IndexTrợ giúpTìm kiếmVietUniĐăng kýĐăng Nhập
Bài viết mới
TRƯỜNG TƯƠNG TƯ : ỐM TƯƠNG TƯ by Ma Nu Today at 00:38

Thân chào quý huynh tỷ . lâu không gặp hì hì .... by Ma Nu Yesterday at 22:36

Thơ Nguyễn Thành Sáng by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 17:20

Trang Thơ Hoàng Hiện by hoanghien123 Yesterday at 16:19

Tình thơ Phi Khanh by Tú_Yên tv Yesterday at 12:21

Tranh thơ Tú_Yên by Tú_Yên tv Yesterday at 12:01

Thơ Tú_Yên - Quê Hương by Tú_Yên tv Yesterday at 11:57

Thơ Tú_Yên by Tú_Yên tv Yesterday at 11:52

TiCa - Thơ Đường Luật by TiCa NXH Yesterday at 05:56

trang thơ Đường Luật VMH by vu manh hung Fri 24 Mar 2017, 11:24

Chiếc nón bài thơ by Gió Bụi Fri 24 Mar 2017, 05:38

Cười tí chơi... by Shiroi Fri 24 Mar 2017, 04:32

Cuộc sống và tình yêu by Shiroi Fri 24 Mar 2017, 03:58

Mochi giọt nước hoa anh đào by Shiroi Fri 24 Mar 2017, 03:53

Thơ Dzạ Lữ Kiều by dza lu kieu Thu 23 Mar 2017, 16:10

Bún thịt ba chỉ nướng by Shiroi Thu 23 Mar 2017, 05:06

ĐƯỜNG TÌNH ĐÔI NGẢ (MT-130-131) by Ntd Wed 22 Mar 2017, 21:45

TiCa - Góc Đời_Thơ by TiCa NXH Wed 22 Mar 2017, 13:16

Thơ Nguyên Hữu by Nguyên Hữu Tue 21 Mar 2017, 06:57

XIN HỎI CÁC NHẠC SƯ DANH TIẾNG by Ma Nu Mon 20 Mar 2017, 20:53

Duyên Phận by Gió Bụi Mon 20 Mar 2017, 05:59

VỀ ĐÂY by Shiroi Mon 20 Mar 2017, 03:29

14 loài hoa có hình dạng kỳ lạ nhất thế giới by Shiroi Mon 20 Mar 2017, 03:08

Câu đối NGỰA by Thiên Hùng Mon 20 Mar 2017, 01:39

BUỒN TÀN THU by HanSiNguyen Sun 19 Mar 2017, 15:13

Thẩn thơ thời sự by thanhsingle Sat 18 Mar 2017, 22:06

VẪN CÒN MƯA by Phương Nguyên Sat 18 Mar 2017, 21:35

THƠ TỰ DO by HanSiNguyen Sat 18 Mar 2017, 21:28

ÐÔI MẮT NGỌC by BachVanNhi Sat 18 Mar 2017, 08:12

Trang thơ Tú_Yên (P2) by Tú_Yên tv Fri 17 Mar 2017, 11:36

Tự điển
* Tự Điển Hồ Ngọc Đức



* Tự Điển Hán Việt
Hán Việt
Thư viện nhạc phổ
Tân nhạc ♫
Nghe Nhạc
Cải lương, Hài kịch
Truyện Audio
Âm Dương Lịch
Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar
Share | 
 

 THƠ TRƯỜNG THIÊN và luật đường

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Ma Nu



Tổng số bài gửi : 950
Registration date : 18/09/2009

Bài gửiTiêu đề: THƠ TRƯỜNG THIÊN và luật đường    Mon 15 Dec 2014, 10:05

THƠ TRƯỜNG THIÊN

Trường Thiên viết thử bốn năm bài
May mắn chưa hề gập nạn tai...
Kẻ đọc thương tình không mắng mỏ ;
Người xem thích nghĩa chẳng chê bai.
Tương l
ân xướng họa sinh tương kính  
Trọng tiếu ca ngâm hóa trọng hài.
Mạng lưới thênh thang vui vẻ bước :
Liên tài chưa thỏa ,giận chi ai ? 

TỪ TRƯỜNG THIÊN NỐI LIỀN ĐOẢN KHÚC 

Lúc trẻ thi nhân sức dẻo dai
Tung hoành cho thỏa trí tài trai :
Trăm bài đoản khúc coi còn ngắn...
Chục bản trường ca thấy chửa dài...
Đọc Cáo Bình Ngô(*) Tàu vỡ mật !
Nghe Ca Bình Bắc(!) Mãn đinh tai !
Về già cô đọng trong Đường luật;
Tuy chẳng thừa hơi há kém ai ?

(*) CáO Bình Ngô của cụ NguyẽN Trãi
(!) thơ của thi si Vũ Hoàng Chương

LTĐQB

Kính anh Bái,
Xin gửi anh 1 feedback.
Kính,
Lương


Mylan Phamngoc wrote:

Anh Lương là một thi sĩ vẫn được anh chị em phục tài nay anh lại giới thiệu
một bài thơ với lời lẽ thế này thì ắt hẳn phải là một tuyệt tác.

Sau khi đọc xong thì quả là anh Lương có lý quá!

Nhà thơ Lạc Thuỷ đúng là vì thương nhớ bạn mà xuất thần làm bài bi hùng ca
nàỵ Xin cám ơn thi sĩ Lạc thuỷ Đỗ Quý Bái làm thơ và thi sĩ Trần Văn
Lương đã giới thiệu đến anh chị em mình.

Thân quý,

Quản Mỹ Lan
Dalat en Provence

Kính anh Bái,

Xin forward đến Anh một feedback khác.

Kính,

Lương

From: Nguyen Kinh
Sent: Friday, September 21, 2007 5:44 PM
To: Tran, Luong V; Mylan Phamngoc
Subject: [DA-LIST] Đoạn Trường Ngâm Khúc
Thân chào anh Lương và chị Mỹ Lan

Tôi rất đồng ý với anh Lương và chị Mỹ Lan về những nhận xét về bài thơ này .

