả chú? – Thuận hỏi.

- Các cháu bảo thấy y đi xích lô ra Bưu điện, chú đoán y liên lạc với đồng bọn. Chú cần phải phối kiểm xem mình đoán có trúng không. Nếu trúng, sẽ biết vụ trộm xẩy ra ở Saigon hay ở đâu, và biết luôn được cả địa chỉ của chúng nữa. Quả y như rằng. Chú xuất trình thẻ hành sự xong, ông Trưởng Ty cho coi ngay bản văn bức điện tín vừa đánh đi. Điện tín gửi cho Lý Quý Ý Chí ở Saigon và ký tên Trần Động Hoạt. Nội dung vắn tắt như sau:

“Xong mười giờ (Chấm) về tới trước mười sáu giờ (Hết).

Thế là chắc chắn vụ trộm xẩy ra ở Saigon lúc 10 giờ. Thủ phạm là Lý Quý Ý Chí và tòng phạm là Trần Động Hoạt.

- Rồi ông làm thế nào mà bắt ngay được tên Hoạt? Và theo dõi được thị Tâm?

- Giản dị lắm, thưa ông anh. Ở Bưu điện ra, tôi ghé Ty Cảnh sát. Trưởng Ty là anh Cương, bạn thân của tôi, nên nhờ vả dễ lắm. Trước hết, tôi điện thoại về Tổng Nha nhờ cho người đến địa chỉ của tên Chí cùng với viên bưu tá để coi ai nhận bức điện tín thì ghi căn cước và kín đáo theo dõi. Rồi tôi nhờ anh Cương cho người tới trạm kiểm soát bắt giữ tên Hoạt khi y lái xe sắp rời khỏi thị xã.

Quả nhiên, khoảng một giờ hơn, ăn uống nghỉ ngơi xong, y ung dung lên đường. Đến trạm kiểm soát, xe bị chận lại. Viên cảnh sát phụ trách đon đả chào y trước : “Kìa ông Chí! Chào ông, ông về Saigon sớm vậy?” Y ngạc nhiên nhưng nhận ra ngay viên cảnh sát vừa lập biên bản đụng xe hồi nãy. Đó là một cách buộc y phải xuất trình thẻ căn cước của tên Chí thay vì thẻ căn cước thật của chính y. Y mắc mưu một cách dễ dàng. Cầm tấm thẻ, viên cảnh sát lễ phép mời y vào gặp ông Trưởng Ban. Ông này làm bộ ngạc nhiên thấy tướng mạo đương sự không phù hợp lắm với những đặc điểm ghi trên căn cước. Buộc lòng phải xin lỗi y và yêu cầu cho lấy dấu tay. Dĩ nhiên là dấu tay y không giống dấu tay in trên thẻ. Bị căn vặn và không chối cãi vào đâu được, y đành phải lòi ra tấm căn cước thực. Thế là y bị bắt giữ về tội dùng hai căn cước.

Như thương hại giùm cho tên Hoạt, ông Thụ cười nói:

- Thành thử tên Hoạt bị bắt trong khi y chưa được biết vụ trộm có trót lọt không?

- Chính thế. Y cũng không ngờ chính vì vụ trộm ấy mà y bị bắt. Sáng nay đến Tổng Nha, y vẫn đinh ninh tội dùng hai căn cước dễ gỡ. Đến khi thấy hai tên đồng bọn bị xích tay giải về mới ngã ngửa ra là cuộc làm ăn của chúng đã hoàn toàn thất bại.

Rồi chỉ vào Thuận và Lộc, Hiệp kết luận:

- Tất cả chỉ vì hai thằng nhóc con này xí xọn. Chúng nó lại còn bảo tôi là ông Ba Phải nữa chứ!

Hai đứa cùng cãi:

- Đâu phải vì hai cháu. Nhờ tài suy đoán của chú đấy chứ!

Chúng nó dụ bé Thu cùng vỗ tay reo:

- Hoan hô chú Hiệp! Hoan hô chú Hiệp!

Lộc khoe với ba nó:

- Sáng nay, suýt nữa bé Thu bị tên Chí bắt cóc, may có anh Bằng và anh Thuận can thiệp. Đánh nhau mù trời tối đất. Thuận nhờ bị mấy vết thương trúng huyệt nên chú Hiệp châm cho mấy mũi, khỏi được bệnh hay quên. Giờ Thuận giỏi lắm, ba ơi!

- Ồ, thế thì may quá! Thật là trời thương đó. Lộc và bé Thu hoan hô mừng anh Thuận đi!

Hai đứa vỗ tay reo:

- Hoan hô anh Thuận! Hoan hô anh Thuận!

Bé Thu phụng phịu:

- Nhờ có bé mới xích tay được hai tên ăn trộm ở trong căn nhà gỗ mà chẳng ai khen bé hết!

Cả nhà phì cười. Bà Hòa dỗ dành:

- Quên đấy! Bé Thu giỏi lắm chứ! Bé Thu giỏi nhất mà! Nào cả nhà hoan hô bé đi.

- Hoan hô bé Thu! Hoan hô bé Thu!...


05-1-73

CHÂN PHƯƠNG
Về Đầu Trang Go down
 
Ánh Nắng Nhiệm Màu
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN VĂN :: Truyện Sưu tầm :: Tủ sách Tuổi Hoa :: Hoa đỏ-