Không biết tác giả có cho phép người khác ... phổ biê"n rộng rãi .... cho ... một sô' ít người râ't giới hạn ... vì cần có và còn có đầu óc , cách suy nghĩ , v.v. tương tự như tác giả hay không ?

Thân ái

KK Nguyen




    Cám ơn Thi Hữu LTDQB đã cho thưởng thức
    > ĐOẠN TRƯỜNG NGÂM KHÚC quá hay, xin có vài
    > hàng tặng Tác giả .

    THẤt TIÊN QUY THƯỢNG GIỚI

    > Bát Tiên bảy đã về trời
    > Một Tiên còn lại mang đời phế binh
    > Nghe tiếng tiêu đêm thanh réo rắt
    > Nhìn quê hương quặn thắt lòng ai
    > Lưu Bang xưa một nhân tài
    > Trương Lương nay có còn ai sánh cùng
    > Thấy nhan nhản Đồ Trung một lũ
    > Hàn Tín kia thúc thủ đâu rồi ?
    > Tiêu Hà chắc bậ n rong chơi
    > Non sông vẳng tiếng dân Hời đâu đây !

    09-21-2007 TỪ PHONG


Thua anh Lac Thuy,
Toi nhan duoc mail cua anh gui bieu toi DTNK va toi da thuong lam
bai tho rat doi bi hung & tha thiet tram hung. Thua anh neu toi
khong lam lan thi sau khi xem doan tho kha dai, toi thay co bong dang,
hoi huom trong cac bai tho Ty Ba Hanh va Cung Oan Ngam khuc. Toi thuc
khong co tai nang de sang tac nhung bai tho day cam hung nhu the dau,
thua anh. Toi xin da ta anh da sot sang gui cho toi mot doan tho dac
sac nhu thẹ Kinh. N han


Tuyệt Tác Để Đời !

(cảm đề nhân đọc "ĐTNK" của LTĐQB)



"Đoạn Trường Ngâm Khúc" thật là hay !
Ý tưởng, ngôn từ đủ giãi bày :
Chí cả Bách huynh khi nhắm mắt
Tình thâm Bái đệ lúc chia tay
Người đi hương tiếng lưu miên viễn
Kẻ ở dư âm giữ miệt mài
Ngót "một ngàn năm trăm chữ" ngỏ (*)
Càng xem càng cảm xúc, mê say !

(*) 54 x 4 = 216 câu (hàng)

câu 6 chữ : 6 x 54 hàng = 324
câu 8 chữ : 8 x 54 hàng = 432
câu 7 chữ : (7 x 2 lần) + 54 hàng = 756
-------
1512 chữ

Vntvnd
(22/09/2007)
From: Tran, Luong V

Sent: Friday, September 21, 2007 9:32 AM

Subject: Đoạn Trường Ngâm Khúc


Kính thưa quý anh chị,

Rất hân hạnh forward tới quý anh chị một bài thơ thật tuyệt
của Thi sĩ Lạc Thủy Đỗ Quý Bái .Thật là một ngạc nhiên
thích thú khi đọc bài Đoạn Trường Ngâm Khúc này, và cảm
nhận đầu tiên của tôi là: đây là 1 tuyệt tác.
Tôi ngạc nhiên khi đọc bài thơ này vì tôi biết Anh là 1 cao
thủ về thơ Đường và Anh rất ít khi viết những bài thơ
dài . Bài thơ này của Anh tôi đã đọc đi đọc lại 3 lần
(một việc tôi rất ít có dịp làm) , và đọc 1 mạch từ
đầu chí cuối, và lần nào cũng thấy xúc cảm như nhau
Bài thơ có tình tự và phong thái cổ điển của bài Tỳ
Bà Hành, nhưng thê thiết và trầm hùng hơn nhiều, vì đã
nói lên một cách trung thực tấm lòng của những chàng trai
thời loạn .
Ngoài ra, phần cuối người đọc lại cảm
nhận thêm nỗi buồn và niềm uất hận man mác của
Trường Hận Ca .
Bài thơ thật dài, nhưng khí thơ vẫn
hùng mạnh và liên tục từ đầu chí cuối, đây là một
điều rất hiếm thấy .

Và được phép của Anh, tôi xin forward đến quý anh chị trong diễn đàn bài thơ nàỵ

TV Lương

From: Tran, Luong V

Sent: Friday, September 21, 2007 9:32 AM

Subject: DDoa.n Tru+o+`ng Nga^m Khu'c



--- BAI DO wrote

Lời tâm sự của tác giả : Thi sĩ Lạc Thủy Đỗ Quý Bái:
LTĐQB ,tôi không dám nghĩ mình là một nhà thơ, mà chỉ ham trào phúng mách qué. Sở dĩ tôi làm bài ĐOẠN TRƯỜNG NGÂM KHÚC Là vì trong lòng thực sự thương tiếc mội anh bạn học chỉ mới quen năm học LÝ HÓA SINH (PCB) , và hai năm Y KHOA ĐẠI HỌC Ở SAIGÒN vào cuối thập niên 1950 và đầu thập niên 1960 Là Bác Sĩ PHẠM ĐÌNH BÁCH ,con cụ hiệu trưởng trường Bồ Đề ở Đà Lạt .Bác sĩ PHẠM ĐÌNH BÁCH là một người bạn chân tình một chàng trai lý tưởng ,có thể nói là văn võ song toàn . Khi ra trường anh Phục vụ tại một đơn vị hành quân gần Tân Uyên Vì anh cao lớn thể dục thể thao giỏi và rất hiếu hữu được mọi người quý mến anh được triệu về để làm tiểu đoàn trưởng Quân y ở Saigòn .
Trước khi đi anh lại muốn cùng anh em đồng đội hành quân lần cuối cùng ở Tân Uyên và anh đã về trời tại đó, bỏ lại người yêu tên Cương thì phải, chị là con gaí Cụ Phạm Xuân Độ, quản đốc ĐAI. HỌC XÁ 230 MINH MẠNG Lồng trong khung cảnh loạn ly và có lẽ vì bị ảnh hưởng của Tỳ Bà Hành trong tiềm thửc như Dược Sĩ VƯƠNG NGỌC LONG nói mà tôi viết ĐTNK
Vì nghĩ mình hkông tham vọng được gọi là nhà thơ nên cái tình tự bạn bè chỉ dám phổ biến giới hạn trong giới. thân quen dde^? xin ddu+o+.c nhua^.n sa('c va` chi? gia'o thôi




Tha^n ki'nh
Đoạn Trường Ngâm Khúc

Riêng tặng bạn ta BS Phạm-Đình Bách
về trời tại Tân Uyên

Bến Thủ Thiêm đêm trường bó gối
Gác cần câu gặm mối sầu miên
Buồn cho thế cuộc đảo điên
Biết cùng ai tỏ nỗi phiền xa quê .

Tiếng địch đâu thảm thê vọng lại
Thêm não nùng tê tái hồn ta
Đầy sông máu lệ chan hòa,
Vầng trăng vàng úa thẩn thơ u hoài.

Thuyền mấy lá như loài ngạ quỷ
Dạt sóng sâu rền rĩ trong sương...
Dõi theo tiếng địch Trương Lương,
Sao khuya leo lét đưa đường cầu rêu.

Tới thuyền khách tiếng tiêu chưa dứt,
Lặng ôm cần đứng chực ngoài khoang.
Tiêu đâu trổi khúc đoạn tràng...
Nghe ra bạc mệnh Kiều Nương khó bì.

Sao ta thấy bờ mi ướt thấm,
Vì lệ sầu, hay đẫm sương đêm ?
Âm thanh da diết triền miên,
Bỗng dưng chợt nức nở lên, rồi ngừng.

Thời gian thoáng như ngưng đọng lại,
Và tiếng mời êm ái vọng ra :
"Sáo đang rền rĩ thiết tha,
Tự dưng khúc mắc như là hụt hơi.

Hẳn có khách tới chơi trước cửa,
Xin thứ cho lỗi chửa rước mời.
Ghe nghèo mui lá tả tơi,
Mong rằng khách chẳng ngại ngồi cùng ta".

-Vừa mạo muội nghe qua tuyệt khúc,
Hân hạnh thay diễm phúc nào tày ?
Cho hầu đàm đạo càng hay,
Nhạc buồn nghe trọn khúc này được chăng ?

- Nếu khách chẳng chê rằng rầu rĩ,
Cũng xin chiều nhã ý vài hơi-.
Tay thần rung vuốt nhặt lơi,
Không gian phút chốc ngập lời oán than.

Nghe chua xót bầm gan xé ruột,
Nghe thảm sầu tê buốt óc tim.
Nước cau mày lệ im lìm,
Trăng tà ảm đạm khuất chìm trời tây.

Gió gây gấy chở đầy nuối tiếc,
Mây bàng hoàng đặc sệt hờn căm.
Trầm như ma rú cõi âm,
Cao như trời thẳm bặt tăm phi thuyền.

Giốc trủy vũ ré lên nức nở,
Đồ rê mi rung vỡ sao khuya.
Trăng sông sương muối ủ ê,
Hàng dừa hiu quạnh lê thê dâng sầu.

Ai ngăn nổi rầu rầu nét mặt
Khi điệu buồn lan khắp sơn khê ?
Tiêu thiều như đoạn như chia...
Chủ nhân ngưng sáo tái tê thở dài.

Dáng phong nhã u hoài thêm lịch,
Vẻ trầm tư tĩnh mịch càng ưa...
Bâng khuâng như chợt tỉnh mơ,
Tựa thân trượng trúc thẫn thờ đứng lên :

"Xin tha lỗi ! Vô duyên thái quá !
Biết lấy gì khuây khỏa khách đây ?
Quen tay tấu mãi khúc này,
Mong rằng khách chẳng nỡ rầy chủ nhân".

Được thưởng thức đã hân hạnh lắm,
Chỉ tiếc là quá chậm gặp nhau.
Cũng may đồng khí tương cầu,
Đồng thanh tương ứng điệu sầu thiên thu .

Có điều lạ dường như tuổi tác,
Của chủ nhân mới trạc đôi mươi.
Sao tiêu âm quá chán đời,
Nghe như luyến tiếc hồn người thác oan.

Thêm chứa chất muôn vàn cay đắng,
Như Tiệm Ly khóc vắng Kinh Kha...
Đã buồn thế sự can qua,
Lại đau trí lớn hải hà chưa xong...

Thực phức tạp khó lòng mô tả,
Ước được như Tư Mã Giang Châu
Lắng tai nghe cạn niềm sầu
Hẳn là ý hợp tâm đầu cũng nên.-

- Ôi ! phải đâu gần đèn hóa quáng !
Tài Tử Kỳ xứng đáng tri âm !
Tiêu thanh tức tưởi âm thầm,
Quả nhiên có chút bận tâm phổ vào.

Khách đã hỏi lẽ nào không đáp :
Tuổi hăm lăm gốc gác Quy Nhơn.
Từ lâu gậm nhấm căm hờn,
Những mong nối gót giang sơn anh hào.

Gương Nguyễn Huệ nêu cao trước mặt,
Mười lăm năm luyện tập chân thân.
Trau dồi thế võ câu văn,
Quyết chờ đợi dịp xả thân cứu đời.

Mười sáu tuổi tới lui đại học,
Lấy chân thành chọn lọc anh em.
Toàn phường lừa dối đảo điên,
Túi cơm giá áo nhỏ nhen tầm thường.

Cả thế hệ trên đường thoái hóa,
Đầy những quân mèo mả, gà đồng.
Nói thì như rắn như rồng,
Làm không đáng một, kể công gấp mười.

Y dược chỉ là nơi trốn lính,
Luật văn thêm lỉnh kỉnh con buôn.
Thầy trò kèn cựa buồn nôn,
Đốt đèn lên kiếm khó còn một ai.

Như hải âu lạc loài mặt đất,
Cánh lê thê khôn cất mình bay.
Ba năm mặt dạn mày dày,
Bảng vàng tên dự mà cay đắng lòng.

Đã thử nhẩy vào vòng chính trị,
Kém bạc tiền nói dễ ai nghe.
Mấy lần vào nhóm vô phe,
Gập toàn một giống gà què quẩn quanh.

Ăn cắp vặt tay nhanh như cắt,
Miệng bô bô óc đặc cán mai.
Dăm câu lý thuyết ngoại lai,
Nói như con vẹt, nhơi hoài tựa trâu.

Lãnh tụ ma đòi bầu trên trước,
Đảng viên ranh kiếm được mươi ngoe.
Tinh đồ sỏ lá ba que,
Dân sinh, quốc kế miệng khoe rầm trời.

Động vời tới ngó ngôi khanh tướng,
Ngồi ít lâu xơi chướng bụng lên.
Lẻn ra ngoại quốc nằm yên,
Nước non đảng phái đắm chìm mặc ai.

Lại lắm kẻ chỉ tài chửi Đổng,
Cứ làm như Thánh Khổng phục sinh.
Suốt năm đòi hỏi chính danh,
Nhưng luồn cổng hậu lại nhanh nhất đời.

Chẵn một năm thử coi nhẵn mặt,
Ngẫm thế tình đau thắt ruột gan.
Chưa đành bó gối nằm khan,
Hành nhân quyết định thử làm coi sao ?

Trường Võ Bị nhập vào binh nghiệp,
Mộng vẫy vùng tô đẹp sử xanh.
Mới hay rốn biển tăm kình...
Bạn bè còn kẻ tinh minh hơn đời.

Bàn cùng ta tạo thời dựng thế :
Tài lược thao há để một mai ?
Gươm thiêng dưới ánh nguyệt mài,
Sắt son ước hẹn một lời đồng tâm.

Ôm chí cả âm thầm sớm tối,
Tính thời cơ xoay đổi sơn hà.
Thực tâm phục vụ quốc gia,
Há làm lãnh tụ mới là anh minh ?

Gương Ký Con liệt oanh còn đó !
Nước Nhựt kia nhờ có Hắc Long.
Sắt son vì nước một lòng,
Luôn luôn thế giới đứng trong ngũ cường

Nay gặp buổi kỷ cương lộn đảo,
Nếu không lo cảnh cáo gian phị
Tham giầu bán nước thiếu chi ?
Giống nòi Hồng Lạc dám đi theo Hời...

Tuy chính phủ học đòi pháp trị,
Vẫn còn người ngủ kỹ cầu an
Lấy ai vị nghĩa diệt thân ?
Chờ khi nước đã tới chân muộn rồi.

Cần phải gấp thế trời hành đạo.
Quét sạch loài cầy cáo gian manh
Sao cho xã hội mạnh lành
Sẽ quay về ẩn non xanh hưởng nhàn...

Sau hai năm luận bàn rõ kỹ
Cùng ra trường mỗi kẻ một nơi
Bạn ta góc biển ven trời
Quyết vì Lạc Việt tạo nòi Kinh Kha

Ta cũng gắng vào ra thuyết phục
Mong anh em tâm phúc thêm đông
Cánh bằng rợp mát non sông.
Dân đen che chở thoát vòng dầu sôi

Xuân Mậu Thân mới rồi cùng hẹn
Về Cố Đô chuốc chén thề bồi
Ghi tâm khắc cốt một lời
Mượn câu Sát Đát diệt loài sói lang.

Tám anh em trong khoang thuyền nhỏ
Soạn chương trình nghị sự hẳn hoi
Cao đàm hùng biện đủ lời
Định xong kế hoạch thì trời lập xuân .

Bạn ta vốn "Sáo Thần" nổi tiếng
Nâng đồng tiêu vui miệng vài hơi,
Long ngâm trầm bổng tuyệt vời
Như thôi thúc cả giống nòi vùng lên :

Hịch Tướng Sĩ vang rền núi Ngự
Cáo Bình Ngô chấn vỡ sông Hương
Âm ba lồng lộng phi thường,
Nghe như cả một đại dương chuyển mình...

Đang giữa lúc vô tình nào biết
Trẻ Tạo kia ganh ghét người tài
"Hùng Tâm" trổi chửa hết bài
Đì đùng súng giặc khắp trời nổ vang .

Anh em đang bàng hoàng lúng túng
Hỏa tiễn đâu rớt trúng ven thuyền
Xót xa thay bẩy bạn hiền !
Tang bồng chưa thỏa quy tiên cả rồi !

Tùng lúc sắp ra người thiên cổ,
Gượng đua tiêu nhắn nhủ qua loa :
"Bách lo bồi đắp sơn hà,
Sao cho trọn vẹn là ta vui lòng.

Còn đây chiếc sáo đồng kỷ vật
Sẽ là nơi ủ ấp hồn ma !
Mỗi khi tưởng nhớ đến tạ
Trổi lên dăm khúc ắt là gặp nhau".

Ta nằm lặng lòng đau như cắt,
Nhìn bạn mình nhắm mắt xuôi tay
Bẵng quên nửa ống chân này
Đã theo miếng đạn vụt bay đâu rồi .

Để từ đó sống đời tàn phế
Khắp sông hồ kiếm kẻ đồng tâm...
Đến nay đã chẵn ba năm
Biển đời như bặt bóng tăm ngư kình.

Đêm thanh vắng, buồn tênh ngao ngán
Đành đem tiêu lọc gạn thanh âm
Trổi vài vần điệu xa xăm
Chiêu hồn cố hữu mà căm trời già

Tiêu âm đã xót xa não nuột
Tâm sự thêm tê buốt khối sầu
Anh hùng vận bĩ càng đau
Thương ai lã chã lệ châu hai hàng.

Bút cùn ghi Đoạn Tràng một khúc
Mong thế nhân trong đục tỉnh say
Soi gương tự ngắm mặt mày
Sao cho dân Việt đỡ cay đắng lòng

Lạc Thủy Đỗ Quý Bái


Sợ già lú lẫn hay quên
Cho nên cố nhớ gửi lên diễn đàn
Baì Thơ "MẸ" viết thả giàn
Lòng thương xót mẹ đa đoan suốt đời
Báo Phổ Thông đã một thời
Bạch Nga Trao giải cho nguời Làm thơ .




MẸ

Cha tối mất lúc tôi lên ba tuổi
Sau một đêm buôn muối ở Phòng về (Hải Phòng) .
Còn nhỏ nhoi nên tôi chẳng biết gì
Chỉ oà khóc lúc mẹ tôi nức nở ...
Mưa xối xả ,gió gào man rợ ,
Chớp liên hồi rạch vỡ vũng trời đen .
Từ ấu thơ đêm ấy đêm đầu tiên
Tôi biết sợ ,lớn lên trong lo sợ .
Thân góa bụa ,mình mẹ tôi soay sở ,
Không bước thêm ,không nỡ xa tôi .
Hai mẹ con heo hút sống lần hồi .
Bữa khoai sắn cho qua thời kinh tế
Nạn đói tràn lan Đê Đông Lao bể
Cả hoa màu đành để cuốn ra sông .
Tưởng tầm tang cho bớt cảnh long đong
Bỗng giáp tết Thăng Long bùng khói lửa :
Làng tôi kia bom thù gieo đổ vỡ
Khắp xóm giềng vội vã tản cư,
Đồng chiêm sâu ,Con gái lúa ôm bờ
Mẹ chập choạng gánh tôi trong thúng gạo .
Xếp Vĩnh Phúc bữa ngô bữa cháo ,
Rau khúc tười rào rạo độn xanh cơm .
Tản cư về mưa gió mẹ đi buôn
Khắp La Ca?, ,La Khê ,Hà Đông ,Hà Nội .
Bút máy , đồng hồ ,vải bộng, vải sợi
Một thân cò lặn lội vạn gian truân .
Khóc thầm luôn mắt mẹ tối tăm dần,
Tôi mải sống chưa một phần an ủi .
Xuống Hải Phòng vẫn một thân thui thủi
Gắng nuôi tôi học hỏi bằng người .
Nước mặn đồng chua nhuốm tóc màu vôi
Da trứng bóc nắng phơì thành mai mái .
Bao đêm lạnh bỗng dưng lòng tê tái .
Ôm mẹ già tôi lại trách thầm tôi
Lòng bùi ngùi răng bập cắn làn môi,
Tủi thân phận chẳng hề nguôi tấc dạ.
Tôi tự hứa dù nắng mưa vất vả ,
Phải hy sinh tất cũng không lui ...
Tôi chỉ cầu chỉ muốn mẹ tôi vui ...
Định mệnh hỡi ! Mấy ai trọn ước ?
Hiệp Định Genève Chia đôi đất nước ,
Hàng triệu người bắt buộc phải ra đi
Khắp ruộng đồng thổn thức điệu từ ly ,
Mẹ lo lắng bắt tôi di tản trước ,
Mẹ ra lệnh làm sao tôi cưỡng được
Lìa mẹ hiền liều cầt bước suôi Nam
Tiễn đưa con mẹ dặn :"Cứ an tâm ,
Mẹ quyết định về thăm mộ bố
Và thu sếp việc nhà việc cửa ,
Chừng độ năm ba bữa mẹ vào ngay !
Tàu Há mồm ,nghiệng lái nặng chua cay ;
Đôi tay vẫy đôi tay cùng gạt lệ
Đã bao phen toan nhào xuống bể ,
Bơi trở vào theo mẹ viếng mồ cha .
Sợ mẹ buồn con gạt lệ xót xa
Dõi bóng mẹ nhạt nhòa trên bến Muối ...
Buổi chia tay có ngờ đâu buổi cuối .
Mấy năm trời chờ đợi bạc đầu con
Ba ngàn ngày đằng đẵng héo hon .
Có ai biết mẹ còn hay đã khuất
Gối mẹ thêu ố hoen vì nước mắt
Áo mẹ may con vẫn cất trong dương
Màn mẹ khâu con chưa mắc lên giường .
Con chỉ sợ hơi hương tàn rã hết .
Đêm đêm ngắm trăng tàn sao khuyết,
Tưởng nhớ ngày ly biệt nặng lòng đau
Ôi Hiền Lương ai nỡ ngăn cầu ?
Cho mẹ tủi con sầu khóc hận .
Chiến tranh ơi ! Chiến tranh ơi ! Tàn nhẫn !
Mẹ hiền ơi con lỗi phận làm con !
Mẹ tôi già bóng Ác xế đầu non ,
Sao nỡ để hao mòn trong tưởng nhớ ?
Sao nỡ bắt đêm đêm nức nở ?
Liệu tôi còn gặp gỡ mẹ tôi không ?
Tôi có còn được thấy mái đầu bộng ?
Có thấy lại chiếc l
ưng cong chờ đợi ?
Có được nghe mẹ tôi trăn trối ?
Được giơ tay vuốt vội lớp mi sâu ?
Hão huyền thôi ! mất cả còn đâu ?
Mẹ ôi mẹ !Gập nhau đành kiếp tới !
Trời cao ! Trời cao ôi ! mẹ tôi vô tội
Đừng bắt người hấp hối vắng con yêu !
Tôi chẳng cầu chẳng dám xin nhiều
Chỉ mong được chiều chiều thăm mộ mẹ ,
Ôm mộ chí giữa tha ma quạnh quẽ
Mà thở than lặng lẽ với trăng trong :
" Con cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non
Sô tang nuôi cái nuôi con
Bao phen xa cách héo hon lòng già "(*)

(*) Ca Dao

LTĐQB




]Thân kính gửi các thành viên ĐÀO VIÊN THI CÁC ,
thưa quý vị .
Ngồi buồn nhớ lại bài thơ cũ
Nửa thế kỷ qua đã viết ra
Gửi quý thành viền nhàn lãm đỡ
Cường điệu thực tâm chẳng có nha

ĐƠN CÔI

Tôi là kẻ đơn côi từ tấm bé :
Ba tuổi đầu lìa mẹ ở nhà chung ...
Nhìn con thơ níu áo hãi hùng
Mẹ tắc nghẹn không thông lệ tủi .
Giữa bốn tường vôi ,một thân thui thủi ,
Tôi lớn dần như nỗi buồn đau .
Mình mẹ tôi nắng dãi .mưa dầu .
Thân góa bụa âu sầu tức tưởi
Chợ sớm chợ chiều long đong hai buổi .
Một thân cò lặn lội dám kêu ai ?
Đòn gánh tre chai đá cả bờ vai
Vẫn chưa đủ đón tôi về sum họp .
Tôi chờ mẹ như thờn bơn thoi thóp
Trên cát vàng hoi hóp đợi cơn mưa .
Dì phước già đâu hiểu tuổi thơ ,
Cứ bình thản lướt qua như chiếc bóng ,
Chẳng đếm sỉa đến tia hy vọng
Của đứa con mong ngóng mẹ yêu ,
Bỏ mặc tôi khóc ngất mấy trăm chiều ...
Hồn ủ rũ tiêu điều năm lại tháng .
Tôi thao thức có đến ngàn đêm trắng ,
Mặc hồn đau lẳng lặng thiếp vào mơ
Ngược thời gian tìm lại thủa xa xưa
Để tỉnh giấc bơ phờ như liễu rũ .
Mẹ tôi vẫn ngược suôi lam lũ ,
Cố chắt chiu dành đủ đón tôi ra .
Ba ngàn ngay đằng đẵng xót xa
Mới thấy lại lều xưa xóm cũ ,
Mới thấy lại hàng rau luống củ
Với mẹ già ít ngủ ít ăn .
Trán mẹ tôi nhung nhớ nỡ vò nhăn
Cho mắt đẹp nặng hằn niềm u uẩn
Tóc mẹ đen thời gian tô sắc phấn ,
Môi san hô tủi phận bạc mầu son .
Mũi dọc dừa lệch vẹo héo hon
Đôi má phân trơ còn đôi giếng lệ .
Chiếc lưng thon cõng tôi ngày bé
Thua gió mưa lặng lẽ cúi cong cong ...
Ghì mẹ hiền tôi siết chặt vô lòng
Nghe sung sướng dòng dòng lên khéo mắt
Mà cầu nguyện với giọng tim se thắt :
Mẹ hiền ơi chớ bắt con xa !
Phận hẩm hiu con đã mất cha ,
Xin chớ bắt vào ra côi cút mãi ,
Hãy cho con trồng khoai vỡ bãi ,
Hãy cho con sống lại thủa thơ ngây ,
Hãy cho con gần mẹ suốt đem ngày
Để xoa trán ,bóp tay khi mẹ mệt ...
Tôi cố nói nhưng nói sao cho siết
Những nhơ" nhung da diết chín năm trường .
Mẹ tôi cười : rào rạt niềm thương .
Tôi chợt thấy thiên đường hé mở ...
Có ngờ đâu mừng chưa kịp thở .
Tây về làng đổ vỡ theo ngay ,
Khắp xóm thôn bom nổ đạn bay
Đình làng đó ngập thây vô tội .
Chôn thâm nghiêm đầy bầy lang sói .
Dân về Tề có lỗi gì đâu ?
Mà già nua bể trán bươu đầu
Mà trai trẻ từng xâu bia đạn
Mà khắp chốn máu đào lênh láng ,
Cảnh thảm sầu u oán mờ sương .
Tả sao cùng tang tóc thê lương
Lũ Bạch Quỷ đầy đường reo rắc ....
Thế là xong tan tành mộng ước .
Đành lìa quê cất bước ra đi .
La Tinh ơi ! tuy phải xa mi ,
Lòng ta vẫn hướng về sông Đáy !
Xuống Hải Phòng bỏ nương bỏ rẫy ,
Mẹ tôi buồn róc ráy hình dong
Đã bao phen leo cổng trường Dòng
Về thăm mẹ cho lòng thêm cay đắng .
Phục Sinh tới bệnh người thêm nặng .
Không chờ tôi lẳng lặng về trời
Ôi Giê Su lẽ sống muôn đời !
Sao nỡ bắt mẹ tôi khuất bóng ?
Xe tang nát ngựa già lóng cóng
Bỏ mình tôi lạc lõng giữa tha ma .
Màn mưa buồn dăng lệ xó xa
Nấm đất đỏ nhạt nhoà theo tiếng nấc ,,,
Tôi thờ thẫn bước cao bước thấp
Nghe oán sầu toả khắp chân thân .
Trời mang mang gió thảm mạnh dần ,
Theo tiếng cú tôi lần về xóm lạnh.
Đêm đêm dõi sao rơi lấp lánh ,
Nghe từ quy cô quạnh điếng hồn ,
Tôi lang thang cánh vạc cô đơn ,
Nhìn đom đóm chập chờn quanh mộ me..
Mà nhỏ lệ tủi hờn lặn lẽ
Lắng nghe lòng rầu rĩ heo hón
Thả hồn theo điệu sáo nỉ non
Tưởng tượng tiếng gọi con từ đáy huyệt .
Não nùng chưa mây tan trăng khuyết .
Côn trùng kêu da diết có chi đâu ....
Muôn phương trời một niềm đau .
Xin phó thác kiếp sâu cho sóng gió ....
Ôi mẹ trùng dương ! Đàn con thủy thủ !
Tuy bèo mây há nõ xa nhau ?
Đời lênh đênh mặt nước boong tàu ,
Tôi vẫn chưa quên mầu tang tóc ...
Non nước chia hai quê người đơn độc .
Ghé Saì gòn lăn lóc kiếp phong sương .
Đã tưởng mình dày dạn niềm thương .
Ai hay lại vấn vương khổ lụy ....
Tôi gặp nàng ,người em gái bé
Tóc vương sầu cửa bể chiều hôm ,
Mắt xa xôi hải đảo mây vờn
Môi thắm ráng hoàng hôn góc biển ..
Vóc Ngư Nữ sóng xanh ẩn hiện,
Vẻ não nùng khói quyện bình minh ,
Nàng yêu tôi với cả chân tình ...
Tôi vẫn kiếp bồng bềnh sóng biếc .
Sớm Bến Hải .tối Cà Mau biền biệt
Ngàn trùng xa tha thiết nhớ thương về :
Ôi ! nếu mình chỉ có ngày đi !
Chắc vợ nhỏ tái tê chua xót lắm ...
Có ngờ đâu trời ơi ! Cay đắng !
Nào phải tôi tàu đắm ,thuyền chìm ?
Mà là nàng , người vợ chính chuyên
Đã một sớm băng miền Cực Lạc
Ngày tôi về cỏ cây xơ xác ,
Mái nhà tranh....... rong rác vương đầy
Theo lối mòn thất thểu lên đây
Nhìn nắm đất nằm ngây không mộ chí ,
Tôi chết lặng trong chiều quạnh quẽ
Để nghe mình rên rỉ tiếng côn trùng
Ôi ! trời cao ,Ôi ! biển rộng mênh mông
Lấy chi vá mảnh lòng tan nát ?
Định mệnh ơi ! Định mệnh ơi ! tàn ác !
Chẳng cho tôi liệm xác em yêu !
Còn bắt tôi ủ rũ tiêu điều
Như lau lách đìu hiu bên mộ địa .
Thế là hết ! lấy ai chia sẻ
Nỗi đau thương cho kẻ mất nguồn yêu ?
Khóc mẹ già nước mắt đã khô nhiều
Còn máu lệ chiều chiều thương vợ nhỏ :
Hồn âm u ! đồng hoang em có sợ ?
Hãy nghe anh nức nở vọng về đây
Có sóng sầu rền rĩ đêm ngày
Có bè bạn nước mây u ám .
Có sóng nhạc trùng dương ảm đạm
Hòa nhíp lòng thê thảm lời anh :
Đôi ta lên thác xuống ghềnh
Lấy ai đứng mữi cho anh chịu sào ? (*)

(*) Ca dao

LTĐQB



NGHE CHĂNG TIẾNG KHÓC ...?




 


Riêng viết cho thầy giáo dạy Trường Mù Trần mộng Du,
người em ,con cô ruột của tôi ở làng Canh

Nàng là con nuôi một gia đình công giáo
Tôi gặp nàng khi còn ngoại đạo với đôi mắt đui mù
Sau một lần hậu sởi thủa xa xưa  .....

Lê kiếp sống vật vờ trong bóng tối
Quằn quại âm thầm như thằng tử tội
Chìm chìm sâu trong muốn lối đêm đen .
Cổng trường mù sua đuôi hết anh em
Tôi yếm thế cố quên tình nhân loại .
Ghét lũ người giả nhân giả ngãi ,
Gào tình thươngá mà giết hại yêu thương .
Tôi ra trường lòng dạ ngổn ngang ,
Ôm tủi
hận mênh mang như trái đất .
Lè lạc sống với nỗi buồn u uất ,
Với đắng cay chật lấp cả tương lai ...
Năm lại năm qua trên vạn nẻo đời
Tôi quờ quạng chẳng ai người dẫn lối
Có bưổi nọ băng ngang khu lầy lội
Tiếng còi xe vang thúc hối bốn bên .
Tôi cuống cuồng giơ gậy gạt vung lên
Rồi ngã xuống .Chợt nàng tiên hiện đến ,
Áo quần tôi bùn nhơ quyến quyện ,
Nàng không màng trìu mến dắt tôi đi .
Ðưa tôi về quán trọ lắc lơ kia ,
Và trổi giọng nhu mì an ủi khẽ ...
Như sống lại chuỗi ngày còn nhỏ bé,
Tôi lắng nghe mà nhẹ cả tâm hồn ;
Hình dung nàng qua giọng nói véo con
Tôi chợt thấy máu dồn tim thổn thức
Việc sẩy ra khó ai mà ngờ vực
Tôi yêu nàng và cũng được nàng yêu .
Hồn lâng lâng bay bổng cánh con diều ,
Tôi sung sướng nghe mọi điều nàng bảo :
Chịu rửa tội thành con chiên ngoan đạo
Rồi cùng nàng đi dạo tựa như mơ
Ðể nghe lòng tràn ngập vạn lời thơ

Trí cằn cỗi bây giờ phong phú lạ
Tình cứ đẹp như chiều xuâu êm ả .
Bỗng một hôm nàng hối hả lại thăm tôi ,
Miệng reo vui: “ Lẽ sống đây rồi !
Nãng hăng hái khuyên tôi đi bác sĩ
Sau mấy lần xét soi tỉ mỷá
Thầy lương y vui vẻ bao tôi :
Chỉ võng mạc thầy bị tật hư thôi !
Tôi gắng chữa chắc rồi thầy sẽ sáng !”
Tôi đã mù lại còn thêm tội quáng .
Có nghe chi loáng thoáng tiếng thì thầm ....
Mổ mắt tôi nàng bỗng bặt tăm .
Nằm chờ đợi băn khoăn không tả được
Sau cả tuần nhớ nhung nãu ruột
Nàng mới vào hạnh phước biết bao nhiêu
Cầm tay nàng xây mộng đẹp thực nhiều
Nói từ sáng đến chiều chưa thấy mệt ....
Ngày mở băng vui mừng khôn kể xiết .
Tôi ôm nàng vui hét tưởng như điên
Dìu nhau đi ôi chẳng khác thiên tiên
Tôi ngơ ngác láo liên như mán sá
Xung quanh tôi cõi đời tươi đẹp quá.
Hình như là tất cả thẩy mừng vui :
Bưởm nhảy liên hoan , chim hót ,
hoa cười ...
Trong nắng ấm muốn loài đều đẹp lạ .
Tôi qua đường băng băng như tầu hỏa .
Nàng lo âu vội vã chạy theo tôi .
..
Két! két xe rên ! Thôi chết em rồi
!
Quay phắt lại tôi gập tôi chết đứng !
Trước màn lệ em tôi nằm chặt cứng
Khi chiếc xe sừng sững thở như trâu .
Nâng nàng ra tê điếng vơí
niềm đau .
Tôi thổn thức hét mau theo tiếng nấc ,
“Ðừng bỏ anh ! em ơi anh chết mất ! “.
Nàng dướn mình trong ánh mắt chơi vơi
Bỗng long ra cầu nhãn sáng ghê người
Tôi lượm lấy ! Chúa ơi chua xót quá !
Ra nàng đã hy sinh tất cả
Mắt ngọc kia nàng đã hiến cho tôi
Tay run run từng tiếng nói buông lơi :
Anh .. ráng sống ... cho đời ... Anh ráng nhé...
Con mắt .. em con mắt em gái bé ...
Sẽ theo anh chia sẻ mọi vui buồn
Tôi ngất đi khi máu lệ trào tưôn
Ðể tỉnh lại với mảnh hồn tan tác
Ðịnh mệnh ơi! định mệnh ơi tàn ác !
Hết rồi ư đã nát một đời hoa !
Em ! Em ! ơi !
sao anh nắng chan hòa
Mà rùng rợn sâu xa hơn biển thẳm ? ...
Xe tang cũ điểm vòng hoa tím thẫm
Có mình tôi chầm chậm bước lê theo ,
Tiễn đưa em qua xóm xác xơ nghèo
Vào nghĩa địa khi chiều hoi hóp chết
Ðêm đêm lạnh dưới mấy cành cây điệp
Trơ xương gầy khủng khiếp khóc tà huy
Vơ cỏ tàn tôi đắp chặt
chân bia ,
Ôm cứng mộ cùng em chia hơi ấm ...
Trăng đỏ quạch đã bao lần ảm đạm
Nghe sáo tôi u oán hỏi trời thâu :
“Áo anh sất chỉ đã lâu .
Mẹ xa vợ khuất ai khâu cho cùng ?
Hỡi em vá áo không công !

NGHE CHĂNG TIẾNG KHÓC GIỮ LÒNG MỘ SÂU ? “

LTÐQB






THƯ GỬI CHO NGƯỜI TẬP KẾT

dưới ngọn nến tàn khóc năm hết
Viết bức thư sầu gửi tới anh ....
Giao thừa không pháo buồn như chết
Còn kém sầu u trong mắt xanh
Của người  vợ trẻ đau mê mệt
Ôm niềm hy vọng quá mong manh
Gục trên gối mẹ -tay run rẩy
Mắt loà múi nhãn lệ tuôn nhanh
Trong lúc thằng Ba vừa sáu tưổi
Ngước nhìn ban thờ khói lạnh tanh ,
Ấm ức sao không có bánh tét .
Có đầu lân để múa lanh quanh :
"Mẹ ơi con giận anh hai quá  !
Cứ ngồi trong ảnh mắt long lanh
Sao mấy năm dài không chịu xuống
Đưa con đi dạo phố mua tranh ...?
Con cũng không chơi cùng nội nữa
Hứa gọi ba sao vắng bóng hình  ?
Ai bẩy năm trời không biết tết
Bẩy năm dằng dặc đợi tin anh
Bẩy năm lên núi làm Tô Thị
Mà giận mình chưa hoá đá xanh ?
Ôi người tập kết miền heo hút
Vợ dại con thơ nỡ bỏ đành  ?
Ngoài kia gió hú nghe da diết !
Mái lá se mình thổn thức nhanh .
Trâu cày khua vạc thương người vực .
Chó Mực tru lên nhớ chủ mình ....
Hoa cỏ nôn nao nhường biếng ngủ
Đâu đâu lòng cũng hướng về anh .
Đất Bắc xa vời  anh có [size=24][size=24]bi[size=24]ết
[/size]
Nơi đây chan chứa siết bao tình  ?
Anh có khi nao bừng tỉnh giấc
Mà xót thương thân kẻ viễn hành ?
Bẩy năm lay lất  xa quê mẹ
Đày đoạ thân trai mộng chẳng thành
Anh đã làm chi cho xứ sở ? 
Bao nhiêu thôn xóm đã tan tành ?
Còn bao tang tóc thê lương nữa
Trong máu cuồng bơi có thấy tanh ?
Các bạn cùng đi còn mấy kẻ
Đã ai thoạt khỏi phận bồng bềnh ?
Nào ai xương trắng phơi đầy nội ?
Nào ai máu đỏ đẫm rừng xanh ?
Còn anh ? ai biết ra sao nhỉ ?
 Có thoát vùi nông chiếu một manh ?
Hay đã táng thân nơi đất khách
Như lũ dân xây Vạn Lý Thành  ?
Người qua sông Dịch còn lưu tiếng !
Riêng anh ? ai biết đến tên anh ?
Ngoài  người vợ nhỏ ,con thơ ấu
Nhớ  buổi anh đi để cúng hành
Có lẽ còn thêm bà mẹ goá
Lá vàng thổn thức khóc cành xanh
Ngày đêm khấn vái cầu xin Phật
Cho anh thoát khỏi kiếp lênh đênh
Để anh tỉnh mộng quay đầu  lại
V v[size=24]ới[/size] thôn trang hưởng thái bình
An ủi mẹ già , thương vợ dại
Chăm nom vườn tược thắm tươi cành ...
Sao cho mỗi buổi chờ xuân tới
Mẹ khỏi nhờ tôi viết gửi anh ...
Tôi cũng ước đây tờ thư cuối
Viết cho người bạn biệt gia đình
Người tôi tin tương không mù quáng
Đến đem thù hận đáp ân tình !

LTĐQB  /30 tháng tư 1961
[/size]
[/size]

  • English




En
Về Đầu Trang Go down
 
THƠ TRƯỜNG THIÊN và luật đường
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
daovien.net :: VƯỜN THƠ :: THƠ TRỮ TÌNH SÁNG TÁC ::  Góc thơ :: LTĐQB-